|

Đừng chà đạp những nhà báo công dân

Huỳnh Ngọc Tuấn

Anh Huỳnh Ngọc Tuấn (1963) và các con: Huỳnh Thục Vy (1985), Huỳnh Trọng Hiếu (1989) hoàn toàn không tham gia một tổ chức đảng phái chính trị nào, họ chỉ là những nhà báo công dân thể hiện tinh thần trách nhiệm trước xã hội. Đâu thể vì những bài viết đăng trên Đàn Chim Việt và một số trang web, blog khác mà vội chụp lên đầu họ cái mũ “phản động, chống phá”. Quả là hàm hồ khi một quan chức tỉnh Quảng Nam phát biểu trong buổi họp báo ngày 8/11, cho rằng các bài viết của cha con anh Tuấn: “có nội dung chống Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân” mà không trưng được một bằng chứng cụ thể nào trước công luận. Hay phải chăng, có thể xem màn hăm he bắt bớ tại tỉnh lỵ Quảng Nam vốn nhằm thị uy cùng ai đó [?] trước vòng 16 cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt được tổ chức tại Washington (09 – 10/11)?

Không thể xem Việt Nam hiện nay là quốc gia có dân chủ khi liên tục xảy ra tình trạng đàn áp giới truyền thông bất đồng chính kiến. Đã sang thế kỷ XXI rồi, đâu thể giở ra mãi cái trò đểu: nếu không buộc được dân đen im lặng thì lại rồng rắn dắt nhau đến nhà họ để tịch thu đồ đạc và vu khống.

Ông Chủ tịch tỉnh Quảng Nam à, đêm về nằm gác tay lên trán thử nghĩ: suy tư của người trên Đại Lộc quê ông có khác gì với ba cha con anh Tuấn… Nước cửa biển Tam Thanh đâu ra nếu không chảy từ những dòng sông xanh mượt dưới rặng tre như Thu Bồn, Vu Gia… Nếu cha con người ta rặt phường bán nước hại dân thì cứ đem bắn tắp lự. Còn nếu suy nghĩ của cha con anh Tuấn cũng không khác gì với bà con quê mình thì ông nên nghĩ lại đi ông. Rút bớt lính mật vụ về cho gia đình người ta sống với. Tổ tiên ta ngày xưa vì không chịu nổi thói cường hào nơi quê cũ, sống chẳng yên thân cùng đám tham quan đê tiện mà theo lịnh vua Lê vượt đèo Hải Vân đi mở đất. Tiền bối dân xứ Quảng không nhược, hậu sinh cõi đất mở rộng về phương Nam sao hèn. Nửa đêm giật mình thức giấc nhớ lại chuyện xưa: trận thử lửa đầu tiên hai thời Pháp Mỹ đều nổ trên đất Quảng. Cú gây hấn cắt cáp của Tàu vừa rồi lại là ngoài khơi tỉnh Phú Yên; liệu lần sau Tàu không cắt cáp mà rầm rộ đổ quân vào bờ thì thử nghĩ là ở đâu hả ông… Lúc đó pháo to, tàu sắt có cự được không; hay chiến lũy kiên cố nhất chính là lòng dân. Kẻ ở trên cao tầm nhìn chẳng hẹp, mắc chi mà vội co chân đạp bỏ dân đen. Lòng dân là ý trời, diễn như vậy có người chẳng chịu, song làm sao có thể phủ nhận: lòng dân là một tồn tại khách quan so với ý đảng cộng sản. Bởi lòng dân với ý đảng cộng sản là một thì đẻ thêm làm chi cái ý đảng – cho nó rách việc phải không ông?

Lòng dân như đất bốn mùa, mưa thì đất ướt, nắng thì đất khô. Quy luật tự nhiên ngàn xưa vốn vậy, hà cớ chi bó rọ lòng dân Việt Nam phải phụ thuộc vào ý chí một đảng chính trị nào đó. Dân đẻ ra đảng chớ nào có chuyện ngược lại. Giết chết tiếng nói của các nhà báo công dân là tệ lắm ai ơi. Quyền được tự do ngôn luận vốn chẳng ai thèm nhập khẩu từ Tây hay Mỹ, quyền này đối với dân ta dám có lẽ ngàn năm; vì vậy trong bốn cái học hàng đầu của người Việt, học nói mới nằm tiếp ngay sau học ăn.Ăn mà không nói sao đặng thành con người. Trong các bài viết của cha con người ta không có những thông tin sai lệch, sự giả định và tiên đoán thiếu cơ sở. Ba cha con anh Tuấn đang thực thi những trách nhiệm rất cần thiết trong xã hội Việt Nam. Những mong muốn đời thường dân ta thì bình dị, cụ thể đâu mênh mông như khái niệm “XHCN”, chẳng ai thấy mô hình ấy đâu là đâu.

Trong lúc các cha con anh Huỳnh Ngọc Tuấn chưa bị truy tố thì hàng loạt báo chí quốc doanh như Sài gòn giải phóng, Pháp luật Việt Nam, Tiền phong… bằng như lời lẽ kích động đã cất dàn đồng ca kết tội cha con anh. Định hướng dư luận theo kiểu quy chụp này chỉ thể hiện đúng bản chất một chế độ toàn trị. Hôm nay đâu phải những gì viết thành bản văn khiến người đọc phải bận tâm suy nghĩ thì cái đó là phải thành “chống phá”. Một khi người không đau đáu ưu tư về cuộc sống thì chẳng thể nào viết được về cuộc sống; chẳng thể vì vài điều hiểu chưa tới nào đó mà đi xổ toẹt vào các bài viết của cha con anh Tuấn là phản động. Bộ một lần bỏ tù anh Huỳnh Ngọc Tuấn 10 năm (1992 – 2002) đến nỗi vợ chết không thấy mặt chồng, bỏ lại đàn con nheo nhóc sống cảnh mồ côi chưa đủ sao ai ơi?!

Các cơ quan hữu trách cần có một cái nhìn tích cực hơn trong vấn đề này. Cách làm của ba cha con anh Tuấn cần xem như những hành động phản ánh thực trạng xã hội cách nhiệt tình mà không phải người dân bình thường nào cũng làm được.Trong những bài viết của nhà anh Tuấn, độc giả có thể tìm thấy sự nhạy bén thông tin, vốn kiến thức sâu rộng và quan trọng hơn: những tấm lòng yêu nước thiết tha. Một nhà nước bóp chết tiếng nói của công dân là một nhà nước khủng bố. Nếu xem báo chí công dân (civic journalism) là một xu hướng phát triển nhân quyền của thế giới thì những gì chính quyền Việt Nam đang làm cùng gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn là một hành vi đi ngược xu hướng phát triển thời đại.

Ngày 10/11/2011

© Huỳnh Việt Lang

© Đàn Chim Việt

10 Phản hồi cho “Đừng chà đạp những nhà báo công dân”

  1. Thảo phương says:

    Hoan hô 3 cha con nhà yêu nước này
    Còn 3 cha con Nguyễn tấn dũng , Nghị quế và Phượng ” múp” ( quá giàu) thì chúng ta phải làm sao?

  2. mẩn cuối hài dón says:

    Thay vì hằm hằm với dân toa rập hù dọa,ta chơi cách làm cho dân yêu quý nể trọng phải có hay hơn không.thực sự tôi không hiểu nổi đường lối chính trị của chế độ này là gì???

  3. người yêu nước thương nòi says:

    CSVN quá ác độc. Chỉ vì một truyện ngắn mà đã bò tù anh Tuấn 10 năm, hủy hoại cuộc đời của anh.
    Bây giờ các người vẫn không biết tội lỗi của mình mà còn đe dọa và định phạm thêm tội tương tự nữa ư?.
    ĐCSVN, Nhơn danh công lý và đạo trời, hãy để cho cha con anh Tuấn được yên thân. Hãy đền bù cho họ những mất mát mà các người đã gây ra cho gia đình của họ. Họ là những người hiền lành, sức vóc thư sinh mà các người biết sợ à? Các người sẽ bị TRỜI phán xét chắc chắn không sai.
    Lịch sử của dân tộc sẽ phán xét các người.

  4. Hải Lâm says:

    Công an Việt Nam nói chung, công an Quảng Nam Đà Nẵng nói riêng không biết liêm sĩ, nhục nhã là gì. Hàng đàn hàng lũ kéo nhau đến căn nhà nhỏ bé của dân lành : cướp, tịch thu tài sản, hạch sách , vu khống , chụp mũ phản động. Với cái trò bỉ ổi vu cáo này thì trừ ra 2 triệu công an , 4 triệu đảng viên thì những người dân còn lại đều là những người chống phá cách mạng, và âm mưu lật đổ chính quyền hết rọi rồi còn gì. Tại sao một đất nước Xã hôị Chủ Nghĩa kia lại nuôi nấng những bầy sâu róm lưu manh đó. Xin dành câu trả lời cho nhà cầm quyền Việt Nam.

  5. Lê Thiện Ý says:

    Đàn áp lòng yêu nước là thảm hoạ cho dân tộc, đưa đến diệt vong. Ba cha con Huỳnh Ngọc Tuấn chỉ bày tỏ những bức xúc chính đáng cuả công dân, sao “chụp” cho họ tội phản động? Có thật là ” chính quyền cuả dân, do dân, vì dân” hay không mà “lời thật” lại chạm nọc ai đó; chẳng lẽ mình “có tật giật mình” sao?
    Tự do ngôn luận là cái quyền được minh thị trong Hiến pháp và Công Pháp quốc tế, phải được tôn trọng. Chỉ có những chế độ độc tài, thiếu dân chủ mới khống chế, đàn áp tiếng nói trung thực cuả công dân. CHXHCNVN NẰM Ở ĐÂU TRÊN THẾ GIỚI ?

  6. Trung Hoàng says:

    ĐOÀN KẾT DUNG HOÀ.

    Đại đoàn kết toàn dân là sụ dung hoà mọi khác biệt vào một tổng thể để có một nền tảng chung, một nền tảng được tuyệt đại đa số đồng thuận, chấp nhận trong tự nguyện mà không có sự bắt buộc cưởng ép thái quá. Không thể nào đánh đồng sự đoàn kết toàn dân, lại phải gắn liền với việc đứng sau lưng và phục tùng theo đường lối định hướng có sẵn cuả Đảng. Một tư duy bị cột chặt vào đường lối định hướng lổi thời như lý thuyết Mác Lê, nó không còn thích ứng được với thời đại mở rộng giao lưu toàn cầu hiện nay.

    Ý thức đoàn kết toàn dân cũng theo đó mà cần phải thông thoáng, ứng hợp với trào lưu mới trên toàn thế giới, để có thể cùng phát triển thăng tiến đồng bộ với các nước khác. Nếu ý thức tình tự dân tộc cần phải được dung hoá với sự hoà đồng cùng khắp thế giới nhơn loại, thì trong khối đại đoàn kết dân tộc cũng phải có sự hài hoà giưả các giai tầng khác biệt trong xã hội. Vì thế, độc đảng toàn trị chưa hẵn là một lý tưởng cần phải có được, cho một khối đại đoàn kết toàn dân như trong đất nước Việt Nam hiện nay. Nên không chấp nhận sự độc tài độc đảng toàn trị, không thể kết luận là chống phá khối Đại Đoàn Kết Dân Tộc.

    Tất cả công cuộc đấu tranh nào cũng phải có cái giá phải trả cuả nó, gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn ắt sẽ không ra ngoài cái lệ thường thấy trong đất nước Việt Nam hiện nay. Sự đối kháng giưả người dân và chính quyền độc tài toàn trị sẽ có lúc phải được kết thúc, vấn đề chỉ là thời gian nhanh hay chậm, nó tuỳ thuộc vào cả hai phiá mà không bao giờ chỉ tuỳ thuộc vào một phiá nào. Điểm cuối cùng luôn luôn là sự xụp đổ không thể tồn tại được giành cho nhà cầm quyền độc tài độc đảng toàn trị lổi thời đó.

    Thế giới nhơn loại ngày nay sẽ không có nơi giành cho kẻ độc tài thống trị áp bức khủng bố dân chúng, những xụp đổ cuả thế giới Cộng Sản và sự giẩy chết cuả những hung thần Châu Phi đã diễn ra, chính đó là những minh chứng cảnh báo một cáo chung phải đến, giành riêng cho những thể chế vô nhân bạo ngược không thể chấp nhận nầy. Nổi sợ hải với thời gian sẽ được vượt qua, mà gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn chính là những đớm lưả nhỏ thắp sáng bóng đêm độc tài toàn trị, phá tan sự sợ hải triền miên cuả số đông an phận và chấp nhận trong sự khép kín từ lâu.

    Chính quyền CSVN không khéo thì ắt sẽ khiến cho đớm lưả nhỏ nhoi ấy, cháy bùng lên nhờ vào cơn gió thổi mạnh để những mong dập tắt nó, nhưng e là sẽ có cơ lừng dậy không thể ngăn chận nó được. Làn sóng nhân quyền dân chủ toàn cầu như cơn lũ to lớn khủng khiếp, đang ập vào các con đê độc tài toàn trị còn sót lại trên thế giới. Những con đê cũ kỷ lổi thời với quá nhiều lổ hổng bị rò rỉ từng mảng lớn, lổi hệ thống và tệ nạn tham nhũng là những lổ hỏng khó có thể bít kín lại. Sự rệu rã tất sẽ phải đến mà không còn cách nào có thể bảo vệ nó cho được lâu dài.

    Gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn đấu tranh trong ôn hoà không có tính bạo động, nhưng ngược lại chính quyền đã bị lộ rõ bộ mặt khủng bố người dân, qua hành động xử dụng số đông nhân sự để trấn áp một vài người. Đến độ vào trong nhà chật hẹp không còn có chổ để tới lui, đầu ngỏ cuối đường đầy đặc nhân viên hành sự thì tính khủng bố tinh thần đã lên đến cao điểm đáng kinh sợ thật. Nhưng áp lực càng mạnh mẻ bao nhiêu, thì lực phản sẽ càng mạnh thêm bấy nhiêu, cái lý đó bao giờ cũng không có thể sai chạy được. Việc tập trung khủng bố tinh thần đó, chẳng khác nào làm chuyện đổ thêm dầu vào lưả, chỉ làm tăng cao lòng trổi dậy cuả người dân trong nước, không thể chận đứng lại được khi mà những đớm lưả từ Nam chí Bắc đang có cơ bùng lên dữ dội.

    Xã hội dân sự tự phát ngày một lan rộng, nổi sợ hải ngày càng mất dần, ý thức quyền dân ngày một nâng cao, đó là những bước tiến tuy có chậm nhưng rất vững chắc với thời gian. Công cuộc đấu tranh cho nhân quyền dân chủ Việt nam luôn mang tính lâu dài bền bỉ, ôn hoà cởi mở nhưng không bao giờ khoan nhượng, lùi bước trước độc tài độc đảng toàn trị tham bạo được.

    Việt Nam tự cường tự chủ muôn năm !!!

    Xin trân trọng.

  7. nguyenha says:

    Anh Huỳnh ngoc Tuấn dã ở tù 1o năm,trong thời gian dó vợ chết,con cái “nheo-nhóc”.Anh ra khỏi tù,
    vẩn tiếp tục con dường tranh-dấu,thật cảm phục!.Các con của anh cũng theo cha một lòng,khoan nói về”lý-tưởng”,dây là lòng “hiếu thảo “hiếm có.Dầu năm 2000,một buổi hội thảo tại Dại-Học Huế với Dề-tài:”Phản-biện,tại sao không?”có sự tham dự các nhà Sử-học trong nước,dặt biệt có O^ Nguyễn khoa Diềm,cựu Ủy viên bộ-chính-trị.Họ dặt ra nhiều câu hỏi,trong dó có câu:con cháu nhà Nguyễn nghĩ gì,khi thấy trên sách vở Tổ-tiên họ bị bôi nhọ!! Tương tự như vậy,hàng triệu cha ông của con cháu Miền Nam VN, bị nguyền rủa,bức tử,chà dạp…từ dó hàng triệu…triệu con cháu miền Nam nghĩ gì về chế-dộ hiện tại.Từ gia dình Anh Tuấn,DCS dã Xua-dẩy 2 người về phía dối nghịch của mình.Từ bôi nhọ triều Nguyễn,DCS dã xua dẩy hàng vạn con cháu Triều Nguyễn về phía khác với mình.Từ chính sách thù nghịch dối với miền Nam,DCS dã dẩy hàng triệu con cháu miền Nam khác “chiến tuyến”với mình!! Và cứ như thế,bài tóan cấp số nhân với bao hận-thù mà DCS dã tạo ra trên Dất-nước VN.,Cuối cùng còn lại…một mình..trơ-trọi…DCS VN liệu còn “mặt dày”dể nói Chính-
    quyền Nhân Dân nữa hay sao??

    • Dân nghèo Việt nam says:

      Hành động đàn áp gia đình anh Tuấn cho thấy đảng cộng sản là một tổ chức lừa gạt . ăn cướp sức lao động của dân nghèo và đàn áp dân chủ .
      Một người yêu nước tuyệt vời như Hà Vũ lại cho vào tù . Họ sợ dân chủ thì mất quyền lợi của họ thôi .

  8. Thuy says:

    CSVN chu? truong ngu da^n de^? de^~ be^` cai tri, va` do’ cu~ng la` ly do tai sao kho^ng co’ ngu+o+`i ta`i …

Phản hồi