|

Khi chế độ độc tài chấm dứt…

Ngày chế độ độc tài toàn trị chấm dứt, bối cảnh Việt Nam sẽ khác hẳn những gì đã xảy ra vào tháng 04/1975. Ở ngày đó, dù sự thay đổi đến từ đâu, và do ai, chắc chắn sẽ KHÔNG thể có “chính sách trả thù” và những “trại cải tạo”. Tình trạng độc quyền thay thế vị trí lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) cũng sẽ KHÔNG thể xảy ra. Khi độc tài không còn nữa, Tự do sẽ bùng nở, và Dân chủ sẽ từng bước được phát triển. Việt Nam sẽ có một thể chế dân chủ pháp quyền. Song thay đổi lớn đó sẽ không xảy ra một cách dễ dàng, hoặc không điều kiện.

Khi đất nước hết độc tài, nền dân chủ non trẻ sẽ khởi đầu với vô số trở ngại không thể tránh khỏi của buổi giao thời. Hoàn cảnh của chính phủ lâm thời, và ngay cả chính phủ dân cử chính thức sau đó, chắc chắn sẽ rất khó khăn. Ổn định tình hình trong khi xã hội đầy tâm lý nôn nóng là một áp lực vô cùng to lớn. Nhưng chính phủ mới sẽ phải bắt đầu bằng những gì có được — tương tự như hoàn cảnh các nước vừa thoát khỏi chế độ độc tài trên thế giới.

Công việc đầu tiên là nỗ lực xây dựng thế hòa giải và đoàn kết dân tộc. Những người lãnh đạo mới phải có bản lãnh dung hoà được dị biệt giữa các thế lực chính trị bản xứ, và những ảnh hưởng chi phối bởi ngoại bang. Với khát vọng vươn lên đã được ươm mầm từ nhiều năm qua, hy vọng là các thành phần trí thức và công dân yêu nước sẽ hậu thuẫn chính quyền mới có được những chính sách đối nội và đối ngoại thích hợp với bối cảnh mới của đất nước.

Kế đến là xây dựng, củng cố và phát triển Dân Chủ như thế nào để thích hợp với văn hoá và hoàn cảnh đặc thù của nước ta. Trong thế giới liên lập ngày nay, nền chính trị của một quốc gia luôn có nhiều liên hệ sâu rộng với cộng đồng thế giới bên ngoài. Mặt khác, tuy cuộc chiến tranh lạnh đã chấm dứt song Việt Nam vẫn là một yếu tố trong nhu cầu cân bằng và phát triển quyền lực của các siêu cường. Do vậy, làm sao để đất nước có thể phát triển mà không bị lệ thuộc một cách bất lợi vào bất cứ thế lực quốc tế nào… là một thử thách đầy cam go; đòi hỏi sự linh động, cân bằng hiệu quả giữa nhu cầu đối ngoại và tinh thần dân tộc tự quyết. Nếu không muốn nền dân chủ mới sẽ bị lai căng, què quặt, người Việt không có sự chọn lựa nào hơn là phải dám đứng thẳng trên đôi chân của mình, và cùng đưa vai gánh vác lấy trách nhiệm với quốc gia.

Thách đố to lớn khác là giải quyết là những hậu quả để lại từ tình trạng độc đảng, tham ô và bất công. Tháo gỡ các quốc nạn tồn đọng cần có nhiều thời gian và biện pháp, nhưng khả năng ban đầu của chính phủ mới chắc chắn còn nhiều giới hạn. Tài nguyên quốc gia vận dụng được cho việc ổn định kinh tế lúc đó có thể sẽ không có nhiều. Việc hàng ngũ hoá nhân tài của đất nước cũng sẽ lắm nhiêu khê. Do vậy, chính phủ dân chủ đầu tiên sẽ phải chứng tỏ một thiện chí, bản lãnh và khả năng lãnh đạo vượt bực, bao gồm việc huy động được sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ giới trí thức, doanh nhân và các tầng lớp xã hội. Tiến trình đó sẽ tốt đẹp hơn quá trình lột xác của các nước Đông Nam Á, Đông Âu, Bắc Phi và Trung Đông… hay không, câu trả lời tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố.

Công cuộc dân chủ hoá và phát triển đất nước sẽ đầy dẫy cam go song đó là một tiến trình khả thi.
Chúng ta có quyền tin tưởng mãnh liệt vào điều đó vì chế độ độc tài đương quyền đang mất dần khả năng tồn tại. Từ nhiều năm qua, đảng CSVN là một trở ngại to lớn cho sự phát triển của đất nước. Lý tưởng, kỷ luật và kiểm soát là ba yếu tố sinh tồn của CSVN, hiện đang bị hư hoại và lung lay tận gốc rễ. Cùng lúc đó, tình trạng khủng hoảng kinh tế, xã hội, chính trị và hệ thống lãnh đạo của đảng cầm quyền sẽ là chất liệu tự huỷ diệt khả năng tồn tại còn lại của chế độ. Sự tồn vong của hậu thân đảng CSVN trong tương lai tuỳ thuộc vào thái độ thành khẩn của những người cầm quyền hiện nay. Đối với chúng ta, vấn đề khẩn thiết là chuẩn bị như thế nào để giai đoạn giao thời đó sẽ không phải là một trang sử đau thương nhuộm đầy máu và nước mắt. Cách giải quyết của người quốc gia phải được đặt trên nền tảng của tinh thần nhân bản.

Khi đất nước hết độc tài, toàn dân sẽ có tự do. Ngày chiến thắng đó sẽ là thành quả chung của mọi thành phần dân tộc, kể cả những người vì hoàn cảnh lịch sử, đã từng có một thời góp phần gây ra những thảm trạng cho dân tộc. Khi đất nước có Dân Chủ, mọi công dân Việt Nam đều có cơ hội thụ hưởng nhân quyền một cách đúng nghĩa và trọn vẹn, kể cả những người đã từng là đảng viên CSVN. Chính phủ mới sẽ không thể trừng trị những người đã từng phục vụ cho chế độ cũ chỉ vì yếu tố quá khứ. Nhưng thiểu số có trọng tội với đất nước, đồng bào phải cần được luật pháp xét xử công minh và lịch sử ghi lại rõ ràng để làm gương cho hậu thế, dù còn sống hay đã chết — không phân biệt là phục vụ cho chế độ Cộng sản hay Cộng hoà ngày trước.

Với hoàn cảnh chung hiện nay, hoạt động của các phong trào quần chúng rất quan trọng. Tuy nhiên, hoạt động của các đoàn thể đấu tranh đóng một vai trò không thể thiếu. Ở hiện tại, tuy phần lớn hoạt động của các tổ chức phải giữ trong vòng bí mật, song đều chủ động thúc đẩy mạnh mẽ tiến trình dân chủ hoá đất nước. Trong chiều hướng đó, chắc chắn sẽ có một tổ chức đạt được thành công sau cùng. Đó là một vinh dự lịch sử nhưng dù vậy, sẽ không phải, và không thể, là điều kiện để có thể độc quyền thay thế đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo đất nước.

Khi Việt Nam có dân chủ, một chính phủ đa đảng sẽ là kết quả tất nhiên qua cuộc Tổng Tuyển Cử Tự Do. Nói cách khác, dù tổ chức nào thành công trong cuộc đấu tranh dân chủ hoá Việt Nam, các tổ chức, chính đảng ở trong và ngoài nước cũng sẽ có cơ hội đồng đều để ganh đua phụng sự đất nước và đồng bào trong các vai trò dân cử.

Việt Nam cần có một chính phủ thực sự đáp ứng được nguyện vọng nhân dân và nhu cầu ổn định, phát triển của đất nước. Trong bối cảnh toàn cầu hoá ngày nay, vượt thắng được trước những cạnh tranh khốc liệt trên thị trường sẽ không phải là điều đơn giản. Xây dựng được uy thế trên chính trường quốc tế cũng sẽ lắm cam go. Nhưng thực tế thế giới cho thấy, nước nào không bị phân hoá nội bộ, có một chính phủ tốt và thực sự thương nước thương dân, thì nước đó vẫn có khả năng và điều kiện để đứng vững trước các thử thách lớn của thời đại.

Nước Việt Nam mới có tốt đẹp như kỳ vọng của nhiều người hay không là tuỳ thuộc vào quyết tâm cách mạng hoá xã hội của toàn dân, và của những người lãnh đạo đất nước ở giai đoạn giao thời đó. Đó là một tiến trình tự nhiên và cần thiết để xem người Việt có đủ bản lãnh và xứng đáng để thụ hưởng một đời sống tự do, dân chủ đích thực.
Một nước Việt Nam dân chủ, tự do tuy chưa ở trong tầm tay song đã ở trong tầm mắt của chúng ta. Khoảng cách đó không tự nhiên mất đi mà cần phải được rút ngắn bằng chính những nỗ lực dấn thân và hy sinh đồng loạt của nhiều người. Ngày nào những người yêu nước thật sự biết quên mình để cùng lo việc chung, thì ngày đó tương lai Việt Nam sẽ ở trong tầm tay.

Lâm Thế Nguyên (Vidan.info)

27 Phản hồi cho “Khi chế độ độc tài chấm dứt…”

  1. Trung Trực - Hoa Kỳ says:

    Chế độ cộng sản sụp đỗ thì quốc hội và tổng thống tương lai phải ban hành ngay sắc lệnh “cấm trả thù”. Bất cứ ai vi phạm pháp luật thì phải xét xử nghiêm minh trong khuôn khổ của một nhà nứớc “dân chủ pháp trị”. Kể cả quốc kỳ mới của Việt Nam cần phải được “trưng cầu dân ý” và được quốc hội thông qua cũng như tổng thống phê chuẩn.
    Dòng máu dân tộc Việt Nam sản sinh ra nhiều nhân kiệt, nhân tài ưu tú giỏi “tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” , cớ gì phải bi quan lo sợ ?

  2. dv says:

    Làm sao ? đừng đễ tái diễn cảnh nồi da, nấu thịt ,huynh đệ tương tàn ” đấu tố ” truy vấn lẫn nhau thì thật là tồi tệ ! Vì lịch sử VN đã đi qua nhiều cuộc chiến : Quân ta chiến thắng quân mình . rồi như CCRĐ & NVGP ở Miền bắc VN = lý luận triết lý ( đấu tranh giai cấp ) . Còn ở Miền Nam VN vào thời ông Ngô Đình Diệm ra luật số 10 năm 1959 , trong chiến dịch ‘ tố cộng ‘ làm cho những người không liên lụy đến hoạt động cs cũng bị vạ lây . Nếu lấy hận thù đễ đánh đổi thì không bao giờ thu phục được sự đoàn kết và tình thương yêu . Nhưng tất nhiên những kẽ làm tồi tệ cho xã hội , nhân dân ,đất nước thì phải được luật pháp phán xử công minh . Nhất thiết không thể tư thù cá nhân thì thật là tồi tệ và một thảm họa cho cả đất nước – dân tộc VN . Hãy nhìn nước Đức sau khi xóa bỏ bức tường Berlin ‘ sụp đổ ‘ nước Đức vẫn đoàn kết ,văn minh ,thịnh vượng và không phân biệt đối xử nên nước Đức ngày nay vẫn hùng mạnh cả KT -CT .

  3. Nghi says:

    Nếu chế độ này mà sụp một cái đoàng!? các bác liên hiệp quốc phải nhảy ngay vào làm trọng tài. Hàng chục nhóm sẽ tranh giành xấu xé nhau quyền lực. Đừng có nói tui bị tuyên truyền nhé các bác. Thử hỏi bây giờ các bác giới thiệu một nhóm, một đảng phải, một minh quân để toàn thể dân việt hy vọng?? Ai đủ đức tài để nói với dân việt bỏ qua thù hận? Làm sao để trong tương lai dù có thay đổi thế nào cũng đừng để người Việt mỉnh bắn giết nhau- Theo tui đó là việc quan trọng nhất.

    • NON NGÀN says:

      ĐÁNG LÝ RA

      Đáng lẽ ra những người đi đầu đừng gây ra thù hân. Đáng lẽ ra những kẻ đi đầu trước kia đừng dùng thủ thuật tuyên truyền theo kiểu mị dân, làm dân ngu. Đáng lẽ ra những người đi đầu trước kia đừng mù quáng, có học thức, đừng độc tài độc đoán, biết nâng cao dân trí thật sự và chỉ chủ trương nâng cao dân trí thật sự. Đáng lẽ ra những người đi đầu trước kia chỉ biết tự do dân tộc, nêu gương tự chủ độc lập của đất nước, không dựa vào quyền lợi nhóm của quốc tế, không theo ý hệ tầm thường, mọi việc ngày nay đâu có đến nỗi. Đó là hậu quả của bao sai lầm quá khứ để hiện tại phải chịu và tương lai phải chịu. Cho nên con đường ra ngày nay về mọi mặt không đơn giản, không dễ dàng, mà có khó, có nhiều phức tạp thật sự. Nhưng nói như thế không phải bó tay. Vì bó tay đất nước càng chịu chết. Nên đây chính là cách thống nhất của mọi người, nhất là những người có tâm và có hiểu biết không phân biệt, sự thống nhất của toàn dân, nhất là thành phần dân chung đã có dân trí phần nào nâng cao nhằm hỗ trợ, giúp đỡ, hướng dẫn những người khác được tiếp theo nâng cao. Vậy thì hướng ra chỉ có hướng sáng suốt, bình tỉnh, cương quyết, thực tế, nhưng tích cực mà không thể nào còn có con đường khác.

      NGÀN KHƠI
      (15/7/12)

  4. Người yêu nước says:

    Ta phải có những suy nghĩ dần đi . Mọi tốt đẹp ở phía trước không phải cứ đợi đến ngày đó mới có , mà nó được nung nấu từ rất lâu rồi . Chúng ta cùng luận bàn trên diễn đàn để nay mai không xa chế độ tự sụp đổ thì chúng ta cũng có vài cơ sở để cùng dựng xây đất nước chứ . Nhiều sáng kiến tốt đẹp cho sự phát triển của đất nước khi những người trí thức , thậm chí có người ở trình độ cao đóng góp chân thành với CS nhưng đều bị bỏ ngoài tai hết . Họ chỉ cần những ý kiến mà mở đầu phải là Đảng lãnh đạo tuyệt đối đất nước , sau đó mới xem những vấn đề khác . Nhiều khi ý kiến hay nhưng không tiếp thu cũng có một phần lý do là trình độ hiểu biết về chính trị , luật pháp thế giới nữa . Bạn có nhiều ý hay đừng chờ đến khi nước nhà có dân chủ mới đưa ra chúng ta phải chuẩn bị trước để khi áp dụng nó không bị va vấp là ý vậy .

    • NON NGÀN says:

      CÁI CAO NHẤT

      Cái cao nhất chỉ có đất nước, dân tộc, xã hội, con người, chân lý, mà không phải bất kỳ cá nhân nào, đảng phái nào, nhóm người nào, hay lý thuyết nào. Mọi sự thần thánh hóa cá nhân, cho dầu cá nhân đó là bất kỳ ai, sự thần thánh hóa đảng phái cho dù đảng phái đỏ là đảng nào, sự thần thánh hóa lý thuyết, cho dầu lý thuyết đó ra sao và từ đâu, sự thần thánh hóa đường lối, chủ trương, bất kể nó ra sao đều ngu muội, phản tự do dân chủ một cách đích thực. Đó chỉ là mù quáng, mị dân, cuồng tín, tăm tối, ngụy tín với bản thân mà không phải điều công chính, khách quan, hay ý chí, mục đích, hoặc thái độ thật sự chỉ biết tận tâm và hi sinh mọi mặt chỉ vì dân, vì nước.

      NGÀN KHƠI
      (15/7/12)

  5. Trúc Bach says:

    Đảng CSVN hãy nên dọn sẵn một con đường “rút lui” trong hòa bình – nghĩa là không để đổ máu – vì người Việt Nam, đặc biệt là người Việt Quốc Gia rất nặng tinh thần quốc gia, dân tộc nên không bao giờ chủ trương “tắm máu đồng bào, tắm máu anh em” như đảng cs đang cố gieo vào đầu những kẻ kém học thức với câu khẩu hiệu nặc mùi phản dân, hại nước : “chỉ biết còn đảng, còn mình” …..

    Cho dù trong thời gian qua, đã có những đồng bào, những anh em tay nhuốm đầy máu đồng bao, máu anh em, nhưng việc trả thù từ những người quốc gia là không thể có ; Việc đối sử nhân đạo, đúng với tinh thần “hiến chương về tù binh của LHQ” của VNCH đối với tù cs trước 75 đã chứng tỏ điều này .

    Việc mà đảng cs có thể làm ngay và có hiệu quả ngay trong việc Hòa Hợp Hòa Giải là : Càng sớm, càng tốt, hãy TRẢ LẠI TÊN SAIGON CHO SAIGON .

    Tôi tin rằng trong đảng cs cũng có rất nhiều người đủ tri thức để nhận biết điều này …Chừng nào thì các vị ấy dám nói lên suy nghĩ của mình rằng :

    HÃY TRẢ TÊN SAIGON CHO SAIGON !!!

  6. Tuần Triệt says:

    Chế độ cộng sản sụp đỗ …. Hiện tại chưa thấy một Đảng phái hay lãnh đạo nào đủ tài năng và đức độ giải quyết cái hậu quả khủng khiếp của cộng sản để lại. ( Trừ ra là Thánh ….)

  7. nguyen ha says:

    Thưa các bạn từ Nam ra Bắc,không cần phải nói dài dòng,Bạn thấy gì Dất-nước VN hôm nay: MỘT CON
    SỐ KHÔNG về mọi mặt!! Từ Giáo-Dục-kinh tế-Văn hóa Dạo dức …cho dến việc Giữ nước(Quốc phòng).Than ôi!! NHưng vẩn chưa là gì,nếu so với tội :dánh mất Tinh-khí của Dân-Tộc!! Bạn có thể xây con
    dường vạn dăm trong vài năm,xây tòa-tháp dể “phô trương”trong một thời gian ngắn,Nhưng dào tạo ra con người di trên con dường dó,ở trong tòa nhà dó, không phải dễ,phải cần thời gian,mà có khi không thực hiện dược nếu thiếu tâm-huyết và tài năng.Vậy thì những việc làm cần thiết,không gì bằng áp dụng Sách-lược của Cụ Phan( PCT): Khai Dân-Trí–Chấn Dân-khí–Hậu Dân Sinh.,vào thời Hậu CS. Dất nước ta
    có thuận lợi,có dội ngũ Khoa học Kỷ thuật tiên tiến ở nước ngoài,nhưng dó mới chỉ là “tay nghề”,còn Nhân cách”nữa. Xin nhớ rằng ,Dất nước cần những người làm việc trên quan-diểm “ích nước-lợi nhà”,chứ không cần hạng người “Vinh thân-phì gia”!!Thiết tưởng dó là nhiệm vụ của thế-hệ trẻ trong và ngoài nước.

  8. Võ Đình Tuyết says:

    Bất cứ một luận đề nào trong tương lai đều có gía trị của nó.Tự do,dân chủ, không thể mua được,mà phải tranh đầu và ấp ủ nó bằng niềm hy vọng trong mọi tình huống khác nhau.
    Ông Lâm Thế Nguyên có cái lý của ông và cái lý lẽ ông đưa ra đều đúng,chẳng có gì sai.
    Không ai để nước tới trôn rồi bắt đầu tát.
    Chề độ cộng sản Việt Nam bây giờ trên đường rã mục. Muốn xây dựng một căn nhà rã mục phải có những nan đề vấn đáp một nền tản tương lai trong tất cả chiều hướng khai phá và niềm hy vọng chuyển tiếp để phát triển đất nước.
    Khi chiến tranh Nam Bắc Mỹ chấm dứt bằng sự đầu hàng của quân phía Nam nước Mỹ.Không phải những vị tướng và chính phủ hai bên lúc đó mới nghĩ tới sự hàn gắn đổ vỡ của dân tộc,mà họ đã ấp ủ từ lầu trong quan niệm nhân bản,hoài bảo xây dựng và tha thứ.Sau khi phá đổ bức tường ô nhục Bá Linh không phải lúc đó người dân Tây Đức mới có tinh thần phải đứng dậy từ điêu tàn,mà họ đã đứng dậy từ đổ nát sau thế chiến thứ hai.
    Chúng ta có quyền ấp ủ những hoài bảo tương lai,để sẽ không còn cảnh anh,em, xé thịt lẫn nhau.
    Theo tôi,bài viết của ông Lâm Thế Nguyên có gía trị.Cám ơn ông.

  9. Vu Trung says:

    Cám ơn bạn Lâm Thế Nguyên. Tôi nghỉ sự luận bàn nào cũng có cái hữu ích của nó vê tất cả các đề tài quá khứ, hiện tại, tưong lai, nếu chúng được bàn luận nghiêm chỉnh, có mục đích và suy tư chín chắn. (Cần phát biểu một cách ngắn gọn, hàm súc, chứ đừng dông dài, vừa dai, vừa dở mà cứ tưởng mình là cái rún của nhân loại). Việc gì cần làm ngay thì làm, việc gì chưa làm ngay được thì cứ suy nghỉ và khi thời cơ đến thì sẽ làm. Chế độ csVN sẽ sụp đổ, điều ấy tôi tin tưởng chắc chắn như thế. Không có bạo quyền nào tồn tại trong lịch sử con người cả. Chỉ là lúc nào thôi.

  10. Tri dan - Czech republic says:

    Luận bàn trứơc về một thể chế dân chủ trong tương lai cho Việt nam là điều quá dỗi thời gian và hơi “cầm đèn chạy trước ô tô,,… việc trước mắt cho điều đó sớm đến với quê hương chúng ta là sự tích cực đóng góp của mỗi con dân việt tuỳ theo điều kiện, hoàn cảnh, khả năng và vị thế đứng của mỗi người trong xã hội hiện tại. Chúng ta! mỗi người hãy âm thầm làm những công việc nhỏ bé nhất tưởng chừng như vô bổ cho sự thay đổi dân chủ ở Việt nam trong hoàn cảnh cụ thể của mình theo sự mách bảo của chính con tim và khối óc của mình, và đến một ngày kia ý niệm dân chủ sẽ nảy mầm sinh sôi, lớn mạnh và trưởng thành trong tư duy của mọi con người việt nam!…Đó chính là lúc xã hội dân chủ đã được hình thành ở việt nam và chúng ta biết chúng ta sẽ phải làm gì tiếp theo cho xã hội dân chủ trong tương lai…

Phản hồi