|

Người Việt hải ngoại làm được gì trước hiểm hoạ Trung Quốc?

Người Việt hải ngoại có thể làm gì?

Trước viễn ảnh giang sơn mấy ngàn năm của tổ tiên bị biến thành một tỉnh của Trung Quốc, trước những biện pháp đe doạ và trừng trị tàn nhẫn của chính quyền, người dân trong nước vẫn còn phải cắn răng chịu đựng, ngoại trừ tiếng nói dũng cảm của một số trí thức và đảng viên có uy tín nhưng luôn luôn bị bộ máy công an sách nhiễu và bọn tin tặc tìm cách bóp nghẹt. Trước tình thế ấy, cộng đồng nguời Việt hải ngoại hết sức lo ngại và nóng lòng tìm cách đối phó. Nhiều phương cách tranh đấu đã được đưa ra, từ ôn hoà tới cực đoan, nhưng phần lớn chỉ là những điều mơ ước (wishful thinking) thiếu tính khả thi. Ngoài ra, trong cộng đồng vẫn chưa có sự thảo luận thẳng thắn, tôn trọng ý kiến khác biệt dù cùng theo đuổi một mục tiêu, do đó không đạt được sự đồng thuận, nhiều khi còn chụp mũ và mạt sát nhau thậm tệ, một hiện tượng được gọi là “quân ta đánh quân mình”.

Trở lại với nhận định ở trên là cần phải gấp rút tìm cách đối phó với những vấn đề quan tâm trước mắt được nhận diện về đối nội là tinh thần lệ thuộc Trung Quốc của phe nhóm bảo thủ trong Đảng Cộng sản Việt Nam, và đối ngoại là nguy cơ tổ quốc Việt Nam bị sáp nhập vào lãnh thổ Trung Quốc và dân tộc Việt Nam bị đồng hoá trước những đợt di dân khổng lồ của người Hán. Trong khi cuộc tranh đấu của nhân dân cho tự do dân chủ vẫn có thể tiến hành dù còn bị kiểm soát chặt chẽ bởi chính quyền, cuộc tranh đấu chống hiểm họ Trung Quốc sẽ khó khăn gấp bội vì đồng thời phải đương đầu với cả thù trong lẫn giặc ngoài. Trong khi đó, cộng đồng người Việt hải ngoại có nhiều điều kiện dễ dàng hơn, tự do hơn để hỗ trợ cho nhân dân trong nước, nhất là khả năng vận động quốc tế cho một giải pháp “chung sống hoà bình, hợp tác và phát triển” giữa Trung Quốc và các nước Đông Nam Á mà chủ yếu là quan hệ bình đẳng giữa Trung Quốc và Việt Nam. Nếu một thoả hiệp ASEAN-Trung Quốc có thể đạt được, chủ quyền Việt Nam sẽ được bảo đảm. Trước tình hình cấp bách hiện nay, cộng đồng hải ngoại cần gia tăng nỗ lực vào cuộc vận động quốc tế này. Dù thoả hiệp với Trung Quốc có đạt được hay không, sự đóng góp quan trọng của cộng đồng người Việt hải ngoại sẽ được ghi vào lịch sử.

Riêng tại Hoa Kỳ, cộng đồng người Mỹ gốc Việt cần tập trung chiến dịch vận động vào Chính quyền và Quốc Hội, các toà Đại sứ của các nước ASEAN, các tổ chức quốc tế liên quan đến Trung Quốc và khu vực Á châu-Thái Bình Dương. Ngoài ra, cần kêu gọi sự hợp tác của giới trí thức và cộng đồng người Mỹ gốc Á, vì họ cũng rất quan tâm về tham vọng bành trướng của Trung Quốc và họ không thể chấp nhận vai trò lãnh đạo của một siêu cường cộng sản độc tài. Một nhóm trí thức trẻ vùng thủ đô Washington DC đã bắt đầu mở cuộc tiếp xúc thăm dò với lãnh đạo của những tổ chức người Mỹ gốc Á châu-Thái Bình Dương để lập kế hoạch vận động chung. Tiếng nói của cộng đồng người Mỹ gốc Á châu chắc chắn sẽ được các nhà làm chính sách của Hoa Kỳ và các nước ASEAN trân trọng lắng nghe. Cộng đồng người Việt khắp nơi cũng cần có những hoạt động tương tự ở quốc gia sở tại và nối kết với cuộc đại vận động ở Hoa Kỳ.

Cuộc vận động của người Việt hải ngoại cho một giải pháp hoà bình ở Biển Đông chắc chắn sẽ được đồng bào trong nước vui mừng đón nhận. Đây cũng là cơ hội thuận tiện cho sự trao đổi và hợp tác giữa trí thức trong nước và trí thức ở ngoài nước về những vấn đề có lợi ích cho đất nước và dân tộc. Nhà nước sẽ không có lý do gì để ngăn cấm, trái lại còn cần phải ủng hộ vì đây cũng chính là cơ hội cho chính phủ có thể thoát ra khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc mà vẫn có thể tồn tại. Dĩ nhiên, sự tồn tại này còn tuỳ thuộc vào những quyết định cởi mở của chính phủ về những quyền tự do, dân chủ căn bản của người dân trong một khung cảnh địa lý-kinh tế-chính trị mới của toàn vùng. Ngược lại, nếu Đảng và Nhà nước cứ tiếp tục ngăn cấm sự hợp tác chính đáng và hoà bình của người Việt Nam trong và ngoài nước thì sẽ không khỏi bị dư luận trong nước và quốc tế lên án  và sẽ không tránh khỏi sự chống đối quyết liệt của các tầng lớp nhân dân có thể dẫn đến bạo động.  Đến lúc này, nhân dân đã có nhiều cơ hội hiểu biết hơn về thế giới bên ngoài và nhận rõ được nhu cầu chuyển hoá chế độ từ độc tài sang dân chủ để đất nước có thể tồn tại và phát triển trong khung cảnh hội nhập toàn cầu.

Tất nhiên cuộc vận động của người Việt hải ngoại chỉ có thể thành công nếu ASEAN, với hậu thuẫn của Hoa Kỳ và các quốc gia Thái Bình Dương, có thể thuyết phục được Trung Quốc chấp nhận giải pháp chung sống hoà bình, hợp tác và phát triển. Kết quả mong ước này còn tuỳ thuộc vào vai trò cân bằng quyền lực của Hoa Kỳ và khả năng đạt được đồng thuận giữa các nước ASEAN, đặc biệt là những nước đang tranh chấp chủ quyền lãnh hải ở Biển Đông. Điều này cho thấy vai trò quan trọng của Việt Nam với tư cách Chủ tịch ASEAN trong năm 2010. Trong mười tháng còn lại, liệu Việt Nam có đủ khả năng điều động các nước thành viên tạm giải quyết những dị biệt song phương để tiến đến hợp tác đa phương hầu có đủ tư thế đối thoại với Trung Quốc hay không? Đây là cơ hội và cũng là thử thách mới cho Việt Nam trong năm nay. Lịch sử sẽ phán xét khả năng và tinh thần trách nhiệm của lãnh đạo Việt Nam. Đây cũng là thử thách và cơ hội cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong vai trò chủ xướng cuộc vận động của cộng đồng người Mỹ gốc Á châu-Thái Bình Dương với chính phủ Mỹ và quê hương gốc của họ. Mong rằng cộng đồng sẽ không bỏ lỡ cơ hội đóng góp vào những nỗ lực xây dựng hoà bình trong khu vực và bảo vệ chủ quyền của đất nước.

Nói đến cơ hội và thử thách của cộng đồng, đã đến lúc cần đề cập đến một vấn đề nhạy cảm có khi đuợc coi như vấn đề cấm kỵ không nên đụng tới, đó là quan hệ giữa cộng đồng nguời Việt hải ngoại với chính quyền và một số thành phần nhân dân trong nước. Vấn đề này không nên và không thể né tránh vì nó là một thực tế đang diễn ra rất phức tạp, từ thái độ hồ hởi hợp tác của những người có thiện cảm với chế độ, những chương trình nhân đạo và giáo dục của các tổ chức NGO, đến thái độ thù nghịch một còn một mất với chính quyền cộng sản. Quan hệ phức tạp này cần được bình tâm thảo luận và giải quyết thích hợp vì không thể biến thái độ chống cộng cực đoan thành một mối thù truyền kiếp cho đến các thế hệ về sau. Nếu mối quan hệ này có thể giải quyết một cách hợp tình hợp lý và trở thành một đồng thuận lớn trong cộng đồng hải ngoại thì mọi thành phần nhân dân trong nước, kể cả những đảng viên cộng sản thật tình yêu nước và có đầu óc tiến bộ, sẽ vui mừng đón nhận và sẽ trở thành một khối áp lực có khả năng thay đổi chính sách và ngay cả chế độ, nếu cần.

Pages: 1 2 3 4

13 Phản hồi cho “Người Việt hải ngoại làm được gì trước hiểm hoạ Trung Quốc?”

  1. tonydo says:

    Câu nói nổi tiếng của cố Tổng Thống Tưởng Giới Thạch:
    Người Nhật tới rồi họ cũng phải đi. Nhưng Mao Trạch Đông thì sẽ ở lại đây, nếu chúng ta không tiêu diệt được chúng.

    Tưởng Giới Thạch đã nói đúng.
    Tàu đã đến nước ta nhiều lần và đã phải nhục nhã ra đi. Tầu Cộng ngày nay cũng vậy. Sớm muộn gì thì chúng nó cũng sẽ thịt đàn em láu cá Cộng Sản Việt Nam.
    Hãy cứ để chúng nó cắn nhau. Tới khi nó nuốt thằng đàn em vô cổ họng rồi nhai ngấu, nhai nghiến thì chúng ta sẽ lấy lại nước mấy hồi.

    Đó là con đường ngắn nhất để đưa đất nước tới Dân Chủ, Phú Cường.
    Ngoại trừ, Việt Cộng tỉnh táo, ngả hẳn vào cộng đồng thế giới Tự Do với người Mỹ đứng đầu ngay bây giờ.
    Mong lắm thay.

    • DâM TiêN says:

      TonyDO ơi, chỉ mong ta sống thêm mốt giáp, để thấy tất cả
      “châu về Hợp Phố,” từ Cu Ba, Bắc Hàn, tổ sư Đại Hán, đến
      quê mẹ Văn Lang nhà ta.

      Theo dõi mà xem kìa, tất cả các xã hội CS…loanh quanh, rồi
      lại trở về điểm cũ, và C S chỉ còn là ác mộng, tan dần, quên…

      Nga lấy lại cờ Nga hoàng. Tất cà các quốc gia Balkan đều phục
      hồi quốc kỳ cũ. Láng giềng Cambot sáng sáng chào cờ vua
      xưa. Ba nước Baltique cùng màu sắc ngày nào…Ukraine…OK.

      Quốc kỳ VN, thì ông Hồ tiên đoán có mang hình Chim Phượng
      trên nền gì đó…Còn cô cháu Phương Uyên thì nhứt định VN
      ngày mai vãn tôn vinh màu hoàng kim…

      Finally, Cộng Sản như một cơn dịch Ebola, sẽ tan, lưu lại ký ức
      hơi bàng hoàng, rồi tan đi…Và ta, là ĐỒNG BÀO với nhau.
      ( Chẳng biết khi đó, các ông Trọng Lú, Nghị mặt chì, và Thảo
      hèn..sẽ ra nàm thao ? Chung Són thì xin một chân quét nhà cho
      cháu Phương Uyên ta… Phương Nga tuy già tí, mà còn mê đọc
      thơ Hồ Xuân Hương…).

  2. Hi x Pham says:

    Giac Cong luc nao cung la Tau Cong dau mat, chung hoa trang la nguoi Vietnam de chung de len loi
    vao cong dong Viet de giet dan Viet pha dat Viet de quoc te khong co ly do can thiep ve su song con cua dan Viet, dat Viet. Quy ngai hay nhin lai chang duong tu nhung nam dau thap nien 1950 den nay va
    sau nay se ro, toi khong can phai dan chung vi qua dai. Bao toan dan Viet dat Viet la nhiem vu cua toan
    dan thuan tuy, ngoai quoc chi co the yem tro ve ngoai giao Quoc te ./-

Phản hồi