|

Chuyện ô nhục và chuyện cao cả

(Trò chuyện giữa luật sư Dương Hà và nhà giáo Phạm Toàn)

Ảnh mang tính minh họa

Phạm ToànChào Dương Hà. Đừng buồn. Đời còn nhiều người buồn hơn mình. Phải tự ra lệnh: cấm buồn!… Nào, bây giờ nói chuyện bình tĩnh. Thật nực cười. Mỗi lần tôi gọi điện cho Dương Hà, đều thấy nhạc hiệu “Mời anh hãy đến quê hương chúng tôi”. Đó là một giai điệu đẹp chứa đựng những tình cảm đẹp của cả một dân tộc khi vẫn còn hăm hở đi theo tiếng gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hôm nay, liệu Dương Hà còn nghĩ là mình sẽ hăm hở như thế không?

Dương Hà – Em hơi mệt. Lát nữa em và anh trò chuyện dài dài. Bây giờ, em rất muốn anh kể cho nghe hôm nay tình hình ở bên ngoài Tòa án ra sao? Anh kể cho vui vào. Kể những điều tích cực ấy. Em nghe loáng thoáng có cả bà cụ hơn tám mươi tuổi cũng đến để ủng hộ tinh thần cho nhà em…

Phạm ToànCó chuyện đó. Nhưng tôi đứng hơi xa. Đứng gần thì có khi thiệt mạng. Tôi thấy Công an áo đen xô đẩy dân. Mình không thích đụng độ. Nhưng nhìn cảnh xô xát, thấy buồn vì hai bên cứ như kẻ thù của nhau. Ai đã làm cho khẩu hiệu “Công an là bạn dân” mất ý nghĩa? Ai? … Có một ông khiếm thị cũng lần mò tới. Công an áo đen định đánh ông ta. Nhưng lật nón, thấy con mắt lòi trắng ra, họ cũng chùn tay… Họ hỏi “ai chở ông đến đây?” Ông ấy nói “Tôi đi xe buýt”. Một bà cụ hơn tám mươi. Tôi hỏi “cụ đến đây làm gì?” Bà cụ nói “ông Luật sư ông ấy vì dân thì tôi là dân tôi cũng vì ông ấy chứ?”

Dương Hà – Ôi thế cũng bất ngờ chứ nhỉ?

Phạm Toàn Có cái bất ngờ rất đẹp, và cũng có cái không bất ngờ cũng rất đẹp… Chẳng hạn người đi đến Tòa để định bụng ủng hộ chú Vũ thì có vẻ nghèo, quần áo không đẹp. Quần áo không đẹp, nhưng tấm lòng lại rất đẹp. Và những con số thống kê tưởng như rất đẹp thì lại chẳng có mấy ý nghĩa. Còn lực lượng Công an thì ăn mặc đẹp, trang bị đẹp, cái khiên cũng đẹp, cái dùi cui cũng đẹp, cái còng số 8 cũng bóng lộn rất đẹp… Lẽ ra, sứ mệnh các bạn đó là phải đi tìm kẻ địch. Lâu lắm chẳng có mục “Đọc truyện đêm khuya” với “Câu chuyện cảnh giác” nữa… Cũng chẳng có vụ án gián điệp nào cả. Chẳng nhẽ thời nay không sót lại thằng con trai họ Triệu nào nữa hay sao?

Dương Hà – Họ Triệu nào kía, anh?

Phạm ToànTriệu Đà … Triệu Đô … ấy!

Dương Hà – Anh làm em muốn bật cười rồi đó. Bây giờ em kể chuyện bên trong. Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… Em thấy thương anh Vũ chồng em quá. Những người ngồi ghế chủ tọa thật thảm hại. Họ tìm cách bắt nạt và hạ nhục chồng em. Nước không có mà uống. Chồng em đề nghị cho uống nước, họ nói rõ to “Bị cáo đề nghị chính đáng, cho phép bị cáo uống nước”. Nói to như thế quả là tiểu nhân! Và cái tiểu nhân càng lộ rõ khi Luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu Tòa cho coi bằng chứng. Họ không biết làm gì nữa, họ đuổi LS Hải ra.

Phạm ToànCái ông Hải cũng quá quắt! Hai cái bằng chứng hôi hám hôm ở Sài Gòn họ có thu thập đâu? Còn bằng chứng những ý kiến về dân chủ hóa đất nước, về bảo vệ Tổ quốc chống bọn “nước lạ” xâm lược dần dần từng bước, thì những bằng chứng ấy đều đã nằm trong đầu óc nhân dân… Có ông Hoa Đà thì cũng chẳng làm cách gì bổ đầu dân ra mà trưng bằng chứng ra.

Dương Hà – Thôi anh, không giễu họ nữa, thế là đủ rồi. Bây giờ em muốn anh trong tư cách nhà giáo dục, anh phân tích em nghe: vì sao nên nông nỗi này?

Phạm ToànDễ như bỡn. Bản chất của chế độ xã hội không còn đúng như lý tưởng Hồ Chí Minh nữa. Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Người ta thay đổi rồi, và người ta co cụm lại để chống lại một số người vẫn còn ngây thơ đòi hỏi “của dân, do dân, vì dân”… Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Với cụ Hồ Chí Minh, mọi việc thật đơn giản: “Chính phủ mà không làm trọn nhiệm vụ của mình, và không thỏa mãn yêu cầu của người dân, thì người dân có quyền lật đổ chính phủ đó”. Bây giờ người ta lật đổ xong nhân dân rồi. Nhân dân bị buộc phải từ chức hết rồi. Thế đó!

Dương Hà – Làm tất cả vì quyền lợi của họ?

Phạm Toàn Phải! Vì quyền lợi phe nhóm! Và cả vì sĩ diện hão của phe nhóm nữa. Chẳng nhẽ “mình” to thế này, “mình” oai thế này, “mình” trí tuệ thời đại thế này, mà lại phải chịu đối thoại đồng thuận với bọn thư sinh?

Dương Hà – Bây giờ, em nên làm gì?

Phạm Toàn Tôi nghĩ là em có hai việc. Việc của người vợ yêu chồng, và việc của người công dân yêu nước.

Dương Hà – Người vợ yêu chồng phải làm gì?

Phạm ToànPhải lo cho chú ấy không bị bọn đầu gấu quấy rầy khi chịu án. Một chế độ rất hà khắc sẽ được tung ra để hãm hại chú ấy. Họ lại xử phúc thẩm như sơ thẩm: không cho tranh cãi gì hết, không cho phóng viên Tây Ta tham gia, không cho Nhân quyền Nhân bản chi chi hết được tham gia theo dõi… Hôm nay, tôi gặp cậu phóng viên AFP, cái anh cu lông mày rậm ấy. Thấy nó đang cười, lông mày rung bần bật. Hỏi nó có chuyện gì mà cười? Nó bảo “Mình vừa bị người ta đuổi, vì lý do ở đây đang bận xử án”…

Dương Hà – Chồng em bị đau tim. Hôm nay khi đang cãi ở Tòa, lúc 10g10 anh ấy kêu tôi hơi bị đau tim cho tôi nghỉ một chút nhưng ông Chủ tọa phiên tòa cứ hối thúc: nói đi, nói đi. Rõ ràng chồng em có hiện tượng không bình thường. Mọi khi thường là hay bị cơn đau vào ban đêm. Hôm nay chắc chắn là mệt lắm. Ôi, em thấy lo lắng lắm…

Phạm Toàn Sẽ còn phải lo nhiều. Vì ngoài bổn phận với người chồng yêu nước, em còn có bổn phận công dân và là công dân có học, một người trí thức.

Dương Hà – Vâng, em lắng nghe …

Phạm ToànHà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.

Dương Hà – Thế còn chồng em?

Phạm ToànThời nào cũng cần có người hy sinh vì nghĩa lớn. Lịch sử thì dài, đời cá nhân con người thì ngắn. Đừng nghĩ đến thắng lợi nhỡn tiền thì mọi việc rất đơn giản. Nhà văn Pháp Louis Roubaud từng viết cuốn sách Việt Nam (in năm 1931) mô tả 13 đồng chí Việt Nam lên máy chém. Tất cả lần lượt xếp hàng. Nguyễn Thái Học xếp hàng cuối cùng. Bọn thực dân Pháp định làm thế để khủng bố tinh thần ông giáo Học. Nhưng ông vẫn bình tĩnh đợi đến lượt, không chen ngang, không chạy chọt để được cơ cấu sớm…  May mà năm in cuốn truyện đó, người Pháp không bắt ông nhà văn kia và khép tội “tuyên truyền chống nhà nước…”

Dương Hà à, anh Toàn không mong chú Vũ phải hy sinh. Anh cũng không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được bảy năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó.

04-04-2011

Nguồn: Bauxite

 

8 Phản hồi cho “Chuyện ô nhục và chuyện cao cả”

  1. thua vinh says:

    Vu CHHV dot them mot ngon lua hy vong vao nhung ngay tan cua che do CS man ro vo nhan. Ong HV la con ong chau cha ma dam thach do quyen luc cua bon chung thi chung cung trung tri dich dang; huong ho la dan thuong thap co be mieng.Bon CS da cai tri mien Bac nen chung ta khong la gi nguoi mien Bac da so, ke ca tri thuc, con ton tho HCM nhu vi thanh.Chinh ten toi do HCM la thu pham chinh gay ra bao toi ac va van nan cho VN ngay nay, ke ca viec mat lanh hai vao tay TQ. Nuoi mong tranh ba do vuong, HCM da chiu lam tay sai cho CS Nga Hoa, du nhap chu thuyet khong tuong Mac-xit&Lenin&Mao, to chuc mot dang cuop CS va mot che do sat mau vo nhan, de dua den tham trang cho ca mot dan toc phai chiu bao tai ach thu ha cua chien tranh, phai ly huong khap bon phuong troi hay song lam than trong long dat nuoc. Ngoi trong tu, mong rang ong Ha Vu se tham thia hon ve tinh than cach mang cua cha ong minh da mu quang cuc doan di theo be lu quy ma dua dan toc vao hoa diet vong va song trong e che nhuc nha.

  2. Trung Kiên says:

    Một cuộc “chuyện trò” (trao đổi) giữa nhà giáo Phạm Toàn và chị Dương Hà thật lý thú và đáng suy nghĩ! “Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ.

    Những lời lẽ trên đây như những mũi kim đâm thúc vào “tim” và “lương tâm” những người mang danh “trí thức”?

    –> Có những cụ già, kể cả người loà mà tâm hồn cao thượng, biết nhận chân và phân biệt được “CHÁNH” với “TÀ”…không biết những người này “có học thức” bằng những anh Công An với những ngôi sao bóng loáng, lon lá… trên cổ áo không, nhưng họ đã làm “CHUYỆN CAO CẢ” là ủng hộ lẽ phải và người yêu nước!

    Còn những anh sĩ quan Công An học cao hiểu rộng, nhưng lại cúi đầu lvới kiếp nô trung…làm “CHUYỆN Ô NHỤC” khi để cho nhân viên của mình đánh đập nhân dân, kể cả người già trẻ em như thế?

    Cám ơn nhà giáo Phạm Toàn, cám ơn TS Cù Huy Hà Vũ và chị Dương Hà. Kính chúc Quý Vị sức khoẻ, luôn kiên cường và nhiều nghị lực!

  3. Dinh my Van says:

    That nhuc nha cho chinh quyen VN,da khong giam mo rong dan chu .thi cu doi xu nhu moi che do CS la bat giam,va tha bat cu luc nao ho muon,bay tro toa an chi mang hoa,va the gioi cang biet CS doi tra,lat long,deu can.

  4. Thanh Đổ says:

    Lời tâm sự của chi Hà và GS Toàn chứa đựng biết bao nhiêu hoài bảo của những người trí thức tại VN trong lúx đất nước chìm trong bóng đen của lịch sử.
    Đúng như GS Toàn nói, Chị Hà thật hảnh diện có 1 ngưới chồng là anh hùng dân tôc và Anh Vủ đã thật sự đi vào lịch sử VN, xứng đáng và hùng dủng đi theo bước chân của Cha và Cha nuôi và bao nhiêu anh hùng liệt sỷ vì nước quên mình khác.
    Cái chế độ này, tàn bạo không thể tưởng, củng vì nó mà lần đầu tiên trong lịch sử 4000 năm từ ngày các vua Hùng lập quốc đã có gần 5 triệu người di dân chấn động cả thế giói và phân nửa đả bỏ mình trên biển. Dân Việt còn phải khổ đến bao giờ đây ?

  5. Khi CSVN đã gán cho cái tội chống phá nhà nước CHXH chủ nghĩa thì dù lẫn cho có lú lẫn nhận tội và xin khoan hồng thì CSVN vẫn nhốt như thường chẳng hạn như LS Lê Công Định,…đã theo lý tưởng thì không được hèn như thế sẽ là niềm tin là chỗ dựa cho nhân dân bùng phát. CSVN thật ngu xuẩn khi mà kết tội anh Hà Vũ để chuốc thêm sự thù hận sự oán ghét vô cùng tận của nhân dân. Anh Hà Vũ thật xứng đáng là anh Hùng dân tộc.

    Hỡi những bè lũ CS khát máu, man rợ, hỡi những thằng CA CSVN, CA mạng, những thằng cán bộ các ban ngành của Nhà Nước CHXHCNVN tất cả chúng mày đang làm khổ làm khó hành hạ đàn áp nhũng nhiễu nhân dân,…chúng mày sẽ và đã bị ghi danh điểm mặt vào trong tâm não của nhân dân, hãy chờ ngày chúng mày sẽ bị bêu đầu.

  6. Hùng CR says:

    Tôi đồng ý với anh Khinh Binh. Quả thật CS, mà bắt đầu từ bản thân Hồ Chí Minh, đã thành công tạo dựng huyền thọai HCM. Chính HCM đã viết trong cuốn sách mà ông ký tên Trần Dân Tiên là ông và bè đảng CS đã cho VNQDD mấy chục ghế trong quốc hội (mà bọn VNQDD còn đòi hỏi nhiều hơn). Quốc hội là do dân bầu, khi chưa bỏ phiếu mà HCM đã thản nhiên bàn tính chia ghế cho VNQDD thì thử hỏi cái chính phủ 1945 mà HCM thành lập đó có xứng đáng gọi là chính phủ dân chủ không? Cuốn sách được chính phủ VNDCCH in ấn và xuât bản, tức là chuyện đó là sự thật, mà sao không thấy anh trí thức nào đặt vần đề nhỉ? Ấy thế mà các anh trí thức VN kiểu Phạm Toàn vẫn hăng hái hô to khẩu hiệu HCM muôn năm, và hăng hái đòi hỏi xây dựng theo hiến pháp 1945.
    Chán thay.

  7. Nguyen Nghia says:

    ” điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. ” Phạm Tòan.

    Đủ cho Việt nam nữa .
    Vũ đã đi vào lịch sử một cách hiên ngang , đường đường chính chính .
    Vũ đã công hiến cho Việt nam một niềm tự hào trong sạch .
    Tôi thật sự có chuẩn bị tinh thần trường hợp xấu nhất: ” chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng “.Trường hợp này tôi vẫn hiểu và vẫn ủng hộ Vũ , vì ngay Lưu Hiểu Ba cũng đã phạm sai lầm.
    Nhưng Vũ đã làm điều mà Dân tộc Việt nam đang thiếu : Một con người hiên ngang tin vào lẽ phải , tin vào những việc mình đã làm không một chút hối hận , không run sợ trước cường quyền .
    Anh đã làm một việc rất to lớn cho chúng ta , anh đã khẳng định rằng : Dân tộc việt nam là một dân tộc biết quí các giá trị chung của nhân loại Tự do và Dân chủ .Chúng ta , các thế hệ trẻ tương lai sẽ noi gương Vũ.
    Cám ơn Cù Huy Hà Vũ .

  8. Khinh Binh says:

    Lời tâm sự giữa ông PToàn và bà CHHV thật là cảm động, nhất là lời khuyên của ông Toàn, không riêng cho bà Dương Hà mà cho toàn giới trí thức trong ngoài nước. Tôi, cũng như ông Toàn, thấy mừng vì ông CHHV đã không “lú lẫn” trước tòa, ngược lại, anh đã hành động như cha Lý, là hô to “Tổ quốc và nhân dân VN hãy phá án cho tôi!” Xin cám ơn ông CHHV.

    Nhưng có một thực tế không thể không nói. Đó là VN còn lâu lắm mới (có hy vọng) thoát khỏi bóng ma độc tài. Vì đến những người có học như ông Phạm Toàn – ở thế kỷ 21 này – mà vẫn còn nói “lý tưởng Hồ Chí Minh.”

    Than ôi!! Ông Phạm Toàn mà không nhận ra HCM thì lớp dân đen non trẻ làm sao nhận ra? Và chắc ông cũng thấy, “họ” vẫn ngày đêm ra sức bắt dân học tập tư tưởng HCM đó. Họ là ai, từ dâu tới, thưa ông Phạm Toàn?

    Thế thì cái “ách HCM,” cái nạn HCM vẫn còn trên cổ của dân Việt dài dài! Trí thức Việt Nam! Thảm hại thay!

Phản hồi