|

Quả báo

Ảnh mang tính minh họa

Nhát dao chém ngang cổ Y. Một dòng máu phụt ra như cổ gà bị cắt tiết, phun đầy vào những tờ giấy viết loằng ngoằng quảng cáo các dịch vụ trong ký túc xá, loang lổ thật khủng khiếp. Bước chân chạy trốn của những sát thủ ình ịch, tiếng xe rồ đi man dại. Y lảo đảo cố bước tiếp lên bậc thang trên, hai tay cào, víu vào tường như muốn hét lên cầu cứu, nhưng không thành tiếng. Y đổ xuống như một khúc chuối, lăn tới chân cuối cùng cầu thang. Để lại những vết máu tím ngắt, đen ngòm như cuộc đời ngắn ngủi của Y đã đi qua.
Y đã tắt thở thực sự. Người bảo vệ cư xá hối hả gọi điện cho cảnh sát, cứu thương. Hai tay ông run rẩy, nói không thành lời. Chỉ mươi, mười lăm phút sau, những xe cảnh sát kéo còi, những xe thùng, rồi đàn chó nghiệp vụ v.v…kéo đến, làm náo động cả cái thành phố này. Cảnh sát khám trong người tử thi thấy có rất nhiều hộ chiếu với những tên tuổi khác nhau. Vậy kẻ chết là ai? …

 

Người cảnh sát lật đi lật lại những cuốn hộ chiếu, đem so với gương mặt kẻ chết. Những câu hỏi đặt ra, tại sao Y lại bị những người đồng hương của mình chém chết ngay ban ngày, và ở nơi tập thể đông người đến như vây?..

Y sinh ra và lớn lên trong một gia đình có quyền thế. Bố Y là một lãnh đạo đầu tỉnh. Ông đã từng khét tiếng là  xạ thủ rồi đến sát thủ  ngày ông còn là anh lính quèn. Ông đã được đảng, nhà nước ta phong danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.  Sau năm 1975, ông được giải ngũ về địa phương, rồi leo lên cái chức cao nhất nhì tỉnh này. Y đã được chiều chuộng từ thuở bé. Lớn lên lại ngang tàng hơn, ra đường ai cũng phải nể sợ Y. Cũng nhờ cái uy thế của bố, mà Y được vào thẳng trường trung học của thị xã, dù chưa tốt nghiệp cấp hai trường làng. Đang học dở dang, Y bị nhà trường đuổi, vì can tội đánh thầy giáo trong giờ học. Sợ mất mặt, và đề phòng  những việc tầy đình tiếp theo, ảnh hưởng đến điạ vị của mình, bố Y vội vã gửi Y đi xuất khẩu lao động.

Sang nước bạn, Y nghĩ sẽ được tự do, tha hồ càn quấy. Nhưng Y đã lầm, sang đây không còn chỗ dựa, cũng chẳng được ai kính nể, nuông chiều như những ngày còn ở quê. Do vậy, Y cảm thấy hẫng hụt, uất ức, căm thù tất cả mọi người xung quanh. Cho nên Y đã nung nấu một ý nghĩ, phải tạo dựng cho mình là một đàn anh chị trong cái cộng đồng người Việt này. Mấy năm sau Y đã làm đuợc.  Một bang hội cướp giật, bảo kê do Y cầm đầu, dọc các thành phố, làng xã vùng phía Bắc, không ai là không biết tiếng, và đều run sợ trước Y. Khi Y đến, mọi người đều phải nộp tiền theo yêu cầu. Các cửa hàng cửa hiệu của những người cùng mang giống nòi, đều phải nộp tiền cho Y. Không ai dám chống lại, nếu có chút phản kháng, không sớm thì muộn cũng sẽ bị Y chém chết, hoặc chặt tay chân cảnh cáo, có nhẹ nhất cũng bị trận đòn bê -xê -lết ở trong rừng rậm nào đó. Và có lẽ sợ nhất là những người lao động sắp sửa về phép, nếu như Y hoặc đàn em biết được. Ôi thôi! số tiền dành dụm bao năm bán sức lao động sẽ đi tong.

Y tung hoành như đấng sinh thành đang cỡi trên đầu những người dân khốn khổ ở quê. Trong cái cộng đồng bé nhỏ này, Y đã đặt ra luật lệ riêng, buộc mọi người phải tuân thủ. Nhiều lúc hứng trí, Y  tự so sánh mình với bố ở quê không biết ai hơn ai? Sau những phi vụ trấn lột, sau những chiến công huy hoàng ấy của Y, người ta cũng tìm thấy trong hành trang còn lại là những bức thư tin tưởng vào tài năng của người cha đối với Y.

Đố ai có trong người đến hai, ba cuốn hộ chiếu, tên tuổi khác nhau, đều được sở ngoại kiều cấp giấy phép tạm trú hoặc thường trú, nhưng mà Y có, chỉ có Y mới làm được điều đó. Qủa thật, nói Y là kẻ thần thông cũng chẳng sai. Y ở đâu  chẳng ai rõ, hiện đang dùng cuốn hộ chiếu nào? Mang tên gì cũng chẳng ai hay. Cũng chẳng ai nhớ rõ, Y đã trấn lột bao lần và chém giết bao người. Mọi người chỉ biết rằng Y là một đại ca lớn ở vùng phía Bắc này. Cứ thấy túi người khác có tiền là Y đến rất đúng lúc, rồi ra đi bất tử. Nếu có câu hỏi, với tất cả những người Việt rằng, có sợ bọn đầu trọc, bọn khủng bố người nước ngoài không? Có lẽ họ trả lời rằng không sợ bằng băng nhóm của Y.

Vậy đấy, Y sống như một đấng “anh hùng “. Mọi người đi làm, hoặc đi chợ buôn bán, gom nhặt, ki cóp từng xu từng hào, còn Y đi xe đẹp, để “đi hái“ ra hàng ngàn, hàng chục ngàn từ túi những người cặm cụi, chắt bóp trong lao động.

Và thực sự cái gì đến sẽ đến, như các cụ thường nói “kẻ gieo gió sẽ gặt bão“  “Con giun xéo lắm phải quằn“.  Đó là sự kết thúc, Y đã phải trả bằng mạng sống của mình. Nhát dao của sự phẫn uất đã chém vào cổ Y, phải chăng cũng là nhát dao mà Y đã tự chém vào chính mình. Cái chết đó như một cơ lốc mạnh làm chông chênh chiếc ghế của cha Y, và cũng là hồi chuông báo tử ngày cận kề của kẻ đang sống trên đầu trên cổ của những người dân lương thiện.

© Đàn Chim Việt

2 Phản hồi cho “Quả báo”

  1. Dũng bọ ngựa says:

    Y là ai,mới đọc qua vài dòng tôi lại liên tưởng đến thằng qúi tử họ Nông con lão Thất Đức Mạnh

  2. Lâm Trinh says:

    Y là ai mà giống một tướng cướp vậy?
    Đọc mà thấy ghê! Đúng là kẻ gieo gió thì phải gặt bão, y gây khổ đau cho nhiều người thì cái chết như thế đến với y cũng đáng đời lắm!

Phản hồi