|

Ðạo đức và chủng tộc

Hình: Getty Images/Hemera

Qua vụ tai nạn của bé Yue Yue – Wang Yue – ở Quảng Đông, Trung Quốc ngày 13 tháng 10 vừa rồi, báo chí Tây phương nêu lên câu hỏi “Người Trung Quốc nhẫn tâm?” hoặc tỏ rõ thái độ phê phán, xem đó là “một xã hội bệnh hoạn trầm trọng” (A seriously ill society).

Trên các mạng lưới xã hội như Facebook hay Twitter cũng như các bản tin và phát biểu gửi qua email, người ta lại càng mạnh miệng hơn. Cái ác của người Trung Quốc không phải chỉ xuất hiện như một nhận xét. Mà như một tiếng chửi. Từ một số câu chuyện vô tâm và vô cảm như vậy, nhiều người khái quát lên thành một nhận xét: Người Trung Quốc, với tư cách một chủng tộc, tự bản chất, vốn ác. Ác với người dân của họ. Và dĩ nhiên càng ác hơn với người nước ngoài.

Nói đến người nước ngoài, không thể không nhớ mấy thước phim tài liệu xem cách đây mấy năm về cảnh 43 người Tây Tạng vượt biên qua Ấn Độ tị nạn. Lính Trung Quốc, đứng trên một ngọn đồi cao, nhắm từng người, từng người bắn. Hết người này ngã gục đến người khác ngã gục. Như người ta giết súc vật.

Đọc nhiều bản tin về những cái ác ở Trung Quốc, tuy nhiên, tôi vẫn không chấp nhận luận điệu cho người Trung Quốc, tự bản chất, là ác.

Không chấp nhận, thứ nhất, vì nguyên tắc. Bất cứ sự khái quát hóa nào cũng liều lĩnh. Khái quát hóa về bản tính của một dân tộc lại càng liều lĩnh. Nhận diện bản tính của một dân tộc chỉ vài ba triệu dân đã khó. Với một dân tộc lên đến cả tỉ người như Trung Quốc lại càng khó. Ngay cả việc dựa vào số đông – tức là chấp nhận trước vô số ngoại lệ – cũng khó. Mà không phải chỉ với cả một dân tộc. Ngay chỉ với một người, một người cụ thể nào đó thôi, việc đánh giá cũng khó và đầy nguy cơ sai lầm. Lý do chính là con người, ngay cả những kẻ đơn giản và chất phác nhất, vẫn có tính đa diện; và vì đa diện, nên có thể dẫn tới những nhận định hoàn toàn khác nhau.

Thứ hai, cho dù các con số thống kê cung cấp đầy đủ chứng cứ là một cộng đồng hay một dân tộc nào đó phạm tội ác nhiều hơn, thậm chí, nhiều hơn hẳn các cộng đồng hoặc các dân tộc khác thì điều đó cũng không nhất thiết dẫn đến việc quy trách nhiệm vào yếu tố chủng tộc. Như ở Mỹ, chẳng hạn. Hầu như tất cả các con số thống kê đều cho thấy tỉ lệ tội phạm của người da đen cao hơn hẳn người da trắng. Ở Úc, thống kê thời gian gần đây cũng cho thấy tỉ lệ bạo động của một số cộng đồng di dân từ Phi châu rất cao. Họ đánh nhau. Đánh các sắc dân khác. Và đánh cả cảnh sát. Thường, các chính khách cũng như báo giới ít khi nêu đích danh vấn đề tội phạm của một cộng đồng nào đó. Tuy nhiên, thỉnh thoảng do vấn đề quá trầm trọng, họ phải lên tiếng. Trường hợp của người Sudan ở tiểu bang Victoria vào đầu năm 2011 này là một ví dụ. Tuy nhiên, ngay cả những con số thống kê như vậy cũng không chứng minh được là dân tộc hay chủng tộc này dữ và ác hơn dân tộc hay chủng tộc khác. Dưới mắt các nhà xã hội học, ở các nước phát triển, đằng sau những tội phạm và tộc ác của một cộng đồng, ẩn chứa nhiều lý do khác quan trọng và quyết định hơn nhiều, ví dụ, hoàn cảnh kinh tế, điều kiện giáo dục, ký ức về một tuổi thơ từng bị áp bức, mặc cảm bị thua kém và bất lực, v.v…

Thứ ba, giới nghiên cứu, đặc biệt giới nghiên cứu Tây phương, càng ngại ngần khi quy chuyện dữ hay ác vào yếu tố chủng tộc. Bởi, nhìn vào tấm bản đồ tội ác trên thế giới trong suốt thế kỷ 20 vừa qua, người ta dễ dàng nhận ra ngay một điều: không có  nơi nào thực sự vô tội cả. Ở châu Phi thì hầu như triền miên có chiến tranh và cùng với chiến tranh là nạn diệt chủng. Bộ lạc này giết bộ lạc kia. Dân tộc này giết dân tộc khác. Ghê rợn nhất là vụ diệt chủng tại Rwandan, một nước nhỏ ở Tây Phi, vào năm 1994: Trong vòng mấy tháng, có khoảng gần một triệu người, hay 20% dân số, bị giết chết. Họ ác ư? – Vâng, thì ác. Nhưng nhìn sang châu Á mà xem. Trước hết là người Nhật. Trong chiến tranh thế giới lần thứ hai, dân tộc có truyền thống thiền và kiểu chào cực kỳ lễ phép ấy đã giết cả hàng mấy chục triệu người, trong đó, riêng tại Việt Nam, có khoảng từ một đến hai triệu người trong trận đói Ất Dậu (1945). Trung Quốc cũng không thua gì Nhật Bản. Mao Trạch Đông cũng đã giết chết cả mấy chục triệu người. Toàn là dân Trung Quốc cả. Rồi Pol Pot ở Cam Bốt. Cũng những cánh đồng xương mênh mông với hàng triệu oan hồn. Từ đó, có thể nói là người châu Á, nói chung, dữ và ác ư? – Vâng, thì ác. Nhưng còn châu Âu, nơi văn minh phát triển nhất thế giới với tư tưởng nhân văn và nhân đạo được xem là trụ cột của văn minh nhân loại từ thời hiện đại đến hậu hiện đại? Chính ngay trung tâm của cái châu Âu đầy tự hào và rực rỡ hào quang ấy, trong thập niên 1940, đã diễn ra những vụ giết người diệt chủng tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại với cả mấy triệu nạn nhân. Cũng thuộc châu Âu, Nga đóng góp vào bản đồ tội ác một mảng màu đen tối không thua gì phát xít Đức. Còn Mỹ? Hai quả bom nguyên tử thả xuống Nhật, dù được biện minh cách nào đi nữa, cũng để lại trong lương tâm người Mỹ những vết thương rất khó lành.

Chính vì ở đâu cũng xảy ra tội ác như vậy, không có ai đủ tự tin để lên án cái ác của những người khác và ở những nơi khác. Người ta biết rõ một điều: cái ác, nếu nằm trong máu, thì nó có thể tìm thấy ở tất cả mọi người, hậu duệ của những kẻ trải qua cả hàng chục, thậm chí, hàng trăm ngàn năm sống bằng nghề săn bắn, vốn là nghề căn bản ở thời thượng cổ. Nó đã trở thành một thứ bản năng của con người. Văn hóa và văn minh có thể đè nén hay thuần hóa cái bản năng ấy. Nhưng chắc chắn là không hoàn toàn. Bằng chứng? Thì cứ nhìn lại Holocaust mà xem. Những cách giết người ở Holocaust rất “khoa học”. Và cũng rất “văn minh”.

Lý do thứ tư, việc cho dân tộc này hay dân tộc khác ác – trong khi chưa chắc đã chính xác, dễ dẫn đến những sự kỳ thị chủng tộc vốn bị xem là một trong những nguyên nhân chính gây nên những cái ác khủng khiếp nhất trên thế giới. Như vậy, chúng ta sẽ ở trong vòng lẩn quẩn: Chúng ta lên án cái ác và, cùng lúc, nuôi dưỡng mầm mống của cái ác bằng chính việc lên án – qua đó, khuyến khích tinh thần kỳ thị chủng tộc – của chúng ta. Đó là điều tuyệt đối không nên.

Nhưng nếu cái ác không gắn liền với yếu tố chủng tộc thì chúng ta sẽ giải thích như thế nào về hiện tượng cái ác thường xảy ra, với mức độ đậm đặc và đáng ghê sợ, ở nơi này nhiều hơn hẳn ở những nơi khác?

Nguyên nhân nằm ở đâu?

Theo Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

 

17 Phản hồi cho “Ðạo đức và chủng tộc”

  1. motkhucruot says:

    Dân tộc Chệt phải nói là một dân tộc vô đạo đức , vô nhân đạo . Truyền thống đạo đức cũa dân tộc Chệt là ích kỷ , đặt quyền lợi cá nhân , gia tộc lên trên quyền lợi tập thể , dân tộc . Có dân tộc nào trên thế giới say xưa sản xuất hàng giả độc hại như dân tộc Chệt , nào là gạo giả , sữa giã , trứng giả ….điều này chứng minh quá rõ ràng dân tộc Chệt là một dân tộc gian xảo , gian manh , vô đạo đức …Lịch sữ TQ đã phơi bày quá rõ ràng cái bãn chất cũa dân tộc Chệt : hèn nhát , gian xảo , độc ác , mưu mô xảo quyệt , nặng đầu óc tư thù , vô ơn , phản trắc , dâm đảng…Không có ông vua nào cũa TQ mà không tìm cách tiêu diệt những công thần cũa họ . Khũng khiếp , chỉ có tại TQ mới có những chánh sách như là một truyền thống : tru di cữu tộc , tru di tam tộc , thái giám ….
    Đúng , ỡ nơi nào trên thế giới cũng có tội ác nhưng phãi nhìn vào cái cách dân tộc đó phạm tộc ác để nhận định cái tâm hồn cũa dân tộc đó . Ví dụ , tộc ác cũa Mao và đãng CSTQ nó phát xuất từ cái tâm hồn bịnh hoạn , tàn bạo cũa dân tộc Chệt . Giết người chưa đũ thõa mãn cái ác mà phãi hạ nhục , hành hạ trước khi giết . Hãy nhìn con mèo giết con chuột mới thấy cái tâm địa ác cũa con mèo nó khác cái ác cũa một con sư tữ .
    Tóm lại , Dân tộc nào cũng có kẻ xấu , người tốt , kẻ ác , người hiền nhưng sự khác biệt là cái tỉ lệ giữa người xấu và người tốt . Chính sự khác biệt này tạo ra cái bãn chất cũa một dân tộc . Đúng , người Nhật cũng phạm tộc ác trong chiến tranh thế giới lần thứ hai nhưng cái ác này xuất phát từ sự tự ti mặc cãm nhưng nhờ vào cái bãn chất tự trọng , liêm sĩ , người Nhật đã nhận ra cái sai lầm và họ đã thay đỗi . Người Nhật dù sống trên một mãnh đất nghèo tài nguyên , thiên tai nhưng họ chưa bao giờ sản xuất đồ giả để hại người như dân tộc Chệt . Đó là sự khác biệt giữa dân tộc Chệt và dân tộc Nhật hay nói khác hơn là sự khác biệt tâm hồn cũa hai dân tộc .

  2. Nguyen says:

    Ở đây tôi không muốn bênh vực Mỹ trong việc thả 2 quả bom nguyên tử trên đất Nhật. Ông Quốc đánh đồng vụ việc này với cái ác của Hitler, Mao Trạch Đông, Polpot là không công bằng, là không đúng….
    Mao Trạch Đông, Polpot giết người để bảo vệ quyền lực và chủ nghĩa CS; Hitler giất người là để bảo vệ tính ưu việt của chủng tộc mình. Còn Mỹ thả 2 quả bom nguyên tử trên đất Nhật để làm gì thì chắc chắn Ông Quốc biết rõ… hẳn là không để bảo vệ sắc tộc Mỹ, cũng không để bảo vệ quyền lực của chính phủ Mỹ hay Tổng thống Mỹ.
    Nếu không có 2 quả bom nguyên tử này thì Nhật không đầu hàng, thì hàng trăm triệu người từ Trung hoa, Việt nam và các nước đông nam Á lám sao sống sót được dưới gót dày tàn bạo của quân phịệt Nhật.Riêng tại VN thì ông đã viết đã có từ 1 triệu đến 2 triệu người chết đói vì Nhật. Nếu Nhật không đầu hàng, chỉ trong vòng 6 tháng nữa thôi thì sẽ có bao nhiêu triệu dân VN tiếp tục chết đói.
    Tôi rất mong ngòi bút sắc bén của ông Quốc cẩn trọng hơn trong những trường họp như thế này.
    Riêng cá nhận tôi, tôi rất biết ơn 2 quả bom nguyên tử này của Mỹ; và tôi cũng không quên cúi đầu tưởng niệm 100.000 người Nhật đã chết tức tưởi vì hai quả bom này.
    Hai quả bom nguyên tử này đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh răn đe của nó, cái sứ mệnh mà nhửng người khai sáng ra nó đã nhắm tới.
    Hàng năm cứ mỗi lần thế giới tưởng niệm cái chết của 100.000 dân Nhật, nạn nhân của 2 quả bom nguyên tử tôi rất đau lòng không thấy ai nhắc đến 2 triêu dân VN chết đói năm 1945. Và càng đau lòng hơn khi không thấy nhà nước VN đòi một lời xin lỗi từ chính phủ Nhật, trong khi họ đã xin lỗi Trung hoa, Hàn quốc và Triều tiên.

  3. MINH HẰNG YÊU NUỚC says:

    Mời xem VIDEO : MỘT TRẠI CẦM THÚ VĨ ĐẠI ở THẾ KỸ 21

    http://www.cbsnews.com/8301-503543_162-20121691-503543.html?tag=cbsContent%3bcbsCarousel

    Đây rõ ràng là xã hội cuảloài cầm thú , một dân tộc man rợ giuã thế kỷ 21 này.
    Đây là một xã hội cuả loài cầm thú , một dân tộc mất hết nhân tính mà Hồ Chí Minh không ngớt mồm ca tụng và khuyên bảo nhân dân Việt nam luôn nhớ ơn cũng như rán học tập theo .

  4. Người Lớn says:

    Tội nghiệp cho tất cả những trẻ em sống trong chế độ cộng sản.

  5. vn says:

    Cái ác, giết nhau thời nào cũng có, ở đâu cũng có. Nhưng cứ để ý mà xem, cái lối giết nhau của dân Á châu, đặc biệt là Tàu, nó mang tính chất hành hạ, trả thù để thỏa mãn cái dã tính. Ví dụ như các hình phạt lăng trì, tứ mã phân thây,cho voi giày hay cho trâu cày đầu người, mổ bụng moi gan, uống máu kẻ thù, lấy đầu lâu để tiểu tiện.v.v…Cái dã man của Á đông đó cộng thêm chủ nghĩa cộng sản thì rất kinh hoàng, cái ác còn tăng lên gấp bội. Một người bị kết tội thì cả nhà, cả giòng họ cũng bị lây.

  6. vohoan says:

    Tác giả trình bài dử kiện về tội ác của con người, của một chủng tộc, của một quốc gia trong môt thời điểm nào đó. Điều tôi chờ đợi ở bài luận là một kết luận một xác minh nào đó.Tai nạn của bé Yua-Yua-Wang Yua ở Quảng đông không nói lên một vấn đề gì hết sao ? Đó là chuyện nhở ? Chúng ta có thể phớt lờ. Trung quốc vẩn có thể là một siêu cường trong tương lai. Giết cả ngàn cả triệu người còn được thì một con bé nhỏ thì nhầm nhò gì ???

  7. MÁ NUÔI CỦ CHI says:

    TỪ TÀN SÁT ĐỒNG LOẠI ĐẾN TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LỌAI

    -Trong thế chiến II , Đức là kẻ tàn sát nhiều nhất nhưng không bị Hoa kỳ không kết thúc cuộc chiến với bằng hai quà bom nguyên tử mà Nhật lại bị.Biến cố này cho thấy có chen lẫn các yếu tố chũng tộc và trả thù. (Nhật là giống khác và vô cớ gây tổn thất nhiều ngàn nguời ngay trên đất HoaKỳ )

    -Phát triển kinh tế các thập niên 1930s,40s đã đưa Nhật vào chế độ quân phiệt Togo ( như Tàu ngày nay ) khiến hung hăn gây chiến ( Khoái lạc tăng cuờng cử động) vì kiêu ngạo(lời vua Hiroshito nói với tuớng MacArthur) .Sau bại trận , tiếp xúc ánh sáng văn minh cuả kẻ thắng trận Hoa kỳ , toàn bộ tâm lý dân tộc Nhật từ hung hăn hoàn toàn chuyễn sang hoà hợp , hoà bình, nhân ái đến nay . Có yếu tố giác ngộ chân lý cuả cã một dân tộc , một chũng tộc ở đây?

    - Có lẽ tàn ác ở nhiều mức độ. Mức độ còn giử nhân tính và mức độ biến con nguời trở về thú tính . Trong chiến tranh tàn sát nhau càng nhiều càng tốt vì yếu tố thắng trận phục vụ quyền lợi mỗi phe, vì trả thù , vì phát triển khám phá khoa học…;Nhưng đổi con với nhau để ăn thịt trong nạn đói thời nhảy vọt cuả Mao Trạch Đông ,giết nguời xong rồi triệt tiêu nguời thân cuả họ bằng gây đói cho chết hay vô cớ mang cha mẹ ra đấu tố cuả Truờng Chinh để chối bõ phũi tay giai cấp tính cuả mình trong thời CCRĐ Hồ Chí Minh thì cho thấy tàn ác đến mức độ không còn nhân tính …

    -Nhân dân Việt nam đang sống trong kềm kẹp cuả một thiểu số nguời đuợc nuôi duỡng và tẩy não bỡi một chủ nghiả cọng sãn thú tính chống lại con nguời. Không ngạc nhiên khi Hội đồng Âu châu đã khám phá ra cái thú tính trong những chuỗi dài tàn sát man rợ naỳ và đã quả quyết trong Nghị Quyết 1481 /2006 rằng :
    ” Cọng sãn là Tội Ác chống nhân loại.”

    • Trầm Tư says:

      Tôi chỉ thấy một sự kiện lịch sử rất hiển nhiên, không ai có thể chối cãi được. Đó là bọn Quốc Xã Đức, Phát xít Nhật thời Đệ nhị Thế Chiến dù có tàn ác và mất nhân tính đến đâu thì nạn nhân của chúng cũng đa phần là những người dị chủng hoặc không cùng có chung một huyết thống và tình tự dân tộc với chúng.

      Tuy ác là vậy, nhưng chúng lại một mực che chở, nâng niu, bênh vực đồng bào chúng, đây là điều mà ai cũng thấy !

      Ngược lại, chỉ có các nhà nước cộng sản như Liên Xô, TQ, VN, Cuba, Bắc Hàn vv… mới là những “chính quyền nhân dân” lại tự đem nhân dân, đồng bào mình ra hành hạ, đày đọa, giết chóc cả hàng chục triệu người, bằng đủ mọi thủ đoạn qua khắp các thời đại một cách không gớm tay.

      Nay thì CS Liên Xô và Đông Âu đã đổ nhào, sự sụp đổ của những nhà nước CS còn lại trên thế giới ngày nay chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

    • Timthat says:

      “Má nuôi” ạ, trong thế chiến II, kết tội cho HK kỳ thị chủng tộc trong cuộc bỏ bom nguyên tử ở Nhật thì bât công cho chúng tôi quá (công dân HK!), vì Đức chịu đầu hàng từ cuối tháng 4 (khi Hitler tự tử 30/4/45), đầu tháng 5/45 quân Đức khắp nơi đầu hàng; trong khi đó bom nguyên tử còn đang được nghiên cứu và cho nổ lần đầu tiên tháng 7/45 (http://en.wikipedia.org/wiki/First_nuclear_explosion); trong mùa hè 45 đó, dù sau khi Tokyo bị bom đạn gần như san bằng (như Berlin), Nhật vẫn không đầu hàng khi Mỹ cho “ultimatum” tháng 7/45, Nhật bị quả đầu tiên ngày 6/8/45 ở Hiroshima và sau đó vẫn chưa đầu hàng, nên ngày 9/8 bị quả thứ hai ở Nagasaki. Đương nhiên có sự kỳ thị trong vụ dân Nhật ở Mỹ (dù là công dân Mỹ) đã bị mang vào trại tập trung trong khi người gốc Đức không bị như vậy, nhưng trong vụ bỏ bom này thì kết luận của má sai rồi đấy. Có thể Mỹ đã nên đợi một thời gian trước khi thả trái thứ nhì vì nhân đạo, nhưng trong chiến tranh, nhiều quyết định không được suy tính đến mức cẩn thận như vậy.

      Ở bài này của ông Quốc, tôi thấy ông Quốc đã thất bại khi tìm căn nguyên của sự độc ác trong chủng tộc, màu da (race). Lịch sử thế giới và khoa học trong thế kỷ gần đây đã cho thấy là mọi chủng tộc đều có tiềm năng giống nhau: khả năng thông minh xuất chúng cũng như khả năng tàn bạo độc ác man rợ.

      Điều cần chú ý và quan tâm nhất là cái văn hóa, kể cả chính trị, tôn giáo (hay không tôn giáo), và tình cảnh của nhóm dân đó – không dựa trên chủng tộc, cũng không dựa trên quốc gia (nation). Và theo tôi, chế độ CS ở Trung Quốc cộng với văn hóa của họ đã có ảnh hưởng rất lớn khi tạo nên một lớp người mà – dù đã thoát ra khỏi cảnh đói chết vì thiếu ăn, có đầy đủ phương tiện vật chất hơn (tình cảnh tốt hơn) – nhưng vẫn còn dã man, vô nhân tính, ghê tởm nhất mà tôi không ngờ có thể xảy ra trong thế giới hiện nay. Tôi nói đến việc đã có những người Tàu ăn thai thi bé gái bán ở nhà hàng để bổ dương mà tôi đã từng thấy hình ảnh vài năm trước, và ăn thịt người như ăn thịt chó như nhóm người này: http://hoangvan.net/2/est_it_un_ennemi.htm

      Tuy tôi không xác định được ngày xảy ra sự việc này, nhưng nó ở Phi Châu là nơi nhiều người Tàu đến làm việc trong thập kỷ vừa qua. Có ai – nếu là bác sĩ phẫu thuật – dám xác quyết cho tôi đây là một giả tạo hoàn toàn không? Một xã hội nào mà đã tạo ra những con người thế này? Nó sẽ ảnh hưởng tới nhân loại, nước láng giềng ra sao? Có lẽ phần đông mọi người – như tôi – đều mong muốn những sự kiện này nó biến mất đi, đừng xảy ra nữa và có thể quên đi vì chắc đây chỉ là những sự cố duy nhất ngoại lệ! Nhưng thực tế, qua video và hình ảnh cho thấy, những hành động tập thể là nó đã thành một thứ “văn hóa”, được chấp nhận rồi.

      Người Việt Nam có thể chấp nhận những văn hóa của xã hội này làm mẫu khuôn như ĐCSVN đang bắt chước TQ không?

      • Timthat says:

        Thêm chi tiết về người Nhật trong WWII. Tôi đến nay mới biết có khoảng 19 ngàn lính Mỹ gốc Nhật trong WWII, và bây giờ họ được trao huy chương công dân cao nhất:

        http: // mdn.mainichi.jp/mdnnews/news/20111103p2g00m0dm006000c.html

  8. Đột Phá says:

    Cái ÁC nằm trong bàn chất của chế độ độc tài.
    Chế độ XHCN Dân tộc Đức (Đức Quốc Xã), đề cao chủng tộc Đức là tinh hoa của thế giới. Họ thản nhiên lùa người Do Thái vào lò thiêu.
    Chế độ Công Sản theo học thuyết đấu tranh giai cấp, áp dụng chuyên chính vô sản, sẵn sàng chụp mũ “phản động” cho người khác chính kiến để tù đày giết họ. Chỉ có họ là “đỉnh cao trí tuệ” CS là đáng được sống.
    TBT Trọng lú vừa rồi được hồn ma Gadhafi, do bị nhân dân Libya giết, hiện về khuyên nhủ, cần phải cảnh giác với nhân dân, nên đã chỉ thị cho đàn em phải định nghĩa lại, ai là “nhân dân”?
    Âm mưu này được Trọng công khai gọi là “đột phá về lý luận” !!!

  9. Tuyen says:

    Đây là kết quả của con người mới con người có đạo đức Xã Hội Chủ Nghĩa!

  10. says:

    Bài Viết rất hay !!

Phản hồi