|

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại…

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang. Ảnh: ducavn.com

Thế hệ của tôi sinh ra và lớn lên khi đất nước chia đôi. Khi chiến tranh leo thang, tin tức chiến tranh tràn lan trên báo chí, tôi phải di chuyển từ miền trung chiến tranh nghèo đói vào Sài gòn. Tuổi thiếu niên của tôi phải chung đụng và lạc lõng giữa một thế giới phồn hoa của một đất nước đầy khói lửa. Những vấn đề về quê hương đất nước bắt đầu nhen nhúm trong tâm hồn tôi.

Đến cuối năm lớp 10, thằng bạn thân nhất của tôi bị gọi nhập ngũ. Nhìn người bạn thân mặt búng ra sữa, xúng xính trong bộ áo trận về thăm nhà tôi không khỏi xót xa. Tương lai của thế chúng tôi mù mịt trong chiến tranh và đắm chìm trong khói của lựu đạn cay trong thành phố.

Sống trong một đất nước chiến tranh dưới sự lãnh đạo của những người không có tâm và tầm nhìn dân tộc, cả một thế hệ thanh thiếu niên miền nam lớn lên và mất định hướng. Lòng yêu nước của thế hệ của chúng tôi không có lãnh đạo. Chúng tôi, có đứa biến mất khỏi thành phố đi theo Việt cộng vì có thân nhân trong chiến khu. Những đứa còn lại vùi đầu vào học hành, sách vở, kiến thức để nuôi chút hy vọng trong tương lai. Có những đứa con nhà giàu biến thành những tay ăn chơi. Có đứa sửa soạn để lên đưòng nhập ngũ. Chúng tôi cũng lao đầu vào những sinh hoạt hướng đạo, nhà thờ, thanh niên Phật Tử. Có đứa tham gia xuống đường.

Thập niên 1960-1970 tràn đầy giòng nhạc mới. Những thiên tài âm nhạc Việt Nam đã xuất hiện ở học đường rồi lan ra xã hội.  Những bài hát của Trịnh Công Sơn với lời ca về thân phận người Việt Nam da vàng đưa tôi về với tình tự quê hương. Những tình ca của Từ công Phụng, Vũ thành An, Ngô thụy Miên, Lê Uyên Phương, Vũ Đức Sao biển, tình ca Tôn thất Lập,  v.v. đã ru tuổi thiếu niên của tôi. Giữa những dòng nhạc tình ca, và những bài ca về thân phận, tôi bắt gặp dòng nhạc của Nguyễn Đức Quang với bài Việt nam Quê Hưong Ngạo Nghễ với lời ca chất chứa niềm hy vọng và lòng yêu nước. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ là liều thuốc tinh thần làm cho tôi có ý thức về dân tộc và lịch sử dựng nước và giữ nước của cha ông.

Mỗi khi nghe …  Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại, xưong thịt nầy cha ông miệt mài … tôi càm nhận đưọc cái gì rất thiêng liêng từ năm ngàn năm trước đổ dồn vào con ngưòi nhỏ bé của mình. Tôi có cảm cảm tưởng tôi không phải chỉ là tôi mà là cả một dòng sử Việt chảy trong tôi. Sau nầy, khi được đọc Lý Đông A “…ta sống muôn năm ở trong ta lấy sức sống mà làm nên thời đại 2000″, viết từ năm 1940, thì tôi càng thấm ý nghĩa lời ca của Nguyễn Đức Quang. Với tôi, Nguyễn Đức Quang, cũng như Lý Đông A, chính là ngôn sứ của tiền nhân, giúp cho tâm hồn tôi nối kết được với linh thiêng của đất nước, để bắt gặp những người bạn cùng nhịp điệu, cùng những rung động về quê hương trong nước và ngoài nước. Anh đã  đem lại cho thế hệ chúng tôi niềm tin yêu vào tương lai dân tộc để thế hệ chúng tôi “xin nhận nơi nầy làm quê hương” với niềm “hy vọng đã vươn lên trong ưu phiền mùa chinh chiến.”

Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sẽ giúp cho tuổi trẻ cảm chiêu đươc hồn sử dân tộc và nhận thức được sứ mệnh thiêng liêng của dân tộc trước hiện tình đất nước. Nó sẽ tiếp tục kích động lòng yêu nước của thế hệ thanh niên đang lớn lên trong đất nước dưới gót giày xâm lược của Đại Hán, như đã kích động lòng yêu nước của tôi thời kỳ chiến tranh.

Tôi mong rằng một ngày nào đó khi dân chủ tự do tái lập trên quê hương, khi bóng quân thù không còn trên lãnh hải và lãnh thổ quê hương, thì “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” sẽ được quốc dân chọn là bản quốc ca cho một nước Việt Nam mới để ghi nhớ bài hát đã thúc dục lòng yêu nước từ thế hệ nầy qua thế hệ khác.

Anh đã ra đi, nhưng Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sẽ tồn tại mãi mãi trong lòng dân tộc Việt Nam, như một ngọn lửa thiêng, tiếp tục hun đúc lòng yêu nước của một thời kỳ dân tộc Việt phải sống với những trang lịch sử đầy nghịch lý.

Richardson, Texas

© Nguyễn Xuân Phước

© Đàn Chim Việt

3 Phản hồi cho “Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại…”

  1. Trùng Dương says:

    Tôi cũng thuộc vào thế hệ chiến tranh Nam – Bắc, cũng đã nếm đủ mùi bom đạn từ viên đạn nhọn đến đại bác, bom, mìn ko sót thứ nào. Rồi đến 1980 lại phải vác súng đi Miên để bảo vệ cái gì? ngoài cái cụm từ mỹ miều “quốc tế vô sản” để che giấu cái dã tâm xâm lược Miên của tập đoàn Lê Duẩn – Lê Đức Thọ.
    Và, mỗi lần như thế thì bài “Việt Nam quê hương ngạo nghễ” lại vang lên trong tôi, vang lên để vượt qua những khó khăn mà mình buộc phải đối mặt.
    Chỉ tiếc một điều là mình không đủ khả năng để viết lên những gì mình muốn nói, những điều đã gặp trên bước đường của mình.
    Tuổi trẻ của tôi là một chặng đường bom đạn vì những mưu đồ đen tối của cái gọi là cs.
    Ai trả lại tôi đây?

  2. D.Nhật Lệ says:

    Tôi không biết gì về những tình ca của TTLập mà tác giả NXPhước (hình như cũng là luật sư) nói tới ở đây.Có lẽ tôi nghĩ đó là tình yêu nước thì đúng hơn,chứ không chắc là tình yêu nam nữ.
    Ngoài ra,tôi cũng nghi ngờ vài chi tiết trong bài đó mà tôi cho là tác giả có thể nhớ lầm chăng ? Chẳng hạn như Vũ Đức Sao Biển thời ấy chưa nổi tiếng bao nhiêu,thậm chí chẳng ai biết chỉ trừ dân Quảng Nam-ĐN.Lẽ ra,phải kể vài nhạc sĩ nổi tiếng hơn như Phạm Thế Mỹ,dân Quảng Nam
    hay Trần Đình Quân dạy trung học PCT.và Trần Quang Lộc từng sống nhiều năm ở Đà Nẵng.
    Thật sự,tôi không nghĩ những nhạc sĩ trên là thiên tài âm nhạc,chỉ tài năng hay tài hoa là cùng vì họ
    chưa đáng được gọi thiên tài.Nói đúng hơn một chút là xuất sắc như NTM,TCP,VTA.

  3. Trung hoàng says:

    1.
    Loa loa vang !!!
    Hởi Việt Nam quê hương ngạo nghễ,
    In nét son thế hệ ngàn sau.
    Khí thiêng hồn nước anh hào,
    Truyền lưu mãi mãi phất cao chí Hùng.
    Sấm Diên Hồng bập bùng vang dội,
    Ngọn Cờ Lau tiếp nối họp đàn.
    Việt Nam ngạo nghễ hiên ngang,
    Quyết giành tự chủ chận đàng cường tham.

    2.
    Loa loa vang !!!
    Hởi Việt Nam quê hương ngạo nghễ,
    Cánh Lạc Hồng nguyện thệ vượt bay.
    Rồng Tiên luyện sức trổ tài,
    Gìn non giử biển chờ ngày trùng hoan.
    Nạn liềm buá tan đàn rã nghé,
    Ách Mác Lê chia rẽ giống nòi.
    SONG MÂU vướn luỵ mói soi,
    Tiêu mòn tiềm lực châm ngòi khoét sâu.

    3.
    Loa loa vang !!!
    Hởi Việt Nam quê hương ngạo nghễ,
    Dứt hiềm riêng tìm kế lo chung.
    Biển Ðông sóng vỗ trùng trùng,
    Bắc phương bành trướng lòng hung ló bày.
    CHỐNG ÐỘC TÀI hoạ tai nội gián,
    NGĂN BÁ QUYỀN kết đảng tay trong.
    Hồn Hoa da Việt bạc lòng,
    Tình người nghiã nước hoà đồng tương thân.

    4.
    Loa loa vang !!!
    Hởi Việt Nam quê hương ngạo nghễ,
    Quyết đâu lưng tìm thế phục hưng.
    Lam Sơn cờ phất trống rung,
    Ra roi Phù Ðổng đập tung xích xiềng.
    Bạch Ðằng Giang hồn thiêng lượn sóng,
    Tiếng Bình Ngô vang vọng hoan ca.
    HOÀNG SA LÀ TRÁI TIM TA,
    TRƯỜNG SA LÀ MÁU CON NHÀ VIỆT NAM.

    Hoành Sơn sừng sửng nham nham !!!

Phản hồi