|

Một số tín hiệu từ chuyến thăm của 4 Nghị sĩ Hoa Kỳ

Một số tín hiệu từ chuyến thăm Philippiné, Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện của 4 Nghị sĩ Hoa Kỳ.

4 Nghị sĩ Hoa Kỳ là John McCain, Joseph Lieberman, Sheldon Whitehouse và Kelly Ayotte có chuyến đi thăm Châu Á từ 16-22/1/2012.

Thượng nghị sĩ John McCain là lãnh đạo Đảng Cộng hòa tại quốc hội Mỹ.

Thượng nghị sĩ Joseph Lieberman đã là 1 trong số những người tham gia tranh cử làm ứng cử viên phó Tổng thống của đảng Dân chủ trong tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ năm 2004, hiện làm trưởng tiểu ban an ninh quốc gia tại Thượng viện Hoa Kỳ.

Thượng nghị sĩ Sheldon Whitehouselaf đại diện tiểu bang Rhode Island, đảng viên đảng Dân chủ còn cô Kelly Ayottelaf đại diên tiểu bang  New Hampshire, đảng viên đảng Cộng hòa.

Năm 2012 là năm bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ.

Thành phần 2/2 đảng Cộng hòa, đảng Dân chủ của phái đoàn các Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đi công du Đông Nam Á đã cho 1 khẳng định rằng: Dù ai thắng cử trong cuộc bầu cử Tổng thống cuối năm 2012, thì chiến lược quay trở lại Tây- Nam Thái Bình Dương là ưu tiên của quốc hội Hoa Kỳ, là ưu tiên của chính trị Hoa Kỳ, sẽ vẫn được triển khai với quyết tâm như của chính quyền Obama hiện nay.

Tại Philippines, các Thượng nghị sĩ Mỹ đã dành 2 ngày từ 16 đến 18/1 để củng cố mối quan hệ chiến lược Hoa Kỳ-Philippine, ửng hộ các quan điểm của Philippiné trong tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông với Trung Quốc.

Theo các thượng nghị sĩ Mỹ, liên minh giữa Hoa Kỳ với Philippines phải được xác quyết. Một trong những biện pháp củng cố quan hệ Hoa Kỳ-Philippines được các thượng nghị sĩ Mỹ loan báo là Hoa Kỳ sẽ cung cấp tiếp cho Philippines thêm 2 tàu hải quân nữa.

Các chính khách Hoa Kỳ tuyên bố Mỹ sẽ phối hợp với ASEAN duy trì quyền tự do hàng hải trên Biển Đông.

Vấn đề Hoa Kỳ, có hay không, yêu cầu mở cửa các căn cứ quân sự của Philippiné cho quân đội Hoa Kỳ sử dụng, còn để mở.

Tôi hiểu đây sẽ là 1 động thái cần thiết, khi Trung Quốc hung hăng bành trướng trên Biển Đông, bất chấp các phản đối của Hoa Kỳ và các nước liên quan như Philippiné hay Việt Nam… Khi đó, có thể Hoa Kỳ sẽ yêu cầu Philippines mở của các căn cứ quân sự cho quân đội Hoa Kỳ.

Việt Nam là 1 điểm làm việc 2 ngày từ ngày 18/1/2012 của phái đoàn các Nghị sĩ Hoa Kỳ. Ngày 19/1/2012, tại cuộc họp báo tại Hà nội, Ông Lieberman cho hay những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông “rõ ràng là điều không thể chấp nhận”.

“Mỹ không chấp nhận việc khẳng định chủ quyền của một cường quốc áp đặt lên Biển Đông. Việc khẳng định chủ quyền phải thông qua đối thoại hòa bình và luật pháp quốc tế”.

Như vậy, một cách chính thức, quốc hội Hoa Kỳ đã đứng về phía Việt Nam trong cuộc đấu tranh dành lại Hoàng Sa, Trường Sa.

Chỉ cần so sánh tuyên bố này, với các tuyên bố trước đây của Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates trước Shangri-La  (6/2010), rằng Hoa Kỳ chỉ quan tâm đến an ninh hàng hải quốc tế, không tham dự vào các tranh chấp chủ quyền, là ta thấy sự thay đổi  lớn lao của chính sách Hoa Kỳ dành cho  những  tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.

Ông Lieberman nêu một lĩnh vực hợp tác chiến lược giữa hai bên có thể thúc đẩy, đó là kinh tế – thương mại. Năm 2011, trao đổi thương mại song phương đạt 20 tỷ USD. Mỹ trở thành thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam.

Thượng nghị sỹ Lieberman nhấn mạnh ý tưởng Mỹ và Việt Nam đang muốn tìm kiếm quan hệ đối tác chiến lược mới, mà ông diễn giải như một dạng quan hệ “đồng minh”. Đây là 1 mối quan hệ khó khăn do Việt Nam hiện nay là chế độ Cộng sản toàn trị. Đấu tranh cho các quyền phổ quát về Nhân quyền của LHQ được thực hiện là 1 trong các ưu tiên hàng đầu của chính trị Hoa Kỳ. Rõ ràng chính phủ Việt Nam hiện nay đang chơi trò chơi ” thay đổi mầu lông của con quạ” bằng việc giam cầm các nhà bất đồng chính kiến vào các trung tâm cai nghiện hay trung tâm phục hồi nhân phẩm.

Bản chất đảng trị của họ chưa thay đổi.

Dấu ấn đấu tranh cho Nhân quyền ở Việt Nam của phái đoàn 4 Nghị sĩ Mỹ là cuộc gặp mặt của phái đoàn với 3 nhà đấu tranh dân chủ Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Ðài và Lê Quốc Quân.

Một dấu ấn rất quan trọng về vấn đề Nhân quyền tại Việt Nam là buổi nói chuyện của Phái đoàn Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, Joseph Lieberman, Sheldon Whitehouse, và Kelly Ayotte với các nhà báo tại Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Bangkok, Thái Lan hôm 21/1/12. Tại Bangkok, Thượng nghị sĩ McCain nói với các nhà báo rằng: Hà Nội có “một danh sách dài” về vũ khí muốn mua.

Nhưng phái đoàn nghị sĩ đã “đặc biệt nhấn mạnh với phía người Việt là quan hệ an ninh Mỹ-Việt chịu tác động trực tiếp của các vấn đề nhân quyền.”

Ông McCain nói tiếp: “Việt Nam không có tiến bộ trong vấn đề nhân quyền, thậm chí còn có thái độ tụt hậu trong vấn đề này.”

Dịp này, Thượng nghị sĩ Joe Lieberman nói cần phải có phê chuẩn của Quốc hội Mỹ thì Việt Nam mới có được vũ khí “chết người.”

Ông Lieberman nói: “Có một số loại vũ khí mà Việt Nam muốn mua của chúng tôi hoặc nhận từ chúng tôi; chúng tôi cũng mong có thể giao các thứ ấy, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra cho tới khi nào Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền.”

Như vậy đã rõ, quan hệ Mỹ-Việt chỉ khởi sắc, có chiều sâu tin tưởng lẫn nhau khi Việt Nam có Nhân quyền.

Đây là tín hiệu rõ ràng của Hoa Kỳ cho Việt Nam, cũng là tín hiệu với phong trào dân chủ ở Việt Nam.

Con đường dân chủ, nhân quyền phía trước còn nhiều chông gai, nhưng sự ủng hộ của quốc hội Mỹ, sự ủng hộ của thế giới đã được khẳng định.

Cũng cần bình luận thêm một chút, ở đây, là mọi nội dung thảo luận của phái đoàn các Nghị sĩ Hoa Kỳ ở Việt Nam, Philippiné, Thái Lan, Miến Điện đều được công khai trên báo chí. Chỉ có danh sách các loại vũ khí mà Việt Nam yêu cầu là còn bí mật do tính chất quân sự của nó. Điều này ai cũng hiểu.

Đây là điểm khác biệt cơ bản của chính trị Hoa Kỳ và chính trị của Trung Quốc, chính trị của Việt Nam cộng sản.

Nội dung chính cuộc thăm Việt Nam của Tập Cận Bình đã không được báo chí Việt Nam, Trung Quốc đề cập đến. Chỉ hôm nay, báo chí Nhật Bản, bằng các nguồn tin tình báo, mới thông báo cho công luận rằng họ Tập đã hăm dọa Việt Nam không được xích lại gần Hoa Kỳ trong những tranh chấp Biển Đông. Nghĩa là Việt Nam chỉ được ở vị trí “Thua, Mất” so với Trung Quốc trong đấu tranh đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa.

Tại sao ý này, báo chí lề đảng lại không đưa ra để bình luận.

Hay đây lại  là “tầm cao quan hệ”, “tầm cao đại cuộc”.

Tóm lại, chính trị toàn trị cộng sản là bưng bít những gian mưu của Trung Quốc, những gian mưu của ĐCS VN, trong những ý đồ kéo dài sự dãy chết của 1 chế độ đã trưng bầy những khiếm khuyết không thể sửa chữa được.

Một trong những khiếm khuyết không thể chấp nhận được của ĐCS VN là không bảo vệ nổi tính toàn vẹn của lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam.

1. Phỏng vấn của VOA tiếng việt với Luật sư Nguyễn Văn Đài,  phát biểu của Luật sư Lê Quốc Quân trên BBC.

Bài phỏng vấn của Luật sư Nguyễn Văn Đài  được đăng trên VOA ngày 21/1/2012 dưới tiêu đề :”Cơ hội và thách thức của cuộc vận động dân chủ hóa Việt Nam”.

Luật sư đã tổng kết là sự đàn áp những nhà dân chủ của ĐCS VN rất tinh vi.

Tôi cũng đồng ý với nhận xét này. Lý thuyết chuyên chính vô sản cộng với biện pháp trừng phạt của chế độ phong kiến khi bảo vệ lợi ích của tầng lớp thống trị trong tình hình nhân quyền đã trở thành yêu cầu phổ cập của xã hội Việt Nam, đã khiến ĐCS VN đang thử nghiệm các biện pháp tinh vi nhằm bẻ gẫy ý chí của các nhà dân chủ, nhằm che đậy sự tàn bạo của chế độ toàn trị trước thế giới.

Cần vạch hết nhưng đàn áp tinh vi này của họ trước công luận.

Đề cập đến câu hỏi của VOA: “những yếu tố nội tại nào trong phong trào dân chủ Việt Nam khiến cho phong trào cho đến nay vẫn chưa có được những thành quả như mong muốn của nhiều người?”, luật sư Nguyễn Văn Đài cho rằng:

“Yếu tố nội tại của phong trào dân chủ trong nước là thiếu một tổ chức, một đảng chính trị để lãnh đạo phong trào dân chủ. Hầu hết các cuộc đấu tranh của người dân trong những năm vừa qua, kể cả năm 2011, đều xuất phát từ sự bất mãn của người dân với chính quyền, và các cuộc đấu tranh mang tính tự phát, hoặc dưới sự ủng hộ của các tổ chức tôn giáo. Bởi vậy sự thành lập của các tổ chức, đảng phái chính trị hoặc sự khôi phục hoạt động của các đảng phái chính trị trước đây là hết sức cần thiết.”

Đây là 1 ý kiến, mà tôi cho rằng chính xác.

Tín hiệu của mùa xuân Ả Rập rất rõ ràng. Tín hiệu của Miến Điện rất rõ ràng. Tín hiệu đó là thời gian của các chế độ toàn trị đã đến hồi kết.

Tín hiệu của Hoa Kỳ, của thế giới văn minh cũng hết sức rõ ràng : Họ sẵn sàng ủng hộ Nhân quyền, ủng hộ phong trào Dân chủ Việt Nam bằng mọi biện pháp, ngay cả đưa quan hệ 2 nhà nước vào cuộc.

Vấn đề là sự phát triển nội tại của phong trào Nhân quyền, Dân chủ tại Việt Nam.

Sự đàn áp của ĐCS VN đã đến đỉnh điểm.

Đàn áp cùng lắm chỉ như Miến Điện, bắt hàng nghìn người đấu tranh cho dân chủ vào tù. Nhưng đàn áp không giải quyết được vấn đề xã hội của Miến Điện.

Ngược lại chỉ tạo cơ hội cho Trung Quốc lũng đoạn chính trường Miến, vơ vét tại nguyên của của Miến, gây thảm họa sinh thái cho Miến …

Chỉ có dân chủ, thảo luận, tôn trọng nhân quyền mới là biện pháp thay đổi xã hội, thúc đẩy tiến bộ xã hội, đảm bảo nền độc lập của Miến Điện.

Luật sư hi vọng những thay đổi tại Miến Điện sẽ thức tỉnh ĐCS VN.

Ngoài Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Quốc Quân cho BBC hay một số nét về cuộc gặp gỡ, trao đổi giữa đoàn thượng nghị sỹ Hoa Kỳ John McCain, Joseph Lieberman, Sheldon Whitehouse và Kelly Ayotte hôm thứ Sáu 20/01/2012 với các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam tại Hà Nội.

Luật sư Quân cho biết là phái đoàn Nghị sĩ Hoa Kỳ là muốn nghe ý kiến của các nhà Dân chủ Việt Nam đánh giá về tình hình nhân quyền của Việt Nam để có đánh giá công bằng.

Đánh giá chính thức của phái đòan Nghị sĩ Hoa Kỳ đã được Nghị sĩ J. Mc Cain tuyên bố tại Băngkok ngày hôm sau: Nhân quyền tại Việt Nam là tụt hậu.

Luật sư Lê Quốc Quân cũng cảnh báo là Việt Nam đang ở vào vị trí khó khăn như Việt Nam đã gặp thế kỷ 19 khi Chủ nghĩa thực dân pháp, Anh phát triển mạnh có mưu đồ thôn tính Việt Nam, như Trung Quốc ngày hôm nay.

Luật sư Lê Quốc Quân cũng cho rằng việc ĐCS VN, nghe hay không nghe tiếng nói của phong trào dân chủ, không còn quan trọng như trước đây.

Sức ép của thế giới đã có tác dụng rất quan trọng, và theo qui luật, ĐCS VN sẽ phải thay đổi.

Luật sư Lê Quốc Quân cũng cho rằng phong trào dân chủ tại Việt Nam đã lớn mạnh hơn, đã đông đảo hơn về số lượng. Việc bắt bớ các nhà dân chủ gần đây của chính quyền Việt Nam là trái luật .

2. Kết luận.

Tiếng sấm dân chủ từ Miến Điện đã vọng tới Việt Nam.

Liệu những cây lúa dân chủ Việt Nam có phất cờ đứng lên không?

Ngọn gió tây đang thổi tới, liệu dân tộc Việt Nam có mượn được gió này để thiêu đốt bành trướng Trung Quốc trên Biển Đông, làm nên 1 “Xích Bích” mới, dành Hoàng Sa, Trường Sa được hay không?

Tiếng bom Đoàn Văn Vươn đã nổ, báo hiệu những uất ức của xã hội đang sôi sục.

Hơn lúc nào hết trí thức Việt Nam cần đóng vai trò đầu tầu cho cuộc đấu tranh vì nhân quyền, vì dân chủ.

Đặc biệt là các trí thức có danh tiếng trong xã hội như Ngô Bảo Châu, Chu Hảo…

Hơn lúc nào hết, tiếng nói phản biện của họ sẽ thúc đẩy mạnh mẽ tiếng nói dân chủ trong lòng dân tộc Việt Nam.

Họ cần phản biện trung thành với dân tộc, mà bỏ đi cái phản biện trung thành với Đảng CS VN.

Đảng CS VN đang mất dần quyền chủ động trên bàn cờ chính trị Việt Nam.

Đây là cơ hội cho dân tộc Việt Nam.

© Nguyễn Nghĩa.

© Đàn Chim Việt

 

 

5 Phản hồi cho “Một số tín hiệu từ chuyến thăm của 4 Nghị sĩ Hoa Kỳ”

  1. Dân Đen says:

    Nói dông dài, giọng nghe rất mẹ mìn nhưng túm lại là cọng sản VN tinh khôn lắm, hơn cả ông cố nội cs là Liên Xô trước đây (trứng khôn hơn vịt) và đám độc tài Ả Rập bây giờ nên khó lật đổ lắm !

    Nhưng ác một nỗi, cs vn khôn thì có nhưng tham, si thì cũng nhất thiên hạ nên không phải lúc nào cũng khôn được, chưa kể là đứa nào cũng khôn cả nên không ai tin ai, canh chừng nhau, chưa biết đứa nào khôn hơn, nhanh chân hơn đứa nào. Bấp bênh, nguy hiểm lắm chứ chẳng liền một khối như núi đâu !

    Sắt máu như Sadam Hussein, Gadhafi thì đến lúc tàn canh cũng bị chính tay chân mình bán đứng. Súng đạn thì vốn vô tình, con người mà gắn với súng đạn, sống dựa vào súng đạn thì cũng thế thôi, có tình nghĩa gì đâu !

    Sợ mà lại đi giải bày, khuyên đối thủ đừng có gan đánh mình thì chúng nó thêm coi thường, chi bằng cứ kệ xác chúng nó, thẳng tay dập ngay đứa nào hó hé chống đối, nếu cần thì tay đôi đấu súng thử xem đứa nào chết nhác !

  2. Lây Lan says:

    Dân nghèo VN từ bao đời nay dân trí vẩn là thấp nếu có đổi đời lên hương đời con cháu thì tình trạng dân trí củng vẩn như xưa , có chăng chỉ thay đổi cải thiện cuộc sống kinh tế khấm khá hơn , còn chuyện dân trí thấp hay cao là không phải việc của họ , xa vời quá khi cuộc sống bấp bênh không định hướng . Công việc này thì trách nhiệm thuộc về chính quyền đang cai trị dân chúng !

    CS đang cầm quyền hiện nay có muốn mở mang khai trí dân sinh không ? Nhửng gì đang diển ra hằng ngày trên từng góc phố con đường tại VN xã hội đang mở rộng theo dòng hoà nhập với thế giới ! Nhưng trong sự hoà nhập đó có bao nhiêu người lảnh hội được sự dân chủ công bằng của thế giới Tự Do khi dân trí là sự mong manh ! Mà nếu có thì sự lên tiếng và phản biện đó có được nhà cầm quyền đương thời chấp nhận không , dân trí theo kiểu , cách ,người có quyền hành thì còn lâu xã hội VN mới công bằng bình đẳng

    Như thế xã hội VN và con người giống như tình trạng đang trưởng thành của đứa bé gái mới lớn vậy . Mọi sự việc phải có sự giám sát của cha mẹ ! Mà thực ra cái tình trạng này xảy ra bao nhiêu chục năm nay rồi hay vừa mới xảy ra . Nếu xảy ra bấy lâu nay rồi mà bé gái vẩn chưa trưởng thành để thành 1 người chửng trạc tự do độc lập trong mọi ý kiến và cuộc sống của mình thì cái lổi này thuộc về cha mẹ nó ! Cha mẹ nó đã cố tình ( abuse ) đầu độc và kìm hãm sự lớn khôn và trưởng thành của nó không cho nó tiếp xúc với mọi người để mở mang trí tuệ , luôn luôn ám ảnh ngộ nhận và ngộ độc đầu óc đứa bé nhửng người ngoài là ( thế lực thù địch ) cần phải tránh xa không nên tiếp xúc !

    Hiện thực này đã và đang tiếp diển xảy ra , nếu đứa bé không có sự phản kháng thì rất là nguy hiểm cho xã hội con người VN vì nó sẻ trở thành tục lệ cứ tiếp tục mãi không thôi !

    Đứa bé sống như vậy tưởng là hạnh phúc vì mọi sự suy nghỉ đã có cha mẹ nghỉ giùm rồi nên đâu cần gắng sức nghỉ suy thêm cho nên thân xác là người lớn mà trí óc vẩn mải tuổi lên 5 lên 10 ! ( NBC là 1 trong số này )

    Một sự hoang phí của mấy chục triệu ( bộ óc )

  3. viet says:

    Thưa các ban! Muốn giải quyết vấn đề của VN ta hiện nay, theo tôi chỉ có thể như sau:
    I- Tiến trình hợp lý đưa VN đến dân chủ:
    1/ Một mặt cần tiếp tục đấu tranh chống CSVN tham nhũng, đòi dân chủ, đòi nhân quyền, lợi dụng sự ủng hộ của thế giới về vấn đề này làm tăng sức mạnh, tăng áp lục để CSVN có thay đổi (tất nhiên là chỉ thay đổi đượcphần nào đó mà thôi vì cái bảo thủ của họ quá lớn).
    2/ Mặt khác vẫn cần phải ủng hộ những cái mà CSVN làm tốt như củng cố quốc phòng và PT kinh tế, liên kết với Mỹ, Nhật, Ấn, Úc A sean…để bao vậy và kìm chế TQ bành trướng…vì đây là quyền lợi của đất nước. KT càng phát triển, càng đòi hỏi tư nhân hóa cao thì càng có điều kiện thay đổi tư duy của con người kể từ lãnh đạo đến dân chúng.
    3/ Tiếp tục củng cố các lực lượng dân chủ để có thời cơ thành lập “đảng đối lập” kiểu như Miến Điện bây giờ.
    Cứ kiên trì 3 điều như trên, khoảng mươi năm nữa thôi, khi các vị CM lão thành bảo thủ của CSVN ra đi hết, lớp con cháu học ở Mỹ và Tây Phương trở thành người lãnh đạo, đặc biệt lúc đó KT tư nhân phát triển, đầu óc con người được rộng mở, tính tự giác cao hơn, lòng hận thù không còn nữa…và thì đây chính là thời cơ cho một cuộc “CM cam” kiểu như Đông Âu chứ không thể húc ngay lập tức kiểu như “CM hoa lài” của Bắc Phi và Trung Đông được đâu. Ở các nước ấy nó là “độc tài cá nhân, độc tài gia đình” còn dễ xơi chứ còn ở VN là loại “độc tài tập thể”, loại độc tài TT này bền vững hơn nhiều, bẩy được nó là cực kì khó khan gian khổ đấy. Bạo động là không xong đâu mà chính Mỹ cũng không cho phép đâu. Riêng trong giai đoạn này, Mỹ rất muốn thắt chặt với CSVN vì quyền lợi kìm hãm TQ, chính thế mà Mỹ có giám làm căng quá cái vụ nhân quyền với danh sách CPC gì gì đó đâu. Bạn tinh ý một tý là thấy ngay vấn đề. Việc mấy vị dân biểu Mỹ phát biểu khi thăm VN vừa qua cũng chưa phải là “ghê gớm” gì vì VN lúc này cũng chưa đủ điều kiện mua vk sát thương Mỹ vì nó vừa đắt mà chưa chắc đã hơn vk Nga, Ấn, Israen…VN chỉ cần khí tài, thông tin tình báo của Mỹ, Nhật kết hợp với vk của các nước trên là đủ để làm TQ lo lắng rồi (những thứ này không phải là vũ khí sát thương nên không bị cấm vận). Ngoài ra về lĩnh vức KT, VN cũng đang tham gia TPP (thỏa ước đối tác xuyên Thái Bìng Dương) cũng là điều kiện tôt để phát triển kinh tế theo hướng thị trương thật sự minh bạch.
    II- Điều kiện để có được CM cam: Tôi cũng xin nói thêm là tại sao phải chờ đến khi có đủ điều kiên để làm CM cam như ở Đông Âu vì:
    1/ Muốn nhanh thì phải làm một cuộc đảo chính để lật đổ CSVN, điều này hoàn toàn không dễ tí nào nếu không muốn nói là vô vọng, (ít nhất là trong giai đoạn hiện nay). Chúng ta đừng nên nghĩ rằng trước đây, chế độ VNCH đảo chính như cơm bữa, hay ở Thái lan đảo chính cũng sảy ra thường xuyên mà cho rằng ở VN ta cũng vậy? nó khác xa nhau lắm! Ở VNCH xưa kia và ở Thái lan, quân đội không bị bất cứ một đảng phái nào chi phối toàn diện cả, ông tổng thống này, hay thủ tướng kia nếu có nắm được quân đội thì cũng chỉ là nắm được một vài vị tướng này tướng nọ, chứ không thể nắm hết toàn bộ được. Nhưng ĐCS thì khác, họ kiểm soát quân đội đến từng chi bộ, đảng viên nằm trong từng tiểu đội, mọi nhất cử nhất động đều bì theo dõi chắt chẽ ngày từ trong tư tưởng, trong suy nghĩ chứ đừng nói đến phát ngôn hoặc hành động?
    2/ Muốn CS bị lật đổ chỉ có thể làm CM cam như ở LX và Đông Âu mà thôi. Mà muốn làm CM cam thì phải hội tụ điều kiện là có tuyệt đại đa số đảng viên CS ngoài việc hiểu ra vấn đề mà còn phải có gan dám đứng lên cùng quần chúng nữa. Ở VN nay mới chỉ có việc đảng viên phát biểu chống Đảng ở ngoài vỉa hè hay trong quán nhậu mà thôi chứ trong cuộc họp thì vẫn hoặc là “im thin thít” hoặc là vẫn nói mạnh về CSCN tuyệt vời này nọ đấy, thưa các bạn!
    Ngoài ra ở LX và Đông Âu, lúc đó tình hình kinh tế bị sa sút đến cùng cực, dân đói, công chức đói, quân đội đói, không có lương…Tình hình như vầy đã đẩy người dân kể cả đảng viên CS phải hành động…Hiện ở VN cũng còn chưa đến mức như vậy, bảo họ cùng một lúc “xuống đường” thì thật khó?
    Tôi cũng như các bạn đều rất muốn VN có tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng càng sớm càng tốt, ngay lập tức thì càng tuyệt vời. Tuy nhiên muốn là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Nếu không nắm rõ thực tế mà có hành động có tính chất “manh động” thì chỉ sẽ nhận những thất bại đau đớn, và rồi cũng sẽ nhận được từ thất vọng này đến thất vong khác mà thôi. Mong các bạn lưu ý đến ý kiến của tôi về tiến trình “3 điểm” để đạt được dân chủ tự do của VN như đã nêu trên đây.Tôi cũng đã nói đến sự khác nhau về “độc tài cá nhân” và “độc tài tập thể” rồi, VN không giống như ở Trung Đông và Bắc Phi đâu. CSVN chứ không phải Gaddafi để dễ dàng làm “một cuộc bạo động” bằng bạo lực được đâu?

    Những “tín hiệu” nhận được từ 4 vị nghị sỹ Hoa Kì tuy đáng mừng nhưng cũng đừng “hấp tấp” kẻo thất vọng!
    Xin cảm ơn./.

  4. Minh says:

    Còn lâu!

  5. Người Sông Tiền says:

    Bài “Một số tín hiệu từ chuyến thăm của 4 Nghị sĩ Hoa Kỳ” đăng trên trang mạng Đàn chim Việtrất sâu sắc. Tôi hoan nghênh phong trào tự do, dân chủ và nhân quyền đang sôi sục hiện nay và mong ngọn gió này thổi đến VN trong một ngày sắp tới để giải quyến mâu thuẩn giữa Đảng CSVN và nhân dân VN đang hồi gay cấn.

Phản hồi