|

Giáo Hội Việt Nam trước cơn sóng dữ

Vào dịp lễ Giáng Sinh vừa qua, đài phát thanh RFA đã phát loạt bài nói về tội ác của Cộng Sản tại trại giam Cổng Trời do thông tín viên Mặc Lâm thực hiện. Trong bài đầu tiên, tác giả đề cập đến chuyện bách hại xảy ra tại nhà thờ lớn Hà Nội vào mùa Giáng Sinh năm 1959. Kết quả là linh mục chánh xứ Trịnh Văn Căn (sau là Hồng Y thứ nhì của giáo hội Công Giáo Việt Nam) bị 12 tháng

Ảnh: Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo VN. Rottenburg-Stuttgart

tù treo, cha phó Nguyễn Văn Vinh cùng một số tu sĩ, giáo dân khác bị bắt đưa vào trại giam Cổng Trời và tất cả đã bỏ mình trong chốn địa ngục trần gian ấy. Điều đáng nói ở đây là thủ phạm trực tiếp của vụ bách hại chính là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo, tiền thân của cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo Việt Nam hôm nay, tổ chức do nhà nước thành lập này đã gây biết bao nỗi đoạn trường cho giáo hội Công Giáo, đã giúp Cộng Sản len lỏi vào hàng ngũ lãnh đạo giáo hội và hiện đang tiếp tục đóng vai trò trung gian để “nối kết” giáo hội Công Giáo và nhà nước Cộng Sản qua chiêu bài “đối thoại”. Xin bấm vào “link” để xem (và nghe) loạt bài này.

Đọc lại những trang sử viết bằng máu và nước mắt của giáo hội Miền Bắc dưới chế độ Cộng Sản, những ai còn có chút lòng với Giáo Hội không khỏi cảm thấy bùi ngùi và căm phẫn cho cái chính sách tàn độc của những người Cộng Sản, từ Liên Xô qua Trung Quốc, đến Việt Nam. Và cảm thông cho cái thái độ im lặng, nhẫn nhục và bất hợp tác của các vị chủ chăn miền Bắc trong một thời gian dài. Các ngài chẳng có sự lựa chọn nào khác, vì chủ trương nhất quán của Cộng Sản là  tiêu diệt Công Giáo thẳng tay, không thương tiếc, không khoan nhượng. Những giáo sĩ, giáo dân tội nghiệp kia nếu muốn trung thành với niềm tin của mình thì bắt buộc phải bước đi trên những con đường khổ nạn. Qua những kinh nghiệm đau thương, giáo hội Miền Bắc đã chín chắn hơn, hiểu rõ CS hơn và cung cách tiếp cận, ứng xử với CS cũng già dặn hơn như chúng ta thấy được qua biến cố Đồng Chiêm hay Thái Hà. Người không tán thành thì chỉ trích thái độ của các giám mục miền Bắc là “não trạng tiền Vatican” và họ cổ võ việc “đối thoại” với Cộng Sản vô thần.

Đối thoại dĩ nhiên là điều tốt, nhưng dưới chế độ Cộng Sản vô thần, không bao giờ người công giáo được đối thoại theo đúng nghĩa: nói chuyện với nhau một cách bình đẳng, không có cái cung cách kẻ trên – người dưới, kẻ vênh váo – người khúm núm; trình bày một cách thẳng thắn những gì muốn nói với nhau, và lắng nghe nhau trong tinh thần tôn trọng: nếu anh sai tôi có quyền chỉ cho anh thấy cái sai mà không hề bị anh để ý, trả thù; nếu tôi nói đúng thì anh phải thành tâm, phải sửa đổi. Nếu ngồi vào bàn chỉ để nghe người ta “lên lớp”, “hô khẩu hiệu”, còn mình thì cười cầu tài hay nói vuốt theo, mình chỉ có thể tán thành chứ không có quyền phản đối, khi ý kiến hai bên bất đồng thì họ giành quyền bác bỏ ý kiến của mình và hành động theo ý của họ thì đó không phải là đối thoại mà là mối tương quan của kẻ thống trị và người bị trị.

Giáo hội Công Giáo Việt Nam hôm nay bị chỉ trích từ nhiều phía về sự thụ động trước những vấn đề hệ trọng liên quan đến sự sống còn của dân tộc, hay những tệ trạng xã hội, những bất công, nghịch lý xảy ra hàng ngày, khắp nơi trên mọi lãnh vực và xảy ra khắp mọi miền đất nước. Để biện hộ cho thái độ bàng quang, vô cảm này, người ta thường trưng ra cái lý do “giáo hội không làm chính trị”. Thoạt nghe cũng có vẻ có lý. Nhưng suy xét cho kỹ thì rõ ràng không phải vậy, mà đó chỉ là cái cớ để né tránh những va chạm với kẻ có quyền thế nhằm đổi lấy sự an toàn cho bản thân và nhận đươc những ân sủng được ban phát bằng cách này cách khác. Đồng ý là giáo hội có sứ mạng riêng, không lập đảng giành lấy chính quyền để cai trị quốc gia, hay hô hào dùng bạo lực truất phế người này, hạ bệ người kia; những việc đó không phải là ơn gọi của những người chọn con đường tu trì đang làm nhiệm vụ cai quản giáo hội. Nhưng lên tiếng trước những bất công và nghịch lý của xã hội, cổ võ cái đúng, phê phán cái sai không phải là làm chính trị. Cho dù phải chịu bách hại, phải chấp nhận hy sinh thì những người chọn con đường bước chân theo Thầy Chí Thánh cũng vẫn luôn được mời gọi làm chứng cho lẽ phải.

Xin đơn cử một thí dụ về thái độ cần phải có của những người được Thiên Chúa trao phó trọng trách dẫn dắt đoàn chiên của Ngài: Hiện nay Việt Nam là nước có tỷ lệ phá thai cao nhất Đông Nam Á. Theo thống kê chính thức của nhà nước thì mỗi người phụ nữ Việt Nam phá thai 2,5 lần trong đời. Nếu kể cả những trường hợp không chính thức (phá thai chui, phá thai ở bệnh viện nhưng không ghi vào sổ hay phá thai bằng những phương pháp dân gian…) thì số lần phá thai trong đời người phụ nữ Việt Nam còn cao hơn nữa, có thể là cao nhất thế giới cũng nên. Xin được hỏi Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã làm gì trước những tội ác kinh khủng này? Điều đáng nói là xã hội (trong đó có những con chiên mà các ngài có nhiệm vụ chăn dắt) ngày càng trở nên thờ ơ vô cảm trước tệ trạng này, họ không xem đó là tội ác nữa. Hay là các ngài vô tư quá không nhìn thấy? Hội Đồng Giám Mục có dám đặt vấn đề với những người có trách nhiệm với xã hội về việc này không? có dám gióng lên tiếng nói của lương tri trước thảm cảnh hàng triệu thai nhi vô tội bị “tàn sát” hàng năm không ? hay đó là việc của nhà nước? Giáo Hội “không làm chính trị” nên không tiện đề cập đến?

Một hiện tượng bất công đang diễn ra, không thể chấp nhận được đối với những người còn lương tâm là việc Chủ tịch tỉnh, các quan chức hàng đầu trong tỉnh Hà Giang hè nhau đi mua dâm nữ sinh, mà người dắt mối chính là ông hiệu trưởng ngôi trường các em học, sau đó chính các em nữ sinh lại bị  ở tù trong khi các quan vô sự. Mới đây, các cơ quan điều tra đã đưa ra kết luận là “không đủ chứng cớ” để buộc tội các quan, nghĩa là họ được “hạ cánh an toàn” trong khi hai cô bé nạn nhân nhỏ bé tội nghiệp cô thân cô thế kia vẫn đang (và sẽ) phải tiếp tục ngồi tù. Những đấng bậc có trách nhiệm về đạo đức đâu cả rồi mà không ai có tiếng nói trước chuyện tưởng như hoang đường ấy đang xảy ra trên đất nước Việt Nam ?

Những người mang sứ mệnh Ngôn Sứ trên vai đã làm gì trước cảnh hàng trăm, hàng ngàn đồng bào bị chính quyền cưỡng bức, đánh đập, xua đuổi ra khỏi mái nhà, khu đất mà tổ tiên họ bao đời vun xới để “thu hồi” đất bán cho những doanh nghiệp với giá gấp trăm, gấp ngàn lần số tiền rẻ mạt họ trả cho những khổ chủ tội nghiệp kia. Số tiền lời thì quan chức chính quyền chia nhau bỏ túi! Thật, những người dẫn dắt giáo hội đã không có tiếng nói nào cả, thậm chí khi chính những tín hữu cô đơn, đau khổ kia chạy đến cùng chủ chăn của mình để  kêu cầu (trường hợp Cồn Dầu), thì nhận được câu trả lời lạnh lùng, vô cảm, vô tri: “rất tiếc, tôi không làm được gì cả… ”, và bỏ mặc đàn chiên của mình trước đàn sói dữ. Những giáo dân khốn khổ kia chưa bỏ cuộc, họ tiếp tục kêu cầu đến những cấp cao hơn: Hội Đồng Giám Mục, Uỷ Ban Công Lý và Hòa Bình của Hội Đồng Giám Mục. Tiếng kêu của họ nhờ những phương tiện truyền thông đã vang đi khắp nơi trên thế giới. Lần này, người ta cảm thấy được an ủi cộng thêm một chút vui mừng (?) khi thấy lá thư của Giám Mục Nguyễn Thái Hợp chủ tịch Uỷ Ban Công Lý và Hòa Bình gởi cho chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng. Nhưng rồi sau khi lá thư được công bố thì những người dân vô tội kia vẫn bị  đưa ra tòa, bị xử án, không có một dấu hiệu nào cho thấy nhà của họ, đất của họ sẽ khỏi bị chính quyền cướp mất, thậm chí họ còn tiếp tục chịu những đe dọa, khủng bố của nhà cầm quyền. Đến nay người ta chưa thấy một tiếng nói khác từ phía giáo quyền, mà chỉ thấy hình ảnh “hữu nghị thắm thiết” giữa giám mục của họ với ông xếp của lũ cướp ngày kia. Nếu sự “can thiệp” của hội đồng giám mục ngưng lại ở đó thì có lẽ không quá đáng khi bảo các ngài đã “đánh trống bỏ dùi”. Trong việc này, có thể một trong 2 trường hợp sau đây đã xảy ra: Trường hợp 1: Hội Đồng Giám Mục thực lòng muốn can thiệp nhưng chính quyền không đếm xỉa đến, cứ tiếp tục hành vi cướp đất của dân. Điều này chứng tỏ họ không xem Hội Đồng Giám Mục là đối tác để đối thoại, và Hội Đồng Giám Mục cũng im lặng, mặc nhiên chấp nhận cách cư xử bất công (và bất nhân) này. Trường hợp thứ 2 là thấy dư luận (trong cũng như ngoài nước) “bức xúc” quá nên các ngài cho tung ra một lá thư để cho dư luận xì xú bắp, rồi thôi. Trong cả 2 trường hợp, các vị chăn dắt Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã không làm tròn vai trò của những chủ chăn đối với đoàn chiên, tự chối bỏ vai trò làm chứng và bênh vực cho lẽ phải.

Vào cuối tháng 11-2010 đại hội Dân Chúa, được Hội Đồng giám mục cho là một biến cố trọng đại của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, vừa qua đi với lễ nghi long trọng và những bài tham luận không lấy gì làm đặc biệt, đề cập đến những vấn đề chung chung, vô tội vạ, ai cũng thấy, trong khi những điều tối quan trọng lại cố tình tránh né, lãng quên. Những vấn đề “nóng” như: sự băng hoại tột cùng nền đạo đức; niềm tin của giáo dân vào những vị đại diện Thiên Chúa bị tổn thương trầm trọng; sự can thiệp thô bạo của thế quyền vô thần vào nội bộ các tôn giáo (nói chung) và Công giáo (nói riêng); những bất công, áp bức tràn lan khắp nơi mà nạn nhân chính là những con người bé nhỏ, cô đơn mà giáo hội có bổn phận phải bênh vực; phụ nữ, trẻ gái, công nhân Việt Nam bị buôn bán như những món hàng… không hề được nêu lên trong đại hội “hoành tráng” ấy.

Đại hội dân Chúa vừa được tổ chức có rất nhiều điểm giống với cách tổ chức của những cuộc đại hội đảng: những cuộc vận động, tuyển chọn đại biểu, những thành phần “không nên cho tham dự” bị loại ra bằng cách này hay cách khác… Cho dù vị giám mục đại diện hội đồng giám mục giải thích như thế nào, cũng không thuyết phục được người tín hữu về việc dòng Chúa Cứu Thế, một hội dòng bề thế, hiện diện ở Việt Nam hàng thế kỷ nay, đã đóng góp rất nhiều cho công việc quảng bá Tin Mừng, đã đồng hành với Giáo Hội Việt Nam  qua nhiều thăng trầm lại không có đại diện trong đại hội này. Điều đáng chú ý là dòng Chúa Cứu Thế không được đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam dành cho nhiều thiện cảm (nếu không muốn nói là căm ghét, muốn khai trừ) chỉ vì các cha dòng Chúa Cứu Thế không chấp nhận cúi đầu chấp nhận cái ác, không chịu im lặng trước bất công.

Nhân đề cập đến dòng Chúa Cứu Thế, xin được mở một dấu ngoặc nhỏ: Giáo dân Việt Nam ai cũng thấy sự khác thường và vô lý khi dòng Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn muốn phong chức cho các cha, các thầy lại phải lên tận vùng Cao Nguyên mời Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh “xuống núi” để truyền chức khi mà ngay tại Sài Gòn có một hồng y và một giám mục, xa hơn thì Xuân Lộc, Bà Rịa, Phan Thiết, Mỹ Tho… nơi nào cũng có giám mục. Tại sao đi đến tận Kon Tum mời một vị chủ tế? Và không phải ngẫu nhiên khi vị chủ chăn đáng kính này cũng là một đối tượng “được” nhà nước đặc biệt chú ý vì sự khẳng khái của ngài. Chẳng lẽ không được lòng nhà nước vô thần cũng có nghĩa là không được lòng giáo quyền? có khi nhà nước chưa khai trừ thì giáo quyền đã khai trừ trước. Người giáo dân Việt Nam không dám tin điều này, nhưng trước những sự kiện hiển nhiên như vậy, xin những người có trách nhiệm hãy lý giải làm sao cho thuyết phục. Cách nay một vài năm, chú tôi, một linh mục cai quản một giáo xứ ở địa phận Xuân Lộc, đã bị giám mục địa phận cách chức, cho về ngồi chơi xơi nước dù chưa đến tuổi nghỉ hưu chỉ vì ông dám lên tiếng phản đối nhà nước lấn chiếm đất của giáo xứ ông cai quản. Trên đất nước Việt Nam còn bao nhiêu vị linh mục bị “kỷ luật” ví dám phản đối hành động cướp ngày của nhà nước như chú tôi?

Hôm trước, đọc bài Trung Quốc: Giáo hội tự trị – Việt Nam: Tôn giáo lễ hội của cha pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh thấy ngài phân tích thật đúng, tôi cảm phục những tiếng nói can đảm (và cô đơn) như vậy của cha Tỉnh, cha Đỗ Xuân Quế và một số hiếm hoi những vị chủ chăn “uy vũ bất năng khuất”. May mà giáo hội Việt Nam hôm nay còn có các ngài. Dù biết có thể sẽ phải trả giá bởi những cách trả thù hèn hạ của chính quyền, có khi phải trả bằng cả chính mạng sống của mình nhưng các ngài vẫn can đảm cất tiếng. Sống với Cộng Sản lâu ngày, các vị có trách nhiệm trong giáo hội của mình cũng bị ảnh hưởng cái bệnh “hoành tráng về hình thức, đại khái về nội dung”, nặng phần phô trương bề mặt hơn là đi vào chiều sâu của tâm linh qua các lễ hội đình đám ở các giáo xứ, giáo phận. Tôi không vơ đũa cả nắm, vì không phải tất cả các linh muc, giám mục đều như vậy, nhưng phải đau lòng nhìn nhận rằng hiện tượng phô trương ngày càng phổ biến trong giáo hội Việt Nam. Thông thường, các Giám Mục, Linh Mục  cử hành lễ kỷ niệm vào những dịp ngân khánh (25 năm), kim khánh (50 năm) ngày chịu chức. Ngày nay, nhiều vị tổ chức kỷ niệm hàng năm, rất “hoành tráng”, để phô trương thanh thế, để tiêu tiền hơn là để cảm tạ hồng ân về đoạn đường đã đi qua và cầu xin ân sủng trên bước đường sắp tới.

Vài ngày nữa đây, sẽ là lễ bế mạc Năm Thánh kỷ niệm 350 năm thiết lập Giáo Hội tại Việt Nam, kỷ niệm 50 thiết lập hàng Giáo phẩm Việt Nam, có mời đại diện nhà nước Việt Nam, nghe nói là chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Đã đến tham dự, lẽ nào lại không lên đọc diễn văn, thế là người Cộng Sản vô thần lại được dịp dùng chính diễn đàn của đại hội để hô khẩu hiệu, để dạy dỗ hàng giáo phẩm và giáo dân Việt Nam. Nghĩ tới việc đó, ai còn có lòng yêu mến giáo hội không khỏi ngán ngẩm, cay đắng và đau lòng.

Sự kiện gần đây ở giáo hội bên Trung Quốc là gáo nước lạnh dội và niềm hy vọng của những ai còn mơ hồ về “thiện chí đối thoại” những người Cộng Sản vô thần: Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ, đứng đầu là Đức Giáo Hoàng Biển Đức 16 đã tỏ thiện chí muốn bắt tay với chính quyền Trung Cộng bằng những nhượng bộ quan trọng: công nhận một số giám mục, linh mục của giáo hội do nhà nước thành lập, đồng ý cho chính quyền Cộng Sản được có ý kiến trong việc lựa chọn giám mục. Thế nhưng Cộng Sản đã trở mặt: chính quyền Trung Cộng mới đây ngang nhiên phong chức giám mục không cần sự đồng ý của tòa thánh Vatican, cưỡng bách các giám mục hiệp thông với Vatican phải tham dự lễ tấn phong. Họ vừa  cho mở đại hội giáo dân, đại diện chính quyền đến dự đại hội đã công khai công kích Vatican. Đại hội này đã bầu một giám mục quốc doanh làm chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Trung Quốc…. Đến nỗi Đức Giáo Hoàng, người chủ trương đưa bàn tay ra hòa giải với những người Cộng Sản vô thần, dù không muốn, đã phải công khai, mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích Bắc kinh xâm phạm trắng trợn tự do tôn giáo của người dân. Thêm một chứng cứ về sự trở mặt của Cộng Sản.

Tại sao các vị lãnh đạo giáo hội Việt Nam cứ phải đặt vấn đề “đối thoại” với “đối đầu” trong tương quan với nhà nước? Tại sao không thể cư xử với nhau bằng mối tương quan giữa những con người trưởng thành: tôi luôn luôn cố gắng đến với anh với lòng tử tế, cư xử với anh bằng tình người và anh cũng hãy cư xử với tôi trong tinh thần ấy. Nếu anh có gì sai thì tôi có quyền nói là nó sai, anh không được cưỡng bách tôi phải làm ngược với lương tâm của tôi. Nói như vậy với nhà nước có phải là “làm chính trị” không? hay là cứ phải “tốt đạo đẹp đời” mới được? và “tốt đạo đẹp đời” theo lối giải thích của Cộng Sản là gì nếu không phải là ngoan ngoãn cúi đầu “chấp hành” mọi sự áp đặt của nhà nước?

Hãy nhìn thẳng vào hiện tình của Giáo Hội Việt Nam hôm nay để thấy rằng giáo hội Công Giáo Việt Nam đang đứng trước những cơn sóng dữ. Bàn tay thuồng luồng của Cộng Sản vô thần ngày càng luồn sâu vào những hoạt động của giáo hội không khỏi làm cho những giáo dân, giáo sĩ yêu mến giáo hội lo âu. Nhưng người Công Giáo không được quyền đánh mất niềm tin. Bước qua năm 2011 chúng ta cùng thành tâm cầu nguyện cho giáo hội mẹ được thổi vào luồng sinh khí mới, luồng sinh khí của Chúa Thánh Linh. Giáo hội chính là Nhiệm thể của chúa Kitô, chúng ta xác tín rằng Ngài không để giáo hội mà Ngài đã tạo dựng bằng chính máu của mình bị dẫn dắt vào con đường lầm lạc bởi những người đã và đang thỏa hiệp với loài quỷ dữ. Xin cùng nhau nguyện cầu cho những ai đang lầm lạc được sớm thức tỉnh để quay về như đứa con hoang đàng trong Kinh Thánh, nguyện cầu cho họ đừng quên rằng người Cha nhân từ luôn ngóng đợi từng giờ, từng phút để được ôm đứa con yêu dấu vào lòng và nói với nó lời thứ tha khi nó thành tâm quay về…

Ngày cuối cùng của năm 2010 đầy biến động.

VQ Bỉ

© Kim Nguyên

© Đàn Chim Việt

16 Phản hồi cho “Giáo Hội Việt Nam trước cơn sóng dữ”

  1. Tôi rất buồn cho người Việt của mình, đi đâu cũng chia rẽ, nói xấu nhau! Kheo khoang những gì không phải thực có của Tổ-Tiên người Việt:
    A- Ðã nói rồi, người Việt mình không thuộc về giống nòi con Rồng – cháu Tiên.
    - Sự bịa đặt ra một truyền thuyết về người Việt-Nam thuộc dòng dõi: Rồng – Tiên này là do các phù thủy, chiêm tinh, thầy pháp, thầy bói, kẻ hay dùng ếm-chú, người đi hỏi đồng cốt, kẻ thuật-số, kẻ đi cầu vong thuộc đời nhà Hán-Tầu-Gian (xâm lăng Ðại-Việt thế kỷ thứ nhất trước Công-Nguyên – trước Chúa Jêsus Giáng Sinh khoảng 100 năm).
    - Vì Hán-Tầu có ý tưởng thâm độc, muốn cai trị và bắt phục Tộc-Việt-Ta làm nô-lệ cho Tầu-Hán-Gian, nên cách đồng hóa nhanh nhất là truyền đạo Rồng-Tiên, đưa văn hóa qủi quyệt làm Tộc-Việt-Ta, Ðất-Nước Ta:
    1- Ðổ Máu vì khói-lửa, chiến tranh triền miên lấy một ví dụ có bằng chứng cụ thể là: Thăng-Long Hà-Nội (Hà-Nội Rồng-Bay-Lên) đánh tanh bành Dinh Ðộc-Lập Phủ Ðầu-Rồng (Sài-Gòn – 30-04-1975).
    2- Chết đói, chết rét, lấy một ví dụ cụ thể là năm 1945 tại Tỉnh Thái Bình Bắc Việt-Nam chết nhiều nhất, gần 2 triệu người chết la liệt, tìm một manh chiếu để cuốn người chết đem chôn cũng không có. Tại vì người Việt mình bị Hán Tầu đồng hóa theo cách Cúng Bái Tổ-Tiên (có nghĩa là cầu vong – nói chuyện với người chết, nhờ người chết phù hộ phúc lành. Hỏi rằng: Người chết rồi lấy gì mà làm phước được cho người đang sống?). Bởi vậy, Phát xít Nhật cướp hết ruộng đất, đốt lúa bắt trồng đay nên mới bị đói và chết nhiều như thế. Rất may là lương tâm Việt không bao giờ giết con cái để ăn thịt dù phải chết. Nhưng Hán-Tầu, khi cơn đói đến thì bất chớp là vợ hay con, kể cả bố mẹ đẻ cũng giết tú để lấy thịt ăn, không còn tính người.
    3- Bệnh Tật cũng cướp đi biết bao sinh mạng, từ thế hệ trước sang thế hệ sau. Không thể đếm hết và cũng không thể nào kể xiết…biết bao câu chuyện Thương Tâm, Ðớn Ðau Là Dường Bấy!!!
    B- Người Việt-Nam-Ta Có Trồng Ðồng 4 Ngàn Năm Văn Minh, Lịch Sự, Hiền Hòa và Sáng Tạo.
    Cứ chiêm ngưỡng thật kỹ Trống Ðồng, bạn sẽ thấy tổ tiên Việt-Nam-Ta khắc ghi lời tiên tri chuẩn mực về Chúa Jêsus, Ngài chính là Thượng Ðế đã Giáng Sinh 2011 năm, sự hiện diện của Chúa Jêsus trong Trống Ðồng không thể nào khước từ được nữa.
    Kinh Thánh là Lời của Thượng Ðế cho loài người, là văn bản đáng tin cậy nhất (đã chép ghi lại toàn cảnh lịch sử của tổ tiên loài người trong quá khứ, hiện tại và một thế giới tương lai), trong đó có dòng dõi người Việt-Nam thuộc dòng máu chi phái Giu-đa và Ðan kết hợp. Kinh Thánh Xuất Ê-Díp-Tô-Ký 35:30-35 có chép:

    ” 30 Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy Đức Giê-hô-va đã kêu danh Bết-sa-lê-ên, con trai của U-ri, cháu của Hu-rơ, trong chi phái Giu-đa.

    31 Ngài phú cho người đầy dẫy Thần của Đức Chúa Trời, sự khôn ngoan, sự thông sáng, và sự hiểu biết, để làm mọi thứ nghề thợ,

    32 đặng bày ra và làm đồ vàng, bạc và đồng,

    33 đặng khắc và khảm các thứ ngọc, đặng chạm cây làm các đồ khéo léo.

    34 Ngài lại phú cho người tài dạy dỗ, và cũng đồng ban cho Ô-hô-li-áp, con của A-hi-sa-mạc, trong chi phái Đan nữa;

    35 Ngài phú cho hai người đó đầy sự khôn ngoan đặng làm các công nghệ về thợ thêu, thợ dệt nhiều màu, tức là màu tím, đỏ điều, đỏ sặm, và vải gai mịn; để bày ra và làm các thứ công nghệ khéo. ”

    Kết Luận – Những điểm cần lưu ý:
    1- Có những bằng chứng nhìn xem lá quốc kỳ Do-Thái, ngôi sao sáu (6) cánh và ngôi sao mười hai (12) cánh trong Trống Ðồng rất gần gũi và tương đồng với 12 chi phái Y-sơ-ra-ên là người Do-thái ngày nay. Ngôi sao 14 cánh trong Trống Ðồng tương ứng và diễn đạt ý tưởng của ba (3) giai đoạn lịch sử Chúa Jêsus Giáng Sinh, mỗi thời kỳ là 14 đời: ( Ma-Thi-Ơ 1:17 ) Từ Áp-ra-ham đến Vua Ða-vít là 14 đời. Từ Vua Ða-vít đến khi bị đầy sang Ba-by-lôn có 14 đời. Và từ Ba-by-lôn đến Chuá Jêsus Giáng Sinh cũng có 14 đời.
    2- Vua Ða-vít thuộc chi phái Giu-đa, là người rất nhỏ con nhưng rất gan dạ, hùng dũng, đã đánh thắng Gô-li-át khổng lồ ( muốn biết câu chuyện thú vị này, xin qúi vị vui lòng đọc Kinh Thánh 1 Sa-Mu-Ên 17 ). Người Việt Ta cũng có các Vua giỏi tương đương không kém gì Vua Ða-vít.
    3- Công nghệ làm thủ công bằng tay như đồ gốm, điêu khắc, hội họa, các vân hoa của Việt-Tộc-Ta rất điêu luyện, có chuyên môn và hấp dẫn trên thị trường quốc tế lâu đời cho đến ngay hôm nay.

    Vậy lời khuyên của tôi là: Bầu ơi thương lấy Bí cùng! Tuy cùng khác Giống, nhưng chung một giàn!
    Chúng ta không nên bôi nhọ, sỉ nhục và nói xấu nhau.
    Kể cả người theo Cộng Sản! Chúng ta kêu gọi họ và giúp họ hiểu chân lý Mầu Nhiệm cuả Trống Ðồng, loại khỏi Rồng Rắn Cộng Sản do phù thuỷ Hán Gian qủi quái ra khỏi họ, và đưa họ trở lại Tiếng Trống Ðồng Việt-Nam thân thương! Nơi có Thần Linh Chúa Hiện Diện! Sống Mãi trong Tâm Linh Việt, và hiệp chúng ta lại trong Sự Yêu Thương Tốt Lành.

  2. D.Nhật Lệ says:

    Gửi ông Việt Quốc,
    Lẽ ra,tôi không cần phải góp ý với ông vì xem ra ông thiếu văn hóa cũng như khả năng tranh luận.Thiếu
    văn hóa tranh luận khi ông buông lời châm biếm,không phải lúc,một người thứ ba là giáo sư ĐVH.là
    thế này thế nọ,dù vị giáo sư này chẳng làm hại gì ông cả mà từng bị tù vì đấu tranh dân chủ.Chính vì
    điểm này khiến tôi buộc lòng phải lên tiếng.Tiếc rằng tôi không phải là 1 nhà tu hành để khuyên răn ông bớt tham sân si hầu tránh miệt thị người khác một cách vô lý và bất công như thế !
    Về chuyện chụp mũ thì ông không hiểu ý nghĩa của 2 chữ này.Chụp mũ nghĩa là gán cho người khác
    một điều họ KHÔNG làm mà không dẫn chứng việc làm đó.Trong khi tôi đã trưng ra những hành động
    ủng hộ và bênh vực VC.của nhóm GĐ.với dẫn chứng cụ thể.Cũng nhân chuyện chụp mũ này,tôi xin
    nhắc lại một chi tiết “thú vị” là chính nhóm GĐ.từng chụp mũ giáo sư DND.là VC.nằm vùng khiến ông
    này…cũng bật cười vì việc chụp mũ ngược ngạo một cách cố tình đó.Ngược ngạo là vì người cư ngụ
    như một người công dân Mỹ thì có nhiều khả năng và điều kiện nằm vùng hơn người du học như giáo sư DND.chỉ ở tạm thời ! Mánh khoé này xem ra được VC.thường xuyên xử dụng,chẳng hạn vào thời
    chiến tranh Bắc Nam,chính quyền miền Nam bị chụp mũ là bù nhìn,bán nước nhưng sự thực ngược
    lại là chính miền Bắc bán nước và làm nô lê cho chủ nghĩa CS.từ Nga sang Tàu cho đến nay ! Chẳng
    hạn,chính VC.là phản động thì chúng lại gán cho những người đấu tranh cho dân chủ là phản động !
    Ông cũng không hiểu ý nghĩa hai chữ trọng dụng (ông DND.) mà tôi dùng.Tôi nói VC.không trọng dụng
    ông ta như một nhà trí thức,chứ không phải 1 cán bộ.Lẽ ra,nhà nước nên trọng dụng những người có
    thực học như ông DND.người am hiểu vấn đề tôn giáo và tâm linh của con người,chứ ai lại giao cho
    những tên ít học hay vô học điều hành việc tôn giáo,bởi vì đến ngay bs.Nguyễn Khắc Viện cũng từng
    kêu lên (đại khái) là “ông không sợ chuyên chính vô sản mà sợ chuyên chính của bọn vô học” !
    Về chuyện đạo Phật vô thần thì đại đa số người đều hiểu như vậy,cần gì phải mạt sát đức giáo hoàng
    bằng những từ ngữ của bọn xã hội đen.Giáo hoàng chẳng cần ai cứu cả mà chính những kẻ mạ lỵ,
    phỉ báng giáo hoàng mới phải được cứu vớt vì tội vọng ngữ,chưởi bới bậy bạ người khác ! Do chưởi
    bới bá láp này một phần mà ông DND.kết án nhóm GĐ.có “luận điệu phản trí thức” !
    Một kẻ được xem như lý thuyết gia của nhóm GĐ.là Hoàng Nguyên Nhuận từng phán là “Nếu phải
    chọn giữa Công giáo và Cộng sản thì anh ta sẽ chọn cộng sản”.Xem thế thì đủ biết khẩu khí của nhóm GĐ.là gì rồi ! Thù ghét 1 tôn giáo nào hay theo nền chính trị nào là quyền tự do mỗi người nhưng phò chính trị cộng sản thì đúng là “lạy ông,tôi ở bụi này” ! Chẳng cần phải tìm đâu cho xa !

  3. Vo Tu says:

    xin hoi qui vi, ton giao nao la cua to tien nguoi VN truyen lai cho con chau ? Xin chi giup cho toi voi. Phat giao, lao giao, Ong Dao Dua, Cao Dai hay Hoa Hao ? Theo su dot nat cua toi thi Phat Giao, Lao giao cung duoc truyen tu Trung Quoc qua VN trong thoi gian mot ngan nam do ho. Trong mot ngan nam do ho do thi Phat giao, Lao giao cung duoc “nha nuoc” thoi do giup do rat nhieu. Tai sao nhieu nguoi cu noi dao Thien Chua la ngoai lai ma ngu xuan khong biet so vao mui minh. O VN dao nao cung la ngoai lai het

    • Người Việt Nam says:

      Anh Vo Tu hãy tìm hiểu thêm lịch sử mà tại sao thời Tây Sơn-Nhà Nguyễn cũng đều dè chừng tà đạo này, đến mức độ có cả phong trào “Bình Tây, Sát Tả”. Giả sử không có ĐCS nắm quyền thì bất kì đảng phái nào cũng ngăn chặn sự phát triển của Công Giáo. Trừ duy nhất Cần Lao Nhân Vị của ông Ngô Đình Nhu mà thôi, và sau này dân chủ giả hiệu của ông Nguyễn Văn Thiệu, vì mấy ông này cùng Công Giáo với nhau.

      Tôi là người Việt Nam chính cống, theo gia phả dòng họ sống hàng trăm năm trên mảnh đất tổ tiên của tôi. Tôi chỉ khấn, bái lạy ông bà/cha mẹ hay tưởng nhớ tổ tiên, đó văn hoá-tập quán lâu đời của dân tộc Việt. Tôi chỉ tôn vinh, ca ngợi các anh hùng/anh thư, các hào kiệt của dân tộc đã có công đánh đuổi giặc Tàu từ hàng ngàn năm nay.

      Thậm chí một trong những Tứ Bất Tử của dân tộc là huyền thoại Thánh Gióng, bản chất cũng được dân gian hoá thân tưởng tưởng các anh hùng vô danh có công bảo vệ quê hương, xóm làng không màng danh lợi mà bay về trời.

      Tại sao tôn vinh các anh hùng/anh thư là một trong những truyền thống chủ đạo và xuyên suốt của dân tộc. Cả thời VNCH (sau này ở Hải ngoại) hay VNDCCH (sau này là CHXHCNVN) đều có những ngày lễ tết, truyền thống tôn vinh các anh hùng dân tộc nói chung?

      Vì lịch sử của dân tộc Việt là lịch sử chiếm chủ đạo là các cuộc chiến tranh vệ quốc. Nếu không nhắc và nói lại thế hệ sau thì chắc giờ này Việt Nam đã là một tỉnh tự trị của Tàu rồi.

      (Tôi nhớ đọc ở đâu đó thời VNCH, ông Ngô Đình Diệm không thích, không ủng hộ chủ trương lập bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương, nhưng sau khi chế độ đệ nhất sụp đổ thì Bàn thờ Quốc Tổ mới được thành lập, và nay vẫn được duy trì ở Hải ngoại)

      Tôi nhớ cuối năm 2007, trong khi một khá đông đồng bào tại Sài Gòn và Hà Nội chủ yếu là sinh viên, biểu tình phản đối Trung Cộng công khai tuyên bố chính thức Hoàng Sa/Trường Sa là của họ thì trên Internet có tuyên truyền trên mạng bài viết đòi đất của nhà thờ cho Chúa. Đúng là đục nước béo cò!

      Hình như các anh càng muốn Việt Nam loạn thì càng có lợi cho tà đạo Công Giáo chăng? Không bao giờ!

      =================

      Trong tương lai dài lâu cả chủ thuyết CS và tà đạo Công Giáo cũng phải dần dần, từng bước loại bỏ ảnh hưởng lên đất nước Việt Nam.

      Hài hước ở chỗ trong khi các anh/chị theo Công Giáo là người Việt Nam hò hét chống, giải thể ĐCS thì ở tầm cao vĩ mô Vatican đã thấy mối nguy hại từ sự suy giảm niềm tin, khô đạo-nhạt đạo của con người theo đạo này. Nên xúc tiến, thúc đẩy ngoại giao với chính quyền Việt Nam. Và chắc Vatican cũng rất thèm mong được chính quyền của Tàu lập bang giao, vì nơi đây là thị phần quá lớn không chỉ trong lĩnh vực kinh tế, mà cả tâm linh khi vòi bạch tuộc của Vatican bám rễ được.

      Cả 2 chủ thuyết CS và của Công Giáo chỉ là đồng sàng dị mộng đối với dân tộc Việt mà thôi. Khác với Phát Xít của Đức Quốc Xã, chủ thuyết này đề cao dân tộc Đức, ít nhiều nó gây cảm hứng và được ủng hộ số đông của nước Đức. Nhưng về bản chất tuyên truyền, mị dân, thì cả 3 tà đạo Công Giáo, chủ nghĩa CS, chủ thuyết “dân tộc thượng đẳng” của Hitler đều giống nhau ở chỗ tuyên truyền lặp đi, lặp lại hết ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác, năm này qua năm khác…

      Thật bất hạnh cho toàn bộ dân tộc Việt Nam!

  4. Người Việt Nam says:

    Cộng nhận website giaodiem.com nổi tiếng quá. Đến mức độ người nào coi Công Giáo là tà đạo cũng bị xem là bị ảnh hưởng của Giao Điểm huặc là người CS vô thần. Nếu vậy các anh/bạn nhầm to rồi.

    Dẫu gì tà đạo Công Giáo không bao giờ có chỗ đứng trong lòng dân tộc vì bản chất phi dân tộc của nó. Nó có thể là chính giáo, quốc giáo ở nước nào trên thế giới nhưng đối với Việt Nam thì bất kì thể chế chính trị nào sau này cũng vẫn đề phòng, dè chừng, ngăn chặn sự phát tán của Công Giáo.

    • NGUYEN QUOC VIET says:

      Gởi người việt nam (nào???).
      Thưa ông, theo tôi biết, bất cứ một tổ chức nào,hội, đoàn thể nào, tôn giáo, tín ngưỡng nào mà không phải do đảng với Búa,liềm nặn ,đẻ ra đều là phản động,tay sai các thế lực thù địch, tất cả các nhóm , phần tử này đều có âm mưu lật đổ chính quyền, dù là phật giáo , thiên chúa giáo ,cao đài hòa hảo hoặc hồi giáo v..v… vì vậy nhà nước ta kiên quyết , bằng mọi cách, thẳng tay đàn áp, trù dập, tướt đoạt mọi quyền làm người,đảng ta không từ bất cứ một thủ đoạn nào, từ vu khống , xuyên tạc, tuyên truyền những sự gian dối, sai trái sự thật để bảo vệ nhà nước, đảng búa, liềm, đến việc sẵn sàng cản trở thô bạo, côn đồ việc làm của những nhà ngoại giao nước ngoài .
      Thiên chúa giáo không phải là vấn đề để bàn luận ở đây.Tập đoàn lãnh đạo Hà nội với tất cả những đảng viên, đoàn viên trung thành của chế độ là một vấn đề , một chướng ngại cho tương lai , vận mệnh của dân tộc việt nam .

  5. Le Nguyen says:

    Lich sử Nhân loại có nhiều cuộc chiến kinh hoàng ,khốc liệt và nguyên nhân của nó tựu trung lại, đều không ngoài bốn nguồn gốc dưới đây :
    1) Lãnh Thổ (đất đai , biên cương địa giới của các bộ tộc ,quốc gia.)
    2) Chủng Tộc ( nguồn gốc khác nhau của các sắc dân .)
    3) Tôn Giáo ( niềm tin ,tín ngưỡng ,cách thờ kính đấng thiêng liêng, siêu hình của mỗi con người ,của mọi nhóm người )
    4) Chủ Nghĩa ( chủ nghĩa cá nhân ,chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa cộng sản ,chủ nghĩa cực đoan ,chủ nghĩa khủng bố…).
    Từ tầm nhìn đó, những trí thức ,những thành phần ưu tú của đất nước, dân tộc VN cần vượt lên trên và ra ngoài tranh chấp của bốn nguyên nhân vừa kể , khi mà nhân loai văn minh ngày càng sống gần nhau hơn . Và những xung đột do lãnh thổ, chủng tộc , tôn giáo, chủ nghĩa tuy còn tồn tại nơi một số nước nhưng không còn là nguy cơ nghiêm trọng như thời xa xưa .
    Do đó, là một người”trí” , kiến văn uyên bác,nên dùng tài năng của mình vào những việc ích quốc lợi dân hơn là châm ngòi cho những xung đột ,nhất là tôn giáo mà các dân tộc văn minh tiên tiến đã vượt ra ngoài lẫn lên trên những tranh chấp đó khá lâu rồi .
    _ Về Thiên Chúa Giáo ,chỉ cần đọc ,hiểu,sống trong ” Công Bình Bác Ái”.Thế là đủ!
    _ Về Phật giáo cũng thế ,dù đọc, học thiên kinh vạn quyển mà không mở lòng “Từ Bi Hỉ Xả ” . Kể như bỏ , kể như vất đi !
    Hãy làm cho đời sống dễ dàng , tốt đẹp hơn và nhìn tôn giáo dưới nhản quan “bình dân ” của đa phần nhân loại . Mọi tôn giáo đều dạy con người ” Làm lành lánh dữ.Làm thiện tránh ác .!?”

  6. D.Nhật Lệ says:

    Đề nghị ông VQ.đọc bài nhận định của tiến sĩ Phật học Dương Ngọc Dũng để biết mặt thật của nhóm
    Giao Điểm.Cách đây cả thập niên,tiến sĩ PH.DND.từng viết “Phê bình những luận điệu phản trí thức
    của nhóm Giao Điểm”.Chính vì phê phán nhóm này mà gs.DND.hiện nay không được trọng dụng sau
    khi du học trở về nước.
    Khoảng năm 1980 nhóm GĐ.hình thành ở Mỹ mà người cầm đầu là TCN.với những tên tuổi từng khét tiếng tranh đấu trước 1975 như Hoàng Văn Giàu hay viết hồi ký như Lê Trọng Văn.TCN.từng
    dạy đại học Vạn Hạnh,cùng thời với gs.Đoàn Viết Hoạt.Ông ta từng chỉ trích bài viết của.gs.ĐVH
    nhưng không nhắm vào nội dung bài viết mà chỉ bắt bẻ từ ngữ kiểu “bới lông tìm vết” một cách vặt
    vãnh,chẳng hạn như chê dùng từ ngữ không nghiêm túc khi ông ĐVH.phê phán chế độ VC.vừa đá bóng vừa thổi còi v.v.Cách (viết) lách như thế của TCN.chỉ để gây hỏa mù tức là để tránh nói đến vấn đề dân chủ,nội dung chính của bài viết mà gs.ĐVH.nhắm đến.
    Hai người TCN.và LTV.đều được báo Nhân Dân của đảng CSVN.biểu dương và đăng bài của chính họ.Trên số ND.ra ngày 28-3-2006 đăng bài ca tụng nức nở HCM.của TCN.Còn LTV.được báo ND.
    biểu dương như là “người góp phần vạch mặt bọn phản động,phản dân tộc chống đối chế độ ta…”
    (bài viết này được giáo sư Nguyễn Ngọc Bích dẫn lại trong bài Điểm sách năm 2000).Mới đây,báo
    ND.số 693 ra ngày 21-02-2001 đăng bức Thư Ngỏ của LTV.viết ngày 16-02-2001 gửi Uỷ ban Quốc tế
    về Tự do Tôn giáo của QH.Mỹ để phản đối việc Ủy ban mời đại diện các tôn giáo đến QHội trình bày
    sự vi phạm quyền tự do tôn giáo tại VN.
    Một tài liệu “Mật” được tiết lộ ra ngoài liên quan đến báo Giao Điểm của nhóm GĐ.Ngày 20/12/2007
    đại tá CA.Lê Công Hoàng gửi Cục Hải Quan với thư giới thiệu số 1020/A41/(P4) để cho phép Bùi
    Hồng Quang mang 420 tờ báo GĐ.sang Mỹ qua cảng Tân Sơn Nhất.Điều đó có thể giải thích rằng
    báo GĐ.cũng được in ấn trong nước mà bài vở được viết ra bởi các cán bộ tôn giáo trong nước và
    thành viên nhóm GĐ.ở ngoài nước.Do đó,người mang báo GĐ.ra khỏi nước được sự giới thiệu của CA để được giúp đỡ khỏi bị gây trở ngại ở phi trường.
    Thưa ông VQ.Đấy là SỰ THẬT và SỰ THẬT của TCN.tức là sự thật của người theo quan điểm CS.
    VÔ THẦN nhằm bài bác tôn giáo và báng bổ lòng tin của người khác.
    Phải chăng trước 1975,VC.gài được giáo sư Toán Nguyễn Đình Ngọc (sau được phong tướng CA.)
    nằm vùng ngay trong Đại học Sài Gòn và nay “bổn cũ soạn lại” qua vai trò của TCN,nhưng lần này
    khác hơn,đó là nhắm tuyên truyền lớp trẻ ở ngoài nước và sinh viên du học ? Bởi vì bây giờ TCN.
    đã về hưu và trước đó ông ta chỉ dạy sinh viên với tư cách lecturer mà thôi,không phải giáo sư !

    • sjman says:

      TCN chỉ làm ở phòng lab của đại học wisconsin. chẳng phải giáo sư, giáo siếc gì cả. Khoảng năm 93-94 tôi có tranh luận với tay này ở social.culture.vietnamese thời internet còn mới bắt đầu. thay vì post bài lên đó tay TCN này dump cái bài viết dài lê thê vào email của tôi làm đầy luôn cái email account của tôi tại trường. Tôi nhiều lần loan báo là tranh luận thì post lên internet đừng chơi kiểu ma giáo, bịt miệng kiểu này. nhưng tay TCN này vẫn chơi kiểu đó thành thôi tôi give up. đủ biết tư cách của tay TCN là cở nào.

  7. Việt Quốc says:

    Thưa với ông Tạ Tuyên . Ông nhận định, tôi viết giống Giáo sư Trần Chung Ngọc của trang web giao điểm nhất định là sai, vì tôi không đủ tư cách và tri thức,để được viết giống nhhư GS. TCN .Nhưng nếu ông nhận định xa và đúng hơn một chút nữa, thì GS. TCN và giao điểm chỉ làm có mỗi một điều, là chỉ nói lên sự thật và chỉ là sự thật, không hơn không kém, về Giáo lý ,về hành xử và thực chất của đạo Thiên Chúa, để mở mang sự hiểu biết về đạo này, cho mọi người hiểu rõ mà thôi…Sự sai lầm của Giáo hội Công Giáo, không chỉ dừng lại ở nhà khoa học gia Gallileo đâu .Còn những hình cụ tra tấn, giết người khủng khiếp mà Giáo Hội đã tạo ra, và đã mở những cuộc Thánh Chiến kinh hoàng, giết chết vài triệu ngươì thời trung cổ ở Âu CHâu, và sự đồi trụy loạn dâm của các đấng Thánh Cha ở Tòa Thánh Vatican thời trung cổ, cọng với dâm ngôn , ác ngôn, trong Thánh Kinh, đã làm cho Âu Châu kinh hoàng và dần dần xa lánh, thì ngược lại những người dân VN, chẩng biết gì về thực chất của cái đạo này, để cứ lầm tưởng rằng là đạo chân chính.Cái chuyện nhà thương,trường,học,trại cùi, mà giáo hội Công giáo đang điều hành quản trị,là một việc thật .Nhưng với tội nó có vài mặt .Xin trình bày .
    Thứ nhất : Về mặt quảng cáo, truyền bá và tô điểm ,thì đây là việc đạo đức.
    Thứ hai : Tìm kiếm lợi nhuận (kinh tài) được đóng góp bởi các nhà hảo tâm,và các cơ quan từ thiện trên kháp thế giới . Nếu không có sự đóng góp này, thì chẳng bao giờ có trường học,nhà thương,và trại cùi dưới sự điều hành của Giáo Hội cả, vì Giáo hội Vatican chỉ có biết thu mà không chi.
    Thứ ba. Đây mới là một điều quan trọng, dù gì đi nữa thì Vatican cũng bắt nuộc phài duy trì trưòng học,nhà thương,và trại cùi .
    A/ Mở trường học để huấn luyện và trồng người nghiện đạo mai sau . Để cải đạo những học sinh không có đạo.
    B/ Nhà thương và trại cùi là nơi che dấu TỘI LỖI của THƯỢNG ĐẾ.
    Bây giờ, nếu không có đủ nhà thương, để chứa chấp để chữa trị nhbững bệnh nhân ,ung thư,aid (sida),tâm thần ,mù loà, câm điếc. què quặt bẩm sinh, cũng như tai nạn, và nạn nhân của những sóng thần, núi lửa, động đất,lụt lội bão tố.v..v..Nếu kkhông có những trại cùi để cô lập bệnh nhân cùi dị dạng, mắt mũi chân tay, đang bị vi trùng ăn mòn dần, tạo hình dạng giống như ác qủi, mà để họ lết la,la liệt đau đớn kêu than, la hét đầy đường phố, thêm cả những ăn mày,không nhà, bụi đời đầu đường xó chợ .thì bộ mặt nạ, giả nhân giả nghĩa của Thượng đế sẽ rơi xuống ngay. Nếu thật có Thượng đế, thì Thượng đế này, phải độn thổ mà trốn thôi vì Thượng đế sáng tạo toàn năng,toàn trí,quyền năng vô biên, thiết kế thông minh,phép tắc vô cùng, bác ái vô biên, lòng lành vô cùng,ra làm sao? và ở đâu? mà nhân loại có cảnh này? công bằng ,công lý ở đâu ?và những cảnh này, có phải chính là sản phẩm của một Thượng đề ngớ ngẩn và ác độc không? một sợi tóc chẻ làm đôi, cũng là do ý muốn của Thiên chúa mà ra …Vẫn biết rằng cuộc đời không chỉ có đau khổ không mà thôi, phải có sướng nữa chứ, cũng vì có sướng và khổ, sướng thì ít, mà khổ thì nhiều, và cuối cùng thì tất cả đều trở về không,nên biết lấy gì để cắt nghĩa cho sự việc này ? liệu sự tương quan giữa nhân quả luân hồi và nghiệp báo có thể xác nhận và giải nghĩa được không? Hãy nghiên cứu và tìm hiểu ….Vấn đề Stalin chỉ là vấn đề chính trị Stalin là một nhà chính trị , cũng muốn cải cách cuộc đời cho có công bằng hơn, nhưng lý tưởng hoá quá, thành không tưởng hoá, và muốn đạt được thành công, nên điều kiện hóa với những sai lầm sắt và máu, ngoài tầm tay với, nên có tội với nhân loại hơn là có công, và không thể đem so sánh với người làm việc về tôn giáo như bà Teresa được .Riêng với việc làm, cho là đạo đức của bà Teresa, thì nhất định phải xét lại, không hoàn hảo và hoàn toàn như những lời đồn đãi đâu,xin tìm hiểu trên các sách báo và trang mạng .
    Một lời cuối cho ông Tạ Tuyên và những người VN công giáo. Ít nhất thì các ông cũng là nguời VN da vàng và mũi tẹt, mà không phải là người Do thái.Người VN có một tôn giáo của tổ tiên truyền lại từ bao đời .Cái tôn giáo này đã và đang được cả thế gới ngày nay ngưỡng mộ.
    Vậy các ông còn chần chờ gì, mà không quay về với tổ tiên dân tộc . Đất nước và dân tộc VN đang sẵn sàng dang tay, chào mứng chờ đón các ông.Sự trở về của những đứa con lạc hướng,và xin nhắc các ông rằng.Những người cộng sản Việt Nam cũng đã đang trên con đường trở về với dân tộc rồi đấy ./.

  8. Việt Quốc says:

    Đ ối với Giáo hội Công Giáo hay Thiên chuá giáo ở Việt Nam ,thì thời nào cũng là cơn sóng dữ cho Giáo hội cả .Ngọai trừ dưới thời Pháp thuộc hay dưới thời Giatô Ngô đình Diệm .Giáo hội được tự do tung hoành .Giệt người ,cướp của tự do tàn sát và cải đạo tín đồ để mở mang nước Chúa .Tự do cướp đất để xây nhà thờ Chúa.Uy quyền tuyệt đối, ai đụng đến Cha đến Chúa thì đi tù và bị thủ tiêu ngay .Có như vậy thì Giáo hoàng và các Cha xứ cho đến các con chiên mới sung sướng và hồ hởi ,mới không là những cơn sóng dữ cho Giáo hội .Chỉ cần đụng chạm nhẹ đến các chủ chăn một tí thôi, dù là tố cáo các ông hiếp dâm con nít, thế là các Cha mồm loa mép giãi, la lên bải hoải .Nào là Vô thần nào là quỷ satan, nào là sóng dữ, nào là kẻ dữ, nào là vô đạo đang chống phá Giáo hội.Giáo hội đang bị tân công rồi kêu gào Giáo dân gậy gộc, giáo mác mau đứng lên tiêu diệt những kẻ chống Chúa chống Giáo hội để bảo vệ Chúa .Chẳng lạ gì đâu vì họ đang thi hành lệnh Chúa qua lời phán .

    Luke 19:27 : Hãy mang những kẻ thù của Ta ra đây, những người không muốn Ta ngự trị trên họ, và giết chúng ngay trước mặt Ta.

    THẬT TUYỆT VỜI….

    Việt Quốc

    • Tạ Tuyên says:

      Ông Việt Quốc viết sao giống Trần Chung Ngọc của nhóm Giao điểm qúa vậy! Trong Giáo Hội Công Giáo không phải không có sai lầm như vụ Gallileo Galilei nhưng ông hãy coi lại bao nhiêu những trại có người cuì, những nhà thương thí, những trường học ở nhiều nơi trên thế giới,…cũng do Giáo Hội Công Giáo chăm sóc. Ông có thể đem những tên đồ tể Stalin (người mà dân Nga bây giờ đã kinh tởm) để so sánh với như Mẹ Teresa sao!….

  9. Tạ Tuyên says:

    Không biết tại sao Hồng Y Mẫn, các Giám Mục Nhơn, Khảm, Tri, Đọc, Chương,…lại không biết bản chất độc ác và chủ trương vô thần của bọn Cộng Sản đối với các Giám Mục, Linh Mục, giáo dân tại miền Bắc Việt Nam mà lại nghe theo lời mấy linh mục “quốc doanh” Trương Bá Cần ( tức Trần Bá Cường) đã chết, Huỳnh Công Minh và linh mục có vợ hai con Phan Khắc Từ! hay là những linh mục
    này đã biết rõ những “yếu điểm” của các đấng bậc này nên các đấng bậc này không dám bênh vực
    những giáo phận bị cướp đất, những thánh giá bị uỉ sập, giáo dân bị đánh đập tới chết ở Cồn Dầu,…

  10. lotxac says:

    Chúng tôi rất THÔNG CẢM,và CẢM KÍCH sự hy sinh VÔ CÙNG GIAN NAN;và GIAN NAN CHƯA TỪNG CÓ của GIÁO HỘI CÔNG GÍAO VN nói riêng, và CÁC TÔN GIÁO NÓI CHUNG; trong thời kỳ đấu tranh một mất một còn với LOÀI QUỶ DỮ VIỆT NAM.
    Quí-vị đã,và đang xứng đáng con đường đi của JÊSUS hy sinh sự sống cho đồng loại; Ngài chịu hình phạt trên THẬP TỰ GIÁ.
    Ngày nay; các TÔNG ĐỒ của Ngài đang noi theo gương cao cả của NGƯỜI đã đi.
    Bravo !
    Tôi xin chia sẻ cùng nhau một TẤM LÒNG.

Phản hồi