|

Sau vòng tranh luận 2: Vẫn chưa thấy bóng dáng ông TT Mỹ nhiệm kỳ tới

Obama và Romney trong vòng tranh luận 2. Ảnh The Monitor

“Không ai nghĩ vòng tranh luận thứ nhì giữa Tổng Thống Obama và ông Mitt Romney sẽ giống như vòng thứ nhất”, nhà báo Dan Balz của tờ The Washington Post nói với tôi ở New York trước khi hai ứng viên Dân Chủ và Cộng Hòa xuất hiện ở Đại Học Hofstra, New York.

Điều đó đã xảy ra đúng như ông đồng nghiệp giầu kinh nghiệm theo sát các cuộc tranh cử tổng thống -và hàng ngàn nhà báo khác tiên đoán-, nhưng 24 tiếng đồng hồ sau khi cuộc tranh luận kết thúc, không ai biết kết quả với phần thắng nghiêng về ông Barack Obama có đủ để vị tổng thống đương nhiệm tin tưởng sẽ ở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa, hay ông Mitt Romney Romney dù không thành công vẫn tiếp tục chiếm thế thượng phong như ông đang có trong 2 tuần lễ vừa rồi.

Qua màn ảnh truyền hình, hàng chục triệu cử tri Hoa Kỳ đã thấy những hình ảnh hoàn toàn khác biệt với những gì họ từng được xem ở Denver, Colorado. Tại Denver, người dân Mỹ nhìn thấy một ông Romney xông xáo, đầy tự tin, và hình ảnh một ông Obama lơ đễnh, bị đối phương dồn vào chân tường. Lần này ở New York, cả 2 ông không ai chịu nhượng bộ ai, đưa ra những lý lẽ đi kèm với bằng chứng cho thấy các chính sách đối thủ của họ đã thực hiện hay sẽ thực hiện đều không giúp giải quyết tình huống của quốc gia. Họ càng tấn công nhau bao nhiêu, càng to tiếng với nhau chừng nào, thì càng lộ cho cử tri thấy điều 2 ông và dàn cố vấn chính trị đã nói với nhau trước khi lâm trận: bằng mọi giá không cho đối phương cơ hội thủ huề.

Phương châm chính trị đó được 2 chính trị gia hàng đầu của nước Mỹ thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Cả hai chẳng ngần ngại đưa ra những chứng cớ không hoàn toàn đúng với sự thật để bao vây hay kết án đối thủ, sẵn sàng vi phạm những nguyên tắc căn bản của cuộc tranh luận là chỉ được lên tiếng sau khi người khác đã kết thúc phần phát biểu -2 ông đều vi phạm trắng trợn tới độ đồng nghiệp Võ Thành Nhân của SBTN-DC vừa cười, vừa lắc đầu bảo 2 ông này “tranh cãi” chứ không phải “tranh luận”-.

Cũng về mặt nguyên tắc, cuộc tranh luận dưới hình thức “tiếp xúc với cử tri” (town-hall) là cơ hội để cho cả 2 ứng viên nghe và trả lời câu hỏi cử tri đặt ra, nhưng rõ ràng 2 người chỉ gay gắt tìm cách cấu xé nhau, thay vì phải trả lời cặn kẽ những điểm cử tri muốn biết, thỉnh thoảng lại khéo léo nở nụ cười mãn nguyện khi thấy mình chọc giận được đối phương. Tình trạng tệ đến mức không ít người trong cánh nhà báo nhìn nhau, thầm nghĩ giả sử đây là cuộc đôi co giữa đường, chắc chắn thế nào cũng có đánh nhau.

Nhưng bên cạnh những điểm tiêu cực nêu trên, cuộc tranh luận vòng nhì mới kết thúc ở New York tối thứ Ba cho mọi người thấy rõ một điều: cuộc đua dẫn về Tòa Bạch Ốc vẫn chưa ngã ngũ, không thể biết giữa ông Obama và ông Romney, ai là người sẽ được cử tri tín nhiệm để lãnh đạo quốc gia trong 4 năm tới. Tức khắc, câu hỏi được đặt ra cho cả 2 phía: bên ông Romney phải làm gì để có thể chận đứng làn sóng ủng hộ đang nghiêng về phía ông Romney trong 2 tuần qua, bên ông Romney phải làm gì để tiếp tục duy trì khí thế đang có?

“Trả lời câu hỏi này chẳng dễ đâu”, quan sát viên độc lập Ted Starr đang cộng tác với Gallup Poll trả lời. “Lịch sử tranh cử tổng thống Mỹ cho thấy xưa nay chưa từng có một cuộc tranh luận nào gây ảnh hưởng lớn như cuộc tranh luận đầu tiên giữa ông Obama và ông Romney ở Denver cả”. Ảnh hưởng lớn tới mức “dù dư luận cho rằng ông Obama thắng thế ở Hofstra, nhưng vẫn không ngăn cản được làn sóng người đang đổ xô về phía ông Romney”.

Dẫn chứng ông Starr đưa ra là kết quả cuộc thăm do dò Viện Gallup thực hiện hàng ngày và công bố vào trưa thứ Tư cho thấy 51% cử tri Hoa Kỳ nói sẽ chọn ông Romney làm tổng thống cho nhiệm kỳ tới, trong khi vị Tổng Thống Dân Chủ đương nhiệm chỉ được có 45%. Các cuộc thăm dò khác cũng do Viện Gallup thực hiện cho thấy hôm thứ Hai đầu tuần này ông Romney dẫn 49%-47% và đến ngày thứ Ba trước khi cuộc tranh luận bắt đầu, ông Romney cũng tiếp tục dẫn trước 50%-46%.

Những con số do Gallup Poll đưa ra cũng cho thấy lần đầu tiên có cuộc thăm dò nói ông Romney không chỉ vượt lên dẫn đầu mà còn bỏ xa ông Obama (tới 6% tổng số phiếu), đồng thời khác hẵn những cuộc thăm dò -hầu như cũng hàng ngày- do giới truyền thông Hoa Kỳ thực hiện. Theo Washington Post/ABC, ông Obama đang dẫn đầu với 49% số phiếu so với 46% cử tri nói ủng hộ ông Romney; thăm dò của tờ POLITICO phối hợp chung với Đại Học George Washington thì nói tỷ lệ phiếu của 2 ông khít khao với nhau trong suốt 2 tuần vừa rồi: ông Obama được 49%, ông Romney có 48%.

Cuộc thăm dò nào đúng? “Theo tôi, tất cả đều đúng ở điểm ông Obama mới chiến thắng nhưng vẫn chưa nâng được tinh thần người ủng hộ cho ông bằng Romney”, nhà bỉnh bút Matt Miller trả lời, nhưng theo ông, trận chiến tranh giành giải thưởng Tòa Bạch Ốc “vẫn chưa kết thúc”, hai bên vẫn ngang ngửa với nhau.

“Vấn đề còn lại trong 20 ngày tới là tùy vào cái nhìn của cử tri”, ông Miller bảo tiếp. “Ông Obama đưa ra cho mọi người thấy ly nước chỉ đầy có một nửa, ông Romney cho cử tri thấy cái ly vơi một nửa. Ông Obama nghĩ mình sẽ thắng vì cho cử tri thấy sự khác biệt giữa chính sách của ông ta và chính sách của ông Romney mà không cần phải trình bày rõ những gì sẽ làm trong 4 năm tới, ông Romney thì nghĩ mình sẽ thắng vì vạch ra được những sai trái trong chính sách kinh tế của ông Obama, đi kèm với lời hứa hẹn sẽ làm cho tốt hơn mà cũng chẳng nói sẽ làm tốt hay làm thế nào cho tốt ở những điểm nào”.

Ngay cả bên ông Obama và ông Romney cũng nghĩ phải chờ đến ngày bầu cử mới biết thắng thua.

Thượng Nghị Sĩ Rob Portman, người đóng vai Obama trong các cuộc tập dượt tranh luận cho ông Romney, nói với báo chí rằng “theo tính toán của chúng tôi, ngay lúc này chưa thể nói ai thắng, ai bại” nhưng cử tri Cộng Hòa vững tâm hơn “ngay từ sau ngày tranh luận tại Denver, giúp chúng tôi vượt qua một khoảng cách thật lớn”. Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ John Kerry, người đóng vai Romney trong các cuộc tập dượt tranh luận cho ông Obama, cũng nhìn nhận cuộc đua ngày một gay go hơn, “nhưng chúng tôi có nhiều ngả đường để lấy được 270 phiếu cử tri đoàn hơn phía ông Romney”. Vị nghị sĩ từng đại diện cho đảng Dân Chủ tranh cử tổng thống hồi 2004 bảo thêm “đó là sự thật, bên ông Romney biết sự thật đó nhưng họ không dám nhìn nhận”.

Ngay chính ông bạn đồng nghiệp Dan Balz cũng tin phải đợi đến ngày bầu cử “mới biết chuyện gì xảy ra”. Trước khi chia tay nhau để về chỗ ngồi làm việc ở Hofstra, ông bảo “ông Khanh nhớ không, ngay từ lúc đầu tôi đã nói là 50-50, khó đoán lắm”. Nói xong, ông thêm câu “tối thứ Hai tuần tới là cuộc tranh luận cuối cùng sẽ tổ chức tại Florida”, kèm theo cái nhún vai như muốn bảo sau cuộc tranh luận đó, chưa chắc đã nhìn thấy bóng dáng ông tổng thống Mỹ cho nhiệm kỳ kế tiếp.

© Nguyễn Khanh

© Đàn Chim Việt

Tags:

2 Phản hồi cho “Sau vòng tranh luận 2: Vẫn chưa thấy bóng dáng ông TT Mỹ nhiệm kỳ tới”

  1. Thế tôi hỏi các vị là ai là tổng thống Mỹ duy nhất đã làm cho luật bảo hiểm y tế cho người nghèo Mỹ được thành công, qua đó bao người nghèo Mỹ thoát chết vì bệnh tật?
    Ai đã ra lệnh và hoàn thành rút quân Mỹ từ I-rắc về để lính Mỹ khỏi chết thảm?
    Ai đã bảo vệ Mỹ diệt Binladen bảo vệ nước Mỹ. Chắc là mấy vị tư bản vũ khí Cộng hòa Mỹ mà các vị tôn thờ sao? Bạn Phan Anh tưởng dân Mỹ nhất là người Mỹ gốc Việt mù chữ và không có tư duy chính trị chắc nên đã viết bài góp ý quá dài mà nội dung thì chứa đầy mâu thuẫn biến con chó sói thành thổ và biến người tốt thành kẻ giết người. Thôi đi bạn, người Việt nam ở Mỹ đã chuẩn bị hết cả rồi, họ bỏ phiếu cho OBama, còn mấy ông làm tay sai cho những kẻ ham chiến tranh thì chắc chắn là bỏ cho Đảng cộng hòa dù đó là bất kỳ ai. Họ nhắm mắt làm vì quyền lợi gắn liền mà.
    Chúng tôi hoan hô ý kiến chính xác của bạn Trần Thái Phượng Hoa. Thật là người tử tế và biết phải trái, đúng sai.
    Nguyễn Thái Hòa

  2. Phan Anh says:

    Thiệt tình là không hiểu cô Hoa nghĩ sao mà lại nói, “…OBama vẫn là người tử tế nhất trong các đời tổng thống Mỹ từ xưa đến nay. Ông thương xót và bênh vực người nghèo…”.
    Tôi cũng là một trong những người nghèo nhưng không thấy ông Obama bênh vực… Cô Hoa bênh Obama thì phải viện dẫn chứ cứ nói khơi khơi như vậy thì tội cho Rommey. Người Việt mình có câu “Nếu không biết thì đứng dựa cột mà nghe”.
    Taị sao cô Hoa lại đưa ý kêu gọi mọi người bầu cho Obama?
    Sợ bầu cho Rommey là bầu cho một người không biết sẽ đưa nước Mỹ lên hay xuống.
    Ngẫm nghĩ lại kỳ tranh cử 2008 vừa rồi, Obama là một người không ai biết đến. Mới làm được senator vài năm. Từng làm giáo sư dạy đại học và là người tổ chức các chương trình trong cộng đồng. Lý lich lại mơ hồ không biết có phài là người theo đạo Hồi không (đã đi hoc bên Indonesia hồi nhỏ và nên nhớ là nước Indonesia có nhiều tín đồ theo đạo Hồi). Trong lúc tranh cử Obama hứa đủ thứ để lấy lòng cử tri và được bầu làm tổng thống.
    Gần hết nhiệm kỳ 4 năm thì nên xét lại xem Obama đã làm được gì. Việc làm thì giảm được 0.02/% sau bốn năm với ngân sách quốc gia thâm thủng 5 ngàn tỉ đô la (Whoa! ai cũng có thể làm tốt hơn Obama). Obama care thì trên lý thuyết thì hay lắm nhưng tại sao lại bắt buộc mọi người phải mua bảo hiểm, còn nếu không mua thì sẽ bị phạt (Uuuh! sao lại độc tài giống cộng sản Việt Nam vậy). Giết được Bin Laden thì nhận là do mình tài giỏi và gan dạ (thế mới biết hái được quả thì la to không cần biết ơn của người trồng cây. Còn gan dạ thì sao lại dấu hình ảnh thi thể của Bin Laden lẫn chỗ mai táng. Gần đây vụ đại sứ Mỹ bị giết ở Bengazi bên sứ Ai Cập thì chính quyền Obama lại chối và không dám nói là do bọn khủng bố gây ra. Giá xăng bây giờ thì gần 5 đô la. Nhớ lại cuối thời ông Bush năm 2008, giá xăng chỉ gần 2 đô la. Thôi vài điểm chính nêu ra để quí vị ngẫm nghĩ.
    Thế mới biết chức tổng thống này ai cũng muốn cho nên mong các cử tri nên suy nghĩ kỹ rồi chọn Obama làm tiếp 4 năm nữa. Đừng thấy lợi trước mắt mà quên nhiều điều hại sau này. Cũng như nhiều người Việt mình muốn nước Việt Nam được độc lập nên họ đã mời cộng sản vào miền Nam Việt Nam.
    Cái họa cộng sản này không biết chừng nào mới gội bỏ được. Chúc quí vị được như ý.
    Tiện đây thấy một bài hay cua tác giả hà Tiến Nhất nên xin đang lên cho các quí vị biết thêm về tiểu sử của ông Obama.
    OBAMA VÀ CUỘC CHIẾN CHỐNG LẠI
    NHỮNG GIÁ TRỊ CỦA NƯỚC MỸ

    Duyên-Lãng, Hà Tiến Nhất

    Người ta thường khen TT Obama là một nhà hùng biện có tài. Cũng không ít người cho rằng Obama là một tay ngụy biện ngoại hạng. Muốn biết Obama hùng biện hay ngụy biện, cứ đọc những bài diễn văn ứng khẩu và xem Obama tranh luận thì biết thôi. Người viết nhìn vào một khía cạnh khác: những khẩu hiệu ông Obama trương lên trong các cuộc vận động tranh cử tổng thống thì thấy rằng, ông ta là một chính khách mà khả năng chơi chữ lão luyện đến mức đáng được gọi là phù thủy.

    “Change, yes we can” là khẩu hiệu chiến lược của Obama khi ông ra tranh cử nhiệm kỳ đầu chức vụ Tổng Thống năm 2008. Trong bài diễn văn nhậm chức, để cam kết cho lời hứa hẹn đanh thép của mình, Obama còn quả quyết rằng: Nếu không vực dậy được nền kinh tế, tôi sẽ chỉ làm Tổng Thống một nhiệm kỳ (If I do not get this economy going, then I will be a one-term president.) Quả thực, do việc dân chúng Mỹ nóng lòng muốn có sự thay đổi đường lối chính trị đang gặp nhiều thất bại của Tổng Thống Bush con nói riêng và của đảng Cộng Hòa nói chung, bất chấp Obama có khả năng thực hiện lời hứa hay không, cử tri đã dồn phiếu cho ông. Có thể nói, Obama thắng cử là nhờ cái khẩu hiệu ăn khách này. Lúc đó ai lại không muốn có thay đổi.

    Sau 4 năm lãnh đạo của TT Obama, mặc dầu kinh tế nước Mỹ càng ngày càng tuột giốc, Obama không những không tự ý rút lui như đã hứa, mà vẫn đang ráo riết tranh cử nhiệm kỳ II với một khẩu hiệu khác cũng thách thức không kém: Forward, tạm hiểu là: cứ thế mà tiến tới. Chưa đủ sao, còn tiến tới đâu nữa? Như vậy thì, từ khẩu hiệu “Change, yes we can” tới khẩu hiệu“Forward” , người dân Hoa Kỳ phải hiểu ý của Obama thế nào? Ông muốn nói gì? Phải chăng ông muốn nói, tình hình nước Mỹ hiện nay do ông lãnh đạo đã đổi thay nhiều rồi, và thay đổi theo chiều hướng tích cực, nghĩa là từ xấu đến tốt, từ yếu kém đến vững mạnh hơn. Từ cái thành tựu huyễn hoặc đó, Obama kêu gọi nhân dân Hoa Kỳ hãy vững tin nơi ông và bầu cho ông, khỏi cần thắc mắc gì hết. Đích điểm của chữ Forward là, ông muốn nhắn với cử tri Hoa Kỳ: Chó sủa mặc chó, keep going on forward, caravan!!! Có đúng vậy không? Với khẩu hiệu này, một số lớn dân chúng Mỹ vẫn ủng hộ ông mặc dầu kinh tế Mỹ vẫn đang ở trên đà tuột giốc.

    Lãnh đạo tài là khả năng đáp ứng được nguyện vọng của quần chúng. Nói khác đi, nguyện vọng quần chúng chính là mục tiêu đạt tới của người lãnh đạo. Vậy mục tiêu lãnh đạo thực sự của TT Obama là gì? Giải quyết vấn đề kinh tế của nước Mỹ? Làm sống lại uy tín của Hoa Kỳ trên thế giới? Hay còn cái gì khác? Chúng ta thử đi vào từng vấn đề, tìm hiểu xem.

    1. Vực dậy nền kinh tế – Những con số thống kê dưới đây trích từ những bài biên khảo đăng đầy rẫy trên báo chí, và truyền thông Mỹ, Việt, tuyệt đối không phải do người viết phịa ra.

    Trong 4 năm cầm quyền của TT Obama,
    - Nợ công của nước Mỹ từ 10.500 tỷ dollars nhẩy lên 16.000 tỷ. Tăng gần 52%.
    - Thất nghiệp từ 5,8% lên 8,3%, tăng 43%.
    - Giá xăng trung bình từ 2.18 USD/gallon lên 4.07 USD. Tăng 86%.
    - Năm 2009 có 160.000 căn nhà trên nước Mỹ bị foreclosed. Bốn năm sau con số
    tăng lên 4 triệu.
    - Con số hàng ngàn tỷ dollars đổ ra để kích cầu, bail out cho ngân hàng và ngành kỹ nghệ xe hơi, thực tế chẳng gây ảnh hưởng gì trên đời sống người dân Mỹ. Kinh tế vẫn tuột giốc. Thất nghiệp vẫn tăng nhanh. Và nợ công vẫn chồng chất mỗi ngày mỗi cao. Số tiền này phần lớn chui vào túi bọn tư bản xe hơi tại Illinois, căn cứ địa của Chủ Nghĩa tư bản theo định hướng xã hội chủ nghĩa của Obama.
    - Điển hình cung cách xài tiền chùa và tài năng kinh tế của ông Obama nằm trong dự án phát triển công ty năng lượng xanh Solyndra tại California. Dự án của công ty này mặc dầu ngày trước đã bị chính quyền Bush bác, nhưng được chính quyền Obama chấp thuận trở lại và tài trợ 535 triệu dollars. Solyndra thật sự chưa đi vào hoạt động để sinh lời, nhưng chỉ 5 tháng sau sau khi nhận được tài trợ, nó đã khai bankruptcy. Việc lạ lùng là nó chìm vào quên lãng không kèn không trống. Không có ai đứng ra nhận trách nhiệm. Bạc tỷ lấy từ tiền thuế của dân, ông Obama phung phí một cách bừa bãi, không tính toán, coi như là chuyện giải trí qua ngày.

    Còn rất nhiều những con số thống kê khác, nhưng thiết tưởng bấy nhiêu thôi cũng đủ để chúng ta đánh giá được khả năng lãnh đạo kinh tế của ông Tổng Thống. Toàn bộ nền kinh tế Mỹ coi như chỉ có thất bại, tại sao ông Obama không tự ý rút lui như đã hứa: If I do not get this economy going, then I will be a one term president, mà lại thản nhiên ra tranh cử nhiệm kỳ nữa?

    Kinh tế là cái tủ đứng chặn cứng họng Obama đối với dân chúng Mỹ. Kẻ lẻo mép này hết thế để bào chữa, nhưng lại ngụy biện đổ tội lên đầu người tiền nhiệm là TT Bush con. Người viết chẳng cố ý bênh ông Bush mà chỉ nói lên lời công đạo. Lý luận như Obama thì thật là gian manh và láu cá. Bởi nếu thế thì giai đoạn thịnh trị (về mặt kinh tế) dưới thời Clinton phải là do tài cán và công lao của TT Bush cha mới phải. Tại sao người ta lại dành hết cho ông Clinton? Ông TT Bush cha chỉ nói có một câu lỡ lời: Read my lips, no new taxes (Nhìn vào môi tôi mà coi, tôi sẽ không tăng thuế mới.) Nhưng trong thời gian nắm quyền, vì kinh tế suy thoái và vì cuộc chiến đánh Irak quá tốn kém, ông đã buộc phải thất hứa với nhân dân Hoa Kỳ và tăng thuế. Hậu quả là năm 1992 ông đã thất bại khi ra tái tranh cử và trở thành Tổng Thống một nhiệm kỳ.

    Cung cách giải quyết vấn đề kinh tế của TT Obama đưa đến một trong hai kết luận sau đây. Hoặc là Obama là một ông Tổng Thống bất tài và thiếu tự trọng. Hoặc là Obama coi việc giải quyết vấn đề kinh tế của đất nước không phải là mục tiêu hàng đầu của ông. Người viết mong rằng kết luận sau là trật. Nhưng nếu ông Obama tái đắc cử thì rõ ràng nó lại trúng phóc. Đảng Cộng Hòa đã chui vào bẫy của ông Obama khi coi vấn đề kinh tế là đề tài chính trong cuộc vận động tranh cử kỳ này. Để xem người Mỹ có phải là một dân tộc trưởng thành về chính trị không, nghĩa là ý thức về các quyền tự do và dân chủ của mình như thế nào. Họ hành xử thẳng thắn (fair) quyền công dân và khôn ngoan tới mức nào trước quyền lợi của đất nước và tư lợi nhỏ nhen của bản thân và phe nhóm.

    2. Phục hồi uy tín của Hoa Kỳ – Nhiều người cho rằng Obama là một Tổng Thống Mỹ có khuynh hướng thiên về phía Hồi Giáo nhất từ trước tới nay và làm cho đồng minh Israel nhiều phen phải bực mình nhất. Đó là một sai lầm lớn nếu nhìn sâu vào chính quyền Obama và những hoạt động của chính quyền này.

    Năm 2008, Obama, chỉ là một nghị sĩ tập tễnh trong Thượng Viện Hoa Kỳ, vây cánh trên chính trường không có, kinh nghiệm lãnh đạo là con số không, tiền bạc cũng không nốt, tay mơ thế mà đá văng được bà Hillary, ngoi lên làm ứng cử viên của đảng Dân Chủ, và nhẩy phóc được vào Tòa Bạch Ốc làm cả thế giới phải sững sờ và kinh ngạc. Màn xiệc tài tình này ai làm được ở nước Mỹ, ngoài tư bản Do Thái và đám truyền thông dòng chính? Vấn đề tư bản Mỹ Do Thái và báo chí dòng chính đã có quá nhiều người nói đến rồi, kể cả người viết. (Xin tìm đọc lại các bài: Dòng chính, Tại sao không Occupy Tòa Bạch Ốc, Ố là là Obama, Thả con cá bắt con tép v.v. của người viết trên website Hồn Việt uk online.) Tuy nhiên ở đây người viết cũng xin nêu thêm những dẫn chứng Do Thái và truyền thông dòng chính tác động đến con bài Obama như thế nào.

    Người đổ tiền nhiều nhất cho Obama ra tranh cử là tỷ phú Soros. Người mặc xiêm y, trang điểm phấn son cho Obama để ra mắt trước công chúng (Campaign chief manager) là David Plouff. Người dẫn lối chỉ đường cho Obama trong Tòa Bạch Ốc (Chief of staff) là David Axelrod. Người này tác giả của The Amateur, cuốn sách best seller hiện nay, gọi là Bộ Óc Chính Trị (Political Brain) của Obama. Tất cả đều là Do Thái. Và còn rất nhiều nữa. Nhưng trên hết không thể không kể đến sự bao che đặc biệt của báo chí dòng chính Hoa Kỳ dành cho Obama và gia đình ông. Năm 2008 nếu ứng cử viên PTT, bà Sarah Palin đi ăn một bữa tối hơi tốn kém một chút thì chắc chắn truyền thông dòng chính không để cho bà yên. Nhưng bà Michell Obama ăn dinner 500 dollars một bữa thì không sao. Bà Palin hồi còn làm Thống Đốc Alaska đi công tác dẫn theo đứa con nhỏ cho có mẹ có con, báo chí dòng chính moi móc ra để vùi dập bà, cho là bà lợi dụng chức vụ để lãng phí ngân sách. Trong khi bà Michell cùng với con cái và bạn bè du hí Tây Ban Nha xài bạc triệu thì báo chí im lặng. Trong một cuộc du hí khác, 2 công nương Obama rủ bạn bè đi tắm biển Mexico đem 25 vệ sĩ theo hầu, báo chỉ coi là chuyện con nít? Tháng 10 năm ngoái, trong một cuộc đi du hí Phi Châu bằng phản lực cơ Boeing 757, với con cái và bạn bè cùng đi, bà Michelle ghi tên con của mình trong đoàn là nhân viên cao cấp (senior staffers.) Tốn phí bạc triệu. Báo chí dòng chính cũng im re. Tại sao năm 2008 Báo chí Dòng Chính hạch sách tư cách hợp pháp của ứng cử viên John McCain vì ông sanh tại Canal Zone, chứ không phải trên đất Mỹ, mà lờ đi chuyện bà nội của Obama xác nhận Obama sanh tại Kenya? Báo chí Dòng chính nghĩ sao về cái chết đột ngột của ký giả Andrew Brietbat vì ông nắm được nhiều tài liệu bí mật về Obama? Tại sao CBS rút lại contract cho WND thuê để dựng Billboard “Where’s the Birth Certificate?” Tại sao Báo chí Dòng Chính cả vú lấp miệng em, nhận chìm xuồng vụ ông cò Arpaio và TS Jerome Corsi điều tra vấn đề “Birth Certificate” của TT Obama. Tờ giấy Obama trưng ra chỉ là tờ Chứng Nhân Khai Sanh (Certification of Birth) chứ không phải bản sao giấy khai sanh (Long form Birth Certificate Copy.) Sankey, một cựu cảnh sát viên điều tra người Anh cho biết đã khám phá ra TT Obama có 49 địa chỉ và 16 số an sinh xã hội (SSN) khác nhau. Trên các địa chỉ tại Illinois, có 2 con số bắt đầu bằng 042 và 364. Số 042 là con số chỉ thiết lập tại Connecticut, mặc dù Obama không ở hoặc làm việc tại Connecticut bao giờ? Báo chí dòng chính đánh hơi giỏi lắm kia mà, sao không biết chuyện này? Cứ cho là điều tiếng về ông Obama đều là những chuyện đáng nghi ngờ cả, nhưng ít ra báo chí cũng phải tìm hiểu cho rõ trắng đen, điều tra cho biết hư thực để phổ biến, vì đó là thiên chức và là nhiệm vụ hàng đầu của báo chí.

    Kể ra thì con nhiều lắm. Người Mỹ có một lời khuyên khá chí lý thế này: When the Mass Media promotes someone frome zero to hero, be very suspicious. The Mass Media is controlled by the Council on Foreign Relations. (khi báo chí dòng chính đề cao ai từ con số không thành anh hùng thì phải rất cẩn trọng, đáng nghi lắm, vì Báo chí dòng chính do Hội Đồng Liên Lạc Ngoại Giao kiểm soát.) Mass Media là công cụ của bọn tư bản đầu sỏ Do Thái. Không lý cái công cụ này đưa Obama lên để làm cuộc cách mạng vô sản, triệt hạ chủ nhân của nó. Một trò bịp và mị dân vĩ đại mà dân chúng Mỹ vẫn không hay biết. Sự thiên vị đáng khinh bỉ như thế của báo chí dòng chính để làm gì? Có phải câu trả lời là để giữ nước sơn bên ngoài cho “thần tượng” Obama được tốt đẹp lâu bền? Bọn tư bản Do Thái và báo chí dòng chính đổ công, đổ của, đổ đi cả lương tâm và danh dự vào một con bài như thế dĩ nhiên là có mục đích.

    Trở lại từ đầu. Ngay sau khi Obama mới bước chân vào Tòa Bạch Ốc, ông đã vội vã bay sang Cairo để chính thức thay mặt nhân dân Hoa Kỳ xin lỗi nhân dân Ai Cập. Tại sao bỗng dưng lại phải xin lỗi và để làm gì? Người tinh ý hiểu ra liền, trừ có ông TT Mubarrak là không hiểu nên mới bị đá đít. Ngay sau đó, Obama đến Riyadh, thủ đô Arab Saudi, cúi gập người bái chào Quốc Vương Abdulla để xin bệ kiến. Có phần chắc chắn là một ông Tổng Thống Mỹ da trắng không thể làm được các hành vi và cử chỉ này. Nhưng Obama làm được. Ở trong nước, Obama ra mặt chiều chuộng các phe phái Hồi Giáo, đặc biệt là nhóm The Muslim Brotherhood. Mục đích của tư bản Do Thái là sử dụng chính sách chia Islam đẻ trị Islam hòng làm suy yếu khối Hồi Giáo Trung Đông. Ý đồ này đã có kết quả. Một loạt các lãnh đạo các nước Hồi Giáo Bắc Phi bị hạ bệ và thay vào đó là lãnh tụ của phong trào Muslim Brotherhood. PT Muslim Brotherhood bị cho là thân Mỹ, mau chóng trở thành kẻ tử thù của nhóm Al Qaida. Đại sứ Mỹ tại Libya, Christopher Steven bị giết chết ngày 11/9 trong tòa Lãnh Sự Mỹ tại Benghazi là hành động trả thù của Al Qaida. Việc này châm ngòi nổ cho cuộc xung đột mới giữa các phe phái Hồi Giáo. Cuốn film Innocence of Muslim chỉ là cái cớ. Cho đến nay, Obama và Bộ Ngoại Giao Mỹ chỉ phản ứng cầm chừng cho có lệ. Tư bản Do Thái đạt được mục dích. Đối với bọn này, Obama xứng đáng được ở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa.

    Tình hình tại Á Châu cũng không khá gì hơn. Obama và bà ngoại trưởng Clinton chỉ đánh võ mồm, điều động tầu chiến, hàng không mẫu hạm đến Thái Bình Dương nói là Mỹ trở lại Á Châu để bảo vệ quyền lợi của Mỹ ở khu vực này. Nhưng khi hãng dầu Exxon của Mỹ đặt máy thăm dò ngoài khơi Đà Nẵng, trong khu vực 200 hải lý của thềm lục địa VN, bị thằng Chệt đe dọa phải tức tốc rút đi thì Obama trơ mắt đứng nhìn. Quyết tâm của Mỹ trở lại Thái Bình Dương như thế đấy. Thằng Chệt vẽ cái lưỡi bò, chứ nó vẽ cái lưỡi voi trên biển Nam Hải, thứ xem Obama dám làm gì? Tóm lại, nước Mỹ không những đã không phục hồi được uy tín, trái lại, càng ngày càng bị thế giới khinh rẻ hơn đến nỗi cựu ứng viên ra tranh cử TT của đảng Cộng Hòa Donald Trump đã phải thốt lên cay đắng: The world is laughing at us (thế giới đang cười vào mũi chúng ta.)

    3. Đạo luật bảo hiểm y tế toàn dân – Xem ra đây mới là mục tiêu hàng đầu trong nghị trình làm việc (agenda) của TT Obama. Người ta nói Đạo Luật Bảo Hiểm Y Tế Toàn Dân hay gọi nôm na là Obamacare là công trình để đời của ông Obama. Đúng thế, TT Obama đã dốc hết toàn tâm toàn lực để đánh bạc với dư luận về vấn đề này. Núp dưới cái vỏ bọc “Bảo Hiểm Y Tế,” ông Obama phát động cuộc đấu tranh giai cấp, đánh thuế người giầu để lo cho người nghèo, hầu san bằng sự cách biệt giầu nghèo trong xã hội Mỹ. Người viết tin chắc chắn rằng với hơn 3000 trang giấy, đạo luật này ít có ai đọc hết nổi, kể cả những người làm luật và giới luật sư, chưa dám nói đến chuyện hiểu hết. Càng không thể nói đến chuyện hiểu rành rẽ từng chi tiết của đạo luật. Thôi thì hãy cứ lấy một vài điểm cụ thể nhất và liên hệ thiết thân nhất đối với từng cá nhân trong cái đạo luật này để thử đem ra mà bàn xem sao. Ở đây cũng nên minh định một điểm là người viết hoàn toàn không nói rằng chế độ an sinh xã hội của nước Mỹ hiện nay là toàn hảo. Không, nó không toàn hảo và có nhiều thiếu sót cần sửa đổi. Nhưng nên thay đổi và bổ khuyết một cách khôn ngoan và khả thi chứ không thể đạp đổ và thay thế theo cung cách mỵ dân và phiêu lưu được.

    Có 2 vấn đề hệ trọng, gây tranh cãi rất nhiều trong luật Cải Tổ Y Tế của TT Obama. Một là việc cưỡng bách mua bảo hiểm. Hai là vấn đề tài trợ ngừa thai và triệt sản.

    3.1 Vấn đề cưỡng bách mua bảo hiểm – Có điều khoản luật là mọi công dân bắt buộc phải mua bảo hiểm y tế, nếu không sẽ bị phạt tiền. Những người nghèo quá không mua nổi bảo hiểm sẽ được chính quyền trợ cấp. Nhiều tiểu bang chống lại việc cưỡng bách này vì cho là vi hiến, đã kiện lên Tối Cao Pháp Viện. Ông Tòa Tối Cao giỏi chơi chữ, lắt léo phán rằng, luật bảo hiểm y tế không phải là một thứ giao dịch thương mại, cho nên tiền phạt người không mua bảo hiểm không phải là tiền phạt mà là tiền thuế. Luật này vì thế hợp hiến và đã được thông qua, nhưng nó tồn tại bên cạnh những chống đối không khắc phục nổi. Chuyện tréo cẳng ngỗng là trước kia ông Obama tích cực chống đối việc phạt tiền những người không chịu mua bảo hiểm, nhưng bây giờ thì ông hết còn chống, trái lại, rất bằng lòng. Ở đây người viết không luận bàn về khía cạnh pháp lý, chỉ xin nêu một số khó khăn thiết thực trước mắt của vấn đề.

    Ứng cử viên của đảng CH là ông Romney đưa ra con số cụ thể thành phần dân chúng Hoa Kỳ hiện phải sống nhờ vào sự trợ giúp của chính phủ là 47%. Đây là một tỷ lệ hết sức lớn. Theo thống kê mới nhất, dân số HK là 314, 591,917 người. 47% dân số tức 147,824,961 người sống nhờ trợ cấp qua nhiều hình thức. Với chính sách o bế di dân và hầu như bỏ ngỏ biên giới của Obama, chắc chắn con số nhận trợ cấp sẽ càng ngày càng tăng. Lý do là vì biên giới canh phòng lơ là, dân nhập cư lậu sẽ dễ dàng tràn vào Mỹ. Đàng khác, chủ trương tự do phá thai và triệt sản của Obama sẽ làm cho tỷ lệ người già và hưu sẽ một ngày một tăng, trong khi lực lượng lao động và đóng thuế sẽ càng ngày càng giảm. Tỷ số 47% nhận trợ cấp sẽ càng ngày càng tăng, trong khi 53% lao động và đóng thuế sẽ càng ngày càng thu hẹp lại. Điều đó có nghĩa là gánh nặng trợ cấp của chính phủ sẽ bắt buộc phải tăng theo. Việc tăng chi này lấy từ đâu ra, nếu không phải từ thuế, hay từ việc vay mượn ngoại quốc. Như vừa nói, vì lực lượng lao động càng ngày càng giảm dần, ngân sách lấy từ thuế cũng sẽ giảm dần theo tỷ lệ thuận. Muốn cân bằng thu chi, chính phủ bắt buộc phải tăng thuế, hoặc cắt bớt các chương trình khác. Cụ thể như dưới thời lãnh đạo của TT Obama, những người được hưởng medicare đã bị cắt đi dịch vụ khám mắt, khám răng, và hạn chế bớt một số loại thuốc chữa bệnh. Phải tăng thuế thì tăng bao nhiêu mới đủ? Đó là vấn đề. Càng tăng thuế, dân càng nghèo đi, giới đầu tư càng chán nản. Họ sẽ đem tiền đi đến những nơi khác làm ăn có lợi hơn.

    Lối đánh thuế “lấy của người giầu chia cho người nghèo” nằm trong khái niệm đấu tranh giai cấp của cộng sản. Nó được mạ vàng bằng mỹ từ rất hấp dẫn “redistribution” (tái phân phối lợi tức) trong kinh điển của Marx. Chính sách tái phân phối lợi tức được áp dụng tại các nước CS. Nhìm vào VN thì sẽ biết kết quả của chính sách này. Cải Cách Ruộng Đất, đánh tư sản, đổi tiền v.v. đều là cách tái phân phối lợi tức. Các phương thức này đã không những không đem lại công bình cho xã hội, mà trái lại, càng tạo thêm đầy dẫy bất công: cán bộ càng ngày càng giầu sụ trong khi đại đa số dân chúng càng ngày càng nghèo đi. Luật bảo hiểm y tế của Obama đèo bòng thêm gánh nặng trợ cấp mua bảo hiểm y tế cho người dân nữa thì không biết lấy tiền ở đâu ra để chi phí? Cũng không thể không xét đến vấn đề tăng phí bảo hiểm. Bạn xài xe. Nếu chiếc xe gây tai nạn, hãng bảo hiểm sẽ tăng tiền bảo hiểm. Bảo hiểm y tế cũng thế. Tiền bảo hiểm sẽ tăng cùng với tuổi già và những căn bệnh bạn có thể mắc phải. Như thế thì, nhắm mắt lại bạn cũng có thể thấy được nước Mỹ sẽ đi về đâu do cái đạo luật bảo hiểm y tế này.

    Nếu không tăng thuế mà đi vay mượn ngoại quốc thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Cứ coi như người viết nói chuyện tếu cho vui. Chuyện đùa nhưng biết đâu sẽ là thật. Hiện nay, tổng sản lượng quốc gia (GDP) của Mỹ là 15,586 trillion dollars. Nợ ngoại quốc: 16,016 trillion, tức 100.48% GDP. Mỗi người Mỹ tính theo đầu người hiện gánh một số nợ không do mình vay là 52.714 dollars. Có hơn 10 quốc gia cho nước Mỹ vay nợ. Đứng đầu là Chệt: 1149, 6 billion. Obama quen thói bóc ngắn cắn dài, làm ít nhưng chơi sang, thiếu thì đi vay mượn. Một ngày đẹp trời nào đó, món nợ vay của thằng Chệt xấp xỉ bằng GDP của nước Mỹ. Hồ Cẩm Đào lúc này mới ghé miệng vào tai Obama nới nhỏ: Cái nị có muốn vay nữa không, ngộ còn nhiều lắm. Chỉ cần nị đưa cho ngộ cầm cái gì đó để làm tin thôi là lược zồi, để cho mấy cái thằng Chệt của ngộ nó khỏi théc méc thôi ấy mà. Sang cái nước Mỹ của nị cho ngộ đi, hay đưa cái “sổ đỏ” của nị cho ngộ giữ dùm cho là xong thôi. Ngộ cẩn thận lắm. Ngộ giữ cho không sợ mất đâu. Nị cần bao nhiêu nữa cũng có liền à… Có lẽ người viết quá bi quan chăng, nhưng cứ thử bầu cho Obama và bọn liberal xem rồi chuyện gì sẽ xẩy ra. Chuyện đùa thôi nhưng phải coi chừng, quan trọng lắm đó. Cách nay vài bữa, tỷ phú Ross Perot, nguyên ứng cử viên TT cảnh cáo: The United States could be taken over by another worldly power (Nước Mỹ có thể sẽ bị sang tay cho một thế lực ngoại quốc khác.)

    3.2 Vấn đề ngừa thai và triệt sản – Từ trước đến nay không có một ứng cử viên Tổng Thống nào, trừ Obama ra, lại ngu xuẩn húc đầu vào thành trì tín ngưỡng của người Thiên Chúa Giáo. Họ thừa hiểu rằng như thế chắc chắn sẽ mất đi một số phiếu đáng kể của các giáo dân. Không phải TT Obama ngu xuẩn. Ông ta khôn ngoan và mưu lược lắm. Nhiệm kỳ đầu, với chiêu bài CHANGE, Obama muốn phô trương một cuộc cách mạng quét sạch rác rưởi của xã hội, làm sạch Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ. Còn gì lý tưởng và hấp dẫn bằng. Cuộc vận động mang phong thái sáng tạo này thu hút được 91% nữ cử tri và 53% nam cử tri công giáo. Obama đắc cử. Trong 4 năm ngồi trong Tòa Bạch Ốc, ông thay đổi chiến thuật và chiến lược để o bế các nghiệp đoàn và dân nghèo, kết thân với các tổ chức anh chị ACORN và Black Panthers, vuốt ve Muslim Brotherhood, hứa hẹn đám phụ nữ Pro Choice và đông tính luyến ái, dễ dãi với dân nhập cư lậu, thả lỏng canh phòng biên giới, tìm cách bịt miệng những tiếng nói chống đối. Khối cử tri này hiện ước lượng là trên 50% dân số. Qui tụ được liên minh này, Obama bỏ rơi thành phần cử tri còn trung thành với Giáo Hội Công Giáo, vận động tái ứng cử với chiêu bài FORWARD (cứ thế mà đi, không còn do dự gì cả.) Các thành phần trên tập hợp lại dưới cái tên “Liberal,” dưới sự lãnh đạo của Obama,mưu làm một cuộc cách mạng mới là triệt hạ Thiên Chúa Giáo và các giá trị truyền thống của nước Mỹ.

    Người Mỹ ròng (con cháu di dân từ Âu Châu) phần lớn đạo đức và bảo thủ. Chủ trương tự do phá thai, triệt sản, và đồng tính luyến ái là phản lại giáo lý của Thiên Chúa Giáo. Khoan nói tới việc chủ trương cưỡng bách cung cấp các phương tiện phá thai và triệt sản cho phụ nữ có vi phạm quyền tự do tôn giáo mà Hiến Pháp minh thị bảo đảm hay không, nhưng chắc chắn chủ trương này xúc phạm trầm trọng đến danh dự và chủ đích của các bậc Tổ Phụ (Founding Fathers) đã sáng lập nên nước Mỹ. Các Tổ phụ của nước Mỹ tin tưởng và đặt niềm tin đó vào Thượng Đế một cách công khai và rõ ràng với câu “IN GOD WE TRUST” khi tuyên bố nền Cộng Hòa. Sự kỳ diệu không phủ nhận được là niềm tin này đã biến nước Mỹ thành một Quốc Gia cường thịnh, một Xã Hội Văn Minh, Tự Do, và Dân Chủ, một thể chế mô hình được cả thế giới ca tụng và mong muốn rập khuôn. Nếu có ai bảo rằng người viết là một tín đồ Công Giáo nên quen thói “mẹ hát con khen hay” thì xin nhìn vào các nước láng giềng của Mỹ mà suy gẫm. Cùng lập quốc trên một giải đất với tất cả mọi điều kiện hầu như giống nhau mà tại sao nước Mỹ rất cường thịnh trong khi các nước Canada và Mexico lại thua kém? Há chẳng phải nước Mỹ nhờ câu “Thần Chú” kia sao? Tìm ra được câu trả lời thuyết phục xin quí vị vui lòng chỉ giáo cho.

    Cái nền móng xã hội được bao nhiêu thế hệ Mỹ xây đắp và vun trồng, thế mà nay Obama muốn đạp đổ chỉ vì để thỏa mãn đòi hỏi của một thành phần muốn tự do sống thác loạn. Nếu các đòi hỏi này được đáp ứng, xin cứ tin đi, đó là dấu chỉ của nước Mỹ đi đến sụp đổ. Nếu không muốn nói TT Obama cố tình giật sập nước Mỹ, thì cũng nên biết rằng ông ta và đảng Dân Chủ cùng với sự hỗ trợ cuồng nhiệt của thành phần liberal, đang ra sức cải biên Hoa Kỳ thành một chế độ tư bản vô thần theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Chế độ này đại để là quyền tự do không bị giới hạn phải được triệt để áp dụng, kể cả tự do ngừa thai, phá thai, đồng tính luyến ái v.v., nhưng nhà nước lại có quyền kiểm soát (control) và điều hành (regulate) mọi sinh hoạt trong đời sống xã hội. Đó là mô thức “Trật tự thế giới mới.” Hoa Kỳ đi bước trước. Thế giới lần lượt theo sau.

    Mặc dầu với một kiến thức luật có thể nói là uyên bác, (giáo sư Luật Hiến Pháp ở đại học), Obama cố tình không hiểu rằng trong các quyền của con người, tự do tôn giáo là quyền căn bản nhất được Hiến Pháp đặc biệt bảo đảm. Quyền Tự Do Tôn Giáo bao gồm hai khía cạnh rất rõ rệt là tự do tín ngưỡng và tự do hành đạo. Hành đạo được tự do thực hiện tại những nơi không cản trở đến tự do của người khác. Nhưng niềm tin hay tín ngưỡng, vì nó thuộc lãnh vực siêu hình nên gắn liền với tâm linh con người bất cứ họ ở đâu, làm việc gì. Tín ngưỡng là quyền tin có Thiên Chúa và tuân giữ giới luật của Thiên Chúa. Hai điều kiện “tin theo và tuân giữ” này gắn liền với nhau không thể tách rời mới gọi là tín ngưỡng. Như vậy tự do tôn giáo chủ yếu là quyền con người được tự do tín ngưỡng, tức là tin có Thiên Chúa và tuân thủ những điều răn Thiên Chúa dậy. TT Obama không thể bắt buộc người công giáo phải ngừa thai, phá thai hoặc cung cấp phương tiện để làm các hành động đó cho người khác với bất cứ lý do gì, vì điều đó trái với tín ngưỡng, hay tín lý tôn giáo. Luật Cải Tổ Y Tế bắt buộc các cơ sở tôn giáo mướn 50 nhân viên trở lên phải mua bảo hiểm (tức cung cấp phương tiện) ngừa thai và phá thai cho nhân viên rõ ràng là vi phạm quyền tư do tôn giáo của người dân.

    Tung ra đạo luật này vào mùa bầu cử, TT Obama không sợ mất phiếu của người Thiên Chúa Giáo. Ông nên được coi là một chính khách cam đảm, đáng khâm phục. Vượt quá lòng can đảm là sự thách đố liều lĩnh của ông đối với các giáo hội Thiên Chúa Giáo và nhất là với Hiến Pháp. Về mặt chính trị, TT Obama muốn phá bỏ cái nền móng cơ bản lập quốc của các Tổ Phụ: In God, We Trust, biến Hoa Kỳ thành một đất nước vô thần. Con đường để đạt được mục tiêu này, TT Obama hiển nhiên đã tạo ra một cuộc chiến tranh ý thực hệ giữa tín ngưỡng và vô thần, giữa tôn giáo và quốc gia, giữa ông và các tín đồ Thiên Chúa Giáo? Có thắng được hay không thì chưa biết, nhưng trước mắt ông sẽ gặp phải vô vàn vô số những khó khăn chồng chất. Giáo Hội Công Giáo đang cung cấp 20% cơ sở và dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho dân chúng trên khắp nước Mỹ. Nếu các cơ sở và dịch vụ này buộc phải đóng cửa vì không muốn lỗi luật của Chúa như Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ đe dọa thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Để duy trì một cuộc sống ổn định cho xã hội, TT Obama không có con đường khác ngoài việc quốc hữu hóa các phương tiện này và cưỡng bách các nhân viên phải đi làm? Ông dựa vào luật pháp nào để làm việc đó? Nếu không quốc hữu hóa thì lấy cái gì thay thế lấp vào chỗ trống khi các cơ sở và dịch vụ này phải đóng cửa? Tiền bạc đâu để thiết lập những cơ sở thay thế, mua trang bị, và thuê mướn nhân viên. Trong bao lâu mới hoàn thành việc thay thế? 5 năm? 10 năm? Hay hơn nữa?

    - Mel Sanger, nhà nghiên cứu chính trị quốc tế gọi TT Obama là AntiChrist (kẻ chống Chúa hay Quỉ Vương.) Nếu TT Obama là một AntiChrist thật thì hành động của ông phải kể là một cuộc chiến giữa Thiên Chúa và Satan.

    - Mychal Massie, nhà văn da đen và nhà bình luận truyền hình tại Los Angeles nói: They (Obama và Michell) are the worst kind of racialists, they are elitist Leninists with contempt for traditional America (Họ là loại người kỳ thị xấu xa nhất, là những đồ đệ xuất sắc nhất của Lenin, họ coi những giá trị truyền thống Mỹ chẳng ra gì.)

    - Còn nguyên ứng cử viên của đảng CH ra tranh cử TT phát biểu cụ thể nhưng rất cương quyết: I could vote for anybody over President Obama. President Obama has been a total and complete disaster (Tôi bỏ phiếu cho bất cứ ai ngoài Obama. TT Obama là một tai họa hoàn toàn và tuyệt đối.)

    Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Phản hồi