|

Trung Quốc thi hành sách lược “toạ sơn quan hổ đấu”

Trong mấy ngày qua báo chí quốc tế liên tục sôi động về hai vấn đề lớn, đó là chuyện căng thẳng trên biển Hoàng hải sau khi Bắc và Nam Triều Tiên nã pháo sang nhau và nối theo sau là cuộc tập trận chung giữa Mỹ và Hàn quốc đang gây phẫn nộ Bắc Hàn có nguy cơ bùng nổ chiến tranh bất kỳ lúc nào. Nhưng sự kiện quan trọng nữa là hàng ngàn tài liệu mật mà Wikileaks đã tung ra, gây cơn sốc về ngoại giao giữa Hoa kỳ và các nước đồng minh, giữa Hoa kỳ và cả thế giới còn lại. Nhưng một tài liệu mà người ta chú ý nhất chính là Wikileaks đã đưa ra trước ánh sáng những toan tính chiến lược quen thuộc của Trung quốc với người bạn Bắc Triều Tiên mà họ vẫn rêu rao là tri kỷ không thể xa dời, đó là họ sẵn sàng “không can thiệp nếu Bình Nhưỡng sụp đổ,” thậm chí còn mong muốn Bắc Triều Tiên sau đó được nhà nước Nam Hàn lãnh đạo.

Theo các tờ báo RFI, AFP, The New York Times, Der Spiegel, Le Monde v.v… đều đăng tải thì Trung quốc, theo AFP, tài liệu thứ nhất cho biết trong một buổi dạ tiệc hồi năm ngoái, đại sứ Trung Quốc ở Kazakhstan đã tiết lộ rằng “Bắc Kinh sẵn sàng chấp nhận cho bán đảo Triều Tiên thống nhất trong tay chế độ Hàn Quốc.”

Thực ra ai cũng biết Bắc Triều Tiên đã sớm nhìn nhận ra bản chất lật lọng phản bạn của Bắc kinh từ cuộc chiến tranh với Việt Nam, cụ thể là vào những năm 1960 đến 1964, chính quyền của miền Nam Việt Nam do chí sỹ Ngô Đình Diệm và miền Bắc lúc đó đã có tín hiệu muốn bắt tay đàm phán để hiệp thương thống nhất hai miền Nam Bắc, nhưng Trung quốc liên tục hối thúc các nhà lãnh đạo Việt Nam hãy tăng cường cuộc chiến tranh giải phóng đất nước. Lúc đó ông Mao Trạch Đông đã phát biểu như sau “700 triệu nhân dân Trung quốc là hậu phương đáng tin cậy của nhân dân Việt nam, sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng tình hữu nghị Việt Trung không bao giờ thay đổi” và ông ta đã nói: “các đồng chí cứ yên tâm dồn toàn lực vào miền Nam đánh Mỹ, ngoài Bắc đã có chúng tôi hậu thuẫn bảo vệ.” Nhưng lúc đó ông Hồ Chí Minh và gần như hầu hết các nhà lãnh đạo Việt nam biết rất rõ nếu các nhà lãnh đạo Việt Nam mà dồn toàn lực vào giải phóng miền Nam như ông Mao khuyên thì chắc chắn máu đổ thành sông cả hai phía, và rồi quân Trung quốc lấy cớ bảo vệ miền Bắc mà tiến quân vào thì muôn đời không bao giờ đòi lại được mà họ không tốn một viên đạn.

Mặt nữa, họ đã tính toán rất kỹ là cuộc chiến ác liệt sẽ làm Mỹ điêu đứng bị sa lầy để có thời gian họ tăng nhanh phát triển kinh tế, yên ổn xây dựng quốc phòng hiện đại. Đây là chiến lược “toạ sơn quan hổ đấu” nên họ đã thúc ép Hà Nội không chấp nhận hiệp thương với ông Diệm. Thậm chí họ còn tung tin Diệm bán đứng miền Nam cho Hà Nội và kết cục là tổng thống Ngô Đình Diệm, một người yêu nước muốn tránh một cuộc huynh đệ tương tàn, muốn có đất nước thống nhất trong hoà bình đã bị giết hại cùng tất cả gia đình của ông. Và khi Mỹ có dấu hiệu sa lầy thực sự và muốn rút quân trong danh dự, Hà Nội biết được ý đồ của Trung quốc muốn lấy họ để mặc cả với Mỹ nên thần tốc tấn công để giải phóng thì Trung quốc lúc này đã lộ nguyên hình là kẻ đầu cơ trục lợi xương máu của đồng chí mình, họ đã đi đêm ký Thông cáo chung Thượng hải với Mỹ, với thoả thuận là họ sẽ tấn công miền Bắc Việt Nam, dạy cho Việt Nam một bài học là không nghe đàn anh dạy bảo và đổi lại, Mỹ cho họ quyền ưu tiên xuất khẩu các mặt hàng sang Mỹ không phải chịu thuế. Mỹ sẽ cung cấp các tin tình báo vệ tinh về việc chuyển quân của Hà nội để Trung quốc đối phó dễ dàng. Nhưng thực ra sức mạnh quân sự của Trung quốc lúc đó lạc hậu không bằng miền Bắc Việt Nam vì họ có sự trang bị vũ khí của Nga và cả vũ khí Mỹ mà họ thu được trong cuộc chiến vừa xong. Cho nên, Trung quốc đã thất bại phải rút quân, nhưng ý đồ của họ cũng đã hoàn thành đúng như họ đặt ra là “mèo trắng hay mèo đen đều tốt, miễn là bắt được chuột.” Như vậy họ đã bán xương máu bộ đội Trung quốc và bộ đội Việt nam trong cuộc chiến để đổi lấy sự ưu đãi tối huệ quốc mà Mỹ dành cho để rồi phát triển kinh tế và quân sự như vũ bão, từ vị trí nền kinh tế nông nghiệp lạc hậu, quân sự cổ hủ, lạc hậu nay lên ngôi là cường quốc thứ hai trên thế giới và thứ ba về quân sự chỉ sau Mỹ và Nga nhưng khoảng cách này rất là sát nút. Trong một bản báo cáo mật khác, một viên chức Trung Quốc khác được giữ kín danh tánh nói rằng Bình Nhưỡng đã đi quá xa khi thử tên lửa và vụ nổ hạt nhân lần hai. Nhưng phản ứng gây sức ép của Bắc Kinh buộc Bình Nhưỡng trở lại bàn đàm phán không mang lại kết quả. Viên chức Trung Quốc này cho là chỉ có Hoa Kỳ mới thúc đẩy được hồ sơ hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Bài học đó họ lại định áp dụng đối với Bắc Triều tiên, một mặt bên ngoài thì tung tin muốn thấy nước Triều tiên thống nhất lấy lòng Mỹ và Hàn quốc và để cho thế giới biết rằng họ thiện chí, yêu hoà bình nhưng bên trong thì chính họ là người đã hà hơi tiếp sức, là người viện trợ và bảo vệ Bắc Triều Tiên trước mọi khó khăn nhất kể cả trên diễn đàn Liên hợp quốc, nhưng họ lại thỉnh thoảng phát đi những tín hiệu xa lạ làm người nào không biết ý đồ sâu xa của họ sẽ bị lừa đúng như những trang tài liệu mật thứ ba mà Wikileaks phát tán cho 5 nhật báo lớn của Tây phương, xuất phát từ Đại sứ quán Mỹ ở Seoul, bà Kathleen Stephens báo cáo về Washington. Hồi tháng hai năm nay, thứ trưởng ngoại giao Hàn Quốc vào thời điểm đó là ông Chun Yung-Woo, thuật lại trong một cuộc nói chuyện không chính thức với hai viên chức cao cấp Trung Quốc, thì hai người này thẩm định là bán đảo Triều Tiên « phải được thống nhất dưới sự kiểm soát của Đại Hàn Dân Quốc». Theo nhận định của thứ trưởng Chun Yung-Woo mà nay là cố vấn an ninh của Tổng thống Lee Myung-Bak thì thế hệ lãnh đạo mới tại Trung Quốc không còn xem Bắc Triều Tiên là một đồng minh đáng tin cậy và hữu ích nữa. Bắc Kinh sẽ không phiêu lưu vào một cuộc xung đột võ trang để bảo vệ Bình Nhưỡng. Cũng theo thẩm định của ông Chun Yung-Woo thì kinh tế miền bắc đã tan vỡ và chế độ chính trị sẽ không tồn tại quá hai hay ba năm sau khi Kim Jong Il từ trần.” Đây là dấu hiệu họ muốn xui Mỹ trực tiếp nhẩy vào cùng Hàn quốc chiến đấu với Bắc hàn. Đây là trò “săn hết thú thì diệt chó bẻ cung”, và kết hợp với sách lược “Ngồi trên núi cao, xem hổ đánh nhau-Toạ sơn quan hổ đấu.” Vì họ biết rằng sớm muộn Mỹ sẽ rút khỏi I-rắc và Afganitan và khi đó họ có điều kiện để phục hồi kinh tế, giữ vững vị thế cường quốc số một thế giới. Nếu Mỹ nhẩy vào đối đầu với Bắc Triều-tiên hùng hậu thì chắc chắn cho dù có thắng thì con mãnh hổ này thương tích đầy mình và hơi thở cũng đứt quãng, lúc đó họ làm gì mãnh hổ chẳng được? Thật là màn kịch tuyệt nhất mà hậu sinh của Tần Thuỷ Hoàng đã phát huy đến đỉnh điểm chăng? Chuyện Bắc Triều Tiên nay có để bị mắc lừa hay không thì người ta tin là không. Vì sao? Vì chính Bắc Triều Tiên đã nhiều lần muốn đàm phán trực tiếp với Mỹ và muốn hoà bình với Nam Hàn những năm 2003 đến 2008 của đời tổng thống Nam Hàn vừa qua. Họ đang muốn lợi dụng các kẽ hở để chạy thoát khỏi vòng cương toả chi phối của Trung quốc. Vì sao nói vậy? Vì Nam Bắc Triều Tiên đều là ruột thịt anh em của họ, ai muốn huynh đệ tương tàn đem lợi cho người ngoại bang?

Cho nên, cho dù các tài liệu mật củaWikileaks đã tung ra có rất nhiều giá trị thuận và cả nghịch thì những quan điểm của Trung quốc về vấn đề Triều Tiên cũng chỉ là như vậy, là bài học thuộc lòng của bao đời vua chúa Trung hoa đã luôn áp dụng là các chiêu hô nam, đánh bắc, xúi tây chống đông, và toạ sơn nhìn các kẻ thù đánh nhau để đắc lợi, nay được phát huy cao hơn đến đỉnh tuyệt chiêu mà thôi. Còn các tài liệu về cuộc chiến tranh Việt Nam cũng sẽ là như vậy, chẳng khác. Chỉ có điều nay Mỹ và Việt Nam đã khác xưa, hai đất nước này đang bỏ đi tất cả hằn thù, nhìn vào tương lai để quan hệ thêm lớn mạnh đối phó với những chiêu mà vị phù thủy gian xảo đã làm xưa nay, để không thể bị mắc lừa. Việt Nam gần Trung quốc, bốn ngàn năm tình hữu nghị tốt thì ít mà đau thương thì nhiều và người Việt Nam để tồn tại, phát triển đi lên sánh vai với thế giới hôm nay là vì họ đã có quá nhiều kinh nghiệm đối với người láng giềng khồng lồ phương Bắc này.

Hà Lan, ngày 30 tháng 11 năm 20010.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt

27 Phản hồi cho “Trung Quốc thi hành sách lược “toạ sơn quan hổ đấu””

  1. ForgetMeNot Đặng says:

    T ôi thấy Ông Phạm Gia Thiều đem chuyện Bắc Triều Tiên ra để so sánh với chuyện Iraq và Afghanistan là không có căn bản chiến lược.
    Mỹ muốn rút quân khỏi Iraq v à Afghanistan vì Mỹ đã biết mình sai lầm khi tin vào sức mạnh của vũ khí tối tân nhưng quên đi vấn đề địa thế, khí hậu khắc nghiệt mà ng ười lính Mỹ không quen. D ân Iraq v à Afghanistan h ọ sống quen trong đ ồi núi hi ểm trở và ch ịu đựng đ ược kh í h ậu kh ắc nghiệt do đ ó mà họ dùng lối đánh du kích giống như người CS miền Bắc VN khi xưa. Mỹ bị sa lầy là thế. Còn vấn đề Bắc Triều Tiên thì Mỹ không dại gì nhúng tay vào nếu tôi nghĩ không lầm. Mỹ chỉ cần tiếp viện cho Nam Hàn đầy đủ vũ khí tối t ân là xong nếu Trung Cộng kh ông nhúng tay vào giúp Bắc Hàn. Cho dù Trung Cộng có dụ khị Bắc Hàn chọc tức Mỹ để Trung Quốc rảnh tay thôn tính VN thì Mỹ cũng chẳng có dại g ì nhào vô nếu M ỹ quyết tâm muốn bảo vệ VN khỏi bàn tay của người anh em láng giềng tham lam, nham hiểm Trung c ông.
    Xin hỏi Ông Phạm Gia Thiều : Ông muốn VN theo Mỹ hay theo Trung Công?

  2. Tôi thấy ông Minh Đức là người mê tín nặng Mỹ nên không đánh giá nhìn nhận đúng sự thật.Mỹ muốn có vị trí trở lại Đông Nam Á nên phải bỏ cấm vận Việt nam, đặt bình thương quan hệ, còn việt nam cần Mỹ là tạo thế cân bằng để đối phó với Trung quốc. Còn chuyện hạt nhân thì chính Mỹ nay muốn Việt nam tiến hành mà ban đầu là Mỹ tha thiết muốn có hợp đồng xây dựng hạt nhân ở việt nam nên đã ký kết vừa xong. Nga cũng được một hợp đồng sau là Nhật còn Pháp thì bị từ chối. Còn cấm vận Cu ba thì đâu còn tác dụng vì đất nước này đẹp và là đảo du lịch nên riêng số khách du lịch từ châu Âu, và các nước ( không kể Mỹ) đã đem lại cho họ thu nhập khổng lồ, nếu không bị cấm vận họ conbf hùng mạnh hơn nhiều và cuối cùng phiên họp đại hội đồng liên hợp quốc vừa qua Mỹ đã bị lên án và cả thế giới đòi Mỹ phải tuân thủ luật pháp quốc tế bỏ cấm vận Cu-ba, cuối cùng bỏ phiếu thì chỉ co Mỹ và Do thái là chống mà thôi. Thật là cô lập tội nghiệp.
    Còn Triều tiên thì ông Minh Đức đã lầm, ngay cả Mỹ và Nhật vẫn không dám tấn công họ mà phải nhờ tay Trung quốc để đàm phán. Chết thay là Trung quốc đã lợi dụng việc này để mặc cả những gì họ có lợi. Cho nên, việc tập trận không công bố địa điểm không bắn đạn thật đã nói nên Mỹ không đủ sức để đè bẹp
    Bắc Triều tiên. Chúng ta đã biết đến ngay một I-rắc cùng kiệt tay không mà Mỹ còn thất bại cay đắng, muốn thoát không xong. Đánh một đội quân T-la-ban ở Afganitan với vũ khí thô sơ mà phải hò cả đàn em bâu vào mà vẫn thua nay sắp phải tính bài chuồn. vậy ông không mở mắt ra xem đó sao? Ônbg Mê tín Mỹ quá mức rồi đâm ra cái gì Mỹ cũng là nhất. Vâng Mỹ là kẻ thua trận nhiều nhất thế giới này. Và nay là con nợ lớn nhất của trung quốc và Thế giới và chắc chắn các tài liệu mật đang được tung ra ánh sáng người ta còn thấy Mỹ nhất về suy đồi đạo đức nữa ông Minh Đức ơi! Và cuối cùng thì đơn phương làm bá chủ thế giới đâu còn chỗ nữa. Tôi cho là tác giả viết bài này có lẽ vì yêu quý nước Mỹ quá nên viết dù đúng nhưng vấn đề về nước Mỹ vẫn còn miêu tả mờ nhạt vì chủ đề chỉ là nói về dãtam của Trung quốc mà thôi. Chắc rồi đây nhưng ông Minh Đức sẽ vực lại nước Mỹ tàn tạ hôm nay thay cho tổng thống OBâm đang đau đầu bất lực vì sự suy sụp khó vực của quốc gia này.
    Phạm Gia Thiều

    • Minh Đức says:

      Tổng thống Mỹ Bush (cha của ông Bush sau này) ra điều kiện để bình thường hóa vào năm 1990 là lúc Liên Xô sụp đổ và VN phải theo các điều kiện của Mỹ. Trước đó khi còn LX, VN nhất định đóng quân ở Kampuchia và nói tình hình không thể đảo ngược. Nhưng khi LX sụp đổ thì tình hình đảo ngược. VN phải mở cửa cho tư bản vào làm ăn thì Mỹ mới bình thường hóa vì mục đích của Mỹ ở miền Nam trước đây cũng chỉ là đầu tư, làm ăn tại miền Nam. Mỹ sẽ không tấn công Bắc Hàn vì sẽ đánh nhau to, lại thêm hậu quả khi chế độ Bắc Hàn sụp đổ thì hàng triệu dân Bắc Hàn đói, Mỹ, TQ và Nam Hàn sẽ phải lo, lại thêm vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn có thể rơi vào tay bọn khủng bố hay Iran nên Mỹ chỉ đem lực lượng ra để cho Bắc Hàn thấy là Bắc Hàn không thể thắng nếu gây chiến. Mỹ chỉ muốn Bắc Hàn bỏ vũ khí hạt nhân, rồi đổi mới kinh tế như VN nhưng Bắc Hàn không chịu. Còn Mỹ định bán nhà máy hạt nhân cho VN thì đó là nhà máy để làm ra điện không phải là để chế tạo vũ khí. Sau 75, VN dùng một số thanh uranium có nồng độ cao có khả năng chế tạo thành vũ khí do Nga cung cấp tại lò hạt nhân Đà Lạt, sau này VN đồng ý để chuyên gia Mỹ đã đến Đà Lạt thu đi và đổi lại đưa cho VN các thanh uranium có nồng độ thấp không chế tạo thành vũ khí được.

    • Minh Đức says:

      Cuba nhờ mở cửa cho các công ty du lịch Châu Âu mở hotel, resort và cho khách du lịch các nước đến nên có được ngoại tệ để sống. Nếu nói là Cuba có thu nhập khổng lồ thì sao báo VN lại có bài nói là du học sinh VN tại Cuba phải cơm với đậu đen ngày nay sang ngày khác, điều kiện sinh hoạt rất khổ? Điều mà Mỹ chưa bỏ cấm vận cho Cuba vì Cuba vẫn chưa theo kinh tế thị trường. Khi nào Cuba để công ty Mỹ và tư bản thế giới vào đầu tư như VN thì Mỹ sẽ bỏ cấm vận.

  3. DO NGHE says:

    Điểu VIỆT sào NAM CHI
    Mả HÁN hí BẮC PHƯƠNG
    Điểu Mả không cùng đường
    Hán dùng BÁCH KẾ THIÊN PHƯƠNG
    Tiệt DIỆT Lac VIET mở ĐƯỜNG BIỂN ĐÔNG
    Gẩm THẾ SỰ hành tung đả rõ
    Thảm thương mình NƯỚC nhỏ DÂN NGHÈO
    Theo AI ai BIẾT mà THEO
    Thôi thì Chó ĐẬY Mèo TREO ĐỀ PHÒNG
    Bác HỒ biếu cành ĐÀO PHÚ THỌ
    Cụ NGÔ liền nách rổ vào BÂNG
    Âm thầm CHỊ ngã EM nâng
    Đôi Ta GIÁO MÁC nhưng chung MỘT NÒI
    Bác KHÔNG THÁC vì bom đạn MĨ
    Bác THÁC vì đồng chí THEO TÀU
    Cụ KHÔNG THÁC bởi quân CÔNG SẢN
    Cụ THÁC vì quân MĨ LẠT LƯỜNG
    Ai ƠI lấy đó LÀM GƯƠNG
    Theo TÀU dân VIỆT CÙNG ĐƯỜNG THÁC OAN

    • TrucTruong says:

      Kụ Đồ xứ Nghệ ta ơi, 2 câu đầu nguyênvăn như ri nì:
      ”Việtđiểu sào namchi (ChimViệt làm tổ cànhnam)
      Hồmã tế bắcphong” (NgựaHồ hý gióbắc)- Vănphạm HánTàu nói ngược với vp Việt ta kụ à!
      Ngay cả bọn Eng. bọn Mẽo chúng cũng nói ngược, nên con cái vn ta đôi khi hay nói kiểu
      ” đi tới chú Long nhà, hay cô Thúy nhà…chơi!)

  4. Minh Đức says:

    Việt Nam thời thập niên 1980 bị cấm vận sống được là nhờ viện trợ Liên Xô. Sau khi Liên Xô cắt viện trợ 1986 thì VN phải đổi mới kinh tế. Sau khi Liên Xô sụp đổ, Mỹ ra một số điều kiện VN phải làm thì mới bình thường hóa quan hệ. Điều kiện đó là phải rút quân ra khỏi Kampuchia, phải cộng tác trong việc tìm xác lính Mỹ, không được phá đám quá trình hòa giải các phe ở Kampuchia… Mỹ xem VN thi hành đế đâu thì từng bước gỡ bỏ cấm vận đến đấy. Chế độ hiện nay chẳng bao giờ nói với dân về việc phải làm gì theo lời Mỹ để được bỏ cấm vận cũng như không nói là phải chịu điều kiện gì với Trung Quốc để bang giao lại với TQ. Cấm vận Cuba khiến cho Cuba phải lệ thuộc phần lớn vào viện trợ Liên Xô và có nghĩa là LX phải mang gánh nặng hơn về kinh tế nếu tiếp tục giúp các nước đàn em để bành trướng. Cuối cùng LX không chịu nổi gánh nặng về kinh tế nên sinh ra khủng hoảng rồi sụp đổ. Sau khi Liên Xô sụp đổ, kinh tế Cuba rất bi đát. Việc cấm vận Iran, Bắc Hàn Iraq khiến cho các nước này khó khăn hơn trong việc xây dựng lực lượng quân sự. Mỹ sẵn sàng đối xử với Bắc Hàn như đối xử với VN nếu Bắc Hàn bỏ vũ khí hạt nhân nhưng Bắc Hàn đâu có chịu. VN cũng đã phải tuân theo một số điều kiện của Mỹ thì Mỹ mới bỏ cấm vận. Bây giờ VN thử chế tạo vũ khí hạt nhân như Bắc Hàn xem Mỹ sẽ đối xử ra sao?

  5. D.Nhật Lệ says:

    Nếu phân tích cho kỹ những góp ý của bạn PQCường thì e rằng nhận định của bạn không đúng hoàn
    toàn mà là đúng trong một giới hạn nào đó vì 2 miền Nam và Bắc khác nhau về chế độ chính trị.
    Sự khó khăn của chế độ ông Diệm là dù muốn chống Cộng bằng cách”dĩ độc trị độc” như LQDiệu của Singapore thì bất khả vì như thế mìền Nam chưa phải là nuớc dân chủ theo quan niệm và chính sách của Mỹ nhưng việc chống cộng đã thất bại như chúng ta đã thấy.So sánh thời đó,dân trí chưa
    cao mà vẫn có quyền dân chủ tương đối trong khi thời này,quan chức cứ ra rả bảo dân trí thấp nên
    dân chủ sẽ loạn,dù chẳng có chiến tranh với ai cả.Thật là nói xuôi cũng được,nói ngược cũng xong.
    Ngược lại,ông Hồ từ đầu đã chọn chế độ độc tài chuyên chính thì đồng nhất với phe CS.Quốc Tế,do đó chẳng có mâu thuẫn gì lớn trong mục đích và phương pháp để chiếm quyền lực mà “xuất cảng”
    cách mạng CS.cả.Lẽ ra trong thời kỳ Liên Xô đề ra chính sách chung sống hòa bình giữa 2 phe thì
    ông Hồ có thể lơị dụng tình hình mà từ bỏ việc xâm chiếm miền Nam hay sớm nhất là khi Tàu chủ trương thiết lập quan hệ ngoại giao với VNCH.thì ông Hồ cũng nên biết tiết kiệm xương máu nhân dân mà thôi đi chiến lược tiến chiếm miền Nam,ngõ hầu 2 miền canh tranh phát triển kinh tế và biết
    đâu 2 miền sẽ thống nhất trong hoà bình như Đông-Tây Đức,chứ đâu có cảnh núi xương sông máu
    mà con dân nước VN.đã hy sinh để trả giá một cách oan uổng như thế này !

  6. Minh Đức says:

    Những người CS tại miền Bắc và người quốc gia tại miền Nam lúc đó đều thấy có lý do để đánh nhau không cần phải ai sai khiến hay xúi. Người CS tin rằng XHCN rồi sẽ chiến thắng và tin rằng đường lối dùng bạo lực là cách đúng nhất để đạt đến chiến thắng cho phe CS. Còn những người quốc gia chống cộng thấy nhiều điều trong chủ nghĩa CS sai lầm, không chấp nhận được và các thức hành động của người CS độc đoán, tàn bạo và dối trá khiến họ không thể đi theo CS và sống với CS được, mà CS cũng không cho họ được chọn lựa nên họ phải cầm súng chống lại CS. Ở miền Nam thì thấy có nhiều khuynh hướng khác nhau vì có được tự do. Ngoài những người thực sự hiểu CS mà chống cộng cũng còn những kẻ cơ hội hoặc tin CSVN là có chính nghĩa. Còn ở miền Bắc thì người CSVN cũng có cùng niềm tin với những người CS Nga, Tàu cho là rồi đây CS sẽ thắng trên toàn thế giới, vì thế họ tự nguyện gây chiến tranh, không cần ai phải thúc dục cả.

  7. ĐAN TÂM says:

    VỀ Ý KIẾN CỦA ĐỘC GIẢ MINH ĐỨC

    Qua các diễn biến chính trị hiện nay tại bán đảo Triều Tiên, tác giả đưa ra nhận xét : “Trung Quốc thi hành sách lược “toạ sơn quan hổ đấu”. Đây là nhận xét lý thú nhưng không dễ gì thực hiện vì nó quá lộ liễu. Bằng chứng là qua chuyến công du Á Châu 10 ngày, ông Obama đã thắt chặt vòng đai bao vây Trung Quốc gồm Ấn Độ, Indonexia, Úc, khối Asean, Nhật, Nam Hàn… Khối liên minh trên 3 tỷ người này vừa là sức mạnh quân sự vừa là thị trường khổng lồ vượt trội hơn Trung Quốc đã làm cái “lưỡi bò” của họ tại biển Đông thun lại thành cái “lưỡi gà.”

    Việc bình luận các sự kiện chính trị có thể “sắc bén” nhưng không thể “thật đúng” hay “rất chính xác” như sự kiện khoa học vì chính trị là thiên hình vạn trạng và thiên biến vạn hóa. Khi có “âm mưu” thế này mà không thực hiện được, người ta phải thay đổi kế hoạch khác cho phù hợp với thực tế, kể cả các liên minh cũng chẳng có gì bền chặt. Bởi vậy, là độc giả, chúng ta không nên tin vào một lời bình luận quá đáng đến cực đoan và không đón nhận được ý kiến khác.

    Độc giả Minh Đức không phải là không có lý khi nói đại ý rằng “ông Hồ không phải là đứa trẻ lên 3 mà Trung Quốc có thể thúc hối đánh chiếm miền Nam nếu thực sự ông không muốn đánh.” Tài liệu dưới đây minh chứng lý luận của độc giả Minh Đức.

    Khi đọc bản cương lĩnh cộng sản lần đầu tiên, ông Hồ đã “nhẩy cẫng” lên cho đó là con đường cứu quốc. Khi gia nhập quốc tế cộng sản là phải thi hành chỉ thị “xâm lăng” dưới chiêu bài “nghĩa vụ quốc tế”. Khi Stalin chết, ông Hồ đã viết : “Khi còn sống Người là người cha, người thầy, người đồng chí và là vị cố vấn của chúng ta. Ngày nay, Người là ngôi sao sáng chỉ đường cho chúng ta đi tới cuộc cách mạng xã hội. Lênin bất diệt sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.” Về Mao, ông Hồ nói : “bác cháu ta có thể sai chứ bác Mao thì không thể sai được…” Trong dịp viếng đền thờ Hưng Ðạo Ðại Vương Trần Quốc Tuấn, ông Hồ làm thơ “…Bác đưa một nước qua nô lệ / Tôi dắt năm châu đến đại đồng…” “Dắt 5 châu…là ông Hồ “nổ” quá đáng vì ông mới cai trị 1 nửa nước VN khi làm bài thơ đó. Một người tôn thờ chủ nghĩa “Mác-Lê” dựa trên bạo lực, sùng bái hai tên sát nhân hàng chục triệu người, lại thêm tính “nổ” “dắt năm châu” thì sá gì miền Nam mà không mở cuộc chiến.

    Nếu có bị áp lực, HCM vẫn có thể phản đối hay ly khai với CS như lập luận của bác sĩ Nguyễn Hồng Sơn dưới đây khi trả lời phỏng vấn đài VOA:

    “VOA: Nhưng có người cho rằng Hồ Chí Minh đã có lúc bị khống chế hay chịu sức ép của lãnh đạo nước ngoài hay của các đồng sự khác trong Đảng Cộng sản Việt nam. Ông nghĩ sao về điều này?
    Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Nếu giả thuyết đó là đúng thì theo tôi cụ Hồ vẫn còn nguyên quyền và lương tâm để phản đối hay ly khai với những khống chế hay sức ép phi dân chủ đó. Chưa nói đến trách nhiệm của một nguyên thủ quốc gia là phải đặt mục tiêu phụng sự lợi ích dân tộc…”

  8. Freedom says:

    Có 2 điểm tôi không đồng ý với tác giả của bài viết này:
    1, Căn cứ vào đâu mà nói về quân sự Trung Quốc đứng hàng thứ 3, chỉ sau Nga và Mỹ, nhưng khoảng cách này rất gân? Trung Quốc không thể là một cường quốc về quân sự khi còn phải mua súng đạn từ những nước khác.
    2, Nếu có xẩy ra chiến tranh với Bắc Hàn, Mỹ cũng không cần đổ quân nhiều như ở Iraq và Afghanistan . Nam Hàn đủ sức mạnh để đè bẹp miền bắc nghèo nàn và lạc hậu .

  9. Nguyễn Mãi Quốc says:

    Xin minh định trước là tôi chẳng bênh ông Minh Đức, tuy nhiên làm sao ông PQCường biết là ông Minh Đức đang “ăn tiền trợ cấp xã hội”??? Hay chỉ là câu muốn thóa mạ người khác một cách vô cớ? Nếu ai đó cũng nhận xét về ông Cường như thế trong cuộc tranh luận, ông có vui không??? Xin đừng làm thế!!!!

    Về ông Hồ có tuân lệnh TQ và LX hay không, thì có 2 câu trả lời khác nhau:

    1/ Nếu CÓ vâng lời, ngoan ngoãn phục tùng, thì rõ ràng ông Hồ là tay sai bán nước cho ngoại bang Tàu, Nga

    2/ Nếu KHÔNG như ông Minh Đức nhận xét, thì chính ông Hồ là người đã gây ra bao nhiêu máu xương đổ ra trong cuộc chiến xâm lăng miền Nam

    Dù là câu trả lời ra sao, thì cái TỘI của ông Hồ đối với đất nước VN ngày nay và sau này sẽ lớn vô cùng. Có thể nói trong lịch sử của VN, chưa từng có ai mang tội lớn như thế!!! Giết hại bao người vô tội, xúi giục chiến tranh trên chính quê hương mình, phá hoại nên văn hóa truyền thống tốt đẹp của VN thay vào bằng văn hóa ĐỂU CÁNG XHCN, làm cho VN ta thụt lùi cả thế kỷ so với các nước khác trong vùng ĐNA, nhân dân VN nay phải xuất cảng làm nô lệ, gái VN phải bán thân cho ngoại quốc .v.v.v……Trong lịch sử VN ta, có ai đã làm được những việc tày trời như thế chưa????

  10. Minh Đức says:

    Chính đảng CSVN dưới sự lãnh đạo của ông Hồ muốn đánh miền Nam chứ chẳng phải Trung Quốc thúc hối hay ép. Dù Trung Quốc thúc hối mà ông Hồ không nghe thì Trung Quốc làm được gì. Ông Hồ vì bị Trung Quốc thúc hối mà đánh miền Nam, rồi ông Hồ lại bị Trung Quốc thúc hối mà làm Cải Cách Ruộng Đất, nói kiểu này chạy tội được cho ông Hô chăng? Ông Hồ là thằng bé lên ba ai cũng thúc hối bắt phải làm theo ý mình được à? Bài này còn nhiều điều nói tầm xàm bá láp nữa.

    • ChuVan says:

      Chính bạn Minh Đức này mơí nói tầm xàm bá láp!

      Không có chi viện dồi dào của TQ và 16 nước anh em XHCN thì HCM lấy gì mà đánh VNCH-Miền Nam ?.

      Người Mỹ đến VN không phải lá đánh CSVN hay chiếm VN mà là ngăn ngừa hiển họa CSTQ và đến khi người Mỹ muốn rút quân ra khỏi VN thì họ đi Bắc Kinh để thương lượng chớ có thèm đì Hà Nội đâu !

Phản hồi