|

Ông Bùi Tín, người đi giữa hai lằn ranh

Nhà tôi có 3 anh em trai, cha mẹ chúng tôi trước khi đi làm, thường chia phiên con cái, vừa học bài vừa túc trực bên ông nội, ông cần gọi phải có mặt, để ông sai khiến, vì ông bị mù. Công việc xoàng thôi, như nấu nước pha trà, chế ra ly mời khách, mài mực xạ viết (1) chữ Nho, ông tôi bị mù, nhưng nhà thường có khách, khách đến xin liễn, đối, hoặc đàm đạo về Phật,  Khổng, Mạnh… Bàn  chuyện thời cuộc, và các cụ cũng thường kể chuyện quê hương, giai đoạn bị Cộng Sản chiếm đóng 1945 – 1954.

Một đứa bé lên chín, lên mười, nghe người lớn “kể chuyện đời xưa” về quê hương mình, tôi hiểu Cộng Sản từ đó, hiểu và tóm tắt về Cộng Sản như sau:

1- Cộng Sản không chấp nhận tôn giáo, trí thức.

2- Người giàu có, là kẻ thù của họ.

3- Gây hận thù và nghi ngờ trong mọi quan hệ.

4- Cộng Sản có toàn quyền giết người và tịch biên gia sản.

Đây là bài học vỡ lòng về Cộng Sản, bài học đáng tin cậy, vì người lớn nói chuyện thản nhiên, nhưng họ không ngờ nó ăn sâu vào tiềm thức của đứa bé. Hơn thế nữa bậc ông bà, cha mẹ không bao giờ nói dối con, cháu, nói dối để làm gì? Họ chẳng phải cán bộ Thông Tin, với xã hội Miền Nam, họ không có một trách vụ nào hết, chỉ thuần túy những người cao niên, gặp nhau nói chuyện cho vui mà thôi. Một bài học đầu tiên, cũng có thể duy nhất, sau đó học hết trung học, không thấy sách vở, thầy cô nào dạy mình chống cộng. Ngay như cuốn Việt Sử – Thế Giới Sử, lớp 12, viết Hồ Chí Minh, chỉ có một dòng, trong phần toát yếu:

“Ông Hồ Chí Minh, lãnh tụ VNDCCH, đã qua đời ngày 2 tháng 9 năm 1969″.

Sách Công Dân Giáo Dục, những bài dạy về Hiến Pháp và tổ chức chính phủ VNCH.

Sách Văn Học, dạy những áng văn thơ hay, bất kể tác giả là ai, ví dụ: Học trò phải đốt đèn học thuộc Lưu Trọng Lư, Huy Cận, Xuân Diệu… Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan,… Học thơ văn của những tác giả này chưa đủ, phải thuộc luôn tiểu sử, cùng những tác phẩm của họ đã xuất bản.

Tôi nhớ không lầm, trước 1975, suốt chương trình trung học đệ nhất và đệ nhị cấp, Bộ Quốc Gia Giáo Dục, không có chương trình dạy cho học trò hiểu Cộng Sản. Nếu có chẳng đáng là bao, so với nhu cầu thời cuộc. Tuổi học trò vì tò mò chuyền tay nhau “ngoài luồng”, nắn nót viết mấy bài thơ của Trần Dần, Phùng Quán, Quang Dũng…

Rời trường học, vào trường lính. Sáu tháng quân sự tại Nha Trang, chỉ duy nhất học 2 giờ chính trị, nhưng kể chuyện tiếu lâm hết 45 phút. Sáu tháng học chuyên môn Tân Sơn Nhất, không có một phút học chính trị!

Từ tuổi thơ lớn lên, quan niệm Chống Cộng cũng như làm việc thiện, đại khái như đánh một con rắn, hoặc giết một con chuột, tránh hoạ dịch hạch…Và tôi tự  bổ sung cho kiến thức chống Cộng nghèo nàn của mình, bằng cách đọc thêm sách, báo. Năm 17 tuổi được hai người bạn giới thiệu vào Việt Nam Quốc Dân Đảng, một đảng phái không đội trời chung với Cộng Sản, nhưng thực chất ở hành động, nhiều hơn học hỏi kiến thức tìm hiểu Cộng Sản. Từ cái vốn liếng không giống ai này, tôi chống cộng mang tính nghệ sĩ, nhiều hơn chiến sĩ. Nghệ sĩ về mặt đối nhân xử thế, với thời gian rất đàng hoàng.

Thời gian: Suốt 16 năm tỵ nạn tại Hoa Kỳ, tôi thường để dành vacation, đợi những người cầm quyền Cộng Sản, hoặc đoàn Văn Công đến Hoa Kỳ, mới lấy phép nghỉ, nhờ vậy bất kể ngày nào tranh đấu, cũng hiện diện.

Đối nhân xử thế: Không ghét người Cộng Sản chung chung, trái lại gặp trường hợp đáng thương, tôi sẵn sàng giúp đỡ: Năm 1982, trên đường từ Long Thành đi Bình Long, dừng chân ở bến xe Sài Gòn, gặp một anh Thượng Uý Bộ Đội, anh gom tiền bạc của xóm làng, từ Bắc vào Nam, để tìm một vùng đất khai khẩn. Gần tới Sài Gòn, anh bị mất sạch sẽ, còn mỗi bộ đồ Bộ Đội, với chiếc nón cối, và đôi dép râu. Tôi đưa anh vào Suối Quýt, Cẩm Đường, cưa củi, ba tháng trời, tình anh em thắm thiết, đến tết chúng tôi chia tiền, ai cũng tranh nhau lấy phần ít hơn! Ngày anh về Bắc, tôi chở mẹ tôi đi chợ, làm bữa cơm tiễn chân, lúc về đến nhà, thấy anh xây mặc vào vách, xe đạp thắng ở cửa, anh bật dậy hai mắt đỏ hoe, ngấn lệ. Tôi nói như nửa đùa: Khóc gì anh, vài hôm thôi, anh về gặp chị và mấy cháu rồi. Kéo vạt áo lau mắt, anh nói: Có phải đâu chú, chú xem đây. Cái ông Nguyễn Khuyến này này. Người làng của tôi, thế mà tôi nào hay biết, anh vừa nói, vừa giở trang sách Văn Học Sử, anh tiếp “Chúng nó dạy tụi tôi, toàn những điều khốn nạn”. À à, còn cái này nữa, anh chỉ trang album, hỏi: Hình chú đây chứ ai, tôi: Dạ, đúng. Ối giời ơi, chúng nó bảo lính ngụy thế này, thế kia. Ba tháng nay tôi gặp chú, các bạn của chú trong Suối Quýt, toàn những người tử tế cả… Không giống một tí nào, so với lời tuyên truyền láo khóet.  (2)

Pha ấm trà, hai anh em ra gốc cây vú sữa tâm sự, tôi nói: Chúc mừng anh tìm được đồng hương (cụ Nguyễn Khuyến) trên xứ Đồng Nai này, còn việc Lính Sài Gòn, anh chưa cần hiểu họ tốt vội, Cộng Sản tuyên truyền, thường nhắm vào vài điều cụ thể. Khi hành quân vào làng CS chiếm đóng, đôi lúc anh em không giữ kỷ luật, bắn trâu bò, heo gà, CS lấy đó tuyên truyền, các anh và người dân không thấy cấp trên trừng phạt những quân nhân vô kỷ luật này. Hơn thế nữa Bộ Đội các anh tử tế hết mực với người dân, cây kim sợi chỉ không đụng tới. Đúng các anh đã làm như thế, thời chiến tranh. Nhưng khi Miền Bắc chiếm được Miền Nam, người dân sẽ mất tất cả, còn Miền Nam thì không. Vì chính quyền Miền Nam tôn trọng quyền tư hữu của con người.

Anh Bộ Đội về xứ, chúng tôi thường viết thư cho nhau. Những tháng ngày tiếp theo, gia cảnh khó khăn quá sức, nhiều lần phải dời nhà (thật ra cái chòi lá), tôi cố giữ những thư từ kỷ niệm, nhưng không sao còn, nhớ và tiếc hoài.

Năm 1982, anh Bộ Đội 43 tuổi, cấp bậc Thượng Úy, một vợ hai con, tôi 28 tuổi, độc thân, cấp bậc Hạ Sĩ Nhất QLVNCH.

Tôi nghĩ, mình đem lòng chân thành đối đãi, sẽ hoán chuyển được tư duy thâm căn, cố đế của một con người.

Ông Bùi Tín

Người dân và cán bộ sống với chế độ Cộng Sản, không khác một diễn viên trên sân khấu, tuồng diễn càng lâu, con người càng thâm nhập vai diễn. Do đó khi mới rời vai diễn, bước xuống cuộc đời, lắm lúc điệu bộ và lời nói đôi khi còn vướng vất. Thỉnh thoảng nhiều bài viết của ông Bùi Tín, làm người “bên này chiến tuyến” bực mình. Phô diễn sự bực mình có nhiều cách, tùy thuộc về trình độ, và sự giáo huấn từng gia đình. Một số ít “bên này chiến tuyến” cũng đòi hỏi thái qúa. Muốn ông Bùi Tín phải “tròn trịa như hòn bi!” (Chữ trong thơ Nhân Văn Giai Phẩm). Thiết nghĩ không cần thiết như vậy, điều nào ông viết đúng, chúng ta ghi nhận, điều nào chưa đúng nên viết bài phân tích, trên tinh thần tương kính, giống như thầy cô từng dạy mình, viết văn theo thể loại bình giảng, thời đệ nhất cấp thì hay hơn. Đọc những bài chửi ông Bùi Tín, tôi nghĩ: Ngoài “bên này chiến tuyến”, còn có bàn tay “lạ”? Chắc ông Bùi Tín, hơn ai hết đã nhận ra. Hy vọng ông không buồn, và nản lòng. Khi dùng ngòi bút và vốn liếng của mình, chia sẻ lại cho hậu thế những hệ lụy Cộng Sản, một khổ nạn dân tộc và quê hương đang gánh chịu.

Ông Bùi Tín, hoặc bất cứ ai khác, đều phải chán chường, mòn mỏi vì đã qúa lâu sống trong sợ hãi và dối trá, khi họ có thiện chí bước ra khỏi nơi tăm tối, dù chỉ mới một bước thôi. Chúng ta có quyền mừng vui hân hoan, đón chào. Số bước còn lại, thuộc về trách nhiệm của những trái tim có lòng nhân ái, biết chân thành yêu thương.

Mới đây báo Cộng Sản viết bài đề cập ông Bùi Tín!

Đề tài: Bùi Tín tuổi xế chiều ở Paris

tác giả Nguyễn Đăng An, (NĐA) bài viết có thể chia 4 phần:

Phần 1: Tác giả muốn đưa trái bóng Bùi Tín, cho hải ngoại đập, NĐA nhắc lại lời ông Bùi Tín ca ngợi Võ Nguyên Giáp – thưa ông An, chuyện bình thường thôi, hơn hai trăm ngàn tù cải tạo, sau 1975 ai không ca ngợi bác đảng? Ông Bùi Tín cũng chỉ là một tù nhân “tự giác” chứ hơn kém gì,

Phần 2: NĐA được nhà nước cử đi Paris, làm thông tấn xã, nhân chuyến công tác, NĐA có ý tìm gặp ông Bùi Tín, như một nhu cầu cá nhân. Nhưng ở đoạn gần kết thúc NĐA lộ ra cái đuôi “Mời ông Bùi Tín về nước” lấy tư cách một công dân nước CHXHCNVN, đảm bảo an toàn cho ông Bùi Tín, điều kiện: Buộc ông Bùi Tín phải viết bài phản tỉnh, ăn năn.

Như vậy NĐA nói đi công cán cho TTXVN, nhưng thực chất, đảng sai anh ta đi kêu gọi ông Bùi Tín, làm một anh hề già. Đây mới chính là nhiệm vụ đảng giao cho NĐA, chuyến đi hồi tháng 1/1997. Đời nào ông Bùi Tín chịu, NĐA và đảng mất công toi.

Phần 3: NĐA trách cứ ông Bùi Tín, chửi bác Hồ. “vì sao dám xúc phạm đến niềm tin thiêng liêng của dân tộc?”. Thật ra chính đảng CSVN, Nguyễn Đăng An và ông Bùi Tín biết rất rõ: Hồ Chí Minh chẳng dính dáng gì đến “niềm tin thiêng liêng của dân tộc”. NĐA viết đoạn này chỉ dụng ý tuyên truyền, mà tuyên truyền thì kệ … mẹ nó, ai nghe thì nghe, không nghe kể huề cả làng!

Phần 4: Cố hữu muôn đời của CS, bất cứ ai chửi bác, chống đảng, cũng vì tiền của ngoại bang. Đây là lối tuyên truyền qúa cổ điển, một người từng đi Paris như NĐA hẳn biết. Thể hiện được một bài viết, tốn nhiều công sức, thực hiện một cuộc tranh đấu rất tốn kém. Người tham dự phải tự túc, dốc túi. Ngoại bang nào dễ cho như vậy? Riêng ông Bùi Tín viết bài cho các cơ quan ngôn luận lớn của quốc tế, (BBC & VOA) họ trả tiền nhuận bút, điều này là đương nhiên. Nhưng NĐA nên nhớ, ông Bùi Tín đặt lương tri, sự thật đi trước và trên hết mọi giá tiền. Bằng chứng NĐA không mua chuộc được Bùi Tín viết bài phản tỉnh, ai dám cho rằng NĐN và đảng CSVN mời suông ông Bùi Tín?

Tóm lại tôi rất mến mộ, kính trọng ông Bùi Tín, đọc những bài của ông, tôi như ngắm được người Cộng Sản từ phía sau lưng.

Cũng nhờ bài NĐA, biết ông đang sống buồn hiu ở Prais, biết ông 85 tuổi. Kính chúc ông tăng thêm tuổi thọ và dồi dào sức khỏe. Hy vọng có dịp mời ông đến Atlanta, Hoa Kỳ. Nơi đây có hơn năm chục ngàn đồng hương sinh sống, lúc rày thời tiết Atlanta mát mẻ, hoa cỏ xanh tươi, vui lắm, vật giá sinh hoạt rất bình dân, mời ông đến một nơi đầy ắp tình người. Chứ không phải mời vào hang cọp, miệng sói, do đó không cần phải mang bất cứ thứ gì ra để “đảm bảo”.

Atlanta 1/4/2012

© Ông Bút

———————————————

Chú thích

1/  Ông tôi đọc câu liễn, đối cho người khác viết

2/ Bài: Kỷ niệm về một anh Bộ Đội đăng trên báo Tổ Quốc & báo Hồn Nước

.

21 Phản hồi cho “Ông Bùi Tín, người đi giữa hai lằn ranh”

  1. Bác Bùi Tín viết bài xúc tích đúng là ông ở giữa hai làn đạn. Nhưng chẳng phải riêng ông mà bất cứ ai đã sống dưới chế độ Xã hội chủ nghĩa khi sống ở nước ngoài, hít thở bầu trời tự do và dân chủ, tầm nhìn rộng mở và sâu xa hơn, nhìn từ cao xuống thấy rõ những gì mà thời cộng sản tốt và ấu trĩ, thấy xưa nay ở Việt nam khác xa với sự thật hay sách báo nhản nhản viết, rồi thương cho nhân dân đất nước của mình người nghèo phải sống trong sự đua tranh vật lộn miếng cơm manh áo và người giầu, có chức quyền cũng đua tranh nhưng vì quyền chức và tiền bạc mà vẫn như chưa biế đủ.
    Mặt khác, ở hải ngoại thì lại thấy ngoài cái không khí của tự do và dân chủ, sự tịnh lặng, thanh tịnh của hương vị đời đầy hạnh phúc, sống trong đại ngàn người Việt luôn biết thương yêu nhau, lịch thiệp và cởi mở thì cũng lại vẫn có một số vị thời xưa khi ở Sài gòn luôn lớn tiếng chống ông Diệm, khi ông Thiệu. ông Kỳ lên thay cũng chống nốt và nay ra nước ngoài cũng vẫn chưa yên bề, luôn vào trang mạng bất kỳ ai viết cũng cố chen ngang vào bài ba bài góp ý bạt mạng, tô son, trát phấn, thậm chí cả nói càn, trắng đen, phải trái không có ranh giới. Hễ ai viết bài chửi Cộng sản thì dù nói sai, nói không có chút sự thật họ cũng khen đến nức nở nhưng nếu viết một cách khách quan cho dù đúng sự thật vẫn bị chửi là tay sai cộng sản như thường. Nhưng bác Tín ạ! Chúng ta sống cho mọi người, cho nhân quần chẳng phải vì một Đảng hay vì một nhúm người nên gặt chút sóng đời vẫn cứ vui và yêu đời vô cùng.
    Năm nay bác 85 tuổi, tôi là thế hệ đàn em út chúc bác mạnh khỏe và hãy cống hiến cho đời thêm những mật ngọt và đôi khi có chút đắng của cuộc đời cho bạn đọc thân yêu.
    Trân trọng:
    Nguyễn Hoàng Hà

  2. phạm Quang Điền says:

    tập viết ý kiến

  3. Nghe danh Bùi Tín đã lâu
    Nhưng bao nhiêu kẻ lại không tin ngài
    Cho dù ông viết bao bài
    Chửi cả Đảng, Bác một thời kính yêu
    Nhiều người lại bảo ông liều
    Trăm phương làm đĩ chừa phương lấy chồng
    Bây giờ gần Đất xa Trời
    Cũng nên phải tính có ngày hồi hương.
    Nhưng còn bao kẻ vẫn thương
    Yêu quý ông lắm vấn vương tơ tằm
    Người làm báo khác chi đâu?
    Rút ruột ngày tháng nhả tơ cho đời
    Như dâu trăm họ tơi bời
    Kẻ khen, người ghét chẳng sao vừa lòng
    Nhưng rồi năm tháng qua mau
    Đất nước có vận thịnh suy xoay vần
    Như hôm nào Pháp ngông nghênh
    Chợ Hôm, Hoàn Kiếm…coi như không người
    Hay là Nam bộ những ngày
    Sài gòn rợp bóng những tà áo bay
    Thanh nam cũng với nữ sinh
    Vui như bầy sáo bên dòng sông Hương
    Có ai biết được bất ngờ
    Hàng vạn lính Mỹ nháo nhào chuồn nhanh
    Thế cờ phút chốc đảo thay
    Hàng triệu người lính Việt nam Cộng Hòa
    Bơ vơ lo sợ xiết bao
    Nào ghe, nào xế tìm đường vượt biên
    Bao nhiêu người phải đảo điên
    Tìm cha, tìm mẹ, vợ con nơi nào?
    Nay dù đã cảnh xế chiều
    Sống nơi đất Pháp bao điều tự do
    Hãy nên xin vững chữ tâm
    Vui bên bạn đọc viết bài cho hay
    Dù cho kẻ Bắc, người Nam
    Đông, Tây ….có nói những lời thị phi
    Tâm nay vẫn cứ thẳng ngay
    Nói đúng sự thật đừng cong, vị tà
    Tình yêu dành khắp bao la
    Cho Triệu bạn đọc khắp nơi đợi chờ
    Đừng vì một nhúm nhỏ người
    Gây sự, thúc ép viết bài thị phi
    Thời gian rồi sẽ qua đi
    Lịch sử mãi mãi lưu danh từng người
    Hãy để thế giới nụ cười
    Nhắc đến Bùi Tín là người đáng tin
    Hôm nay đọc báo thấy tin
    Có ông Bùi Tín hai làn đạn tên
    Cho nên có chút lời trên
    Tri âm cùng với cố nhân đôi lời.
    Hà nội, ngày 6 tháng 4 năm 2012
    Trần Cố Nhân

  4. Nói như Trung Kiên thì rất đúng và sâu sắc nhưng tôi thấy chưa đủ. Theo tôi, người cầm bút nên phải xác định mình là người có trách nhiệm với bạn đọc với lương tâm danh dự của mình, bất kỳ áp lực nào cũng phải vững vàng không thể để cái sai lái mình, uốn cong ngòi bút được
    Xưa nhà thơ Đồ Chiểu có câu:
    Chở bao nhiêu đạo thuyền không kẳm
    Đâm mấy thằng gian bút chẳng Tòe
    Ông trước đây kính yêu ông Hồ Chí Minh như vậy mới leo lên cái quân hầm cao và chức danh như vậy. Thế thì dù có ra nước ngoài phê phán lên án những gì sai của nhà nước Việt nam chứ không nên viết bài nói xấu một con người đáng kính như vậy. Chuyện này để cho người khác viết thì đúng hơn khỏi người đời chê là ăn cháo đá bát hay bất kính với người được đông đảo nhân dân Việt nam yêu quý và bản thân mình trước nay vẫn hằng yêu quý. Đó là thái độ không đẹp nên cần chỉnh sửa. Tôi là người ở Hà nội, luôn vào báo Đàn Chim Việt đọc bài tôi thích đọc nhất là các bài viết của ông Nguyễn Hoàng Hà và của ông Bùi Tín. Theo tôi, ông nay được mọi người yêu quý và bản thân tôi cũng vậy vì ông viết bài sâu sắc và hay về mọi đề tài và luôn thể hiện lòng yêu nước nhất là với chủ quyền đất nước, vần để đảo biển. Biết ông nay đã 85 tuổi, xin trân trọng chúc mừng ông. Chúc ông an lành và mạnh khỏe hạnh phúc luôn cống hiến cho bạn đọc những bài viết hay.
    Nguyễn Trung Kiên

    • Trung Kiên says:

      Chào bạn Trung Kiên hay Trung Trinh (?)

      Cái khổ của ông Bùi Tín, Vũ Thư Hiên hay cả và Dương Thu Hương cũng thế, đã một thời “phò” ông Hồ, hay ít ra đã vì đảng csvn mà viết những lời tâng bốc, đề cao ông hồ…cha già dân tộc, bÁC kính yêu…

      Vâng, ở cái thời mà con người bị bịt mắt như con ngựa, chỉ được đọc, nhìn thấy cái gì mà đảng (cha mẹ) cho phép…hoặc bắt phải ca tụng, nói ngược lại… là “phản động” hay “âm mưu lật đổ chính quyền”…thì kể như đời sẽ tàn ngay!

      Nhưng sau khi thức tỉnh mới phát hiện ra rằng…ông Hồ không phải là “thánh nhân” như trong mộng. Ông Hồ và “lãnh đạo đảng” (csvn) là một tập đoàn man trá, gian ác và lừa dối nhân dân, bán nước cầu vinh…thì hỡi ôi!

      Vì vậy, tôi đồng ý với Bạn…”Chuyện này để cho người khác viết thì đúng hơn khỏi người đời chê là ăn cháo đá bát…

      Còn việc…”hay bất kính với người được đông đảo nhân dân Việt nam yêu quý (sic)…”và bản thân mình trước nay vẫn hằng yêu quý” thì còn phải còn phải xem xét lại!

      Bị lừa gạt (niềm tin và lòng yêu nước) thì ai mà không tức, không hận?

      Nhưng thiển nghĩ, ông Bùi Tín cư xử như thế là người có lý, có tình, vì thế ông đã được rất nhiều người (trong đó có Bạn và tôi) yêu mến…

      Ngược lại, rút dây thì sẽ động rừng…

      Nếu ông Bùi Tín chửi rủa, bới xấu ông Hồ cho thoả…thì ông sẽ làm “vừa lòng” một số người “cực đoan”…Nhưng sẽ “đánh mất” chính mình, mất luôn cả uy tín, và ông sẽ không còn được nhiều người (BẠN) cả trong lẫn ngoài nước yêu mến như ngày hôm nay!

  5. Trung Kiên says:

    Nói rằng “Ông Bùi Tín, người đi giữa hai lằn ranh” cũng không đúng lắm!

    Ông Bùi Tín đã từ bỏ đảng csvn để đấu tranh cho NHÂN QUYỀN – DÂN CHỦ, tức là ông đã dứt khoát chọn cho mình một thế đứng bên những người yêu chuộng tự do…

    Có chăng, một số người vẫn còn nghi ngờ, đòi buộc ông Bùi Tín phải dứt khoát “tố khổ” ông Hồ Chí Minh (theo ý họ) thì mới tin?

    Mặt khác, nhà cầm quyền Hà Nội và đám cò mồi cố bám sát để vu cáo, xuyên tạc và bôi nhọ ông!

    Riêng tôi rất cảm thông và quý mến ông Bùi Tín.

Phản hồi