|

Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam lặng lẽ tới Mỹ

WASHINGTON DC (NV) – Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam, Vũ Văn Ninh, tới Mỹ không kèn không trống, không thấy hãng thông tấn nhà nước của Hà Nội hay một báo nào loan tin.

Theo một bản tin ngắn của hãng tin tài chính Bloomberg tóm tắt hoạt động của bộ trưởng Tài Chính Hoa Kỳ, Timothy F. Geithner, ngày Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011, ông này đã tiếp ông Vũ Văn Ninh buổi sáng trong ngày và buổi tiếp xúc này không cho báo chí tham dự.

Ðến chiều cùng ngày, ông Geithner gặp Tổng Thống Obama và cuộc họp riêng này cũng không cho báo chí tiếp xúc.

Chính phủ Obama đang rất bối rối với vấn đề ngân sách tài khóa tới hiện bị đảng Cộng Hòa ngáng cẳng. Các cơ quan công quyền của chính phủ liên bang có thể đóng cửa từ cuối tuần này nếu Quốc Hội và chính phủ không thỏa thuận được một bản ngân sách.

Theo nguồn tin từ Hoa Thịnh Ðốn, trước khi được ông Geithner tiếp, ông Ninh đã đến trụ sở Ngân Hàng Thế Giới. Tại đây, bà phó thống đốc WB đã nói đùa với ông ta rằng ông ta may mắn được ông Geithner tiếp vì nếu gặp trễ hơn, chính phủ Hoa Kỳ phải đóng cửa bởi hết ngân sách thì sẽ không có cơ hội gặp.

Nguồn tin cho hay ông Vũ Văn Ninh tới Hoa Kỳ gặp ông Geithner để xin hợp tác tài chính giữa hai nước.

Chuyện ông Ninh đến Mỹ và được bộ trưởng Tài Chính Mỹ tiếp vào lúc chính phủ liên bang đang dồn nỗ lực để đối phó với cuộc khủng hoảng ngân sách có thể dẫn tới đóng cửa, nguồn tin nói không có gì đặc biệt. Nhưng vào lúc này, Việt Nam đang khốn đốn với lạm phát và cán cân chi trả ngoại quốc, lại là điểm đáng chú ý.

Không mấy ai tin rằng ông Ninh rảnh rang để đi du lịch hay đi nói chuyện hợp tác chung chung khi Việt Nam đang đối diện với các khó khăn kinh tế tài chính nghiêm trọng cũng như cần có thêm đầu tư từ ngoại quốc.

Ngày 24 tháng 3, 2010, Tổng Cục Thống Kê Việt Nam cho hay lạm phát của Việt Nam tháng này 13.89% cao hơn cùng thời gian năm ngoái. Vì dự trữ ngoại hối xuống chỉ còn hơn $12 tỉ đô la cuối năm 2010, chưa đủ tiền nhập cảng hai tháng trong khi năm 2008 còn đến $23 tỉ đô la.

Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam buộc các công ty lớn phải bán lại ngoại tệ cho ngân hàng cũng như cấm dân chúng mua bán đô la trên thị trường tự do.

Xăng dầu tăng giá hai lần vào ngày 24 tháng 2, 2011 và tăng lần nữa ngày 29 tháng 3, 2011 cũng với việc tăng giá điện từ đầu tháng 3 đã đẩy hàng hóa và thực phẩm các loại tăng giá chóng mặt.

Ngày 11 tháng 2, 2011, nhà cầm quyền Hà Nội phá giá đồng nội tệ thêm 8.5%. Hành động này kích thích gia tăng xuất cảng nhưng lại làm hàng hóa và nguyên liệu nhập cảng tăng giá.

Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) dự báo lạm phát tại Việt Nam cho cả năm 2011 sẽ khoảng 13.3% trong khi nhà cầm quyền Hà Nội đặt chỉ tiêu kềm giữ lạm phát “không quá” 7% là điều ai cũng thấy chỉ có tính tuyên truyền.

Nguồn: Nguoi-viet.com

21 Phản hồi cho “Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam lặng lẽ tới Mỹ”

  1. lotxac says:

    CHIẾN>>>>>>CHÓ.
    Bây giờ; Mỹ đâu có đánh với CSVN mà CHIẾN ?
    Theo tôi nghĩ chữ chiến của CSVN là do chữ LE CHIEN của Pháp còn lại cái DƯ ÂM; nên nó chui vào lỗ CHÓ này mà ra.
    Nay nó lại SỦA BẬY khi Thượng Nghị sĩ Roach vinh danh lá cờ của VNCH; như các tiểu bang khác trên HOA KỲ này đã VINH DANH nơi mà người VNTN đông đúc: như tiểu bang California; Texas; Wasington States; nay là Washington D.C; đó là điều dĩ nhiên của một QUỐC GIA TU-DO hàng đầu trên thế giới biết tôn trọng người dân và Pháp luật.
    Lại thêm một con CHÓ CHIẾN sủa bậy… thôi thì chui LỖ CHÓ như các CHÙA THIẾU LÂM ở TQ để kiếp sau tiếp tục làm chó đi là vừa.

    • Em co nuoi 1 con cho’ !
      Trong no ngoan nhu con meo !
      Sang no keu ” gau , gau gau ” !
      Trua no keu ” gau , gau, gau ” !
      Toi no keu ” gau , gau , gau’ !

  2. extraterrestrialonearth says:

    “Cái tát” vào mặt đại sứ VC của dân biểu tiểu bang Washington

    ——————————————————————————–

    Trả Lời Nguyễn Tâm Chiến – Đại Sứ CSVN Tại Mỹ -

    Về Việc Vinh Danh Lá Cờ Việt Nam Cộng Hòa

    Và Dự Án Tượng Đài Chiến Sĩ Tự Do Tại TB. Washington

    Nhân vụ Thượng Nghị sĩ Tiểu Bang là Pam Roach đưa ra hai nghị quyết tại Thượng viện Tiểu bang. Nghị quyết thứ nhất là công nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ; nghị quyết thứ hai ủng hộ dự án xây tượng đài tại tiểu bang Washington kỷ niệm các chiến sĩ chiến đấu cho Tự Do.

    Sau đó Nghị Sĩ Roach nhận một bức thư từ Đại sứ Cộng sản Việt Nam phản đối cả hai Nghị quyết trên. Ông Terrell A. Minarcin đã đánh máy lại thư Nguyễn Tâm Chiến và viết thư trả lời.

    Đại sứ Cộng sản Việt Nam tại Washington D.C. đã phản ứng một cách điên cuồng, nên đã phạm phải những lỗi lầm nghiêm trọng về ngoại giao và bang giao quốc tế, trong đó có việc xâm phạm vào công việc nội bộ của công dân và đất nước Hoa Kỳ.

    Sau đây là thư phản đối của Nguyễn Tâm Chiến, Đại sứ Cộng sản Việt Nam gửi Thượng Nghị Sĩ Pam Roach, tiểu bang Washington.

    Ngày 10-2-2004

    Kính thưa Thượng Nghị Sĩ Roach:

    Với sự quan tâm đặc biệt mà tôi viết thư này gửi ông liên quan đến một nỗ lực thứ hai nhằm thừa nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ được trình bày trong văn kiện SJM8045. Đây là để tái khẳng định rằng nhân dân và chính phủ Việt Nam không thể chấp thuận với dự án xây dựng Tượng Đài. Tôi xin chia sẻ với ông về ý nghĩ của tôi.

    Thứ nhất, dự án Tượng Đài đi ngược lại những quy ước quốc tế và thực tiễn. Bây giờ, cái gọi là Việt Nam Cộng Hòa đã không còn tồn tại, hơn ba mươi năm qua, lá cờ của nó đã không còn chỗ đứng hợp pháp tại Việt Nam. Giống như một số văn bản hoặc nghị quyết, ngôn ngữ của dự án Tượng Đài Kỷ Niệm rõ ràng đã phủ định sự hiện hữu của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là nước đã thiết lập quan hệ ngoại giao đầy đủ vối Hoa Kỳ từ năm 1995.

    Thứ hai, kể từ khi khởi đầu của giai đoạn mới của sự bình thường hóa và hòa giải với quý quốc vào năm 1995, Việt Nam đã làm hết sức mình để đẩy lùi quá khứ và nhìn về phía tương lai, phấn đấu để xây dựng một quan hệ mà đôi bên đều có lợi. Trong tiểu bang của ông, hãng Boeing đã bán máy bay cho Việt Nam và Cảng Seattle vẫn là một cảng chị em với cảng Hải Phòng của miền Bắc Việt Nam trong chương trình trao đổi. Theo ý tôi, dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, dấu hiệu làm sống lại quá khứ của hận thù và buồn đau, không phục vụ cho lợi ích của cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ hoặc tiểu bang Washington.

    Thứ ba, với một chính sách kiên định, Việt Nam hoan nghênh sự tham gia năng động của Việt kiều trong việc mở rộng quan hệ có lợi cả hai bên giữa Việt Nam và Hoa Kỳ và sự hội nhập hữu hiệu của họ vào dòng sinh hoạt chính lưu của đời sống Mỹ.Việt Nam hy vọng mãnh liệt rằng cộng đồng của người Mỹ gốc Việt, khoảng gần năm mươi ngàn đã chọn tiểu bang của ông làm quê hương mới, sẽ cũng tiếp nhận tinh thần thân hữu và hợp tác.

    Sau hết, ở cấp liên bang vị Ngoại Trưởng và các giới chức cao cấp Hoa Kỳ đã luôn luôn tuyên bố rằng Hoa Kỳ không công nhận lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa cũ. Trong cuộc họp với tôi vào mùa hè vừa qua, Thống Đốc Gary Locke đã nói ông ta và tiểu bang Washington ủng hộ sự gia tăng quan hệ hai bên cùng có lợi giữa tiểu bang Washington và Việt Nam.

    Như ông có thể nhớ lại, Nghị Quyết Thượng Viện loại này số 8659 đã bị rút lại sau cuộc duyệt xét vào mùa xuân vừa qua, khi những ý tưởng này được đưa ra bàn thảo.

    Cuối cùng nhưng không kém quan trọng; tôi tin dự án Tượng Đài Kỷ Niệm, một khi được cơ quan lập pháp của ông thông qua, sẽ đâm bổ vào chính Hiến Pháp Hoa kỳ là nền tảng trao quyền hành cho việc thi hành chính sách đối ngoại duy nhất trong hệ thống liên bang. Vả lại, bằng sự kêu gọi công nhận lá cờ cũ ấy “như là lá cờ chính thức duy nhất của nhân dân Việt Nam”, nó sẽ làm cho quyền tự do phát biểu bị nghi ngờ.

    Dưới ánh sáng của những nhận xét này, tôi thành kính yêu cầu ông đừng hành động hỗ trợ cho dự án Tượng Đài Kỷ Niệm.

    Tôi cảm ơn ông về sự quan tâm và hợp tác.

    Với lòng kính trọng cao nhất của tôi

    Ký tên : Nguyễn Tâm Chiến,

    Đại sứ.

    THƯ PHÚC ĐÁP TỪ WASHINGTON STATE.

    Ngày 23-2-2004

    Thưa Ông Đại sứ,

    Tôi vừa nhận được một bản sao của thư ông gửi đến Nghị sĩ Pam Roach đề ngày 10-2-2004. Tôi xin trả lời thư đó.

    Nếu bất cứ một nước nào khác viết bức thư này, thì sẽ đơn thuần một chuyện buồn cười. Nhưng đây lại là của nước ông, Ông Đại Sứ, nước Cộng sản Việt Nam. Nước ông chưa bao giờ tôn trọng hoặc thành thật tuân theo những thủ tục và quy định của bất cứ một thỏa hiệp quốc tế nào mà nước ông đã ký kết vào. Tuy nhiên, nước ông sẽ chỉ núp đằng sau các Thỏa hiệp ấy khi nào chúng thích hợp cho quyền lợi của nước ông. Khi có những cá nhân, chẳng hạn như bản thân tôi hoặc Ông M. Benge, hoặc các tổ chức như Ân Xá Quốc Tế, Ủy Ban Tự Do, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền, cáo buộc quý quốc với vô số hành động vi phạm nhân quyền hoặc tổn hại, thì lập tức quý quốc đáp lại bằng cách nói rằng những vấn đề mà chúng tôi đang quan tâm tới là những vấn đề nội bộ và rằng chúng tôi đã can thiệp vào chính sách của quý quốc. Thế cũng được. Ở đây, với quá trình được sắp đặt, chính ông đang can thiệp vào Tiểu bang Washington về những vấn đề không liên quan gì đến ông cả. Sao mà chúng tôi vinh danh sự đóng góp của các cá nhân hoặc các cộng đồng dân tộc ở đây tại Washington lại là ăn nhập đến ông. Xin hãy từ bỏ hành động can thiệp vào những vấn đề nội bộ của chúng tôi.

    Ông muốn chúng tôi công nhận và vinh danh lá cờ của ông. Lá cờ đại diện cho một quốc gia đã thực hiện những cuộc tàn sát diệt chủng, huynh đệ tương tàn và buôn bán nô lệ quốc tế. Tôi, với tư cách một cư dân của tiểu bang Washington, không thể nào tha thứ hành động ấy. Sao ông dám đòi hỏi tôi làm? Làm như thế sẽ đưa tôi đến sự đồng lõa với những tội ác lớn lao chống nhân loại của nước ông.

    Ông nói rằng dự án Đài Tưởng Niệm phủ định sự tồn tại của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nó chẳng làm được việc nào như thế đâu. Đối lại với các bảo tàng viện và đài tưởng niệm của nước ông, Đài Tưởng Niệm này bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những người đã trả cái giá cao nhất cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong nước Việt Nam Cộng Hòa cũ. Ngọn cờ của Việt Nam Cộng Hòa từ đó được công nhận như là ngọn cờ của tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trên khắp thế giới. Các màu sắc của nó thật là tiêu biểu. Ba sọc đỏ tượng trưng cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Trong lúc màu vàng nói lên sự quý giá biết bao của những lý tưởng ấy, màu đỏ tượng trưng cho sự đổ máu để bảo vệ những lý tưởng đó. Cả trong quá khứ và cả đối với những người sẽ bảo vệ những lý tưởng ấy cho đến chết. Tôi, trước hết, hân hạnh công nhận lá cờ Tự Do và tỏ lòng vinh danh nó. Tôi cũng sẽ hân hạnh công nhận lá cờ của ông khi ông công nhận lá cờ của chúng tôi. Trước khi ấy, đối với tôi, lá cờ của ông tượng trưng cho giết hại, khủng bố, ngược đãi, tráo trở, buôn bán nô lệ và vi phạm nhân quyền.

    Ông tuyên bố rằng ông đang “cực kỳ” nỗ lực để đẩy lùi quá khứ. Vâng, với nước của ông, hồ sơ quá khứ là sự xâm phạm tất cả các tiêu chuẩn của hành động văn minh, nên tôi hoàn toàn hiểu được mong muốn đẩy lùi quá khứ của ông. Sau hết, mục đích về sự thừa nhận của ông chỉ bị tổn thương bởi những hành động quá khứ của nước ông.

    Tất cả các cư dân của tiểu bang Washington sẽ cảm thấy sung sướng hơn để mở bàn tay thân hữu và hợp tác khi nước ông có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ và mở rộng Nhân Quyền cho tất cả người dân Việt Nam. Trước khi đó, xin hãy tránh khỏi công việc nội bộ của chúng tôi.

    Dự Án Đài Tưởng Niệm không phải là một lời tuyên bố của chính sách ngoại giao. Nơi mà ông lấy ra cái ý tưởng đó ngoài phạm vi của tôi. Một lần nữa, ông lại cố gắng làm mờ tối vấn đề. Những gì mà nhân dân Mỹ làm không mắc mớ gì tới ông. Đây là một vấn đề nội bộ của tiểu bang Washington do những công dân bình thường vinh danh những người đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, là những lý tưởng đáng nguyền rủa đối với chính phủ chuyên chính bạo ngược của ông. Đó là những lý tưởng mà lá cờ nền vàng với ba sọc đỏ đã tượng trưng.

    Bây giờ chúng ta hãy nhìn kỹ vào những gì mà nước ông đã làm và đang tiếp tục làm.

    Cộng sản Việt Nam đã tham gia vào hành động diệt chủng. Nó đã chính thức bắt đầu suốt trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai. Chính nước ông đã tuyên chiến Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai. Theo định nghĩa lúc bấy giờ, đó là một cuộc chiến tranh. Như vậy, nước ông bị ràng buộc bởi những Quy Ước Genève về cách đối xử với Tù binh chiến tranh. Thế nhưng, như tôi đã nói trước đây, nước ông chưa đủ thành thật và tôn trọng đối với những nguyên tắc căn bản của bất cứ một hiệp định quốc tế nào mà nước ông đã ký vào.

    Sự đối xử với tù binh chiến tranh của các ông đã chứng minh cho điều đó. Ngoài ra, các ông đã hành quyết ít nhất là 11 tù binh Hoa Kỳ đang bị các ông giam giữ. Đó là một tội phạm chiến tranh và diệt chủng. Cho đến ngày nay, các ông vẫn cố tình phạm tội diệt chủng. Hãy lấy trường hợp của Lý Tống, một người Mỹ gốc Việt. Các ông đã tìm cách can thiệp vào tòa án và luật pháp của Thái-Lan và yêu cầu Thái-Lan hãy hành quyết Lý Tống. Tội danh của ông ta là gì? Nói cho dân Việt Nam về Tự Do là một trường hợp mà các ông không thể nào tha thứ được.

    Cộng sản Việt Nam đã tham gia và tiếp tục tham gia vào cuộc huynh đệ tương tàn. Việc này đã khởi đầu vào năm 1956 khi chế độ Cộng sản tại Hà Nội phát động chương trình Cải Cách Ruộng Đất. Trong lúc có thể dễ dàng trút trách nhiệm lên kẻ khích động của Cộng sản Quốc tế là Hồ Chí Minh, thì kiến trúc sư thực sự là Trường Chinh. Đã có bao nhiêu người Việt Nam chết dưới cuộc tàn sát này? 10,000? – 50,000? – 100,000? Nhiều hơn? Ngay cả chỉ có một nạn nhân của cuộc tàn sát này, cũng đã tạo nên cảnh tương tàn huynh đệ rồi. Cuộc tàn sát nhắm vào người thiểu số Việt Nam tại miền Tây Bắc Việt Nam cũng cùng một loại (với cải cách ruộng đất). Mục đích của cuộc tàn sát này là “xóa sạch chủng tộc” số người Việt Nam thiểu số đã giúp cho người Pháp. Tôi nhắc đến điều này là để chứng minh rằng các ông đã tiếp tục chính sách này sau khi kết thúc Cuộc Chiến Tranh Đông Dương Thứ Hai với sự bắt đầu chính sách cưỡng bách tái định cư những người Việt Nam đã cộng tác với Việt Nam Cộng Hòa cũ tại những vùng mà các ông thản nhiên gọi là Vùng Kinh Tế Mới. Các ông tiếp tục chính sách diệt chủng hiện nay dưới dạng ngược đãi và khủng bố tôn giáo, nó cũng là một bằng chứng hiển nhiên về vi phạm nhân quyền. Bất cứ một người nào bị giết hại trong cuộc tàn sát này cũng là nạn nhân của chính sách diệt chủng và tương tàn của nước ông.

    Hãy nhìn vào sự gắn bó của nước ông trong hành động buôn bán nô lệ. Nhiều lần trong cuộc Chiến Tranh Đông Dương lần thứ hai và cả sau đó, nước ông bán người Mỹ, bán đồng minh và tù binh Việt Nam qua nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô-Viết. Một bằng chứng, năm 1983, nước ông bán 275 người Mỹ và 27,000 tù binh Việt Nam qua Liên-xô để trừ nợ đã vay trong chiến tranh. Đây là một vi phạm quá trọng đại đối với nhân quyền và là một tội ác chống nhân loại. Đã có nhiều lần nước ông bán người Mỹ, đồng minh và tù binh Việt Nam qua Liên-Xô, nhưng mỗi một lần số lượng không nhiều lắm.

    Nước ông có thể giải quyết nhiều trường hợp Tù Binh/Người Mất Tích Trong khi làm nhiệm vụ một cách dễ dàng bằng cách mở các hồ sơ quân đội và Công an của nước ông. Nhưng nước ông đã không làm chỉ vì không có lợi lộc gì trong việc giải quyết nhân đạo vấn đề tình cảm này. Nước ông tống tiền nước Mỹ cho lợi nhuận riêng và hưởng thụ. Tại sao? Bởi vì nước ông nhận thấy rằng Tổng Thống Nixon đã hứa viện trợ tái thiết cho nước ông khoảng 4 tỷ 3 đô-la. Điều này có thể xảy ra, nước ông có thể nhận được số tiền này một cách dễ dàng, nếu chịu công bố hồ sơ và danh sách tù binh của nước ông cho các gia đình và cho thế giới. Ít ra việc này cũng có thể làm giảm nhẹ một phần nào trong số tội ác của nước ông.

    Rồi thì ông dám trơ tráo đòi hỏi rằng người Mỹ đừng can thiệp vào công việc nội bộ của ông và đòi vinh danh lá cờ của nước ông. Với hồ sơ của nước ông, lẽ ra ông nên vui mừng là đã không bị đưa ra xét xử bởi một Tòa án Quốc Tế về những tội ác chống nhân loại mà nước ông đã phạm.

    Vậy thì, xin đừng can thiệp vào các vấn đề nội bộ của chúng tôi trong việc vinh danh những người đã chết vì Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Xin đừng xen vào để xem làm sao chúng tôi vinh danh những công dân đã đóng góp vào sự an sinh và no ấm của Tiểu bang chúng tôi.

    Terrell A. Minarcin

    Concerned Citizen for Freedom, Democracy, and Human Rights for Vietnam.

    Bản dịch của Nguyễn-Châu (San Jose)

  3. Mai văn Bộ says:

    VC đang khủng hoảng tài chánh nên phái tên Ninh BTTC đến Mỹ để xin cứu giúp bằng biện pháp nào đây? Nhưng đường nào thì chúng cũng phải qùy lạy Mỹ rồi, và dĩ nhiên là phải nghe lời Mỹ ít nhất cũng một vài điều có liên hệ đến anh ninh và kinh tế. Biết đâu chừng VC lần nầy cho Mỹ thuê dài hạn (99năm?) vịnh Cam Ranh và sử dụng một số các phi trường quân sự trước đây để lấy Dollar giải quyết cuộc khủng hoảng có thể lan rộng đến lãnh vực kinh tế và chính trị.
    Trong khi thế nước của VC đã suy sụp, lòng dân lại căm phẩn và đang ngấm ngầm cờ thời cơ nổi dậy lật đổ cncs lập lại nền Tự Do Dân Chủ, công bằng xã hội, ấm no hạnh phúc, thì tại sao đồng hương đang tị nạn ở trên Thế Giới không gát lại tình cảm và quyền lợi cá nhân với thân nhân ở trong nước mà NGƯNG GƯỈ TIỀN VỀ VN để tạo sức ép tài chánh với VC, và để góp sức với phong trào Dân Chủ?

  4. Zdan says:

    Ko sao het^’ Bac NGUYEN TAN DUNG se~ ung’ tien truoc. hahhaha!!

  5. Delarue says:

    Tôi nhớ đã có lần đọc một bài của ông bác Hà Sĩ Phu nói về cái “văn hoá mặt dầy” và nếu đem ứng vào trường này thì thật đúng.Nhà cầm quyền CSVN không mấy bản lãnh trong những việc đối nội cũng như đối ngoại.Cái kiểu độc tài,ngông cuồng thường lấy sức mạnh bầy đàn hiếp đáp những tiếng nói góp ý trung thực để xây dựng 1 XH tốt hơn,văn minh hơn.Ngu Dốt + độc tài + lưu manh và cộng thêm nhiều thứ khác nữa khiến cho nước Nam nay điêu tàn.Người Mỹ không lẽ nào không biết những suy nghĩ trong đầu của những tên độc tài ăn vạ lúc lâm chung vì họ đã quá quen điều đó với tụi Bắc Hàn.Nay bộ sậu Ba Đình trong lúc lâm chung tuy không có vũ khí nguyên tử thì lấy đại cái vịnh cam ranh và những nhà dân chủ ra đánh cược với luận biện rằng nếu anh không giúp tội thì tôi đưa những thứ này cho thằng Tàu.Hống hách và ngu xuẩn đến thế là cùng.

  6. HuanNguyen says:

    Sáu Triết nhắn Obama qua Bảy Nịnh là “ông Obama ơi, vấn đề ngân sách là khó lắm đó !!!, tui đưa thằng nầy qua để giúp đỡ ông trong vấn đề nầy, thằng nầy giỏi lắm đó !!”

  7. Mot Khuc Ruot says:

    Cái mặt thằng này mà làm bộ trưởng thì tránh sao khỏi chuyện đi cữa hậu nước khác …Bản mặt vừa xấu , vừa lưu manh , vừa đần .

  8. Jade says:

    CQ rất siêng trong việc vay vốn nước ngoài, vì lợi ích quốc gia thì ít mà vì số tiền chia chác phần trăm  giữa các quan chức thì nhiều. không cần biết tới gánh nặng sẽ è lên đầu con cháu về sau.
    VN luôn bài xích nền dân chủ của các nước phương tây, nhưng lại rất thích sự viện trợ của họ. Để gia nhập vào cộng đồng thế giới thì không ngần ngại cam kết đủ thứ về nhân quyền nhưng trong nước thì lại ra  sức bịt miệng báo chí và nhân dân.
    Vụ xử án ô  CHHV vừa qua đã làm mất đi niềm tin mong manh cuối cùng trong tôi dành cho nhà cầm quyền trâng tráo này. Thật xấu hổ khi mọi hiệp hội quốc tế đều lên án phiên tòa trái pháp luật này mà CQ ta vẫn bơ bơ, báo chí trong nước không dám đăng một lời. Có nghĩa là tai ta vẫn bịt, mắt ta vẫn nhắm,miệng vẫn chối cày chối cãi bác bỏ mọi cáo buộc của thế giới, và tay thì vẫn ngữa ra không ngượng ngùng để xin tiền , vay mượn .   

  9. VirusKachmeng says:

    Ha ha ten nay dep dzai qua,con BO truong thi co.Nhin mat thay mat rep.Dinh cao tri tue cua loai vo hoc.

Phản hồi