|

Tướng TQ Lưu Á Châu: “Đâu là chỗ đáng sợ của nước Mỹ”?

Trích bài nói chuyện của Trung tướng Lưu Á Châu.

Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?

Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.

Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán. Lên lớp giờ chính trị, một thầy giáo khoa chính trị nói: “Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi.” Nhưng, chính là cái nước tư bản mục nát suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới.

Vậy cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.

1. Cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc. Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế,

a. họ không mắc sai lầm hay họ ít mắc sai lầm;

b. họ mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai, lại thường xuyên mắc sai lầm.

Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân ! Có lòng dân thì quốc gia có lực hội tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất.

Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự,  mà chưa thấy sự mất cân đối nghiêm trọng về chiến lược. Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia “dân chủ”. Nga, Mông Cổ , Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước như Hàn Quốc, Phillippines , Indonesia , vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.

2. Nền văn hoá hừng hực khí thế đi lên. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi nói: Tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá hừng hực khí thế đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.

Nước Mỹ 11/9/2001

3. Sức mạnh tinh thần, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai họa ập đến thể xác ngã xuống, nhưng tinh thần vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc qua đó chúng ta có thể để nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ.

a. Sau khi toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy ùng ùng. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.

Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy.

b. Hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị đập phá, một số thương nhân người A Rập bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.

c. Chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố. Dù trong tình hình ấy họ còn biểu quyết có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Dân chủ là gì? đây là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

3 Phản hồi cho “Tướng TQ Lưu Á Châu: “Đâu là chỗ đáng sợ của nước Mỹ”?”

  1. Mẹ Mốc says:

    Nếu dân Trung Hoa ai cũng như Lưu Á Châu thì Trung Hoa cũng sẽ không thua kém ai chứ không phải Mỹ trong thế giới này và tôi sẽ chọn Trung Hoa để làm bạn mà không cần 16 chữ vàng và 4 tốt làm gì .Rất mong ý tưởng của Lưu Á Châu sẽ trở thành hiện thực với Trung Hoa để thế giới được bình an và thạnh vượng . Việt Nam cũng được an tâm hơn .

  2. Bo_gia says:

    Tai sao dem Tau ra so sanh voi My? Nhieu nuoc khac co nhieu tu cach de ba chu the gioi nhung ma chua qua duoc My huon chi anh Tau chi co tan mac thoi cho noi chi lam ba chu. Do chi la mo thoi.
    Ban chat cua Tau la mot anh nong dan que mua ngheo, tham lam doc ac, danh nhau de giai quyet van de, li luom cu choi tren co di roi xin loi con hon la chiu thiet thoi v.v.

    My la anh co hoc nha giau khong them chiem dat dai, uy tin, giup do, bao ve dong minh, ha ke thu rat dep nhung khong thu vac, nhin xa v.v.
    Truoc 1975, Viet Nam rat may man duoc My cho lam dong minh nhung CSVN da danh mat co hoi tu do, bay gio phai bat dau lai tu dau va kho khan lam moi duoc My bat tay, chua noi toi lam dong minh.

    CSVN cung la mot anh khu kho, ngo bich lua gat, danh nhau lam niem hanh dien. Khong nhin xa hieu rong cu lam dai roi tinh sau, Vi du tieu de Bo-Xit, Tay Nguyen, (cu lam dai roi tinh sau, hoac lam toi dau tinh toi do) khong luong duoc hau qua.
    Ngay nao VN la dong minh voi My, voi An do, voi Nhat, v.v. thi ngay do VN moi thoat khoi nanh vuot cua anh Tau. Vi duoc My che cho nhu My da tung lam voi Nam Han, Nhat v.v..
    (Tòa soạn: Mời ông bà vào vpskeys.org tải phần mềm gõ tiếng Việt miễn phí)

  3. Trung hoàng says:

    Hoa Kỳ là một Hiệp Chủng Quốc đúng với danh xưng cuả nó, một tập hợp với nhiều nội hàm nhưng vẫn luôn có thể hài hoà với nhau, ít có sự xung đột đối kháng giưả các sắc dân, mà nếu có thì đó chỉ là những trường hợp rất cá biệt, không có sự xung đột khơi màu cho một đối kháng mang tính giưả sắc dân nầy với một sắc dân khác. Cho dù chưa có được sự bình đẳng tuyệt đối như hiến pháp Hoa Kỳ tuyên xướng, nhưng sự hoàn thiện hoàn chỉnh ngày một luôn luôn được tốt đẹp hơn.

    Nhiều chủng tộc, nhiều ngôn ngữ, nhiều nền văn hoá khác nhau, nhưng vẫn được tôn trọng như nhau trước luật pháp. Bề dầy xã hội dân sự đó chắc chắn Trung Quốc không lúc nào có được, bởi vì Trung Quốc không thể dám cho thực hiện một xã hội dân sự như thế bao giờ. Bất kỳ một sắc dân nào, cũng có quyền tổ chức những lớp học ngôn ngữ cuả họ, ngay chính trên đất nước Hoa Kỳ, cho dù là ngôn ngữ cuả chính các nước đang có sự xung đột trên phương diện nào đó với đất nước Hoa Kỳ. Ðó là điều Hoa Kỳ có được, mà Trung Quốc thì không bao giờ có thể có được.

    Nhưng với Trung Quốc, chắc chắn không thể nào chấp nhận cho dân Tây Tạng học tiếng mẹ đẻ cuả mình, điều mà khiến cho người Tây Tạng sẽ luôn ghi khắc nhớ mãi, họ là kẻ bị chiếm hữu toàn bộ bởi Trung Quốc, để từ đó sự xung đột đối kháng Tạng Hồi Mông luôn là mối lo ‘cốt lõi” cuả Trung Quốc. Ðường lối đồng hoá cuả Trung Quốc đã và sẽ thực hiện chẳng những với Tây Tạng hay người Duy Ngô Nhĩ trong nước, mà còn hướng mạnh mẻ về phương Nam, nhắm thẳng vào người dân Việt, một chủng tộc mà bao ngàn năm qua, họ vẫn chưa lúc nào khống chế cưỡng ép như ý mong muốn được.

    Sách lược hàng đầu cuả Trung Quốc là đồng hoá các sắc dân, trong khi Hoa Kỳ với hướng đi chân chính là hoà hoá các sắc dân trên thế giới nầy, được thực hiện trên chính đất nước Hoa Kỳ, một Thế Giới Ðại Ðồng thu gọn trên đất Mỹ, cho dù chưa hoàn thiện hoàn mỹ, nhưng lúc nào cũng tiến thẳng mãi đến mục tiêu cuối cùng, điểm đến là hoà hoá bình đẳng giửa người và người trên trái đất nầy. Có thể nói là một Xã Hội Dân Sự Màu Xanh, đem hoà bình và hạnh phúc đến cho toàn thể nhơn loại.

    Nó hoàn toàn khác biệt với xã hội dân sự chỉ mang một màu đỏ, dưới chính sách đồng hoá các sắc dân thành một sắc dân Ðại Hán, như người Trung Hoa đã làm từ trước đến nay. Cuồng vọng thống trị loài người trước sau rồi cũng sẽ bị chống đối, để rồi theo luật trời khi tan khi họp, nó sẽ bị tan rã ra từng mảnh là điều tất nhiên phải có. Bởi vì mầm móng đối kháng xung đột luôn có cơ đột phát mạnh mẻ, sự trổi dậy bùng nổ luôn bất ngờ, ngoài dự liệu toan tính cuả con người, kềm chế nó chỉ có tính thời gian nào đó, mà không thể giử sự dài lâu trong trật tự ổn định, bằng võ lực tàn bạo phi nhân tính như họ thường sử dụng từ trước đến nay.

    Quả đúng như nhận định cuả Tướng Lưu Á Châu, cái đáng phải sợ cuả Trung Quốc hiện nay, không phải là tiềm năng tiềm lực quân sự cuả Hoa Kỳ, mà chính là sự bao vây cuả khí thế DÂN QUYỀN trên toàn thế giới hiện nay. Cái khí thế đó chính là cái thòng lọng vô hình, xiết chặt dần và nắm bắt những con ngưạ hoang dã còn xót lại trên thế giới nầy. Những thể chế độc tài toàn quyền thống trị người dân trong nước mình, không cho thực hiện được nền dân chủ thực sự trong nước, bóp nghẹt và chà đạp QUYỀN LÀM NGƯỜI cuả người dân. Bành trướng để bá quyền thực hiện đồng hoá sẽ phải là con đường tự huỷ diệt cuả chính họ.

    Hiệu ứng ngắn hạn cũng có tác dụng cuả nó, thúc đẩy tạo thế dẫn đến thu ngắn lại hiệu ứng dài hạn, hình thành một thế trận khép kín liên tục, gây sức ép cho hiệu ứng dài hạn bùng vỡ từ bên trong, cũng là sách lược chận ngăn bành trướng hữu hiệu nhất. Cũng giống như món “Súp Hầm Cá Mập”, phải có lưả chỉ vưà đủ để làm rừ xương thịt, không thái quá mà cũng không bất cập trong từng giai đoạn thực hiện. Thấy như không làm mà không gì không làm, thấy như không có đến mà bất ngờ lại đến. Biết chờ đợi để làm món “PaTê Ðầu Rắn”, khi nó ló đầu ra là lúc kết liểu sẽ phải đến, mà làm PaTê thì phải bầm nhừ thì PaTê mới được dai và ngon.

    Tập thể dục tạo khí thế hừng hực, lan rộng trong xã hội là điểm tuyệt vời cuả con người. Thay củ đổi mới cho mỗi con người là phải năng luyện tập thể dục, đúng theo cách nói “Cái củ không đi thì cái mới không thể tới”. Hít vào để lấy cái mới, thở ra là bỏ cái củ, từng động tác lên xuống trước sau, đều phải hoà nhịp theo từng hơi thở ra vào, nó cũng giống như là thể dục nhịp điệu. Ðộng tác nhẹ nhàng thanh thoát tự nhiên, không cố sức bắt ép theo ý cuả riêng mình, sự tự do thực sự trong hài hoà với từng động tác và hơi thở.

    Hơi thở nhẹ nhàng thông thoáng theo từng động tác vươn ra thu vào, lên xuống trước sau, chính là nhịp điệu hài hoà cuả trời đất hấp thu xoay vần với chu kỳ bất biến không ngừng đó vậy. Khép hờ răng lưỡi là cách để thở trong xương để toàn thân kinh huyệt thông suốt, hoà cùng tiết điệu trời đất là căn bản khí công. Khí bình thì lòng mới được an. Sự hoà bình tuyệt hảo triệt đáo cuả chính mỗi người đó vậy. Lòng được an thì trí mới sáng, Chuá và Phật cũng từ đó mà PHỤC SINH trong mỗi người.

    Gọi là chai lì vì không biết thay củ đổi mới, tích tụ cái trọc khí ô nhiểm năng nề bên trong, làm băng hoại con người và mau tiến đến cõi chết. Năng tập thể dục là người biết thay củ đổi mới, bắt kịp với cơ thay đổi chuyển hoá cuả đất trời. Một Xã Hội Dân Sự Màu Xanh cũng sẽ làm giảm bớt sự ô nhiểm môi sinh, nó hẳn nhiên khác với Xã Hội Dân Sự Màu Trắng, và chắc chắn sẽ không bao giờ thế giới nầy là một Xã Hội Dân Sự Màu Ðỏ. Một xã hội chuyên chế độc tài mà nhân loại luôn luôn lên án.

    Xin trân trọng.

Leave a Reply to Bo_gia