|

Bạn có thích sản phẩm của Trung Quốc?

hqdefault

Do You like products Made in China?

Đây là câu hỏi, nếu chỉ dành riêng cho người Việt Nam, bất kể trong nước hay ở hải ngoại thì rất nhanh chóng nhận được câu trả lời ngắn, gọn là:- No!

Dứt khoát ! Không cần phải suy nghĩ, đắn đo. Trong phạm vi bài này, tất nhiên các chữ Made in China chỉ nói đến sản phẩm của Trung Cộng ( PRC = People´s Repiblic of China ). Sản phẩm của Đài Loan ghi rõ Made in Taiwan ( R.O.C ), của Hongkong là Made in Hongkong.

Dù trả lời nhanh, gọn, rõ ràng như vậy nhưng đối với người dân trong nước, không thích là một việc, tiếp tục mua hàng hóa, thực phẩm của Trung Cộng để dùng lại là một chuyện khác.

Không biết chính xác các sản phẩm như máy sấy tóc, microwave, đèn ngủ hay các Iphone, Smartphone, các linh kiện điện tử, chip cho computer, tablet…được lắp ráp, sản xuất ở ‘Trung Cộng nhưng vỏ bên ngoài ghi là của Đức, Pháp, Mỹ, Hòa Lan, Ý…là bao nhiêu phần trăm? Do đó câu trả lời:- No! I do not like products Made in China chỉ có tính cách tương đối.

Trở lại chuyện ở Việt Nam. Với một số người dân thành phố có thu nhập khá, có khả năng chọn lựa phẩm chất cho hàng hóa mua sắm thì chuyện không thích có thể khiến họ đi tìm kiếm những mặt hàng có phẩm chất hơn, được sản xuất bởi các quốc gia khác, không có nhãn hiệu PRC.

Đa số còn lại dù lòng không thích, nhất là những người dân quê nghèo đành phải bấm bụng mà mua những mặt hàng có giòng chữ PRC vì không còn sự chọn lựa nào khác.

Không chỉ ở Việt Nam, ngay cả ở Mỹ, những người Việt Nam, người À Đông nghèo hoặc có tính tiết kiệm vẫn dùng một số thực phẩm sản xuất ở Trung Cộng. Vào trong chợ Manila nằm góc đường White – Quimby, San José, California, nếu để ý sẽ thấy chai nước tương ( xì dầu ) hiệu Maggi Made in China giá chỉ có $5.99, trong khi bên cạnh đó chai Maggi Made in Germany của Đức giá $15.99, đắt hơn gần 3 lần.

Tuy nhiên, để tránh sự tẩy chay ở ngoại quốc, hàng hóa, sản phẩm của Trung Cộng thời gian sau này bán sang các nước khác, hoặc tuồn sang Việt Nam không còn ghi là Made in China nữa, thay thế vào đó là Made in PRC, hay tinh vi hơn ghi toàn tiếng Pháp hoặc tiếng Anh ( đa số sai văn phạm hoặc chính tả, thí dụ như Made in French thay vì Made in France ) hoặc là Packed in Los Angeles, Dist and Sold in California…

Đó là về mặt quốc tế, về mặt quốc nội, ngay chính người Tầu ở Trung Cộng cũng không thích tiêu dùng, mua sắm hàng hóa, thực phẩm sản xuất trong nước.

Cách đây vài tháng, một nhân viên thu mua sản phẩm người Trung Hoa tên Li Xiao đã rất ngạc nhiên khi đọc thấy trên một ống kem đánh răng mua trong một siêu thị ở Bắc Kinh ghi công thức ( recipe ) là của Bayerische Gesundheits -Ideologie GmBH in Heidelberg, Deutschland, đồng thời có một tấm hình minh họa là chiếc cầu cũ bắc qua giòng sông Neckar.

Vì Heidelberg không thuộc tiểu bang Bayern mà thuộc tiểu bang Baden Württemberg nên Li -Xiao nẩy ra nghi ngờ, hơn thế nữa ông biết rằng hãng sản xuất loại kem đánh răng này có trụ sở ở Hongkong.

Liên lạc, tìm hiểu với đồng nghiệp bên Đức về cái tên Bayerische Gesundheits-Ideologie GmBH, Li Xiao được Öko-Test Verbraucher Magazin ( Tạp chí thử nghiệm sinh học hàng tiêu dùng ) xác nhận đây chỉ là một hãng ma, không có tên trong danh bộ.

Cái tên nói trên được sáng tạo rất liều lĩnh nhưng cũng được suy nghĩ, cân nhắc chín chắn, lý do là những hàng hóa sản xuất từ Đức rất được người dân Tầu lục địa ưa chuộng, từ xe hơi Mercedes, BMW, Porsche…, máy giặt hiệu Miele, Bosch, đến kem chống nắng, mỹ phẩm Nivea, dao, nỉa Zwillingen… tất cả đều có phẩm chất cao, bền bỉ.

Nhận thấy sức tiêu thụ hàng hóa tại Trung Cộng rất lớn, đứng hàng thứ hai trên thế giới sau Mỹ, tạp chí Öko-Test Verbraucher quyết định phát triển mục tiêu phục vụ khách hàng tại Trung Cộng bằng cách thiết lập một nền tảng kiểm soát phẩm chất trên internet, theo đó các chuyên viên Đức và Tầu sẽ làm việc chung với nhau.

Họ sẽ tìm mua các sản phẩm từ mỹ phẩm đến thực phẩm…những sản phẩm thiết thực cho nhu cầu hàng ngày của người dân Tầu lục địa. Những mẫu hàng mua xong sẽ được niêm phong, gửi về các phòng thí nghiệm ở nước Đức, phân chất, đánh giá theo tiêu chuẩn Âu Châu.

Kết quả phân chất, đánh giá sẽ được đem so sánh với tiêu chuẩn sản phẩm của nhà cầm quyền Trung Cộng về độ sai biệt, sau đó sẽ được phổ biến trên internet.

Tin tức này đã gây sự quan tâm, thích thú cho rất nhiều người dân Tầu lục địa. Theo sự ước tính của Mc Kingsey – một cố vấn kinh doanh, giới trung lưu Tầu, chắt chiu, dành dụm trong ba thập niên qua sẽ phát triển vào khoảng 40 triệu người trong vài năm tới, cùng với gia đình, họ sẽ trở thành một lực lượng mua sắm, tiêu thụ khổng lồ.
.
Giai cấp này sẽ đòi hỏi thực phẩm, những sản phẩm tiêu dùng hàng ngày có giá trị, phẩm chất cao hơn những gì có trong hiện tại. Việc đánh giá sản phẩm bởi một tạp chí có tên tuổi sẽ đem đến cho họ sự yên tâm, hài lòng trong việc tiêu dùng.

Thế giới vài năm trước đã rúng động về vụ sữa bột của Tầu có chất Melamin, một hoạt chất ngụy tạo nồng độ protein trong lúc kiểm nghiệm khiến khoảng 300.000 trẻ em phải vào bệnh viện điều trị.

Người dân Tàu ngay sau đó đổ xô đi tìm sản phẩm sữa của ngoại quốc như Nestlé, Guigoz, Campina…

Ökoer Test là cơ quan đầu tiên thử nghiệm 9 mẫu sữa bột sản xuất tại China. Kết quả thật đáng báo động, ngoài nồng độ protein ngụy tạo bằng Melamin, 5 trong 9 mẫu có chất Mineralöl độc hại cao gấp 5 lần cho phép, các chất độc khác như Chlorat, chất gây ô nhiễm cũng cao hơn 2-3 lần.

Hậu quả không chỉ dừng lại ở việc tẩy chay sữa bột cho trẻ em mà còn lan qua nhiều lãnh vực khác như máy móc, dụng cụ sử dụng trong nhà hay xe hơi sản xuất trong nội địa China. Những người có tiền đổ xô đi tìm mua các loại xe luxury như Maserati, Lamborghini, Porsche…, bỏ mặc những chiếc Dongfeng, Guangshou, Nanjing…nằm rỉ sét theo thời gian.

Cho tới hiện tại, các cơ quan truyền thông cộng sản Tầu đổ lỗi hoàn toàn cho chủ nghĩa tư bản, các nhà kinh doanh phương Tây đã không giữ đúng tiêu chuẩn về an toàn phẩm chất trong việc sản xuất thành phẩm trên nước Tầu. Họ đưa ra nhiều thí dụ, thống kê về tai nạn, thiếu sót phẩm chất, hàng hóa hư hỏng khi chưa hết hạn sử dụng của những sản phẩm nổi tiếng như Mercedes, Apple, Armani…nhưng hoàn toàn thiếu hẳn việc phân tích tại sao.

Những người thực hiện Tạp chí Öko-Test theo đuổi một mục tiêu cao, xa hơn. Họ tìm mướn một nhà báo Tầu nổi tiếng, tuy nhiên người này cho biết ngay rằng họ không thể ấn hành một tạp chí như Öko-Test Verbraucher ở Trung hoa lục địa.

- Hoàn toàn không thể có chuyện đó ở China!

Luo, một ký giả nổi tiếng quốc tế chuyên về điều tra, lúc đầu đã từ chối lời mời cộng tác của Öko-Test Magazin nhưng về sau đổi ý, tuyên bố như vậy. Ông nói tiếp

- Chúng ta chỉ có thể thực hiện việc đó trên mạng Internet. Chế độ CS kiểm soát rất chặt chẽ mọi phương tiện truyền thông như truyền hình, báo chí, radio. Mọi tin tức bất lợi cho một sản phẩm nào đó được sản xuất, bày bán ở nội địa Trung Hoa sẽ bị kiểm duyệt, cắt xén, dẹp bỏ. Chỉ có qua Internet chúng ta mới có thể đưa được người tiêu thụ tiếp cận được phẩm chất thật sự hàng hóa họ tiêu dùng hàng ngày.

Luo cho biết thêm:

-Với các phương tiện mới trên mạng, chúng ta sẽ có ưu thế vượt qua sự kiểm duyệt. ÖKOer sẽ không là một tờ báo online, một Website hay một bản tin phục vụ ngắn như Weibo. ÖKOer sẽ là một mạng, cùng lúc đưa ra thông tin về các sản phẩm khác nhau cho các nhà buôn hay những người có nhu cầu tìm hiểu. Những người này sẽ phải mở một chương mục ( account ) và điều hành riêng biệt.

ÖKOer sẽ tính chi phí thẳng với khách hàng khi người này click vào món hàng tìm kiếm. Giá phải trả cho lần đầu tiên là con số tượng trưng cho sự may mắn của người Trung Hoa, số 8, tức là 8 đồng Yuan ( khoảng $1,2 Euro ). Đây là giá trong môt loạt các thử nghiệm đang được phổ biến trên mạng.

Luo hoàn toàn không có ảo tưởng gì về luật chơi dưới chế độ cộng sản Trung Hoa, sự kiểm duyệt dưới chế độ cộng sản chính là chướng ngại lớn nhất của tự do báo chí.

Ông biết rõ, sớm hoặc muộn ông sẽ phải đối đầu với các thế lực chỉ quan tâm đến lợi ích kinh tế của chế độ, tất cả những chuyện khác đều vô giá trị, kể cả sức khỏe, sinh mạng của người dân.

Tuy nhiên, Luo quan niệm rằng đó là lẽ đương nhiên, không có gì phải bận tâm suy nghĩ, lo lắng đến.

Trong năm đầu tiên, ÖKOer sẽ chỉ tiến hành thử nghiệm các hàng hóa sản xuất bên ngoài China hoặc được chính quyền cho phép sản xuất trên đất Trung Hoa như kem dưỡng da làm tại Âu Châu, các loại sữa, nước cốt trái cây sản xuất ở Mỹ…

Sau đó sẽ từ từ đi vào trọng tâm của vấn đề:- Những hàng hóa, sản phẩm sản xuất tại China.

Một lúc nào đó mọi chuyện sẽ chấm dứt ở tòa án. Chủ bút tạp chí Öko-Test, Jürgen Stellpflug biết rõ điều này. Ông cho biết đã ra tòa rất nhiều lần, hầu như mỗi khi Öko-Test có một ấn bản mới.

Đối với người dân Việt Nam, những điều này giải thích tại sao các loại hàng hóa, thực phẩm độc hại của Trung Cộng vẫn hàng ngày ồ ạt vượt qua biên giới phía Bắc, đổ vào đất nước mà không một cơ quan có thẩm quyền nào lên tiếng hoặc tìm cách ngăn chận. May mắn lắm mới có một hai tờ báo lên tiếng một cách yếu ớt khi có chuyện đổ bể, tuy nhiên đây chỉ là do việc ăn chia không đều, tố cáo lẫn nhau.

Chế độ cộng sản VN nhắm mắt làm ngơ, tiếp tay cho kẻ thù phương Bắc đầu độc, giết hại người dân một cách chậm chạp, âm thầm nhưng vô cùng hiệu quả.

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt

9 Phản hồi cho “Bạn có thích sản phẩm của Trung Quốc?”

  1. Lại Mạnh Cường says:

    Thanks a lot

    Chuyện này phải nhắc nhở nhau dài dài

  2. CHUYỆN TÀU

    Chuyện Tàu vốn vẫn chuyện dài
    Nhiều chương tiết đoạn nhiều hồi khác sao
    Vòng vo tam quốc thể nào
    Bây giờ hàng hóa ào ào như sôi

    Mua về rồi mới hổi ôi
    Đồ ăn độc địa, máy thời mau hư
    Bảo hành mấy tháng tuồng như
    Chờ mai sáng tháo đợi gì nửa năm

    Nhớ xưa khẩu hiệu hà rầm
    Anh Hai vĩ đại nhiều xuân qua rồi
    Giờ thì nó chiếm của tôi
    Hoàng Sa tiếp đến kế liền Trường Sa

    Ngư dân đành khóc lu loa
    Chuyện đòi chuộc mạng nay đà cũ meo
    Nay thì nó dựng một lèo
    Mấy giàn hỏa tiển nhìn đều thấy ghê

    Chuyện Tàu bởi vậy khỏi chê
    Vòng vo riết cũng tới hồi kết thôi
    Ơn Mao Chủ Tịch trên đời
    Bao năm trên cả tỷ người nghèo xơ

    Bây giờ đổi mới sáng mờ
    Đỏ qua xanh thẩm ngu ngơ mọi người
    Bao năm buộc bụng lên đời
    Thương trường tới lúc kiếm mòi hốt vô

    Thật là sau buổi lao đao
    Giờ đây cũng kiểu tào lao vậy mà
    Đỏ xưa nay đã rủn rồi
    Phải quay trở lại thị trường hoang sơ

    Thật là mọi việc ai ngờ
    Vòng quay nhân thế bây giờ là đây
    Khác chi ao cá bầy nhầy
    Tỷ con như một giải bày được sao

    PHIẾN NGÀN
    (23/02/16)

  3. mẹmốc says:

    Bài mới đề rài củ …Thạch chun-úi sau khi chui VT đã đời ,đủ mọi cách mà không ai hưỡng ứng trừ mấy con ma chết ,ma sông nên có lẻ cảm thấy viết nữa lại kofi đuôi chồn cáo thì “nguy tai.nguy tai’ nên đổi (đề tài) đi thôi ,kẻo “lộ” hết !
    Chuyện hàng hóa thực phẩn (nhất là thực phẩm:) có ngộ độc ,có tàn tật ,có chết người thì ngay cả mấy bà nội trơ “già ” cùng biết cả rồi. Và có cho phổ biên barcode để mọi người ,nhất là các ông/bà nội trợ lưu ý.
    1/barcode (cột thư nhất là code của nơi nước sản xuât hàng hóa)
    471 Taiwan
    489 Hongkong
    690/601/592 China
    2/Hongkong và taiwan thật ra không cần coi barcode vì 2 nước này đều ghi rỏ nơi sản xuất ;taiwan và hongkong .Chĩ riêng TC là China thì hầu như các mọn hàng không ghi gì hết hoặc ghi địa chĩ mơi sản xuất đẻ khách hàng liên lạc (mà có lẻ ít ai biết địa chĩ đó ở Đàiloan ,Hongkong hay China) hay đẻ
    RORC hay PRC hay China……hay táo tợn hơn là ghi địa chĩ nhập nhằng ở Mỹtại một tiểu bang nào đó hay chĩ đề nơi phân phối(không phải nơi sản xuất).
    3/TC cũng biết hafnghoas thực phảm của họ bị dân các nước tẩy chay nên chúng nay có nhứng mặt hàng không ghi QG sản xuất (CHINA) . Ở một vài chợ VN có đè hàng chử :”Muốn biết nơi sản xuất hay ngày hết hạn ,hãy xem ngoài thùng (lớn /chất hàng hóa đựng trong các hộp hay bao nhỏ).
    Mà thùng loán thì không có tại chợ ,hay đưa mặt thùng có chử vào trong tường.KHách hàng mua lẻ không ai lại mất thì giờ dọn sạch hàng lẻ phía trên đẻ ì ạch xoay thùng ra phía ngoài đẻ nhìn cho rỏ “sản xuất ở đâu”.
    4/Hàng khô theo chủ chợ thì không có ngày E XP. Nếu có ngày theo QĐ của chính phủ Mỹ thì cũng dán miếng dấy ghi ingredients lên đó(cũng theo qui đinh của Mỹ ). Nên các loại bột ,đậu và gia vị (khô) đẻ nêm nấu đều không biết là sản xuất đã bao lâu, Không bị mốc có lẻ có thêm chất hóa học (không biết ) trộn vào….
    5.Do đó ăn thì vẫn ăn nhưng nếu tránh được thì rất rất là tốt…
    Chúng ta không biết được ,không có dụng cụ đẻ kiểm ta như protein (chát bổ thay thế thịt cá ,nhưng lạm dụng có thể bị bệnh Gan Thận (nên hoạt động nhiều/Trẻ con dùng đẻ tăng chiều cao tăng sức khỏe vì chúng hoạt động nhiều ngoài việc học). Melanine được dùng đẻ tăng chất protein ,nhưng cũng phải hoạt động nhiều và quốc tế cũng chỉ cho phép dùng một số lương nhỏ (0.0?%) mà thôi.Người lớn ít bị tác dụng vì hoạt động nhiều cho nên chi nguy hại cho trẻ sơ sinh (như vụ sửa bột có malanine quá qui định cho phép của QT )làm babies bị bệnh do TC sản xuất sửa . Sau này vụ melanine có trong sửa bột lan qua tới ANH\ (sản xuất và nước này thu sửa vê )
    6/Có ý kiến của người Mỹ là bọn con buôn nước nào cũng vậy ,lợi nhuận là trên hết.
    Tuy nhiên các nước khác dù sao cũng kiểm soát ký lưỡng ,còn chút lương tâm nên chúng ta ít nghe như hàng hóa bị trã về vì không đũ chất lương hay bánh phở ,giò chả vn có chất có thể gây ung thư,mì cũng có hiệu (quên mất tên nhưng đã cách 6,7 năm rồi) nước Anh báo động co phụ gia quá qui định trong mì có thể gây ung thư…(nhưng Mỹ không báo động nên cứ mua mì về ăn (vì bán hạ giá)…
    CHĨ CÓ TC là hầu như tất cả hàng hóa đều đáng nghi đáng ngờ đáng cảnh giác. Qua Mỹ hàng TC dù sao cũng đở hơn , Những lô hàng hư hay không đũ tiêu chuẩn đều được trả vê (tương đối) và Số này lại NHẠP QUA VN ,nên phải nói là VN là nới chưaa thức ăn độc hại nhất của TC.(đọc bài viết của người Mỹ:CHẾT dươi tay Trung Công)(thực phẩm của VN cũng độc hại không kém vi bọn con buôn mua hóa học của TC.đé bán mau lời nhiều…Chỉ có người dân nghèo vn (vô sản) là đành chịu !
    7/ Vẫn biết là ăn thực phẩm của TC là có thể bệnh ,chết nhưng người ta vân ăn ,vẩn mua,vẫn dùng ,Biết sao được KHI NGƯỜI TA NGHÈO,KHÔNG TIỀN. KHÔNG ĐƯỜNG LƯA CHỌN.
    8/Ông ĐỔ Thông Minh ở Nhật nói răng ở Nhật người Nhật cũng dùng hàng hóa ,thức ăn Trung cộng VÌ giá rẻ hợp vói túi tiền của nhà nghèo …
    Cho nên Bài viét của Thạch chun-úi dù là một đề tài củ đã được nhiều người biết ,nhiều người viết,nhưng dầu sao “lách” cái đề tài củ cũng là phải .
    Dù sao cũng nhắc nhở mấy Ong /Bà nội trợ lưu ý là “nên tránh hoặc KHÔNG,nếu được ,dùng hàng hóa thực phẩm TC.” …
    (mm)

  4. UncleFox says:

    “Bạn có thích sản phẩm của Trung Quốc” ?

    Câu hỏi bao quát quá, không trả lời được . Tuy nhiên, có một thứ sản phẩm do Trung quốc sản xuất, nếu xét về mặt “chất lượng” thì cũng chẳng thua kém thiên hạ vạn quốc . Mà “dòng” (sic) sản phẩm này thì tôi dám đảm bảo hơn hẳn sản phẩm cùng loại của Việt Nam, bởi vì chúng không được rao bán theo kiểu “đại trà”, chẳng có màn “xài” qua nếu không thích thì có quyền trả lại mà không mất tiền “cọc” (?) .
    Cũng chưa nghe nói “dòng” sản phẩm này đàn ông Đại Hàn mua về mà “nó” nhảy lầu tự vẫn bao giờ .
    Giá tôi không đang sở hữu một “cái” Made in R.O.V dùng từ trước bảy nhăm rất lâu mà đến giờ cũng còn khá tốt . Nếu không tôi cũng muốn dùng thử một cái Made In China xem sao .

  5. Người VN says:

    Người nghèo phải chịu mua hàng rẻ của Tàu dù biết là độc hại thì rất đáng thương, nhưng những kẻ buôn bán chỉ vì đặt lợi nhuận lên trên lương tâm và liêm sỉ thì thật đáng trọng tội, cái tội gian tham và hại người, cam tâm làm tôi mọi cho bọn Tàu ác ôn đang chủ trương dùng kinh tế giết hại nhân loại! Chính bọn gian thương (buôn bán gian lận, vô lương tâm, bán đồ Tàu nhưng nói là hàng của nước này nước kia để lừa dân), là bọn tội phạm quốc gia, bọn giệt chủng! Còn bọn VC tà quyền, con đẻ của Tàu Cộng, thì chúng bán nước Việt, hại dân Việt là lẽ hiển nhiên!

  6. Trúc Bạch says:

    Ai không thích hàng Tàu ….Kệ họ !

    Riêng tui, tui rất mê hàng …tàu .

    Mời xem cho biết tại sao :

    https://groups.google.com/forum/#!topic/mdrrr/w1XtIzdZmyQ

  7. theky says:

    Xin chỉ dẫn cho chúng tôi biết cách làm thể nào để biết được Protein hay Melamin chứa trong thực phẩm?
    Chân thành cảm ơn,
    Theky

    • Thạch Đạt Lang says:

      @theky!

      Muốn biết sữa có chứa Melamin hay không, chỉ có thể phân tích trong phòng thí nghiệm. Khi đo độ Protein của sữa, người ta căn cứ vào nồng độ Nitrogen có trong sữa. Một phân tử Melamin có 6 nguyên tử Nitrogen và đây chính là nguyên nhân khiến các nhà máy chế biến sữa của Tầu cộng pha thêm Melamin vào sữa để ngụy tạo nồng độ Protein.

      Hiện nay có một loại máy nhỏ có thể mang theo người để đo lượng Melamin trong sữa trong vòng 30 giây do trường đại học ETH ở Zürich Thụy Sĩ phát minh nhưng chưa được phổ biến.

      Thạch Đạt Lang

Leave a Reply to Thạch Đạt Lang