|

Nạn chảy máu tài nguyên quốc gia

Công nhân Trung Quốc khai thác Bauxite tại mỏ Tân Rai

Cựu Tổng thống Tunisia Ben Ali và cưụ Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak đang bị truy tố và xét xử về nhiều tội, trong đó quan trọng nhất là tội “đàn áp, tàn sát công dân trong các cuộc biểu tình yêu nước”, và “biển thủ tài sản quốc gia, cắt từng mảng lớn ngân sách quốc gia cho đảng độc quyền và cho các quan chức của đảng”. Riêng về 2 tội này, mỗi người có thể bị ít nhất 20 năm tù giam, hoặc tù chung thân, tài sản riêng bị sung vào công quỹ, trả về cho nhân dân.

Các chế độ toàn trị, không cộng sản như Tunisia, Ai Cập, hay cộng sản như Việt Nam, Trung Quốc, đều có những nét chung, đó là đàn áp công dân yêu nước và cắt xén ngân sách quốc gia quy mô lớn cho đảng độc quyền, để từ đó biến công quỹ thành tài sản riêng của các quan chức tham nhũng của đảng.

Về tội danh thứ hai, từ khi còn ở trong nước, tôi đã băn khoăn về hiện tượng cắt xén tài sản quốc gia để chuyển sang cho đảng độc quyền. Năm 1986, khi làm tuần báo Nhân dân Chủ nhật, tôi có yêu cầu đặt mua máy in 5 màu của Nhật Bản, phải dùng ngoại tệ, nên Ban Tài chính Quản trị Trung ương Đảng triệu tập tôi đến làm việc, hỏi cụ thể về chuyện này.

Ông Hoàng Quốc Thịnh, trưởng Ban, là ủy viên Trung ương Đảng, vốn là bộ trưởng Nội thương, cùng một vụ phó vụ tài chính của Ban, tiếp tôi trong phòng khách của Ban, tại tòa nhà của trường Albert Sarraut cũ, một dinh thự vào loại lớn ở Hà Nội.
Qua vài dịp tiếp xúc với Ban Tài chính Quản trị Trung ương Đảng, tôi dần dà hiểu rằng nó là một cơ quan kinh tế – tài chính kinh doanh công- thương nghiệp riêng của đảng, với rất nhiều bất động sản, biệt thự, nhà nghỉ, xí nghiệp, cửa hàng, công ty, bãi xe, đoàn xe, đội tàu biển, có cả cơ sở ngoại thương ở Quảng Châu (Trung Quốc) và Phnom Penh (Campuchia). Lúc ấy 2 công ty của Ban này là công ty An Phú và công ty Tây Hồ.

Gần đây một số bạn nhà báo trong nước cho biết Ban Tài chính Quản trị Trung ương Đảng nay đã phát triển rộng lớn, bế thế hơn trước gấp nhiều lần, đặc biệt là từ khi mở cửa, nước ta vào Tổ chức thương mại thế giới (WTO), nhận viện trợ và đầu tư lớn của quốc tế. Nó lớn hơn, bề thế hơn, có quyền lực lớn hơn trước, đi cùng với quốc nạn tham nhũng. Nó có cả hệ thống các ban tài chính quản trị của đảng thuộc các tỉnh – thành ủy, quận – huyện ủy. Trụ sở của đảng, các phòng họp trung ương đảng được xây dựng lại, trang bị lại to lớn, lộng lẫy khác hẳn trước. Cơ ngơi vật chất của các tỉnh ủy đều đàng hoàng, trụ sở tỉnh ủy, nhà ở, xe cộ, trang phục cho đến tiền lương, phụ cấp của bí thư tỉnh ủy thường cao hơn so với chủ tịch tỉnh.

Nay tôi mới được biết chỉ có Tổng bí thư, Uỷ viên thường trực Ban bí thư và Trưởng ban Kinh tế Trung ương Đảng là 3 nhân vật về nguyên tắc nhận được báo cáo riêng của Ban này. Chính phủ không có quyền gì với nó, Quốc hội cũng không ai nói đến, chất vấn gì, nhân dân càng không biết. Nó nắm cơ man nào là tiền, là của, là tài sản chìm nổi, và hoàn toàn ở ngoài vòng pháp luật. Đây là đặc trưng lớn nhất của một chế độ độc đảng, độc quyền đảng trị.

Những nhân vật làm tay trong của đảng để cắt từng mảng lớn ngân sách quốc gia, tiền đóng thuế của dân, tiền viện trợ, tiền quốc tế cho vay lãi thấp, tiền đầu tư của các nước… để chuyển sang ngân sách của đảng gồm có: Bộ trưởng tài chính, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Phó Thủ tướng đặc trách kinh tế tài chính, Thủ tướng, Tổng bí thư Đảng CS. Họ tự cho mình cái quyền làm như thế, để phục vụ đảng, để còn tự chia chác, trong một chế độ mà nhóm chuyên gia Harvard, Hoa Kỳ, ở Việt Nam gọi là hệ thống phe nhóm cánh hẩu – Crony System.

Không có gì trớ trêu bằng những người từng tự vỗ ngực là vô sản, là lãnh tụ vô sản, là bênh vực giai cấp vô sản tại Việt Nam nay lại trở thành những triệu phú đôla, đại tư bản đỏ, chủ chứng khoán đỏ, vượt xa các đại điền chủ Nam bộ thời Pháp thuộc. Họ chia chác cho nhau rất tùy tiện, tự cho mình quyền hưởng thụ, tự nghĩ rằng đã hy sinh, cống hiến cho đất nước. Họ quên hẳn câu châm ngôn về đạo đức của mọi đảng viên: “Lo trước thiên hạ, sướng sau mọi người”. Hóa ra đây chỉ toàn là những lời đạo đức giả!

Trong việc truy tố và xét xử các cựu tổng thống Tunisia và Ai Cập về tội cắt xén từng mảng lớn ngân sách, bất động sản, tài nguyên quốc gia để làm của riêng của đảng cầm quyền, báo chí phương Tây gọi đây là những “cuộc chảy máu tài nguyên quốc gia” do các chế độ toàn trị gây nên, là những cuộc cướp bóc cực lớn và man rợ giữa thế giới văn minh.

Trong suốt 22 năm “Bắc thuộc” vừa qua, đất nước ta cũng gặp tai ương lớn như thế, có thể gọi là nạn chảy máu ròng, máu đỏ của toàn dân chảy vào cơ thể của đảng trọn quyền thao túng, theo phương châm “đảng lãnh đạo thường xuyên liên tục và tuyệt đối”. Nhân dân lao động, nông dân, công nhân, viên chức cần cù sống đồng lương ít ỏi, ba cọc ba đồng, con cái gầy còm, xanh xao trong khi các quan chức CS cấp cao tha hồ ăn chơi xả láng.

Từ thời xa xưa đã có những câu thơ về bức ảnh lãnh tụ bên các cháu nhi đồng:
Bác Hồ cùng với bác Tôn (Tôn Đức Thắng)

Cả 2 bác ấy đều thương nhi đồng
Hai bác má đỏ hồng hồng
Ngồi bên các cháu mặt xanh, cổ cò

Ngày nay lại càng khác xa.

Cháy máu ròng không cầm được là chết. Huống gì nước ta đang bị chảy máu ròng xuyên qua thế kỷ. Chênh lệch giàu nghèo đang mở rộng vô hạn độ. Người ăn không hết, kẻ lần không ra.

Người ăn không hết hầu hết là kém tài, đức hiếm, kẻ lần không ra là người lao động, viên chức cần mẫn lương thiện, ngay thật, có cả hàng triệu đảng viên thường không thế lực.

Không phải ngẫu nhiên mà các quan chức cấp cao nhất, từng dính đến vụ chảy máu ròng xuyên thế kỷ của quốc gia bất hạnh này đều được khen thưởng xứng đáng, lên cấp trong cuộc chia ghế vừa qua. Không phải ngẫu nhiên mà thủ tướng 2 khóa liền từng một thời là thống đốc Ngân hàng Nhà nước, chủ tịch Quốc hội mới từng là bộ trưởng tài chính rồi là phó thủ tướng thường trực đặc trách kinh tế – tài chính ; Phó thủ tướng mới là từ bộ trưởng tài chính mà lên, một ủy viên ban thường trực Quốc hội mới khóa XIII vừa rời chức thống đốc Ngân hàng Nhà nước; rồi tổng kiểm toán Nhà nước, chủ tịch ủy ban giám sát tài chính của Quốc hội cũng từng là cán bộ cao cấp ngành Ngân hàng Nhà nước cả.

Đó là những nhân vật liên quan trực tiếp đến ngân sách, kho bạc, tiền, vàng, đôla của đất nước, liên quan sâu đến quốc nạn chảy máu tài sản quốc gia kéo dài xuyên thế kỷ.
Qua việc mà báo chí nước ngoài gọi là “cuộc thay ca kíp ở Hà Nội”, 2 loại nhân vật được trọng dụng nhất là ngành công an và ngành tài chính – ngân hàng như nói trên. Một đại tướng công an làm ủy viên thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng, một trung tướng công an làm chánh án Tòa án Nhân dân tối cao, một nguyên thống đốc Ngân hàng Nhà nước, rồi thứ trưởng công an làm thủ tướng thêm một nhiệm kỳ. Trong khi đất nước cần những nhân tài kỹ trị, có trí tuệ và tâm huyết trong các ngành khoa học, kỹ thuật, giáo dục và văn hóa ở những vị trí then chốt của quốc gia. Họ đâu cả rồi? Đây là nỗi đau chung của đất nước hiện nay.

Xin hỏi gần 500 đại biểu Quốc hội mới và đông đảo bà con cử tri nước ta suy nghĩ ra sao về hiện tượng rất không bình thường, lại có vẻ rất bình thường này của đất nước?

Blog Bùi Tín (VOA)

 

3 Phản hồi cho “Nạn chảy máu tài nguyên quốc gia”

  1. CôngĐài says:

    Bài viết này ngắn, nhưng quá đủ để nói lên một thực-trạng đau-đớn cho đồng-bào quốc-nội VN – đang sống trong cảnh nghèo-túng, cơ-hàn ; không những thế thôi đâu, lại còn bị áp-bức, kềm-kẹp, bị bịt miệng khi có ai can-đảm công-khai nói lên tiếng nói tự-do – Tôi cũng vừa mới đọc, cũng từ một bài viết khác của Ô. BT, nói về vụ 16 tấn vàng còn để lại từ chính-phủ VNCH bị tẩu-tán cách mờ-ám bởi tập-đoàn lãnh-đạo CSVN – vừa cướp nước vừa cướp tiền, chẳng những vậy mà thôi, chúng còn ‘ lập-lờ đánh lận con đen ‘ để cho cựu Tổng-thống VNCH Nguyễn văn Thiệu bị nghi-ngờ đã chuyển số vàng trên theo ông. Cũng trong bài viết về vụ 16 tấn vàng, tập-đoàn lãnh-đạo CSVN bị lột-trần những hành-động ‘ hôi của ‘ tại xứ Campuchia giàu những di-tích lịch-sử, những của-cải, hiện-kim, vàng ngọc, châu-báu. Chúng còn công-khai hay bán công-khai bán bãi cho những người vượt biên, vượt biển, vơ-vét vàng từ những người này suốt cả 10 năm. Chúng viện cớ đánh tư-bản người Việt gốc Hoa để thu vào túi số lượng khổng-lồ tiền-tài, vàng-bạc. Nhận lại cả một gia-tài đồ-sộ gồm tiền, vàng, bất-động-sản, của tuyệt-đại-đa-số cá-nhân của chế-độ VNCH – bị bắt đi tập-trung cải-tạo – và toàn-bộ tài-sản quốc-gia do chế-độ trước để lại, tất cả đều tuôn chảy vào túi riêng của tập-đoàn này, giúp chúng củng-cố thế-lực. Đã vậy, chúng vẫn không từ trong mọi biện-pháp, mọi hành-động bóc-lột dân nghèo dưới mọi hình-thức. Người Việt Hải-Ngoại chắc-chắn hầu như ai cũng biết rõ những hành-động bỉ-ổi, đê-tiện này – nếu so ra với phát-xít Nhật vào thời 1945 mà chúng thường nguyền-rủa ; so với nhà cầm quyền Pháp với 80 năm đô-hộ VN, thì gom tất cả những thiệt-hại này không thấm-thía gì với sự ‘ đô-hộ của đảng CSVN ‘ qua 37 năm trên đất nước tang-thương, đắng-cay VN này. Tôi cám ơn Ô. BT đã phơi-bày sự thật về những hành-động ‘ vô tiền khoáng hậu ‘ như vừa kể trên của đảng CSVN mà công-cụ là chính-quyền VN dưới tập-đoàn lãnh-đạo đê-hèn đó. Cám ơn Ô. Bùi Tín, qua những bài viết của ông, chắc-chắn đem lại nhiều hệ-quả tốt-đẹp cho tất cả lực-lượng đấu-tranh trong nước và ngoài nước VN đang dấy lên. Chắc-chắn chính-nghĩa, một chính-nghĩa đúng-đắn, sẽ thắng hung-tàn, sự hung-tàn của tập-đoàn lãnh-đạoCSVN này không kém gì sự hung- tàn của Hitler hay Staline với những bộ-hạ của chúng. Ước-ao sao những người tha-thiết với sự mất còn của đất nước, dân-tộc, tạm gác những dị-biệt về quan-điểm, chính-kiến, những riêng-tư đố-kỵ, thù-ghét v.v.. mà bước đầu-tiên là nhắm về một mục-tiêu hiện-là-duy-nhất, là cuộc tranh-đấu nhằm giải-thể chế-độ hiện-hành tại VN của đảng CSVN, để đồng-bào trong nước trước tiên có được sự tự-do, dân-chủ, dân-quyền và nhân-quyền.

  2. Vũ duy Giang says:

    ** Xưa”tư bản giẫy chết”,vô sản đào mồ chôn
    Nay vô sản còng lưng,cõng cướp ngày-tư bản”đỏ”

    Thằng PHÉT LÁC,cong môi,nhọn mỏ
    Đứa nhe răng,róc thịt,ngặm xương
    CƯỚP khúc đầu,NGÂN KHỐ sạch,sành sanh
    ĂN đoạn dưới,TIỀN DÂN,vung xích chó

    Sấp mặt,NGỬA TAY VAY siêu cường,ODA bẩy mười đời gánh nợ
    UỐN lưng,RỤT cổ,NÉP Tầu Chệt,BIỂN,ĐẤT,trời,chả mấy bữa RA ĐI
    Kinh tế,ĂN SỔI,Ở THÌ
    Xã hội,DỞ HƠI,dở chuột

    Mương gió”thu hút đầu tư”,BẢO KÊ bầy cá mập,tha hồ LỪA DÂN,CƯỚP ĐẤT
    Huênh hoang”định hướng thị trường”,dung túng lũ ĐỘC QUYỀN,mặc sức đội giá,ăn tiền
    Giáo dục khùng điên,khốn nạn,điêu ngoa,MUA BẰNG,bán điểm
    Y TẾ mất dậy,lưu manh,bịp bợm,giá thuốc trên trời

    Chính trị,BƯNG TAI,BỊT MẮT
    Quan quyền LUỒN LÁCH,đi đêm
    Vẽ vời”giúp đở người nghèo”,múa đòn phép giả nhân
    Chống MÊ TÍN,DỊ ĐOAN,tung HỎA MÙ ma mị
    Mấy nghìn năm,cố sức làm người
    Nay định kéo con em HOÀN KIẾP KHỈ?**

    (Hà Sĩ Phu)

    Nếu đúng như tác giả BT viết là”Những nhân vật làm tay trong của Đảng,để cắt từng mảnh lớn ngân sách quốc gia…để chuyên sang ngân sách của Đảng,gồm có:BT tài chính,Thống đốc NHNN,Phó thủ tướng đặc trách KT,tài chính,thủ tướng,TBT đảng”,thì dể hiểu tại sao kinh tế VN từ 2008 chỉ biết chạy vòng quanh,mà không tránh khỏi lạm phát,,cũng chỉ vì những nhân vật này bất tài,như:

    * thủ tường”3 Dê”,cựu thống đốc NHNN,đã phải rời bỏ NHNN,vì bất tài,qua làm Phó thủ tướng trong 9 năm,mà không ngóc đầu lên nhanh chức thủ tướng,cũng vì bất tài nữa!

    ** Cựu BT.tài chính Vũ văn Ninh,mới được lên chức Phó tt đặc nhiệm,cũng vì bất tài trong những năm làm BT(khiến lạm phát VN bắt đầu leo thang từ 2008).Ông này có thể chia xẻ trách nhiệm”bất tài”với cựu thống đốc NHNN Lê đức Thúy”Polymer”(vì ăn hối lộ cho công ty Úc in tiền Đồng tiền VN bằng giấy Polymer)

    *** Cựu TBT Nồng Đức Yếu(với TQ),khi bán Bô Xít tây Nguyên cho chúng),và hiện TBT Nguyễn”lú”- Trọng thì hoàn toàn bất tài…chính,là về kinh tế !

    Hoàng Sĩ Phu đã tóm tắt đúng:”Nạn hút máu tài nguyên quốc gia”của Đảng CSVN !

  3. Vũ Hồng Lan says:

    Chúc bác Bùi tín khỏe mạnh và viết nhiều nữa, ngòi bút của bác rất sắc sảo

Phản hồi