|

Đào sâu chôn chặt 3 khái niệm: Thu hồi, đền bù, cưỡng chế

Các vụ cưỡng chế tàn bạo ở Tiên Lãng/Thái Bình, Văn Giang/Hưng Yên…là những sự kiện sôi động, đang lan truyền rộng rãi khắp cả nước, vang dội ra nước ngoài.

Các báo Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Nhật Bản, Anh…đều đưa tin và bình luận.

Chuyện gì vậy. Chuyện quan hệ giữa chế độ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam với nông dân. Xưa kia, đảng CS luôn tuyên bố nông dân là bạn đồng minh tin cậy của công nhân mà họ đại diện, luôn đề cao liên minh công–nông, coi đó là nền tảng của chế độ. Họ ca ngợi hết lời nông dân là giai cấp đóng góp nhiều công của nhất trong chiến tranh, hy sinh người và của nhất cho cách mạng.

Vậy mà đảng CS đã đối xử với nông dân ra sao? Đòn đầu tiên nặng nề đảng CS giáng lên đầu nông dân là trong cải cách ruộng đất. Nhân danh đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của học thuyết Mác-Lenin, hơn 27.000 “địa chủ ác bá” bị bắn chết và chôn sống bởi các tòa án nhân dân do đảng CS dựng lên, hầu hết là trung nông yêu nước có hiểu biết và khả năng kinh doanh nông nghiệp, đẩy hàng triệu nông dân “liên quan”, bà con, họ hàng, con cháu số nạn nhân trên đây vào thảm cảnh tuyệt vọng. Đây là tội ác thực sự kinh khủng của đảng CS đối với nông dân, khi cúi đầu vâng lời đảng CS Trung Quốc của Mao, qua đoàn cố vấn “thổ cải” – thổ địa cải cách (cải cách ruộng đất), mà một số bà con nông dân ta hồi ấy đã gọi là đoàn cố vấn thổ tả.

Đòn đảng CS giáng vào nông dân tiếp theo là khi khởi đầu cái gọi là cách mạng xã hội chủ nghĩa, họ đề xướng và ghi vào hiến pháp, “đất đai, ruộng đồng, rừng và sông hồ đều thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”. Đây có thể nói là bản án tử hình của đảng CS đối với nông dân. Từ đây nông dân ta trắng tay.

Với cái gọi là “sở hữu toàn dân” được ghi vào các Hiến pháp 1959, 1980 và 1992, người nông dân vốn là chủ sở hữu ruộng đồng của mình do bao thế hệ cha ông giao lại, bỗng trắng tay, chỉ là người được tạm xử dụng ruộng đồng của “toàn dân”, do nhà nước của đảng CS nắm giữ.

Đây là điều phi lý gốc, phi pháp gốc, phi nhân gốc của cái gọi là ‘cách mạng xã hội chủ nghĩa’.

Vì toàn dân là những ai? Xưa nay khái niệm này không có trong các văn kiện luật quốc gia cũng như luật quốc tế.

Vì “toàn dân” là một khái niệm chung chung, mơ hồ, không tên họ riêng, không tuổi, không hình ảnh, không căn cước, không có địa chỉ, chỗ ở, không có chữ ký, không có điểm chỉ, không có tiếng nói. chữ viết. Toàn dân nghĩa là không là ai cả, chính quyền CS đứng ra tự vỗ ngực thay mặt cho toàn dân. Sự thâm độc gốc gác là ở đó, nhà nước CS tha hồ lộng hành trên ruộng đồng khắp nơi như của riêng của mình. Họ muốn thu hồi ở đâu lúc nào cũng được.

Em Đỗ Thúy Hằng sinh viên khoa Luật ở trong nước khi mới 19 tuổi đã viết bài tố cáo cuộc ăn cướp khổng lồ phi pháp này của đảng, để cho đảng CS không hề đổ một giọt mố hôi nào bỗng nhiên có quyền sở hữu trên toàn bộ ruộng đồng của đất nước. Như trò ảo thuật.

Do nhận vơ như thế nên họ bịa ra những việc làm phi pháp khác, đó là những quyết định “thu hồỉ”, rồi “đền bù”, rồi “cưỡng chể”, 3 danh từ đã gây nên cơ man nào là bất công, oan ức, uất hận, đau khổ, nghèo đói của nông dân nước ta, kêu trời không thấu.

Sau vụ Tiên Lãng, mấy ngày nay là vụ Văn Giang-Hưng Yên, một kiểu chiến tranh một bên với nông dân. Họ huy động hàng mấy nghìn công an vũ trang, công an cơ động, dân quân, cảnh sát nổi, cảnh sát chìm, bộ đội biên phòng, bộ đội tỉnh, bộ đội huyện, súng đạn lớn nhỏ đầy người, lựu đạn nổ, lựu đạn cay, dàn hàng ngang tiến lên như giữa trận chiến, tiếng nổ vang trời, một bên là nông dân tay không, bà già, con cháu kêu khóc, bị bắt, bị đánh, bị trói, bị giải như tội phạm về trại giam.

Thời phong kiến, thời thực dân, trong chiến tranh cũng không hề có cảnh thê thảm, bất công, oan ức vang trời dậy đất ở nông thôn đến như thế. Tuy các văn kiện đều nói là «chính quyền, các nhà kinh doanh và nhân dân tại chỗ bàn bạc thỏa thuận với nhau”, nhưng ở đây thực tế là đảng, chính quyền các cấp từ xã, huyện đến trung ương đã đứng hẳn về phía công ty Việt Hồng và tập đoàn tỷ phú Savilis của Anh quốc nhằm cướp đoạt thêm 72 héc-ta ruộng đất của 160 hộ nông dân, sau khi đã cướp xong 500 héc –ta của 5.000 hộ, để xây dựng khu nhà – vườn ECOPARK để kiếm lời riêng.

Đây là một tội ác tày trời của một chính quyền đã không còn chút chất nhân dân nào, của một đảng “hèn với giặc, ác với dân”, của một bộ chính trị thời suy thoái tận cùng của đảng CS, đã dùng một bộ phận của bộ máy chiến tranh chống ngoại xâm để tuyên chiến với nông dân nước mình.

Quá đủ rồi. Nông dân cả nước ta, nông dân từ vùng sông Hồng qua miền Trung đến vùng sông Cửu Long hãy cùng nhau đứng dậy, hòa bình không bạo động một cách quyết liệt, quật khởi, sát cánh cùng các luật sư và luật gia trọng công bằng và pháp lý, cùng tuổi trẻ mọi miền từ nông thôn đến thành thị, đấu tranh đòi hủy bỏ khái niệm «sở hữu toàn dân», khái niệm “đền bù” và khái niệm «cưỡng chế”, 3 khái niệm chưa từng có trong lịch sử nông thôn nước ta, cũng hoàn toàn xa lạ kỳ quặc với thế giới văn minh. Hãy đào sâu chôn chặt 3 khái niệm phi lý, độc ác ấy.

Cả nước đang đòi Bộ chính trị đảng CS phải gấp rút đưa ra ngay tại khóa họp Quốc hội sắp tới việc thảo luận bộ Luật Đất Đai mới như đã hẹn 2 năm nay, cùng với Luật Báo chí mới.

Qua đó khôi phục đầy đủ quyền sở hữu đất đai của nông dân, xoá bỏ, đào sâu chôn chặt vĩnh viễn 3 các khái niệm tội ác nhằm trấn lột cuộc sống của nông dân.

Các nhà làm luật, các nhà chính trị, các đại biểu quốc hội, các nhà báo nước ta hãy nhìn xem và suy nghĩ, ở Thái Lan, ở Miến Điện, ở Philippines, ở Malaixìa và Indônesia gần ta, làm gì có chuyện thu hồi ruộng đất, chuyện đền bù, chuyện cưỡng chế quái gở như ở nước ta.

Trong thế giới văn minh làm sao có thể có tên kẻ cắp móc túi người ta rồi lớn tiếng rằng hãy trả lại cho tôi, đây là của cải của tôi, theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng.

Đã đến lúc đảng phải sòng phẳng hoàn trả lại cho nông dân quyền tư hữu ruộng đất vốn có từ ngàn xưa. Không thể loanh quanh, trốn tránh, sửa chữa, bổ sung Luật đất đai phi lý, sai lầm, vô đạo.

Hãy nghe tiếng nói của giáo sư Võ Tòng Xuân, chuyên gia hàng đầu ở vùng đồng bằng Nam Bộ, tiếng nói của giáo sư Đặng Hùng Võ nguyên thứ trưởng Tài nguyên – Môi trường, tiếng nói của tiến sỹ Đặng Kim Sơn viện trưởng viện chính sách và chiến lược phát triển nông nghiệp, tiếng nói của nhà văn Nguyễn Quang Thiều gắn bó với nông thôn, tiếng nói của nhà văn nữ Võ Thị Hảo thương cảm bà con nông dân ta, của đa số các luật gia…đều công khai, rõ ràng, cấp bách đòi phải trả lại ruộng đất cho nông dân, người chủ sở hữu chân chính của đồng ruộng. Cả bộ chính trị hãy lắng nghe bà cụ Lê Hiền Đức đang về huyện Văn Giang để quan sát và bênh vực bà con nông dân ta, cụ đã phải cải trang để lọt được vào thôn xã bị bao vây và cưỡng chế. Cụ là Bao Công của thời đại mới, là lương tâm của xã hội.

Chìa khóa của phát triển nông thôn, của thúc đẩy nông nghiệp, của cấp cứu nông dân – 70 % số dân nước ta – là ở chỗ trả lại sòng phẳng quyền sở hữu cho nông dân.

Nông dân Đak No – Đak Nông, nông dân Tiên Lãng – Thái Bình, Văn Giang – Hưng Yên đang gào thét đòi công lý và ruộng đất. Nông dân cả nước đang đòi lại cuộc sống bình thường trên ruộng đồng vốn là sở hữu thiêng liêng của mình, do ông cha mình khai thác, được công nhận từ thời phong kiến và thực dân.

Đảng CS phải chấm dứt ngay việc đàn áp nông dân ở Đak No – Đak Nông, Tiên Lãng-Thái Bình, Văn Giang – Hưng Yên và mọi nơi khác. Phải chấm dứt ngay cuộc chiến tranh 1 phía với nông dân, giai cấp bị tổn thất mạng sống và của cải lớn nhất trong chiến tranh. Phải chấm dứt ngay cuộc tước đoạt tài sản rộng lớn nhất, phi pháp nhất, kéo dài nhất trên đất nước ta.

Đã đến lúc phải giải quyết tận gốc một vấn nạn quốc gia liên quan đến vận mệnh của toàn dân tộc, đến số phận và tương lai của Nông thôn, Nông nghiệp và Nông dân cả nước ta.

Bùi Tín (VOA)

 

6 Phản hồi cho “Đào sâu chôn chặt 3 khái niệm: Thu hồi, đền bù, cưỡng chế”

  1. Bạn người Việt says:

    Đảng phải trả ngay…! phải thế này, thế nọ,.Không có đâu Bác Tín ơi!. Chỉ có dẹp bỏ đảng thì mới mong lấy lại được quyền lợi chính đáng của mình. Đảng đã dùng lực luợng hùng hậu, đánh chiếm đất đai của nông dân, thì có trời đánh họ cũng không trả lại. Cũng giống như Trung quốc đánh chiếm được quần đảo Hoàng sa vây. Làm sao mà đòi được?.

  2. Nôm na says:

    Tư sản đỏ giàu nhanh nhờ hối lộ , tham nhũng , Buôn lậu . Nhưng tham nhũng dựa vào đất đai vẫn là món lợi chính .

    Tất đất tất vàng . Dể dầu gì cán bộ bỏ rơi khẩu hiệu đất đai là Tài sản của nhà nước để phù phép thành món lợi cho cán bộ Đảng viên .

    Cướp đất nông dân và thất nghiệp sẽ là nguyên nhân tác động chính làm tiêu tan ĐCSVN .

  3. Đặng Trần says:

    Một lần tôi đã nói với các vị ứng cử viên đại biểu Quốc hội khu vực của tôi rằng: “Một chàng trai và một cô gái yêu nhau. Họ được gia đình chấp thuận cho cưới nhau. Họ cũng được chính quyền địa phương cho đăng ký kết hôn. Vậy quan hệ của họ là gì, nhưng cấm gọi là quan hệ vợ chồng?”. Các vị ứng cử viên ngơ ngác.
    Tôi nói tiếp: “Luật đất đai thừa nhận người nông dân có mấy quyền cơ bản khi được giao đất. Đó là quyền sử dụng, quyền thừa kế, quyền định đoạt, quyền mua bán v.v… Những quyền trên đây là đặc trưng của QUYỀN SỞ HỮU ĐẤT ĐAI, tại sao Nhà nước không dám nói điều này mà chỉ gọi là QUYỀN SỬ DỤNG mà thôi. Đây là một điều phi lý giống như chàng trai nọ và cô gái kia, quan hệ của họ chính là quan hệ vợ chồng, cớ sao lại tránh né không dám gọi?
    Phải chăng, đây là lý do để cho việc cướp đất của dân trở nên phổ biến và dễ dàng? Nếu Hiến Pháp sai thì sửa, nó đâu phải là hoàn thiện và vĩnh cửu?!
    Hàng nghìn năm nay quan hệ giữa nông dân với đất mà mối quan hệ máu và thịt, mồ hôi và nước mắt, tách rời quan hệ này ra là phản lại với nông dân, phản lại với hơn 75% dân tộc.

  4. Long Bui says:

    Có rất nhiều quý vị lên tiếng nói lên những bất công, những đau khổ của người nông dân Việtnam mất đất.
    Quý vị luật sư có thể kiện Công ty Savilis được không ? Dĩ nhiên các toà án trong nước chẳng giải quyết được gì vì là cánh tay dài của hành pháp và chính phủ thì ngồi trên luật pháp. Nhưng những toà án nước ngoài, trong trường hợp này là toà án Anh quốc với Công ty Savilis. Trong vụ Văn giang, Hưng yên, những nông dân bị cưỡng chế quá bất công và có rất nhiều bằng chứng rõ ràng có thể khiếu nại trước toà án của Anh quốc.
    Bản chất của đầu tư là kiếm lời. Thu càng nhiều và chi ra càng ít càng tốt. Trường hợp điển hình là Công ty Foxcon đối tác của Apple tại Trung quốc đã bóc lột nhân công khiến nhiều người muốn tự vẫn. Họ đã chăng lưới chung quanh building của nhà máy nhằm tránh công nhân nhẩy lầu tự tử. Nhưng nhờ những tiếng nói của nhiều trí thức, nhà báo và những tổ chức bảo vệ nhân quyền nên Foxcon đã phải cải thiện tình trạng của công nhân.
    Trường hợp Văn giang, Hưng yên nếu có hồ sơ khiều kiện với toà án Anh quốc, có lẽ cũng sẽ có ảnh hưởng. Nếu không lấy lại được đất ít ra cũng phải có được sự bồi thường thoả đáng.

  5. TƯ DO says:

    Bác Bùi không có nhắc đến nguyên nhân nào để sinh ra khái niệm “sở hữu toàn dân”. theo tôi CỘNG SẢN là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Không cần dông dài gì cả, nhất định cần phải xóa bỏ chế độ độc tài đảng trị cộng sản thì mới tránh được kiếp nạn.

  6. s says:

    Nông dân xã Hòa Xuân – Hòa Qúy – Hòa Hiệp – Hòa Châu và các vùng ven đô TP ĐÀ NẴNG cũng không khác Tiên Lãng – Văn Giang ! .Nhưng ở Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh đã Dùng lực lượng an ninh – CA – DP hàng trăm người ngày đêm trấn áp nhất là dân xứ đạo CỒN DẦU CA đánh ông Nguyễn Năm chết thảm nhưng bị dấu nhẹm ! .Vì Nguyễn bá Thanh ,quá mưu sĩ và cao thủ …Hiện nay trên 40 người dân Cồn Dầu đã ra nước ngoài tỵ nạn …. Rồi ở Tiền Giang – Bình Thuận – An Giang – Sóc Trăng v v & v v…
    Hãy vào goole gõ >>>>((( ” Nguyễn bá Thanh tham nhũng ” …..” Nguyễn bá Thanh đàn áp Cồn Dầu ” …..” Phỏng vấn Nguyễn bá Thanh ” ……”Nguyễn bá Thanh vua Đà Nẵng “))) là biets Thanh cao tay ấn đến cỡ nào !?

Phản hồi