|

Khánh Ly – Người con gái Việt Nam da vàng!

LTS: Bài viết dưới đây được gửi tới từ một độc giả tại Séc, nhằm phản hồi một bài viết cùng chủ đề trên Đàn Chim Việt và bày tỏ sự yêu mến với ca sĩ Khánh Ly. Tác giả Lê Diễn Đức không phải là ‘thuyền nhân’ như suy đoán của người gửi bài. Anh sinh trưởng ở miền Bắc, là cựu lưu học sinh tại Ba Lan. Đồng thời là một trong những thành viên đầu tiên của Đàn Chim Việt, người góp phần xây dựng tờ báo từ những ngày đầu tiên và từng giữ cương vị Tổng biên tập.

Trên tinh thần tôn trọng đa nguyên và những ý kiến khác biệt, chúng tôi xin đăng tải phần tranh luận này.

————————————————-

Tin Khánh Ly có thể về Việt Nam biểu diễn vào dịp cuối năm 2012 đã gây sóng trong lòng người mộ điệu. Có thể nói lịch sử cận đại Việt Nam kể từ sau năm 1954 cùng với cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn kéo dài suốt hai mươi năm, đã lấy đi của dân tộc Việt biết bao cơ hội.

Hàng triệu sinh mạng, hàng triệu gia đình ly tán, máu, nước mắt, đau khổ đã trở nên bão hòa. Sự soi dẫn của ý thức hệ chưa thấy đâu… Chỉ thấy đau thương thù hận ngút trời mà cho đến hôm nay vết thương vẫn còn rỉ máu chưa biết bao giờ sẽ lành. Và trong câu chuyện đó, Khánh ly được ví như người kể câu chuyện sử sống động xuyên suốt hành trình năm mươi năm, không hẳn bằng giọng ca thiên phú mà còn ở tư chất rất riêng của chị, qua câu chuyên sử bằng âm nhạc của thiên tài tự nhận”kẻ hát rong”Trịnh công sơn. Những ồn ào của dư luận thông qua sự kiện Khánh Ly có thể trở về “nơi bắt đầu” để hát cho đồng bào mình nghe như chính chị thổ lộ qua BBC là điều không có gì khó hiểu.

Đầu tiên là bài viết của tác giả Lê Diễn Đức tại Ba Lan với cái tít: “Khánh Ly biểu diễn tại Việt Nam? Tình tiền và những nghịch lý?” nghe đã thấy không ổn cùng với các chi tiết chính trị hóa rất lộ liễu khiến gia đình của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn phải lên tiếng minh oan. Sau đó là chính Khánh Ly phân bua về cái gọi là sự thích hay không thích chị cũng là lẽ đương nhiên. Và sau cùng BBC đã đăng tâm sự của chị “Tôi muốn về nơi bắt đầu” thì những người hâm mộ chị mới vỡ òa, khao khát của chị giống như bất cứ người Việt tha hương nào đều muốn trở về đất mẹ, nên nhớ trở về đất mẹ không đồng nghĩa trở về với ý thức hệ cộng sản.

Ai cũng biết một thể chế, hôm nay nó sống nhưng không ai dám bảo đảm nó sẽ sống mãi. Chỉ có đất mẹ Việt và tư tưởng Việt mới là bất tử.

Tôi là người yêu quí và ngưỡng mộ Khánh Ly. Dự định để những ồn ào về chị lắng xuống, sẽ viết gì đó để tri ân người ca sỹ, người con gái Việt Nam da vàng đặc biệt này, không chỉ cho riêng mình mà còn cho bạn bè tôi đã vĩnh viễn bỏ mình trong cuộc chiến, cho các mẹ, các chị các anh, cho dân Việt mình mãi phận long đong một câu cám ơn thầm kín.

Tôi đã kiên nhẫn đọc một lần, vài lần cho hết bài viết của anh Lê Diễn Đức, được cho là bài viết đầu tiên về đề tài Khánh Ly có thể về nước biểu diễn. Tôi khẳng định, không quen biết và không hề có thông tin gì về anh Đức để cho cảm nhận của mình nó công tâm. Anh ấy viết về một Khánh Ly đã phải bỏ miền Bắc vào Nam năm 1954 và Khánh ly vừa là nạn nhân vừa là nhân chứng lịch sử của cuộc nội chiến tàn khốc suốt 20 năm và sau chót một lần nữa chị lại phải khăn gói bỏ xứ ra đi, và trong một lần cao hứng chị nói: “Tôi chỉ trở về Việt Nam khi không còn chế độ cộng sản“. Và chị là ca sỹ thành danh, chính vì thế Khánh Ly không nên về làm gì để giữ thanh danh…

Vâng, tôi biết vết thương của cả triệu người phải bỏ xứ ra đi và cả không ít những người còn lại sẽ chẳng bao giờ lành khi cái ý thức hệ mà vì nó họ phải dứt áo ra đi vẫn còn ngồi đó, và khi cái bà phó chủ tịch Nguyễn thị Doan vẫn leo lẻo như một con vẹt “dân chủ của ta vẫn gấp mười lần dân chủ tư bản”. Thế giới đã bước sang thế kỉ 21 cả chục năm trời, nhưng câu nói của Khánh Ly vẫn gây ra nhiều xúc cảm trái ngược.

Tuy vậy, tôi phản đối mang chuyện đời tư Khánh Ly để gắn vào mục đích chính trị thái quá, vì nó sẽ chẳng làm vết thương mau lành hơn.  Ở đây, tôi chỉ nói đến những người nghiêm túc như anh Đức còn hạng văn nô nhiều vô kể ở các tờ báo trong nước thì không chấp làm gì. Ai cũng biết đời tư của con người là chuyên riêng tư, người ta chỉ ghi nhận những gì con người cống hiến chứ đánh đồng, bới móc đời tư để hạ thấp không phải là công thức tích cực nếu không muốn nói đó là đòn bóng của kẻ cơ hội.

Tôi xin lỗi anh Lê Diễn Đức nhưng cái cách mà anh mang Khánh Ly ra để gắn vào mục đích chính trị thái quá sẽ chẳng có tác dụng nhiều và cả khi anh nếu là một thuyền nhân vì căm thù quá mà cố gán cho Khánh Ly là sản phẩm của riêng miền Nam thì anh hơi chủ quan, và có tội với rất nhiều người hâm mộ Khánh Ly ngoài bắc đấy.

Cái cách mà anh ngầm cho rằng Khánh Ly là của riêng miền Nam trong suốt 20 năm và rằng sông bến Hải đã ngăn cách người miền Bắc cuồng tín để được nghe, được thưởng thức giọng ca huyền thoại Khánh Ly qua tiết nhạc Trịnh Công Sơn có khi ào ạt như bão tố, khi thì dậy lửa yêu thương là một cách hiểu có phần nông cạn về hàng ngàn năm nhân sĩ Bắc hà anh Đức ạ. Văn hóa thông qua âm nhạc luôn biết cách vượt tường lửa theo cách riêng của nó.

Trở về với thông tin Khánh ly có thể về Việt nam biểu diễn, tôi cho rằng có cả triệu người từ Nam chí Bắc kể cả những người vui mừng ra mặt lẫn làn sóng ngầm mạnh mẽ hân hoan đón chị, mong được chiêm ngưỡng thần tượng của mình bằng da bằng thịt, bằng giọng hát liêu trai ,bằng sức nặng có khi còn mạnh hơn cả bom nguyên tử trước khi quá muộn, khi chị còn có thể hát, khi có thể còn có cơ hội lần nữa khẳng định huyền thoại “Người con gái Việt nam da vàng”, bất chấp sự hai mặt của chính trị, sự lạm dụng trơ trẽn của những người muốn chính trị hóa văn hóa trong lòng dân tộc.

Để thay cho đoạn kết, tôi sẽ kể một câu chuyện nhỏ của tôi mong muốn có phép thần đến được chị Khánh Ly và đó là mong muốn tột cùng của một hạt cát Việt bé nhỏ thông qua vận nước tri ân chị.

Vào những năm cuối thập kỉ 60 thế kỉ trước khi chiến tranh leo thang đến đỉnh điểm, chúng tôi chỉ là những cô cậu bé học lớp 3 lớp 4. Hàng ngày, chúng tôi luôn phải chứng kiến những đoàn quân, những anh chị, bố mẹ, cô bác của chúng tôi ngậm ngùi tạm biệt vợ con gia đình Nam tiến mà không mong ngày trở lại… Trong những căn hầm sơ sài thoảng tiếng bom rền, những bà mẹ trẻ, những người vợ, người chị vẫn thầm lặng áp tai lắng nghe qua những chiếc đài ga- len tự tạo chương trình “sinh Bắc, tử Nam” của đài phát thanh Sài Gòn, thống kê ngày càng dài tên tuổi, quê quán những tử sĩ sinh ở miền Bắc và chết ở miền Nam, và thầm mong chồng con người yêu, người thân không có tên trong danh sách đó.

Chiến tranh sinh, ly, tử biệt đã khiến con người có thể vượt qua mọi sự sợ hãi và mọi sự cấm đoán hóa thành vô nghĩa. Trong lúc nghỉ giữa hai bản tin, giọng ca Khánh Ly vang lên với những tình khúc da vàng cuồn cuộn như bão tố của Trịnh Công Sơn đã len lỏi vào hồn những đứa trẻ chúng tôi đang khát khao hòa bình. Những năm 1973-1974 “Sơn ca số 7″ với những tình khúc dậy lửa yêu thương một lần nữa thấm đẫm hồn những đứa trẻ đói khát khi vừa chớm biết yêu thương và bom cứ nổ, đạn cứ rơi. Chúng tôi dần hình thành nhân cách sống như máu, như thịt, nhân cách đó sẽ đi suốt cuộc đời, dù biết khác biệt ý thức hệ chỉ là nỗi chết, chẳng có gì là vinh quang hết.

Hòa bình chẳng được bao lâu, chiến tranh hai đầu đất nước lại bùng nổ, lại những dòng người ly tán, những thuyền nhân bất chấp mạng sống bỏ nước ra đi, cả những người Việt gốc hoa hốt hoảng kéo nhau về cố quốc, bỏ mặc phố mặc phường nơi đã nhiều đời trở thành quê hương của họ…

Một lần nữa những chàng trai, cô gái trẻ lại lên đường chia đôi nửa Nam, nửa Bắc theo tiếng gọi “vận nước thịnh suy-thất phu hữu trách”. Lịch sử luôn cuốn theo dòng chảy, và những người lính trẻ chúng tôi lại chia đôi che chắn quân thù phía Nam, phía Bắc, vẫn hát vang những bài ca cuồn cuộn sóng của Trịnh Công Sơn được dẫn dắt qua âm hưởng Khánh Ly. Rất nhiều bạn bè tôi đã vĩnh viễn nằm lại. Những người còn sống sót, may mắn trở về thì vẫn luôn tâm niệm phút giây mầu nhiệm như một phép thần. Phải chăng Khánh Ly cùng Trịnh Công Sơn đã cứu sống chúng tôi, đã cứu rỗi linh hồn những người bạn của tôi đã nằm xuống.

Cảm ơn chị Khánh Ly và mong lắm ngày về hát cho đồng bào mình nghe của chị, Cầu chúc cho chị mạnh khỏe, chân cứng đá mềm bất chấp những thị phi của dòng đời vốn dĩ không hoàn hảo:

“Lại gần, lại gần với nhau
Ngồi gần bên nhau
Ngồi kề bên nhau
Từng hàng thương đau
Trên cây u sầu
Hạt rụng cho anh
Để lại cho em
Từ ngày mang tên
Sao còn buồn, sao còn buồn
Sao còn thù hận
Tủi phận núi sông “

Lời Trịnh Công Sơn

Trần Hùng (Cộng hòa Séc)

© Đàn Chim Việt

23 Phản hồi cho “Khánh Ly – Người con gái Việt Nam da vàng!”

  1. Dân Đói says:

    @ Trần Hùng
    - Đúng gồi, còong thù hận mà 1 năm gửi dìa VN 20 tỉ đô la, khi “thù hận dịu lại” 1 năm đảng ta sẽ nhận 100 tỉ đô chia nhau. Tiền càng nhiều phương tiện đàn áp càng tinh vi. Tay Trần Hùng này nên mong “có một phép quỉ” thì đúng hơn, chứ phép thần nào mà ác nhân ác đức góa dzậy cha nội.
    - Khánh Ly nói về VN hát cho “đồng bào tôi nghe” ! Rồi xem khán giả của chị là ai và sẽ có bao nhiêu người trong số 90 triệu có tiền mua vé ? Đồng bào đích thực của tôi muốn có tấm vé vào cửa nghe hát phải nhịn đói nhiều tháng, chắc họ không mến mộ Ong Chúa Khánh Ly đến nối một lần “thưởng thức” chị xong, về nhà chui vào cuộn chiếu ẩn mình chờ chết … (đói). Hay là đảng ta sẽ tổ chức đưa chị đi khắp nước mở nhiều tụ điểm cho đồng bào tôi vào nghe hát có luôn phần ẩm thực mà không phải trả 1 xu nào, còn chị Khánh Ly tự do muốn hát gì thì hát. Nếu được vậy, cái này mới gọi là “phép thần” đấy ông bạn Trần Hùng ạ. Xin đừng mập mờ giữa Phép Thần và Chước Quỉ.
    Quái lạ ! Yêu “Tổ Quốc XHCNVN” mà khế ngọt mấy cũng không chịu ăn, lại cứ thích ở bên Anh Pháp Mỹ xơi “sữa cặn bơ thừa”. Ố là là con lạc đà.

  2. Dao Cong Khai says:

    Tui Tôi cũng nán chờ để đọc thêm một số ý kiến của độc giả ngoài Bắc, nhưng lại muốn chia sẻ ngay một số ý kiến nữa, vì ý kiến của Nguyễn Hiền Nhân rất tiêu biểu cho khá đông dân ngoài Bắc, những thành phần tương tự như Bùi Tín (chống cộng nhưng không chấp nhận VNCH)

    Tôi thì ngược lại, chống cộng và chấp nhận hết những ai chống VC, kể cả CS Đệ Tứ như Tạ Thu thâu, Phan Văn Hùm và CS Đệ Tam chống VC như Bùi Tín, Hoàng Văn Hoan,… Riêng Dương Thu Hương và Tô Hải thì tôi không coi họ là CS nữa, dù Dương Thu Hương vẫn chưa có thái độ hoà nhập với VNCH.

    Trước tiên cần phải định nghĩa VC ngày nay không còn là CS nữa, mà đích thực là một loại phong kiến kiểu mới, hay đúng hơn là Tư Bản Đỏ. Nhưng chúng ta vẫn gọi họ là VC hay CS cho dễ nhận diện vì họ vẫn tự nhận họ đi theo lý tưởng CS Hồ Chí Minh (CS Quốc Tế thì xụp đổ rồi, họ muốn dân VN nghĩ đến “CS Dân Tộc” tức Tư Bản cộng phong kiến)

    “Cho nên, bài viết của tác giả Lê Diễn Đức, một người Bắc nói về Khánh Ly là rất khách quan và chân thật. Nhiều người Việt nam ở nước ngoài là người Bắc đi theo đường Hồng kông hay đi du học hoặc bằng bất kỳ ngả nào khác thường họ không thích nhấn sâu vào con đường chính trị. Họ biết chính trị, hiểu nó mà lại không ham thích tham gia chính là vì hiện nay ở Hải ngoại họ hay gặp nhiều người miền Nam ( kể cả người Bắc di cư vào Nam xưa) nay ở nước ngoài không có tư duy chính trị đúng, thường cực đoan, phân biệt nhưng lại hay nói Cộng sản là người như vậy. Thế mói là ngang trái, nên họ tránh không tiếp xúc và quan hệ dù khi gặp bóng dáng người Việt mình rất muốn tay bắt mặt mừng nhận người đồng hương. Chuyện hơn nữa, trên các báo chiis ( trừ báo Đàm Chim Việt va một vài báo cơ tư tưởng đa chiều va dân chủ) thì phần lớn vẫn là ra rả các tư duy cũ, tôn vinh không phải lối những lá cờ ba sọc vàng đã là biểu hiện của sự thất bại và nhân dân chối từ do họ khi còn cầm cờ này mà không làm nên lịch sử gì. Đã vậy khi còn đương thời, miệng hét ra lửa, xa dời nhân dân, đồng bào của mình, sống buông thả, thậm chí còn dàn áp nhân dân như báo chí và mọi người người nay vẫn hay nói. Chúng tôi nghĩ là, không cần tôn thờ một ngôi cờ đỏ sao vàng mà nhiều người cho là cờ cộng sản nhưng không thể tôn thờ một lá cờ của một chính thể đã chết, không còn vai trò gì cho đất nước hiện nay mà hãy lấy cờ nào đó, mầu gì thì tùy, tốt nhất là mầu xanh hòa bình, viết ở giữa lá cờ một chữ Tâm hay chữ Việt nam mà làm biểu tượng có phải hay không? Nếu làm được như thế nhất định thu được nhân tâm…)

    Phần đầu thì Ng Hiền Nhân nói đúng, nhưng phần sau thì you vơ đũa cả nắm.

    1) Những người biểu tình chống cộng dưới cờ vàng 3 sọc đỏ đâu phải ai cũng làm tướng tá thời VNCH, nhưng đa số họ chỉ là nạn nhân của chế độ VC sau 75. Cá nhân tôi cũng chống cộng cực đoan, nhưng ngày xưa cũng chỉ là học sinh, đâu có khả năng “hét ra lửa”, mà cũng chỉ biết chống đối những kẻ tham nhũng trong chế độ đó.

    2) Những tướng tá VNCH đâu phải ai cũng đàn áp dân, vì nếu như thế thì dân miền Nam chúng tôi đâu có thể thương nhớ chế độ cũ đó được.

    3) VNCH có tham nhũng, đúng. Cũng như Mỹ cũng có tham nhũng, cho nên sống ở đây chúng tôi cũng phải chống đối những khuyết điểm của chính quyền Mỹ, cũng ghét Mỹ thôi. Nhưng tại sao tôi không lìa bỏ nước Mỹ để trở về VN sống với VC (như một số người đã làm), lý do đó thì mọi người đều có thể trả lời dùm tôi rồi. Cho nên, VNCH dù sao cũng đáng nhớ hơn chính quyền Mỹ ở đây, tôi nói thiệt (người Mỹ nó ngu lắm cho nên nó mới thua VC, nó thua ở chỗ ý chí yếu hơn VC). Chính phủ Mỹ nó cũng không thích dân tị nạn VN hâm mộ VNCH mạnh mẽ như vậy đâu, nhưng xã hội Mỹ có những phần xấu hơn VNCH chúng tôi nên nó không thể bôi nhọ nổi VNCH như nó từng tuyên truyền thời chiến tranh VN nữa.

    Hồi 75, chính phủ Mỹ đưa dân tị nạn VN sang vô trại lính Mỹ ở Cali, dân Mỹ bên ngoài nó bị VC tuyên truyền rồi biểu tình chống tị nạn. Sau đó vài tuần, chính phủ nó thả dân tị nạn ra ngoài, thế là hết trơn biểu tình… VC nằm vùng biến núp hết, không dám thò đầu ra nơi nào nữa; và điều đó kéo dài cho đến năm 1979, khi Trung Cộng kéo quân qua Bắc Việt dạy cho VC một bài học.

    Đoạn trích sau đây cũng từ ĐCV nói về chế độ VNCH rất chính xác:

    “Đoàn Văn nghệ sinh viên-học sinh Sài Gòn, thời kỳ đầu còn hoạt động công khai. Về sau, với sự lớn mạnh của phong trào, và với những bài hát mới ra đời, trực diện và “máu lửa” hơn, thì những buổi biểu diễn văn nghệ của họ trở nên khó khăn hơn nhiều.

    Biểu diễn văn nghệ mà lúc nào cũng phải “diễn nhanh, rút gọn” thần tốc cướp thời cơ khi cảnh sát chưa ập tới. Nhưng có nhiều buổi diễn, mà ca sĩ chưa tới thì lính ngụy đã ôm súng ngồi đợi sẵn. Hát trước họng súng quân thù, hát trong khói lửa của lựu đạn cay, ma trắc, súng cao su, gậy cảnh sát…

    Nhưng, cũng có nhiều lính ngụy, vì phải bất đắc dĩ đi theo canh gác các đêm văn nghệ của sinh viên để “tránh bạo động” đã dần dần thấm những lời ca tiếng hát mà tự cảm hóa. Họ cũng phần nào đó thức tỉnh, rằng rõ mình là người con của dân tộc Việt, cũng có trong mình lòng tự tôn dân tộc, cũng đau nỗi chia cắt đất nước. Và đôi lúc, lương tâm đã níu kéo, họ không ra tay đàn áp mà còn tránh đi để cho sinh viên biểu diễn.

    Thế hệ sinh viên Sài Gòn thời đó vẫn còn nhắc nhau về một “trận đánh” khó quên, đó là cuộc biểu tình ở Đại sứ quán Campuchia, đòi chính quyền Lonnon (chính quyền ngụy ở Campuchia thời đó) phải trả nợ máu về việc những công dân Việt Nam bị giết chết thả trôi sông, và đồng thời yêu cầu chính quyền Sài Gòn phải lên tiếng. Đó là vào khoảng giữa năm 1970. Chưa có khi nào mà sinh viên biểu tình ập đến chiếm toàn bộ khu vực đại sứ quán cả tuần lễ. Nhưng sau đó họ bị cô lập, bao vây, cắt điện, cắt nước, không lương thực. Trong bối cảnh cam go đó, bỗng nhiên có một cơn mưa ập tới, và những người lính cảnh sát của chính quyền Sài Gòn đã giả vờ đi tránh mưa, để cho những phụ nữ địa phương chớp cơ hội vào tiếp tế lương thực, sơ cứu cho sinh viên.

    Nhạc sĩ Trần Long Ẩn, khi đó cũng là sinh viên, đã ôm đàn đứng hát ở ngã tư gần nơi xảy ra cuộc biểu tình. Bài hát “Người mẹ Bàn Cờ” mà ông sáng tác, phổ thơ Nguyễn Kim Ngân, đã ra đời trong hoàn cảnh đó mà nhanh chóng lan truyền, như một sự cổ vũ tinh thần lớn lao…”

    Sau 30/04/75 học sinh chúng tôi tới trường mới thấy lòi mặt chuột ra nhiều sinh viên học sinh biểu tình thời đó là VC, trong đó có nhạc sĩ TRẦN LONG ẨN, TỪ HUY,… Họ ngồi trong văn phòng ban đại diện, và vênh mặt nhìn chúng tôi bằng cặp mắt khác. Tôi nói rồi, sau 75 thì mấy thằng trước kia biểu tình chống VNCH đều cảm thấy hối hận và tới đó mới biết rằng mình bị VC lợi dụng.

    Chúng tôi có thể hiểu rõ chế độ VC, mặc dù không hiểu rõ hơn mấy ông Bắc Việt; nhưng mấy ông Bắc Việt không sống ngày nào dưới chế độ VNCH làm sao biết gì mà vào đây cãi với chúng tôi về “áp bức”, tham nhũng dưới thời VNCH? Các ông cũng chỉ nghe tuyên truyền, trước hết là VC tuyên truyền, sau đó là Mỹ tuyên truyền, và mấy ông bất mãn chống chế độ VNCH tuyên truyền. Chính học sinh chúng tôi cũng đã bị họ tuyên truyền để chống chính quyền, tạo cơ hội tốt cho VC hoạt động chính trị chống phá VNCH. Còn việc mấy ông Bắc Việt có cảm tình với nhạc VNCH, với giọng hát Khánh Ly, Chế Linh, Thanh Tuyền… thì cái đó ông nào mà không giống nhau. Chê văn hoá miền Nam đồi trụy, nhưng cán bộ VC giấu tiểu thuyết của miền Nam mang về nhà coi. Lối lý sự đó rất đặc thù văn hoá miền Bắc thời phong kiến. “Ối giời, ngoài Bắc thiếu gì, TV chạy đầy đường”. Chê VNCH, nhưng mô hình ngày nay họ xây dựng thành phố SG chính là cái plan của VNCH ngày xưa chưa kịp thực hiện chỉ vì trở ngại do chiến tranh Giải Phóng của mấy ông Bắc Việt. VC sau khi đổi mới, họ lấy nguyên mô hình xây cầu Bắc Mỹ Thuận và tp SG của VNCH để thực hiên, và thêm thắt đôi chút. Hồi đó VNCH cũng nghĩ tới xây phi trường ở Long Thành, nhưng tình hình an ninh không cho phép.

    Ng Hiền Nhân nói rằng chịu ảnh hưởng văn hoá Pháp. You có hiểu biết, vậy xin hỏi 1 câu, Pháp qua VN và có mặt ở VN gần 1 thế kỷ, đó là tốt hay xấu hơn cho dân VN; họ truyền đạo công giáo sang VN là tốt hay xấu cho VN? (Đào Công Khai xuất thân từ trường công giáo thời VNCH đó).

    Nhiều người sẽ bắt bẻ rằng nếu Pháp không qua thì Mỹ hay Anh nó cũng qua… Tôi xin trả lời rằng thằng nào cũng đểu cả. Mỹ còn tệ với đồng minh hơn Pháp nhiều, Anh còn thâm độc hơn Pháp nữa, chính nó đã giết vua Duy Tân trên đường về nước ở phi trường Ấn Độ, khi Pháp đưa ông ta về VN để làm Quốc Trưởng.

  3. Tran Hung says:

    Qủa thật khi tôi đưa cảm xúc của mình về chị Khánh Ly lên mặt báo thì cũng có một chút ngac nhiên bởi vì người quan tâm tới Khánh Ly hát như thế nào thì ít, hầu hết đều ngẫm nghĩ tới thân phận của KL xuôi theo vận nước thì nhiều hơn. Ai cũng biết KL không chỉ hát riêng nhạc Trịnh và cũng có nhiều người khác hát nhạc Trịnh nhưng cứ nhắc tới nhạc Trịnh người ta nhớ tới ngay KL, như vậy phải có nhân duyên và nguyên cớ. Thử đặt giả thiết nếu không có KL và TCS thì cảm xúc về một nước Việt buồn có còn dư âm cho tới tận hôm nay sau 37 năm có thể có dù chỉ một lần sau cuối khi khánh ly lại về hát trên quê hương mình. Hãy xem một Đàm Vĩnh Hưng hát ‘Biển nhớ’ mà người nghe chỉ muốn đạp xuống biển, và hãy xem bằng cách nào mà mấy ông tây lại có thể lồng ghép khánh ly hát ngạc Trịnh vào phim của mình. Cho thấy sức hút của KL thông qua nhạc Trịnh là những câu chuyên không cũ, cũng như học sử, chỉ một lần và không lặp lại và không ai thay từ sử bằng từ cũ cả.
    Kể cả mấy anh có vẻ không hoan nghênh KL nhưng vẫn quan tâm tới sự kiện liên quan tới chị chứng tỏ dấu ấn vẫn còn trong tâm thức các anh đó. Vậy tại sao lại không bằng lòng khi KL về nước hát cho nhiều người còn hâm mộ chị? kể cả chuyện đời tư KL có ra sao đi nữa thì cũng không vì thế mà hạ thấp sự cống hiến của chị, con người ta vốn không hoàn hảo nhất là khi chị chỉ là một ca sỹ có nhiều cảm xúc. Có ai nhớ tới nhân vật chính trị không kể cả nhân vật đó là một anh hùng. Điều đó phải đối với KL cần phải công tâm công nhận.
    Điều kì diệu khi hôm qua, sau 31 năm một người bạn của tôi thông qua công nghệ TT chúng tôi đã tìm lại nhau tưởng rằng đã mất dấu cũng nhờ những kí ức về một thời khi chúng tôi trong đội văn nghệ xung kích sư 369 hát cho đồng đội chiến đấu chống tàu khựa năm 1980,khi đó ngoài hát ´´ những đôi mắt mang hình viên đạn´´… chúng tôi còn hát rất nhiều nhạc Trịnh và cũng không ai ngăn cản chúng tôi có thể khi sống chết gần kề,không ai có thời gian để soi quan điểm.
    Rất mong có một phép thần , thông qua văn nghệ những trái tim còn đầy thù hận sẽ dịu lại trước khi nó ngừng đập.

  4. T. says:

    KL về Việt Nam kỳ này sẽ hát :” Người con gái Việt Nam da vàng, yêu đô la hơn là yêu nước”

  5. Khi đất nước bị ngoại xâm chiếm đóng thì phải quyết sạch chúng đi và ai làm tay sai thì phải lật nhào chúng. cho nên Bác Hồ nói: Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào. Vậy người miền Bắc hay miền Nam chống Mỹ chẳng phải là yêu nước sao? Chỉ có như vậy mà mấy kẻ tay sai thua trận vẫn chưa thể hiểu ra được sao? Còn Khánh Ly về thì nhân dân chào đón chị vì đơn giản là họ thích chị hát vì chị là người đã gắn bó với nhạc sỹ yêu nước chống chiến tranh xâm lược Trịnh Công Sơn- một con người tài hoa.
    Ông Hiền Nhân viết đúng nhưng vì ông là gia đình tiểu tư sản đi theo kháng chiến chứ không phải là gia đình có tư tưởng Cộng sản, vì thế những người như vậy Đảng và Nhà nước này không bao giờ xếp vào tầng lớp đào tạo lãnh đạo cho đất nước. Tôi tin vì thế, ông cũng không thích gì Đảng này và có tư tưởng tự do là vì vậy. Nếu là chúng tôi thì coi ông là lớp tiểu tư sản, chúng tôi quý nhung không bao giờ tin tầng lớp này vì không bao giờ thích chủ nghĩa Cộng sản. Cho nên tất nhiên ông quý Khánh Ly và thiách hát những bài hát thuốc Nhân Văn Giai Phẩm hay nhạc vàng.

    • VIỆT ANH says:

      “Trích : “Khi đất nước bị ngoại xâm chiếm đóng thì phải quyết sạch chúng đi và ai làm tay sai thì phải lật nhào chúng. cho nên Bác Hồ nói: Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào.”
      – Mỹ chưa lấy tấc đất nào của VN sao gọi là ngoại xâm ? “NGỤY” cũng chưa lưu manh,điếm xảo, ngu dốt đến phải bán biển, đảo cho Mỹ sao có thể gọi họ là ” TAY SAI ” ?? Chỉ tên HCM cùng bè lũ Cộng phỉ mới đủ cái tâm THÚ bán đứng dân tộc qua cái CH 1958 ! Bọn NÓ rất xứng đáng với các từ ” tay sai, đầy tớ, tôi đòi, đánh thuê ” cho thằng ngoại bang Tàu Cộng.
      – Ngoại xâm là thằng nào ? Hiện nay đất biên giới mất cả chục ngàn cây số, mất Ải Nam Quan, mất Vịnh Bắc Bộ, mất HS-TS,v.v… từ thằng Tàu Cộng, vậy ai là thằng ngoại xâm ?
      – Lạ 1 điều thằng ” nô bộc” VNCS bán đứng dân tộc mà vẫn trơ tráo nâng háng thằng ngoại xâm bất kể liêm sĩ.
      Riêng những tên khật khùng sống ở thế kỹ 21 mà tâm trí thì như dân tộc thiểu số mới chui từ vùng Pắc Pó thời 1945,mà lại mở mồm giáo hóa cho con người ở thế kỹ 21, nghe thiệt trái lổ nhĩ !
      Miễn bàn tới Nguyễn Hiền Nhân làm gì, cũng na ná như ” người Pắc Pó” tuy rằng có tiến bộ 1 chút ở chổ còn biết nghe nhạc VÀNG !

    • Trần Viễn Kiến says:

      Cám ơn Thái Văn Bình chỉ cho tôi mới hiểu ra ba điều:

      1- ba phải như Chế Linh nên Chiêm Thành bị xoá sổ
      2- loại đứng đường Hai Hàng như Khánh Ly, Trịnh Công Sơn. . . . làm Mỹ nó chán nên nó cút thành ra Ngụy nhào
      3- loại Lâu La của Hồ Quái Đãng đã và đang làm cho nhân dân Việtnam anh hùng (bị) xuất khẩu sang các nước (anh em) để anh em (buồn) thì nắm đầu đánh đập(vui) thì kéo nữ công nhân vào phòng thụt, thọt. Giống như Bác Hồ thọt Nguyễn Thị Minh Khai,thụt Nông Thị Xuân đã rồi cho đàn em đập đầu quăng ra đường vậy thôi!
      Bây giờ là điều thứ tư chúng tôi tự cố gắng tiềm hiểu :
      a- theo tin tình báo cho biết ,Nguyễn Minh Triết,Nguyễn Tấn Dũng đã đi lòn. . . .cửa sau của toà Nhà Trắng khóc lóc với TT Mỹ cút cứu con!cứu con! Nếu không, cái đám anh em vĩ đại Bắc Kinh nhai xương tụi con! Được tin, chúng tôi khuyên Mỹ cút hãy cẩn thận! Hãy nhớ lời của một TiênTri miền Nam: Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn kỷ những gì CS làm! TT Mỹ cút cười ngất … ..Trời đất ! Tụi mầy tưởng tụi tao khùng hả? Không đâu ! Cái vụ Hoà Đàm Ba Lê là tụi tao cố ý quăng cái cục xương Việt Cộng cho Tầu với Nga cắn nhau rồi sụm luôn đó thấy không? Kỳ nầy tụi tao quăng cục thịt bự hơn, tụi nó ăn mập và đang bị Ung Thư thấy không!? Đừng có lo. Tụi tao là The Master of Masters có hiểu không ? ?
      Một lần nữa xin cảm anh Thái Văn Bình có lời nhắc nhỡ. Và chúng tôi đang tìm hiểu thêm.
      Trân trọng kính chào.

      • Builan says:

        Cái tên nó vận vào con người và xã hôi như là đinh mệnh !
        CHXHCNVN > chẳng hồ xấu hổ chút nào vì ngu
        CCCĐ > công cụ côn đồ . cầm cu công đái. càm CỤ Chệt đâm………
        CS.> chó săn
        ……..
        Caí tên Trần Viễn Kiến cuả ông. ông viết caí COM đầy VIỄN KIếN 1
        caí tên Builan cuả tôi chỉ có khả năng viêt những ý kiến BÀN LUI là vậy
        Cũng có thể viết gon là BL…> bình luận ! hay gì gì nữa cũng vui và tôi nhận là rất đúng thôi ! vậy mà “BB” và những con KẸT CS>chó săn.. thì cứ CC >chày cối .mất thì giờ- không tin nhận là ĐINH MÊNH!….

        Hy vọng có nhiều người đồng tình tiếp thu những VIỄN KIẾN cuã VK
        Kính

Leave a Reply to VIỆT ANH