|

Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh và Bộ CA

Tớ, Bút Gà, chấp bút cho (thủ) anh Đinh Thế Huynh của bộ hầu đồng (BCT) bình vôi[1] đảng CSVN, chuyển lời khen của bà đến cậu Nhanh đã nhanh chóng sửa sai. Sau sự cố cậu Nhanh nhanh nhẩu đoảng tuyên bố linh tinh lang tang, há miệng mắc quai, khiến tên Hán-Nôm[2] và đám cờ lau dưới trướng được thể tiến tới hơi bị ồn ào mà giờ này mọi việc đã đi về im ắng.

Cái mợ Bích Hằng to gan, già mồm giở trò buôn nón phản đối hành vi buôn nước thì cậu Nhanh tốt số đã bịt miệng và dấu tiệt. (Ối giời, thời này đi buôn nước thì mới thịnh chứ buôn nón có mà hâm.) Ả giở trò khăn quàng, nón lá bày tỏ lòng yêu nước, phản đối đồng chí anh em thì các cậu cũng đã khôn ngoan giàn trận dùng rào người che việc khuất tất trong lúc quẳng ả tải đi. Các anh biết là dẫu bà Trưng, bà Triệu đem voi về lúc này thì các cậu cũngkhông thiếu thủ thuật làm bốc hơi trong tích tắc chả một dấu tích sống sót. Tớ bảo nhé. Cậu Copperfield ảo thuật gia thượng thặng trên thế giới cũng phải về đây học nghề các cậu tướt tượt đấy. Thế mới gọi là được việc. Vì anh Trọng đang đi chầu Thiên Quốc mà để con nhà quê ấy vờn qua vờn lại ngay bờ hồ ta như thế thì có khác gì là chửi vào mặt các anh. Cứ vờ vịt lờ đi thì chẳng khác gì mặc cho nó ỉa vào mồm của anh Trọng. Thế thì ta còn mặt mũi nào để anh cả Trung (Quốc) tin tưởng cho xá hầu cầm chịch. Có đúng không nào?

Không được quên đấy nhé. Đã tự nguyện “còn Đảng còn mình” nếu cần các cậu phải núp bóng, giả dạng, hành xử như bọn xã hội đen (dù không phải núp váy vợ). Cứ mặc nhé. Miễn là được việc thì đủ để tuyên dương anh hùng “núp”. Bộ sậu đã cung cấp vô số sim để các cậu xử dụng nhắn tin đe dọa, chửi bới ngày đêm, lôi các chiêu khủng bố ra không ngừng thì dù chúng chả sợ cũng bị căng thẳng tinh thần ngày này ngày kia thôi. Các cậu đã vận dụng được đám (an ninh giả trang) dân phòng băng đỏ giật nón và thuổng luôn tư trang của ả Hằng cũng hay đấy. Nón rách thì may ra còn giả lại, chứ lắc vàng thì cứ giữ làm chiến lợi phẩm nhé. Ta cứ cho quân được quả thì chúng sẵn lòng thi hành.

À này, các anh cũng khen là cậu đã dưỡng quân để dùng vào việc lớn bịt miệng mợ Bích Hằng và “giải tán” người đi đường để ý lắng nghe. Chuyện cướp giật ngoài đường phố mà cậu khuyến khích các “hiệp sĩ đường phố” ra tay nghĩa hiệp là đi đúng với đường lối chỉ đạo của bà.

Cậu Nhanh đã phối hợp chặt chẽ với Ủy Ban Nhân Dân TP Hà Nội xử dụng chiến thuật cù nhầy và tận dụng giới xã hội đen trong công tác trấn an xã hội. Cùng lúc ta dùng “quần chúng tự phát” để chúng không thể khiếu kiện ai. Các cậu thử nghĩ đi nào, chúng đã vác đơn kiện VTV đến Tòa án nhân dân quận Đống Đa. Cậu Nguyễn Văn Thắng (thủm) phán liền rằng “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện” thì làm được gì nhau. Thế là chúng ngửi không được nên bày trò kéo nhau khiếu nại với Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội. Buồn cười nhỉ.

Bà bảo ta cứ treo cái đèn cù ngay cổng Ba Đình để chúng tự do chạy—vòng vòng từ Nam ra Bắc, hết ngược lên Đông thì lại xuống Đoài. Một chốc bở hơi tai thì chúng chẳng còn hơi sức nào để gào thét phản đối anh láng giềng “lạ” hay rủa “dã man là công an”. Đơn từ khiếu kiện, kiến nghị, thư ngỏ thì chúng tự sướng truyền tay nhau đọc. Chứ có mà ló mặt được trên hơn 700 tờ báo và bao kênh đài phục vụ nhân dân ta.

Các cậu công an Tỉnh và Huyện phải khẩn trương khai triển học tập kiểu anh Nhanh hầu trấn áp đám “phản động”. Phải tiến nhanh tiến mạnh tuyên dương ngay thành tích công an Quảng Nam và quận 3, Sài Gòn.

Đảng ta là đảng cách mạng – ra đời trong cách mạng, làm cách mạng “đổi đời” với “chuyên chính” vô sản (he he, cái này là chúng nó đám dân ngu khu đen lao động hay mất đất đấy thôi chứ các anh mày đã đổi đời từ khuya “cái đêm hôm ấy đêm gì”[3] rồi) nên không thể có ma nào chen chân vào chuyện cách mạng. Dù bây giờ là thời “đạo đức Hồ Chí Minh”, thời xảo trá lên ngôi, thời kỳ “đồ đểu”, thời kỳ cờ “lạ”, thờ kỳ vô cảm, thời kỳ gì cũng mặc.

Cuộc cách mạng lập tức hạ màn khi Đảng ta cầm quyền và không ai được múa may làm cách mạng nữa. Thế mà lại có những tên đầu têu nói thật. Định toan tính làm chuyện cách mạng à!? (“Trong thời kỳ dối trá toàn diện, việc nói lên sự thật là một hành động cách mạng” –  “During the time of universal deceit, telling the truth becomes a revolutionary act.” George Orwell)

Một mặt các anh xây dựng lực lượng an ninh bủa vây các “thế lực thù địch” với đảng, mặt khác các anh rào kín dựng chuồng lùa tất cả thanh niên vào trong đoàn ngũ[4] để thuần hoá phục vụ đảng.

Đảng ta là đảng của “nhân dân”, là đảng của “quần chúng” nên chúng ta triệt để xử dụng lực lượng (công an) “nhân dân”, lực lượng “quần chúng tự phát”. Cờ đỏ, băng đỏ, máu (đổ) đỏ là phương tiện và cứu cánh của Đảng ta.

Bà ra lời phán rằng hễ các cậu đã về hầu Bà (BCT) thì dân tộc, tổ quốc, tổ tiên, thần thánh khác phải vất tuốt tuồn tuột.

Bà còn dặn phải dẹp ngay đám sự thật, công lý, hòa bình thờ phượng chúa Giêsu rồi báng bổ bà của cậu của tớ. Bà đang trị vì thế gian này mà chúng lại tung hô (Chúa) cứu thế, độ nhân. Phải đẩy Giáo Hội Phúc Âm, Tin Lành xuống chuồng bò, giật đổ hết vì chỉ có lời bà phán là linh thiêng chứ lại tin lành gì!

Phải diệt ngay nhóm Phật Giáo Hoà Hảo như đã thủ tiêu giáo chủ chúng. Phải xoá sổ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để thay vào bằng con nộm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Ta chỉ chấp nhận những tu sĩ đầu đội nón cối phục vụ Đảng trong GHPGVN như mọi tổ chức quốc doanh mà thôi.

Bà đã ra một rừng luật thì các cậu cứ việc xử dụng luật (rừng) để trị. Chúng ta lại có Toà án Nhân Dân, cánh tay nối dài của Bộ Công an thì “xử sao cũng được”.

Bà bảo phải vận động, tuyên truyền, giáo dục chúng bằng cách đăng ký thương hiệu và quy chụp khái niệm “nhân dân”, “dân tộc”, “tổ quốc” đấy mới là thuộc tính của Đảng của bà. Theo lời bà thì được chia thóc, hưởng lộc. Ngược lại trái với bà thì bị xọc, bị thọc hết đường sống.

Các cậu phải noi gương gã đệ tử “minh triết”[5] của ta, tẩy não mị dân theo chủ nghĩa vô thần, vô tổ quốc chỉ “còn đảng còn mình”. Bác ấy đã đạt tuyệt chiêu ngón đòn “miệng quan, trôn trẻ” nên lắm kẻ mắc lừa. Kể từ ngày gã đệ tử ruột “thăng” thì chẳng thiếu gì thằng mồm trơn trôn trẻ. Nhưng chưa có ai công lực thượng thừa nên mãi đến giờ này Bà vẫn phải đành hành xác nó. Cái ngón “nói và lừa” là đòn cực hiểm nên ta phải dùng để điểm vào yếu huyệt khống chế chúng.

Bà khen các lính anh, lính chị của cậu đã dùng cơ bắp trang bị tận răng phương tiện hiện đại cùm tay, khoá mỏ những tên cách mạng mới. Nhưng Bà vẫn phải trách các cậu thủ nhang, đồng đèn mỗi một việc thế này. Ta có hơn 700 đoàn chầu văn mà lại không đảm nỗi một việc nhỏ cỏn còn con: chuyện vác trống mang kèn, phèng la rền rỉ át tiếng ba cha con nhà họ Huỳnh và mấy tay bờ-lốc-gờ nghiệp dư. Đúng là vô tích sự, phí cả oản lộc của bà.

“Ný nuận” là sở đoản mà mãi đến giờ này các cậu thủ nhang, đồng đèn, chầu văn ấy mới vỡ bọng cứt nà thế nào. Quên sở trường truyền thống đảng ta mở cuộc đấu tố, mách tội bọn chúng, dọn đường cho các cán trai cán gái toà án nhân dân xử rồi à.

Còn mụ Doan thì mới là vô duyên (vô liêm) sỉ diện ngớ ngẩn với cái “dân chủ … khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư sản …”. Lơ tơ mơ khui hũ mắm thối để “chọc tức dân”[6] à. Dân chủ tập trung (vào tay Đảng) của ta chắc chắn là (dị hợm) khác hẳn về bản chất rồi. Bà nhắn bảo với mụ Doan là cần chó gì lập lờ nấp dưới cái dân chủ (đầu mưng mủ) giả cầy ấy. Ta đã có ngón “Nói và lừa” rồi.

Đâu có gì mà sĩ diện hão như ông Thủ tướng nước Ý từ chức vì không đủ tín nhiệm. Các cậu không thấy Anh Ba Dũng nước ta hào hùng đến thế nào ư? Anh Ba đã từng tuyên bố “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng, nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Rồi Vinashin, dự án Đại lộ Đông -Tây, tiền Polymer có rõ mồn một anh Ba cũng vẫn (từ) chối chứ có mà từ chức.

Cậu Hai con anh Ba, cháu ngoan của bà, thằng Nguyễn Trọng Nghị, giờ đã chểm chệ chức vị quyền tước[7] béo bở chưa nào.

Con chiên của Chúa thì bà cho ăn cái búa[8].

Con giun bà xéo mãi xem có quằn lên chưa!

© Bút Gà

© Đàn Chim Việt

1 Phản hồi cho “Bút Gà (chấp bút) Đinh Thế Huynh gởi Nguyễn Đức Nhanh và Bộ CA”

  1. nhan dam says:

    Thật chẳng ra sao cái thằng bút gà này cứ tưởng văn hay chữ tốt! Đúng là đồ gà rù. Cho chắp bút cũng chắp không nên hồn. Ném cha nó vào nồi măng miến đi cho rồi.
    Anh (Huynh trưởng) đâu có khen cậu nhanh như thế. Cậu vừa rồi làm ăn dở ẹc. Để mấy thằng “chó dại” đạp vào mặt “chó khôn” lúc nó đang không cắn càn mà chỉ sủa ông ổng thôi là ngu, thậm ngu. Còn cái con nhà quê ấy nó lượn đi lượn lại ở bờ hồ thì lẽ ra cho quay phim, chụp hình rồi lồng tiếng mấy bài hát chèo í a í ới, rồi quẳng lên báo chí, truyền hình quảng cáo là nó đang văn nghệ chào mừng anh trọng đi sứ thì có phải hoành tráng, oanh liệt không! Có thế mà không nghĩ ra, lại còn bế nó lên xe chở đi làm gì cho mang tiếng ác. Lại còn làm rách cả cái nón nó phải kỳ công trang trí đẹp đẹp là! Tiếc thật!
    Mà bà đâu có bảo treo đèn cù ở Ba đình. Bà truyền rằng treo thật nhiều đèn kéo quân ở bục giữa các ngã ba đường để cho bọn rỗi hơi, ngứa nghề nó mải xem đèn quên mất đường ra bờ hồ tụ tập lảm nhảm, ồn ào, có phải cậu nhanh và thuộc hạ đỡ phải dùng xe buýt thu gom không? Bờ hồ vốn thanh bình, du khách tha hồ ngắm cảnh!

    Bà cũng dạy rằng bà mong thấy mặt “chúa cứu thế, độ nhân” xem mặt tròn, mặt méo ra sao mà hàng hơn ba trăm năm nay, đám con của ngài trên đất nước này kêu réo, cầu nguyện, những mong được chúa cứu, chúa độ mà chẳng thấy chúa đâu. Cuộc sống nghèo hèn vẫn hoàn nghèo hèn, đói khổ vẫn hoàn đói khổ. Chúa bỏ giáo dân của ngài sống lay lắt giữa cõi đời còn chúa một mình hưởng thanh bình nơi nước chúa, nào có thèm để ý đến con dân của ngài sống ra sao. Các cậu xem có cách nào thỉnh ngài về để bà hỏi chuyện nhé! Bà đã cố gắng tìm mọi cách tạo công ăn việc làm, tạo điều kiện thuận lợi cho dân chúng có cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp hơn. Vậy mà họ chẳng biết điều còn so hơn tính thiệt. Bà cũng không bao giờ trách giận họ, bà chỉ thương họ mắt thì sáng mà lại chẳng nhìn thấy đường, cứ u u, mê mê tìm vào bóng tối. Nếu họ cứ u mê như thế thì các cậu phải nghĩ cách gì giúp họ sáng ra mà ổn định cuộc sống. Nhưng bà cũng cấm các cậu không nên manh động làm liều. Dùng lời lẽ mà giải thích cho họ hiểu, trước sau gì họ cũng hiểu ra thôi, chẳng việc gì phải nôn nóng lại mang tiếng đàn áp. Những việc làm tốt thì họ không nhìn hoặc giả không muốn nhìn nhận. Họ chỉ nhăm nhăm tìm cái sai, cái thiếu sót của các cậu mà chọc, mà khoét để các cậu điên tiết lên. Vì vậy các cậu phải hết sức tránh, song không vì thế mà để họ lùm xùm, rùm beng làm mất ổn định an ninh trật tự. Đất nước mình vốn đang ổn định mà. Lời bà truyền các cậu phải nhớ lấy.

Leave a Reply to nhan dam