|

Dạy và học Lịch Sử ở trường phổ thông Việt Nam!

Báo chí đưa tin “Hội thảo khoa học quốc gia về dạy và học Lịch sử ở trường phổ thông Việt Nam” vừa được Bộ Giáo Dục-Đào Tạo và Hội Khoa học Lịch Sử Việt Nam phối hợp tổ chức trong 2 ngày 18-19.8 tại Đà Nẵng, trước thực trạng dạy và học môn Sử đáng báo động ở các trường phổ thông trung học lâu nay: Học sinh không thích học môn Sử, môn Sử bị coi thường nhất trong các môn, chất lượng giáo viên dạy Sử còn kém, từ kết quả kiểm tra cho đến kết quả thi tốt nghiệp phổ thông, thi vào đại học môn Sử của học sinh nhìn chung rất thấp…

Còn nhớ, trong kỳ thi tuyển sinh Đại học năm 2011, hàng loạt bài báo phản ánh về kết quả thấp tệ hại của môn Sử, trong đó có hàng ngàn thí sinh bị điểm O. Thế nhưng, khi báo chí phỏng vấn, ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận lại trả lời: “Hàng ngàn điểm O môn Sử là bình thường”. Rằng: “Điểm Lịch sử thấp là vấn đề của thời đại. Các bạn hãy nhìn rộng ra nhiều nước, không chỉ ở Việt Nam có hiện tượng ấy…” Và khi phóng viên hỏi về hướng thay đổi cụ thể việc dạy và học môn Sử trong trường phổ thông thì ông Bộ trưởng chỉ trả lời mơ hồ: “Thay đổi như thế nào thì còn phải bàn”…(“Bộ trưởng GD-ĐT Phạm Vũ Luận: “Điểm Sử thấp là vấn đề của thời đại”, báo Dân trí).

Qua câu trả lời này, ông Bộ trưởng đã cho thấy mặc dù là người đứng đầu và chịu trách nhiệm cao nhất của ngành giáo dục, nhưng ông hoàn toàn vô cảm, vô trách nhiệm trước một kết quả tệ hại như vậy của học sinh trên toàn quốc qua một kỳ thi quan trọng nhất đối với các em. Thứ hai, ông đã chủ quan, ngụy biện khi cho rằng “điểm Sử thấp là vấn đề của thời đại”.

Là một người đã từng trải qua bao nhiêu năm học phổ thông rồi đại học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa ở VN, rồi lại là phụ huynh học sinh có con em học trung học phổ thông ở VN, sau đó học tiếp bậc phổ thông trung học ở nước ngoài (Na Uy), cũng như có bạn bè, họ hàng, người thân có con cái đi học ở các nước khác từ Mỹ, Anh, Úc, Canada cho đến Đức, Pháp…tôi xin nói thẳng, tình trạng học sinh chán học Sử, môn Sử qua các kỳ thi thường đạt kết quả thấp không phải là hiện tượng chung ở nhiều quốc gia như ông Bộ trưởng nghĩ.

Cũng may, không phải ai cũng nghĩ như ông Bộ trưởng. “GS-TSKH Vũ Minh Giang (ĐHQG Hà Nội) kể: “Cách đây ít năm, khi có dịp tiếp xúc với một nhóm HS phổ thông nước ngoài, tôi có thử hỏi trong các môn học, các em thích môn nào nhất? Thật bất ngờ không chỉ cho tôi mà cả một số nhà học học tự nhiên cùng có mặt ở đó khi có tới 7/10 em trả lời đó là môn LS. Tôi hỏi tiếp vì sao các em thích học môn LS thì các em đều trả lời khá giống nhau là thầy dạy hay, có nhiều chuyện rất hấp dẫn, thường được học ngoại khoá ở các bảo tàng, xem phim LS. Có em còn nói thích học LS vì hiểu biết sâu về LS được các bạn coi là người uyên bác, có trí tuệ!” (“Vì sạo Lịch sử là môn học bị coi thường nhất? (phần 1)”, trang Info.net.)

Hoặc chỉ cần so sánh với chương trình, sách giáo khoa, chất lượng dạy và học môn Sử ở miền Nam trước năm 1975 thôi cũng rất khác. Những ai đã từng đi học thời trung học ở miền Nam trước năm 1975 có thể chứng minh điều này. Trong bài “Vì sao học sinh không thích Sử?”, báo Tiền Phong, cũng có một chi tiết sau:

“Kể về một ký ức tuổi học trò, cô giáo Trần Thị Lệ Thủy đến từ trường THPT Nguyễn Du, huyện Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng nhắc đến cuốn “Những vì sao đất nước” được xuất bản ở miền Nam trước năm 1975.

“Hồi đó mới giải phóng, tôi còn là học sinh cấp II nhưng cảm hứng yêu thích lịch sử dân tộc đã đến với tôi từ các nhân vật Trần Quốc Tuấn, Yết Kiêu, Dã Tượng… được kể trong cuốn sách ấy. Đó cũng là nguyên cớ dẫn dắt tôi trở thành giáo viên dạy lịch sử”, cô Thủy nói.

Như vậy, vấn đề là ở nội dung chương trình, bài soạn trong các sách giáo khoa, phương pháp dạy và học, thậm chí ngay từ quan niệm dạy và học môn Sử, cách đánh giá vai trò của môn Sử trong trường phổ thông cho đến chất lượng giáo viên…đã dẫn đến việc các em học sinh không hứng thú, thậm chí chán ghét môn này, học không vào và khi đi thi thì kết quả thường bị thấp.

Qua những bài viết trên báo phản ánh phần nào nội dung cuộc hội thảo, tôi tin rằng đã có nhiều ý kiến tâm huyết, xác đáng của các chuyên gia, các nhà sử học, các giáo viên dạy Sử và những ai quan tâm đến vấn đề dạy và học môn Sử trong nhà trường phổ thông ở VN.

Nhưng không rõ mọi người đã có thể hoặc dám nói đúng đến tận gốc rễ của vấn đề hay chưa, đó là dạy môn Sử mà nặng tính chính trị, tính đảng, dạy với mục đích tuyên truyền, định hướng chính trị quá rõ như vậy thì học sinh không chán mới là lạ. Chương trình học nặng nề khô cứng, nói là sử VN nhưng hết hai phần ba là học về lịch sử đảng cộng sản từ lúc bắt đầu thành lập, đặc biệt là “hai cuộc kháng chiến vĩ đại, chiến tranh thần thánh” chống Pháp chống Mỹ … Chương trình ở cả bậc trung học cơ sở (cấp 2) lẫn trung học phổ thông (cấp 3) đều chú trọng phần này. Làm như lịch sử hơn 4000 năm của đất nước, dân tộc VN chỉ từ khi có đảng cộng sản mới là quan trọng, đáng học!

Những ý kiến tham dự hội thảo trích dẫn trên báo chí cũng chỉ ra việc các bài soạn thường nặng về sự kiện, các con số khô khan, mà thiếu vắng yếu tố con người, thiếu những câu chuyện hấp dẫn, khiến các em khó nhớ. Rốt cuộc, cả một năm học chỉ để đối phó cho mấy kỳ thi, sau đó là quên hết, chữ thầy lại trả cho thầy.

Đó là chưa kể, rất nhiều dữ kiện lịch sử của cả VN và thế giới đã bị bóp méo, diễn dịch sai sự thật hoặc che dấu, bỏ qua không đề cập, để phù hợp với quan điểm chính trị của đảng và nhà nước. Sách giáo khoa môn Sử bị lạc hậu, cập nhật thông tin còn chậm so với diễn biến lịch sử đang diễn ra trên đất nước và thế giới từ sau năm 1975 đến nay.

Vấn đề rất đơn giản: làm thế nào môn lịch sử dám nói đúng nói thật khi toàn bộ lịch sử đảng cộng sản VN, lịch sử đất nước từ khi có đảng cộng sản, là sự dối trá?

Một khi đảng cộng sản còn nắm quyền, thì môn lịch sử đừng hy vọng có thể nói đúng sự thật, và khi đã không đúng sự thật, không có tính khách quan vốn là giá trị lớn nhất của môn Sử, của ngành Sử học, thì làm sao mà dạy cho hay được.

Không chỉ môn Sử mà các môn khoa học xã hội nhân văn khác như Văn, Địa, Giáo dục công dân…ở bậc trung học, học sinh thường không cảm thấy hứng thú. Vì những môn này đều nặng tính chính trị, cách dạy và học thì lạc hậu.

Trong khi đó ở các nước, môn Sử hay những môn khoa học xã hội khác lại được học sinh rất thích. Ví dụ như trong chương trình IB (the iInternational Baccalaureate) mà con gái tôi học ở Na Uy, môn Sử được dạy một cách khách quan, toàn bộ tất cả những gì diễn ra trong lịch sử thế giới, với cái nhìn đa chiều. Học sinh được tự do tranh luận mọi vấn đề gai góc của lịch sử nước mình và trên thế giới, không có cái gì là cấm kỵ, nhạy cảm. Từ chiến tranh thế giới lần thứ nhất, lần thứ hai, nước Đức dưới thời phát xít Hitle, thời kỳ chiến tranh lạnh, Liên Xô và sự sụp đổ của các nước xã hội chủ nghĩa cũ khối Đông Âu, lịch sử nước Trung Quốc dưới thời lãnh đạo của đảng cộng sản, cuộc nội chiến Yugolasvia-Nam Tư v.v…

Sách giáo khoa được cập nhật khá nhanh chóng so với thực tế. Những sự kiện diễn ra trên thế giới cách đây vài năm đều được đưa vào chương trình, không có gì phải tránh né. Chương trình chú trọng cách học để hiểu, chứ không phải nhồi nhét cốt phải nhớ.

Có một thực tế từ nhiều năm nay trong các nhà trường phổ thông trung học tại VN, những môn khoa học tự nhiên như Toán, Lý, Hóa, Sinh…dường như được coi trọng hơn, chương trình học khá là nặng nếu so với chương trình phổ thông trung học ở một số quốc gia về các môn này, trong khi đó các môn khoa học xã hội như Sử, Địa lại bị coi thường. Môn Văn không bị coi thường vì là một trong các môn chính nhưng khi chọn phân ban ở lớp 10, số lượng học sinh chọn ban C là ban Văn, Sử, Địa ít hơn hẳn các ban A, B, D, dù nhiều trường đã cố tìm cách này cách khác để khuyến khích các em chọn ban C.

Khi lên đại học, những ngành Văn, Sử, Địa nói riêng và khoa học xã hội nói chung cũng có tỷ lệ thí sinh ít hơn những ngành khác, chất lượng đầu vào của một số trường vì vậy cũng thấp hơn vì phải vớt cho đủ số lượng. (Những hình ảnh lãng mạn về những giáo sư Văn Khoa, Giáo sư Triết…chẳng hạn, chắc chỉ có trong sách vở và xã hội miền Nam trước 1975!). Các bậc phụ huynh và ngay chính các em học sinh, sinh viên ở VN bây giờ chỉ muốn chọn những ngành dễ kiếm việc, lương cao như Y, Dược, Kỹ sư, Kinh tế, Tài chính…Điều đó dẫn đến sự mất cân đối về ngành nghề trong xã hội.

Mặt khác, tình trạng đạo đức xã hội bị xuống cấp, con người ngày càng trở nên “xấu xí” hơn, tội ác ngày càng gia tăng về số lượng, mức độ tàn bạo, dã man…một phần có lẽ cũng từ việc coi thường những môn khoa học xã hội trong nhà trường và trong xã hội mà nhiều nhà báo, nhà giáo, nhà xã hội học, tâm lý học…đã lên tiếng cảnh báo từ lâu. Bởi những môn khoa học xã hội mới chính là những môn giáo dục nhiều cho tâm hồn học sinh và ảnh hưởng đến con người, nhân cách, suy nghĩ… của các em sau này.

Trở lại với việc dạy và học môn Sử ở bậc phổ thông trung học, tôi cho rằng bao nhiêu cuộc hội thảo rồi cũng sẽ không đem lại được kết quả bao nhiêu khi nguyên nhân vì sao môn Sử bị coi thường, học sinh không thích học Sử thì có lẽ nhiều người đã nói rồi, nhưng khi nào còn phải dạy và học trong một chế độ độc tài như hiện nay thì chẳng thể thay đổi tận gốc từ quan điểm, triết lý giáo dục, phương pháp dạy và học, nội dung chương trình v.v…được!

Blog Song Chi (RFA)

 

Tags:

27 Phản hồi cho “Dạy và học Lịch Sử ở trường phổ thông Việt Nam!”

  1. janniphơ says:

    Việt nam xhcn dưới sự trai trị của đảng,bất cứ môn nào cũng là công cụ chính trị,dể thấy nhất là âm nhạc,văn thơ,hội họa.những thứ đó là công cụ tuyên truyền nhồi nhét của đảng,môn lịch sử hẳn nhiên cũng không phải ngoại lệ bỏ không.chuyện chú lê văn tám,hay chú kim đồng đưa tin làm gì có!!!2 chuyện này trong chương trình giáo khoa,không phải lịch sử vn,nhưng mà đây là sự nghiệp trồng người tương lai cả một dân tộc,không phải trại huấn luyện lính cảm tử,sử bậy trẻ em ôm xăng xông vào chổ chết.giáo khoa là môn quan trọng của chương trình giáo dục thế mà cũng sử bậy,huống chi là mấy bộ môn khác

  2. NGÀN KHƠI says:

    DẠY VÀ HỌC SỬ

    Sử là chuyện của tiền nhân
    Bao đời giữ nước non sông vẹn toàn
    Sử có thật nên luôn phải thật
    Tại làm sao phiên diễn trái ngang
    Đưa vào toàn mác lê nin
    Muốn cho con trẻ phải tin lờ mờ
    Cũng bởi vậy đến giờ vẫn chán
    Sử trở thành tạo dáng lơ mơ
    Để cho con trẻ thành người
    Thứ người cán bộ tôn thờ quang vinh
    Quang vinh ảo giật mình lắm lúc
    Khiến thành quên sử thật dân ta
    Điểm không thi sử gọi là
    Đúng là kiểu sử người ta nhét vào
    Đầu óc nhỏ thơ ngây là vậy
    Biết gì đâu giai cấp đấu tranh
    Gì đâu cách mạng tháng mười
    Gì đâu lãnh tụ đời đời vinh quang
    Tuổi càng nhỏ phải càng trong sáng
    Sao thấy toàn người lớn ma lanh
    Tội thay ép uổng học hành
    Diễn sai sự thật sử thành ra chi
    Nên chẳng trách ngu si là mấy
    Trò chỉ ngu khi dạy kiểu ngu
    Thầy cô vào lớp lâu rồi
    Dạy theo áp đặt học hành mà chi
    Trò chán sử có chi đâu lạ
    Giá mà yêu mới lạ ngàn lần
    Ai làm sử biến thành phân
    Phân do giai cấp để thành ngu ngơ !

    ĐẠI NGÀN
    (24/8/12)

  3. S.Lam says:

    Xin hỏi : truyện dịch “Nhà cách mạng đơn độc” nguyên tác của ai và người dịch là ai vậy ? Xin lỗi tôi tò mò chỉ muốn biết chi tiết chính xác.Cảm ơn.

  4. Lê trần Nguyễn says:

    Vấn đề lịch sử Việt Nam cần thiết là nên học về CÔNG HÀM 1958 của thủ tướng Phạm văn Đồng để toàn dân biết rõ công lao của đảng Cộng Sản Việt Nam trong việc DẪN NĂM CHÂU ĐẾN ĐẠI ĐỒNG của Hồ chí Minh. trong đó Tổ Quốc Việt Nam chí có là Mac, Lenin, Mao
    và học lời kêu gọi của Trương Chinh là dân Việt hãy trở về thời nô lệ Tàu, nói, viết tiếng tàu…:

    ỦY BAN HÀNH CHÁNH KHÁNG CHIẾN VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG H̉ÒA NĂM THỨ VII TỔNG THƯ KÝ ĐẢNG LAO ĐỘNG VN
    SỐ: 284/ LĐ ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC
    Hỡi đồng bào thân mến !
    Tại sao lại nhận vào trong nước Việt Nam yêu mến của chúng ta, là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung quốc, cái thứ chữ kỳ quặc của bọn da trắng Tư Bản đem vào !
    Tại sao ta lại truyền bá trong dân chúng từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, cách viết chữ dị kỳ của tên thực dân Alexandre de Rhodes đă đem qua xứ ḿình như thế ?
    Không, đồng bào của ta nên loại hẳn cách viết theo lối Âu Tây ấy – một cách viết rõ ràng có mau thật đấy – và ta hãy trở về với thứ chữ của ông bà ta ngày trước, là thứ chữ nho của Trung Quốc .
    Vả chăng, người Trung Hoa, bạn của ta – mà có lẽ là thầy của chúng ta nữa, ta không hổ thẹn mà nh́ìn nhận như thế – có phải là dân tộc văn minh trước nhất hoàn cầu không?
    C̣òn nói ǵì đến y khoa của Âu Mỹ: Chúng chỉ cắt, đục, khoét, nạo ! Có thế thôi !
    Hỡi đồng bào yêu mến!
    Chúng ta hãy gạt bỏ cách chữa bệnh của bọn Đế quốc phương Tây đem qua xứ ta !
    Ta hãy bỏ nhà bảo sinh của chúng, bỏ bệnh viện của chúng, ta hãy dùng thuốc dán của ông cha ta để lại và nhất là dùng thuốc Tầu danh tiếng khắp cả hoàn cầu .
    Ta hãy trở về phương pháp này, trước nữa để ủng hộ các bạn Trung Hoa, sau nữa để loại ra khỏi nước Việt Nam yêu mến của ta bao nhiêu những đồ nhập cảng thực dân như là khoa hoc, phát minh v.v…
    Ta hãy quét sạch lũ “trí thức” đă xuất thân ở các trường Âu Mỹ, đế quốc và thực dân !
    Chúc “Tổng phản công” và “Thi hành mọi phương pháp bài trừ thực dân”.
    Trường Chinh
    Tổng thư ký đảng Lao Động

  5. Minh says:

    Tôi cũng hên, buỗi trưa đang đọc quyển Nhà Tôi của Duyên Anh , một trong số những cuốn sách mà tôi còn dấu lại ở gầm giuờng, thì một anh bộ đội đi vào . Anh ta hỏi ” em đang đọc gì thế cho anh em với?” . Tôi sợ quá lật đật đưa liền. Chắc anh ta chưa đọc đến nó thì tiểu đoàn đó đã vội rút quân đi, thế là tôi thoát nạn.

  6. Thiến Heo says:

    Chính trị theo Tàu khựa là thống soái
    Đảng CS không ngần ngại nói trắng ra: theo mô hình chính trị TQ là lẽ sống còn, là mệnh lệnh của thời đại.

    Trong một quốc gia độc lập tự chủ bình thường, việc dạy học môn sử, thật ra môn nào cũng vậy thôi. Cũng quan trọng như nhau Từ gia đình đến nhà trường, từ nhà trường đế xã hội phải có một sự liên lạc hổ tương.

    Thời chúng tôi đi học dưới chế độ VNCH, lúc ấy vừa chống ngăn giặc đỏ miền Bắc phá hoại, vừa xây dựng miền Nam rất cực nhọc. Riêng môn sử, học ở nhà trường là một chuyện, nhưng đồng thời ngoài xã hội, sách vở, âm nhạc, thi ca, truyền thông, báo chí đều đồng thanh quảng bá những gương anh hùng liệt nữ, chống giặc xâm lăng, cũng như ca ngợi nền văn hiến Đại Việt làm nền tảng tốt đẹp hun đúc tinh thần dân tộc VN.

    Lấy một thí dụ đơn giản, năm 1974 có cuộc đụng độ hải chiến Hoàng Sa với Trung cộng. Lập tức tràn ngập đài phát thanh và truyền hình hùng ca “Bạch Đằng Giang” , “Hội Nghị Diên Hồng”, “Đại Phá Quân Thanh”… gần như cả ngày.

    Còn bây giờ?
    Thì cũng có. Lễ hội đâm trâu, Lễ hội múa đèn, 1000 năm Thăng Long made in China Lý Công Uẩn chơi cổ trang Tần Thủy Hoàng, thơ mây Yên Tử dầu chéo quảy nhưn xíu mại, Lên đồng 2 Bà Trưng tế Mã Viện ….

    Chủ yếu là kiếm “địa” bỏ túi, kinh tế làm ràu là iu nước, roanh nhân là heroes thời đại đó mà ! Xin bảo… chọng đó hả !

  7. Tuần Triệt says:

    Học sinh Việt rành sử Trung Quốc hơn sử Việt Nam….( Truyện đọc thiếu nhi bây giờ cũng phải đọc giống như sách truyện Tàu: từ phải qua trái ). Buồn thay cho Tổ Quốc, cho dân tộc…

    • S.Lam says:

      Tại vì con nít coi phim Tàu quá nhiều cả nhiều năm nay trên TV.Tuy nhiên chuyện trẻ em bây giờ phải đọc sách từ phải qua trái là nói phét,vừa phải thôi bạn !

      • Tân Mão says:

        Là sự thực đó bác. Giờ truyện tranh thiếu niên nhi đồng các nhà Xuất bản không hiểu lí do gì mà in truyện theo lối đọc ngược như Tàu.

  8. Minh Đức says:

    Sử tại trường trung và tiểu học miền Nam trước đây chỉ dạy đến 1945, Cách Mạng Tháng Tám là ngưng. Lý do là sau 1945, Việt Nam đi vào con đường tranh chấp Quốc – Cộng. Cuộc tranh chấp chưa ngã ngũ nên chưa thể nói là ai đúng ai sai. Mặc dù chế độ miền Nam là chế độ chống Cộng nhưng người soạn sử không đem vào chương trình sử những cái xấu của Cộng Sản mà bắt học sinh học vì họ muốn lịch sử không bị chính trị chi phối. Chủ trương dạy lịch sử tại miền Nam cũng như tại nhiều nước khác là dạy cho người học những điều đúng với thời gian. Trong đời một người có thể trải qua nhiều chế độ chính trị vì thế dạy lịch sử là dạy cho người đó những điều đúng với mọi triều đại, mọi chế độ chính trị chứ không phải dạy cho những điều chỉ được một chế độ công nhận, rồi sau khi chế độ đó không còn nữa thì kiến thức về lịch sử trở thành vô giá trị hoặc những điều đúng trở thành sai, những điều sai lại trở thành đúng. Như thế con người sẽ bị mất phương hướng, thấy các giá trị đạo đức đảo lộn.

  9. Trúc Bạch says:

    Đối với người CS thì các môn học Nhân Văn – mà trong đó có môn Lịch Sử – đều phải mang “Tính Đảng” , mà những gì thuộc về đảng CS thì toàn là dối trá, đảo điên trắng đen (Điển hình là “lịch sử Lê Văn Tám”)! (*)

    Ngày xưa, Hồ Chí Minh cũng đã rất chú trong đến Lịch Sử, nhưng là lịch sử của Quốc Tế CS Đảng, và ông ta đã bỏ công ra trong xuốt thời gian ở hang Pắc Pó để “Dịch sử đảng” …Chính vì vậy mà Hồ Chí Minh thuộc sử Nga – Tầu, nhưng lại “mù” sử Việt Nam, vì vậy mà ông ta mới đi vào vết xe đổ của phường bán nước để cầu viện Tầu như Lê Chiêu Thống, Mạc Đăng Dung , Trần Ích Tắc….

    Ngày nay, nền giáo dục của CHXHCNVN cũng không ngoại lệ vì phải “kế thừa sự nghiệp” của Hồ Chí Minh, do đó học sinh VN dốt sử Việt là điều đương nhiên.

    Từ đó mà các anh các chị cháu ngoan bác Hồ – vẫn thường “phản hồi” trên DCV này – chắc chắn là rất dốt sử Việt, qua các “phản hồi” của họ, người ta thấy chính sách “ngu để trị” của CS thật là tàn độc và đã di hại như thế nào đối với tương lai VN .

    (*) Việc bẻ cong lịch sử, hay ngụy tạo lịch sử là một âm mưu thâm độc trong chính sách ngu để trị của đảng csVN.

    • Minh Đức says:

      Trích: “Chính vì vậy mà Hồ Chí Minh thuộc sử Nga – Tầu, nhưng lại “mù” sử Việt Nam”

      Thật ra trong con mắt người Mác Lê, các triều đại vua chúa chỉ là bọn thống trị bóc lột. Còn việc một ông vua Việt chống xâm lăng của Tàu dưới con mắt người Mác Lê là giai cấp phong kiến thống trị đánh lẫn nhau, chẳng có gì là anh hùng mà đáng để mà học. Còn ca tụng chiến công Việt Nam chống Tàu thì dưới con mắt người Mác Lê thì Việt Nam – Trung Hoa rồi đây sẽ là một nhà trong thế giới đại đồng sao lại đề cao sự phân biệt giữa hai nước. Ca tụng tinh thần chống Trung Hoa hóa ra là đề cao tinh thần chống nước bây giờ đã là anh em XHCN.

  10. Trà Khúc says:

    Lịch sử từ ngày các anh bộ đội cụ Hồ ngơ ngác từ núi rừng về thành phố là những trận thủ tiêu sách vở mà các anh gọi là đồi trụy.

    Tui đã có rất nhiều đêm (và chỉ ở trong đêm khuya vắng mới dám làm) khênh từng thùng sách vở truyện trong tủ sách gia đình đem đi vất xuống dòng sông Trà. Cả ba mẹ tôi cũng hì hục…từng đêm trong cả mấy tuần liền mới xong.

    Tất cả sách vở mà học sinh trong miền Nam đã từng mơ ước đọc qua từ bộ từ điển anh việt, việt anh của Lê Bá Kông, đến bộ sách học làm người của Nguyễn Duy Cần hay như là sách triết của Phạm Công Thiện….đều được một các anh giải phóng xuống sông hay thành giấy chùi đít….Còn gì là lịch sử Đinh Lê Lý Trần???

    Thế mà vẫn còn sót lại một ít. Và ba tui đã chết dở sống dở với anh công an khu vực.
    Một buổi trưa…tui đang thiu thiu ngủ với cuốn truyện dịch ngoại quốc”Nhà cách mạng đơn độc” thì anh công an khu vực đi vào……(Thời gian này có một loại cách mạng 30.4 cho con cái đi làm công an hay du kích).. .Thằng tui đang ngũ trưa bị bắt quả tang với cuốn sách trên….Thế là có một màn đập bàn vổ ghế, rút súng lên đạn, và cả dây dừa để cột tay chân 2 cha con nhà tui. Đưa về đồn công an là đòn cảnh cáo…và sau đó bị giam 1 tuần. Câu hỏi được lặp đi lặp lại là: Sao gọi là nhà cách mạng đơn độc???. Và tui thật sự sợ đến vải đá………..i. Ai đã đọc cuốn sách này thì thừa biết. Cái tựa sách nó thế…..Mà thời đó CA đã hỏi thì bố thằng nào dám trả lời….vì thằng CA chưa qua bậc tiểu học thì làm gì biết đến truyện dịch ???

    Sau đó thì còn cái gì là lịch sử, ngoài lịch sử Đảng? ngoài lịch sử tự viết???

Phản hồi