|

Gãy cánh uyên ương [1]

6
Hồ lửa

Mọi sự con người làm lén lút trong bóng tối ban đêm sẽ bị vén lộ rõ ràng dưới ánh sáng ban ngày. Những câu nói thốt ra ở chỗ riêng tư sẽ trở thành đề tài cho các cuộc trò chuyện công cộng không ai ngờ. Những hành vi cử chỉ ta che giấu hôm nay trong các góc khuất nơi mình cư ngụ sẽ bị nói lớn lên trên mọi đường phố ngày mai.

Như thế, hồn ma của bóng tối đã vén lộ mục đích cuộc gặp gỡ của Giám mục Bulos Galib với Farris Effandi Karamy, và cuộc trò chuyện của ông được lặp lại đầy đủ khắp vùng lân cận cho đến khi nó tới tai tôi.

Cuộc thảo luận diễn ra đêm đó giữa Giám mục Bulos Galib và Farris Effandi không về các vấn đề của người nghèo khổ, góa bụa hay trẻ mồ côi. Mục đích chính của việc cho đi kiếm Farris và mang ông ấy tới bằng cổ xe ngựa riêng của Giám mục là chuyện hỏi cưới Selma cho cháu của Giám mục, Thiếu gia Bey Galib.

Selma là đứa con duy nhất của phú ông Farris Effandi, và sự tuyển chọn của Giám mục rơi trên Selma không phải là vì sắc đẹp và tinh thần cao nhã của nàng nhưng do bởi tiền bạc của thân phụ nàng sẽ bảo đảm cho Thiếu gia Bey một tài sản lớn lao và tốt lành đồng thời làm cho hắn trở nên người quan trọng.

Các thủ lãnh tôn giáo ở phương Đông thường không chỉ bằng lòng với sự hào phóng bản thân họ nhận được; họ phải phấn đấu sao cho mọi phần tử trong dòng họ mình trở thành kẻ có ưu quyền và kẻ áp bức. Vinh quang của một ông hoàng được lưu truyền cho trưởng nam bằng kế thừa nhưng quyền cao chức trọng của một thủ lãnh tôn giáo được lan truyền trong anh em và con cháu của họ. Như thế, giám mục Kitô giáo, đạo trưởng Hồi giáo và tư tế Bà-la-môn trở nên như loài động vật bò sát dưới biển, chộp bắt con mồi bằng rất nhiều tua cảm ứng và hút máu nó bằng vô số miệng.

Khi Giám mục yêu cầu Selma đưa bàn tay ra cho cháu trai mình, câu trả lời duy nhất ông nhận từ thân phụ nàng là sự im lặng thẳm sâu và giọt nước mắt rơi, vì người cha ấy oán hận việc mất đi đứa con độc nhất của ông. Linh hồn của bất cứ ai cũng run rầy khi bị lìa xa đứa con gái độc nhất từng được mình nuôi dạy thành thiếu nữ.

Nỗi đau của cha mẹ khi con gái kết hôn tương đương với niềm vui của họ trong đám cưới của con trai vì con trai mang về cho gia đình một thành viên mới, trong khi con gái, ngay sau hôn lễ, bị họ xem như đã mất.

Không thể không chấp nhận đòi hỏi của Giám mục, Farris Effandi buộc lòng phải tuân theo ý muốn đó vì ông cụ biết rất rõ đứa cháu của Giám mục là kẻ hiểm ác, lòng đầy hận thù, quỉ quyệt và hư đốn.

Tại Li-băng, không tín hữu Kitô giáo nào chống lại Giám mục của mình mà có thể tiếp tục giữ địa vị tốt. Không người nào bất tuân vị lãnh đạo tôn giáo của mình mà còn có thể giữ được thanh danh. Con mắt không thể đương cự mũi giáo mà không bị đâm thủng, và bàn tay không thể nắm bắt lưỡi gươm mà không bị chém đứt.

Giả dụ Farris Effandi chống lại Giám mục và từ khước nguyện vọng của ông ta, lúc đó thanh danh của ông cụ sẽ bị mất hẳn và tên của ông sẽ bị làm cho ô uế bởi những miệng lưỡi dơ bẫn. Theo ý kiến của con cáo thì những chùm nho nằm cao quá tầm tay với của nó đều chua.

Như thế, định mệnh đã túm lấy Selma và dẫn nàng đi như một tên nô lệ bị sỉ nhục trong cuộc diễu hành của phụ nữ phương Đông khốn khổ. Và như thế, tinh thần cao thượng ấy bị sập bẫy sau khi đã bay tự do trên đôi cánh trắng của tình yêu trong bầu trời tràn ngập ánh trăng và ngan ngát hương hoa.

Tại vài xứ sở, sự giàu có của cha mẹ là nguồn gốc khốn khổ của con cái. Chiếc tủ lớn và chắc chắn được cha mẹ dùng làm tủ sắt cất giữ của cải của mình trở thành xà lim chật hẹp và tối tăm cho linh hồn của kẻ kế thừa họ. Đồng Đi-na vạn năng mà dân chúng tôn thờ trở thành quỉ dữ trừng phạt tinh thần và giết chết tâm hồn. Selma Karamy là một trong các nạn nhân của sự giàu có của cha mẹ và lòng tham của chú rễ. Nếu không vì tài sản của cha mình, nàng vẫn được tiếp tục sống trong hạnh phúc.

Đã qua một tuần lễ. Tình yêu của Selma, nguồn an ủi độc nhất của tôi, hát cho tôi nghe những khúc ca hạnh phúc khi đêm về, đánh thức tôi dậy lúc tảng sáng để vén lộ ý nghĩa của cuộc đời và các bí ẩn của thiên nhiên. Nó là một tình yêu thoát tục, vượt lên trên mọi ganh ti, của cải và không bao giờ gây thương tổn tinh thần. Nó là mối quan hệ sâu xa làm toại nguyện linh hồn, một cơn đói tình cảm tới kiệt quệ mà khi mãn nguyện sẽ làm tâm hồn phong phú, và là một sự dịu dàng tạo ra hi vọng mà không kích động tâm hồn, biến trần gian thành địa đàng và cuộc đời thành giấc mơ ngọt ngào tươi thắm. Vào buổi sáng, khi đi dạo trong cánh đồng, tôi thấy biểu hiện của Vĩnh cửu trong sự thức dậy của thiên nhiên. Khi ngồi bên bờ biển, tôi nghe sóng đang hát khúc ca của Vĩnh cửu. Và khi bước đi trên đường phố, tôi thấy vẻ đẹp của cuộc đời và hào quang chói lọi của con người trong diện mạo của những kẻ đi qua và trong chuyển động của người lao động.

Những ngày ấy trôi qua như những bóng ma, biến mất như mây trời, và rồi chẳng để lại gì cho tôi ngoài ký ức đau buồn. Đôi mắt tôi thường dùng để ngắm vẻ đẹp mùa xuân và sự thức giấc của thiên nhiên nay chỉ còn có thể thấy cơn thịnh nộ của bão tố và khốn khổ của mùa đông. Đôi tai trước đây đã cùng tôi thú vị nghe khúc hát của sóng nước giờ đây chỉ còn có thể nghe tiếng gió hú và tiếng gầm thét của biển cả đập vào vách đá dựng đứng. Linh hồn từng sung sướng ngắm nhìn sức sống không mệt mỏi của loài người và vẻ hoành tráng của vũ trụ lúc này bị hành hạ vì đã hiểu thế nào là thất vọng và thất bại. Không gì tuyệt vời hơn những ngày yêu đương và không gì cay đắng hơn những đêm khổ não hãi hùng.

Tới khi không còn có thể cưỡng lại cơn thôi thúc, vào cuối tuần, tôi lại thêm lần nữa đi tới ngôi nhà của Selam, nơi điện thờ được dựng lên bởi Tình yêu và ban ân sủng bởi Cái đẹp để ở đó tinh thần có thể thờ phượng và tâm hồn khiêm cung quì gối nguyện cầu. Khi đặt chân vào hoa viên, tôi cảm thấy có một sức mạnh vô hình kéo tôi ra khỏi thế giới này, đặt tôi vào một môi trường siêu nhiên, thoát khỏi mọi tranh đấu và gian nan.

Như một nhà huyền học tiếp nhận mặc khải của Trời, tôi thấy mình ở giữa các hàng cây và các bông hoa. Khi tới gần lối đi vào ngôi nhà, tôi thấy Selma đang ngồi trên băng ghế dưới bóng cây hoa lài, nơi chúng tôi đã cùng ngồi tuần lễ trước, vào đêm Thiên ý quan phòng đã chọn để khởi đầu cuộc hành trình hạnh phúc và khổ não của tôi.

Selma ngồi thật yên, không nói một lời khi tôi đến gần. Dường như nàng đã cảm nhận bước chân đang đi tới của tôi. Và khi tôi ngồi xuống kế bên, nàng đăm đăm nhìn tôi trong một chốc, thở ra thật dài rồi quay mặt nhìn lên trời. Sau một lúc chìm đắm trong bầu không khí im lặng diệu kỳ, nang xoay người về hướng tôi, run rẩy cầm tay tôi và nói với giọng yếu ớt:

“Người bạn của em ơi, hãy nhìn em. Hãy nhìn kỹ khuôn mặt em và đọc trên đó những gì anh muốn biết và em không thể nói thành lời. Người em thương yêu ơi, hãy nhìn em… Người anh em của em ơi, hãy nhìn em.”

Tôi nhìn nàng chăm chú và thấy đôi mắt ấy, mấy ngày trước đây rạng rỡ như đôi môi đang cười và linh động như hai cánh chim sơn ca, giờ đây trủng sâu đờ đẫn với khổ não và đau đớn. Khuôn mặt ấy mới đây như cánh hoa huệ mở ra với nụ hôn nồng ấm của mặt trời giờ đây nhợt nhạt không chút sắc màu. Đôi môi dịu ngọt ấy giờ đây như hai đóa hồng đang héo úa bị mùa thu để lại trên cuống hoa. Chiếc cổ nàng mới đây xinh như chiếc cột nhỏ bằng ngà lúc này chúi tới trước như không còn nâng nổi gánh nặng thống khổ trên đầu.

Tất cả những biến đổi ấy tôi đã thấy trên khuôn mặt của Selma nhưng đối với tôi chúng như mây trời lướt qua che mờ mặt trăng và chỉ làm trăng xinh đẹp thêm lên. Ánh mắt biểu lộ cơn ray rứt nội tâm chỉ cộng thêm vẻ đẹp vào khuôn mặt cho dẫu nó cho thấy tấn thảm kịch đang diễn ra ấy đau đớn biết bao. Nhưng một khuôn mặt cho dẫu cấu trúc cân đối từng đường nét mà không báo cho biết những bí nhiệm ẩn mật, vẫn không đẹp. Chiếc ly không hấp dẫn nổi đôi môi của chúng ta nếu màu rượu không được nhìn thấy xuyên qua pha lê trong suốt.

Tối hôm đó, Selma như thể chiếc ly đựng đầy rượu tuyệt hảo được pha chế từ hương vị cuộc đời, cả cay đắng lẫn ngọt bùi. Nàng bỗng dưng tượng trưng cho người nữ phương đông, kẻ không bao giờ ra khỏi nhà cha mẹ cho tới khi bị đặt lên cổ cái ách của người chồng, và là kẻ chưa bao giờ rời khỏi vòng tay thương yêu của mẹ ruột cho tới khi phải sống như một nô lệ, chịu đựng sự khắc nghiệt của mẹ chồng.

Tôi tiếp tục nhìn Selma và lắng nghe tinh thần u uất của nàng, cùng khổ sở với nàng cho tới khi tôi cảm thấy thời gian dừng lại và vũ trụ nhạt nhòa ở quá bên kia cuộc hiện sinh. Tôi chỉ còn có thể nhận ra đôi mắt mở lớn của nàng bất động nhìn tôi chằm chặp và cảm thấy bàn tay run rẩy giá lạnh của nàng đang nắm tay tôi.

Giọng nói trầm lắng của Selma kéo tôi ra khỏi cơn mê lịm:

“Người thương yêu của em, chúng ta hãy thảo luận về tương lai hãi hùng trước khi nó đến. Cha em vừa rời nhà để đi gặp người đàn ông sắp làm bạn đời cho tới chết của em. Cha em, kẻ được Thượng đế chọn lựa để làm cứu cánh cho sự hiện hữu của em, sẽ gặp người đàn ông mà thế gian tuyển lựa để làm chủ nhân phần đời còn lại của em. Tại trung tâm thành phố này, kẻ từng cùng đi suốt tuổi xuân của em sẽ gặp người thanh niên làm bạn đồng hành trong những năm sắùp tới. Đêm nay, hai gia đình sẽ định ngày hôn lễ.

“Quả là một giờ kỳ lạ và đầy ấn tượng! Cũng giờ này, tuần trước, dưới cây hoa lài này, Tình yêu ấp ủ linh hồn em lần đầu tiên, và cùng lúc ấy, Định mệnh viết chữ đầu tiên của câu chuyện đời em tại dinh thự của Giám mục. Lúc này, trong khi cha em và hôn phu cùng lập chương trình ngày hôn lễ, em lại thấy tinh thần của anh vỗ cánh chung quanh em như con chim đang khát lơ lửng lượn vòng trên con suối bị con rắn đang đói canh giữ. Ôi đêm nay lớn lao biết mấy! Và bí nhiệm của nó thẳm sâu biết mấy!”

Nghe những lời ấy, tôi có cảm tưởng bóng ma tối tăm của tình thế hoàn toàn tuyệt vọng đang túm lấy tình yêu của tôi bóp cho nó chết ngạt ngay lúc nó vừa sơ sinh. Tôi trả lời Selma:

“Con chim ấy sẽ vẫn lơ lửng trên con suối đó cho tới khi bị cơn khát hủy diệt, rơi xuống tầm bắt giữ của con rắn và biến thành mồi ngon cho nó.”

Nàng đáp lại:

“Không, người thương yêu của em, con chim sơn ca ấy sẽ vẫn sống, vẫn hát cho tới khi bóng tối buông xuống, cho tới khi mùa xuân qua đi, cho tới khi thế giới này kết thúc, và nó sẽ vẫn hát mãi cho tới muôn đời. Không nên để cho giọng của nó bị im lặng vì nó mang sự sống tới cho trái tim em, không nên để cho đôi cánh của nó bị gãy vì những chuyển động của nó quạt mây tan khỏi tâm hồn em.”

Tiếp lời nàng, tôi thì thầm:

“Selma người thương yêu của anh, cơn khát sẽ làm nó kiệt sức và sợ hãi sẽ giết chết nó.”

Náng lập tức đáp lại, với đôi môi run rẩy:

“Khát khao của linh hồn ngọt ngào hơn rượu của mọi thứ vật chất, và sợ hãi của tinh thần thân thiết hơn sự an toàn của thể xác. Nhưng hãy nghe đây, người thương yêu của em, hãy lắng nghe thật kỹ. Em đang đứng hôm nay ở ngưỡng cửa của một cuộc sống mới mà em không biết gì về nó. Em như người mù cảm nhận lối đi của mình để khỏi vấp ngã. Sự giàu có của cha em đặt em vào ngôi chơ nô lệ và người đàn ông ấy đã mua em. Em không quen biết cũng chẳng yêu thương người ấy, nhưng em sẽ học để yêu thương và em sẽ vâng lời, phục vụ và làm cho người ấy hạnh phúc. Em sẽ cho người ấy tất cả những gì một phụ nữ yếu đuối có thể cho người đàn ông mạnh mẽ.

“Còn anh, người thương yêu của em, anh vẫn ở trong thời kỳ đầu của cuộc đời. Anh có thể tự do đi trên con đường thênh thang được cuộc đời trải thảm hoa. Anh tự do đi khắp thế gian, biến tâm hồn anh thành ngọn đuốc soi sáng lối đi của mình. Anh có thể suy nghĩ, phát biểu và hành động tự do. Anh có thể viết tên anh lên khuôn mặt cuộc đời vì anh là người nam. Anh có thể sống như một chủ nhân vì của cải của thân phụ anh sẽ không đặt anh vào ngôi chợ nô lệ để bị mua bán. Anh có thể kết hôn với người đàn bà chọn lựa của anh, và trước ngày cô ấy về sống trong nhà anh, anh có thể để cô ấy nương náu trong trái tim anh và có thể cùng nhau trao đổi tâm tình không một chút chướng ngại.”

Không khí càng lúc càng lặng yên, Selma nói tiếp:

“Nhưng có phải giờ đây, cuộc đời xé chúng ta ra hai mảnh để anh có thể sở đắc vinh quang của người nam và em hoàn thành bổn phận của người nữ? Có phải vì thế thung lũng nuốt khúc hát của con chim sơn ca xuống vực sâu, gió thổi tan tác cánh hoa hồng và bàn chân dẫm lên ly rượu? Có phải hết thảy những đêm chúng ta cùng trải qua bên nhau dưới ánh trăng cạnh cây hoa lài, nơi hai linh hồn chúng ta hiệp nhất đều vô ích? Có phải chúng ta đã bay lẹ làng tới các ngôi sao cho tới khi cánh của chúng ta thấm mệt và có phải chúng ta giờ đây đang rơi xuống vực thẳm?ï

“Hay có phải Tình yêu đang ngủ khi đến với chúng ta và rồi lúc thức giấc, Tình yêu nổi giận, quyết định trừng phạt chúng ta? Hay có phải tinh thần của chúng ta biến ngọn gió nhẹ ban đêm thành cuồng phong xé chúng ta thành từng mảnh và thổi chúng ta như bụi bay xuống vực sâu thung lũng? Chúng ta không phạm điều răn, chúng ta không nếm trái cấm, thế thì cái gì khiến chúng ta bị ra khỏi vườn địa đàng? Chúng ta không bao giờ âm mưu hoặc tiến hành nổi loạn thế thì tại sao chúng ta đang sa địa ngục? Không, không, các khoảnh khắc đã hiệp nhất chúng ta lớn lao hơn hàng hàng thế kỷ, và ánh sáng đã soi chiếu tinh thần của chúng ta mạnh mẽ hơn bóng tối. Và nếu cơn bão chia lìa chúng ta giữa biển động này, các con sóng sẽ làm chúng ta hiệp nhất trên bờ yên tĩnh. Và nếu cuộc sống này giết chúng ta, cái chết sẽ hiệp nhất chúng ta.

“Trái tim của người nữ sẽ không thay đổi theo thời gian hay mùa tiết, cho dẫu có chết bằn bặt nó cũng sẽ chẳng bao giờ tàn lụi. Trái tim của người nữ giống cánh đồng biến thành chiến địa; sau khi cây trốc gốc, cỏ cháy rụi, bị nhuộm đỏ máu và bị gieo rắc đầy xương người sọ người, nó lại yên tĩnh thinh lặng như chưa có gì xảy ra; vì mùa xuân và mùa thu sẽ đến đúng hạn kỳ và tiếp tục công việc của chúng.

“Và giờ đây, người thương yêu của em ơi, chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta sẽ tách làm đôi như thế nào và lúc nào chúng ta sẽ lại gặp nhau? Chúng ta có xem tình yêu như khách lạ đến với mình buổi tối và ra đi sáng hôm sau? Hay chúng ta sẽ giả dụ rằng mối tình này như một cơn mộng đến khi chúng ta đang ngủ và ra đi khi chúng ta thức giấc?

“Chúng ta có sẽ xem tuần lễ này như một giờ say sưa ngây ngất và nên thay thế nó bằng sự điềm đạm tiết độ? Người em thương yêu ơi, hãy ngước mặt lên cho em nhìn anh. Anh hãy mở miệng để em nghe tiếng của anh. Anh hãy nói với em! Anh có còn nhớ tới em sau khi cơn bão này đánh đắm con thuyền tình yêu của chúng ta? Anh có sẽ nghe tiếng thì thầm của đôi cánh em trong trời đêm thinh lặng? Anh có sẽ nghe tinh thần em vỗ cánh bên trên anh? Anh có sẽ lắng nghe tiếng em thở dài? Anh có sẽ thấy chiếc bóng của em tới gần anh, cùng với những hình bóng cát bụi và rồi biến mất với ánh hồng rạng đông? Người em thương yêu ơi, hãy nói với em, rằng anh sẽ ra sao sau khi đã là tia sáng diệu kỳ cho đôi mắt em, khúc hát ngọt ngào cho đôi tai em và đôi cánh cho linh hồn em? Anh sẽ ra sao?”

Với trái tim tan chảy khi nghe những lời ấy, tôi trả lời Selma:

“Em thương yêu ơi, em muốn anh như thế nào anh sẽ là như thế ấy.”

Nghe vậy, nàng trả lời:

“Em muốn anh yêu em như thi sĩ yêu những ý tưởng sầu muộn của mình. Em muốn anh nhớ tới em như lữ khách nhớ ao nước tĩnh lặng từng phản chiếu hình ảnh mình khi nghiêng đầu uống nước của nó. Em muốn anh nhớ tới em như đức vua nhớ tới một tử tù chết trước khi lệnh ân xá tới kịp. Em muốn anh là người suốt đời của em. Và em muốn anh đến thăm cha em, an ủi ông trong cảnh cô độc hắt hiu vì chẳng bao lâu nữa em sẽ rời xa và sẽ là người lạ đối với ông.”

Tôi đáp lại:

“Anh sẽ làm tất cả những điều em vừa nói. Anh sẽ biến linh hồn anh thành một phong bao chứa đựng linh hồn em, tâm hồn anh thành nơi cư trú cho nhan sắc em và lồng ngực anh thành huyệt mộ cho khổ não của em. Selma ạ, anh sẽ yêu em như đồng cỏ yêu mùa xuân. Và anh sẽ sống trong em cuộc sống của đóa hoa dưới tia nắng mặt trời. Anh sẽ hát tên em như thung lũng hát vọng âm của những chiếc chuông nhà thờ nơi thôn làng. Anh sẽ lắng nghe ngôn ngữ của linh hồn em như bờ biển lắng nghe câu chuyện của những con sóng. Anh sẽ nhớ em như người xa lạ nhớ quê hương yêu quí của mình, như người đói nhớ bữa tiệc, như đức vua mất ngôi nhớ những ngày lộng lẫy và như một người tù nhớ những giờ phơi phới tự do. Anh sẽ nhớ em như người gieo hạt nhớ các bó lúa trên sân đập thóc và như mục tử nhớ đồng cỏ xanh cùng các con suối ngọt nước.”

Selma lắng nghe lời tôi trong tiếng tim dồn dập đập. Nàng nói:

“Ngày mai, sự thật sẽ hóa thành ma quái và khi tỉnh giấc sẽ thấy mình như đang nằm mộng. Liệu một người đang yêu có cảm thấy mãn nguyện khi ôm ấp một bóng ma, hoặc một người đang khát có cảm thấy nguôi ngoai nhờ con suối trong giấc mộng?”

Tôi trả lời nàng:

“Ngày mai, định mệnh sẽ đặt em vào giữa một gia đình yên ổn nhưng nó cũng sẽ đưa em vào thế giới của phấn đấu và chiến tranh. Em sẽ ở trong ngôi nhà của kẻ mà hầu hết vận may của người ấy được làm thành bởi nhan sắc và đức hạnh của em. Trong khi đó, anh sẽ sống một cuộc đời khổ đau và sợ hãi.

“Ngày mai, em sẽ đi qua ngưỡng cửa của sự sống trong khi anh đi qua ngưỡng cửa của sự chết. Em sẽ được tiếp nhận với lòng trìu mến trong khi anh hiện hữu trong hiu quạnh. Nhưng anh, anh sẽ dựng một bức tượng tình yêu và thờ phượng nó trong thung lũng của sự chết. Tình yêu sẽ là kẻ dỗ dành độc nhất của anh. Anh sẽ uống Tình yêu như rượu và mặc tình yêu như quần áo.

“Khi hừng đông, Tình yêu sẽ đánh thức anh ra khỏi giấc ngủ và mang anh tới cánh đồng xa xa. Tới trưa, Tình yêu sẽ dẫn anh vào bóng mát dưới tàng cây để anh tìm nơi trú ẩn với lũ chim, tránh hơi nóng mặt trời. Đến chiều hôm, Tình yêu sẽ khiến anh dừng chân trước mặt trời đang lặn để nghe thiên nhiên hát khúc từ giã ánh sáng ban ngày và tỏ cho anh thấy những đám mây ma quái đang dong buồm giữa bầu trời. Ban đêm, Tình yêu sẽ ôm ấp anh cho anh ngủ, mơ thấy một thế giới tuyệt trần ở đó nương náu linh hồn của các kẻ yêu nhau và các thi sĩ.

“Xuân về, anh sẽ tới với Tình yêu để cùng đi bên nhau giữa các cây hoa tím, hoa lài và uống những giọt mùa đông đọng lại trong đóa huệ mang hình ly rượu. Vào hạ, chúng ta sẽ lấy bó cỏ khô làm gối, thảm cỏ tươi làm giường và bầu trời xanh làm chăn màn phủ lên mình khi ngước mắt ngắm các ngôi sao và mặt trăng. Sang thu, Tình yêu và anh sẽ cùng đi vào vườn nho, ngồi kế xưởng ép rượu, nhìn những quả nho được bóc lớp y trang vàng đượm, và trên đầu chúng ta đàn chim vẫy cánh thiên di. Qua đông, chúng ta sẽ ngồi cạnh nhau bên lò sưỡi, kể cho nhau nghe từng câu chuyện những thuở rất xưa và sử ký biên niên của các xứ sở xa xôi.

“Thuở hoa niên, Tình yêu là kẻ phù trợ anh. Thời cao niên, Tình yêu là nguồn thú vị của anh. Ôi Selma, Tình yêu sẽ ở mãi với anh cho tới cuối cuộc đời. Và sau cái chết trong bàn tay của Thượng đế, Tình yêu sẽ tái hiệp chúng ta.”

Tất cả các lời ấy đến từ những chốn sâu thẳm trong tâm hồn tôi, như ngọn lửa bùng lên mãnh liệt từ đáy lò và rồi biến mất trong tro than. Selma khóc nức nở, như thể đôi mắt ấy là đôi môi nàng đang thốt lên lời đáp trả bằng dòng nước mắt.

Những kẻ không được Tình yêu ban cho đôi cánh, không thể nào bay đằng sau đám mây của những vẻ bên ngoài để thấy thế giới diệu kỳ ở đó tinh thần của Selma và tôi cùng nhau hiện hữu trong giờ hạnh phúc đầy đau đớn đó. Những kẻ không được Tình yêu tuyển chọn làm người đi theo, không thể nào nghe lời gọi khi Tình yêu cất tiếng. Và câu chuyện này không dành cho những kẻ ấy. Cho dẫu có thể lĩnh hội các dòng chữ này họ vẫn không có khả năng nắm bắt nghĩa bóng của chúng, vốn không khoác áo ngôn từ và không cư ngụ trên trang giấy. Và họ là loại người nào mà không bao giờ nhấp rượu từ chiếc ly tình yêu và là loại tinh thần nào mà không bao giờ đứng cung kính trước bàn thờ chói lọi trong ngôi đền nền lát bằng trái tim nam nữ và vòm được làm nên bởi màn trướng bí ẩn của các giấc mộng? Loại cây hoa nào mà trên cánh lá của nó rạng đông không bao giờ nhỏ xuống một hạt sương? Loại con suối nào mà lạc đường khi không chảy ra biển?

Selma ngước mặt lên trời và những ngôi sao tuyệt đẹp đang rải khắp bầu trời. Nàng với hai tay về phía trước, mắt mở lớn, môi run rẩy. Trên khuôn mặt xanh xao ấy tôi có thể thấy những dấu hiệu của khổ não, áp bức vô vọng và xót xa. Kế đó, nàng kêu lên:

“Ôi Chúa ơi, người nữ này đã làm điều gì xúc phạm tới ngài? Nàng đã phạm tội lỗi nào để xứng với hình phạt như thế? Do bởi tội ác nào mà nàng bị báo đáp bằng sự khiển trách đời đời?

“Ôi Chúa ơi, ngài mạnh mẽ còn con yếu đuối, tại sao ngài làm con phải chịu đau đớn? Ngài vĩ đại và toàn năng, tại sao ngài dẫm nát con bằng bàn chân của ngài? Ngài là bão tố thịnh nộ còn con như hạt bụi, tại sao ngài thổi tung con trên mặt đất lạnh lẽo? Ngài hùng mạnh còn con trơ vơ, tại sao ngài tiến đánh con? Ngài nhân từ chí công còn con khôn ngoan giữ gìn tại sao ngài hủy hoại con? Ngài đã tạo ra phụ nữ với tình yêu, tại sao với tình yêu ngài tiêu diệt nàng? Với bàn tay phải ngài nâng nàng lên rồi với bàn tay trái ngài đánh nàng ngã xuống vực sâu và nàng không biết tại sao?

“Trong miệng nàng, ngài hà hơi thở sự sống và trong tim nàng, ngài gieo hạt giống sự chết. Ngài tỏ cho nàng thấy con đường hạnh phúc nhưng ngài dẫn dắt nàng trên lối đi khổ não. Trong miệng nàng, ngài đặt vào khúc hát hạnh phúc nhưng rồi ngài khép đôi môi nàng với khổ não và kềm kẹp lưỡi nàng với thống khổ. Với từng ngón tay kỳ diệu, ngài băng bó vết thương cho nàng nhưng với cả bàn tay ngài họa hình kinh hoàng đau đớn quanh niềm hoan lạc của nàng. Trong chăn nệm của nàng, ngài giấu khoái cảm và an tĩnh nhưng bên thành giường ngài dựng chướng ngại và sợ hãi.

“Ngài kích động lòng thương cảm của nàng bằng ý muốn của ngài nhưng từ lòng thương cảm đó nảy sinh sự hỗ thẹn. Bằng ý muốn của mình, ngài cho nàng thấy cái đẹp của cuộc sáng thế nhưng tình nàng yêu cái đẹp lại hóa thành cơn đói khát kinh hoàng. Ngài khiến nàng uống sự sống trong chiếc ly của sự chết, và sự chết trong chiếc ly của sự sống. Ngài rửa sạch nàng bằng những giọt lệ và theo dòng nước mắt của mình, cuộc đời nàng trôi đi mất.

“Ôi Chúa ơi, ngài đã mở đôi cánh của con với tình yêu, và với tình yêu ngài làm mù mắt con. Ngài đã hôn con với đôi môi ngài và đánh con bằng bàn tay mạnh bạo của ngài. Ngài đã trồng trong tâm hồn con bông hồng trắng nhưng đặt chung quanh cây hoa ấy một rào cản bằng gai nhọn. Ngài đã trói hiện tại con vào tinh thần của một thanh niên con yêu thương và buộc cuộc sống thể xác con vào một người đàn ông con không quen biết.

“Như thế, Chúa ơi, xin hãy cứu giúp để con được mạnh mẽ trong cuộc phấn đấu đầy chết chóc này, và xin hãy phù trợ để con được chân thật cùng đức hạnh cho tới chết. Ôi lạy Chúa, con xin vâng theo ý ngài.”

Không khí lại tiếp tục thinh lặng. Selma nhìn mặt đất, xanh xao và yếu ớt. Hai cánh tay buông lơi, đầu gục xuống, đối với tôi, trông như thể cơn bão vừa đánh đứt lìa một cành cây và nó rớt xuống trong khô héo tàn lụi.

Tôi cầm bàn tay lạnh lẽo của Selma và hôn lên nó. Nhưng khi tôi định an ủi nàng thì chính bản thân tôi đang cần được ủi an hơn nàng. Tôi giữ im lặng, ngẫõm nghĩ về tình cảnh của chúng tôi và lắng nghe tiếng đập của trái tim tôi. Chúng tôi chẳng ai nói gì thêm.

Câm lặng là một hình thức hành hạ cực độ. Và như thế, chúng tôi ngồi im lìm, hóa đá, như những chiếc cột cẩm thạch bị vùi lấp dưới cát của một cơn động đất. Người này không muốn nghe người kia vì mạch tim mỗi người đã trở nên quá mong manh nên ngay cả hô hấp cũng sẽ làm chúng đứt đọan.

Tới nửa đêm, chúng tôi có thể thấy vầng trăng lưỡi liềm nhô lên đằng sau núi Sunnin. Và ở giữa sao trời, nó trông như thể bộ mặt của một xác chết đang nằm trong áo quan, vây quanh là ánh sáng chập chờn của các ngọn nến. Và Li-băng cũng trông như thể một ông lão lưng còng theo tuổi tác với hai con mắt là nơi cư ngụ của chứng mất ngủ, đang ngồi canh bóng tối và ngóng trông rạng sáng, hoặc giống một vì vua ngự trên tro than của ngai vàng mình giữa vôi gạch đổ nát của cung điện.

Núi non, cỏ cây và các dòng sông thay đổi diện mạo của chúng theo những thăng trầm của thời đại và mùa tiết, còn con người thay đổi theo trải nghiệm và cảm xúc. Cây bạch dương kiêu sa như cô dâu ban ngày sẽ trông giống cột khói khi trời tối. Tảng đá lớn sừng sững ban trưa sẽ xuất hiện như kẻ khốn khó ngủ giữa trời đêm với đất làm giường và trời làm mùng chiếu. Trong nắng mai, chúng ta thấy con lạch nhỏ lấp lánh trước mắt và nghe nó hát khúc ca Vĩnh cửu, tới buổi tối, sẽ biến thành dòng nước mắt khóc than như người mẹ bị lấy mất đứa con. Và Li-băng rất phẩm cách một tuần trước đây khi trăng tròn và tinh thần của chúng tôi hạnh phúc, nhưng đêm nay trông cực kỳ khổ não và hiu quạnh.

Selma và tôi đứng lên chào từ biệt nhau nhưng tình yêu và tuyệt vọng xen vào giữa chúng tôi như hai bóng ma trong đó có một con đang dang cánh với những ngón tay lên cuống họng của chúng tôi. Con này đang khóc và con kia phá lên cười gớm ghiếc.

Khi tôi cầm bàn tay của Selma, nâng lên môi mình, nàng bước tới sát người tôi, đặt lên trán tôi chiếc hôn thật lâu, rồi buông mình xuống băng ghế gỗ. Selma khép đôi mắt và thầm thì dịu dàng:

“Ôi Chúa ơi, xin thương xót con, xin cứu chữa đôi cánh gãy của con!”

Khi để lại Selma trong hoa viên, tôi cảm thấy mọi giác quan của mình đang phủ một lớp mạng mỏng như chiếc hồ bị sương mù che kín mặt nước.

Vẻ đẹp của cỏ cây, ánh trăng, tịch lặng thẳm sâu, mọi sự chung quanh tôi đều trông xấu xí và hãi hùng. Ánh sáng chân chính đã cho tôi thấy vẻ đẹp và diệu kỳ của vũ trụ nay hóa thành ngọn lửa khổâng lồ làm khô héo tâm hồn tôi. Và âm nhạc Vĩnh cửu tôi thường nghe nay trở thành tiếng kêu thét, làm run rẩy hơn cả tiếng hống của sư tử.

Tôi về tới phòng mình. Như con chim chấn thương bị người đi săn bắn trúng, tôi rơi xuống giường, và lặp lại lời của Selma:

“Ôi Chúa ơi, xin thương xót con, xin cứu chữa đôi cánh gãy của con!”
(Còn tiếp)

© Nguyễn Ước

Phần sau:

Gãy cánh uyên ương [2]

Pages: 1 2 3

Phản hồi