|

Đừng tránh xa chính trị

Tôi đã sinh ra và trưởng thành trên một đất nước mà tôi thường xuyên nghe từ miệng của những người lớn chung quanh nào là “đừng có dính vô chính trị mà khổ thân” hoặc “ai làm chính trị thì kệ họ đi” hoặc “học theo 3 cái tượng kia kìa, bịt mắt, bịt tai, bịt miệng lại!” hoặc “thật thà như vậy thì không nên dính vào chính trị” hoặc “làm chính trị phải gian hùng, phải thủ đoạn, phải ác độc” hoặc “chính trị rất dơ bẩn không phải là chỗ cho người hiền đức” vân vân…   Nói tóm lại là những bài học tôi được người lớn dạy bảo có thể tóm gọn trong vài chữ: hãy tránh xa chính trị.

Những nhận xét của họ không phải là không đúng với sự thật. Nhưng không may chúng chỉ là những sự thật của một xã hội đã chìm ngập quá lâu trong bóng tối. Những khuyên răn của họ không phải là không có lý.  Nhưng buồn thay chúng chỉ là cái lý của những người đã bị dìm quá lâu trong nếp sống vong thân.

Thế nào là vong thân? Vong thân là khi tự thân đã đánh mất chính mình, đã không thể có được sự tự chủ và tự do, đã không được quyền làm người, đã không được sống như là một con người đúng nghĩa, đã trở thành vô cảm trước những diễn biến chung quanh. Trong môi trường như vậy thì làm sao mà không khổ, làm sao mà kẻ xấu ác không hoành hành, làm sao mà chính trị không dơ bẩn, làm sao mà người hiền không bị bóp chết.

Câu hỏi quan trọng là: ai đã dung dưỡng những thứ xấu ác đó, ai đã để cho bóng tối áp bức tiếp tục phủ trùm lên đất nước, ai đã tiếp tay cho nếp sống vong thân?

Không cần biết ai đã tạo ra những thứ xấu ác, không cần biết ai đã áp đặt những thứ xấu ác, không cần biết ai đã duy trì những thứ xấu ác, có một điều chắc chắn là CHÍNH TÔI ĐÃ DUNG DƯỠNG NHỮNG THỨ XẤU ÁC ĐÓ; CHÍNH TÔI ĐÃ ĐỂ CHO BÓNG TỐI PHỦ TRÙM ĐẤT NƯỚC; CHÍNH TÔI ĐÃ TIẾP TAY CHO NẾP SỐNG VONG THÂN. Vâng, chính là tôi, một con dân của tổ quốc. Chính là tôi, một thành viên của xã hội. Chính là tôi, một tác nhân của môi trường sống.

Tại sao có thể là như vậy?  Rất đơn giản. Tại vì là:

KHI IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP ĐỒNG LÕA. KHI CAM CHỊU C ÚI ĐẦU TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP KHUYẾN KHÍCH.  KHI TRÁNH XA CHỖ DIỄN RA NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP MỞ RỘNG.

Khi mà đại đa số công dân đều chỉ biết im lặng khuất phục trước độc tài chuyên chế, trước tham nhũng lũng đoạn, trước trấn lột cưỡng đoạt, trước dối gian bưng bít, trước gian ngoa xảo quyệt, trước khủng bố bạo hành, trước bất chính bất minh, trước tham lam tráo trở thì thử hỏi làm sao đất nước không đầy dẫy độc tài chuyên chế, tham nhũng lũng đoạn, trấn lột cưỡng đoạt, dối gian bưng bít, gian ngoa xảo quyệt, khủng bố bạo hành, bất chính bất minh, tham lam tráo trở???

Khi mà đại đa số quần chúng đều chỉ biết tránh xa chính trị để mặc tình cho kẻ xấu ác hoành hành thì thử hỏi làm sao nền chính trị của quốc gia không dơ bẩn, không xấu xa, không ác độc, không tà đạo, không chuyên chế, không nằm trong tay của bọn đầu trâu mặt ngựa???

Khi mà mỗi cá nhân không dám xác lập quyền lực của chính mình để tạo ra sức mạnh cộng hưởng giúp xác lập quyền lực của toàn dân thì thử hỏi làm sao một đảng cầm quyền không thao túng, không tự ngồi trên cả luật pháp, không ngang nhiên vơ vét tài nguyên của đất nước, không hút nạo máu mỡ của bá tánh, không khủng bố những tiếng nói đối lập, không đối xử tàn tệ với đồng bào ruột thịt hơn cả những kẻ ngoại bang đô hộ thuộc địa???

Sống trong một quốc gia, dầu muốn hay không muốn thì mỗi người dân trong quốc gia đó cũng đã tự nhiên tham gia vào nền chính trị của đất nước rồi. Chỉ có điều là tham gia để biến quốc gia đó thành một quốc gia lý tưởng, thành một nơi chốn đáng sống cho mỗi người và mọi người bằng cách tích cực xác lập quyền lực của người dân qua hành động cụ thể hay là tham gia để biến quốc gia đó thành địa ngục trần gian bằng cách im lặng, cúi đầu và lánh xa. Phải, tôi không ngại lập lại một lần nữa, “im lặng, cúi đầu, lánh xa” là cách tham gia chính trị để biến một đất nước thành địa ngục.

Mãi cho tới ngày hôm nay tôi vẫn phải nghe từ miệng của những người chung quanh những lời tương tự, cũng với hàm ý “hãy tránh xa chính trị.” Nhiều thế hệ trước đã bị đầu độc với những lời khuyên vô trách nhiệm này. Thế hệ đương đại đang bị “mang niềng kim cô” với cụm chữ đầy răn đe này. Nếu không có sự thay đổi về nhận thức thì có lẽ những thế hệ mai sau cũng sẽ không khá hơn. Tôi thực sự ưu phiền và lo lắng. Với một tấm lòng vì tiền đồ của dân tộc, tôi xin mạn phép được hét to để mọi người, mọi thế hệ –trước kia, ngay bây giờ và mai sau– và mọi giai tầng của đất nước cùng nghe về một sự thật đơn giản:

KHÔNG CÓ MỘT CÔNG DÂN NÀO SỐNG TRÊN ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH CÓ THỂ TRỐN LÁNH THAM GIA CHÍNH TRỊ, CHỈ CÓ SỰ CHỌN LỰA THAM GIA CHÍNH TRỊ BẰNG THÁI ĐỘ NÀO MÀ THÔI.

Những đồng bào của tôi ơi, nhất là những người trẻ trong nay mai sẽ phải kê vai nâng cả một gánh sơn hà, xin đừng để cho kẻ xấu ác tiếp tục khủng bố bằng cụm chữ răn đe “hãy tránh xa chính trị.” Cũng đừng để cho những kẻ ươn hèn vô trách nhiệm nhồi sọ cả một thế hệ rường cột với cụm chữ “hãy tránh xa chính trị” để biến thành kẻ vô trách nhiệm như họ.

Sự nhẫn nhục nào cũng phải có giới hạn. Khi mạng sống của dân đã bị coi thua súc vật, khi tài sản của dân đã bị tước đoạt dễ như lấy đồ trong túi, khi tôn nghiêm của dân đã bị chà đạp quá đáng thì GIỚI HẠN CỦA SỰ NHẪN NHỤC ĐÃ BỊ PHÁ VỠ. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức.

Ở thời điểm lịch sử này toàn dân đang có cơ hội để giành lại NHÂN QUYỀN VÀ DÂN QUYỀN đã bị tước đoạt trong nhiều năm qua, hãy tham gia để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN và nói cho ĐCSVN biết rằng DÂN LÀ CHỦ CỦA ĐẤT NƯỚC NÀY chứ không phải họ.

Hãy tham gia với quyết tâm “KHÔNG KHOAN NHƯỢNG CÁI XẤU ÁC” nhưng KHÔNG ĐỂ BỊ Ô NHIỄM BỞI HẬN THÙ. Hãy tham gia với MỘT TÌNH THƯƠNG LỚN và CHO MỘT ƯỚC MƠ LỚN.

Con đường mà chúng ta cùng đi để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN chắc chắn là không bằng phẳng, nếu không muốn nói là có thể phải hy sinh cả tánh mạng. Trên con đường đó, chúng ta tuyệt đối không thể sử dụng bạo lực để đối kháng với bạo lực; tuyệt đối không thể để hận thù dẫn chúng ta vào con đường lập lại sai lầm lịch sử mà chính chúng ta đã từng là nạn nhân; tuyệt đối không thể để sự sợ hãi biến chúng ta thành lũ người xấu ác mà chính chúng ta đang lên án họ. Những cái không thể này  không phải là những ý nghĩ “lãng mạn trong đấu tranh” mà là một “tính toán chính lược” sẽ quyết định xác suất thành bại của một cuộc cách mạng, trong đó có cả nỗ lực kiến tạo một quốc gia lý tưởng sau khi quật ngã được chế độ độc tài. Như tôi đã từng nói trong bài Bát Chánh Kiến Cho 1001 Ghonim Của VN: Chỉ có tình thương lớn mới chuyển hóa được tâm thức con người và đưa cá nhân, chủng tộc, nhân loại vượt lên trên mọi dị biệt để hình thành một môi trường sống dung nạp hơn, phồn thịnh hơn, nhân bản hơn và an ninh hơn.

Hãy dùng chính cái sức mạnh chúng ta có được mà họ không có để thắng. Họ có sức mạnh của bạo lực, chúng ta có sức mạnh của biển người phản kháng bất bạo động. Họ độc tài chuyên chế, chúng ta biểu dương dân chủ tự do. Họ khinh bạc nhân dân, chúng ta có lòng thành kính thể hiện qua sự tôn trọng nhân quyền và dân quyền. Họ tàn nhẫn với dân đen, chúng ta có lòng từ mẫn thể hiện qua sự quan tâm và tương trợ. Họ chà đạp sĩ phu và trí thức, chúng ta tôn trọng lắng nghe dù là tiếng nói đối lập. Họ bán nước cầu vinh, chúng ta sắt son với tiền nhân giữ nước và dựng nước. Họ bịt mắt thiên hạ, chúng ta có thông tin và sự thật. Họ có ĐCSVN, chúng ta có toàn dân trong đó bao gồm cả cảnh sát, quân đội và CNV của bộ máy hành chánh. Họ có được ngọn roi của kẻ cầm quyền, chúng ta có được áo giáp lương tâm và nhiệt tình của toàn nhân loại trên thế giới. Họ sử dụng cương thi XHCN để tiếp tục phủ bóng tối lên đất nước, chúng ta mang quang huy của mặt trời chân lý “sống như con người” chiếu sáng khắp hang cùng ngõ hẹp. Họ chỉ có một kết quả duy nhất là phải đầu hàng trước sức mạnh của toàn dân, chúng ta có một chọn lựa đúng đắn là sẽ ôm vào vòng tay tất cả những người đã qui phục trước sức mạnh của dân. Họ chắc chắn sẽ tan rã, chúng ta chắc chắn sẽ có 1001 Ghonim của Việt Nam bước ra từ dân để hoàn thành ý nguyện của dân thứ ý nguyện đơn giản mà thiêng liêng: MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC SỐNG NHƯ MỘT CON NGƯỜI.

Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức. Và cho những ai còn e ngại, sao không thử bắt đầu với trách nhiệm nhỏ nhất như tác giả Nguyễn Ngọc Già đã viết trên Dân Luận: “Mỗi lần chúng tôi gặp nhau hàn huyên, tôi và anh ấy luôn nói về tình hình chính trị – xã hội, tôi cũng hay chia sẻ những bài viết của mình với anh ấy. Ban đầu anh ấy ngại ngùng và có vẻ lảng tránh, dần dần (sau cả năm trời) anh ấy bớt thái độ né tránh và quan tâm hơn. Tôi dấn thêm bước nữa, đề nghị anh ấy đọc bài của tôi, anh ấy bảo: “tôi yêu đất nước này, và cũng rất đau đáu với những bất công đầy rẫy trong xã hội, nhưng có lẽ tôi không có lý tưởng như anh”, tôi trả lời: “không, đó không phải là lý tưởng, đó là trách nhiệm của chúng ta. Anh cứ coi như, trách nhiệm của tôi là viết, trách nhiệm của anh là đọc và truyền bá cho những người chung quanh. Hãy bắt đầu từ trách nhiệm nhỏ nhất”, và anh ấy đồng ý.”

Xin đừng tránh xa chính trị!

© Iris Vinh Hayes, Ph.D.

© Đàn Chim Việt

 

 

 

3 Phản hồi cho “Đừng tránh xa chính trị”

  1. Vó Hưng Thanh says:

    Chính trị chân chính luôn luôn là nghĩa vụ đích thực của toàn dân. Thời nào cũng vậy, nước nào cũng vậy.
    Tất nhiên trong xã hội không phải ai ai cũng thích làm chính trị, mọi người đều đổ xô làm chính trị. Những người làm chính trị, thường là mang tính chuyên nghiệp, hoặc là do hoàn cảnh tác động hoặc bó buộc trong những tình huống, hoàn cảnh, điều kiện nào đó. Không làm chính trị, không tham gia chính trị, người ta vẫn có khối công việc khác để làm. Nói cụ thể, nhiều người có thể chỉ lo làm kinh tế, làm xã hội, làm nghệ thuật, làm khoa học, làm tôn giáo, hay thuần túy chỉ lo làm giàu và hưởng thụ thế thôi.
    Cho nên làm chính trị hoặc cao cả, hoặc trục lợi xã hội. Làm chính trị cao cả, đó là tính chất vì dân vì nước, vì xã hội, vì số đông một cách thực lòng. Đó là ý nghĩa chính trị cần thiết, quan trọng, thực chất, và đầy giá trị.
    Ngược lại làm chính trị chỉ vì sự nghiệp riêng, toàn tính riêng, tham vọng riêng, lợi lộc riêng, cho dù chủ động hay bị động, tức tự mưu cầu hay chỉ làm thuê cho người khác, đều là chính trị kiểu tà mị. phản xã hội, không chính đáng và tai hại.
    Cho nên vấn đề không phải làm chính trị hay không làm chính trị, mà là ý hướng làm hay không làm thế nào, vì mục đích gì. Làm vì tư lợi, ích kỷ, tầm thường, thà đừng làm tốt hơn, vì chính trị liên quan đến quyền lực xã hội, quyền lực cộng đồng, sẽ tác hại đến mọi người rất lớn. Còn nếu không làm chính trị, không quan tâm đến chính trị, quay lưng lại chính trị vì vô cảm, vô trách nhiệm, vô ý thức, thầm chí thụ dộng, tiêu cực, ươn hèn, vị kỷ, đều thật sự đáng trách, hay có thể nói được chỉ là hạng sống thừa trên đời đối với tất cả mọi người.
    Vậy thì cái quan trọng trong ý thức về chính trị luôn luôn là trình độ, sự nhận thức, tinh thần quả cảm, tinh thần trách nhiệm, và mục đích đối với toàn dân, đối với xã hội.
    Chính trị nói cho cùng chỉ là sinh hoạt hay hoạt động tất yễu của bản thân xã hội, bản thân đời sống hàng ngày. Chính trị chính là sự định hướng của xã hội, sự quản lý xã hội một cách bao quát, và công cụ thiết yếu nhằm cải thiện, phát triển xã hội.
    Người có ý thức xã hội cao, cũng có ý thức về chính trị cao, Ngược lại là những người thấp kém, tầm thường, cho dù vị trí xã hội của họ ra sao cũng vậy.
    Cho nên ý thức chính trị phản ánh giá trị, nhân cách, tính chất của con người. Hoạt động chính trị theo ý hướng xấu, mục tiêu xấu, hay không có ý thức, không muốn biểu hiện hành vi chính trị, đều là tính vô trách nhiệm, thấp kém và tầm thường.
    Hoạt động chính trị đúng đắn là cái quyền tự nhiên của mọi công dân, là điều nên luôn phát huy và khuyến khích. Thời nào hay ở đâu, điều này luôn tốt và luôn luôn đầy ý nghĩa.
    Chính trị tốt, chính trị nghiêm túc thì đề cao sự tự do dân chủ đúng đắn, tôn trọng mọi người trong xã hội, yêu quý người dân nên không bao giờ qua mắt, tuyên truyền người dân theo kiểu không chân chính.
    Tôn trọng sự thật, không tuyên truyền ngược khách quan, phi sự thật, khuyến khích tự do dân chủ một cách đúng nghĩa, nghiêm chỉnh, đó là nền chính trị lý tưởng mà có thể mọi người, thời nào, ở đâu, đều cũng mong được hướng đến, tôn vinh hoặc ủng hộ. Nói chung chính trị tốt, lý tưởng là sự gặp gỡ giữa những người làm chính trị tốt, lý tưởng và những công dân lý tưởng. Ngược lại là sự trật chìa nhất định, và sự lừa dối hay ngụy tạo nhất định của cả hai bên. Nền chính trị lý tưởng là nền chính trị trong đó nhà cầm quyền thể hiện mọi khía cạnh lý tưởng của mình, người công dân cũng thể hiện mọi tính cách lý tưởng của mình trong đời sống xã hội. Ngược lại là nền chính trị có tính sai hỏng hoặc không lý tưởng.
    Đó là lý do tại sao mọi người không thể có các biểu hiện thấp kém trong ý nghĩa chính trị, phía nhà cầm quyền và phía nhân dân cũng thế.

    VHT

  2. Thanh Lam says:

    Tình thương mở rộng hướng tương lai,
    Hương xuân hoà ấm hoá muôn loài.
    Lòng ngay dạ sạch bày trong sáng,
    Tháng tháng ngày ngày thoáng chuyển lay.

    Thoáng chuyển lay sao giấc mộng đào,
    Tình lang gậm nhấm vóc mòn hao.
    Dưới hoa áo não bao lệ đắng,
    Mười sáu tròn trăng oặn xót đau.

    Oặn xót đau lòng đảo mờ xa,
    Cánh Âu mù mịt vọng thương ca.
    Cành Nam chim Việt tha hương khúc,
    Nhạc Thiều thúc giục kết Ngân Hà.

    Kết Ngân Hà nối cánh Lạc Hồng,
    Rồng Tiên vượt lướt cõi trời Ðông.
    Ðuổi loài hải tặc lòng cuồng vọng,
    Xua bọn tham quan giống muổi mòng.

  3. vong quốc Dân says:

    Trước hết cảm ơn tác giả bỏ công nguyên cứu tình hình chính trị ở việt nam.
    thật đúng vậy , ai cũng hiểu rằng nếu chúng ta không tự nhận lấy trách nhiệm cùng bổn phận của mình thì ai làm thay cho mình đây.tôi không tin phần đông dân việt nam không muốn dính liếu gì về chính trị,tôi e rằng phần đông dân việt nam không phân định rỏ rệt cụm từ chính trị .ngay cả anh em ruột của tôi ,mỗi khi tôi đề cập đến tình hình nguy cơ đất nước họ cũng lãng tránh ,ngay cả trong gia đình của tôi ở việt nam họ rất sợ dính dáng đến chính trị và họ không ưa thích gì chế độ hiện hành.
    ở các nước tây phương họ khiến khích thế hệ trẻ tham gia vào chính trị vì chính trị phải hiểu là chính đáng và cần thiết xây dựng ,cải thiện cái xấu thành cái tốt và đem phục vụ cho quần chúng,không hẵn đi làm hay tham gia cho một đãng phái nào hay cho một tổ chức nào gọi là tôi làm chính trị,mà mình cần phải làm chính trị chính mình,gọi là tự trị,tự chủ.chính ngay cả cái đảng hiện hành tuyên bố vì dân do dân,thật sự dân việt bị chế độ hiện hành đã lừa bao năm qua mà càng ngày càng lừa tinh vi hơn.phần đông dân việt nam ít biết đảng csvn dâng đảo Hoàng sa thác bản giốc , hai hiệp định biên giới mật ký cho tàu.
    để tiến hành cuộc cách mang mềm ,nếu chúng ta không làm thì chuyện mất nước không tránh khỏi.
    làm thế nào để tiến hành cuộc cách mạng nhung, mọi người dân việt trong cũng như ngoài nước phải xác nhận và bổn phận công dân,một cách khách quan làm như thế nào tốt cho quê hương và tổ quốc và tránh đừng để ô nhiễm bỡi hận thù trong quá khứ.chúng ta phải nuôi ý chí chờ khi hao nở trên quê hương.
    chúng ta nên thận trọng đừng thấy ai cập ,tunisia hay libya , việt nam chúng ta khác hẵn ba nước này .vì việt nam chưa có đảng đối lập, chưa có hậu thuẫn về tài chánh ,nhưng không phải là bế tắc.
    người việt hải ngoại làm được gì cho quê hương cho tổ quốc. người việt hải ngoại liên kết với nhau
    in áo thun T shirt ,nhiều khẩu hiệu khác nhau nhưng cùng ý nghĩa, nhắc nhỡ thế hệ trẻ trong nước đừng quên Hoàng sa ,trường sa là của việt nam ,tổ quốc ghi công tử sĩ Hoàng sa ,trường sa.nam quan còn đó địa xưa thay quyền, hiệp định biên giới .đặc biệt ngày 19-1-hằng năm người việt hải ngoại đổ về việt nam cứ mặc T shirt Hoàng sa trường sa là củ việt nam không bạo động ,không cảng trở giao thông,không tập trung quá năm người,cứ hằng năm người việt hải ngoại làm như vậy khơi dậy truyền thống giữ nước .không có lý do gì đảng cs bắt được ,chúng ta phải có lập trường không để công an làm khó nếu có bị bắt thì tòa đại sứ can thiệp viê mình không có tội gì cả ,ở ngoại quốc rất dể liên kết,không tốn kém.
    phải hiểu rỏ rằng mỹ vì quyền lợi chứ không quan trọng chế độ nào.mỹ sẳn sàng bao che cho độc tài và cũng lật đổ bất cứ lúc nào.phải tự tin chính mình trước

Phản hồi