|

Chùm thơ Trần Mạnh Hảo

“Thơ chính là tuổi thơ của loài người còn sót lại”

T.M.H.

KÈN DẾ

có lẽ trời đêm nuốt sống anh
không dưng sương ướp muối trên cành
nếu khuya không chợt chơi kèn dế
anh đã chìm trong mỗi trống canh
CÚC CU EM
trong những chiếc lồng khác nhau chim cu gọi bạn
tiếng chim tự do bay thấu mọi cây cành
em bay tự do ngoài vòm trời tư tưởng
sao tiếng gọi bạn tình không đến được lồng anh?
ĐÀN QUẠ


trẻ con làng tôi nhìn trời ngơ ngác
quạ nói tiếng người từng đàn bay qua
đàn quạ vừa bay vừa kêu ác ác
đàn quạ vừa bay vừa kêu quà quà

 

CHÀO BÁC

một hôm về nhà
con chó vàng chạy ra
kêu chào bác, chào bác
anh hoảng hồn
xuýt ngất
chợt lại nghe
chào bác, chào bác
anh tỉnh người
không phải chó
con nhồng mới mua hôm rồi
chào bác, chào bác

con chó vàng anh nuôi
thông minh hơn chim trời
chó hiểu tiếng người
nghe được hơm trăm từ tiếng Việt

anh dạy nó cười
chó quyết không cười
anh dạy nó nói
chó quyết không nói

chỉ có con người
mới nhại đúng tiếng người
trên cả tuyệt vời
chào bác
ÔI NẤM MỒ


góc rừng năm bảy ba ( 1973)
một tiểu đội quân giải phóng
một tiểu đội lính Việt Nam cộng hòa
trận đánh giáp lá cà
họ xiết cổ nhau cùng chết

hai bên quên lấy xác

hòa bình rồi
người gác rừng chôn cất
lẫn lộn xương cốt địch ta
vô danh bốn nấm đất

tôi đến thắp nhang
thương bốn nấm mồ hoang
của hai mươi ba người lính hai bên chiến tuyến
không được đưa vào nghĩa trang

những kẻ thù xưa
giờ ôm nhau ngủ
thân xác xưa sao Việt cộng, Cộng hòa
để xương lính trộn vào cốt lính

không nén nhang nào chính
chẳng khói hương nào tà
ôi nấm mồ Việt Nam ta

Lộc Ninh 1975-Sài Gòn 2012

 

LỤC BÁT BUỒN


một ngày buồn, hai ngày buồn
tôi ngồi mở hết ngọn nguồn trời xanh
chẳng ai hành cũng đoạn đành
hình như tôi chợt hóa thành người ta

tôi đầy tôi tới bao la
chính em vừa đẩy tôi ra khỏi mình
NGÀY HỘI

“Cách mạng là ngày hội của quần chúng”

V.Lenine
viết văn hay hội chợ giấy
anh phó linh hồn cho mây bay
chữ nghĩa bí tỉ
đám mây thi hứng trời đầy
sáng tác là ngày hội giải thưởng
con dế văn chương ca hát đêm ngày

anh không thấy những cánh đồng khóc
bông lúa đẫm mồ hôi
nông dân bị cướp đất
công nhân thất nghiệp dài dài
đồng lương mở hội chết đói
trang giấy chặn anh đến với người

máu và nước mắt cần được nói :
rằng các anh mở hội viết trên trời

 

NGHĨ

nghĩ cho cùng
anh không còn gì để nghĩ

cây tận hoa
còn lá

yêu tận cùng
không còn gì để yêu

trời lành lạnh
đêm đổ mồ hôi sương đẫm

bình minh
sương em trốn đâu?

nghĩ cho cùng
đêm mai lại sương

chết vì nghĩ
GIẤU


tồn tại trên đất
anh bị thừa ra
không biết giấu mình vào đâu

không biết cất chân tay mình
mắt môi mình
tâm hồn mình
vào đâu

anh giấu mình vào em
đợi anh chín
em giấu anh vào đất

đất chờ anh ngấu
để giấu anh vào cỏ

anh tốt tươi

 

NÓI

một đời nói
vẫn câm

vũ trụ nổ liên tục
vẫn lặng im

anh điếc vì nói
không ai nghe
cũng nói

em
không ai nói
cũng nghe

cả anh cả vũ trụ
tặng em nổ và nói
sao tai em
vẫn đói

tai em
hay lỗ đen vũ trụ ?
YÊU


cứ như ong mật đực
yêu một lần
chết một lần

cứ như loài chuồn chuồn
vừa yêu vừa bay

cứ như ếch nhái
vừa yêu vừa chìm nổi

cứ như thiên nga
mỗi lần yêu là mỗi lần vĩnh cửu

cứ như anh
mỗi lần yêu
là mỗi lần chạy trốn

 

KIẾN ƠI


chưa hoàng hôn đã ban mai
ngồi không mà bở hơi tai là mình
lặng nhìn con kiến thiên kinh
ngẫm xưa trời cũng thiên đình thiên cung

làm đơn xin kiến theo cùng
để leo tới cõi lạ lùng của em

 

NGỐ


hồn tôi bị nhốt
trong thân xác em

thân xác tôi lại bị nhốt
trong hồn một em khác

tôi đứng đực ra
trên đời
làm bức tượng người
rất ngố

 

NGỦ


trời suốt ngày nằm trên đất
đất ngủ với trời suốt đêm
sao anh không học trời
sao em không học đất

mặt trời mượn rạng đông
để ngủ với hạt sương

xin em đừng là mặt trăng
mượn bóng đêm anh
để yêu tận lòng giếng nước

Trần Mạnh Hảo

 

 

 

1 Phản hồi cho “Chùm thơ Trần Mạnh Hảo”

  1. Võ Hưng Thanh says:

    HỌA THƠ TRẦN MẠNH HẢO

    Kèn dế

    Đêm khuya kèn dế nỉ non
    Canh thâu sương buốt tưới trên đầu cành
    Tình buồn lóe ánh sao xanh
    Lập lòe đom đóm thấy mình đơn côi

    Đàn quạ

    Một con đã thấy đen rồi
    Một đàn quạ khiến cả trời âm u
    Lại nghe quạ nói tiếng người
    Âm thanh quạc quạc những lời điêu ngoa

    Chào bác

    Con chó không biết nói
    Nhưng con nhồng biết nói
    Con nhồng nói chào bác
    Con chó chỉ nhe nanh
    Nhưng con chó biết sũa
    Con nhồng thì chỉ làm theo lời

    Nấm mồ

    Ở hai bên chiến tuyến
    Hai người lính cầm súng bắn nhau
    Cả hai cùng đều ngã xuống
    Được chôn chung trong một nấm mồ
    Đó là những gì còn lại
    Khi chiến cuộc đã qua
    Khi màu cờ cũng đã phai
    Khi khẩu hiệu cũng lụi tàn
    Khi cuộc sống đã trở thành mới mẽ
    Cái gì qua cũng đã mãi mãi đi qua

    Lục bát buồn

    Đang vui lại cảm thấy buồn
    Tôi ngồi mở hết ngọn nguồn ra coi
    Mới hay lòng phải bồi hồi
    Vì bao ngập ngụa người đời đáng thương

    Ngày hội

    Rộn ràng ngày hội cũng qua
    Những ngày cách mạng người ta lùng nhùng
    Xong rồi quần chúng ngồi không
    Ngơ ngơ ngác ngác như trông thấy gì
    Thấy anh cán bộ kiêu kỳ
    Chỉ tay năm ngón quần gì chúng đây !

    Nghĩ

    Anh ngồi anh nghĩ cho cùng
    Nghĩ lui nghĩ tới lung tung em à
    Tình yêu như muối mặn mà
    Tan trong biển nước cũng là tình yêu
    Đời mà nhạt thếch sao em
    Phải chăng em nghĩ đừng thêm nước vào

    Giấu

    Cuộc đời phải giấu vào đâu
    Giấu vào dĩ vãng để hầu mà chi
    Hay là giấu ở tương lai
    Thời gian chờ đợi cũng hoài công linh
    Giấu trong hiện tại thật tình
    Hơi đâu mà giấu linh tinh cuộc đời

    Nói

    Cuộc đời đừng nói tầm phào
    Nói qua nói lại tai nào nghe đây
    Lắng nghe tiếng nói tự trời
    Vô ngôn là thế nghe đầy thanh âm

    Yêu

    Con ong yêu chỉ một lần
    Rã rời thân xác lâng lâng nỗi gì
    Chuồn chuồn ưa đậu bờ ao
    Tình yêu bay bổng dễ nào sánh đây
    Ễnh ương oàm oạp thân đầy
    Bập bềnh sóng nước vui vầy yêu đương
    Thiên nga vạn dặm đường trường
    Tình yêu như chốn thiên đường xa xôi
    Đôi ta vẫn biết nhau rồi
    Tình yêu như đóa mâm xôi giữa vườn

    Kiến

    Cái chi bò lết bò càn
    Hóa ra cái kiến lang thang tìm mồi
    Anh đây em ở đâu rồi
    Hãy như cái kiến đứng ngồi tìm nhau

    Ngố

    Em ơi em ở đâu rồi
    Anh như thằng ngố đứng ngồi không yên
    Tình yêu đâu có như thiền
    Sao em lại bắt ngồi yên sáng chiều

    Ngủ

    Trời nằm trên bụng đất rồi
    Từ lâu đã đẻ ra bầy thế gian
    Đêm khuya trăng ngủ mơ màng
    Giọt tình rơi xuống thế gian sương mờ
    Bình minh lấp lánh sao mơ
    Nhện chưa rút lại sợi tơ ân tình
    Ngủ thêm một chút bạn tình
    Nằm thêm một chút ủ tình thêm hương

    NGÀN KHƠI
    (05/4/12)

Phản hồi