|

Đỗ Xuân Cang, một Đoàn Văn Vươn thứ hai?

Đỗ Xuân Cang một mình biểu tình. Ảnh Đàn Chim Việt

Câu chuyện về một người Việt Nam đang sinh sống và làm việc tại cộng hòa Séc chỉ vì những hoạt động dân chủ ôn hòa nên bị Đại sứ quán Việt Nam trả thù bằng cách không gia hạn hộ chiếu khi hết hạn, cứ tưởng chừng như đã kết thúc. Thế nhưng, sự việc lại diễn ra hoàn toàn theo một kịch bản quen thuộc, như vẫn xảy ra hàng ngày tại một xứ sở có tên gọi ‘Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam’. Thật bất ngờ khi đọc được bài ‘Công hàm Sứ quán’ của tác giả Việt Nguyễn trên Thông Luận và Đàn Chim Việt. Thay vì mời đến để gia hạn hộ chiếu cho ông Đỗ Xuân Cang, thì tòa Đại sứ Việt Nam tại cộng hòa Séc đã chọn cách đối đầu, đẩy người dân vào chỗ cùng đường bằng việc gửi “Công hàm’ cho Sở Di trú Bộ Nội vụ Cộng hòa Séc nhằm mục đích ngăn chặn Sở Di trú Séc cấp qui chế tị nạn cho ông Đỗ Xuân Cang!

Là một trí thức, có hiểu biết và với mong muốn (ngây thơ) rằng phòng Lãnh sự sứ quán Việt Nam tại Séc sẽ hành động đúng theo pháp luật bằng cách công khai minh bạch trong chuyện thu chi các loại lệ phí và cần đối xử đúng mực với chính công dân của mình mà ông Cang đã bị tòa đại sứ tại Séc trong đó có cả ông đại sứ Đỗ Xuân Đông, người đồng hương Thái Bình, trả thù hèn hạ bằng cách tước đi quyền công dân, một trong những quyền cơ bản và tối thiểu nhất của mỗi con người.

Bức xúc trước hành vi chà đạp nhân quyền một cách thô lỗ như vậy nên ông Cang đã một mình biểu tình trước tòa đại sứ quán Việt Nam tại Praha vào ngày 16/11/2011. Hình ảnh ông Cang đội giá rét biểu tình trước tòa đại sứ giống như hàng trăm viên đạn hoa cải bắn thẳng vào bộ mặt tham nhũng và vô liêm sỉ của chính quyền Việt Nam. Than ôi! Sao sự việc này lại giống với ‘biến cố Đoàn Văn Vươn’ ở Tiên Lãng đến thế.

Thật ra những việc làm khuất tất, ăn tiền trắng trợn và công khai của các tòa đại sứ quán Việt Nam tại nước ngoài đều là những chuyện mà ai cũng biết vì đã diễn ra từ xưa đến nay.

Người Việt ai cũng rõ nhưng ít người phản ứng mạnh vì nghĩ rằng cần thông cảm với cán bộ, nhân viên đại sứ quán vì họ cũng phải bỏ tiền ra mua ghế nên họ phải thu hồi, hơn nữa ai cũng chép miệng: Nước Việt nam mình nó thế, tham nhũng là chuyện thường ngày ở huyện.

Chuyện bóc mẽ, vạch áo cho người (nước ngoài) xem lưng (bẩn) của chính quyềnViệt Nam là việc làm mà mỗi người Việt Nam còn chút lương tri và biết xấu hổ, không đành lòng. Thế nhưng với cán bộ nhân viên sức quán Việt Nam thì hoàn toàn ngược lại, họ không cần biết giữ thể diện cho đất nước và kể cả bản thân, họ sẵn sàng làm bất cứ việc gì miễn là có tiền dù đó là ‘làm tiền’ công dân mình hoặc đi buôn lậu sừng tê giác ở Nam Phi hay buôn lậu ô tô ở Ấn Độ cũng thế cả…( http://lethieunhon.com/read.php/5334.htm)

Điều thật sự gây ngạc nhiên là tại sao cán bộ sứ quán bây giờ tương đối trẻ, có ăn học đàng hoàng mà lại xử sự một cách ngu ngốc như ở tại Séc? Trước đây, những ai từng đến sứ quán Việt Nam tại các nước thì không khỏi hổ thẹn khi nhìn thấy bộ dạng của các ‘nhân viên ngoại giao’ của Việt Nam, trong họ nhếch nhác và thảm hại làm sao! Đen, lùn, lác, hô, bẩn…đủ các loại. Thôi thì cứ tạm ‘đồng ý’ với tư duy của họ rằng người Việt đều là những con cừu hay con bò để chăn dắt và vắt sữa nhưng ít ra cán bộ đại sứ quán và nhất là ông đại sứ Đỗ Xuân Đông phải có những hiểu biết tối thiểu về cách xử sự trong mối quan hệ quốc tế. Việc đại sứ quán gửi ‘Công hàm’ cho Sở Di trú Bộ nội vụ Séc là việc làm sai trái và hạ sách như tác giả Việt Nguyễn đã phân tích, thôi không nói lại làm gì, nó chỉ khiến chúng ta giật mình khi nhớ lại ‘công hàm’ của ngài thủ tướng Phạm Văn Đồng trước đây.

Điều rất đáng nói là tuy sống và làm việc tại Séc mà ông Đông và tòa đại sứ chẳng hiểu gì về Cộng hòa Séc. Cộng hòa Séc là một trong những nước cựu cộng sản khối Đông Âu đã chuyển đổi nhanh chóng và mạnh mẽ về phía dân chủ. Séc là quê hương của một con người dân chủ nổi tiếng, được cả thế giới kính trọng, cố tổng thống Vaclav Havel. Bây giờ cũng vậy, Séc luôn cổ vũ cho phong trào dân chủ trên thế giới và họ luôn sẵn sàng có những hành động cụ thể để bảo vệ các giá trị của dân chủ mà họ theo đuổi. Mới đây nhất là việc Séc đồng ý cấp qui chế tị nạn cho ông Oleksandr Tymoshenko, một doanh nhân 51 tuổi và là chồng của cựu Thủ tướng Ucraina Yulia Timoshenco và trước đó là với ông Bogdan Danilishin, cựu Bộ trưởng Kinh tế trong chính phủ của Yulia Timoshenko… việc này đã làm ảnh hưởng không nhỏ và có thể gây căng thẳng trong quan hệ ngoại giao giữa Séc-Ukraina. Chính phủ Séc biết điều đó nhưng họ sẵn sàng đón nhận mọi phản ứng bất lợi từ phía chính quyền Ukraina. Vì vậy không gì đáng ngạc nhiên và xấu hổ hơn là sau khi đại sứ quán Việt Nam tại Séc gửi ‘Công hàm’ cho Sở Di trú Séc yêu cầu không cho ông Cang tị nạn thì sau đó Sở Di trú đã gọi ông Cang đến để thông báo và cung cấp cho ông bản sao bức ‘công hàm’ của Đại sứ quán Việt Nam tại Séc gửi cho họ. Thật là nhục nhã.

Nghĩ cho cùng thì ‘rau nào, sâu ấy’, một chế độ toàn trị như Việt Nam thì ắt phải sinh ra các tòa đại sứ như ở Séc. Kể cả cơ quan chủ quản là Bộ Ngoại giao Việt nam cũng hành xử đâu hơn gì họ. Chúng ta có thể nhớ lại chuyện công nhân Việt Nam lao động tại Lybia, nếu Bộ Ngoại giao Việt Nam có một chút khôn ngoan và hiểu biết thì có lẽ giờ này hơn một vạn công nhân Việt Nam đã có thể quay lại làm việc Lybia. Tuy nhiên, điều đó sẽ không xảy ra vì chính quyền Việt Nam cho đến phút chót (của cuộc chiến tại Lybia) vẫn bám theo đuôi Trung Quốc và Nga, ủng hộ phe đại tá Gaddafi, không chịu công nhân chính quyền mới. Thử hỏi bây giờ Việt Nam ăn nói với chính quyền mới của Lybia thế nào đây?

Nếu sau vụ việc xảy ra với ông Cang mà bộ mặt nhem nhuốc của các tòa đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài có tồi tệ thế nào đi nữa thì cũng là hậu quả của những hành động ngu ngốc do đại sứ quán Việt Nam tại Praha- Séc gây ra. Đúng như nhận định của tác giả Nguyễn Đức trong bài viết “Những tòa đại sứ”: ‘Nếu có sự tập trung tiếng nói và chuyển tải sự thật đã xảy ra lên truyền thông quốc tế thì chính quyền Việt Nam khó có thể được ngồi yên. Các quốc gia bản xứ sẽ có nhiều lý do để không chấp nhận tình trạng công dân cuả họ bị trù úm, bị mất tự do, và bị thiệt thòi (kể cả về kinh tế) khi những công dân này đã chỉ phát biểu một cách hoà bình chính kiến cuả mình hay là đã có các hành vi đóng góp cho những giá trị lương thiện tại quê nhà’.

Lời cuối dành cho cán bộ nhân viên sứ quán Việt Nam tại nước ngoài: Hãy biết xấu hổ và biết tự trọng. Người Việt ở nước ngoài không ngu ngốc như ‘các ngài’ tưởng. Hãy nghĩ đến tương lai của mình và con cháu mình. Chế độ cộng sản Việt Nam rồi sẽ qua đi như một cơn ác mộng, các ngài biết rõ điều này hơn ai hết, đừng để đến lúc không dám vác mặt đi đâu và không dám nhìn mặt một ai.

© Việt Hoàng

© Đàn Chim Việt

 

8 Phản hồi cho “Đỗ Xuân Cang, một Đoàn Văn Vươn thứ hai?”

  1. Người Việt tha hương says:

    Muốn các đại sứ quán chấm dứt việt ăn bẩn của dân ta và dân tây thì phải làm sao? Khiếu kiện về bộ ngoại giao Việt Nam ư? Vô ích, học sẽ bao che nhau, vì chính họ cũng đã từng làm như vậy khi đi đại sứ ở nước ngoài.

    Các bạn phải làm khác đi, đó là sử dụng quyền lực của báo chí, mà không phải báo chí của Việt Nam, mà là báo chí sở tại nước ngoài. Vạch rõ việc làm bất hợp pháp của các đại sứ quán Việt Nam trước dư luận sở tại. Hoặc là phản ánh việc này tới Cơ quan bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng. Phải cho người bản sứ thấy được rằng công dân của họ đang bị các đại sứ quán Việt Nam móc túi hàng ngày. Như vậy, chúng không còn mặt mũi nào mà làm công việc giao tế với cơ quan hữu quan sở tại nữa.

    Hãy chỉ cho các bạn nước ngoài biết quy định lệ phí lãnh sự do bộ tài chánh Việt Nam ban hành, đó là thông tư 236/2009/TT-BTC.

    English Version của thông tư này ở đây: http://www.mof.gov.vn/portal/page/portal/mof_en/ld

    Đây là cổng thông tin chính thức của bộ tài chánh. Sau khi vào, chọn page 5, tiếp đó chọn Sign document number tại 236/2009/TT-BTC.

    Các bạn sẽ thấy biểu mức thu phí lãnh sự chính thức.

    Còn để có bằng chứng, hãy đến đại sứ quán đó mà làm visa vào Việt Nam.

  2. Trung Kiên says:

    Trong hoàn cảnh và tình thế của nhân dân Việt Nam hôm nay, hành động của anh Đoàn Văn Vươn và Đỗ Xuân Cang rất đáng trân trọng.

    Cám ơn sự can trường của các Anh.

    Kính chúc các Anh sức khoẻ, kiên cường và nhiều nghị lực!

  3. Cộng sản nhí says:

    Hởi những Dân oan và những người bị áp bức hãy vùng lên hành động như Anh Vươn thì công lí và sự thật mới được lôi ra ánh sáng!!!

  4. Thuy hang says:

    Không khó hiểu cho chế độ CSVN, đây là cái chế độ áp đặt quyền lực, cai trị độc đoán…

  5. NGÀN KHƠI says:

    BIỂU TÌNH MỘT MÌNH

    Chuyện đời vốn ít xưa nay
    Một mình một chợ cũng đi biểu tình
    Dẫu trong tuyết lạnh lặng thinh
    Nhưng bầu máu nóng nhiệt tình là đây
    Đỗ Xuân Cang đúng gương này
    Nơi quê cũng thế chính Đoàn Văn Vươn
    Đã mang ý chí mười phương
    Một mình đơn độc dễ đâu ngại gì
    Tự do dân chủ chỉ vì
    Nhân quyền chính đáng cho người thế gian
    Một thân cũng chất đại bàng
    Còn hơn chim sẻ lan man cả bầy
    Chuyện đời Đông cũng như Tây
    Trong hay ngoài nước cũng vầy mà thôi
    Bất công khi đẩy tận nơi
    Phải bùng phát dậy rõ thời lạ chi
    Thế nên người có thức thì
    Mới mong đất nước đến khi huy hoàng !

    Non ngàn Võ Hưng Thanh
    (06/02/12)

  6. Lê Dân Việt says:

    Đại sứ quán là bộ mặt của một chế độ, nhân viên sứ quán ít nhất thì cũng là những người có ăn học, nhưng nhân viên sứ quán và ngay cả đại sứ CSVN đều hành xử như một lũ cô đồ, luôn luôn lợi dụng quyền hành để làm tiền đồng bào một cách trắng trợn, hành vi của những kẻ vô văn hóa, vô giáo dục. Bọn này thực ra chỉ là những tên mật vụ, công an chìm đóng vai nhân viên sứ quán. Thế nhưng chính những tên côn đồ, chó săn này luôn tự cho mình là “trí thức” và có văn hóa một cách hợm hĩnh. Lũ khốn này nhiều khi đóng vai dân chủ giả cầy lên diễn đàn ở Hải ngoại và ngay ĐCV này, để bênh vực cho cái láo, cái lừa của đảng cướp ngày CSVN. Chúng chỉ là đại diện của đảng cướp ngày CSVN chứ không phải là đại diện của tổ quốc Việt nam.

  7. Cách Mạng Hoa Cải says:

    Bài viết của anh Việt Hoàng cũng hay lắm.

    Ở trong nước đang cần những người như ông Đoàn Văn Vươn.
    Nơi hải ngoại rất cần những người như ông Đỗ Xuân Cang.

    Công hàm không chữ ký của ĐSQ gởi cho sở di trú Séc là hành động tự lột áo cho người xem lưng, để cho người Séc biết rõ trình độ ngu dốt của ĐSQ-VN.

  8. BAUXIT HÀNỘI says:

    Hoan hô anh Đỗ Xuân Cang!

    Bọn Cộng sãn Việt nam đã lộ rõ bộ mặt thảo khấu. Và anh đã đi đầu , anh đã chứng tõ cho bọn chúng thấy : Thời kỳ đàn áp trí thức LS Nguyễn Mạnh Tuờng ,cụ Phan Khôi Bỏ , Nhân văn giai phẫm đã qua rồi .
    Không dám dùng bạo lực , phải bỏ súng xuống , bọn côn đồ cộng sãn VN hiện đang bó tay.
    ” Ngày nay, đội ngũ trí thức nhất định không hề bại về mưu trí truớc một bọn côn đồ bợm bãi quốc tế bôi nhọ và làm nhuc nhân dân Việt nam khắp nơi”.

Leave a Reply to Cách Mạng Hoa Cải