|

Sử gia và dân biểu Dương Trung Quốc

Đại biểu quốc hội Việt Nam Dương Trung Quốc. Nguồn: dantri.com

Lúc bé, tôi vẫn thường xem phim cọp. Lý do, giản dị, chỉ vì tôi rất ít khi có tiền mua vé. Lỡ có, tôi lại muốn dùng tiền để mua những thứ khác: bắp nướng, đậu phụng rang, cà rem, bánh kẹo… để nhai lai rai trong lúc coi phim.

Nhưng làm thế nào để vào cửa cọp mới được chứ? Ít nhất cũng có hai cách. Thứ nhất là đứng xớ rớ trước cửa rạp, thấy một ông hay một bà trông có vẻ bảnh bao và dễ tính là mình xà ngay đến:

- Thưa chú, thưa dì, thưa cô, thưa bác… con muốn coi cái phim này hết sức nhưng không có tiền, làm ơn dắt con vô luôn nha?

Nếu họ gật đầu là kể như… khỏe. Theo lệ, mỗi nguời lớn đi xem phim có quyền dắt theo một trẻ em – miễn phí.

Lối thứ hai rắc rối hơn một chút, kém đàng hoàng hơn một tí, và cần một ít vốn đầu tư. Mấy đứa phải hùn hạp đủ tiền cho một thằng hay một con nào đó mua vé (hạng nhi đồng) vào cửa. Rồi nó sẽ len lén mở cửa bên hông rạp, cho cả lũ vào luôn!

Có lần vì giông bão, nên dù là ngày chủ nhật, rạp chiếu bóng cũng chỉ có mấy ngoe mua vé vào xem. Lũ nhi đồng chúng tôi quên chi tiết đó, vẫn tiếp tục rủ nhau vào cửa cọp. Không những thế, nhiều đứa còn “mời” cả anh chị và bố mẹ “đi” luôn. Dân trong xóm tôi đều nghèo, đều rất ham… vui; do đó, gặp ngày mưa buồn bã và rảnh rỗi – rạp hát lại gần nhà – nên mọi nguời đều vui vẻ… vô luôn!

Chủ rạp kinh ngạc khi thấy vé không bán được bao nhiêu mà bên trong rộn rã tiếng cười đùa vỗ tay của trẻ con, rôm rả tiếng bàn tán nói cười của nguời lớn. Không cần phải thông minh lắm nguời ta cũng tìm được lý do, không lâu, sau đó.

Thế là bất ngờ, sau một lời xin lỗi ngắn ngủi qua hệ thống phát thanh, đèn bật sáng lên, chủ nhân cùng nhân viên ào vào soát vé. Lần lượt từng mạng một, không phân biệt già trẻ lớn bé, không sót một mạng nào, cả xóm bị “mời” ra khỏi rạp bằng những lời lẽ – tất nhiên – hoàn toàn không nhã nhặn.

Ðã có lúc vui miệng, tôi kể cho mấy đứa con bé nhỏ của mình nghe về cái kỷ niệm ấu thơ (không mấy êm đềm) này. Chúng đều tỏ vẻ ái ngại và vô cùng thất vọng về thái độ hơi thiếu đàng hoàng của tôi:

- It’s not fun. Như vậy đâu có vui bố.

- And it’s not fair, either! Cũng không công bằng mấy bố à.

- Ờ thì bố cũng thấy là không vui gì cho lắm và có hơi kỳ kỳ một chút.

- Kỳ một chút sao được. It’s cheating, như vậy là ăn gian, đó bố!

Tôi miễn cưỡng đồng ý với tụi nó mà bụng dạ (nói thiệt) có hơi buồn. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã gian lận gì nhiều trong chuyện xem phim mà vào bằng cửa cọp. Cũng như tất cả những nguời dân lớn nhỏ khác của cả xóm mình, tôi chỉ có tội nghèo mà ham… vui, và hơi láu cá chút đỉnh, thế thôi.

Láu cá (rõ ràng) không phải là một đức tính, dù nhìn theo quan niệm đạo đức của bất cứ ai. Bởi vậy, càng già tôi càng đàng hoàng thấy… rõ! Những nguời tử tế, biết phục thiện, và đàng hoàng tử tế như tôi – tiếc thay – hơi ít.

Tạp chí Khởi Hành số 34, phát hành tháng 8 năm 99, từ California, có bài viết “Khi chính trị chi phối văn hoá”, của Trần Anh Tuấn, về những nguời… rất không đàng hoàng như thế. Những kẻ mà đến lúc chết vẫn còn (vô cùng) láu cá!

Một phần của bài viết, ông Trần Anh Tuấn dùng để điểm cuốn Lịch sử và văn hoá Việt Nam – Những gương mặt trí thức, tập Một, do Dương Trung Quốc, Nguyễn Quang Ân và Tạ Ngọc Liễn sưu tầm và biên tập, Nhà xuất bản Văn Hoá Thông Tin Hà Nội xuất bản năm 1998. Nội dung cuốn sách được ông Trần Anh Tuấn ghi nhận như sau:

“Với hơn 700 trang, các tác giả đã chọn ra 71 nhân vật mà họ vinh danh là những trí thức Việt Nam tiêu biểu trải qua 770 năm lịch sử, với 9 thời đại và thời kỳ (Trần, Hồ, Lê, Trịnh, Nguyễn, Tây Sơn, Nguyễn, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, và Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa V.N.)”.

“Nhưng nhìn vào danh sách là chúng ta thấy ngay sự ăn gian của những người làm sách: trong suốt 720 năm (1225 – 1945) họ chỉ chấm có 38 nhân vật tức 53%. Ðó là Trần Thái Tông, Lê Văn Hưu, Trần Quốc Tuấn, Trần Nhân Tông, Chu Văn An, Tuệ Tĩnh, Hồ Nguyên Trừng, Nguyễn Trãi, Triệu Thái, Lê Thánh Tông, Lê Sĩ Liên, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Phùng Khắc Khoan, Lê Hữu Trác, Nguyễn Thiếp, Lê Qúi Ðôn, Lê Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích, Trần Văn Kỷ, Võ Trường Toản, Phan Huy Chú, Vũ Phạm Khải, Nguyễn Ðình Chiểu, Phạm Thuật Duật, Nguyễn Hữu Huân, Nguyễn Truờng Tộ, Nguyễn Quang Bích, Lương Văn Can, Nguyễn Phạm Tuân, Phan Bội Châu, Nguyễn Thượng Hiền, Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Phan Văn Trường, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn An Ninh, và Phạm Tuấn Tài.”

“Trong 50 năm sau cùng (1945 – 1995), họ đưa ra một số lượng khổng lồ là 33 nguời, tức 47%. Trong số 33 tên, chỉ trừ giáo sư Hoàng Xuân Hãn sống ở Pháp, còn lại 32 tên không ai khác hơn là những đảng viên cao cấp của Ðảng Cộng sản Việt Nam và những nguời phục vụ chế độ cộng sản. Ðó là Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Truờng Chinh, Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Nguyễn Khánh Toàn, Ðặng Thái Mai, Trần Huy Liệu, Phạm Huy Thông, Tôn Thất Tùng, Hồ Ðắc Di, Phạm Ngọc Thạch, Trần Ðại Nghĩa, Nguyễn Văn Huyên, Tạ Quang Bửu, Trần Văn Giáp, Tôn Quang Phiệt, Hải Triều, Ngụy Như Kon Tum, Dương Ðức Hiền, Ðặng Văn Ngữ, Hoài Thanh, Nam Trân, Nguyễn Khắc Viện, Lê Văn Thiêm, Từ Chi, Nguyễn Ðổng Chi, Cao Xuân Hy, Trần Ðức Thảo, Hoàng Thúc Trâm, Ðào Duy Anh, và Hoàng Xuân Hãn.”

Cứ theo như lời của ông Trần Anh Tuấn thì “nhìn vào danh sách là chúng ta thấy ngay sự ăn gian của những người làm sách”. Là kẻ hậu sinh, tôi không hề dám có nghĩ tranh luận hay bút chiến với một nguời cầm bút vào hàng truởng thượng – và nặng ký – như ông Trần Anh Tuấn; tuy nhiên, vì đã lỡ biện minh cho chuyện vào cửa cọp của chính mình, tôi tự thấy có bổn phận phải lên tiếng để bênh vực cho một số những nguời vừa được vinh danh là “trí thức Việt Nam tiêu biểu” – trong nửa thế kỷ qua.

Theo tôi thì quí ông Ðào Duy Anh, Trần Ðức Thảo, Hoàng Xuân Hãn… đều dư sức dắt theo ba trự lóc nhóc cỡ như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh… đi vào lịch sử mà khỏi cần mua vé. Như đã thưa, tuy không bằng luật nhưng theo lệ (ít nhất cũng là lệ ở những thành phố thân miền Nam, khi tôi còn bé) mỗi nguời đi xem phim có quyền dắt theo một nhi đồng – miễn phí. Hồi nhỏ tụi tôi vẫn đi xem phim ké theo kiểu đó mà. Ðiều này đâu có gì là gian lận mà ông Tuấn phải phàn nàn và nặng lời dữ vậy?

Giữa chuyện ham vui (của lũ bé con chúng tôi, ngày truớc) và chuyện ham danh (của những ông lãnh tụ cộng sản Việt Nam, bây giờ) có một điểm này chung: túng làm liều. Ðiểm chung đó, với ít nhiều chủ quan, tôi tin tưởng là thông cảm và chia sẻ được.

Nếu không, nghĩa là nếu ông Trần Anh Tuấn không đồng ý, tôi xin đề nghị chúng ta nên nhìn vấn đề theo cách khác – dựa vào hình ảnh, kinh nghiệm phổ cập hơn với phần lớn mọi người, và cũng vẫn với phong thái nhẹ nhàng tương tự. Hãy tưởng tượng đến cảnh quá giang.

Chiếc bè chở những “gương mặt trí thức Việt Nam tiêu biểu” của nửa thế kỷ qua đi vào lịch sử mà chỉ có vài ba ông cỡ như Ðào Duy Anh, Trần Ðức Thảo và Hoàng Xuân Hãn… thì ngó bộ hơi neo đơn và cũng (có phần) phí phạm. Nó còn rộng chỗ nên quí ông Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh… xin được quá giang – vậy thôi.

Nguời ta mượn lời để diễn ý. Ðặng ý thì bỏ lời. Thiên hạ mượn bè để qua sông. Miễn sao họ qua lọt thì thôi. Câu nệ quá tôi sợ… mất lòng và, chắc chắn, cũng sẽ mất vui!

Tôi chỉ tận tình chia sẻ nỗi bất bất bình của ông Trần Anh Tuấn về việc những vị sử quan đương đại – Dương Trung Quốc, Nguyễn Quang Ân, và Tạ Ngọc Liễn – theo chỉ thị, đã mở cửa hông cho thêm cả đống ông nữa (tổng cộng lên đến 33 mạng) ào ạt nhào luôn vào lịch sử.

Cũng như đi coi phim cọp, đi quá giang – dù là bằng thúng, bằng mủng, bằng bè, bằng ghe tam bản, bằng thuyền ba lá, bằng ca nô, bằng tầu, hay bằng thủy phi cơ… chăng nữa – nên tránh chuyện đàn đúm, kéo bè, kết đảng đông đảo quá. Xô đẩy, giành giật, chen lấn là cảnh (luôn luôn) rất khó coi và dễ gây hiểu lầm là một vụ thủy tặc hay không tặc. Ðó là chưa kể chuyện quá tải, rất không an toàn. Chìm xuồng, cả lũ, như chơi.

Nửa thế kỷ qua dân Việt dở sống dở chết. Giữa lúc muôn họ lầm than, nhân tâm ly tán, nhân tài như lá mùa thu, tuấn kiệt như sao buổi sớm; danh nhân, trí thức, kẻ sĩ… ở đâu mà hăm hở chen lấn đi vào lịch sử đông dữ vậy – hả Trời? Chợ chưa họp mà kẻ cắp đã đến đủ mặt như thế (kể) cũng kỳ.

Mới đây ông Nguyễn Chính còn khám phá ra vụ này, ngó bộ, còn kỳ dữ nữa về chuyện khai thác bauxite ở Việt Nam: “Quốc hội chưa họp, nghĩa là chưa ai có ý kiến gì, ông dân biểu Dương Trung Quốc đã phát ngôn trên báo Tuổi Trẻ rằng “Nhưng Bộ Chính trị đã quyết rồi thì bây giờ ta chỉ bàn làm sao cho tốt, cho an toàn thôi” khiến nhiều cử tri rất ngỡ ngàng.”
Tôi thì không ngỡ ngàng gì cho lắm vì đã được họp tập trước về việc “Đảng chỉ tay, Quốc hội vỗ tay, dân trắng tay” tự lâu rồi. Chỉ hơi ngờ ngợ vì cái tên của ông Dương Trung Quốc nghe (có vẻ) quen quen. Té ra, ông chính là một trong ba nhân vật đã sưu tầm và biên tập cuốn Lịch sử và văn hoá Việt Nam – Những gương mặt trí thức (tập I) do Nhà xuất bản Văn Hoá Thông Tin Hà Nội xuất bản năm 1998.

Tưởng sao chớ “đi ra, đi vô cũng cái thằng cha khi nẫy” chớ ai!  Muời năm trước ông Dương Trung Quốc tô vẽ cho nhiều kẻ bất hảo trở thành “Những gương mặt trí thức” của lịch sử và văn hoá Việt Nam. Bây giờ thì ông mở đường để con những người này mang đất nước ra băm xẻ, cho bằng thích.

Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!

© Tưởng Năng Tiến

17 Phản hồi cho “Sử gia và dân biểu Dương Trung Quốc”

  1. Tư Heo says:

    Sân khấu quốc hội bên mình với thành phần Đào Kép điển khá đạt, khi nó bắt đầu làm khán giả buồn ngủ thì lại xuất hiện vai diễn có nhiêm vụ hâm nóng rạp, Anh kép này huê dạng, chăm chút từ sợi tóc bạc, bộ râu cắt tỉa chăm bón kĩ lưỡng nhìn rất trí thức, nội cái tên người Họ DƯƠNG trung với Nước (Quốc) nghe cũng dễ mến nhưng đã nhất là Kép này được biết đến như người ngòai Đảng …đỉnh cao của những lần diễn xuất vời lời thọai trí thức sâu lắng, nhẹ nhàng thì Anh đạt được nhiều lắm vì đó là cái nghiệp ! Nhưng lần xuất thần nhất vẫn là lần Anh đề nghị Thủ tướng nên từ chức !
    Giải Cánh Diều Vàng không ai xứng đáng hơn anh Kép này !

  2. Huỳnh says:

    Ông Dương Trung Quốc đã giải thích vì sao ông có cái tên như vậy. Ông nói rằng, ông đã hỏi cha của ông là tại sao lại đặt tên cho ông là Dương Trung Quốc?

    Cha ông trả lời: DƯƠNG là họ, TRUNG QUỐC là trung với nước, cha ông muốn ông khi lớn lên phải trung thành với đất nước.

    Lưu ý: Ông Dương Trung Quốc không phải đảng viên đảng CSVN, ông là một trong số ít những đại biểu là người ngoài đảng trong Quốc hội Việt Nam.

  3. Thích Nói Thật says:

    Trời!

    Bác Tưởng Năng Tiến chơi kiểu này thì kẹt cho sử gia Dương Trung Quốc và quí vị trí thức, nhân sĩ và “lão thành cách mạng” quá!

    Bác Hồ “vĩ đại” và Lê Duẩn, Trường Chinh là những người “nãnh đạo” tài ba của VNDCCH mà các vị nêu trên đều cúi đầu tuân phục, vậy mà bác (Tiến) lại cho là;

    Theo tôi thì quí ông Ðào Duy Anh, Trần Ðức Thảo, Hoàng Xuân Hãn… đều dư sức dắt theo ba trự lóc nhóc cỡ như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh… đi vào lịch sử mà khỏi cần mua vé“….. như cái thời còn là trẻ nít ham chơi gian lận của bác (Tiến) thì kỳ cục lắm đó nghen!

  4. xoathantuong says:

    Sử gia và đại biểu?

    Hừm, chuyện thời sự trước mặt, ngay thời hiện tại còn mù mờ thì biết gì chuyện quá khứ mà nhi nhô! Sử nô chứ làm gì có sử gia tự phong DTQ. Đại biểu ai bầu mà là đại biểu, lá phiếu người dân chỉ để che mắt thế giới, dân dư sức biết đứa nào đảng CSVN sắp xếp trước cho làm đại biểu Quốc hội để ra cái điều có người ngoài đảng, có dân chủ. Chữ liêm sỉ không có trong tự điển dòng họ của mấy tay đại biểu cò mồi như DTQ và mấy cha nội tu sĩ quốc doanh, cả Phật giáo lẫn Công giáo.

    Có súng đạn trong tay để đàn áp người dân không làm người ta trở thành anh hùng, có chăng chỉ là đứa ăn cướp. HCM là loại này. Giờ đảng CSVN còn súng đạn thì nói nhăng nói cuội gì dân cũng phải cắn răng chịu đựng. Nhưng rồi ngày tự do tới, HCM sẽ trở lại đúng vị trí láu cá, ăn cướp của hắn. Và sẽ chẳng còn bao lâu đâu.

  5. Việt Anh says:

    Vậy mà cũng ráng gán cho mình tiếng sử gia ! Mà sao người VN mà mang cái tên nghe kỳ lạ vậy ?

  6. QTN says:

    Tui mà như ông Dương Trung Quốc, tui sẽ mở đèn lên, soát vé và đuổi cổ mấy thằng coi cọp ra khỏi rạp liền … it’s not fair and it’s cheating !!! that’s right. get outa here!!! right away! mà lạ ghê, thời nào nhiều trí thức, thì thời đó quốc gia càng tàn mạt … càng nô lệ nhiều …

  7. Nguyễn Hà Huy says:

    Phải đưa anh Trong , anh Huynh , Anh Tô Rứa vào danh sách những trí thức VN hiện đại và Hại nước nữa chứ . Tác giả quên bài nói của anh Trọng tại Cuba mà cả thế giới đều choáng hết cả đầu óc đó sao . Còn anh Huynh thì nói như đinh đóng cột rằng VN không có nhu cầu đa nguyên , đa đảng . Anh ấy nói hộ cả 90 triệu Dân Việt cơ đấy . Con Giáo sư Tô thì tốt nghiệp Học Viện Ái Q cao cấp , xuất sắc ( hàm GS , tiến sỹ về lý luận chủ nghĩa Mác-Lê . Anh ta có con gái 24 tuổi đã làm chức Chủ tịch hội đồng một công ty màu mỡ về xây dựng ( đã tạm thời cho người khác thế chỗ ) Em tạm nghỉ để bổ xung vào Bộ CT nay mai . Quả là quá trí thức VN , Trí thức hại Dân , hại nước điển hình : Lê Duẩn , Trường Chinh , Phạm Văn Đồng , Đỗ Mười , …

  8. Tư Miệt Vườn says:

    Tôi vẫn còn nhớ thời điểm khi những cuộc biểu tình chống CS Trung Hoa đầu tiên nổ ra, thì cái ông Most Honourable Dương Trung Quốc này phát ngôn với Ban Việt ngữ BBC rằng “nếu đi biểu tình mà đòi lại được Hoàng Sa, thì tôi (tức DTQ) sẽ đi đầu”. Chỉ một phát ngôn đủ biết tư cách của hạng người này.

  9. Không Quân Nha Trang says:

    Dưới 40 tuổi mà theo Cộng Sản là khờ
    Trên 40 mà vẫn còn theo Cộng Sản là khùng

  10. Tư Hữu says:

    Sử gia Dương Trung Quốc nầy nghe cái tên có vẻ là người Trung quốc, họ Dương.
    Người Trung quốc thì có bổn phận và nghĩa vụ bảo vệ và làm lợi cho Trung quốc bằng mọi giá là chính đáng, là mệnh lệnh của trái tim và khối óc!
    Nhưng ông Dương Trung Quốc nầy là người “Dziệt” Nam, đại biểu quốc hội “ngoài đảng” tức là không tôn giáo. Thế mà ông lại tháp tùng phái đoàn Phật giáo hành hương Ấn độ thăm viếng các di tích Phật giáo!
    Ông là người “ngoài đảng”, nghĩa là không phải đảng viên đảng CSVN, tuyên bố với báo Tuổi trẻ rằng: “Vụ Bô xít ở Tây nguyên, BCT đã quyết rồi thì bây giờ chúng ta chỉ cần bàn phải làm sao cho tốt, cho an toàn thôi”. Ý kiến nầy chả khác gì ý kiến của một đảng viên trung kiên hay của một con cò mồi rất thật!

Phản hồi