|

Xin anh Ngạn đừng vui ngày đó


Kính gởi anh Nguyễn Ngọc Ngạn, người điều khiển chương trình “Đêm Văn Nghệ Tình Ca Mùa Xuân 30.04.2012 ” – Chương trình ca nhạc hài đặc biệt  tại Berlin.

Kính anh: Hôm nay tôi sắp hàng cùng dòng người vô lý, gởi đến anh những tâm tình và khẩn khoản. Vô lý vì anh không phải kẻ chủ trương, chỉ là người thừa hành ông bà chủ, trung tâm băng nhạc Paris by night. Song nghĩ rằng vận động người nào bớt vui, trong ngày Quốc Hận của quê hương, được người nào hay người đó. Hơn nữa gởi đến anh vì có hy vọng nhiều hơn, do những mối liên quan sau:

1- Khi anh đi dạy, tôi còn đi học, dù không được hân hạnh học với anh, tôi vẫn tự xem là học trò của anh.

2- Vào quân ngũ anh trung úy, tôi hạ sĩ nhất, tôi là lính của anh, dù không cùng đơn vị, không cùng binh chủng.

Cũng có thể người chủ của anh, họ có một nhân thân giống như vậy, nhưng giác quan mách bảo cho tôi biết nên vận động ai, riêng với vai trò người điều hợp chương trình ca nhạc, tương tự như tay xạ thủ đại liên của đối phương, diệt được đầu não đối phương trung uý và cùng đơn vị đều muốn, nhưng khó lắm vì nó ẩn nấp sâu kín, chỉ còn chờ diệt khẩu đại liên, để đơn vị tiến quân và thủ thắng.

Thưa anh, mỗi con người dưới gầm trời này đều thủ một vai diễn, một số phận do Thượng Đế an bài, cắt đặt. Nếu đúng như vậy, anh thủ những vai diễn toàn sáng giá và rất vinh dự: Nhà Giáo – Nhà Văn – Sĩ Quan QLVNCH – MC của trung tâm băng nhạc lớn hải ngoại, qua vai diễn thực thụ này tôi tin anh biết chắc việc anh làm đúng hay sai?

Ngạn ngữ Pháp nói: Con người là một sinh vật mau quên, người Việt mình cũng thường than thở: Mấy ai về đến nhà nhớ bóng mát ngoài đường. Thiết tưởng những điều này chúng ta cần ghi khắc, để làm trọn vai diễn, khi tuổi đời vào lúc xế chiều, chứ không phải nương vào đó để ngụy biện, hoặc an ủi rồi tiếp tục làm những việc mà người đời đồ thán, vì khổ qúa đau.

Cộng Sản thường kêu gọi kiều bào: “Hãy quên qúa khứ, hướng về tương lai”. Chắc hẳn qúa khứ ấy rùng rợn và man rợ lắm mới thiết tha van xin “hãy quên”, chứ qúa khứ chống ngoại xâm như Lê Lợi, Quang Trung mà quên được ư!? Ông bà mình nói: Ôn cố tri tân, kêu gọi quên qúa khứ. Nên hướng tương lai của Cộng Sản Việt Nam, mang lại toàn tai ương cho đất nước. Vì vậy dù có nghe lời quên qúa khứ, mà qúa khứ cứ vẫn ở đàng trước, thưa anh.

Tháng Tư năm 2000 anh Ngạn viết truyện ngắn tựa đề: Chuyện Cũ, lời mở đầu anh nói:

Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc….Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời … Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua.

———————

Hai mươi năm không cần ghi chép, ký ức vẫn còn khắc ghi, sau đó viết thành chuyện, lại càng nhớ kỷ hơn chứ anh Ngạn?

Kép Tư Bền và Nguyễn Ngọc Ngạn:

Truyện kép Tư Bền, của nhà văn Nguyễn Công Hoan. Anh Tư Bền vì nợ nần của chủ bầu sô, chủ o ép dọa kiện tụng, nên Tư Bền cắn răng làm hề trong đêm cha của anh hấp hối, diễn để trừ nợ và kiếm tiền chạy thuốc thang, quả là một hoàng cảnh qúa éo le, có một không hai. Nhưng đó chỉ là truyện hư cấu, ngoài đời hiếm gặp. Tư Bền chỉ có mỗi một món nợ phải trả, đó là cha của anh ta mà thôi, còn anh, và chúng ta? Những tháng ngày này, biết bao người dân bỏ mình chạy từ Cao Nguyên Pleiku xuống Nha Trang, từ Miền Trung vào Sài Gòn, biết bao bạn bè chiến hữu bỏ mình, riêng anh Ngạn có người vợ lặn lội thăm anh từ những tiền đồn heo hút, khi còn tại ngũ, đến trại giam “cải tạo” xa xôi, về sau đã bỏ mình trên đường vượt biển, tìm tự do (ý của anh Ngạn trong truyện) cùng với đứa con đầu lòng yêu dấu! Ngoài ra còn ông Ân, người tốt bụng cho anh mượn hai chục lượng vàng, chi phí cho chuyến đi. Nợ vàng anh thanh toán sòng phẳng, nhưng nợ ân tình làm sao hết.

Chúng ta sống hôm nay là mang nợ nhiều lắm anh Ngạn ơi, chính vì thế chúng ta nên chọn lối sống cho xứng đáng với những người đã nằm xuống, cho mình được sống hôm nay, cách chọn hoàn toàn thoải mái. Chỉ cần đọc một lời này thôi, trong Chuyện Cũ của anh:

 - Chú Ngạn ơi! Ðắm tàu! Ba cháu, chị cháu với 3 người anh của cháu chết hết rồi! Vợ chú với con chú cũng chết cả rồi!

Lời của cháu bé, con ông Ân, kêu anh Ngạn, trong lúc anh mê man, đuối sức. Nó cứ văng vẳng bên tai tôi hoài, cứ như muối xát vào lòng, đau như cắt, chẳng những thế, tôi còn hình dung khuôn mặt khốn khổ đến tội nghiệp của cháu nữa, bận rộn thì thôi, tháng ngày gần 30/4 đầu óc tôi lại chờn nghe tiếng kêu thảng thốt kia. Thậm chí nhiều lúc tôi định viết thư, nhờ anh xác nhận Chuyện Cũ, chỉ là hư cấu!!

Anh Ngạn, tất cả chúng ta sinh ra từ bóng tối, với hai bàn tay trắng, ngày không xa nữa chúng ta từ biệt ánh sáng thế gian này, trở về với bóng tối cũng hai bàn tay trắng. Sống thì cần tiền bạc, và nhiều thứ nên phải nỗ lực bằng mọi giá để thoả mãn, ngày ra đi bỏ lại tất cả, chỉ để lại tiếng xấu, tốt với đời mà thôi.

Tôi khinh bỉ những hạng người thích chụp mũ anh em, trong bài này không đề cập đến chính trị. Tuy nhiên khoảng thời gian này người ta thường nhắc lời ông Võ Văn Kiệt:

“Có triệu người vui, có triệu người buồn”, anh sắp hàng nào? Hàng vui? Hàng buồn? Khi nhận vai trò điều hợp chương trình hài đặc biệt, trong Đêm Văn Nghệ Tình Ca Mùa Xuân 30/4/2012, tại Đức. Thắc mắc dễ trả lời, nhưng đúng sai thật khó, phần còn lại có thể anh qúa cần tiền? Cần ngang cỡ Tư Bền không?

Nếu buồn, ai khiến được anh phải đi diễn, trong tình thế tự do chọn lựa, trong tình trạng bạc tiền không thiếu, nếu vui không lẽ anh như mấy thằng leo cột mỡ.

“Vui thế bao nhiêu nhục bấy nhiêu”

Anh Ngạn, xin anh đừng vui ngày đó.

Kính chúc anh và gia đình dồi dào sức khỏe, an bình./.

Ông Bút gửi đăng

© Đàn Chim Việt

 

 

165 Phản hồi cho “Xin anh Ngạn đừng vui ngày đó”

  1. quandannambo says:

    hể
    ở đâu có
    *
    ăn
    ngủ
    làm tình

    đi tiêu
    *

    ngạn tôi mò đến ngay
    *
    nhờ bác
    sướng đời ta*

  2. Bùi Lễ says:

    Đọc bài chống ông Ngạn năm ngoái và năm nay ! Tôi nghĩ,

    không có ông Ngạn thì chương trình “Đêm Văn Nghệ Tình Ca Mùa Xuân vẩn mở cửa.
    Nhưng không có các ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ thì chương trình “Đêm Văn Nghệ Tình Ca
    Mùa Xuân không thể mở .

    Như vậy tại sao không vận động/chống đối … các ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ mà đi chống
    ông Ngạn ? Hơn nữa các ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ … họ có “Fan” mà đa số các “Fan”
    của ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ ở ngoài nước là con cháu của dân Vietnam cọng hòa/của
    “ngụy quân/ngụy quyền”!

    Có một điều tôi thấy rất làm kỳ lạ là người VN ở ngoài rất là ủng hộ các ca sĩ/ nhạc sĩ/kịch sĩ …
    từ trong nước ra (dĩ nhiên diện bảo lãnh/diện theo cha mẹ là tù nhân chính trị/,diện ở lại với
    nhiều lý do …) nhưng lại rất là khắc khe với các ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ thời Vietnam cọng hòa
    ve6` nước ca hát ! Theo tôi những ca sĩ /kịch sĩ /nghệ sĩ thời Vietnam cọng hòa về lại trong
    nước để ca hát chỉ là chuyện thường nếu họ không tuyên bố bậy bạ như ca sĩ “Bằng Kiều”
    thời trước là OK rồi có gì fa?i chống họ ?
    Có thêm một cái điều nghộ nghĩnh nữa là là nhạc sĩ Trịnh Cộng Sơn dĩ nhiên là nằm vùng /hay
    it ra là lo`nh hướng về việt cộng trong thời chiến tranh nhưng lại được xem là nhạc sĩ Vietnam
    cọng hòa . Và bà Nghệ sĩ KIM Cương là việt cộng gộc (theo tôi) vì là giao liên thời Mai văn Bộ
    đại sứ Bắc Việt thì lại được ca ngợi trên TV .

    Việt cộng xâm nhập vào hang ngũ chống cộng ở ngoại qua hai lối là tôn giáo và văn hóa. Văn
    hóa qua đường ca nhạc/du học/trao đổi …ai cũng biết . Nhưng biết là một chuyện và nhận diện
    để ý lại là chuyện khác nhau … Thành ra dù cho có nhiều người chống cộng cũng không dzám
    nhận là chống cộng vì sợ . Thí dụ Nguyễn Hưng Quốc là thí dụ (Với cái nhìn của tôi, qua văn
    phong NHQuo^’c là người chống cộng cho dù ông ta nói là không chống cộng ) .

    Viết ra cái nhìn của tôi, tôi chỉ là muốn góp thêm một cái nhìn với 1 gốc độ khác .

  3. DâM TiêN says:

    Dâm Tiên và cựu Trung úy Ngạn thừa hiểu biết chờ coi chiều tàn Cộng Sản.

    Còn lại những anh bị ức chế mất khôn, thì thấy đâu đâu cũng là rừng.khuya.

    Đánh CS không phải đứng chửi Cs, mà làm cho CS dần hiểu ra đâu là lẽ phải.

    • nvtncs says:

      “Đánh CS không phải đứng chửi Cs, mà làm cho CS dần hiểu ra đâu là lẽ phải.”

      Chúc ông DâM TiêN nhiều may mắn.

      Ở VN, $US và quyền là lẽ phải.

  4. Trọc Phú Thời Gian says:

    Cứ cái đà này, không biết chừng Ngọc Ngạn cùng với Kỳ Duyên sẽ làm MC cho chương trình “Nối Vòng Tay Con” (à quên “Lớn”) tại Hà-Lội tết ta năm 2014 chưa biết chừng!

    Anh Ngạn và Kỳ Duyên sẽ được “ôm hôn bác Cả Trọng” và Nguyễn Minh Triết tìm “anh Ngạn” đâu như đã từng tìm “Anh Kỳ đâu”!

    Anh Ngạn sung sướng nhé! Ảnh anh sẽ cười tươi hơn nữa!

  5. T. says:

    Con người có ăn học mà coi đồng tiền hơn tình nghĩa vợ chồng, cha con ( vợ và con chết trong khi vượt biển tìm TỰ DO) thì không bằng loài cầm thú!!! Có phải không ông giáo sư trường trung học Mai Khôi ở Chí Hoà, quận Tân Bình???

    • nvtncs says:

      “…thì không bằng loài cầm thú!!!”
      Xin lỗi bác T, con chó có tình và không bao giờ phản bội. So sánh ông Ngạn với loài chó, oan cho chó.

  6. nvtncs says:

    Trước thời CS, trí thức là người có CHỮ NGHĨA, trong thời chiến tranh, trí thức là người có CHỮ nhưng không có NGHĨA, dưới thời CS, trí thức là người có BẰNG GIẢ.

  7. Hi x Pham says:

    Ngai nao muon theo giac cu viec theo, toi khong co y kien, cung khong co quyen can buoc chi nhac nho cac ngai rang khi cuop chinh quyen tu chinh phu TRAN TRONG KIM cac ngai giac cong da co chinh
    sach la giet bot dan Viet de cac ngai ay tho ngai Mao chu tich : “Giet giet nua ban tay khong ngung nghi
    Cho ruong dong lua tot vthue mau xong ; Cho dang ben lau cho nuoc chung long, tho Mao chu tich Xit ta
    Lin bat diet”. De dua viet vao dat Tau Cong : “Ben nay bien gioi la nha, Ben kia bien gioi cung la que hg”

  8. MINH says:

    Gửi Khánh L.
    Nói như ông (bà) Khánh L. thì ông Ngạn bắt buộc phải đi lính VNCH để khỏi ở tù .Vậy 30/4/75 ông Ngạn cứ ở lại VN mà ” NỐI VÒNG TAY LỚN ” việc gì phải vượt biên cho vợ con phải chết ngoài biển để rồi 30/4/2012 lại muốn NỐI VÒNG TAY LỚN với lũ QUỸ ĐỎ vốn là cái chế độ đã đưa ông ta đến mất vợ, con ? Không lẽ đồng tiền đâm toạt cả lương tri thì con người này quá tầm thường ! Thiên hạ chửi cũng phải !

  9. Khánh L. says:

    Cái quý nhất của con người ta là cuộc sống . Trước đây , vì cuộc sống ,anh Ngạn và bao người khác đã phải đi lính VNCH để chống Cộng , nếu không đi mà trốn quân dịch , sẽ bị bắt tù …Ngày nay , cũng vì cuộc sống , mà chúng ta phải bôn ba nơi này ,mà anh Ngạn đã đi làm văn nghệ , đi tới các nơi theo đa số bà con ủng hộ . Việc đi với Paris by Night theo các sô diễn …không ngoài mục đích đó . Vậy mà , những kẻ quá khích kia đang cố ngăn cản cuộc sống của những Văn Nghệ Sỹ chúng tôi – những người đang cố góp sức NỐI VÒNG TAY LỚN để dân Việt Nam ta cùng đoàn kết chống hiểm họa xâm lăng của ngoại bang , thì hèn quá . Kiểu ghen ăn tức ở .

    • Trần Ái Quốc says:

      đồng ý với bạn Khánh, chiến tranh qua rồi, đất nước đã thống nhất, bản thân tôi có gia đình đi lính cho VNCH nhưng hận thù nào còn nữa? Ngay cả gia đình tôi bây giờ còn đi chơi 30-4 đã đời nè :)))

      • DŨNG says:

        Chào anh Trần Ái Quốc.
        Chúc mừng anh đã có một chuyến đi chơi “đã đời” ngày 30/4. Nhưng tôi không biết anh có thấy “đã đời” với tương lai, vận mệnh và thân phận của người dân và đất nước mình.
        Anh “đã đời’ với cái gì? Hay là anh “đã đời” với hàng triệu người dân Việt đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh phi lý và phi nhân. Anh “đã đời” với hàng triệu người Việt đã liều mình vượt biên, vượt biển, trong số đó hàng trăm ngàn người đã bỏ mạng trên đại dương, trong rừng, trong núi, trong những vùng biên giới hoang vu, trong ngục tù CS,…Anh “đã đời” với hàng ngàn người còn đang phải sống lao khổ trong các trại tỵ nạn Đông Nam Á. Anh “đã đời” với 80% dân Việt nghèo khổ, bị đọa đày trong tầng tầng lớp lớp giai cấp thống trị, còng lưng oằn gánh trả nợ cho bọn tham nhũng bán nước hại dân. Anh “đã đời” với hàng vạn phụ nữ Viêt qua nước ngoài làm gái mại dâm? Anh “đã đời” với hàng triệu trẻ em Việt băng sông, lội suối đến trường bằng cách đu dây hoặc những con thuyền mỏng manh nguy hiểm? Anh đã đời với hàng ngàn thanh niên trai tráng Việt bị bán qua nước ngoài làm nô lệ lao động khổ sai. Anh nói anh có gia đình là lính VNCH. Anh dùng cái từ VNCH mà anh có nghĩ đến thân phận những người lính VNCH. Anh “đã đời’ với hàng trăm ngàn người lính VNCH đã bỏ mình trong cuộc chiến tranh phi nghĩa mà CS phát động? Anh đã đời với hàng trăm ngàn thương phế binh VNCH đang lê lết đầu đường cuối chợ bán từng tờ vé số? Anh ‘đã đời” với hàng ngàn gia đình đang đau buồn vì mất người con đã bỏ mình trong rừng sâu, núi thẳm, trong những tiền đồn hun hút,…. hay trong vùng biến Hoàng Sa khi bảo vệ quê hương chống lại bọn giặc Tàu và hàng ngàn thanh niên đã hy sinh tuổi trẻ của mình để nằm lại trong những nghĩa trang đìu hiu không được chính quyền thừa nhận? Bạn “đã đời” với những con người, những phận đời bất hạnh không có diễm phúc được đi chơi “đã đời” như bạn.
        Tóm lại, cái “đã đời” của bạn thể hiện sự non nớt “vắt mũi chưa sạch” hoặc sự vô cảm “makeno” phổ biến ngày nay. Bạn đang “đã đời” với núi thây, biển máu đấy bạn à.

      • minhđứcsydney says:

        Chú em mày chọn nhầm Họ
        giong điệu xỏ lá hết biết luôn !

    • CSJ says:

      Ông Nam Lộc có một câu nói bất hủ mà các nghệ sĩ VN ở hải ngoại cần phải ngẫm nghĩ:
      KHÔNG BÁN DANH DỰ CỦA MÌNH DÙ RẺ HAY ĐẮT

      Về VN để ca hát cho ai mà kêu là giúp cho đất nước, càng không giúp chống hiểm họa xâm lăng chút nào cả. Có cô ca sĩ hải ngoại nào về hát và cứu giúp đàn bà trẻ em bị bán ra ngoại quốc để hành nghề mãi dâm không? Cùng là thân phận đàn bà sao họ không thương những người này trước, nói gì hiểm họa ngoại xâm!

      Thật nực cười. Đúng là XƯỚNG CA VÔ LOÀI.

    • NVYN says:

      Xin hãy vào đây xem sự đóng góp cho đất nước của các cô ca sĩ hải ngoại. Các cô có gì mà người tị nạn hải ngoại phải “ghen ăn tức ở” ?

      http://www.banvannghe.com/D_1-2_2-94_4-1831/

    • Thằng trời đánh says:

      Dĩ nhiên là tụi Hà Nôi thích nối vòng tay voi những người Việt nước ngoài rồi. Vì dolla thôi, mỗi năm có vài triệu bõ ngân hàng Thuỵ Sỹ. Thằng Trung Uý Công An Nguyễn tấn Dũng ngày 30 tháng 4-1975 tiếp thu Quận Kiên Lương Tĩnh Kiên Giang bẽ cỗ cha cũa bạn, bạn có thễ nối vòng tay lớn với hắn không

    • DŨNG says:

      Chào Khánh L!

      Đi lính vì cuộc sống, đúng. Không đi thì bị bắt ở tù, lại đúng nữa. Điều đó là tất yếu ở tất cả các nước, trừ những nước không có chế độ quân dịch (dĩ nhiên tồn tại trong tình hình không chiến tranh mà thôi). Nước có phép nước, quân có quân luật. Trước 1975, nếu một thanh niên ở miền Bắc mà không đi lính thì bản thân anh ta và gia đình có sống nổi không (tôi nhấn mạnh là “gia đình” anh ta nữa nhé).
      Anh Khánh L nói dân Việt mình vì cuộc sống mà phải bôn ba nơi này nơi khác, điều đó đúng. Nhưng cái sự “bôn ba” đó không có nghĩa là từ bỏ nơi “chôn nhau cắt rốn”, ruộng vườn, sản nghiệp (bị lấy mất hết còn đâu), ….liều thân mình lênh đênh trên biển cả, đối mặt với cái chết trong gang tất để tìm đến một bến bờ mù mịt, phó thác cho số phận. Hàng trăm ngàn người đã vùi thân trong biển cả, hàng vạn người khác bị đọa đày trong ngục tù và hàng ngàn người khác vẫn còn kẹt lại trong các trại tỵ nạn lao khổ. Vậy anh Khánh L có suy xét nguyên do nào làm con người ta phải lựa chọn cái thứ “bôn ba” như vậy. Hãy suy xét anh nhé!

  10. Tháng Tư says:

    Bác Ngạn đâu phải con nít . Bác Ngạn không thích CS thì quá rõ , đâu Cần ai đó phải dẫn dắt !

    Khép một tội danh nào đó cho Bác Ngạn , chỉ có mấy kẻ khùng khùng , tưởng mình Anh hùng , lại hoá điên điên ….!

    Tất cả mọi người đều vì mình , mình không vì mình thì trời tru đất diệt . Bọn CS cũng vậy thôi ….!!!

Phản hồi