|

Người tù Trương Văn Sương kể chuyện

Ông Trương Văn Sương sinh năm 1943. Trước năm 1975 Ông là Trung Úy quân đội Việt Nam Công Hòa, chức vụ Phân Chi khu trưởng  huyện Mỹ Tú, tỉnh Ba xuyên. Thời gian ông đi tù dài gần bằng thời gian từ khi thống nhất đất nước tới nay. Gần đây, nhiều người bạn tù của ông được ra trước đã kể và viết về trường hợp của ông, qua đó dư luận, nhất là các tổ chức nhân quyền lên tiếng đòi trả tự do cho ông. Trước đó, ít ai biết tới cái tên Trương Văn Sương.

Hôm 12/7 vừa rồi, người tù ấy đã được công an  trại giam Nam Hà áp tải về tận quê nhà ở Sóc Trăng. Hiện ông đang sống cùng con trai, Trương Văn Dũng tại thành phố Sóc Trăng. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện và thăm hỏi ông, xin gửi tới quý bạn đọc.

————————————————————————————

Mạc Việt Hồng (MVH): Xin chào ông, được biết ông mới ra tù hôm 12/7 chúng tôi muốn hỏi ông vài câu liên quan tới cuộc sống trong tù. Nhiều bạn đọc chưa biết rõ về trường hợp của ông, vậy xin ông cho biết, ông bị bắt trong trường hợp nào?

Ô Sương bên di ảnh vợ trong căn nhà rách nát của con trai. Ảnh do gia đình gửi.

Ông Trương Văn Sương (TVS): Vào ngày 30/4/1975 tôi là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa không đầu hàng nên bị bắt ngay và bị đưa vào trại giam nhốt cho đến 1981 tức là 6 năm tù cải tạo.

Sau khi được ra khỏi tù, tôi vượt biên qua Thái Lan vào trại tỵ nạn. Khi tổ chức của Lê Quốc Túy tuyển nạp người về phục quốc, tôi đã tham gia từ 6/1982 và được huấn luyện tại Thái Lan cho tới 1/3/1983.

Tôi dẫn một toán xâm nhập vào Cà Mau và bị bắt ngay sau đó. Kể từ 1/3/1983 tới nay, tôi đã ở tù hơn 27 năm.

MVH: Ông bị kết án chung thân?

TVS: Vâng, tôi và 5 người nữa bị án chung thân, một số người trong đó có ông Trần Văn Bá bị xử tử hình. Nhiều người khác mang những bản án nhẹ hơn…

MVH: Những người cùng bị kết án chung thân với ông hiện nay ra sao?

TVS: Họ đã ra tù trước tôi cả rồi.

MVH: Vậy, vì sao ông lại được ra muộn như thế?

TVS: Tôi không chịu viết đơn xin khoan hồng và nhận tội, trong tù tôi cũng luôn tranh đấu đòi cải thiện đời sống tù nhân và đòi nhân quyền… Họ cho rằng tôi cứng đầu, nên không cho tôi ra.

MVH: Lần này, vì lý do gì ông được trả tự do, thưa ông?

TVS: Tôi không có được trả tự do mà chỉ được tạm hoãn thi hành án vì lý do sức khỏe. Mấy năm vừa rồi, tôi đau yếu, huyết áp cao. Chỉ đánh răng thôi có khi cũng mệt, phải ngồi nghỉ một lúc rồi mới đứng dậy để rửa mặt được. Rồi tôi bị suy tim, chết lúc nào không biết. Họ gọi con trai tôi lên, bảo cháu làm đơn bảo lãnh, rồi họ ký giấy cho tạm hoãn thi hành án. Họ sợ, nhỡ tôi chết ra đó thì phiền cho họ. Bây giờ tôi về rồi, nhỡ có chết là chuyện của gia đình.

MVH: Khi ông đi tù, ở nhà gia đình sống ra sao, có ảnh hưởng gì không?

TVS: Họ phân biệt đối xử với gia đình tôi, với vợ con tôi, đá (1) vào bàn thờ của gia đình tôi. Rồi vợ con bị gây khó dễ, không làm ăn được.

MVH: Còn cuộc sống trong tù của ông?

TVS: Thời gian đầu, tôi phải kéo cày thay trâu. Họ nói, tôi ở ngoài là sĩ quan ngụy, ăn sung mặc sướng nên giờ phải lao động để biết quý trọng sức lao động của nhân dân, biết người ta làm ra hạt thóc, hạt gạo như thế nào, để trả nợ cho nhân dân.

Sau này thì thường xuyên tôi bị cùm riêng, có khi tới 6 tháng trong một năm.

MVH: Ông có nhớ bao nhiêu lần bị biệt giam trong xà lim và cùm chân như vậy không?

TVS: Chỉ tính riêng thời gian tôi bị giam ở trại Nam Hà, từ năm 2001 tới năm 2008, mỗi năm thường tôi bị biệt giam 2 lần, nửa tháng có, 3 tháng có, 6 tháng cũng có.

MVH: Ông có nhớ mình đã qua bao nhiêu nhà tù trong ngần ấy năm không?

TVS: Tôi đã ở các nhà tù trong cả 3 miền Nam- Trung – Bắc. Ở miền Nam  tôi đã ở Hậu Giang, rồi trại Biên Hòa. Trại Biên Hòa là một trại giam đặc biệt, bí mật và vô cùng khắc nghiệt vì lúc đó tôi là biệt kích xâm nhập từ nước ngoài về nên họ giam chúng tôi ở đó.

Sau khi xử án xong thì họ chuyển chúng tôi ra trại Xuân Phước. Đây cũng là trại giam kinh khủng mà nhiều người đã bỏ mạng.

Năm 1995, lúc có phái đoàn Liên Hiệp Quốc tới thăm, họ đem giấu chúng tôi đi. Sau khi phái đoàn về, chúng tôi nổi dậy đòi nhân quyền. Họ đem dùi cui, hơi cay khủng bố chúng tôi. Sau vụ này, chúng tôi bị thanh lọc và tôi bị chuyển ra Bắc, đó là tháng 9/1995.

Ở ngoài Bắc, tôi qua 2 trại. Đầu tiên là Thanh Hóa. Tới năm 2000 thì họ chuyển tôi về trại Nam Hà và giam giữ cho tới nay.

MVH: Trong quá trình bị giam giữ như vậy, ông có bị đánh đập, tra tấn gì không?

TVS: Thời gian đầu thì có nhưng sau này khi Việt Nam ký bang giao với Mỹ và ký các Công ước Quốc tế thì không bị nữa nhưng họ vẫn còng tay chân, nhốt vào những chuồng chật hẹp, chỉ có vài cái lỗ nhỏ để thở nên mùa nóng rất ngột ngạt, khó chịu, nằm không có chỗ nằm, rất khổ…

MVH: Việc thăm nuôi ông ở trong tù như thế nào, thưa ông?

TVS: Gia đình tôi ở xa, neo người, lại rất nghèo, làm không đủ ăn, nên khi thoảng mới có gửi cho tôi một, vài trăm ngàn. Được cái tôi sống rất hòa thuận với anh em tù, tôi rất siêng năng. Tôi cũng luôn giúp đỡ họ lúc đau ốm hay làm đỡ việc cho họ nên họ cũng nhường cơm xẻ áo cho tôi. Nếu không có sự giúp đỡ của họ, tôi không sống được tới hôm nay để trò chuyện với chị đâu. Anh em sống yêu thương nhau và tình nghĩa lắm.

MVH: Còn tin tức, báo chí trong tù ra sao, thưa ông?

TVS: Ở trong tù chỉ có xem tờ báo Nhân Dân. Ngoài tờ đó ra, không có tờ gì khác. Cũng có lúc anh em qua thăm nuôi biết được thêm tin tức hay nghe lén được đài nước ngoài mà biết tin nọ, tin kia thì chúng tôi rỉ tai cho nhau, mừng vui lắm.

MVH: Cuộc sống của ông hiện giờ ra sao?

TVS: Tôi hiện sống với con trai. Ngày tôi đi tù thì mẹ tôi chết, rồi cha tôi chết. Giờ thì vợ tôi đã mất, con gái cũng mất rồi. Vợ tôi mất năm 2008, con trai giấu tôi, nên giờ tôi mới biết. Cuộc sống của các con cũng nhiều khó khăn, tôi không có chế độ gì cả. Giờ vừa về cũng còn đang vui nên chưa có nghĩ gì.

MVH: Tờ báo của chúng tôi cũng có những lần đưa tin, bài về ông, qua đó, góp phần nào truyền tải những thông tin về trường hợp của ông tới bạn đọc. Nhân đây, ông có muốn nhắn gửi gì không?

TVS: Tôi muốn nói rằng, tôi không có thù oán gì. Chế độ nào, chính sách nào cũng có thể sai lầm, trường hợp của tôi, thôi cứ để cho lịch sử phán xét. Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến  lên.

© Đàn Chim Việt

———————————————————————

Ghi chú: (1) Người phỏng vấn không nghe rõ “đái vào bàn thờ” hay “đá vào bàn thờ”.

21 Phản hồi cho “Người tù Trương Văn Sương kể chuyện”

  1. Trung Hoàng says:

    Xin gởi đến anh lời chào kính mến.

  2. hoangsa says:

    Kinh mong moi nguoi giup do truong hop nay.

  3. dale vu says:

    I support Tran’s request, subject to Mr. Suong’s approval, to have his address published on web site for everybody to share with him the joy to see him released and love triumph over hatred.

  4. Aqua says:

    Hình ảnh người lính VNCH thật là đẹp đẽ và đáng trân trọng biết bao nhiêu .Lịch sữ dân tộc VN chắc chắn sẽ ghi thêm tên Anh vào trang sữ hào hùng của dân tộc .

  5. Phượng Huế says:

    Ông Trương Văn Sương, một người tù đơn độc, đã âm thầm chiến đấu với Việt cộng liên lỉ hơn 33 năm trong giam cầm đày đọa, nhưng cái tâm của ông thật trong sáng: Ông chiến đấu không phải vì hận thù, mà vì tương lai dân chủ và nhân quyền cho dân tộc!

    “Lịch sử sẽ phán xét”, lời nói ngắn gọn của ông sẽ đi vào lịch sử và ngày giờ phán xét đảng Cộng sản Việt Nam sẽ rất gần!

    Xin ngưỡng mộ anh hùng Trương Văn Sương.

  6. Tran says:

    Please , my opinion,publish the address of Mr. Truong van Suong, with his agreement.
    I ‘d like to contact with him. I” living in The Nederlands.

  7. noileo says:

    Xin đuọc kính chào, bày tỏ sự cảm phục gửi đến ông Truong Văn Sương. Cầu mong ông mọi điều sức khoẻ, bình an, thanh thản.

    Nhũng lời & chữ “thú tội & nhận tội” đuọc thiết lập trong nhà tù, không có sự hiện diện của luật sư bênh vực, đều hoàn toàn vô giá trị.

    Huống hồ những “lời thú tôi & nhận tội” đuọc thiết lập bằng sự đe doạ ngấm ngầm không đuợc bảo đảm về chăm sóc sức khoẻ & chữa trị đúng đắn… ,

    Nhũng lời & chữ “nhận tội” & “thú tội” như thế chỉ là những lời nguyền rủa thậm tệ & những bản án nhục nhã dành cho nhà cầm quyền & chế độ cộng sản Việt nam Hồ chí Minh ăn cuớp phản quốc tàn dân hại nuớc.

  8. VC giam tù anh 27 năm nhưng cuối cùng anh vẫn còn sống để nhìn ngày tàn băng giá của VC. Lòng anh rộng mở đầy yêu thương, vì đại nghĩa anh đã hiến dâng cuộc đời cho dân tộc VN. Lòng anh không oán thù, nhưng dân tộc VN nhìn bọn VC hành hạ anh đến giai đoạn tàn phế không thể nào tha thứ chúng. Tổ quốc và nhân dân VN và cộng đồng thế giới đâu để VC yên thân sống trên đống vàng của tổ quốc.

    Giá trị của con người là biết yêu thương tổ quốc, biết nghĩ về nỗi khổ đau của người dân, anh đã làm tròn nghĩa vụ. Lịch sử VN đã ghi tên anh là người hùng của dân tộc và VC người phản tổ quốc, chắn chắn tương lai chúng sẽ nằm trong nhà đá vì tội ác của chúng không thể nào tưởng tượng nỗi.

    VC là loài nói dối, thứ rắn độc đang đày ải dân tộc, chúng đã đày anh 27 năm trong ngục thất nhưng khi anh ra khỏi lò lửa hung ác của chúng, lòng anh vẫn thanh thản vẫn hiên ngang như mới buổi đầu ra trận. Chí hiên ngang vẫn còn hiện hiện trong lòng người VN mà anh ôm ấp từ ngày bước vào quân ngũ. Ai cũng phải qua cửa tử nhưng mỗi cái chết có một ý nghĩa riêng của nó. VC sẽ chết như con chó đói đi cắn bậy dân tộc, nhưng anh chưa chết và trước khi anh mất anh sẽ thấy những bầy chó dử VC chết phơi thây dọc biên giới Tàu Việt và anh đã thấy định luật nhân quả không từ một ai.

    Anh bị VC bỏ tù và đánh đập tàn nhẫn, nhưng những vị tướng tá có công với VC vẫn bị VC bỏ tù đánh đập như anh như đại tá Trần Anh Kim hay nhà thơ Trần Vàng Sao. VC không từ chối làm khổ mọi người ngay đồng chí của chúng. Anh khổ đã đành nhưng chính người theo chúng, sống với chúng cũng khổ như anh vì VC lằ thứ súc vật không biết tình người chúng chỉ biết tiền cho nên bao nhiêu đồng chí của chúng, chúng cũng dùng nhà tù để trấn áp. VC là tên ác sẽ có ngày gặp tên ác trừng trị chúng.

    Gởi về anh tấm lòng thương nhớ của kẻ tha phương, không bao giờ khuất phục bọn VC. Dân tộc VN không thể nào thua VC, dân tộc VC chắc chắn sẽ đánh gục bọn côn đồ VC. Nhân dân VN sẽ giải phóng khỏi ách nô lệ VC, sẽ đưa đất nước này đến bờ vinh quang và thịnh vượng.

    • SaGiang says:

      SaGiang

      ” Anh bị VC bỏ tù và đánh đập tàn nhẫn, nhưng những vị tướng tá có công với VC vẫn bị VC bỏ tù đánh đập như anh như đại tá Trần Anh Kim hay nhà thơ Trần Vàng Sao. VC không từ chối làm khổ mọi người ngay đồng chí của chúng. Anh khổ đã đành nhưng chính người theo chúng, sống với chúng cũng khổ như anh vì VC lằ thứ súc vật không biết tình người chúng chỉ biết tiền cho nên bao nhiêu đồng chí của chúng, chúng cũng dùng nhà tù để trấn áp. VC là tên ác sẽ có ngày gặp tên ác trừng trị chúng.” ( hết trích )

      Người lính VNCH bất khuất Trương Văn Sương của Miên Nam bị tù đày, bị trù dập là việc mà chúng ta chấp nhận, vì chúng ta thua trận. Nhưng những người lính Bộ Đội CSVN , những người đã từng Sanh Bắc Tữ Nam, Chống Mỷ Cứu Nước, dẹp tan Mỹ Ngụy . Tuân lời của Đảng chiếm miền Nam bằng mọi giá , để ngày nay mới thấy rõ bộ mặt thật của Đảng CSVN chỉ là bọn tay sai Tàu Cộng. Chỉ là kẻ tàn hại nhân dân , bán đất cho ngoại ban, dân đảo cho Tàu, Đàn áp chính nhân dân mình Họ càng đau đớn tủi hờn hơn những người chiến sĩ VNCH , cương quyết bất khuất không chấp nhận CS và coi chúng là bọn Tội Đồ của Dân Tộc Việt.
      Chúc Người Tù bất khuấ Trương Văn Sang sớm phục hồi sức khỏe, anh đã trọn tình với đất nước với 33 năm gian khổ. Nhân Dân Việt Nam vẫn quyết tâm tiến bước trên con đường Đấu Tranh đòi Tư Do Dân Chủ cho Quê Hương Đất Việt đến khi nào đạt thành nguyện vọng.

  9. truyenba says:

    Truong van Suong la mot con nguoi dang phuc va dang kinh trong, Mong ba con viet nam khap noi tren the gioi gui tien ngay de anh Suong co tien chua benh va mong cac co quan nhan quyen bao lanh anh Suongra nuoc ngoai de tri benh va song .. nhu nhung nguoi tu HO.. Cang nhin su day doa anh Suong thi lai cang kinh tom su tac ac cua bon Vc,,

  10. Mai Tran says:

    Cầu chúc sức khoẻ và an bình cho Anh TVSƯƠNG. Luôn nhớ đến Anh.

Phản hồi