|

Năm mới bàn chuyện cũ

Cuối năm Tân Mão vừa qua rộ lên những cuộc tranh luận sôi nổi về chuyện “bất đồng chính kiến” ở ViệtNamxung quanh lời phát biểu của ông Lương Thanh Nghị- phát ngôn viên Bộ ngoại giao ViệtNamrằng: “Tại ViệtNamkhông có ai bị bắt vì lý do chính kiến”. Chỉ vì không có cách nào để biện minh cho những hành động đàn áp nhân quyền trắng trợn của mình, Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam thông qua Bộ Ngoại giao thường xuyên đưa ra những phát biểu mâu thuẫn và mang tính tuyên truyền như thế.

Xét theo ngữ nghĩa câu chữ của lời phát biểu, thì câu nói của ông Lương Thanh Nghị có thể được hiểu theo hai cách:

Một, đó là lời khẳng định của chính quyền Việt Namvới thế giới rằng lâu nay họ đã tôn trọng quyền tự do bày tỏ ý kiến, tự do ngôn luận của người dân ViệtNam. Và dựa theo ý này, những người đang đấu tranh có thể vô hình trung coi nó như một cam kết của chính quyền.

Hai, đó là lời phủ nhận rằng ở Việt Namkhông hề có người bất đồng chính kiến mà chỉ có những kẻ vi phạm pháp luật.

Theo cách hiểu thứ nhất, căn cứ vào thực tế hiện trạng Việt Nam, lời khẳng định này là dối trá- một sự dối trá thô thiển. Vì trước khi ông Lương Thanh Nghị đưa ra phát biểu này, nhiều người bất đồng chính kiến đã bị bắt và bị tuyên phạt những bản án nặng nề, như gần đây nhất là trường hợp ông Nguyễn Văn Lía, bà Hồ Bích Khương, ngay cả một người bày tỏ lòng yêu nước đơn sơ nhất như bà Bùi Thị Minh Hằng cũng bị đưa vào “cơ sở giáo dục”. Và sau lời tuyên bố đó, nhạc sĩ Việt Khang đã bị bắt (soạn nhạc cũng là một cách bày tỏ quan điểm xã hội và chính kiến). Vậy chúng ta có thể kết luận lời tuyên bố đó trước sau không phản ánh đúng thực tế hiện tình ViệtNam. Và nếu coi nó như một cam kết, thì cam kết đó vô giá trị vì nó đã bị vi phạm. Đơn giản đó chỉ là lời chối tội vô căn cứ. Quả tình, đối với một chế độ tàn ác và dối trá trong đối nội, nhưng lại bất lực và đơn độc trong vị thế quốc tế thì chỉ có thể đưa ra những tuyên bố lố lăng như thế thôi. Điều đó dễ hiểu!

Theo cách nhìn nhận thứ hai đối với tuyên bố này, trước tiên chúng ta có thể hiểu rằng chính quyền cộng sản ViệtNamđã gián tiếp khẳng định ở ViệtNamkhông có người bất đồng chính kiến. Đây cũng là luận điệu thường thấy ở các cấp lãnh đạo chính quyền địa phương và an ninh cộng sản. Những người này không nhận thức được rằng khi phát ngôn như vậy họ đã chứng tỏ cho người ta biết là họ không hiểu ngay cả một vấn đề căn bản nhất của xã hội loài người.

Trong thế giới con người đa dạng và nhiều sắc thái, việc bất đồng trong bất cứ lĩnh vực nào cũng là điều bình thường; chỉ có sự hoàn toàn đồng thuận mới là bất thường. Trạng thái đồng thuận theo kiểu “ý đảng, lòng dân” là một trạng thái ảo tưởng, nó chỉ tồn tại trong tưởng tượng, hoặc chỉ là sự bịa đặt không ngượng mồm. Mỗi cá nhân là sự kết tập những yếu tố khác nhau, theo những cách cũng khác nhau. Sự tồn tại của mỗi cá nhân trong xã hội là đặc thù, vì thế ý chí và nguyện vọng của mỗi người không bao giờ hoàn toàn giống bất kỳ ai khác ngoài họ. Sự mâu thuẫn giữa các cá nhân và sự xung đột giữa các nhóm người là điều dễ hiểu và tự nhiên.

Điều này cũng tương tự trong chính trị, trong cùng một đảng phái cũng có nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau. Ví dụ như trong hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ở Hoa Kỳ cũng có nhiều nhóm sắc thái chính trị khác nhau như: khuynh tả, trung hữu, cực hữu. Và ngay cả trong cùng một khuynh hướng, các chính trị gia cũng không hoàn toàn đồng thuận về mọi vấn đề. Che đậy, trấn áp sự bất đồng là cách đi ngược với tự nhiên; và việc trực tiếp hay gián tiếp khẳng định không có bất đồng chính kiến ở ViệtNamlà cách nói còn dốt hơn cả việc nói một cộng một bằng ba.

Điều thứ hai chúng ta cần lưu ý trong cách hiểu  này là sự đánh đồng những người bày tỏ quan điểm khác biệt với những người vi phạm pháp luật. Dựa theo điểm a khoản 7 điều 6 của Nghị định số 63 của Chính phủ Việt Nam thì bất cứ ai bày tỏ quan điểm xã hội, chính trị trái với quan điểm của Đảng cộng sản đều có thể bị chụp cho cái mũ “Cung cấp, trao đổi, truyền đưa hoặc lưu trữ, sử dụng thông tin số để chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, phá hoại khối đoàn kết toàn dân”, bị phạt tiền từ 70 đến 100 triệu đồng vì lý do “vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin”. Với mức độ nghiêm trọng hơn, điều 79 và 88 trong Bộ luật hình sự được xếp trong nhóm quy phạm pháp luật quy định về tội xâm phạm an ninh quốc gia. Với sự quy định mơ hồ và đầy dã tâm trong hai điều luật này, bất cứ ai đối kháng với nhà cầm quyền đều trở thành tội phạm, chứ không chỉ là vi phạm pháp luật nữa (người vi phạm pháp luật hình sự thì gọi là tội phạm).

Hệ thống luật pháp ViệtNamlà một tập hợp của những khiếm khuyết về cả nội dung lẫn hình thức. Nói rõ hơn, luật nội dung (luật bản thể) và luật thủ tục (luật hình thức) đều thể hiện trình độ lập pháp kém cỏi lẫn chủ ý lập pháp bất minh của chính quyền cộng sản (thông qua các nhà lập pháp của họ). Dựa vào luật pháp Việt Nam, khó có thể tìm được Công lý, dựa vào các điều 79, 88 và 258 khó có luật sư nào bênh vực hiệu quả cho những thân chủ bất đồng chính kiến, cùng lắm thì chỉ có thể nêu lên những tình tiết giảm nhẹ trong vụ án mà thôi.

Những ai tin tưởng có thể dùng hệ thống luật pháp này để tranh đấu cho sự tiến bộ thì lắm lúc họ sẽ thấy mình đi vào ngõ cụt. Bởi thật nghịch lý khi ta dựa vào một thứ sai lầm, tồi tệ để tranh thủ cái tốt đẹp. Theo Bộ luật hình sự của nhiều nước dân chủ tự do, chế định về tội phản loạn và lật đổ chính quyền nhất thiết không thể thiếu vắng sự định nghĩa rõ ràng về một hoạt động chống đối mang tính bao lực, hay cổ súy cho bạo lực. Một hành động tuyên truyền, chống đối nhắm vào chính quyền bằng bất cứ phương tiện gì, để hội đủ cấu thành tội phạm hình sự phải có yếu tố tối cần thiết là “violence”, tức bạo lực. Một cách hợp lý, một hành động chỉ được định nghĩa là chống phá và âm mưu lật đổ khi có yếu tố bạo lực. Trên lập trường này, dù tôi có viết bài đả kích Đảng cộng sản và Chính quyền ViệtNamthậm tệ (miễn sao phải có căn cứ để không bị khép vào tội vu cáo) nhưng không khuyến khích vũ lực và hoạt động vũ trang thì tôi không thể bị khép vào tội phạm hình sự. Nói cách khác, chỉ khi nào tôi dùng ngòi bút của mình, hay bất cứ phương tiện gì tôi có, cổ vũ cho việc lật đổ chính phủ bằng vũ lực thì tôi mới bị buộc tội âm mưu lật đổ hoặc tuyên truyền chống phá Nhà nước. Bất cứ sự sụp đổ nào có nguyên nhân từ những hoạt động đối kháng ôn hòa đều không phải là “tội” của những người đối kháng, mà chính là cái tội không biết sửa chữa của Chính quyền.

Cũng xin lưu ý thêm một chút về định nghĩa của từ “chống phá”. Động từ này thường gây ra cảm giác khuếch trương về mức độ nghiêm trọng của sự đả kích nhắm vào một đối tượng nào đó. Khi nói đến từ “chống phá” ta thường nghĩ ngay đến một đối tượng thù địch. Mức độ nghiêm trọng càng được thổi phồng hơn khi đối tượng bị đả kích đó là Nhà cầm quyền. Thực tế, không phải bất cứ ai đả kích ta cũng là kẻ thù của ta.  Điều đó càng được khẳng định khi sự đả kích diễn ra một cách ôn hòa. Vì những bất đồng tự nhiên của con người như tôi đã nói ở trên, sự phê phán và thậm chí là sự đả kích luôn có thể xảy ra ngay cả giữa những người được cho là có cùng lập trường. Cái tâm thức sợ hãi đối lập làm những người cộng sản nhìn thấy đâu cũng là kẻ thù. Chính điều này góp phần khiến họ có những hành động tự biến mình thành kẻ thù của nhân dân.

Đấy là tôi chưa nói đến một điều rằng: Đảng cộng sản ViệtNamchỉ là một tổ chức chính trị trong xã hội ViệtNam, một cách đúng nghĩa nó không nằm hệ thống lãnh đạo quốc gia. Nó có được lãnh đạo quốc gia hay không, phải do người dân quyết định chứ không phải là tự phong. Và dù có là Đảng lãnh đạo, thì thực chất những người nhất định của Đảng ngồi trong Quốc hội hay Chính phủ chứ không phải cả một cái Đảng ngồi lên ngai vàng. Nếu Đảng Cộng sản không ngang tàng tự phong cho mình cái vai trò lãnh đạo quốc gia như được quy định trong điều 4 Hiến pháp thì họ chỉ ở trong cái thân phận của một tổ chức hoạt động trong khuôn khổ luật pháp như bất cứ tổ chức nào khác trong xã hội. Và việc đả kích bất cứ một tổ chức chính trị, tổ chức chính trị xã hội, tổ chức xã hội nào… cũng là điều bình thường nếu không muốn nói là cần thiết. Nếu tôi viết bài phê phán một tổ chức dân sự nào đó, thì hành động của tôi có bị gọi là “chống phá” tổ chức đó không? Không, người ta chỉ nói là tôi đả kích, hoặc chống lại một hành động cụ thể của họ chứ không phải là chống phá họ. Vậy tại sao khi phê phán Đảng cộng sản và chính quyền ViệtNamthì đột nhiên sự phê phán đó trở thành “chống phá”? Bởi vậy, chúng ta thấy rõ: ngay cả cách dùng từ trong “luật” của họ cũng cho thấy họ chuẩn bị sẵn một cái mũ để chụp cho những người đối lập.

Đó là tôi nói về luật. Nhưng các chế độ độc tài không bao giờ dùng luật và những quy định độc đoán mà họ đặt ra để tước đoạt tự do của công dân thì không phải là luật. Thật vây, những quy định trái với Công pháp quốc tế, cái được công nhận toàn cầu là tốt đẹp (tương đối), những quy định chống lại tự do, an sinh và hạnh phúc của con người (trái với luật tự nhiên) thì không phải là luật. Dựa vào cái gọi là “luật pháp” của họ thì bất cứ khi nào họ cũng có thể tìm ra ở đâu đó trong đống hỗn độn ấy những điều khoản để buộc tội những người lên tiếng phản đối ôn hòa. Nếu chưa thể bắt, họ đưa vào cơ sở giáo dục hoặc phạt một số tiền lớn gấp 10 lần hơn số tài sản của chúng ta. Nếu có thể bắt được, họ dùng ba cái còng mang tên: điều 79, 88 và 258 của Bộ luật hình sự. Ở cái xứ sở này luật pháp chính là Đảng cầm quyền. Vấn đề là trong tình hình thế giới, khu vực và đất nước nhiều biến động hiện nay, họ tiếp tục là vua, là luật pháp được bao lâu nữa?!

Dù sao đi nữa, nhân dịp đầu xuân, tôi cũng xin gởi lời kính chúc quý vị cộng sản có đủ can đảm để hành động và phát biểu một cách lỗi lạc. Hãy nhìn những tấm gương của các nhà độc tài trên thế giới thời gian vừa qua, từ Ben Ali củaTunisia, Mubarak của Ai Cập đến Gaddafi của Lybia. Có chế chế độ độc tài nào có một kết thúc tốt đẹp không (cho bản thân kẻ độc tài và gia đình họ)? Con đường độc tài là con đường nhiều rủi ro và nguy hiểm, ngay cả trong một quốc gia lớn mạnh và có vị thế như Nga thì tương lai của Putin cũng không thể gọi là ổn, chứ đừng nói gì chế độ độc tài của một đất nước nhược tiểu như Việt Nam. Sự chọn lựa Dân chủ của tập đoàn độc tài Miến Điện là sự lựa chọn khôn ngoan biết mình biết người. Quý vị có muốn làm những kẻ khôn ngoan?

Tam Kỳ ngày 6 tháng 2 năm 2012

© Huỳnh Thục Vy

© Đàn Chim Việt

 

 

56 Phản hồi cho “Năm mới bàn chuyện cũ”

  1. Timsuthat says:

    Thục Vy giỏi lắm. Có nhiều điểm để khen, nhưng ở đây, chỉ cần nêu một việc là Vy đã dùng chữ nghĩa rất chính xác để đủ bẻ gẫy biện luận của những điều nhà nước kết tội cho gia đình Vy.

    Luôn cầu chúc mọi bình an, ơn lành cho cô Vy và gia đình.

  2. T. says:

    Nghe lời mấy người lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam nói nghe sướng tai lắm, nào là: ” nãnh đạo nà đầy tớ của nhân dân”; ” bốn tốt, mười sáu chữ vàng”; “ở Việt Nam không có ai bị bắt vì bất đồng chính kiến”; ” Tự do tôn giáo tại Việt Nam hoàn toàn được tôn trọng”;…điều này ai cũng thấy rõ, Đảng cướp này nói vậy mà không phải vậy, chỉ riêng có một vài tên Việt Kiều đốn mạt ở California lâu lâu lại lên tiếng ca tụng cái Đảng cướp này có phải vậy không ông N.K.T.A.?

  3. butnua says:

    Đề nghị hai cháu Thục Vy và Ngọc Tuấn mỡ lớp dạy kèm mấy ông “Trí thức phản biện” bài học yêu nước chống ngoại xâm và kẻ nội thù.Các ông này càng học mang nhiều hàm càng ngu,càng lú lẩn như ông Tổng Bí thư đảng cướp CS.
    Kẻ sỉ:Tu thân,tề gia,trị quốc,bình thiên hạ
    Trí thức Xạo Hết Chổ Nói: Vinh thân,Phì da,bán nước,hù thiên hạ.
    Dù sống duới chế độ Cọng Sản man rợ,ngu xuẩn dối trá,nhưng gia đinh họ HUỲNH xứng đáng là những KẺ SỈ thế hệ con cháu cụ Huỳnh Thúc Kháng.Chúc gia đình các cháu khang an.

    • Bần-Nông says:

      Bác ơi! Đề nghị của bác ko có vẽ “lô dzík” (phát âm theo chệt=CSVN, theo Mỹ là “lá dzịk”, theo Anh là “lố dzịk” phải ko Thục-Vy?). Chúng đã sợ thằng Tàu đang “phọt” chất “ô uế” ra quần rồi, thì còn tâm trí đâu mà “học” với “hành”? Chất “ô uế” của chúng đang “thối rùm” chẳng những lan rộng trong đất nước VN mà còn lan tràn cả thế giới bác ko thấy sao? Bác nên đề nghị cụ Lê Hiền Đức yêu cầu đại sứ VN tại Washington gửi về 1 số “tả hiệu pampers màu hồng” (loại của female) để bịt chất “ô uế” đó lại, ko thôi nó “thối” mãi, cháu đây nín thở có ngày đứt hơi mất. Cám ơn bác trước…

  4. Bần-Nông says:

    Lo phản hồi các comments mà quên phản hồi bài viết, thật “đoản” quá! Xin lỗi anh Huỳnh Ngọc Tuấn & Thục-Vy nha! Bài viết rất hay, có tư duy lý luận rất vững chắc, mình rất thích. Dưới mái trường XHCN mà đào tạo được những người có tư duy lý luận vững chắc như thế nầy sao (ước gì các bạn trẻ VN đều có tư duy như thế)???!!! Đúng là “hổ phụ, sinh hổ tử” mà, “hổ tử” có phần trội hơn :-). “Con hơn cha là nhà có phúc” phải ko? Đóa hoa “tự do, dân chủ, & nhân quyền” sẽ tỏa hương thơm trên lãnh thổ VN một ngày ko xa lắm đâu. Hãy vững niềm tin. Ko thấy hương hoa “nhài” đã lan tỏa trên nền trời Á-Châu đó sao? Kính chúc anh Huỳnh Ngọc-Tuấn, Huỳnh Thục-Vy, Huỳnh Trọng-Hiều, cùng gia đình đặng vạn sự may mắn & an lành. Kính chúc…

  5. dietbannuoc says:

    gửi cô Vy:
    Tôi thật không hiểu, một con người như cô, được may mắn sinh ra trên đất nước Việt Nam này, ăn học ở đây, cả nhà cô sống được đến hôm nay là nhà cái chế độ này. Tôi cũng thông cảm cho cô về nhận thức non kém này, nhưng dù sao cô cũng đã tốt nghiệp cấp 3, cũng đã học qua 12 lịch sử VN thì cũng phải biết ít nhiều chứ. Đâu phải vì những đồng tiền dơ bẩn ấy của bọn bán nước mà đam tâm làm tay sai cho chúng, để cuối cùng mang lại bất hạnh cho cả gia đình mình.

    • Bần-Nông says:

      Thưa anh bạn, khi anh viết những dòng chữ trên anh có hiểu anh nói gì ko? Xin trích câu: “cả nhà cô sống được đến hôm nay là nhà cái chế độ này” hết trích. Xin thưa, nếu ko có chế độ nầy thì gia đình cô Thục-Vy sẽ có cuộc sống tự do, hạnh phú, & ấm no hơn. Anh biết đồng lương của anh đang lãnh hiện nay để lên diễn đàn nầy làm công việc “hù dọa” người khác do đâu mà có ko? Do ĐCSVN đã cướp được trên mồ hôi nước mắt của đồng bào VN. Anh thấy bao nhiều xương máu của người dân đã đổ xuống vì sự cướp giựt của ĐCS các anh (như CCRĐ, NVGP, Thái Bình, …vv… và mới đây là Tiên Lãng) đứng đầu là vị lãnh đạo vĩ đại Hồ Chí Minh của các anh mà thế giới ngày nay liệt kê là “greatest Monster”, hãy vào trang mạng dưới đây để xem thành quả của vị lãnh đạo yêu quí của các anh. Anh nói cô học mới tốt nghiệp cấp 3, nhưng sự hiểu biết của cô, nói xin lỗi, anh ko xứng đáng là hoc trò cô ấy nữa, đừng nói chi lên diễn đàn nầy dạy khôn kẽ khác. Nều là người biết chuyện & khôn ngoan thì anh nện “xéo” đi nhé!

      Hãy vào trang mạng nầy để xem thành tựu cao quí của vị lãnh đạo thần thánh của các anh nhé! Bỏ qua rất uổng…
      http://www.filibustercartoons.com/monsters.htm

      • dietbannuoc says:

        Không biết tên Bần nông này có phải người Việt không, nếu là người Việt mà ăn nói như vậy thì quá ngu, không khác nào chửi cha mình. Không lo làm chi có lợi cho đất nước, mà đi tung váy, nịnh bợ con nhỏ Vy…

      • Bần-Nông says:

        @dietbannuoc
        Thưa bạn, tôi nghỉ mỗi người đều có 1 nhận thức, cao siêu hay nông cạn. Cho nên khi đọc comment của bạn, tôi thấy bạn chẳng có nhận thức chi cả. Tôi nghỉ khi đọc bài cô Vy viết, bạn nên phân tích & phệ bình 1 cách có tư duy lý luận 1 chút. Nếu bạn đồng ý hoặc ko đồng ý thì nêu ra quan điểm của bạn. Đằng nầy bạn ko phê bình mà lại nói xấu 1 người phụ nữ có tư duy như thế, thì bạn là người như thế nào? Tôi xin dừng ở đây vì có nói nhiều, tôi cũng ko học ở nơi bạn được điều gì cả. Còn bạn muốn “diệt bán nước” thì tôi chỉ bạn comment phía dưới, chứ tôi ko có “khả năng”.

      • HoanKiem says:

        Chú hay cô dietbannuoc lai bắt đầu dùng lời của người CS thường có: thô bỉ, mầy tao và luôn một luận diệu hoc thuộc lòng thô thiển đó là chỉ có người CS là yêu nước còn phần lại là bán nước hết. Ngoài ra họ không biết lý luận, phản biện những diều người khác nói. Nên cái phản ứng thiếu hoc cuối cùng của kẻ dựa vào quyền lực là ” bắt” .

    • Bần-Nông says:

      @dietbannuoc
      Và anh bạn có nickname là “dietbannuoc” xin hiểu là “diệt bán nước”, thì tôi chỉ anh đi “diệt” họ nhé! Anh nên diệt những tên nào bán đất & biển đảo cho TC như là Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Trường Sa, Hoàng Sa, & Biển Đông. Anh bạn nên diệt những tên nào “hèn với giặc, ác với dân” nhé! Anh làm được những chuyện đó, thì anh bạn sẽ trỡ thành “người hung” của dân tộc VN đấy nhé! Hãy mạnh dạng lên tiêu diệt lũ bán nước đó nhé!. Hoan hô anh bạn…

    • Conrongchautien says:

      Tôi cũng thật không hiểu , một đất nước VN duới sự cai trị tàn bạo của chế độ CS phi nhân tính đã trỡ nên một đất nước tụt hậu so với các nước láng giềng , nạn nghèo đói và sự bóc lột sức lao động của nhân công tràn lan khắp nơi , mại dâm đủ kiểu , tện nạn xã hội giang hồ băng đảng , quan lại cán bộ thông đồng tham nhũng chồng chất , người người tìm đường thoát thân ra ngoại quốc để mưu sinh bằng mọi cách từ hằng bao nhiêu năm qua mà thế giới nhìn vào ai ai cũng thấy …Vậy mà sao có người vẫn ngoan cố bán rẽ lương tâm cho chế độ CS tàn bạo , chấp nhận làm thân khuyễn mã cho chế độ CS tàn bạo, rồi quay lưng cắn lại những đồng bào khốn khổ của mình , cắn lại những người dân can đảm như là gia đình Thục Vy dám đứng lên vạch mặt sự độc tài , tham nhũng thối nát của Đảng . Thiệt là những con người công cụ của guồng máy Đảng trị này , có còn lương tâm nào của một con người bình thường hay không ?

  6. NGOẠI CÃM says:

    MỘT QUẺ BÓI,

    Ai ai cũng rất nguỡng mộ những những khối óc biết phân biệt phải trái ,nguỡng mộ những quả tim biết rung động cho công bằng bác aí, cho đồng loại qua đấu tranh cho Công bằng Dân chũ . Phân biệt và rung động cần đặt trên SỰ THẬT ….
    Truớc mắt là Tranh đấu cho Công bằng Dân chũ ,một sự nghiệp cao qúi và nghiêm túc…cần ngay thẵng và đứng đắn. Những trò ma nớp rẻ tiền , không dối gạt mãi đuợc và cũng có ngày mai sáng suả .

  7. Trương Tam says:

    Tặng Cô Huỳnh Thục Vy.

    Đất nước điêu tàn bởi Cộng nô

    Non sông nhoè nhẹt bức dư đồ

    Tuốt gươm nữ kiệt – thay trâm lượt

    Múa ngọn bút thần – đổi cuộc chơi

    Thân liễu dặm dài – chân chẳng mõi

    Sen trong biển lửa – chí nào vơi

    Tiếng thét vọng vang trời Đại Việt

    Hy sinh xuân sắc đổi thay đời !

    Trương Tam (VN 16-02-2012)

  8. kbc 3505 says:

    Cũng cần hiểu rõ là đảng cộng sản VN cai trị đất nước là một sự liên kết chặt chẽ bởi hàng triệu cán bộ đảng viên. Họ chia nhau nắm hết tất cả mọi vị trí quyền lực từ thấp nhất như thôn, làng, ấp, xã cho tới vị trí cao nhất nước như các bộ, ngành, quốc hội, chủ tịch đảng, chủ tịch nước để cai trị, họ giám sát dân rất chặt chẽ bởi luật do chính họ đặt ra, người dân không được bầu nắm bất cứ chức vụ hành chánh nào nên khó mà kết hợp, tụ tập hay xuống đường với số lượng đông đảo để biểu tình hay lật đổ chính quyền được. Không giống như mấy anh dộc tài Ben Ali củaTunisia, Mubarak của Ai Cập hay Gaddafi của Lybia. Họ chỉ là những cá nhân hay một phe phái nhỏ chứ không có được một tập thể to lớn và liên kết chặt chẽ như đảng cộng sản VN, nên khi lòng dân uất hận xuống đường chống đối, cộng thêm sự hỗ trợ bên ngoài nên chính quyền dễ bị lật đổ.
    Trường hợp VN vẫn khả thi bằng nhiều cách:
    1/ Tự diễn biến. Cán bộ và đảng viên thức tỉnh và kết hợp với nhân dân.
    2/ Nhà nước tự thay đổi vì lợi ích của nhân dân và đất nước như trường hợp Miến Điện.
    3/ Vì sức ép từ bên ngoài trong tình hình thời cuộc để khỏi mất nước vào tay ngoại bang.
    4/ Và cuối cùng là đấu tranh gây súc ép bắt cộng sản phải thay dổi.
    Cách nào cũng có thể xảy ra. Chỉ mong xảy ra sớm cho người dân bớt khổ.

    kbc3505

    • Bần-Nông says:

      Bạn ơi! Khối CS Đông Âu còn kinh hoàng hơn ở Á Châu nữa kia, mà bạn thấy nó có tồn tại đâu? Bạn thấy diễn biến của sự sụp đỗ phát xuất từ đâu? Đâu cần phải có cán bộ góp sức? Miễn sao toàn dân đoàn kết 1 lòng đứng lên lật đỗ chế độ dành lại quyền tự do & tự chủ cho mình. Do đó cuộc đấu tranh trên phương diện truyền thông rất quan trọng trong giai đoạn hiện nay. Thời đại internet cũng là 1 phương tiện rất hữu hiệu. Tôi tin ngày ấy cũng ko còn xa lắm đâu. Thân ái…

      • kbc 3505 says:

        Trả lời bạn Bần Nông,
        Thưa bạn Bần Nông, bạn nòi đúng. Như bạn cũng biết, nói đúng ra chế độ cộng sản Đông Âu sụp đổ không phải do dân xuống đường. Sư sụp đổ của cộng sản Đông Âu là do sự sụp đổ chủ nghĩa cộng sản phát xuất từ cái nôi là Liên Xô, mà Liên Sô sụp đổ không phải vì người dân xuống đường biểu tình mà vì diễn biến của thời cuộc do lãnh đạo chóp bu thay đổi chính sách và có sự tham dự của những lãnh đạo đảng viên khác. Thêm vào đó, sức ép từ bên ngoài (Hoa kỳ, Vatican…) cũng một phần giúp cho sự sụp đố càng mau chóng. Và cũng do nhiều yếu tố khác nũa…
        Lãnh đạo VN không đủ can đảm để bắt chước Liên Xô vì sự suy nghĩ của họ khác, trừ khi người dân đoàn kết xuống đường chấp nhân hy sinh xương máu. Điều này nói thì dễ nhưng hành động thì không dễ, như tôi đã nói vì nhà nước kiểm soát rất chặt chẽ. Nói thế không có nghĩa là không thể xảy ra.
        Người dân VN mình rất đoàn kết trong quá trính chống giặc ngoại xâm, nhưng lại không đoàn kết chống giặc nội xâm. Tôi nghĩ không hẳn là người dân họ sợ mà họ chấp nhận cuộc sống tạm đủ hiên tại, trừ phi dồn họ vào đường cùng như trường hợp anh Vươn ở Tiên Lãng.
        Bạn nói cũng đúng. Theo nhận định của tôi, thời gian dẫn đến thay đổi không còn xa nũa. Nếu nhà nước thay đổi chỉ cần cho có tự do thông tin báo chí, chính quyền sẽ sụp đổ ngay. Đây là điều chế độ cộng sản sợ nhất từ xưa tới nay, họ rất sợ điều này, nên điều này sẽ không bao giờ xảy ra, trừ khi họ muốn sụp đổ mau lẹ.
        Tóm lại, không có gì tồn tại mãi theo thời gian. Nếu so sánh cuộc sống hiên tại bây giờ với 37 năm về trước, VN cũng đã thay đổi nhiều, nhưng vẫn chưa đủ, vẫn chưa theo kịp đà tiến xã hội và văn minh thời đại. Họ phải thay đổi và thay đổi lẹ, nếu không cũng sẽ bị loài người đào thải theo thời đại high technology.

        Thân ái,
        kbc3505

      • nt says:

        “Lãnh đạo VN không đủ can đảm để bắt chước Liên Xô vì sự suy nghĩ của họ khác”

        Xin dẫn chứng? Vì bắt chước Tàu chăng?

      • kbc 3505 says:

        Chào bạn nt,
        Cám ơn bạn đã đặt câu hỏi. Xin giải thích với bạn như sau:
        Thứ nhất là họ không muốn mất quyền lực vì họ đã hy sinh cả cuôc đời mới đoạt đươc chiến thắng. Họ không muốn mất quyền lực khi chưa có của cải.
        Thứ hai là do áp lực của Tàu, không thể sống đối nghịch với 1 anh CS khổng lồ bên cạnh.
        Thứ ba là còn mù quáng, quá đam mê chủ nghĩa CS.
        Thứ tư là họ không biết yêu nước thương dân
        Thứ năm là trình độ nhận thức còn kém so với CS Liên Sô hay Đông Âu.

        Nhưng điểm 1 và 2 là quan trọng nhất. Như bạn thấy đó, cán bộ đảng viên bây giờ giầu sụ chứ đâu có như thời điểm 1990. Và vì không thoát khỏi áp lực của Tàu nên CSVN đã dâng đất dâng biển rồi đó.

        Thân ái,
        kbc3505

      • Bần-Nông says:

        @kbc 3505
        Thưa bạn, tôi ko mấy đồng thuận 1 số điểm bạn đưa ra. Bấy lâu nay, kinh tế VN phát triển qua sự lệ thuộc vào kinh tế TQ rất nhiều, nếu họ muốn thoát ảnh hưởng đó, thì họ phải nắm bắt một nền kinh tế khác để quốc gia ko bị xáo trộn. Mà nền kinh tế nào VN muốn đánh bắt. Tôi nghỉ ko ai khác hơn là Mỹ, nhưng muốn thế, thì họ phải cải thiện tự do, dân chủ, nhân quyền cho đất nước (điều kiện để đến gần Mỹ hơn). Điều nầy sẽ làm xáo trộn cơ chế chính trị của ĐCSVN, thành thử họ ko dám tiến hành sự thay đổi nầy. Thân ái…

      • nt says:

        Sau hơn 36 năm, cs HN đã vơ vét của cãi miền nam và sức lao động của cã nước mà họ vẫn chưa thấy đủ quyền lực thì hỏi bao nhiêu năm nữa để cho họ thỏa mãng?

        Để tồn tại csvn phãi chạy theo tàu trong thời kỳ Liên Sô và
        Đông Âu sụp đổ. Nếu thật Hà Nội nuốn có dân chủ cho VN thì lúc đó chỉ là việc trở bàn tay.

        Bây giờ ko muộn, Miến Điện là người tiên phong và VN chỉ
        nối gót thì hỏi TC phản ứng như thế nào cho biết.

      • Bần-Nông says:

        Thưa bạn, comment của tôi ko đưa ra chi tiết của diễn biến làm cho chế độ CS Đông Âu bị sụp đỗ (ta có thể đọc thông tin để hiểu các diễn biến nầy). Tôi chỉ đề cập đến tổng thể mà thôi. Với tôi, những cải cách của ông Gorbachev chưa chắc gì ông muốn làm cho chủ nghĩa CS Nga sụp đỗ (nghi vấn), nhưng người dân & các thế lực Nga thời bấy giờ đã nắm bắt cơ hội nầy đưa đến sự sụp đỗ của nó.

        Với đảng CS thì họ kiểm soát nhau rất chặc chẻ. Bạn thấy khi các đảng viên còn đương quyền, thì có ai lên tiếng cải cách nầy nọ đâu? Nếu họ cải cách & làm thiệt hại quyền lợi của “nhóm lợi ích” mà phần đông là đảng viên, thì họ sẽ bị triệt tiêu ngay (dẫn chứng trong quá khứ). Vì thế có người muốn cải cách thì cũng ko được. Đến khi về vườn rồi thì họ đưa ra trăm ngàn thứ cải cách. Tức nhiên các đảng viên họ cũng hiểu rõ vấn đề, nhưng họ vì bất tài (có thể) & ko tự tin cho nên họ ko dám đưa ra cải cách nầy nọ. Họ sợ nó ảnh hưỡng đến sinh mạng họ & gia đình (đó cũng dễ hiểu thôi).

        Như bạn thấy, khi nhóm CS Đông Âu bị sụp đỗ, nước nào cũng bị khũng hoảng về kinh tế, ngoại trừ Đức (nhưng cũng bị khốn đốn 1 thời gian). Tại sao vậy? Theo tôi nghỉ, thì các nước CS ko có vốn (tư bản) & công nghiệp cao để bắt kịp nền kinh tế thị trường hiện nay (ko có cái đuôi định hướng theo XHCN đâu nha!). Như bạn thấy VN ta lúc nào cũng hô hào là có nền kinh tế thị trường, nhưng mới đây, khi 4 TNS Mỹ sang VN, Nguyễn Tấn Dũng có nhờ các TNS nầy nói giúp TT Obama hãy công nhận kinh tế VN là nền kinh tế thị trường đó sao? Bịp & bịp…

        Nếu muốn cải cách, thì phải tìm phương hướng nào đưa VN tiến bộ, phát triễn, có tự do dân chủ, & ít đỗ máu (nếu ko càng tốt) nhất. Dân tộc VN đã đau khổ nhiều rồi (hơn 4000 năm – trong đó có B. Nông), thì chúng ta ko nên làm họ khổ nữa. Thân ái…

      • Bần-Nông says:

        Xin nói thêm cho bạn rõ, ĐCS thế giới, đứng đầu là ĐCS TQ, đang giẩy chết. Mấy năm gần đây Ôn Gia Bảo luôn hô hào cải tổ cơ chế chính trị của TQ, nhưng ĐCS TQ lo sợ nếu làm vậy, sẽ có cơ nguy hủy bỏ những thành tựu kinh tế quốc gia mà họ cố gắng gầy dựng bấy lâu nay. Vì thế, nhân sự nổi dậy của người dân làng Ô Khảm, họ dựa vào đó để lấy địa điểm nầy làm thí nghiệm thể chế tự do dân chủ. Nếu thí điểm nầy thành công, thì họ sẽ từng bước thay đổi cơ chế chính trị trên toàn quốc. Đó là những nhận xét của mình, mong có được các phản hồi của các bạn cho mình mở rộng thêm kiến thức. Thân ái…

      • kbc 3505 says:

        Gửi bạn Bần Nông,
        Nhận được 2,3 comments của bạn một lúc làm tá hoả tam tinh. Để đỡ mất thì giờ, tôi xin chia sẻ vắn tắt chung với bạn như sau:
        Kinh tế của một quốc gia bây giờ hầu như đều có sự liên đới với nhiều quốc gia khác. Anh buôn bán với tôi, anh mua hàng tôi thi ngược lại tôi cũng phải mua hàng của anh, họ gọi đó là trao đổi mậu dịch song phương, nhưng phải công bằng, nếu không sẽ gây tranh cãi. Vi dụ như Hoa kỳ và China, anh bán cho tôi 10 đồng mà anh chỉ mua lại có 5,6 đồng thì không công bằng. Như bạn cũng biết, thặng dư mậu dịch của China đối với Hoa Kỳ hàng năm rất cao, họ cãi nhau như mổ bò. Dù vậy hai bên vẫn cần nhau. Đây không phải là lệ thuộc, nhưng nếu gọi vậy thì cũng đúng. Vì nếu không mua hàng của nhau thi ai sẽ chết? Chắc chắn là anh China, vi hàng làm ra bán không được sẽ dẫn đến kinh tế đi xuống, hãng sa thải nhân công, thất nghiệp sẽ dẫn đến xáo trộn chính trị. Còn anh Hoa Kỳ thì đi mua hàng nơi khác, tuy mắc hơn nhưng không chết như anh China, chỉ kẹt không có tiền mua nên người dân sẽ bớt chi tiêu, cũng dẫn đến kinh tế đi xuống. Vắn tắt, anh Tàu sợ chết nên hàng năm vẫn cứ cho Mỹ vay tiền để tiếp tục mua hàng của mình. Và gần đây anh Tàu cũng tính cho Âu Châu vay.

        VN đối với China cũng vậy, chỉ khác là VN bị thiệt thòi mà không dám lên tiếng. Gần đây các nước đầu tư có khuynh hướng muốn đổ vốn vào VN làm ăn có tính cách lâu dài, như Nhât, Mỹ (sắp chuẩn bị xây dựng hạ tầng cơ sở) và sẽ còn nhiều nước khác, bất chấp nhân quyền VN xấu hay tốt (thật ra họ cũng chẳng quan tâm, miễn nhân công rẻ là okay). Điều này sẽ giúp VN dần dần thoát khỏi bàn tay Tàu cộng. Đây cũng là một chiến lược của Mỹ muốn cầm chân Tàu cộng bằng kinh tế.
        Còn về lá bài nhân quyền, Mỹ thường xử dụng để tạo áp lực hay make deal với một quốc gia độc tài nào đó. Như trường hợp VN ở đây là chiến lược quốc phòng (cũng để cầm chân anh Tàu). Chính quyền Obama rất muốn bán vũ khí sát thương cho VN nhưng biết sẽ không được quốc hội thông qua nên áp lực VN phải cải thiện nhân quyền. Còn VN thì sợ cải thiện hay thay đổi thì từ từ chế độ sẽ lung lay. Tóm ngắn lại, Mỹ bắt VN phải thay đổi, kinh tế lẫn chính trị. Theo tôi, dứt khoát CSVN phải thay đổi theo Mỹ thôi, vì tiền bạc và con cháu của mấy ảnh đều nằm ở các ngân hàng Thuỵ Sĩ và Mỹ chứ đâu có nằm ở China.
        Vấn đề Liên Xô. Kinh tế Liên Xô vào lúc đó đang đí vào con đường bế tắc, nên đảng cộng sản Liên Xô bắt buộc phải thay đổi. Nhưng vì thay đổi quá mau lẹ nên dẫn đến sụp đổ. Như bạn cũng đã nói, tất cà các nước sụp đổ đều khốn đốn vì nghèo, không vốn đầu tư, thiếu kỹ thuật… Đó cũng là điều dễ hiểu, vì anh đang từ thằng nghèo, muốn giầu thì cũng phải từ từ. Chịu khó làm ăn và tiêu xài ít đi thì sẽ giầu.
        Tóm lại, theo tôi, dù không muốn vì sợ mất quyền lực, CSVN cũng phải thay đổi, vì đó là con đường duy nhất nếu muốn thoát ra khỏi cái vòng kim cô của Tàu. Còn Tàu, họ cũng hiểu nếu không thay đổi hay cởi mở chính trị, sớm muộn gì cũng sẽ bị người dân lật đổ. Vấn đề là cả hai, Tàu và VN, họ chỉ muốn cởi mờ từ từ tuỳ theo sức ép và đòi hỏi của người dân chứ họ không muốn thay đổi chế độ hoàn toàn.
        Vài hàng trao đổi,
        Thân ái
        kbc3505

      • Bần-Nông says:

        @kbc 3505
        Thưa bạn đâu có gì phải tá hỏa tam tinh. Đưa ra comments để tìm hiểu & học hỏi lẫn nhau thôi. Tuy cũng muốn bàn chút ít về đề tài kinh tế (tuy ko chuyên môn & hiểu biết chi nhiều), nhưng cũng xin dừng ở đây, vì mình đã đi xa quá đề tài của bài viết. Xin lỗi Thục-Vy vậy. Thân ái…

  9. Thaophuong says:

    Nguyễn Thanh phượng nghĩ sao về cô gái chưa từng du học tây tàu Âu mỹ như cô này
    Nên suy nghĩ kỷ Phượng à … Không bao lâu nữa Tài sãn bạc tỷ cô có trong tay sẽ được trã lại cho nân dân vì cha cô 3 D đã cướp từ nhân dân = cái nghề Thủ tướng

  10. Đảng Trưởng says:

    XÃ HỘI CỘNG SẢN CHỈ CÓ HAI LOẠI NGƯỜI : ĂN CƯỚP VÀ BỊ CƯỚP .

Leave a Reply to T.