|

Nhà báo Hoàng Khương và “dấu ấn” Tổng biên tập Tuổi Trẻ Phạm Đức Hải

Ông Phạm Đức Hải Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ

Sang ngày thứ 3 – nhà báo Hoàng Khương (Tuổi Trẻ) bị tạm giam. Dư luận – mà nhất là giới báo chí – vẫn còn “giữ nguyên” tính thời sự khi câu chào lúc gặp nhau, được thay bằng câu hỏi: Có tin tức gì (về Hoàng Khương) mới không?

Chưa bao giờ các trang blog cá nhân nhà báo lại đón nhận lượt truy cập cao như lúc này. Mỗi trang blog nhà báo là một chính kiến.

Thế nhưng trên mặt báo chính thống, các Tổng biên tập này hầu như im lặng…

Không đả kích các cơ quan chức năng, nhưng đa phần tin vào sự trung thực của nhà báo này. Tức không tin Hoàng Khương “dính chàm” chỉ vì một món lợi – món lợi mà một nhà báo nội chính như Hoàng Khương – không dễ dính vào!

Nếu vậy thì cớ gì Hoàng Khương lao thân để bị bắt?

Câu trả lời về phía Hoàng Khương trong bảng giải trình của anh đã rõ: Tác nghiệp.

Nhưng câu trả lời của pháp luật thì chưa. Và chúng ta cần phải đợi. Phải chăng vì đợi (câu trả lời cuối cùng của cơ quan điều tra), nên mới có chuyện báo im, blog lên tiếng. Dù báo hay blog cũng là của những nhà báo ấy?

Những diễn tiến trên mạng cho thấy, các nhà báo quá khó khi “im lặng” trước vụ Hoàng Khương bị bắt. Nhưng sự nóng lòng ấy của các nhà báo đồng nghiệp, có người chưa biết mặt Hoàng Khương, khiến dư luận đưa mắt về tờ Tuổi Trẻ nhiều hơn. Người ta muốn biết một tờ báo vốn đăng hơn 50 bài báo về sai phạm trong ngành giao thông của Hoàng Khương, chí ít cũng có một “cáo phó tử tế” cho người đã góp phần mang về lượng độc giả cho Tuổi Trẻ, hay ít ra cũng là bảng giải trình của anh. Thế nhưng, tờ báo này xuyên suốt sự việc chỉ đăng ba cái tin nhỏ xíu, và đăng thật chậm so với các báo bạn. Bình luận về “hờ hững” này của Tuổi Trẻ, có nhà báo cho rằng đó là kiểu xử sự như không phải chuyện của mình, mà là chuyện ở… Campuchia. “Bức xúc” nhà báo Huy Đức cho rằng cái Hoàng Khương cần không hẳn là luật sư, mà bên cạnh anh là một cơ quan truyền thông (tức phải báo Tuổi Trẻ).

Nhắc tới Tuổi Trẻ, ai cũng cho rằng nó gắn với Kim Hạnh, với Lê Văn Nuôi và cả với Lê Hoàng trong buổi sáng hầu tòa vụ PMU18 nữa.

Lần này là với Tổng biên tập Phạm Đức Hải. Người vốn “bỗng dưng làm Tổng biên tập”. Tôi tin rằng “giấu quan điểm kín tới mức không ai biết là quan điểm gì” là cách mà ông Hải tạo “dấu ấn” riêng. Một “dấu ấn” mà dù cho tới giờ này, quân của ông trong trại tạm giam và trên mạng đang nhen nhóm một sự “tẩy chay” tờ Tuổi Trẻ, thì ông vẫn trung thành.

Tân Châu – Quechoa.info

2 Phản hồi cho “Nhà báo Hoàng Khương và “dấu ấn” Tổng biên tập Tuổi Trẻ Phạm Đức Hải”

  1. Cá Lúi says:

    Ai cũng biết tình trạng tham nhũng ỏ̉ Việt nam đang bao trùm cả đất nủỏc,tủ địa phủỏng đến trung ủỏng.Vụ án nhà báo Hoàng Khủỏng là một lỏ̀i cảnh cáo cho nhủ̃ng ai còn chút lòng vì Nủỏc vì Dân thì hãy chấm dủt để cho bọn tham quan tủ do độc khoét.Trong cả nủỏc,một sinh viên vủ̀a tốt nghiệp các ngành,các khoa,đến cỏ quan xin việc phải có tủ̀ ba mủỏi triệu đồng trỏ̉ lên may ra mỏ́i có việc làm.Và nhiều giám đốc,trủỏ̉ng phòng đã chuyển phong bì qua cây cảnh.Họ lập một vủỏ̀n cây ỏ̉ quê có ngủỏ̀i nhà chăm sóc,khi có ngủỏ̀i đến xin việc và thò phong bì ra thì họ nói “Bây giỏ̀ nhà nủỏ́c xủ̉ lý nghiêm minh lắm,cái nầy không đủọ̉c đâu,cho tôi xin một cây làm cảnh cũng đủọ̉c”.Thế là họ tụ̉ giỏ́i thiệu vủỏ̀n cây cho ngủỏ̀i xin việc đến mua để biếu quan.Khi ngủỏ̀i xin việc đến thì ngủỏ̀i coi vủỏ̀n chỉ một cây và ra giá ba hoặc bốn chục triệu thì củ́ việc xỉa tiền ra,còn cây thì vẫn để đó,khi nào thủ trủỏ̉ng rảnh thì đánh xe về chỏ̉.Và cái cây ấy dù đã bán cả trăm lần nó vẫn nằm tại chổ.Cho nên căn bệnh hỏ́i lộ,tham nhũng là một bệnh ung thủ nội tạng của tập đoàn Cộng sản Việt nam đang chỏ̀ nhân dân dùng xe cỏ giỏ́i đào huyệt.

  2. Tôi đã tẩy chay Tuổi Trẻ ngót 3 tháng nay rồi. Nhìn bộ mặt ông Tổng biên tập sao thấy không ưa được, nó phảng phất một thằng ưa đi bằng đầu gối. Thật chưa “ra cái giống người”. Xin lỗi đồng chí Hải nhé!

Phản hồi