|

Niềm vui thêm nhiều bạn

 

Năm ngoái tôi có dịp sang phía Đông Hoa Kỳ, gặp nhiều bạn Việt và Mỹ. Vui nhất là gặp một số bạn đồng nghiệp cũ ở báo The Washington Post và Far Eastern Economic Review lâu ngày mới gặp lại. Vui hơn nữa là thăm trụ sở đài phát thanh Tiếng nói Hoa Kỳ VOA trong không khí vui và ấm cúng như trong gia đình. Chúng tôi những người Việt từ châu Âu sang còn đến thăm Đài tưởng niệm hơn 100 triệu Nạn nhân của chủ nghĩa Cộng sản ở khắp năm châu, trong đó có cả đồng bào Việt Nam ta. Đài đặt ngay gần trụ sở Quốc hội. Tôi đã xúc động đặt tại đó một bó hoa huệ trắng.

Hè năm nay tôi ghé thăm các bạn ở phía Tây Hoa Kỳ, vùng Nam và Bắc bang California, được coi là thủ đô của người Việt tỵ nạn. Tôi vui mừng gặp lại một số người thân trong gia đình và một số đông bạn bè tuy mới kết thân trong hơn 20 năm nay mà lại rất gắn bó thân tình.

Tại Nam Cali chúng tôi có cuộc họp sôi nổỉ, bổ ích cùng nhau trao đổi ý kiến về những kịch bản có thể xảy ra để chuyển hóa tình hình từ độc đảng sang dân chủ thật sự ở trong nước, trong bối cảnh Liên Xô và một số nước cộng sản Đông Âu đã sụp đổ hơn 20 năm, phong trào mùa Xuân Bắc Phi và Trung Đông, sự kiện dân chủ hóa Miến Điện. Chúng tôi cũng bàn về việc thông tin, cổ vũ cuộc đấu tranh của đồng bào ta, của nông dân, lao động, trí thức, nhà kinh doanh, thanh niên, bà con các tôn giáo… ở trong nước nhằm giành lại tự do, quyền dân chủ và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Ông Bùi Tín trong buổi nói chuyện tại San Jose

Năm nay một số bạn ở San Francisco và San Jose, nơi có đông đảo đồng bào tỵ nạn nhất, có nhã ý tổ chức cho tôi gặp gỡ và nói chuyện với đông đảo bà con ta, trong đó có cả một số rất ít người còn hoài nghi, có người cho đến nay vẫn còn cho Bùi Tín là ‘dân chủ cuội’, ‘cộng sản nằm vùng’, ‘mũi nhọn của Nghị quyết 36′.

Sau một số buổi nói chuyện chân tình, đối thoại cởi mở, trả lời phỏng vấn đài phát thanh Quê Hương, báo Cali Today, tôi rất mừng thấy được đông đảo bà con ta hiểu rõ thêm và tin cậy quý mến hơn. Nhiều người muốn chụp ảnh kỷ niệm chung và riêng với tôi. Có người còn chờ để hỏi thêm về hoàn cảnh gia đình, cuộc sống hằng ngày, có người bắt tay lâu, rất lâu, tỏ lòng thương cảm sâu lắng, lại có cô trào nước mắt vì xúc động. Tôi ghi nhớ trân trọng mọi biểu hiện của nghĩa tình đậm đà tin yêu ấy.

Với thời gian ngắn ngủi một tuần lễ tôi được tiếp xúc với hơn 400 bạn bè mới mẻ. Những ai thật lòng yêu nước mình, thương dân mình, có lương tâm trong sáng công bằng, đều hiểu rõ tôi hơn, quý mến và tin cậy hơn trước. Đây là món quà quý vô giá tôi mang theo khi tạm xa cộng đồng Cali rất giàu tiềm năng yêu nước, kinh doanh, phát triển và hòa nhập.

Tôi đã gửi lại bà con ta 2 thông điệp tâm huyết nhất. Một là niềm vui sâu sắc thấy so với mươi năm trước bà con ta đã thông cảm hơn với nỗi cực nhục của đồng bào miền Bắc trước đây và của đồng bào cả nước hiện nay dưới sự cai trị hà khắc của chế độ toàn trị độc đảng, tăng thêm vào nỗi uất hận phải rời quê hương tỵ nạn của cá nhân mình, từ đó tăng nghị lực đấu tranh lên với cấp số nhân. Đó là tinh thần đoàn kết thương yêu và thống nhất dân tộc cao quý và thiết thực.

Hai là tôi cũng đề nghị bà con ta có tấm lòng rộng rãi, bao dung, quý trọng những người cộng sản có ý thức dân chủ thật lòng, nhằm khôn khéo phân hóa hàng ngũ đối phương, không có thái độ cố chấp hẹp hòi, luôn tăng thêm lực lượng đấu tranh khi đảng cộng sản đang trong tình trạng khủng hoảng và suy thoái không sao khắc phục nổi.

Blog Bùi Tín (VOA)

26 Phản hồi cho “Niềm vui thêm nhiều bạn”

  1. Người San Jose says:

    Sống chung với Việt-cộng như cõng cọp mà đi.
    Đoàn-kết với Việt-cộng như ôm rắn mà ngũ.

    Người San Jose

  2. quandannambo says:

    tôi có đọc bài viết của nguyển hửu viện hiện đang ở pháp
    viết rằng
    19 giờ ngày 03 tháng 8 năm 1993 mật của bùi tín sắp vỡ
    lúc ấy bùi tín chưa có miếng giấy lận lưng và không có tiền đi bệnh viện
    nguyển hửu viện thương tình dùng giấy tờ của mình đưa bùi tín vào bệnh viện Louis Mourier cấp cứu kịp thời nên tín mới thoát chết
    viện phải trả tiền nhà thương
    sáng ngày 02 tháng giêng năm 1994 tín bị nhồi máu cơ tim
    một lần nửa viện phải đưa tín vào bệnh viện
    từ đầu năm 1992 đến cuối năm 1994 viện cưu mang tín trong nhà mình
    tín có cách sinh hoạt rất dị hợm viện góp thì bị tín chửi
    tín còn chửi vơ viện là “con đầm hạ cấp”
    viện cay đắng gọi tín là “ăn cháo đá bát”
    tuyết lan sưu tầm bài này và đăng ở vietnamnhatbao
    hy vọng ông bùi tín thanh minh việc này để nhiều người không nghỉ xấu về ông

    • NGÀN KHƠI says:

      CẦN GÌ PHẢI TRUY BỨC KIỂU NHƯ THẾ

      Chuyện riêng tư là chuyện của cá nhân. Chuyện thái độ, hành vi, quan điểm chung, là chuyện của xã hội. Điều Nguyễn Hữu Viện nói trước đây, có thể đúng cùng sai. Điều buộc ông Bùi Tín chính chính hiện nay, có thể sẽ cũng thấy là sai hoặc đúng. Không biết đâu là khách quan, đâu là những sự thật riêng tư của tất cả mỗi con người. Điều ấy cũng phỏng có ích gì cho mọi người.
      Vả chăng Nguyễn Hữu Viện trước đây còn hay xuất hiện trên diễn đàn ĐCV chỉ là người cho thấy một cung cách không nghiêm túc, đúng đắn, thậm chí đôi khi ngôn ngữ mang tính cặn bã trong những bài comment đối với nhiều người. Một kiểu con người như vậy quả thật cũng khó đáng tin, cũng khó mà coi như cái định để móc được một đồ vật nào đó vào. Thế nên quả lời yêu cầu của Quandannambo như trên dường như có cái gì đó hơi mang tính chất cảm tính, riêng tư, kiểu như muốn bức niết người trong hoàn cảnh và tình huống không đáng. Như vậy phỏng thực chất có mang nghĩa lý gì ?
      Cho nên :

      Chuyện đời như nước qua cầu
      Có gì mà phải để sầu cá nhân
      Chuyện riêng ai biết mười phần
      Chuyện chung mới đáng ngàn lần phân bua !

      THƯỢNG NGÀN
      (13/7/12)

    • Lâm Vũ says:

      Mẩu “tin” này có mục đích hạ nhục cá nhân ông Bui Tín, nhưng vô tình laị chứng minh là ông Bùi Tín thực sự “vượt tuyến”, chối bỏ chế độ cộng sản dù phải sống ăn nhờ ở đậu.

      TB. Làm phước cứu người, mà sau đó hàng chục năm vẫn còn đi bêu xấu người thọ ơn thì phước đức tan theo mây khói. Hóa ra làm ơn làm phước để được người mang ơn ru?

    • xoathantuong says:

      Câu trả lời ở đây:

      “Đôi điều cùng ông Nguyễn Hữu Viện, Kami” đăng ngày 05 tháng 01 năm 2012

      theo link sau:
      http://tintuchangngay4.wordpress.com/2012/01/07/doi-di%E1%BB%81u-cung-ong-nguy%E1%BB%85n-h%E1%BB%AFu-vi%E1%BB%87n/

  3. Nguyen Trang says:

    Tôi muốn được làm quen với ĐẠI NGÀN, qua bài viết và qua bài thơ”Đời Là Một Cuộc Chơi” Kính. Nguyễn Trang.

    • Ngàn Khơi says:

      QUÁ HAY

      Đời sao quả vẫn rất hay
      Nguyễn Trang giờ muốn bắt tay Đại Ngàn
      Chẳng gì trở ngại đò ngang
      Email cứ hỏi nơi Đàn Chim bay !

      Thượng Ngàn

  4. medvedeb says:

    CS nói chung, CSVN nói riêng đều có những đặc tính riêng biệt, nổi trội ai cũng có thể nhận thấy. Đó là sự dối trá (dối trá đến độ đểu cáng), độc ác, tàn bạo (đến độ không còn nhân tính), thâm độc, nham hiểm và nhiều tính xấu khác nữa. CSVN sở dĩ họ dành được quyền cai trị đất nước cũng là do họ đã vận dụng thành công những tính cách (đã mô tả). Tuy nhiên về lâu dài chắc chắn họ sẽ không thể tồn tại vì 1 lẽ giản đơn, người dân VN ngày càng hiểu biết và tinh khôn ra, họ sẽ không thể chấp nhận sự cai trị bởi những con người tàn bạo, độc ác, đếu cáng (lại còn cộng thêm sự ngu dốt trong khả năng lãnh đạo). Hiện tại, vì họ còn nắm được lực lượng công an, quân đội có vũ khí, nhà tù cộng thêm với kết quả của nhiều chục năm áp dụng chính sách ngu dân và bằng cái gọi là “chuyên chính vô sản” họ đã tạo ra được bầu không khí sợ hãi của số đông dân chúng làm thui chột ý chí đấu tranh dành quyền lợi chính đáng của người dân. Vì những lẽ đó CSVN trong bối cảnh vùng vẫy, dãy rụa để tòn tại, hơn bao giờ hết họ rất sợ sự đoàn kết của người dân vì đó là nền tảng tạo nên sức mạnh mà nhiều chục năm trước bằng trò lừa bịp đạt đến trình độ nghệ thuật họ đã đạt được đối với số đông dân VN để rồi giúp họ dành được quyền cai trị như ngày nay

  5. nvtncs says:

    Ông Bùi Tín viết:

    “Đó là tinh thần đoàn kết thương yêu và thống nhất dân tộc cao quý và thiết thực.”
    ———————————————-
    Trong một xã hội đa nguyên, chống công cũng có dăm bẩy cách chống, phải không ông? Và trong một xã hội có tự do, ai muốn chống cách nào là quyền tự do của người ta, phải không ông?

    Ông là cựu đảng viên “phản tỉnh” đảng CSBV, tôi là một người bắc di cư vào Nam, tỵ nạn CS, ở Mỹ.

    Giữa ông và tôi, có rất nhiều khác biệt và cách biệt.

    Đã sống dưới chế độ dân chủ từ lâu nay, tôi nghĩ muốn chống cộng được hiệu nghiêm, linh động, cần phải có nhiều nhóm có xu hướng chống cộng khác nhau.

    Vậy theo tôi, đoàn kết không những không cần thiết, mà còn không nên.
    Vì khi ta được nhận xét nhiều cách chống cộng khác nhau, ta mới thấy cách nào hay trong vài khía cạnh nào.

    Cuộc chống cộng của ông là từ một đảng viên CSBV “phản tỉnh”; thái độ của ông về đảng CSBV, tuy ông đã “phản tỉnh”, vẫn không cùng cách nhìn của tôi về CSBV.

    • NGÀN KHƠI says:

      XƯA VÀ NAY

      Oán xưa dẫu có nghìn ngày
      Thì nay dễ trả được ngay một giờ
      Mây trôi nước chảy lững lờ
      Chỉ luôn đi tới bao giờ quay lui
      Nói bao chuyện cũ bùi ngùi
      Quên đi thì tốt nghĩ lui ích gì ?

      ĐẠI NGÀN
      (13/7/12)

      • nvtncs says:

        “Năm 1407, khi quân nhà Minh xâm lược nước Việt, Nguyễn Phi Khanh bị Trương Phụ bắt và giải về Trung Quốc, Nguyễn Trãi khóc chạy theo cha ra đến ải Nam Quan. Phi Khanh quay lại bảo Nguyễn Trãi quay về Thăng Long nuôi chí diệt giặc mới là làm tròn đại hiếu. Quả nhiên sau này Nguyễn Trãi đã theo Lê Lợi đánh bại được quân Minh.

Phản hồi