|

Mức độ áp dụng cách mạng Bắc Phi cho Việt Nam

Tuần trước, chúng tôi viết bài Quan Điểm thứ 6 với đầu đề AI CẬP: ĐƯỜNG ĐI ĐẾN TỰ DO DÂN CHỦ NHIỀU CHƯỚNG NGẠI VÀ DỄ “CHỆCH HƯỚNG “. Việc chệch hướng này có thể do chính giới trẻ mang những ý niệm quá lý tưởng về những chữ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Cũng có thể chính giới trí thức làm Chính trị trong nước muốn tiến nhanh đến vị trí nắm quyền hành mà đẩy đường đi theo hướng tắt bấp bênh hời hợt. Giới tính toán Chính trị quốc tế vì muốn một sự chuyển tiếp trong trật tự theo quyền lợi của mình mà chỉ trùm lên nguyện vọng của Cách Mạng quần chúng bằng giải quyết Chính trị mau chóng cho yên chuyện.

Trên các Diễn Đàn, trước cao trào Cách Mạng sôi động ở Bắc Phi và Trung Đông, chúng tôi đọc được những bài viết thôi thúc việc đứng lên của Việt Nam. Những bài viết ấy thường nhấn mạnh: BAO GIỜ ĐẾN VIỆT NAM?

Với bài Quan Điểm thứ 7 tuần này, chúng tôi muốn phân tích những kinh nghiệm từ Bắc Phi và Trung Đông để có thể áp dụng cho Việt Nam, dưới những khía cạnh sau đây:

=>   Động lực chính và nguyện vọng căn bản của Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông.  

=>   Những bài học nào mà Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông cho chúng ta thấy?

=>   Áp dụng mức độ nào những bài học từ Bắc Phi và Trung Đông cho Việt Nam?

Động lực chính và nguyện vọng căn bản của Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông

Chúng tôi đã nhiều lần phân tích về cái động lực cụ thể và chính yếu làm cho một cá nhân có đủ can đảm – hay đúng hơn liều chết – nổi dậy là cái DẠ DẦY cá nhân đó đói. Khi mà trên 40% dân chúng sống dưới mức nghèo khó với chưa đầy 2 đo-la mỗi ngày, thì khối quần chúng ấy đứng lên đòi quyền sống cho thân xác mình. Trong lúc sờ bụng thấy đói như vậy, họ lại nhìn thấy một thiểu số người cầm quyền giầu nứt khố. Đồng thời họ cũng hiểu rằng đám thiểu số cầm quyền giầu nứt khố này đã cướp bóc sức lực của họ và khai thác tài nguyên quốc gia để làm giầu riêng cho mình. Lòng GHEN TỨC và HẬN THÙ dần dần lớn lên trong người họ đối với đám thiểu số bóc lột kia. Đến một ngày nào đó tâm lý xã hội HẬN THÙ đến tột độ, cộng với DẠ DẦY đói cá nhân đến ngắc ngoải chết, thì khối quần chúng nghèo buộc phải đứng lên đứt khoát chấm dứt thiểu số giầu nứt khố bóc lột kia.

 Đó là động lực chính yếu và cụ thể của Cách Mạng đứng lên đạp đổ kẻ đè đầu bóp cổ cướp bóc mình.

 Đạp đổ rồi, họ phải xây dựng con đường Cách Mạng đã bắt đầu. Con đường xây dựng Cách Mạng, nếu cho đúng hướng, nghĩa là không “chệch hướng “, thì phải tôn trọng cái nguyện vọng căn bản của quần chúng. Không khó gì để thấy cái nguyện vọng căn bản của quần chúng. Thực vậy, khi DẠ DẦY họ đói mà phải liều chết đứng lên làm Cách Mạng, thì nguyện vọng gần nhất và cấp thiết nhất là phải có cái DẠ DẦY no.

Nếu giới trí thức chính trị quá xa vời với những phạm trù trừu tượng như Tự do, Dân chủ, Nhân quyền để nói rằng đó là nguyện vọng của quần chúng đói, thì quần chúng dễ thất vọng và có thể nổi sùng nói rằng: “Hỡi các ông làm Chính trị! Các ông nhát như cáy không dám liều chết xuống đường. Bây giờ chúng tôi liều chết đuổi được đám cầm quyền cướp bóc rồi. Các ông nhẩy vào mượn DẠ DẦY đói của chúng tôi để nấu cháo Tự do, Dân chủ, Nhân quyền trừu tượng để các ông xúm lại với nhau húp mà quên cái DẠ DẦY đói của chúng tôi !”

Cuộc Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông là cuộc Cách Mạng DẠ DẦY. Chính yếu là như vậy, còn gọi là Hoa Lài, Hoa Bản Hạ hay Hoa Thối Địt, thì đó là tiếng gọi cho vui nhưng đừng quên cái DẠ DẦy đang đói mà quần chúng cần được thỏa mãn.

Tại sao Tunisie, Ai Cập rồi Libye đuởi được Độc tài rồi, nghĩa là có Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, mà dân chúng lại bỏ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền để nhào ra biển sang Liên Âu. Họ ra đi vì lo sợ rằng người ta chỉ nhét vào DẠ DẦY họ mấy chữ trừu tượng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền thì không làm cho họ no được.

Phái đoàn Ngoại giao Liên Âu sang thăm Ai Cập mới đây và hứa gíup USD.1 tỉ cho Ai Cập, đó là hiểu đúng nguyện vọng căn bản của Cách Mạng. Vua của Saudi Arabia trở về nước và hứa bỏ ra USD.35 tỉ để tăng lương cho công chức và nâng cấp sống cho tuổi trẻ, đó là Vua đã hiểu cái nguyện vọng căn bản của Cách Mạng vậy.

Những bài học nào mà Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông cho chúng ta thấy?

Nhìn cụ thể cái động lực chính và nguyện vọng căn bản của Cách Mạng tại Bắc Phi và Trung Đông như trên, chúng ta mới thấy những bài học để áp dụng cho cuộc nổi dậy và lập trường xây dựng Cách Mạng ở Việt Nam. Nhưng bài học ấy gồm những điểm sau đây:

1)    Đây là cuộc Cách Mạng chính yếu của dân thành thị thất nghiệp và bụng đói. Đa số ở vào lớp tuổi trẻ và trung niên. Với 2 đo-la mỗi ngày mà phải sống ở thành thị, thì cái bụng đói càng ray rứt. Thực vậy, đất đai phần lớn là cát sa mạc, nên họ không thể sống với nông nghiệp. Nếu ở vùng quê nông nghiệp, thì với 2 đo-la mỗi ngày, họ có thể giải quyết bụng đói như Cụ NGUYỄN KHUYẾN vỗ bụng rau bình bịch. Nhưng ở thành thị, thì không có rau mà vỗ. Đó là tình trạng bụng đói của dân Bắc Phi và Trung đông.

2)    Thất nghiệp, lớp tuổi trẻ và trung lưu có nhiều thời giờ dành cho máy Điện tử và Internet. Những nhà độc tài cấm tự do truyền thông báo chí, thì lớp người thất nghiệp này sử dụng Internet mà Nhà nuớc độc tài khó kiểm soát hết được. Cách Mạng Điện thoại Di động đóng phần không nhỏ cho cuộc hẹn hò nổi dậy, nhất nữa họ đã có sự quy tụ thường xuyên tại thành thị gần kề nhau để tụ họp lại. Không cần phải xa xôi như Bác Tám từ đồng nội lên Sài gòn.

3)    Lòng HẬN THÙ của tâm lý xã hội đã lên đến cực độ đối với những nhà độc tài và gia đình. Việc khai thác nguồn dầu lửa cho túi riêng nằm sờ sờ ở sa mạc mà ai cũng nhìn thấy mỗi ngày. Nó khác với việc khai thác hầm mỏ ở rừng núi kín đáo như trường hợp ở Việt Nam. Những nhà độc tài tích luỹ tài sản kếch xù tại Bắc Phi và Trung Đông lại sống lâu năm, kéo dài tối thiểu từ 20 năm. Trong khi ấy, tại Việt Nam, đảng Cộng sản kéo dài, nhưng những Lãnh tụ thay đổi nhau mà tham nhũng vì vậy khó nhìn thấy sự tích lũy tài sản kếch xù đập vào mắt quần chúng. Thời gian lâu năm của một nhà độc tài tích lũy tài sản cho riêng mình và gia đình  làm hội tụ mạnh lòng HẬN THÙ vào một người và một gia đình. Đó là điểm cắt nghĩa lòng HẬN THÙ của quần chúng Bắc Phi và Trung Đông thành cao độ tột bực.

4)    Cái lòng HẬN THÙ xã hội tột bực này khiến Lập trường của Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông dứt khoát:

*      Họ phải đạp đổ hẳn kẻ độc tài, ngay cả không chấp nhận bè đảng của nhà độc tài liên hệ đến việc đứng chung với họ để cùng làm cuộc chuyển tiếp.

*      Tất nhiên không chấp nhận chiêu bài “đối thoại “ hay “hòa hợp hòa giải “ để chỉ đi đến thêm bớt vào chế độ cũ một ít thay đổi gọi là CẢI CÁCH.

*      Quần chúng đói khổ làm Cách Mạng nhất thiết phải đưa ra xét xử những nhà độc tài và đòi lại những tài sản mà những nhà độc tài này đã bóc lột dân chúng và khai thác tài nguyên quốc gia (dầu lửa và du lịch).

Áp dụng mức độ nào những bài học từ Bắc Phi và Trung Đông cho Việt Nam?

Sau những chục năm trường, đảng CSVN độc tài và độc quyền bóc lột nhân lực, khai thác tài nguyên quốc gia để làm của riêng giầu nứt khố. Hố sâu giầu nghèo mỗi ngày mỗi khơi rộng. Quần chúng nghèo khó, thêm khổ cực hơn nữa vì lạm phát, vật gia tăng vọt, đồng tiền phá giá. Quần chúng mang DẠ DẦY đói, động lực chính yếu cho nổi dậy. Đồng thời quần chúng Việt Nam chứng kiến nhóm đảng Mafia CSVN giầu lên vì tham nhũng. Những chứng kiến này đã tạo được lòng HẬN THÙ của quần chúng đối với nhóm đảng Mafia CSVN. Việt Nam đã có động lực chính yếu DẠ DÀY đói và tâm lý xã hội HẬN THÙ để nổi dậy dứt bỏ Cơ chế CSVN hiện hành.

Cũng như những bài viết trong thời gian này trên các Diễn Đàn, những câu câu hỏi mà chúng tôi đặt ra : (i) Lớp người nào khởi đầu? (ii) Khả năng sử dụng truyền thông Internet ra sao? (iii) Vai trò Hải ngoại đóng góp gì?  (iv) Lập trường xây dựng Cách mạng dứt khoát ra sao?

(i) Lớp người nào khởi đầu? 

Đã từ nhiều năm nay, khi Phong trào Dân Oan nổi dậy, chúng tôi đã luôn luôn nghĩ rằng chỉ có những người Dân Oan này mới đủ can đảm không sợ chết đứng lên đòi quyền sống. Nhưng trong thời Phong trào Dân Oan nổi dậy, thì cũng có Phong trào Dân chủ. Chúng tôi đã kêu gọi Phong trào trí thức Dân chủ hãy đứng chung với Phong trào Dân Oan để tổ chức nổi dậy. Nhưng Phong trào Dân chủ, có lẽ quá ngưỡng vọng vào thế “khuyến khích “ của Hoa kỳ, mà cứ ngày đêm rêu rao những từ ngữ trừu tượng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền xa rời với cuộc đấu tranh cụ thể của Dân Oan cho quyền DẠ DẦY (Stomach Right). Những phạm trù trí thức trừu tượng này của Phong trào Dân chủ không đủ sức kéo được quần chúng xuống đường. Quần chúng nghèo phải có cái gì cụ thể, gần kề họ, thì họ mới tin tưởng.

Tiếp theo Phong trào Dân Oan này, Phong trào Giáo Oan Tòa Khâm sứ Hà Nội, Giáo xứ Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm… nổi dậy đòi CÔNG LÝ. Họ đứng lên vì những miếng đất cụ thể và thấy những tham nhũng bất công của CSVN đối với những miếng đất ấy. Thêm vào đó, đây là việc đứng lên của những Giáo dân mang Đức Tin và và không ngại sợ bạo lực đàn áp, chống lại Đức Tin của họ. Chính lẽ cuộc Cách Mạng cứu nguy Dân Tộc phải lớn lên từ những Giáo dân này. Nhưng rất tiếc, một số Lãnh đạo Giáo gian quốc doanh đã tung ra chiêu bài “đối thoại“ làm tay sai cho CSVN, nhất là tâu trình thất lợi với Vatican để Vatican can thiệp vào loại trừ TGM NGÔ QUANG KIỆT để đặt tại Hà Nội một TGM quốc doanh NGUYỄN VĂN NHƠN. Đây là việc làm tòng phạm với tội ác của CSVN để dìm xuống một ngòi Cách Mạng cứu nguy Dân Tộc.

Việc làm phục vụ CSVN của cánh Lãnh đạo Tôn giáo như trên không những làm hại cho Đức Tin Giáo dân, mà còn là việc phá hoại sự đứng dậy để cứu nguy Dân Tộc khỏi ách độc tài CSVN.

Những cuộc Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông ngày nay chứng minh cho giáo gian biết rằng lời kêu gọi đối thoại của họ chỉ làm lợi khí để độc tài tiếp tục cướp bóc bất công đối với Dân chúng.

Dầu sao Tinh Thần ĐỒNG CHIÊM đòi CÔNG LÝ của khối Công giáo vẫn còn đó và khối Dân Oan mất nhà đất vẫn mang trong lòng HẬN THÙ.

Lực lượng nổi dậy tại Việt Nam phải dựa vào Tinh thần ĐỒNG CHIÊM của khối Giáo dân Công giáo và vào Khối Dân Oan vẫn mang HẬN THÙ.

Chúng tôi ước ao rằng nhóm trí thức Chính trị đừng nổi dậy bằng miệng với những ý niệm trừu tượng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền xa vời với động lực nổi dậy chính yếu là DẠ DẦY và tinh thần chống BẤT CÔNG mà quần chúng thấy cụ thể trước mắt.

(ii) Khả năng sử dụng truyền thông Internet ra sao?

Chúng tôi  thấy rằng cái khả năng này, giới trẻ Việt Nam có thừa để tổ chức một hệ thống truyền thông mà chính CSVN khó lòng ngăn cản được. Làm thế nào mà hệ thống truyền thông của giới trẻ không phải chỉ với nhau mà còn hội nhập vào Lực lượng Dân Oan và khối Giáo dân Công giáo để điều hợp cho có Phong trào liên kết. Giới trẻ giữ phần truyền thông điều hợp, nhưng Lực lượng Dân Oan và Giáo dân Công giáo mang sức mạnh đứng lên. Khối Giáo dân Công giáo cũng là những công dân và có nhiệm vụ cứu nước.

(iii) Vai trò Hải ngoại đóng góp gì? 

Trước đây, người Việt Hải ngoại dường như chú trọng vào việc vận động dư luận và sự yểm trợ của một số Chính quyền nước ngoài. Nhưng thực tế cho thấy rằng nước ngoài dễ cho chúng ta những hy vọng thoa dịu suông, mà họ nghĩ về quyền lợi của nước họ trước hết. Chúng tôi thường viết rằng Dân tộc mình đau khổ thì hãy tin tưởng trước vào chính mình để tự cứu. Không ai thương mình bằng chính mình thương mình. Nhiều khi nước ngoài một đàng nói Nhân quyền để an ủi chúng ta, nhưng một đàng thì bắt tay với độc tài vì quyền lợi của nước họ.

Chúng tôi thấy rằng có hai việc cụ thể mà Hải ngoại có thể hỗ trợ cho Quốc nội:

=>   Các Diễn Đàn hay cá nhân Việt kiều tìm mọi cách để phổ biến Thông tin Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông về cho những người thân thuộc hay các Tổ chức tại Việt Nam. Việt kiều tập trung mọi nỗ lực tấn công thông tin truyền thông về Việt Nam.

=>   Việc hỗ trợ thứ hai cụ thể là Truy tìm Tài sản mà những Lãnh đạo CSVN biển thủ chuyển ra cất giấu tại nước ngoài. Phải phục hồi những tài sản bất chính này về cho Quốc gia.

(iv) Lập trường xây dựng Cách mạng dứt khoát ra sao?

Kinh nghiệm những chục năm trường phản bội của CSVN không cho phép chúng ta tin tưởng vào sự đứng chung với đảng Cộng sản VN nữa. Vì vậy, khi cuộc Cách Mạng nổi dậy, chúng ta dứt khoát:

=>   Lật đổ hẳn Chế độ CSVN hiện hành

=>   Không thể nói đến “đối thoại” vì CSVN chỉ tìm mưu “đối thọi” chúng ta mà thôi

=>   Không có chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp mà những người làm Chính trị thời cơ đưa ra để nhằm nhẩy bàn độc.

=>   Xây dựng DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ để có những điều kiện đi đến DÂN CHỦ HÓA CHÍNH TRỊ thực sự lâu dài và bền vững.

© NGUYỄN PHÚC LIÊN, Giáo sư Tiến sĩ Kinh tế

Geneva, 24.02.2011

2 Phản hồi cho “Mức độ áp dụng cách mạng Bắc Phi cho Việt Nam”

  1. Sự thật (Huy) says:

    Những người có nhiều tội ác còn sống là : Đỗ Mười . Lê Đức Anh , Nông Đức Mạnh , Nguyễn tấn Dũng , Nguyễn Phú Trọng , Lê Hồng Anh . Các Ngài hãy ghi rõ số nhà , nơi ở cũng như các biệt thự của những người này để sau này xét xử sau . Một số ngân hàng trong và trong và ngoài nước đã có tài khoản đứng tên con cháu các vị đó cần được xác minh cụ thể thông qua các nhà tài chính lương tri . Sẽ tha bổng hay cho về nghỉ dưỡng lão những ai trong hàng ngũ CS trút bỏ Đảng tự nguyện đi theo người dân nhưng có năm tháng dài phục vụ chế độ . Những ĐV CS bất đắc dĩ không làm gì sai thì tiếp tục được phục vụ trong chế độ mới .

  2. Thanh says:

    Dung! Phai truy tim tai san cua csvn va pho bien rong rai nhung thong tin nay cho toan the moi nguoi nhat la cho nhung nguoi o nong thon.

Leave a Reply to Sự thật (Huy)