|

Ném đá dò đường

Trung Quốc

Ngày 27/9/2011, tạp chí Hoàn cầu Thời báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc đăng 1 bài xã luận tựa đề “Thời cơ tốt để có hành động quân sự tại Nam Hải”, kêu gọi dạy Việt Nam và Philippines ‘bài học đạo đức’ bằng vũ lực.  Bài báo được ký bởi bút hiệu Long Tao, phân tích gia chiến lược của tổ chức phi chính phủ Quỹ Năng lượng Trung Quốc và cũng là chuyên gia của Trung tâm An ninh Phi truyền thống và Phát triển Hòa bình của Đại học Triết Giang. Bài báo bằng tiếng Hoa nhưng bản dịch tiếng Anh ngay sau đó đã xuất hiện và lan tỏa trên mạng internet.

 1. Nội dung của bài xã luận được tóm tắt như sau:

1.1.  ”Đừng lo ngại về các cuộc chiến quy mô nhỏ; đây là cách tốt nhất để giải tỏa nguy cơ chiến tranh.

“Đánh vài trận nhỏ là có thể tránh được những trận đánh lớn.”

1.2 “Trong cuộc chiến trên Biển Nam Trung Hoa, chúng ta cần thu hẹp phạm vi tấn công và tập trung vào những nước đang ra vẻ ta đây nhất hiện nay, Philippines và Việt Nam.

“Giết những con gà để dọa bầy khỉ.”

1.3.”Cội nguồn của “vấn đề” Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] là chế độ Nam Việt Nam và chính quyền độc lập ở Việt Nam sau đó.

“Việt Nam xâm phạm đảo Nam Sa [Việt Nam gọi là Trường Sa] của Trung Quốc và đòi hỏi chủ quyền đối với đảo Tây Sa.

“Ngoài việc trừng phạt chế độ Nam Việt Nam với cuộc phản công trên đảo Tây Sa và cuộc tấn công tự vệ trên đất liền, Trung Quốc chưa bao giờ ngăn chặn được sự xâm lược công khai của Việt Nam ở Biển Nam Trung Hoa.”

1.4. Việt Nam đã khuyến khích các nước khác “cướp” đảo Trường Sa của Trung Quốc và giờ lại kéo Hoa Kỳ cùng một số nước nhỏ khác nhằm đe dọa Trung Quốc.

“Nhiều nước đang liên tục có những cuộc tập trận lớn và như vậy Trung Quốc có lý do hoàn toàn thích đáng để tấn công trả đũa.”

Học giả Trung Quốc viết “Tôi cho rằng các nước đang xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc.

1.5. Học giả Long Tao nhắc tới hành động của Nga hồi năm 2008 ở Biển Caspi và nói hành động của các nước lớn có thể gây sốc tạm thời với hệ thống quốc tế nhưng về lâu dài có thể tạo sự ổn định trong khu vực và thúc đẩy hòa giải chiến lược.

1.6. Phân tích gia này nhận định Hoa Kỳ vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cuộc chiến chống khủng bố và về cơ bản không thể bắt đầu cuộc chiến thứ hai ở Biển Nam Trung Hoa.

“Quan điểm cứng rắn của Hoa Kỳ chỉ là trò lừa phỉnh.”

1.7. Chuyên gia tại Quỹ Năng lượng Trung Quốc cũng nói hiện có hơn 1.000 giếng dầu khí ở Biển Đông trong đó không có giếng nào của Trung Quốc.

Bên cạnh đó, ông nói, hiện Nam Sa (Trường Sa) có bốn sân bay mà Trung Quốc không có sân bay nào.

1.8. Bài xã luận của Hoàn cầu Thời báo nói rằng chưa cần biết ai thắng, ai thua, chiến trận trên Biển Đông sẽ tạo ra những hòn đảo lửa và các công ty dầu khí phương Tây sẽ phải rời đi.

1.9. Phần kết của bài báo nói Trung Quốc cần có quyết tâm cho một trận chiến lớn và thực sự chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô nhỏ vì như vậy “Trung Quốc đã cho những nước khác sự lựa chọn giữa hòa bình và chiến tranh.” [ theo bbc.com ngày 30/9/11].

2. Bác luận điểm cơ bản của bài báo về chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa, Trường Sa.

Như vậy chúng ta thấy tác giả bài báo công khai thể hiện quan điểm dùng chiến tranh để giải quyết tranh chấp Biển Đông.

Đây là luận điệu sặc mùi bá quyền nước lớn, mà vẫn cố khoác cho mình chiếc áo chính nghĩa. Chiếc áo chính nghĩa đó là việc coi Hoàng Sa, Trường Sa là nghiễm nhiên thuộc lãnh hải Trung Quốc, thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

Ông ta viết: “Cội nguồn của “vấn đề” Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] là chế độ Nam Việt Nam và chính quyền độc lập ở Việt Nam sau đó.

“Việt Nam xâm phạm đảo Nam Sa [Việt Nam gọi là Trường Sa] của Trung Quốc và đòi hỏi chủ quyền đối với đảo Tây Sa.”

Vậy, ta hãy xem Trung Quốc ăn cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam như thế nào ?

2.1. Trong tất cả sử sách chính thống của Trung Quốc, không có một dòng chữ nào nghi chép về Hoàng Sa, Trường Sa.

Trong các bộ chính sử Trung Hoa, có bộ chép phần Địa Lý chí giản lược, có bộ chép khá chi tiết, dung lượng không đều, nhưng có sự mạch lạc về mặt địa lý hành chính các triều đại, vì vậy chúng được xem là một hệ thống lịch sử địa lý hành chánh hoàn bị bậc nhất trên thế giới. Chính sử của Trung Quốc từ Sử ký Tư Mã Thiên, Hán Thư, Hậu Hán Thư cho đến Minh Sử và kể cả Thanh Sử không hề có ghi chép nào để chứng minh Trung Quốc đã từng thực hiện chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Tây Sa (mà họ gọi là Tây Sa và Nam Sa). Có thể nói lời văn và câu chữ trong suốt sử ký của Trung Quốc qua các thời đại hoàn toàn trái với những gì mà nhà cầm quyền Trung Quốc và giới học giả Trung Quốc vẽ ra theo mộng tưởng của mình./xem BienDong.net Phùng Nguyễn/.

2.2. Cho tới 10/1949, nước Trung Hoa Dân Quốc không có khái niệm về chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa.

Tại Hội nghị Cairo, Ai Cập năm 1943, nguyên thủ 3 quốc gia đồng minh gặp nhau: Tưởng Giới Thạch, Franklin Roosevelt và Winston Churchill, nhằm bàn kế hoạch tác chiến chống phát xít Nhật tại khu vực Thái Bình Dương. Các đoàn quân sự ba nước cũng họp song song. Sau hội nghị, liên minh ba nước ra tuyên bố (1.12.1943):

.. quyết tâm giải phóng tất cả các lãnh thổ, hải đảo tại khu vực Thái Bình Dương đã bị Nhật xâm chiếm từ Chiến tranh thế giới I; trả lại cho Trung Hoa các lãnh thổ đã bị Nhật chiếm như Đài Loan, Bành Hồ, vv.; Nhật Bản cũng sẽ phải bị trục xuất khỏi các lãnh thổ khác đã chiếm được bằng vũ lực và lòng tham”,  ” http://dictionary.bachkhoatoanthu.gov.vn

Trong tuyên bố trên, Tưởng Giới Thạch hoàn toàn không đả động đến Hoàng Sa, Trường Sa. Hiển nhiên, nếu Hoàng Sa, Trường Sa nằm trong tư duy lãnh thổ của lãnh đạo chính trị Trung Hoa Dân Quốc, thì họ Tưởng chắc chắn phải thêm 2 địa danh Hoàng Sa, Trường Sa  vào bản Tuyên bố chứ không phải để lửng ..vv. . Dấu 3 chấm sau cụm địa danh Đài Loan, Bành Hồ chỉ nói rằng: giới lãnh đạo Trung Hoa Dân Quốc bấy giờ để lửng để có thể thêm thắt, giải thích, chú phụ sau này. Dấu chấm lửng khẳng định là tại thời điểm hội nghị này, Hoàng Sa, Trường Sa không có trong khái niệm địa lý của giới lãnh đạo chính trị Trung Quốc. Cả phái đoàn quân sự đông đảo của Tưởng Giới Thạch, cũng không ai có đề nghị gì về Hoàng Sa, Trường Sa. Giả sử như Hoàng Sa, Trường Sa có trong tư duy địa lý của họ Tưởng, của phái đoàn quân sự Trung Hoa Dân Quốc thì việc thêm 2 địa danh này bản tuyên bố là chuyện chắc chắn phải xẩy ra. Điều này chứng tỏ họ Tưởng, cả phái đoàn Trung Hoa Dân Quốc nói riêng và tư duy địa lý nói chung của người Trung Quốc, không hề coi Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc lãnh hải Trung Quốc. Mặc định  của trường hợp này là họ đã công nhận một cách hiển nhiên, khi Đồng minh đánh bại Nhật Phát xít thì Hoàng Sa, Trường Sa sẽ trở về với chủ chính thống của nó là Việt Nam, nước đã tuyên bố chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa và thực thi quyền làm chủ một cách liên tục cho đến 1939 khi Nhật Bản dùng vũ lực xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa.

2.3. Tuyên bố Postdam và tính bất hợp pháp của chiếm đóng Tưởng Giới Thạch tại Hoàng Sa, Trường Sa.

Tổng thống Hoa Kỳ, Thủ tướng Anh và Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc ngày 26/7/1945 đã ra một tuyên ngôn (thường gọi là Tuyên ngôn Potsdam) trong đó ghi rõ: “các điều khoản của bản Tuyên cáo Cairo sẽ được thi hành”.

Ngay tại thời điểm này, Tưởng Giới Thạch cũng không yêu cầu sửa đổi nhằm thêm 2 địa danh của 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào các điều khoản của Tuyên cáo Cairo.

Tại hội nghị Postdam, việc giải giáp quân đội Nhật Bản tại Đông Dương từ vĩ tuyến 16 trở lên được giao cho Trung Hoa Dân Quốc. Từ vĩ tuyến 16 trở xuống được giao cho liên quân Anh- Ấn.

Ngày 29 tháng 11 năm 1946, các tàu Vĩnh Hưng và Trung Kiên của Trung Hoa Dân Quốc tới đảo Hoàng Sa và đổ bộ lên đây. Tàu Thái Bình và Trung Nghiệp đến Trường Sa.

Quân đội Tưởng Giới Thạch đã chiếm đóng 1 đảo ở Hoàng Sa, 1 đảo ở Trường Sa bất hợp pháp, vi phạm luật pháp quốc tế. Họ chỉ có quyền giải giáp quân đội Nhật ở Hoàng Sa.

2.4. Đòi hỏi chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa bị bác bỏ

tại Hội nghị San Francisco 1951.

Tháng 10/1949   Đảng cộng sản Trung Quốc chiếm lĩnh đại lục. Năm 1950, Trung Quốc tiếp quản các đảo do Tưởng Giới Thạch chiếm đóng: 1 tại Hoàng Sa, 1 tại Trường Sa. Tập đoàn lãnh đạo Bắc Kinh bắt đầu hiểu rõ vị trí chiến lược của Hoàng Sa, Trường Sa trong cuộc chiến Thái Bình Dương với Hoa Kỳ của Nhật Bản.

Chu Ân Lai mài sắc hàm răng sói trong đòi hỏi chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa tại Hội nghị San Francisco năm 1951.

Tháng 9 năm 1951, các quốc gia Đồng minh nhóm họp ở San Francisco (Hoa Kỳ, để thảo luận vấn đề chấm dứt chiến tranh tại châu Á-Thái Bình Dương và mở ra quan hệ với Nhật Bản thời hậu chiến.

Cả Cộng hòa nhân dân Trung Hoa và Trung Hoa quốc dân đảng đều không tham dự.

Tuy nhiên, Liên Xô đã làm đại diện cho quyền lợi của Cộng hoà nhân dân Trung Hoa tại Hội nghị này.

Ngày 5-9-1951, phát biểu trong phiên họp, Andrei A. Gromyko – Ngoại trưởng Liên Xô – đã đưa ra đề nghị có khoản tu chỉnh nội dung :

“Nhật nhìn nhận chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với đảo Hoàng Sa và những đảo xa hơn nữa dưới phía Nam”.

Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, thông qua Liên Xô, lúc này chỉ viện dẫn được 1 lý lẽ cho đề nghị tu chỉnh là việc Trung Hoa Dân quốc thừa lệnh Đồng Minh tiếp quản 1 đảo ở Hoàng Sa và 1 đảo ở Trường Sa năm 1946, để làm luận cứ cho rằng chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc.

Với 48 phiếu chống và 3 phiếu thuận, Hội nghị đã bác bỏ yêu cầu này của phái đoàn Liên Xô.

Với việc bác bỏ đề nghị của Liên Xô, 51 nước tham dự Hội Nghị San Francisco đã chính thức công nhận rằng Trung Quốc không có chủ quyền trên Hoàng Sa, Trường Sa.

2.5. Hội nghị San Francisco xác nhận chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa.

Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản được ký kết tại San Francisco ngày 8-9-1951 quy định Nhật Bản phải rút lui khỏi những nơi, mà nước này đã dùng vũ lực để chiếm đóng trong Thế chiến hai. Hiệp ước quy định: “Nhật Bản từ bỏ tất cả quyền, danh nghĩa và đòi hỏi với quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”.

Nhận lời mời của Chính phủ Hoa Kỳ, với tư cách là thành viên của khối Liên hiệp Pháp, Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã tham dự Hội nghị.

Ngày 7-9-1951, phát biểu tại Hội nghị, trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam, Thủ tướng Trần Văn Hữu nêu rõ:

Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận (chứng nhận): Về vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Và cũng vì cần phải thành thật lợi dụng tất cả mọi cơ hội để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”.

Lời xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam- thành viên của khối Liên hiệp Pháp–không hề gây ra một phản ứng chống đối, hoặc 1 yêu sách nào của 51 quốc gia tham dự Hội nghị.

Không có sự phản đối nào của các nước tham dự Hội nghị cũng chính là sự thừa nhận của các nước Đồng Minh về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.

2.6. Sự có mặt của Trung Quốc tại Biển Đông là do chiếm đóng phi pháp 1 đảo tại Hoàng Sa, 1 đảo tại Trường Sa năm 1946 và hành động ăn cướp năm 1974 và 1988.

Hội nghị Postdam chỉ cho phép Trung Hoa dân quốc giải giáp quân đội Nhật. Lợi dụng Việt Nam đang chiến tranh, hải quân Tưởng Giới Thạch đã chiếm đóng trái phép trên 2 đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa năm 1946.

Năm 1974, Trung Quốc cướp Hoàng Sa của Việt Nam cộng hòa, nước đang thực thi gìn giữ chủ quyền tại đây bằng 1 trận hải chiến làm 74 chiến sĩ hải quân Việt Nam tử vong.

Năm 1988, Trung Quốc lại dùng vũ lực đánh chiếm 7 đảo của Việt Nam tại Trường Sa, 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam hi sinh.

3. Đầu thạch vấn lộ [ ném đá dò đường].

Nếu Trung Quốc là nước dân chủ, việc thảo luận về tranh chấp Biển Đông với các ý kiến khác nhau là việc bình thường. Thế nhưng Trung Quốc là 1 nước toàn trị. Việc đăng bài báo sặc mùi chiến tranh trên tờ báo của Đảng cộng sản là 1 hành động cố ý, có chủ tính của ban lãnh đạo hoạch định chính sách Đảng cộng sản Trung Quốc.

Đây có thể là tiếng nói của 1 tập đoàn kinh tế khát dầu hỏa.

Đây cũng có thể là tiếng nói của phe quân sự Trung Quốc đang đòi hỏi nhiều quyền lực hơn trong chính trị Trung Quốc.

Tôi cho rằng bài báo “Thời cơ tốt để có hành động quân sự tại Nam Hải” của tác giả Long Tao có thể xem là 1 mưu chước có tên là “Ném đá dò đường”.

Thật vậy, tình hình Biển Đông biến đổi không ngừng theo chiều hướng không thuận lợi  cho Trung Quốc.

Kể từ đầu tháng 5/2010, khi Trung Quốc hung hăng tuyên bố “Đường lưỡi bò” là lợi ích cốt lõi, đến nay đã dần dần hình thành 1 mặt trận dăng thiên la địa võng nhằm ngăn chặn Trung Quốc bành trướng tại Biển Đông.

Đã hình thành những liên minh chưa chính thức như Mỹ-Úc-Nhật-Ấn, hay Hoa Kỳ- Phillippines, Hoa Kỳ- Nhật Bản- Nam Hàn, Việt-Ấn…nhằm chống lại các mưu đồ độc chiếm Biển Đông của  Trung Quốc.

Trung Quốc đạng bị cô lập.

Hoa kỳ đang tích cực sử dụng sức mạnh mềm của cường quốc số 1 chống Trung Quốc tại Biển Đông.

Cảm thấy bất an, Trung Quốc đang tìm cách phá sự vây hãm như vô hình này.

Gần đây đã có ý kiến của 1 học giả Trung Quốc, ông Huang Jing, giáo sư của Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore, cho rằng Bắc Kinh muốn thỏa hiệp với Asean về Biển Đông để ngăn sự can dự của Mỹ.

Đặc biệt, ông này ra giả thiết Trung Quốc có thể từ bỏ “đường 9 điểm” (đường lưỡi bò). Đây cũng là 1 phép thử, 1 viên đá ném ra, nằm trong các cố gắng tìm đường theo hướng phá vây này.

Một viên đá thứ 2 được ném ra là hô hào chiến tranh, như ta đã đọc ở phần đầu bài báo này.

Luận điệu thì ngô nghê, đầy hăm dọa.

Chiến tranh không phải trò chơi trận giả của trẻ con.

Trung Quốc không thể chỉ đốt Biển Đông thành biển lửa, mà cảng tầu ngầm nguyên tử Hải Nam của họ được an toàn.

Trung Quốc không thể phá xập, đốt  cháy 1000 dàn khoan trên Biển Đông, rồi tuyên bố ngừng trò chơi trận giả này.

Các hải lộ trên Biển Đông là nơi các tầu nhập dầu hỏa, khí đốt.. của Trung Quốc đi qua. Nếu các dàn khoan trên Biển Đông bị cháy, thì rất có thể hỏa hoạn cũng lan sang các tầu này của Trung Quốc.

Nền kinh tế Trung Quốc chịu được cơn khát dầu hỏa trong thời gian bao lâu?

Hơn nữa, lửa có thể cháy đến những mục tiêu quân sự quan trọng trên đất Trung Quốc…

Tóm lại, đây còn có thể là 1 bài báo nhằm đưa cho những người theo chủ trương “Cùng với Trung Quốc xây dựng CNXH” những luận cứ bênh vực chính kiến đầu hàng , sợ Trung Quốc của họ.

Tuy vậy bài báo đã bộc lộ tính cuồng chiến của Đảng cộng sản Trung Quốc.

Với luận điệu này của bài xã luận, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hẳn đã hiểu phải thanh minh thế nào trước nhân dân Việt Nam về chuyến sang thăm Trung Quốc sắp tới này.

Tổng bí thư có cân nhắc hủy bỏ chuyến đi thăm này không?

Để tránh các lú lẫn của Ung Văn Khiêm,  Phạm Văn Đồng, Tổng bí thư cần viết “cẩm nang” khi hội đàm với lãnh đạo Trung Quốc.

Nội dung “cẩm nang” này rất đơn giản, chỉ có dòng chữ: HS-TS-VN.

© Nguyễn Nghĩa

© Đàn Chim Việt

 

10 Phản hồi cho “Ném đá dò đường”

  1. Tien Ngu says:

    Hello ông Nghĩa,

    Tác giả ôi..

    Nói chuyện với Nguyễn phú Trọng hay nói chuyện với bất kỳ anh Việt Cộng nào, cũng y hệt như là nói chuyện với…cò mồi VC trên diễn đàn…

    VC là…con đẻ của Trung Cộng, mưu mô xão quyệt của VC là do Trung Cộng dạy cho. Không cách chi để tin tưởng rằng VC Nguyễn phú Trọng, hay bất kỳ anh VC nào, sẽ…giật mình khi đọc bài viết của ông, để rồi…tính chuyện phải quấy với Trung Cộng một cách…sáng láng…

    Những tưỡng VC Lê Duẫn, chơi đẹp qua cú đá đít Trung Cộng, bám theo Nga Cộng kiếm ăn. Người dân Việt sẽ thoát tay Tàu Cộng, có ăn…cám, cũng đở tủi. Nào dè Nga Cộng lăn đùng ra chết. Đàn em Lê Duẫn đành phải quay lại, hát bài ca…con cá nó sống vì nước, VC chúng em sống nhờ anh…Trung Cộng…Tha cho chúng em trước đây đã nghe lời tên khốn Lê Duẫn mà…bậy bạ với anh quá xá.bay6 chừ thì hắn chết mất xác rồi, anh bỏ qua

    Dĩ nhiên Trung Cộng…tha tào, nhưng phải có điều kiện, Nam Quan, Bãn Dốc, Hoàng Sa, Trường Sa chẳng hạn, hay…trúng thầu lia lịa, qua lại tự do đất VN như đất…Tàu ….

    Kể từ đời Hồ chí Minh, cho đến đời…Nguyễn phú Trọng ngày nay. Việt Cộng đã bị Trung Cộng….cắn sâu quá rồi. Còn VC cai trị VN, thì không cách chi mà gở cái gọng kềm của Tàu Cộng ra khỏi cổ họng dân Việt được…

    Cái họa Trung Cộng xâm chiếm, đồng hóa VN ngày nay, là do csVN dài ngày mà mang lại cho dân Việt (chúng láu cá chuyên gọi ngọt ngào là…nhân dân, cái gì cũng vì…nhân dân cả)
    Cái họa nhai..rau muống, củ cải mấy đời, là do csVN mang lại cho dân Việt
    Cái họa nhai bo muốn trẹo bãn họng, mỗi năm hai thước che củ cải, là do csVN mang lại cho dân Việt.
    Cái họa bị dân Đông Âu, dân Nga, nhổ…phẹt phẹt vào mặt người dân Việt đang trốn chui nhủi bên các xứ đó, là do csVN mang lại cho người dân Việt…

    Đó là chưa kể đến lao nô, cỡi truồng, đói trơ….bừa cào, cha lấy cả con gái ruột…vân vân và vân vân…

    Đều là do mấy tên Việt Cộng mang lại cho dân Việt cả.

    Cho nên, gốc mà không trị, chỉ lo trị cái ngọn, dân Việt sẽ còn hưỡng…khẩu hiệu láo dài dài…

    csVn phải bị dân Việt…dứt nọc trước, rồi mới nói chuyện đến cs Trung…quốc…
    Cò mồi VC phải bị người Việt …vã vào mặt trước, rồi mới nói đến chuyện 5 năm…trồng người…

  2. Tien giang says:

    -Khap ne~o non song bung khoi lu~a,
    Hoi nguoi yeu nuoc dong long chua !
    oct, 4- 11.

  3. khaymouk says:

    trong truong hop bien dong hien nay thi vietnam co chinh nghia,khi minh co chinh nghia thi khong nen so
    nuoc bat chinh,nhung chinh quyen vietnam dung vi cung chung y thuc he ma ca tin de tu lam mat di co hoi bao ve lanh hai va tai nguyen cua To quoc datnuoc. chung ta hay tu xem lai lich su la nuoc nao da do ho va nham gam datnuoc vietnam.hay nam co hoi de doan ket nhung quoc gia co loi ich chung de bao ve.
    hay doan ket dan toc hay doi thoai voi tat ca con dan viet phai hy sinh de khac phuc nhung khac biet
    neu lanh dao gioi thi co the dua tat ca con dan viet doan ket de bao ve To quoc.neu chung ta doan ket,neu tat ca chung ta khong phan quoc khong vong ban hy sinh quyen loi ca nhan dat quyen loi cua to quoc dat nuoc len tren het thi khong co gi phai so vi nuoc xam chiem lon manh bao nhieu thi cung chi la Giac.

    (BBT: Đề nghị viết tiếng Việt có dấu)

    • khaymouk says:

      toi khong biet viet tieng viet co giau

      • TT las vegas says:

        Vao trang http://www.angeltech.us/viet-anywhere/ để được hướng dẩn
        cách gõ tiếng việt có dấu.Chúc bạn thành cộng

      • NKD says:

        Ông/Bà Khaymouk có thể download software tiếng Việt miễn phí từ một trong 2 websites này: http://www.unikey.org hoặc http://www.vps.org. Theo tôi, unikey hay hơn.

        Cách thứ 3, nếu không download được, thí dụ ông đang ở thư viện, hoặc dùng máy ở sở làm, không thể download software đánh tiếng Việt vào máy, ông mở vào link sau đây: http://just.nicepeople.free.fr/Vietnamese-Typing.htm, rồi đánh tiếng Việt, sau khi xong, chỉ việc copy and paste vào trang Đàn Chim Việt.

        Xin thưa với Ban Biên Tập ĐCV: nhiều độc giả cũng muốn gõ tiếng Việt nhưng không biết cách. Xin BBT có một góc chỉ cách đánh tiếng Việt, thí dụ như dùng link của just.nicepeople.free ở trên, hoặc có cách nào hay hơn, xin cho biết.

  4. ĐẠI NGÀN says:

    NỔI LỬA BIỂN ĐÔNG

    Sóng biển đông, lâu rồi sao vẫn nguội
    Phải hè nhau đốt lửa, để cho vui
    Không hòa bình, trước lũ người hiếu chiến
    Tự vệ thôi, mau nổi lửa cho rồi
    Hoàng Sa đó, phải thu hồi nhanh lại
    Vì cớ chi, sao cứ mãi im lìm
    Trường Sa đó, thu lại gì đã mất
    Phải hè nhau, cùng nổi lửa biển đông
    Rủ thế giới đến cùng ta họp mặt
    Châu về rồi, Hợp Phố mới quang vinh !

    THƯỢNG NGUỒN
    (03/10/11)

  5. Vũ duy Giang says:

    “Rung cây dọa khỉ,dậm chân dọa…lừa” để “lừa” TBT Nguyễn”fou”Trọng qua”Triều cống” Hán triều,vì quên”lú” chuyện Lê khả Phiêu sang triều cống Tầu,cũng đã bị lừa bán nước VN vùng Nam Quan,
    Bản Giốc,và phần lớn vịnh Bắc bộ cho Tầu,và sau đó đến lượt Nông đức Yếu cũng bị lừa cho Tầu thuê rừng,và khai thác bô xít Tây Nguyên.

    Đúng là 1 đàn lừa,đã bị lừa bởi các chú ba Tầu ngây ngô khi ca hát”16 cái răng vàng”,và “Tứ Hảo lớ”cho đàn lừa vảnh tai nghe,và đồng thanh ca..ngợi ông”chủ” 3Tầu !

  6. Nguyễn Nghĩa . says:

    Trung Hoàng says:

    “Ném đá dò đường để hành động, mà không chỉ là để biết để hiểu không thôi. Trung Quốc đang nôn nóng đặt cho được dàn khoang khủng cuả họ xuống Biển Đông Việt Nam, đó là mục đích chính yếu cuả họ hiện nay. Cơn khát dầu để cung ứng cho nền kinh tế đang phát triển chóng mặt cuả Trung Quốc hiện nay, lúc nào cũng thôi thúc họ bắt buộc phải hành động nhanh chóng không thể chần chừ.”
    Đây là một cảnh báo hét sức xác đáng của Trung Hoàng . Chúng ta cần theo dõi Phú Trọng chặt chẽ để thông báo kịp thời cho công luân.

    Nguyễn Nghĩa.

  7. Trung Hoàng says:

    KHÔNG THỂ CHE ĐẬY.

    Ném đá dò đường rung cây doạ khỉ, vốn là trò gian hùng điêu ngoa xưa nay cuả kẻ bá quyền bành trướng, kẻ tự luôn cho mình là trung tâm cuả nhơn loại thế giới, lúc nào cũng lớn tiếng bắt nạt đe doạ những sắc tộc chung quanh nước họ.

    Được đằng chân lấn lên đầu, như vết dầu loang dần loang dần không bao giờ có thể dừng lại đúng lúc. Tính chất bá quyền bành trướng Đại Hán ngàn đời vẫn không bao giờ thay đổi, luôn lấn chiếm tóm thâu đất nước các sắc dân khác. Như chiếm đoạt Tây Tạng năm 1951, đến nay hơn nưã thế kỹ, và sự di dân Hán để đồng hoá Tây Tạng vẫn luôn được thực hiện.

    Việt Nam đang trong tầm ngắm cuả Trung Quốc, cơ đồng hoá có thể được tiến hành khéo léo tinh vi hơn so với trường hợp Tây Tạng. Những đạo quân thứ năm thứ sáu, đang ẩn mình dấu mặt dấu tay trong cộng đồng dân Việt trong ngoài, tiếp tay trong để nối dài cái vòi xâm chiếm lấn đoạt dần dần, để thực hiện đồng hoá qua nhiều hình thức khó thấy hết được.

    Từ cơ chế chính trị ở cấp trung ương lẫn điạ phương, chắc chắn những bàn tay nối dài ấy luôn dấu mặt ẩn hình, ăn sâu tận gốc rễ trong cơ chế đó là điều hầu như là khó tránh khỏi. Cho dù có phát động chiến tranh hay không phát động chiến tranh, toán kỳ binh ẩn phục đó cuả Trung Quốc, sẽ là một lực lượng cực kỳ nguy hiểm cho dân tộc và đất nước Việt Nam.

    Sự đánh tiếng cho là Trung Quốc có thể từ bỏ “Đường Lưỡi Bò Chín Đoạn”, nó chẳng qua là đòn đánh gió mà Trung Quốc bịp các nước trên thế giới mà thôi. Chủ yếu là làm xoa dịu sự bất mãn cuả các nước chung quanh có liên hệ đến quyền chủ quyền thực sự ở đó. Nhất là làm dịu bớt sự quan ngại từ phiá chính quyền Hoa Kỳ, khi mà sự quan ngại lo lắng đó ngày một mạnh mẽ. Không riêng gì trong giới hành pháp, mà cả chính giới lập pháp Hoa Kỳ cũng đã bày tỏ sự lo ngại đó, bởi vì điều nầy có liên quan mật thiết rất nhiều, đến quyền lợi cốt lõi cuả đất nước Hoa Kỳ, trong khu vực được gọi là “Cái Lưỡi Bò Trung Quốc”.

    Với luận điệu Trung Quốc có thể mở ra cuộc chiến tranh nhỏ trong vùng, không cần thiết phải mở rộng chiến tranh để có thể phải chạm mặt với Hoa Kỳ trong khu vực, cho thấy Trung Quốc đã luôn nhắm vào Việt Nam và Philippinnes, nhưng lại phải lên tiếng có vẻ muốn tránh né sự can dự vào cuả hải quân Hoa Kỳ, một lực lượng hùng mạnh mà Trung Quốc không thể nào không dè dặt, cẩn trọng trong mọi cuộc mặt đối mặt.

    Cũng có thể Trung Quốc hiện đang tìm một cơ hội thuận lợi nào đó, bất ngờ tấn công Việt Nam trên mặt biển, nhanh chóng chiếm lấy những hòn đảo thuộc quyền cuả Việt Nam, những cứ điểm mà Trung Quốc sẽ xây dựnglàm cầu nối, như những tháp canh để khống chế Việt Nam hoàn toàn, giúp cho một cuộc đổ bộ xua quân cấp tốc, tiếp cận đất liền lảnh thổ Việt Nam gần hơn nưã trong mai nầy.

    Việc hai lần Trung Quốc phá hoại quấy rối việc thăm dò dầu khí cuả Việt Nam, cũng như cảnh cáo các tàu cuả Ấn Độ, ngay trong phần hải phận thuộc chủ quyền Việt Nam, cho thấy cái dã tâm tấn chiếm dần dần, để bó rọ Việt Nam trong tầm khống chế cuả Trung Quốc đã quá rõ ràng.

    Ngay trong vùng lảnh hải thuộc quyền đã được Quốc Tế Công Pháp công nhận là cuả Việt Nam, Trung Quốc còn bất chấp với những hành động ngang ngược lấn lướt thô bạo như thế, thì việc gọi là từ bỏ “Cái Lưỡi Bò Chín Đoạn Hình chữ U Trung Quốc” là điều hết sức giả dối. Những nhà theo giỏi tình hình chính trị thế giới chắc chắn là không thể nào tin tưởng được điều đó. Xem đó như là những lời nói đầu môi chót lưỡi, rất gian xão lưà đão cuả nhà cầm quyền Bắc Kinh hiện nay mà thôi.

    Ném đá dò đường để hành động, mà không chỉ là để biết để hiểu không thôi. Trung Quốc đang nôn nóng đặt cho được dàn khoang khủng cuả họ xuống Biển Đông Việt Nam, đó là mục đích chính yếu cuả họ hiện nay. Cơn khát dầu để cung ứng cho nền kinh tế đang phát triển chóng mặt cuả Trung Quốc hiện nay, lúc nào cũng thôi thúc họ bắt buộc phải hành động nhanh chóng không thể chần chừ.

    Vì sự an toàn cho thể chế độc tài toàn trị Bắc Kinh, trước sự đòi hỏi quyền tự trị Tây Tạng và Tân Cương, không cho phép nhà cầm quyền Bắc Kinh ngồi yên một chổ. Việc mở ra một cuộc chiến có tính cục bộ với Việt nam, nó vẫn có thể xảy ra trong chớp nhoáng và nhanh chóng giải quyết, vưà dằn mặt nhà cầm quyền Hà Nội, vưà cũng cố niềm tin cho các sắc dân trong lục điạ.

    Không riêng gì Trung Quốc, tất cả cường quốc trên thế giới không thể nào kéo dài một cuộc chiến nào đó, bởi vì nếu kéo dài thì bất lợi hoàn toàn nghiêng về phiá kẻ gây ra cuộc chiến tranh đó. Giải quyết càng nhanh càng tốt là phương sách tốt nhất cho thời đại toàn cầu ngày nay, bởi vì kẻ nuôi dưỡng chiến tranh kéo dài, thì trước hay sau cũng sẽ bị toàn thể nhơn loại trên thế giới lên án không chút thương tiếc.

    Mạng lưới toàn cầu rất nhanh chóng truyền đạt rộng khắp thế giới, kẻ bá quyền bành trướng thì cũng phải chịu lộ bộ mặt thật cuả mình trước năm châu bốn biển, không thể nào che lấp được những hành động ngang ngược, đổi đen thay trắng cuả kẻ luôn luôn đi xâm lấn các nước khác. Bàn tay dù to lớn cách mấy cuả kẻ bá quyền bành trướng, cũng không thể che lấy mặt trời, lúc nào cũng toả ánh sang đến cùng khắp thế giới.

    Ném đá dấu tay hay ném đá dò đường, thì kết quả cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ không hơn không kém. Bởi vì tất cả dấu vết ngày trước không thể nhận ra được hết, nhưng với thời buổi tiên tiến qua nền dân trí sâu rộng như ngày nay, kẻ gian hùng tham bạo bá quyền bành trướng sẽ không bao giờ che đậy được bộ mặt thật đáng khinh bỉ cuả mình.

    Xin trân trọng.

Phản hồi