|

Cậu bé bán thuốc lá dạo ở VN trở thành nhà khoa học tài giỏi ở Mỹ

GS. TS. Trương Nguyện Thành. Ảnh: Xaluan.com

Một nhà khoa học thành danh ở Mỹ với nhiều công trình nghiên cứu và hằng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế xuất thân từ một cậu bé bán thuốc lá dạo ở chợ Gò Vấp, Sài Gòn. Câu chuyện của Giáo sư-Tiến sĩ Hóa học Trương Nguyện Thành hiện đang giảng dạy tại trường đại học Utah, Hoa Kỳ, là niềm hãnh diện của người Việt trên trường quốc tế và là tấm gương đáng khâm phục để giới trẻ Việt Nam noi theo.

Năm 11 tuổi, cậu bé Thành đã bắt đầu bươn chải, dãi dầu mưa nắng để kiếm tiền phụ mẹ nuôi 9 anh chị em sau khi cha mình bị liệt bán thân. Ngày ngày, sau giờ tan trường từ giữa trưa đến tận 9, 10 giờ đêm, cậu bé rong ruổi với thùng thuốc lá trên vai đi bán dạo quanh bến xe lam chợ Gò Vấp. Năm 1976, khi Việt Nam mở chiến dịch đưa cư dân ra các vùng kinh tế mới xa xôi, hẻo lánh, gia đình Thành chuyển xuống Lái Thiêu xoay sở tậu được một miếng ruộng nhỏ và một cặp trâu. Ở tuổi 15, Thành bỏ nghề bán thuốc lá dạo để chuyển sang đi cày thuê cuốc mướn. Việc học của cậu bé bị cản trở và chi phối rất nhiều bởi công cuộc mưu sinh vất vả hằng ngày, nhưng ý chí quyết tâm theo đuổi con đường học vấn để đổi đời đã vun đúc trong lòng cậu bé từ rất sớm.

Tiến sĩ Thành chia sẻ:

“Tôi có tư duy thích học, những lúc rảnh rỗi, tôi thường lấy sách đọc. Chỉ có môn toán là tôi học được vì không đòi hỏi tập trung nhiều. Cứ rảnh là tôi ngó qua một cái rồi để cái đầu tôi làm việc. Tôi được sự dạy dỗ của ông nội và ba tôi. Họ thường khuyên rằng học vấn là con đường ngắn nhất để đưa một người không có gì tới thành công.”

Tới năm học lớp 12, con đường học vấn của cậu bé nghèo, lam lũ bắt đầu rẽ bước ngoặt, xuất phát từ một đáp án dí dỏm của Thành trước câu hỏi của thầy đố các học sinh giỏi. Ấn tượng trước sự thông minh của Thành, người thầy đã soạn đưa cho cậu bé một số sách để tham khảo.

Giáo sư Trương Nguyện Thành kể lại:

“Năm 1979, Việt Nam lần đầu tiên tổ chức kỳ thi toán toàn quốc. Thầy tôi có đem mười mấy cuốn sách cho tôi mượn, bảo tôi đọc cho biết rồi tới dự lớp thầy dạy cho các học sinh giỏi dự thi toán. Tôi rất cảm động trước nghĩa cử này. Mỗi tối sau giờ làm ruộng, tôi đốt đèn dầu đọc sách từ 9 giờ tới 12 giờ đêm. Thời điểm đó, ở Việt Nam, hạnh kiểm là vấn đề khá quan trọng. Hạnh kiểm tôi tương đối xấu nên cô hiệu trưởng không cho tôi đi thi học sinh giỏi toán. Ông thầy lén đưa tôi đi theo đội tuyển, may quá tôi thi đậu. Tỉnh Bình Dương lúc đó chọn khoảng 30-40 em học sinh giỏi toán lên trên tỉnh học chuyên toán trong 3 tháng. Sau 3 tháng, họ tuyển lại lấy 5 em. Tôi cũng may mắn lọt vào trong 5 em đó. Cũng vì thế, ba tôi nhận ra rằng tôi có tiềm năng. Từ lúc đó, ông khuyên tôi nên nghỉ đừng đi cày thêm mà tập trung học. Và từ đó, ông tìm cách cho tôi ra nước ngoài.”

19 tuổi, sau khi thi đậu vào đại học Bách Khoa, chàng thanh niên Trương Nguyện Thành vượt biên sang Mỹ. Sau 1 năm ở trung học với những khó khăn bước đầu về ngôn ngữ, anh từ giã gia đình bảo trợ người Mỹ để bắt đầu cuộc sống tự lập ngay từ năm thứ nhất đại học. Để trang trải sinh hoạt phí trong thời đèn sách, phần đông các bạn trẻ ở đây thường phụ việc ở nhà hàng, tiệm giặt ủi, hay đi giao báo. Riêng trường hợp của Thành, anh tìm đến một người thầy và xin được theo chân làm việc trong phòng thí nghiệm để bắt đầu công việc nghiên cứu ngay từ năm đầu đại học, một công việc thường bắt đầu ở bậc cao học. Số tiền kiếm được đủ trang trải các khoản chi phí hết sức tiết kiệm hằng ngày. Còn học phí của anh chủ yếu nhờ các khoản vay từ nguồn quỹ dành cho sinh viên và các phần học bổng của chính phủ. Sau 4 năm đại học, anh ra trường với bằng cử nhân hóa học cùng với 4 văn bằng phụ về lý, toán, công nghệ thông tin, và thống kê.

Tốt nghiệp đại học, anh đi thẳng vào chương trình tiến sĩ. Trong thời gian nghiên cứu hậu tiến sĩ, anh dành được học bổng của Qũy Khoa học Quốc gia dành cho các tiến sĩ trẻ có tiềm năng vì lúc tốt nghiệp tiến sĩ, anh đã có 16 bài nghiên cứu trong khi trung bình một tiến sĩ khi ra trường xuất bản chừng 4-5 bài nghiên cứu. Năm 1992, anh về làm Giáo sư hóa cho trường đại học Utah. Một năm sau, anh được chọn là 1 trong những nhà khoa học trẻ nhiều triển vọng của Hoa Kỳ, với giải thưởng 500 ngàn đô la cho công tác nghiên cứu. Năm 2002, anh được cấp bằng Giáo sư Cao cấp, tức bậc cao nhất trong 3 cấp Giáo sư của Mỹ.

Những yếu tố nào giúp một cậu bé lam lũ, nghèo khó từng bán thuốc lá dạo, cày thuê cuốc mướn ở đáy xã hội Việt Nam lột xác, đổi đời thành một nhà khoa học danh tiếng tại Mỹ?
Giáo sư-Tiến sĩ Trương Nguyện Thành cho biết:

Người đó có tiềm năng trời phú. Thứ hai, có môi trường giúp họ phát triển. Thứ ba, người đó có nhận thức được rằng mình có cơ hội đó hay không.

Tiềm năng chỉ là khả năng, muốn đạt được thành công đòi hỏi phải có môi trường để phát triển. Môi trường không cho phép người đó phát triển, thì cũng không làm được. Điển hình là người Việt ở Mỹ hay ở nước ngoài thành công rất cao, thế nhưng tại sao ngay tại Việt Nam không có những ngôi sao như vậy?

Khi tôi bước chân vào trung học ở Mỹ, có một cậu vượt biên cũng giống trường hợp như tôi, đi một mình, được một gia đình Mỹ bảo lãnh. Cậu ta cũng ở gần nhà tôi. Khi tới Mỹ, tôi và cậu ấy có cùng một cơ hội như nhau. Tôi cố gắng hơn, tôi vào đại học. Còn cậu ta làm việc cho một hãng gà Tây, kiếm tiền liền. Một năm sau, tôi về lại làng thăm ba mẹ nuôi và ghé thăm thằng bạn. Công việc nó làm chỉ đứng móc ruột gà Tây thôi, chờ con gà chạy qua, đưa tay vào móc ruột gà ra. Nó khoe với tôi nó có được chiếc xe hơi. Còn tôi lúc đó vẫn chưa có gì. Sau 4 năm đại học, tôi trở về, anh bạn vẫn còn móc ruột gà Tây. Anh đã có được một căn hộ, có TV lớn, dàn máy xịn, xe hơi sports. Còn tôi vẫn chỉ một thùng sách quèn. Sau 5, 6 năm sau, tôi trở về, cậu bạn vẫn còn làm chỗ cũ nhưng cho biết phải đổi nghề vì đau nhức xương khớp tay do làm việc ở phòng lạnh. Lúc đó, tôi sắp ra tiến sĩ. Đó là cái điều kiện thứ 3 mà tôi muốn nói: người có tiềm năng, có môi trường, mà không nhận thức được cơ hội của mình và quyết tâm đạt được cơ hội đó. Thật sự, tôi không có xe hơi, không có bạn gái, không có tình phí, ở nội trú, ăn mì gói. Cho nên, chi phí tôi rất ít. Tôi làm việc trong phòng nghiên cứu chỉ đủ sống. Tôi ra đại học trong túi chỉ có 200 đô la, nợ nhà nước khoảng 15 ngàn đô la (mỗi năm khoảng 3-4 ngàn tiền học phí cộng với tiền phụ thêm để sống), cùng một thùng sách và một giỏ quần áo cũ.”

Thành công ở xứ người, Giáo sư Thành trở lại Việt Nam, giúp thành lập Viện Khoa học Công nghệ Tính toán TP.HCM bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2009. Vừa tiếp tục giảng dạy tại trường đại học Utah ở Mỹ, vừa giúp điều hành Viện nghiên cứu tại Việt Nam, Viện trưởng Trương Nguyện Thành nói về công việc của mình:

“Điều khiển một viện nghiên cứu từ xa rất khó. Cho nên, có một viện trưởng tại Việt Nam chuyên lo các vấn đề hằng ngày như làm việc với chính phủ, hợp đồng, hay mướn người. Còn tôi phụ trách chiến lược phát triển về khoa học, kêu gọi những người khác về giúp phát triển.”

Ngoài ra, cá nhân ông còn nhận bảo trợ cho các sinh viên giỏi từ Việt Nam sang Mỹ du học bằng chính nguồn quỹ nghiên cứu của ông. Đích thân Giáo sư Thành đứng ra phỏng vấn tuyển chọn người tài, và từ năm 2001 tới nay, ông đã tài trợ cho trên dưới 20 sinh viên Việt Nam sang Mỹ học tập, nghiên cứu. Trong số này có nhiều người đã trở về giúp ông phát triển Viện nghiên cứu tại Việt Nam.

Tiến sĩ Trương Nguyện Thành tâm sự:

“Thời còn đi cày mướn, lời nguyền của tôi là nếu tôi thành công, tôi sẽ đem cơ hội đó cho lại những người khác. Đó là tâm nguyện của tôi lúc còn ở đáy xã hội Việt Nam. Tôi thường nói chuyện với học trò của tôi khi họ tới cảm ơn tôi đã cho họ cơ hội. Tôi bảo họ không cần cảm ơn tôi. Điều họ có thể trả ơn tôi là đem cơ hội đó cho một vài người khác. Chính vì vậy, một số đệ tử của tôi về lại Việt Nam, giúp tôi lập Viện. Tôi gieo những hạt giống và từ đó sẽ nhân thành những hạt giống khác. Một con én không làm nên nổi mùa xuân. Tôi chỉ là người mở đường. Những người khác bước chân theo, làm cho con đường rộng ra, nhẵn thêm, dễ đi hơn.”

Giáo sư Thành nói ai cũng mơ ước thành công, nhưng chỉ có những người chịu khó nỗ lực mới tới được đích đến:

“Tôi chỉ có một lời nhắn nhủ với các sinh viên ở Việt Nam rằng trên đời cái gì cũng có giá phải trả. Nếu muốn thành công, phải chấp nhận trả cái giá đó. Thành công là một con đường đi chứ không phải là một điểm đích. Tôi không nói tôi đã thành đạt điều gì, chỉ là một con đường mà khi quay lại tôi thấy tôi đã đi được rất xa rồi.”

Con đường thành công của Giáo sư -Tiến sĩ Trương Nguyện Thành trải qua bao nhiêu năm gian nan, thử thách. Cậu bé bần cùng, lam lũ ở Việt Nam qua đến Mỹ cũng đã nếm trải bao nhiêu những thiếu thốn, khó nhọc để có được vị trí đáng nể như ngày hôm nay. Đó là nhờ sự quyết tâm vượt khó vươn lên, sẵn sàng trả giá cho con đường đã chọn.

Nguồn: VOA

 

22 Phản hồi cho “Cậu bé bán thuốc lá dạo ở VN trở thành nhà khoa học tài giỏi ở Mỹ”

  1. Tien Pham says:

    “Năm 2002, anh được cấp bằng Giáo sư Cao cấp, tức bậc cao nhất trong 3 cấp Giáo sư của Mỹ.”

    “[B]ằng Giáo Sư Cao Cấp” nghe hơi bị confused. Ở Mĩ, các chức vị GS được trình bày (theo thứ tự quân giai, từ thấp đến cao) như sau:

    1. Giáo Sư Thỉnh Giảng (lecturer). Vị này chỉ có 1 công việc duy nhất là đứng lớp. Kô cần phải làm nghiên cứu (research). Các vị này thường là những GS đáp ứng được nhu cầu lớp tối của trường. Các lớp tối này vừa đủ “chuyên nghành”, kô general quá, kô specific quá. Vì những lớp “chuyên nghành” (specific, technical) thường đi sâu vào nghành và thường được mở trong ngày, một năm 1 lần. Người kô biết cứ tường là “GS Thỉnh Giảng” là to lắm! Thực ra, chức vị này chỉ hơn TA (teacher assistant) 1 nhỉnh. TA là những chức vị dành cho nghiên cứu sinh (grad students), để họ vừa đi học vừa đi làm. Luôn tiện trau dồi những kiến thức căn bản từ cấp cử nhân.

    2. GS “Trợ Lí” (GS Trợ Giảng, Assistant Prof). Tôi kô biết dịch chữ “assistant” ra làm sao cho đúng nghĩa. Vị này ngoài việc đứng lớp, còn phải làm research.

    3. “Phó” GS (Associate Prof)

    4. GS (Prof)

    Từ Assistant Prof đến Prof có khoảng 10-20 năm, tuỳ theo “tuệ căn”, khả năng giảng dạy, và mức độ làm research. Khả năng giảng dạy thường là những phản hồi, đánh giá (feedbacks, evaluations) của sinh viên lấy lớp. Khả năng làm research thường được đánh giá qua những công bố bài nghiên cứu (gọi là (research) papers, (research) literatures) trên những tạp chí kĩ thuật (chuyên nghành.) Còn hàm GS (Prof) thì cũng lấy phản hồi, đánh giá của lớp mà họ giảng dạy, nhưng phần nhiều là để rút kinh nghiệm. Đã lên tới chức GS (Prof) rồi thì rất khó bị trường đuổi. (Giông giống như 9 vị Thẩm Phán (Justice) ở Toà Án Tối Cao (Supreme Court) của HK. Cương vị Thẩm Phán này, 1 khi đã bổ nhiệm, là 1 cương vị cả đời.

    Chức vị Hậu TS (thường được gọi là post doc) để chỉ những người TS chỉ làm research kô thôi. Thường thường họ là team leader (hay supervisor), thay mặt advisor, dẫn dắt nghiên cứu sinh làm research về 1 đề tài gì đó.

    Hệ thống ĐH tại HK rất cấp tiến, vì các kiến thức được cập nhật ngay tức thời. Nhất là những kiến thức mới, nhiều khi còn đang trong vòng nghiên cứu. Các GS đứng lớp của họ là những GS có làm research, và họ mang những kiến thức được thu thập trong research ra giảng dạy. Tôi có nghe 1 vị là Prof tại UCLA bàn luận về sự học vấn ở VN với sự học vấn ở Mĩ. Ông này từng học ở Úc rồi sang Mĩ đi dạy. Ông (người Việt, đi du học ở Úc từ hồi trước 75, bạn thời TH của bố tôi) nói rằng ở VN, học sinh học hết sức ở cấp trung học (TH, để thi vào ĐH), nhưng lên ĐH thì phè. Còn ở Mĩ thì ngược lại, học sinh TH ở Mĩ phè hơn, nhưng ở cấp ĐH thì khác hẳn. SV ở Mĩ có nhiều động lực (motives) và sáng kiến hơn. Một phần là vì đội ngũ GS (prof) của họ giỏi quá. Một phần kia nằm trong phần triết lí về nền giáo dục tại Mĩ. Nền giáo dục của người Mĩ kô đòi hỏi HS TH phải lên ĐH. Kô chịu sức ép thi vào ĐH, phần vì nền giáo dục TH là điều bắt buộc, TH Mĩ dễ hơn, say, TH VN (thời điểm 1980-1981), rất nhiều. Chính bản thân tôi đã nghiệm sinh điều này. Vì thế dân Mĩ hầu hết ai ai cũng học hết TH. Lên tới ĐH, SV phải chăm lo tới việc học của mình, vì họ tự nguyện lên ĐH mà. Do vậy, cấp ĐH “khó” hơn. Càng lên cao càng khó, vì đương sự tự nguyện mà.

  2. Huong Nguyen says:

    Một bài viết khá… confused!
    Từ cái “thiên đường” CSVN, rất nhiều người Việt khốn khổ, tương lai sẽ chẳng có gì nếu không nói là sẽ hoàn toàn mù mịt, tăm tối đã tìm được 1 cơ hội để vươn lên và thành công lớn ở hải ngoại mà ông Thành chỉ là 1 trong những người như thế.
    Bài viết có nói ông Thành là 1 người “vượt biên” sang Mỹ…. không biết ông đi bằng gì và tại sao ông phải rời Việt-Nam để bây giờ trở về và kêu gọi những người khác giúp (Việt-Nam) phát triễn…
    Có rất nhiều khía cạnh để phát triễn lắm! Và phải phát triễn như thế nào mới đúng với yêu cầu của đất nước trong tình hình hiện nay? Chọn lựa 1 thái độ là quyền của ông Thành và những người như ông Thành. Là 1 độc giả tôi thấy cần phải làm sáng tỏ 1 vấn đề : Thật ra đất nước Việt-Nam hiện nay đang cần cái gì và những con người như thế nào? – đó là câu hỏi mà những người tự nhận là “trí thức” chân chánh nên có 1 thái độ rõ ràng?. Năm xưa khi Pháp đô hộ Việt-Nam, cũng có rất nhiều nhà “trí thức” Việt-Nam ra cọng tác với Pháp và họ cũng có rất nhiều lý do để biện minh cho sự chọn lựa của mình… đối với những người như thế này tôi chỉ còn biết nói lại với họ 1 câu chuyện đã làm đề tài tranh luận trong văn học Việt-Nam mà có lẻ những người như ông Thành không có dịp để hiểu:
    Anh hởi Tôn Quyền anh có nhớ?
    Trai ngay thờ chúa, gái thờ chồng…

  3. haile says:

    Tôi có ấp-úng, lúng-túng trong suy-nthĩ. Làm sao so-sánh hai công-dân Việt-Nam là hai nhân-vật “Trí-thức” đều do các nước tư-do dân-chủ đào-tạo. Ông Trương-Nguyện-Thành (Bần-cố-nông, không có đất) vượt biên chạy trốn (ai ?). Đã thành danh Nhà Khoa-Học có hạng tại Mỹ. Ông Ngô-Bảo-Châu (Tiểu-tư-sản, hay tư-sản mại-bãn. Chay trốn, hay du-học ?) Đã thành danh Nhà Toán-học tai Pháp. Cả hai người “TRÍ-THỨC” đã tự-nguyện “LÀM GƯƠNG DẪN ĐƯỜNG” trở về “XIN” hoà-hợp hoà-giải ! Khoa-học-gia Thành về Sài-Gòn bỏ công tốn tiền túi lúi-húi vất-vả…. Toán-học-gia Ngô-Bảo-Châu về Hà-Nôi, chưa bỏ công, không tốn một xu tiền túi, còn được Việt cọng “dúi” cho một biệt-thư nguy-nga cả triệu Dollars Mỹ ? Chưa đủ, còn cấp thêm 650 tỷ đồng Hồ-chí-Minh không điều-kiện, không cần chứng-minh bằng kết-quả, không lo hoàn lại. Tự-do hình-thành Viện Khoa-Học-Toán cao cấp (Không-gian-ảo ?) Giải-đoán thề nào để có “Định-nghĩa Trí-thức” đúng giữa hai Nhân-vật nầy ?

  4. Hồng Gấm. says:

    Các bác bỏ nước ra đi chỉ học được vài cái bằng hoá học thì ăn nhằm gì. Người bên cách mạng chúng tôi ra nước ngoài du học đậu được nhiều bằng cấp cao hơn nhiều. Con của đồng chí Nguyễn Tấn Dũng nè, cả 4 đứa con đều tốt nghiệp ở nước ngoài, lấy bằng thạc sĩ, và đậu thủ khoa ở bên đó. Ông Thành đó được trường đại học nó cho 500 nghìn đô để nghiên cứu thì ăn nhằm gì. Con của đồng chí Nguyễn Tấn Dũng được trường bên Anh nó cho hơn 5 triệu đô để đi lại giao dịch trong việc nghiên cứu thôi.

    Bên phía cách mạng còn nhiều người tài giỏi hơn nhiều. Con của đồng chí Lê Duẩn cũng đậu thạc sĩ về ngành vi tính. Con của đồng chí Phạm Văn Đồng thì thạc sĩ ngành Bang Giao Quốc Tế. Con của đồng chí Tố Hữu thì làm thạc sĩ về Tàu Sân Bay Viễn Dương, con của đồng chí Lê Đức Thọ cũng lấy bằng thạc sĩ Công Nghệ Tạo Hình.

    Các bác bỏ nước sang đấy tụi nó đâu dám tin tưởng, sợ cho các bác học cao rồi lại bỏ nước tụi nó nữa thì sao. Tụi nó chỉ cho học tới phó tiến sĩ thôi. Chưa có bác nào học lên tới thạc sĩ.

    • Hoang Le says:

      Bạn có biết sự khác nhau giữa thạc sĩ và tiến sĩ không?

    • Việt Anh says:

      Đúng rồi ông Thanh này làm sao bằng các quý tử của bọn lãnh đạo cs !! Qua bên Mỹ cũng đói lê lết mới lấy được mãnh bằng !! đáng gì đâu mà hãnh diện ! Các quý tử nhà ta thì được ” nuôi” bằng xương máu của nhân dân Việt Nam mà trong đó cũng có người thân ông Thanh ! Cái khoản xương máu này mấy quý tử có đầu thai lộn lên lộn xuống trăm kiếp làm người cũng ” húp ” chưa hết ! ” Máu me” dư giả thế kia mà không giật mãnh bằng thủ khoa thì uổng quá !!!

  5. Lê Thiện Ý says:

    Tội nghiệp cho biết bao tài năng trẻ ở VN hiện nay, vì nghèo không đóng đủ “học-phí-trường-công” phải bỏ dở việc học, không có điều kiện vươn lên như GS Trương Nguyện Thành. Tiếc quá !
    Trước đây tôi chưa từng nghe danh biết tiếng Ô. Thành (dù đã về nước trước GS NBC).
    Trong khi Ngô Bảo Châu được “đảng” ủng hộ và tâng bốc hết lòng trên các phương tiện truyền thông NN thì GS Trương Nguyện Thành âm thầm thực hiện lý tưởng cuả mình. Có bất công không ?

  6. Danphuong says:

    Từ một người dưới đáy xã hội VN, bỏ nước ra đi với ý nguyện là phải thành đạt, Trương Nguyện Thành đã thành đạt một cách khó tưởng tượng nổi:
    -Giáo sư cao cấp của một Viện Đại học Mỹ. với 16 công trình nghiên cứu sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, được thưởng 500.000USD.
    -Trở về giúp nước bằng cách thành lập Viện nghiên cứu Tính,Toán tại TP HCM từ năm 2009, đã tuyển chọn nhân tài ,bỏ tiền túi bảo trợ cho 20 sinh viên VN sang Mỹ học tập và nghiên chứu, và nhiều người trong số này đã trở vế VN phụ giúp Ông phát triển Viện….
    Một hoạt động lớn lao, nhân bản, hữu ích và thầm lặng một cách đáng kinh ngạc của một tâm hồn Việt đáng kính. (nếu không có bài viết này thì có mấy ai biết được hoạt động cùa GS Thành) .
    Nghĩ về GS Ngô bảo Châu, cũng là một người trẻ thành đạt nơi xứ người, cũng mang vinh quang về cho đất nước, đoạt giải Fiels, được thưởng 15.000USD(*), nhưng khi về nước thì linh đình và ồn ào hơn nhiều. Những người muốn “ăn theo” cái vinh quang của NBC đã đã lấy tiền của dân thưởng cho NBS một căn hộ 500.000 USD và giao cho NBS 30 triệu USD để tùy nghi lập Viện Toán cao cấp.
    Từ đó NBC trở thành người tăm tiếng và cũng không ít tai tiếng!
    Tôi có ý định đưa hình ảnh của 2 người Việt thành đạt nọi xứ người để chúng ta cùng suy ngẫm.
    (*) Chuyện bên lề: Trong ngành Toán quốc tế có một giải thưởng rất lớn trị giá hơn 1 triệu USD, đúng là giải “Nobel” của Toán học.(Giải Fiels là giải tổ chức hàng năm cấp cho những nhà toán học trẻ dưới 40 tuổi, với phần thưởng là 15.000USD) Giải “Nobel” Toán học là giải thưởng cho ai chứng minh được định lý cuối cùng của Ferma. Lại cũng là một người VN. Đó là anh Võ Văn Rân, một người không học vị học hàm. Anh Rân trước đây là một Trung Úy trong quân lực Việt nam Cộng hòa. Sau năm 75, anh đi tù (Được “đảng ta” gọi lmôt cách “nhân đạo” là đi học tập cải tạo) Tù về anh và gia đình được Mỹ cho đi định cư theo diện HO (Humanitarian opperations).Sang đó hàng ngày anh đi làm việc để kiếm sống; thì giờ rảnh anh nghiên cứu Toán học. Sau bao nhiêu năm vắt óc anh đã chứng minh đươc Định lý cuối cùng của Ferma. Anh gửi bài giải đến Ban tổ chức giải thưởng. Theo quy định của Ban tổ chức giải: Bài giải được công bố rông rãi trên nhiều tạp chí Toán học cao cấp quốc tế. Nếu sau một năm không có ai phản bác được công trình chứng minh này thì xem như Định lý Ferma đã được chứng minh xong. Nhưng than ôi! Anh Võ văn Rân gửi bài chúng minh của mình, sau hơn một năm chẳng thấy ai phản bác, mà cũng không thấy Ban tổ chức công bố kết quả. Anh lại kiên nhẫn gửi lại một lần nữa , được Ban tổ chức phản hồi là đã nhận được bài gửi đi. Anh chờ đợi thêm một năm nữa, cũng chẳng thấy ai phản bác , và cũng chẳng thấy ai công bố kết quả. Anh buồn bã tâm sự ” Chắc là mình không có bằng tiến sĩ ( chỉ có bằng Tú tài của VNCH cấp) không có học hàm GS của một Đại học nào, Không có sự bảo trợ và giới thiệu của Đại học nào, …Tôi nghĩ trong hơn 2 năm mà không có ai phản bác thì tôi tin chắc là tôi chứng minh đúng….Hy vọng con tôi sẽ nhận được giải thưởng 1 triệu USD này…” ( Xem Khoahoc.net, từ khóa Võ Văn Rân). Ngạc nhiên chưa! Lại cũng là một người Việt nam tại hải ngoại!

  7. Thaophuong says:

    Ui thui thui , thế là ngô bảo châu &phò mã nguyễn Bao hoàng hết chổ đứng rồi ! Hu ! Hu !

  8. NGÀN KHƠI says:

    CON NGƯỜI

    Con người tồn tại ở đời
    Hơn loài sinh vật chỉ nhờ tài năng
    Nhờ văn hóa, văn minh phát triển
    Nhờ chân tài, xã hội tiến lên
    Trước tài giúp ích bản thân
    Sau tài lợi ích cộng đồng thế thôi
    Nhưng có tài phải cần có học
    Chẳng học chi liệu có chi tài
    Tài như hạt giống ẩn tàng
    Học hành khai mở như màn mở ra
    Dẫu sao hoàn cảnh phải cần
    Mưa hòa gió thuận giúp cành mau vươn
    Đó là yếu tố môi trường
    Môi trường xã hội con đường tiến thân
    Thế nên xã hội rất cần
    Vừa là kẻ địch vừa thân với mình
    Nên số mệnh cũng là yếu tố
    Số tồi thì kẻ địch bế ta
    Còn như có số nở hoa
    Bao người thân thiết vì ta giúp vào
    Cho nên bao kẻ ở nhà
    Tài gì chắc khác mưa sa vũng lầy
    Còn ai đi Mỹ đi Tây
    Thanh vân gặp hội tháng ngày nên duyên
    Chuyện đây đúng chuyện ông Thành
    Có tên Trương Nguyện nên đành số hên
    Đã thành thì tất phải nên
    Đã là trương nguyện mình ên cũng thành
    Nhân đây phải nói một lời
    Con người có số như trời có mây
    Vài dòng nhắn khắp Đông Tây
    Làm sao xã hội luôn đây con người !

    Non Ngàn Võ Hưng Thanh
    (06/02/12)

  9. thuy says:

    Ở nam Cali, tại trường đại học Y Khoa tại UCI(Irvine) có 1 trường hợp giống chuyện đời thật kể trên, đó là chuyện GS Bác Sĩ Nam Nguyễn. Khi cậu bé đánh cá 18 tuổi rời khỏi Nha Trang trong chuyến vượt biên cậu bé này chỉ học cấp 2 , bỏ học vài năm để tìm cách mưu sinh giúp cha mẹ. Cậu bé đó nếu ở VN cũng chỉ là ngư dân và có thể bị bọn Tầu Cộng đánh cho mềm xương chứ không là GS Chủ Nhiệm bộ môn Ngoại Nhi tại UCI.

  10. Dân Chửi says:

    VN ta Không biết bao nhiêu ngàn người tài giỏi như GS Trương Nguyện Thành đây, kẹt lại ở VN ngoài Bắc cũng như trong Nam, chỉ vì lý lịch “xấu” mà phải chịu mai một tài năng. Ôi, phải chi VN ta đừng có Bác và Đảng!!!!! Đời ta mà có Bác và Đảng là đời ta khốn nạn, chỉ trừ phi chúng ta cam tâm biến thành chó tay sai hay loài khỉ vượn gì đó cho thật giống với các đảng viên đảng CSVN, thì còn có cái đổ vào mồm!!!! Chúc mừng GS Trương Nguyện Thành đã tìm được nơi “đất lành” và nỗ lực thành công!!!!

    • motnguoidanviet says:

      Cảm ơn Đàn chim việt đã cho đăng bài nầy và cũng xin cảm ơn những dòng phản hồi của bạn Dân chửi. Mong sao cả bài viết và lời phản hồi được phổ biến rộng rãi tại Việtnam

Phản hồi