|

Làm gì khi TQ nhất định chiếm HS, TS và biển Đông?

Sáng 25 tháng 7 năm 2012 buổi Phát thanh Quân đội Nhân dân của Đài Tiếng nói Việt Nam phát đi một bài khá dài của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh – thứ trưởng Bộ Quốc phòng – nói về chính sách đối ngoại quốc phòng của Việt Nam. Bài viết nhấn quá mạnh đến chủ trương hòa bình, đến nỗi người nghe hiểu rằng Việt Nam không cần, không nên, không được nghĩ đến đấu tranh vũ trang để bảo vệ tổ quốc.

Không tìm được bài viết đó để bình luận, tôi tìm đọc lại một vài bài trả lời phỏng vấn của ông này và thấy không thể không phát biểu ý kiến.

Những nhận thức kỳ lạ của vị Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam –

Xin dẫn ở đây một số ý kiến phát biểu của tướng Nguyễn Chí Vịnh trong buổi trao đổi với báo Tuổi trẻ sau khi trở về từ Hội nghị Đối thoại Shangri-La:

- Với những diễn biến gần đây trên biển Đông, theo ông, đâu là giải pháp ngắn hạn và dài hạn cần thiết cho Việt Nam?

Đối với những vấn đề cụ thể như sự kiện ngày 26/5 (tàu Trung Quốc vào cắt cáp tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam), chúng ta phải nhìn nhận đúng bản chất trên cơ sở luật pháp quốc tế. Đây là vụ việc nghiêm trọng về tính chất cũng như hệ lụy lâu dài. Việc tàu chấp pháp của nước ngoài vào sâu trong thềm lục địa của Việt Nam để hoạt động mang tính chất pháp luật là hiếm có trong quan hệ trên biển. Việc này vừa gây thiệt hại kinh tế cho Việt Nam, vừa là một hành động bạo lực dưới danh nghĩa dân sự (1).

- Nếu bạo lực đó không được kiềm chế thì sẽ phát triển leo thang. Trung Quốc dựa trên cơ sở nào để có hành xử như vậy?

Nếu về luật quốc tế thì chỉ có duy nhất “đường 9 khúc” mà Trung Quốc tự đưa ra, mà theo tôi được biết chưa có nước nào hay tổ chức quốc tế nào thừa nhận và chưa có chứng lý nào khả dĩ để chứng minh. Như vậy, phải chăng Trung Quốc đang đi những bước đầu tiên để hiện thực hóa “đường 9 khúc”? Nếu vấn đề này là có thật thì rõ ràng sẽ ảnh hưởng đến lợi ích không chỉ Việt Nam mà nhiều nước khác (2).

… Chúng ta tin rằng có thể giải quyết được trong hòa bình và vẫn giữ được chủ quyền lãnh thổ. Quá khó khăn nhưng nếu phân tích dưới góc độ lợi ích, chúng ta hi vọng. Hi vọng đó xuất phát từ sự tin tưởng vào lãnh đạo các nước lớn tính toán lợi ích chiến lược của chính họ… Muốn giải quyết được những vấn đề tương tự, chúng ta phải bằng chính nỗ lực, nội lực của mình và giải quyết với chính nước có vấn đề với Việt Nam, cụ thể ở đây là Trung Quốc. (3).

Chúng ta giải quyết trực tiếp với nước có tranh chấp, không lôi ai vào đây để cùng giải quyết, không nhờ vả ai để tạo lợi thế trong giải quyết vấn đề.…

Tiếp theo, chúng ta giải quyết bằng biện pháp hòa bình, và chúng ta có cơ sở để kiên trì giải pháp hòa bình trên tinh thần tăng cường đoàn kết, hữu nghị, tăng cường sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Trong thế giới toàn cầu hóa, Trung Quốc cần một hình ảnh tốt đẹp để phát triển quan hệ ngoại giao, kinh tế, xã hội…

Trong không gian phát triển của Trung Quốc, phía nam là hướng tương đối ổn định, khu vực ASEAN là cửa ngõ để Trung Quốc vươn ra xa hơn. Liệu Trung Quốc có thể “cắt” cái cửa này được không, làm cho khu vực này có những quốc gia không bằng lòng với chính sách của Trung Quốc được không?

Chúng ta tin tưởng các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiểu được vấn đề này….

…… Điểm cuối cùng là chúng ta cần quan tâm xây dựng quân đội tinh gọn, hiện đại. Không trang bị vũ khí có tính chất tấn công mà chỉ mang tính tự vệ. Không tham gia các liên minh quân sự…….(7)

- Sự phối hợp giữa các lực lượng như hải quân, cảnh sát biển, biên phòng, kiểm ngư… như thế nào để bảo vệ chủ quyền, bảo vệ an ninh an toàn cho ngư dân?

Chủ trương của ta trong các va chạm dân sự thì các chủ thể dân sự giải quyết với nhau trên cơ sở giám sát của các cơ quan pháp luật, cơ sở luật pháp quốc tế và nước mình. Quân đội theo dõi, giám sát chặt chẽ không để vụ việc leo thang nhưng không tham gia giải quyết….(8)

- Ông đánh giá thế nào về khả năng ra đời COC (Bộ quy tắc ứng xử tại biển Đông)?

COC là văn kiện cần thiết cho ASEAN và Trung Quốc, được nhiều nước quan tâm để cải thiện mối quan hệ trên biển Đông. ASEAN cam kết thực hiện tốt DOC (Tuyên bố về ứng xử của các bên trên biển Đông) và tiến tới COC. Như Indonesia tuyên bố cố gắng cuối năm nay có được COC. Thủ tướng Campuchia Hun Sen mong muốn năm sau kỷ niệm mười năm DOC tại Phnom Penh sẽ ký luôn COC. Hội nghị bộ trưởng quốc phòng các nước ASEAN.5 cũng khẳng định cần khẩn trương xây dựng COC …(5)

- Đã có người ví ASEAN cần như bó đũa?

Tôi rất mong có COC nhưng không coi COC là trang bị pháp lý tuyệt đối, đầy đủ để giải quyết mọi vấn đề ở biển Đông. Cái mà chúng ta chờ đợi là hành động của chính mình, giải quyết trực tiếp với những quốc gia có khác biệt, tranh chấp với chúng ta như đã đề cập. Không thể trông chờ vào một nước nào đó, một diễn đàn đa phương nào đó bởi những yếu tố này chỉ là hỗ trợ. Ngay cả Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật biển họ còn coi thường thì cũng không lấy gì đảm bảo COC giải quyết được vấn đề (6).

- Những vụ việc gần đây trên biển Đông cho thấy giữa tuyên bố của lãnh đạo Trung Quốc với hành động thực tế rất khác biệt, nói không đi đôi với làm, thậm chí việc làm đi ngược lại với lời nói. Ông nghĩ sao về việc này?

Cái đó thời gian sẽ trả lời. Bộ trưởng Lương Quang Liệt phát biểu tại Shangri-La rất tầm cỡ, rất hòa hiếu, thiện chí. Chúng ta chờ những hành động cụ thể thể hiện thiện chí đó. Còn với một đất nước có một sự quản lý chặt chẽ như Trung Quốc, việc cấp dưới đi ngược lại ý kiến cấp trên là điều khó xảy ra (4).
Bình luận -

1 – Phải chăng, do quá dè dặt, ông Vịnh đã sử dụng một số thuật ngữ không đúng. Dù nể nang mấy đi nữa, câu (1) ít nhất lẽ ra phải là:

“ …  Việc tàu chấp pháp của nước ngoài vào sâu trong thềm lục địa của Việt Nam để hoạt động là phạm pháp nghiêm trọng, không thể có trong quan hệ trên biển …”

Câu (2) phải sửa là:

“ … Hiển nhiên là Trung Quốc đang đi những bước đầu tiên để hiện thực hóa “đường 9 khúc”? Nếu vấn đề này trở thành hiện thực thì rõ ràng sẽ ảnh hưởng đến lợi ích không chỉ Việt Nam mà nhiều nước khác”.

2 – Trong câu (3), nói “ … chúng ta hi vọng. Hi vọng đó xuất phát từ sự tin tưởng vào lãnh đạo các nước lớn tính toán lợi ích chiến lược của chính họ..”, sau đó lại nhắc lại: “Chúng ta tin tưởng các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiểu được vấn đề này…” chứng tỏ ông Vịnh rất mơ hồ, phi thực tế khi không nhìn vào những việc họ đang làm; phi lịch sử khi không nhớ những việc họ đã làm (đàn áp Thiên An Môn, kéo quân sang dạy cho Việt Nam một bài học …)

3 – Là trùm tình báo nhưng ông không tiên liệu được mà ngây thơ khẳng định như đinh đóng cột: “Thủ tướng Campuchia Hun Sen mong muốn năm sau kỷ niệm mười năm DOC tại Phnom Penh sẽ ký luôn COC” (câu 5).

4 – Tệ hại đến mức ông ta còn ca ngợi bọn kẻ cướp gian trá như một vĩ nhân thánh thiện: “Cái đó thời gian sẽ trả lời. Bộ trưởng Lương Quang Liệt phát biểu tại Shangri-La rất tầm cỡ, rất hòa hiếu, thiện chí. Chúng ta chờ những hành động cụ thể thể hiện thiện chí đó …” câu (4).

5 – Nói: “Muốn giải quyết được những vấn đề tương tự, chúng ta phải bằng chính nỗ lực, nội lực của mình và giải quyết với chính nước có vấn đề với Việt Nam, cụ thể ở đây là Trung Quốc” (câu 3),

sau đó nhấn mạnh “Chúng ta giải quyết trực tiếp với nước có tranh chấp, không lôi ai vào đây để cùng giải quyết, không nhờ vả ai để tạo lợi thế trong giải quyết vấn đề.…”;

rồi lại nói thêm như trong câu (6): “không coi COC là trang bị pháp lý tuyệt đối, đầy đủ để giải quyết mọi vấn đề ở biển Đông. Cái mà chúng ta chờ đợi là hành động của chính mình, giải quyết trực tiếp với những quốc gia có khác biệt, tranh chấp với chúng ta như đã đề cập”

là mắc mưu Trung Quốc, ngây thơ tự trói mình.

Một thằng kẻ cướp khổng lồ có vũ khí hiện đại hơn đã xông vào nhà rồi, chủ nhà gầy yếu, lại chỉ có vũ khí thô sơ mà không biết hô hoán lên cho thiên hạ trợ giúp thì không chỉ mất của mà còn phải nạp mạng cho nó.

6 – Không thể hiểu sao một ông Thứ trưởng Quốc phòng mà lại nói: “ ….chúng ta cần quan tâm xây dựng quân đội tinh gọn, hiện đại. Không trang bị vũ khí có tính chất tấn công mà chỉ mang tính tự vệ. Không tham gia các liên minh quân sự…….(7), ngạc nhiên hơn, ông ta còn nói: “Chủ trương của ta trong các va chạm dân sự thì các chủ thể dân sự giải quyết với nhau trên cơ sở giám sát của các cơ quan pháp luật, cơ sở luật pháp quốc tế và nước mình. Quân đội theo dõi, giám sát chặt chẽ không để vụ việc leo thang nhưng không tham gia giải quyết…”(8).

Khi bị tấn công, muốn tự vệ phải phản công, phản công cũng cần vũ khí tấn công chứ. Nó chiếm đảo của mình rồi, đuổi bằng mồm mãi mà nó không đi thì phải tấn công chứ.

Bộ đội phải bảo vệ nhân dân. Đâu phải đã một lần họ bắt bớ, đánh đập, bắn giết ngư phủ mình mà họ đang dự tính trang bị vũ khí cho tất cả ngư phủ của họ đặng tiệt diệt ngư phủ mình mà quân đội cứ nhất quyết không tham gia giải quyết ư?

Vả chăng chính ông Vịnh đã phải thừa nhận việc Trung Quốc xông vào thềm lục địa cắt cáp tàu thăm dò địa chấn Việt Nam hôm 26-5-2011 là: “Việc này vừa gây thiệt hại kinh tế cho Việt Nam, vừa là một hành động bạo lực dưới danh nghĩa dân sự” (1) kia mà.

Rõ ràng: một mặt Trung Quốc sử dụng sách lược “hòa bình” để gặm dần đảo, biển của ta, rồi câu dầm để biến thành chuyện đã rồi (mưa lâu cứt trâu hóa bùn), mặt khác tung chiêu đàm phán song phương để cô lập ta. Đấy là những âm mưu nham hiểm rất hại cho ta. Vậy mà, lãnh đạo quân dôi ta như tướng Vịnh vô tình hay cố ý lại nối giáo cho giặc, như một nội gián ?!

Phải làm gì?

Trung Quốc đã và đang xâm lược Việt Nam ngày càng trâng tráo rồi. Họ đã đánh chiếm Hoàng Sa và mặc nhiên coi vùng biển xung quanh là của họ rồi. Họ đã cướp một số đảo ở Trường Sa và đang gấp gáp tiến tới chiếm toàn bộ quần đảo này. Họ ngang nhiên đánh bắt hải sản, thăm dò khai thác khoáng sản trên vùng biển của ta và đánh đuổi tàu thăm dò Địa vật lý của ta, ngư phủ của ta, như trong ao nhà của họ rồi. Ngày 13.7.2012 họ đưa 30 “tàu đánh cá”, gồm một tàu hậu cần có trọng tải 3.000 tấn và 29 tàu cá trọng tải 140 tấn. Từ trưa hôm qua, theo tin chính thức từ Trung Quốc, 8.994 tàu thuyền cùng 35.611 người Trung Quốc đã ồ ạt tràn sang Biển Đông của ta để ăn cướp. Ngày 19.7.2012, họ đưa tàu đổ bộ xuống khu vực Trường Sa. Đây là con tàu chở lính và thiết bị hậu cần Trung Quốc thuộc lớp Ngọc Đình, có số hiệu No. 934, mang theo 3 súng hạng nặng, cần cẩu và có bãi đỗ trực thăng. Cuối tháng sáu vừa qua, Bắc Kinh loan báo thành lập thành phố cấp địa khu Tam Sa (với tổng diện tích lên tới 2,6 triệu kilomet vuông), chịu trách nhiệm quản lý quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngày 20.7.2012 Tân Hoa Xã đã đưa tin về việc quân đội Trung Quốc thông qua kế hoạch lập Bộ chỉ huy quân sự Tam Sa đóng tại đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng Sa. Quân ủy Trung ương Trung Quốc đã giao cho Bộ chỉ huy này trách nhiệm huy động các đơn vị quốc phòng và lực lượng dự bị cho thành phố Tam Sa.

Cấp trên ra lệnh hẳn hoi chứ đâu như ông Vịnh nói: “việc cấp dưới đi ngược lại ý kiến cấp trên là điều khó xảy ra” (4) .

Cứ đà này, cung cách này thì không lâu nữa ta chỉ mất Vịnh Bắc Bộ, Hoàng Sa, Trường Sa mà mất đứt toàn bộ Biển Đông.

Làm gì còn hòa bình khi họ đã nổ súng bắn chết ngư phủ của ta, đâm chìm tầu thuyền, đưa tàu quân sự tung hoành ngang dọc và sắp tập trận bắn đạn thật trên biển của ta …

Giặc đã vào nhà chẹn cổ chủ nhà lấy của cải, lại cho lính gác không cho ai ra vào nhưng không chỉ hàng xóm mà con cháu trong nhà vẫn thấy im ắng chỉ vì chúng ta nhẫn nhục quá, hèn hạ quá, không dám chống cự để bảo vệ mình và quyền lợi con cháu mai sau.

Làm gì còn hòa bình mà cứ rêu rao mãi “16 chữ vàng” và “bốn tốt”!

Cho nên, không thể khác được nũa. Không thể cứ ru ngủ nhân dân một cách tội lỗi bằng hai chữ hòa bình. Hòa bình là cứu cánh chứ không phải phương tiện. Muốn có hòa bình phải chiến đấu. Đổ máu ra để giữ lấy giang sơn cũng đành. Trước đây chỉ vì nửa phần lãnh thổ (320. 000 km2) mà ta đã hè nhau đốt cháy cả dải Trường Sơn cũng quyết thì phần lãnh hải này còn lớn gấp chục lần (hơn 3 triệu km2) và trong tương lai không xa sẽ đóng góp non nửa GDP cho toàn quốc.

Không tuyên chiến với Trung Quốc nhưng phải đánh bọn kẻ cướp. Phải đánh đuổi những tầu thuyền sang đánh bắt hải sản của ta. Phải tiêu diệt cái Bộ Chỉ huy Quân sự nước ngoài đóng trên đảo Phú Lâm của ta. Phải tấn công những tầu quân sự dám xâm phạm vùng biển của ta.

Chưa nên và chưa thể làm ngay như vậy nhưng phải có dự lệnh. Phải hạn định thời gian buộc họ rút về và không được ngang nhiên xâm phạm lãnh hải của ta nữa. Thời hạn dự lệnh cần tính toán đủ để ta làm được những việc sau đây: (1) tăng cường nội lực, (2) tố cáo mạnh mẽ với quốc tế và Liên Hiệp Quốc, (3) phát động tinh thần quyết tâm chống ngọai xâm của nhân dân ta, (4) thiết lập được quan hệ đồng minh chiến lược và liên minh quân sự với Hoa Kỳ, (5) thỏa thuận để Hoa Kỳ trở lại quân cảng Cam Ranh, (6) lập kế hoạch hợp đồng tác chiến với Nhật Bản, Phillipin …

Có làm được như vậy không?

Phillipin làm được, sao ta không làm được.

Không liên minh quân sự để làm nhiệm vụ quốc tế (như trước đây chiến đấu vì Chủ nghĩa Xã hội) nhưng liên minh quân sự để tự vệ là cần thiết. Không liên minh với A để chống B, vì A; nhưng liên minh với A để đánh đuổi B, bảo vệ chủ quyền của mình là không thể không làm.

Không phải như ông Thứ trưởng Bộ Quốc phòng nói: “nếu có xẩy ra xung đột vũ trang ở Biển Đông thì sẽ không bên nào thắng”.

Nhất định ta thắng, nếu thực hiện được buớc chuẩn bị như trên.

Vả chăng, chỉ xét riêng tương quan lực lượng trên biển giữa ta với Trung Quốc hiện nay cũng đủ bảo đảm ta có thể thắng.

Số tầu mặt nước, tầu ngầm, máy bay Trung Quốc nhiều hơn nhưng không hiện đại hơn ta bao nhiêu, thậm chí kém ta nếu ta có sự yểm trợ (ngầm) của Hoa Kỳ và các nước tiên tiến.

Với tàu tên lửa tốc độ cao “Molniya-12418” và tàu ngầm “Kilo- 636”, hải quân Việt Nam có thể đương đầu ngang ngửa với hải quân Trung Quốc.

Với tên lửa siêu âm “Brahmos” (của ấn Độ) và “Yakhont” (của Nga), chỉ trong vài giờ ta có thể phá tan sân bay Trung Quốc vừa xây dựng trên đảo Phú Lâm, Hoàng Sa. Khi đó, không quân ta được trang bị máy bay chiến đấu “Su- 30MKV” và “Su- 27SK/UBK” sẽ chiếm ưu thế. Máy bay Trung Quốc cất cánh từ sân bay tại đảo Hải Nam, phải vượt một khoảng cách đường thẳng đối với 29 đảo bãi Việt Nam đang kiểm soát lên đến 1.200 – 1.300 km, trong khi khoảng cách của ta chỉ 400 – 600 km. Có dải Trường Sơn ngăn chặn, máy bay “Su- 27SK” và “J- 10A” của Trung Quốc, sau khi tham chiến, trên đường bay trở về căn cứ tại đảo Hải Nam hay căn cứ Toại Khê, Quế Lâm (Quảng Tây), đều phải bay trong tầm tác chiến của máy bay chiến đấu “MiG- 21Bis” của Không quân Việt Nam cất cánh từ các căn cứ không quân Nội Bài, Phú Bài … chặn đánh tan tác trong trạng huống máy bay Trung Quốc đã hết vũ khí và thiếu nhiên liệu.

Không tỉnh táo cách mạng nhận thức mà cứ tiếp tục chìm đắm trong sự phỉnh phờ lừa đảo của Trung Quốc thì không chỉ chắc chắn mất mất đảo, mất biển mà còn mất nước. Không thể không đánh cho nên, muốn không phải đánh lớn, không phải đánh lâu dài và đánh thắng thì phải chuẩn bị đánh ngay, vì:

Nếu đánh ngay, chỉ phải đánh nhỏ trên đảo và trên biển. Trung Quốc chưa thể mở rộng chiến tranh, phần vì chưa đủ lực, phần vì chưa muốn tự xé toạc tấm màn che để lộ sớm trước thế giới bộ mặt sắt máu Đại Hán. Vả chăng, Trung Quốc ngày nay đang run sợ rằng chiến tranh quy mô Trung Viêt xẩy ra sẽ thúc đẩy nhanh hơn sự thành lập chính thức tập đoàn “NATO biển Đông”. Từ sau năm 1995, Mỹ cùng 6 nước ASEAN là Philippin, Thái Lan, Singapor, Malaixia, Indonesia và Bruney hàng năm đã thường xuyên tổ chức những cuộc diễn tập quân sự mang tên “Karat”, (được mệnh danh là “Tập đoàn Karat”), và trên thực tế đã trở thành quan hệ “chuẩn đồng minh”. Hiện nay, tại khu vực này, đã tồn tại “Hiệp ước đồng minh Mỹ – Singapor – Australia”.

Biển Đông quẫy sóng còn làm cho Lực lượng Tự vệ trên biển của Nhật Bản có thể thực hiện chương trình Nam tiến. Hoa Kỳ được khuyến khích và có căn cứ hợp pháp để can thiệp quân sự trực tiếp.

Trong lâu dài, nếu Trung Quốc vươn lên ngang tầm với Hoa Kỳ thì rất có thể họ phải đàm phán, nhân nhượng, nhường Biển Đông và Việt Nam cho Trung Quốc để giữ quyền lợi của mình ở những nơi khác. Kinh nghiệm cho thấy, Mỹ đã từng giốc sức cho Miền Nam Việt Nam nhưng đến hồi mệt mỏi thì đã xẩy ra chuyến đi đêm của Nixon với Tàu. Trong khi đó, hiện nay, Hoa Kỳ đang gấp rút trở lại Châu Á với ý đồ chiến lược ngăn chặn hiểm họa bành trướng Đại Hán. Trước mắt Hoa Kỳ rất cần cộng hưởng thực hiện chủ trương này.

*
Tóm lại:

Nhận định rằng Trung Quốc dứt khóat không trả Hoàng Sa, không buông tha Trường Sa và Biển Đông.

Nếu không muốn phải đánh lớn và đánh lâu dài thì phải chuẩn bị đánh ngay, sau một hạn lệnh nhất định mà Trung Quốc vẫn ngang nhiên xâm chiếm.

Muốn đánh thắng phải liên minh quân sự với Hoa Kỳ và hợp đồng tác chiến với Nhật Bản, Singapore … Thỏa thuận để Hoa Kỳ trở lại quân cảng Cam Ranh.

Ý kiến khác lạ cần được đón nhận bằng cách mạng tư duy, tha thiết mong các vị lãnh đạo điềm tĩnh suy xét và cho thảo luận công khai (như buổi Diên Hồng) để vận nước đựoc toàn dân cùng định đoạt.

Hà Nội, 2 tháng 8 năm 2012

© Nguyễn Thanh Giang

© Đàn Chim Việt

 

39 Phản hồi cho “Làm gì khi TQ nhất định chiếm HS, TS và biển Đông?”

  1. Havu says:

    Chỉ có những kẻ phá đám, những kẻ manh tâm bán nước, cơ hội mới không nhìn thấy những gì mà Việt nam đã và đang làm để giử chủ quyền. Từ hoàn thiện luật pháp, củng cố chứng cớ, hoạt động đối ngoại, xác định chủ quyền ở thực địa, trực tiếp bảo vệ nơi đang chiếm giữ, củng cố quốc phòng, truyền thông….. Chỉ có bọn người đui, điếc mới không thấy mà thôi!

  2. xoathantuong says:

    Cò mồi Cắn Câu Cộng Đảng (CCCĐ) thì biết cái gì hơn là lo cho túi tiền của mình, của Cộng Đảng. Chuyện đất nước bọn Cò mồi CCCĐ nói như vẹt chứ hiểu nghĩa là gì. Tụi Tàu nó tát vào mặt, nó dạy cho một bài học, rồi nó còn bắt phải cám ơn nó, mà vẫn phải làm. Có hiểu nhục là gì không? Có biết liêm sỉ là gì không? Hay lại cứ như Hồ hãnh diện là đại diện cho Mao ở Việt Nam!

    Nói thì toàn nói láo, từ Hồ trở đi. Vụ mới nhất là ăn ké Marcel Nguyễn với huy chương bạc Olympic. Nói láo bị bắt quả tang nhiều lần vẫn cứ trơ trơ cái mặt như Hồ vậy.

    Theo nhiều báo mạng của VC, hiện vẫn còn, thì ” Marcel Nguyễn là con của một phụ nữ Việt đi xuất khẩu lao động với một cựu vận động viên TDDC người Đức…”

    Nói láo vậy mà vẫn nói được. Nếu đúng như thế thì ở Đức người dân phải theo chế độ mẫu hệ, vì Marcel Nguyễn lấy tên theo họ mẹ. Thực ra, cha của Marcel Nguyễn là người Việt, cha là có chim đấy nhá, là đàn ông đấy nhá, là không thể có bầu được đấy nhá, và dứt khoát không phải là phụ nữ, nếu chưa đi giải phẫu để chuyển đổi giới tính. Đọc Wikipedia thì biết:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Marcel_Nguyen

    Không như vẹt không phải là Cò mồi CCCĐ
    xtt

  3. binbon says:

    Ngukiki: Làm công dân HK hạng bét mới hưởng được phúc lợi xã hội, nên cụ nào cũng lợi dụng ngửa tay xin 1 tháng 800 đô..xin cho thẻ khám bệnh, xin trợ cấp tiền nhà, trợ cấp phiếu thực phẩm..Nếu vẫn là một người tị nạn thì làm sao các cụ sống bám vào phúc lợi của xã hội này ??? Không có cái luật nào cho phép 1 anh tị nạn được phép ngửa tay xin tiền già..thẻ y tế..như một công dân HK…
    Nếu cụ quần đùi còn chút liêm sỉ thì hãy từ bỏ Cuốc tịch, hoàn trả lại tất cả tiền của cũng như dịch vụ mà mình đã đánh cắp từ xã hội này để sống thật với cái lý lịch tị nạn của mình…phải sống “Tị nạn thì phải ra người tị nạn”..tị nạn mà sống trong ống quần thì đừng có tị nạn…..

  4. vietnamnew says:

    Gửi mấy ổng VNCH ‘dân trí thấp” (ai “dân trí cao” thì thôi):

    Diệt nội gián xong mới chống ngoại xâm- đây là cách nói, cách suy nghĩ và cũng là tôn chỉ, mục đích của mấy ông VNCH dân trí kém mà thôi.

    Tại sao nói họ là dân trí kém? Xin trả lời là vì:

    Người có “dân trí cao” là người luôn lấy cái lợi ích chung lên trên cái lợi ích cá nhân hẹp hòi còn người “dân trí kém” thì ngược lại. Mấy vị VNCH chống CS cực đoan, vì cái lợi ích cá nhân nhỏ bé là “trả thù CSVN” nên các vị VNCH luôn mong cho Tàu Khựa nó đánh thắng CSVN, tiêu diệt CSVN cho thỏa mãn cái vọng ước cá nhân hẹp hòi của mình.

    Vì là ‘dân trí thấp” nên mấy vị VNCH mù quáng không hiểu là khi Tàu nó thắng CSVN thì nó lại dựng một thằng CSVN khác lên, và chắc chắn thằng này còn ác quái hơn nhiều. Bây giờ mà các vị VNCH còn chẳng làm gì được CSVN hiện nay thì đến lúc TQ chiếm xong VN rồi thì các vị còn làm được cái gì nữa, hả??? Sao ngu thế?

    Đấy lí giải “dân trí thấp kém” là như vậy. cái nhóm VNCH này thực sự ngu si dốt nát đến mức không còn là con người nữa. Tàu nó mà thắng CSVN thì nó diệt luôn cả mấy vị luôn, hay là lúc đó các vị lại vác cờ vàng sọc ra đón Tàu khựa hả?. sao lại suy nghĩ ngu đến thế, hả mấy ổng VNCH???

  5. Binbon says:

    Mấy chú CCCĐ Hải ngoại nói vài câu là lòi đuôi ra muốn tiếp sức cho bọn tầu khựa chiếm VN, đánh đổ nhà nước VN, tiếp sức cho mấy người thất nghiệp bất mãn trong nước phá hoại. Đọc mấy cái còm thiếu văn hoá của nhúm người này là biết liền, được cái đi kèm với họ là bản chất của những kẻ hèn nhát, cơ hội nên cũng chẳng có gì mà đáng ngại.

  6. vietnam says:

    TQ chiếm HS, TS và Biển Đông không chỉ VN thiệt mà Mỹ, Nhật, Nga, Ấn, Úc, Hàn, Asean…thiệt. Tôi không tin các nước này đứng ngoài cuộc. Chỉ là chưa đến lúc thôi.

    Cái got chân A SIN của TQ là gì? Đó là eo biển Malaska, Hàng ngày hàng đoàn tàu lớn bé của TQ qua đây để mang nguyên vật liệu, hàng hóa…xuất nhập khẩu để phục vị cho cái đại công trường làm hàng xuất khẩu của TQ. Bịt cái eo này thì TQ sẽ toi đời. Đây là con bài Mỹ đã và đang thủ sẵn, chưa đến lúc thôi. Chỉ cần bịt cái eo biển này 1-2 tháng là TQ đầu hàng vô điều kiệncho mà xem. Nếu giới diều hâu TQ không đầu hàng thì nhân dân TQ cũng lật đổ chúng mà thôi. Các vị cứ yên tâm./.

  7. Builan says:

    BB chống con mắt lên mà đọc!
    Không thị THỌC cho con mắt nó ĐUI
    Như HỒ ĐỒNG “hưũ nhãn vô ngươi ”
    Như BB cái đầu đầy KÍT KÍT …!

    Thượng viện Mỹ thông qua nghị quyết về Biển Đông
    Sáng 3/8 theo giờ Việt Nam, Thượng viện Mỹ đã chính thức thông qua Nghị quyết về tình hình Biển Đông nhằm thể hiện phản ứng trước những động thái mới đây của Trung Quốc.
    Nghị quyết mang số hiệu S.Res.524 do thượng nghị sĩ John Kerry
    và một số thượng nghị sĩ Mỹ giới thiệu.
    Ảnh: guardian

    Nghị quyết mang số hiệu S.Res.524 khẳng định, Mỹ có lợi ích quốc gia về tự do hàng hải, hoà bình và ổn định trong khu vực biển Đông; tái khẳng định sự ủng hộ mạnh mẽ của Mỹ đối với Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) ký giữa Trung Quốc với ASEAN năm 2002; ủng hộ việc các quốc gia thành viên ASEAN và Trung Quốc tiến tới Bộ quy tắc ứng xử của các bên trên biển Đông (COC) có tính ràng buộc pháp lý chặt chẽ.

    Nghị quyết cũng kêu gọi các bên liên quan tự kiềm chế, không tiến hành các hoạt động gây phức tạp thêm tình hình hoặc làm gia tăng khả năng xung đột, bao gồm cả việc đưa người ra những đảo, bãi đá, bãi cát ngầm hiện không có người ở; ủng hộ việc các bên liên quan thông qua các biện pháp ngoại giao để giải quyết tranh chấp dựa trên luật pháp quốc tế với tinh thần xây dựng.

    Nghị quyết tái khẳng định cam kết của Mỹ hỗ trợ các nước trong khu vực đảm bảo cường thịnh và độc lập, vì hoà bình và ổn định của khu vực; mở rộng và làm sâu sắc hơn các quan hệ hợp tác về kinh tế, chính trị, ngoại giao, an ninh và văn hoá với ASEAN và các quốc gia thành viên; ủng hộ tự do hàng hải, việc duy trì hoà bình và ổn định, tôn trọng luật pháp quốc tế, bao gồm cả những giải pháp hoà bình đối với các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.

    Nghị quyết này do thượng nghị sĩ John Kerry và một số thượng nghị sĩ Mỹ (Richard Lugar, John McCain, Jim Webb, James Inhofe và Joe Lieberman) giới thiệu lên Thượng viện.

    Trước đó, khi đưa ra nghị quyết này, thượng nghị sĩ Kerry nói rằng, việc ASEAN không đạt được sự đồng thuận để đưa ra tuyên bố chung liên quan tới bộ quy tắc ứng xử tại hội nghị thượng đỉnh Campuchia đã làm tăng thêm căng thẳng giữa Trung Quốc và các láng giềng xung quanh.

    “Các tranh chấp này là có thật và trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi nghĩ điều ít nhất Thượng viện có thể làm là thể hiện thái độ rõ ràng dứt khoát trong việc ủng hộ các nỗ lực của ASEAN để phát triển một bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông”, ông Kerry nhấn mạnh.

    “Không còn nghi ngờ gì về việc Mỹ đã cam kết đảm bảo sự hiện diện lâu dài và thúc đẩy các mối quan hệ đối tác trong khu vực. Chúng tôi có một lợi ích rõ ràng trong an toàn và hành xử hợp pháp của tất cả mọi người trong hoạt động hàng hải chung của châu Á. Chúng tôi có lợi ích to lớn trong giải pháp hòa bình cho tất cả các vấn đề ở Biển Đông, phù hợp với luật pháp quốc tế và thông qua tiến trình ngoại giao đa phương”, ông Kerry khẳng định. “Chúng tôi có những mối quan tâm lớn về tự do hàng hải và tự do thương mại. Đó là những nguyên tắc mà tất cả các nước trong khu vực nên ủng hộ”.

    Chỉ trích TQ lập đồn trú

    Liên quan tới các hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông, ngày 3/8 Mỹ cũng đã lên tiếng chỉ trích việc Trung Quốc lập đồn trú tại cái gọi là “thành phố Tam Sa” ở Biển Đông.

    “Chúng tôi quan ngại khi căng thẳng gia tăng ở Biển Đông và đang theo dõi sát sao các diễn biến”, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Patrick Ventrell tuyên bố.

    “Đặc biệt, việc Trung Quốc nâng cấp hành chính với “Tam Sa” và thiết lập đơn vị đồn trú mới ở Biển Đông đã đi ngược lại những nỗ lực ngoại giao hợp tác để giải quyết các bất đồng và gây ra nguy cơ leo thang căng thẳng trong khu vực”, ông nói.

    Ông Ventrell còn chỉ ra “những tuyên bố đối đầu” và các sự cố xảy ra trong vùng biển. Ông nói. “Mỹ thúc giục tất cả các bên tiến hành các bước để làm dịu căng thẳng”.

    Người phát ngôn Ventrell nhắc lại rằng, Mỹ có một lợi ích trong ổn định và “thương mại hợp pháp không bị cản trở” ở Biển Đông.
    Ngoài tranh chấp chủ quyền Biển Đông với các nước Đông Nam Á, Trung Quốc còn có tranh chấp với đồng minh của Mỹ là Nhật Bản ở biển Hoa Đông. Hôm qua (3/8), Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Satoshi Morimoto đã có các cuộc hội đàm tại Washington.

    Thái An (theo AP, Huffington Post)
    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/83452/thuong-vien-my-thong-qua-nghi-quyet-ve-bien-dong.html

  8. Le Binh says:

    Việt Nam không thể đánh nhau với Tàu cộng được vì hai lý do: bọn thân Tàu cộng đã nắm những địa vị cao trong đảng như Trọng lú và đàn em, lý do thứ hai chúng ta không biết có bao nhiêu gián điệp của Tàu cộng nằm trong quân đội của vc (như Nguyển chí Vịnh). Hồ cẩm Đào được sự nâng đở của Đặng tiểu Bình, chắc chắn Đào rất ghét bọn vc và áp đảo bọn vc không thương tiếc như chúng ta đã thấy, bọn Tàu cộng đã thành công dựng lên những hình nộm trong đảng csvn.
    Điều quan trọng là đám đảng viên không thân Tàu cộng có dám đứng lên lật đổ đám thân Tàu không hay chỉ biết viết thư kiến nghị, tình hình sẽ càng xấu đi vì Hồ cẩm Đào trước khi rời chức vụ phải làm xong âm mưu của nó là chiếm cho được biển Đông, dùng con bài Kampuchia để luôn luôn phá Việt Nam như Đặng Tiểu Bình đã làm. Theo tin tức của báo chí, bọn Tàu cộng sẽ đóng xong chiếc Hàng không mẩu hạm thứ hai vào năm 2015, lúc đó chúng sẽ kiểm soát vùng biển, vùng trời biển của biển Đông.

    • Thân says:

      Lê bình hãy xem bài của ông Viêt Nam này:

      vietnam says:
      05/08/2012 at 01:11 TQ chiếm HS, TS và Biển Đông không chỉ VN thiệt mà Mỹ, Nhật, Nga, Ấn, Úc, Hàn, Asean…thiệt. Tôi không tin các nước này đứng ngoài cuộc. Chỉ là chưa đến lúc thôi.

      Cái got chân A SIN của TQ là gì? Đó là eo biển Malaska, Hàng ngày hàng đoàn tàu lớn bé của TQ qua đây để mang nguyên vật liệu, hàng hóa…xuất nhập khẩu để phục vị cho cái đại công trường làm hàng xuất khẩu của TQ. Bịt cái eo này thì TQ sẽ toi đời. Đây là con bài Mỹ đã và đang thủ sẵn, chưa đến lúc thôi. Chỉ cần bịt cái eo biển này 1-2 tháng là TQ đầu hàng vô điều kiệncho mà xem. Nếu giới diều hâu TQ không đầu hàng thì nhân dân TQ cũng lật đổ chúng mà thôi. Các vị cứ yên tâm./.

      Lời Bình: Lê Bình nhìn đời “tiêu cực” quá. Mỹ nó coi TQ chẳng là cái đinh gì. Chính phủ Mỹ nó thổi phồng TQ lên một là để TQ phổng mũi để lộ ra cá bài toan tính, hai là để Các ông nghị Mỹ dễ bề thông qua ngân sách quốc phòng đấy thôi./.

  9. Havu says:

    Mà sao có 2 cái tin Huê kỳ làm lợi cho VN, cho Chính Quyền VN là: Danh sách CPC và Nghị Quyết Biển đông thì không thấy mấy ông cờ vàng và thợ chống đối nói đến nhỉ, ăn vạ mãi, chửi thuê khóc mướn mãi mà chẳng đưa được VN vào CPC, bảo là quan tâm đến chủ quyền thế sao Mẽo nó ra nghị quyết ủng hộ VN, PLP và asean rồi sao không reo lên mà hoan hô ủng hộ? Thò lò cái đuôi chỉ có chống đối chính quyền chứ yêu nước gì cái đám ăn bám, bất mãn, khùng khùng điên điên ấy?

Phản hồi