|

Ký sự sau một chuyến về quê

Tôi đáp chuyến xe xuôi về miền Tây nơi tôi sinh ra và lớn lên. Quê tôi với ruộng đồng bao la bát ngát từng được mệnh danh là vựa lúa lớn nhất của đất nước, nơi mà vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực đốt tàu giặc trên dòng sông Nhật Tảo.

Ngày nay, với truyền thống hào hùng đó nhà dân chủ Trương Minh Đức, cựu học sinh trường Trung học Nguyễn Trung Trực Rạch Giá đã can đảm đứng về phía dân oan chống lại cường quyền tham nhũng, chống lại những bất công trong xã hội, anh là thành viên của khối 8406 và đảng Vì Dân, một tổ chức chính trị đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền bằng phương pháp ôn hòa bất bạo động đúng như điều 69 HPVN đã quy định, phù hợp với bản truyên ngôn quốc tế nhân quyền và các công ước quốc tế khác mà chính quyền CSVN đã ký kết. Anh đã bị chính quyền bắt, bị kết án 5 năm tù trong một phiên tòa mà bản án đã được định sẵn bởi vì, tòa án và viện kiểm soát không dám tranh luận công khai sòng phẳng với luật sư Lê Trần Luật, người đã đưa ra những lời phản biện rất sắc bén để bảo vệ  cho anh. Thái độ của anh Đức trước phiên tòa hiên ngang bao nhiêu thì bài luận cứ bào chữa của LS Lê Trần Luật cũng không kém phần thuyết phục bấy nhiêu.

Tự hào thay mẹ Việt Nam đã sinh ra một người con dũng cảm như anh. Anh đã làm rạng danh ngôi trường mang tên người anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực, còn LS Luật sau khi can đảm đứng về lẽ phải thì anh đã bị tướt quyền LS, tài sản của anh cũng bị chính quyền ngang nhiên cướp lấy và cuộc sống của anh giờ này rất khốn đốn phải đi mướn nhà để ở, hàng ngày mọi sinh hoạt cá nhân của anh thường bị an ninh mật vụ theo dõi chặt chẽ. Dù có muôn ngàn khó khăn nhưng chắc chắn rằng, với nghĩa khí của người luật sư, anh Luật sẽ không bao giờ chùn bước.

Trên chuyến xe tôi được may mắn ngồi kế bên một cụ già với số tuổi ngoài 65, ông là người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954. Chúng tôi có được dịp trao đổi với nhau về cuộc sống, việc làm và thời sự hàng ngày đang xảy ra trên quê hương đất nước. Ông cụ là người thành thật, ẩn chứa trong một nông dân hiền lành chất phác.

Trong số những câu chuyện trao đổi có câu chuyện về phong trào cải cách ruộng đất ở miền Bắc qua câu chuyện do chính nhà thơ Hữu Loan kể lại, trong đó bố mẹ của người vợ hiện tại của nhà thơ, ân nhân đã từng cứu đói cho  sư đoàn 304, đơn vị mà nhà thơ phục vụ, đã bị thanh trừng trong đợt cải cách ruộng đất bằng hình thức chôn sống ló đầu trên mặt đất và cho con trâu mang cây cày lướt qua cho đến chết.

Ông suy tư rồi gật đầu trả lời đó là sự thật bởi vì, chính ông đã chứng kiến những người khác từng bị chết như thế. Ông bắt đầu kể cho tôi nghe về trường hợp di cư của ông: Năm đó ông được 10 tuổi, có 2 người anh phục vụ trong “quân đội cụ Hồ”, gia đình của ông không giàu nhưng cũng thuộc vào loại trung lưu, một hôm cha ông về nói với mẹ ông rằng: “có những cán bộ đã đấu tố ông già của nó để làm gương, không biết 2 đứa con của mình rồi đây có noi theo việc làm này hay không? Thôi để tôi di cư vào Nam lánh mặt”, và cha ông đã đem ông vào Nam cho đến hôm nay. Ông kể lại thời gian đó, việc đấu tố các thành phần địa chủ được phân chia theo chỉ tiêu cho từng địa phương, nó đã được chủ tịch HCM thi hành tuyệt đối theo mệnh lệnh của Nga-TQ, ngay cả chính bà Nguyễn thị Năm là ân nhân của đảng cũng như của bác Hồ vẫn phải chịu chết mà chính bác Hồ cũng không can thiệp được bởi vì, chủ trương của đảng là: Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rể. Ông là người rất thông thái vì ông biết rất nhiều về những thâm cung bí sử, cũng như những chính sách sai lầm triền miên của các nhà lãnh đạo CSVN.

Ông lần lượt kể cho tôi nghe từ chuyện vợ con của bác Hồ, cho đến những cuộc đấu tố giết người dã man đã được dàn dựng sẵn xuyên qua tòa án nhân dân lưu động, rồi đến cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu. Ông cũng biết rất rành về cuộc thảm sát của quân đội CSVN đối với nhân dân cố đô Huế tại khe Đá Mài vào tết Mậu Thân (1968)…v.v… Rất tiếc, những bất công và những cái chết bi thảm này của dân tộc VN đã bị lãng quên trước cộng đồng thế giới trong một thời gian dài.

Câu chuyện ông kể đến đây thì nét buồn đã hiện lên khuôn mặt, và ông đã nói với tôi rằng: “thôi cháu còn trẻ hãy cố gắng học hành để lo cho tương lai của mình đi, đừng nghĩ tới những chuyện đau buồn này vì nó không có lợi gì cho cháu đâu. Đây là một đại họa của dân tộc mà đảng CS lãnh đạo không bao giờ muốn nhân dân biết. Bác hy vọng sau này nếu cháu có đỗ đạt làm quan thì hãy nghĩ đến đất nước, dân tộc bằng những việc làm có ích quốc lợi dân, chớ đừng như những quan tham bây giờ. Về cá nhân bác rất đau lòng cho vận nước nhưng biết phải làm sao đây?”

Tôi gật đầu với ông nhưng trong lòng vẫn quặn đau cho tiền đồ dân tộc, cho nỗi mất nước về tay bọn người Trung Quốc sắp gần kề, vì sự ươn hèn chỉ biết lo cho quyền lợi cá nhân của các nhà lãnh đạo CSVN, cho sự lầm đường lạc lối của một số chiến sĩ quân đội, công an chỉ biết trung thành với đường lối của một thiểu số người lãnh đạo đất nước mà quên đi bổn phận của mình là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đất nước và cuộc sống yên lành cho nhân dân. Trong giây phút suy tư tôi tâm sự cùng ông:

Cháu vẫn biết bàn tay không thể che nỗi mặt trời, nhưng đứng trước tình cảnh đau thương của đất nước và nhân dân, nếu tất cả cùng lặng thinh thì trong tương lai VN sẽ ra sao trước bọn người TQ. Hôm nay, chúng ta đã mất Hoàng sa, phần lớn của Trường sa, Ải nam quan, bãi Tục lãm, thác Bãn giốc, gần 10.000km2 vùng biển vịnh Bắc bộ…v.v…, lại thêm vụ khai thác Bô xít Tây nguyên, trên 300 ngàn hecta rừng biên giới cho TQ thuê 50 năm, hàng loạt các ngư dân VN bị TQ tự do bắt bớ , đánh đập và đòi tiền chuộc ngay trên vùng hải phận của VN trước sự phản đối chiếu lệ bằng lời nói của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VN Nguyễn phương Nga, còn các thành phần lãnh đạo chóp bu của đảng thì không có bất cứ hành động nào dù nhỏ. Ngược lại, lúc nào cũng răm rắp ca ngợi tình hữu nghị của 2 nước qua phương châm 16 chữ vàng, 4 tốt và 4 tương quan mà TQ mới thêm vào.

Trong lịch sử VN mà cháu đã học thì chưa có triều đại nào các vua chúa lại dâng đất, dân đảo, dân biển của đất nước cho ngoại bang như triều đại của ĐCSVN bây giờ.

Trong tất cả các chuyên ngành của trường đại học mà các cháu đang học thì học thuyết của chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ chí Minh đã chiếm hết 1/3 chương trình rồi. Nhưng trớ trêu thay những lý thuyết và tư tưởng này là không thực tế, nó hoàn toàn lỗi thời với thời đại ngày nay khi mà VN đang cần sự hội nhập vào nền văn minh thế giới về mọi mặt từ kinh tế đến chính trị. Kinh tế thị trường là mô hình của tư bản, còn định hướng XHCN mà các nhà lãnh đạo VN nói đến, đó chỉ là một suy luận chủ quan để lừa bịp nhân dân và những người thiếu hiểu biết mà thôi, kinh tế XHCN theo Marx-Lenin là kinh tế tập trung để đi đến một thế giới đại đồng khi đó, con người làm theo năng lực mà hưởng theo nhu cầu, đây là cái lý thuyết mới nghe qua thì rất đẹp nhưng trên thực tế nó sẽ muôn đời là ảo tưởng, không bao giờ thực hiện được. Còn thành phần công nhân và nông dân mà ĐCS đưa lên hàng lãnh đạo, đây lại là một sự mỵ dân, lừa bịp của một thiểu số người cầm quyền, vì vai trò của công nhân và nông dân là những thành phần đông đảo nhất quyết định mọi sự thành bại trong xã hội. Trong thực tế, công nhân và nông dân của các nước theo CNCS như VN cũng như các nước độc tài quân phiệt đã bị bốc lột đến tận xương tủy, chịu nhiều bất công chớ đại đa số các nước tư bản tiên tiến có nền dân chủ đa nguyên thì quyền lợi của công nhân và nông dân đã được bảo vệ tối đa bởi vì, họ có quyền tự do tham gia các đảng phái đối lập để kiểm soát chính quyền, có quyền ra báo chí tư nhân để đưa tin tức trung thực đến mọi người, có quyền thành lập các nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của họ đối với sự điều hành của giới chủ, có quyền đình công, biểu tình để làm áp lực với giới chủ nếu quyền lợi của họ bị bị giới chủ xâm phạm…..Nhưng những quyền hạn và quyền lợi này sẽ không bao giờ có trong các nước theo XHCN  nhất là tại VN thì lại càng không thể.

Xe dừng lại cũng là đến lúc chúng tôi phải chia tay. Ông xuống xe với lời chào đầy thân thương cảm mến mà trong suốt lộ trình giữa ông và tôi đã có rất nhiều những cuộc trò chuyện khó quên.

Trên con đường dẫn vào nhà tôi trong một buổi chiều trời mưa, bầu trời mây đen bao phủ, cơn mưa lớn và gió thổi mạnh khiến cho đoạn đường được tráng bằng đất và cát núi bị đọng nước và lầy lội. Dù sao, thì vẫn còn đở hơn những năm về trước khi đoạn đường này chỉ toàn là đất.

Cũng rất lâu rồi đêm nay, tôi mới thực sự được tận hưởng một giấc ngủ bình yên ở quê nhà trong không gian đầy tĩnh lặng không có tiếng ồn ào của xe cộ và sự bon chen ở thành đô với đầy đủ những thú vui không lành mạnh…. Sáng sớm thức dậy ngồi uống cà phê cùng với các bạn bè và các chú, bác hàng xóm trong một quán nước đơn sơ chỉ vọn vẹn có vài ba cái bàn nhỏ, tôi đã chứng kiến rất nhiều những câu chuyện của người dân quê tôi, từng mẫu chuyện vui, từng kinh nghiệm sản xuất về kỷ thuật canh tác trên đồng ruộng, cho đến những vấn đề thời sự nhạy cãm hàng ngày của đất nước được các chú, các bác kể lại qua các chương trình của đài RFA, RFI, VOA, các báo chí và truyền hình lề phải, những việc làm bê bối, tiêu cực, tham nhũng của các cơ quan chính quyền đã được nêu ra kể cả việc các nhà lãnh đạo CSVN dâng đất, dâng đảo, dâng biển và các tài nguyên đất nước cho TQ cũng được các chú, các bác nhắc đến. Nhưng nhắc để mà biết như một câu chuyện vui chớ thật ra mọi người đều rất sợ bị trù dập và ở tù. Các nhà lãnh đạo CSVN rất thành công khi áp đặt được sự sợ hãi tuyệt đối trong lòng nhân dân để họ không dám công khai phản đối những việc làm sai trái của chính quyền. ĐCSVN cũng rất thành công trong những thủ thuật đầy gian trá, ném đá giấu tay khiến cho một số nhà đấu tranh dân chủ phải hiểu lầm nhau. ĐCSVN cũng rất thành công với sự ngụy biện trước cộng đồng quốc tế.

Một chú trong hội cựu chiến binh của địa phương phát biểu: “bây giờ nếu chúng ta có đòi hỏi chủ quyền đất nước, có chiến tranh với TQ thì chỉ có con cháu của chúng ta chết chóc, chớ con cháu của mấy thằng lãnh đạo vẫn làm cha và ăn chơi phè phởn trên xương máu của chúng ta mà thôi, đất nước này có mất vào tay TQ thì kệ mẹ nó miễn sao cơm ngày 2 bữa không đói thì được rồi”. Một thanh niên trong xóm hiện là cán bộ đoàn cũng nói: “vẫn biết những việc làm của mình có đôi khi không đúng pháp luật, nhưng vì nhiệm vụ và theo lệnh cấp trên nếu không hoàn thành thì bị khiển trách, cho nên phải thi hành thôi”. Tôi cũng thử đặt một câu hỏi với người bạn hiện là giáo viên cấp 2: nếu có một học sinh hỏi bạn về lãnh thổ VN bắt đầu từ đâu đến đâu thì bạn sẽ trả lời sao?, anh ta trả lời với tôi rằng “bắt đầu từ đâu cũng được nếu tới mũi Cà Mau là được rồi”.

Đành rằng đó là những câu trả lời vô cảm, thiếu trách nhiệm, nhưng họ phải trả lời như thế nào đây khi đó là những vấn đề “nhạy cảm”, khiến người ta có thể mất việc dễ dàng. Vì bức xúc với những câu trả lời kiểu này nên nhiều khi tôi đã tìm cách trình bày bằng những dẫn chứng khách quan, chẳng hạn như: đứng trước sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước, nếu các nhà lãnh đạo có những chính sách khôn ngoan biết lấy dân làm gốc, biết vận hành sức mạnh và lòng yêu nước của toàn dân thì TQ dù có mạnh cỡ nào đi nữa cũng sẽ không bao giờ làm gì được ta. Bằng chứng là từ xưa tiền nhân ta đã từng làm cho quân Tàu xâm lược phải khiếp sợ, hội nghị Diên Hồng của vua Trần Nhân Tôn là một tấm gương điển hình.

Ngày nay, với sự điều hành của LHQ và ảnh hưởng của cộng đồng quốc tế thì TQ lại càng khó khăn hơn trong sách lược xâm lăng của họ. Chúng ta hãy nhìn một đảo nhỏ Đài Loan với nền dân chủ đa nguyên, kinh tế đất nước và cuộc sống của người dân đã hơn TQ gấp bội phần. TQ tuy mạnh hơn về quân sự nhưng có dám làm gì Đài Loan đâu. Riêng đối với VN thì rõ ràng kể từ khi chuyển hướng qua kinh tế thị trường theo cách làm ăn có sự cạnh tranh của tư bản chủ nghĩa thì cuộc sống trong nhân dân có phần tiến bộ hơn thời kinh tế tập trung của XHCN, mặc dù không bằng các nước trong khu vực. Nhưng đây lại là một vấn đề nhạy cảm nữa bởi vì, các nhà lãnh đạo đất nước của chúng ta vẫn còn ôm mộng bá quyền về chính trị theo mô hình của TQ. Đồng ý là trong chiến tranh ĐCSVN đã có những kế sách hay để chiến thắng. Nhưng trong thời đại hội nhập ngày nay, lấy gì để chứng minh những chính sách của đảng đang đi là đúng hướng trong khi, về mặt chính trị để điều hành đất nước đảng không cho bất cứ ai cạnh tranh với mình.

Kể từ sau ngày 30/4/1975 cho đến nay nhân dân đã từng chứng kiến những chính sách sai lầm triền miên của đảng, từ chính sách cải tạo công thương nghiệp đánh đổ tư sản, đầy đọa những con người có tài thuộc chế độ cũ, khoanh vùng để kiểm soát lý lịch đối với các con em của gia đình phục vụ trong chế độ cũ (VNCH); thành lập các vùng kinh tế mới để làm kiệt quệ cuộc sống của nhân dân thành thị, áp dụng chính sách giá, lương, tiền, xây dựng hệ thống làm ăn theo kiểu tập đoàn sản xuất và hợp tác xã theo mô hình của XHCN,… khiến cho nền kinh tế và cuộc sống của đa số nhân dân phải đi dần về điểm chết. Nếu không có sự cáo chung của CNCS ở Đông âu và Liên sô để VN chuyển hướng qua nền kinh tế thị trường như hiện nay thì thử hỏi VN bây giờ sẽ ra sao? Bằng tất cả sự hiểu biết của mình tôi xin đưa ra những lý do sau đây để các anh, các chú, các bác tự tìm hiểu.

-Tại sao hầu hết các nước giàu có, tiên tiến trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên?

- Tại sao một nước Singapore mới độc lập năm 1967, một nước Nhật không còn gì sau khi đầu hàng đồng minh thời đệ nhị thế chiến mà ngày nay có một nền văn minh và cuộc sống của người dân hơn VN gấp trăm lần?

- Tại sao cả hệ thống CNCS ở Đông âu và ngay cả Liên sô nơi phát sinh ra nó phải cáo chung vào những năm cuối thập niên 1980?

- Tại sao hầu hết các nước theo XHCN còn sót lại trên thế giới như VN kể cả TQ đều phải nhờ tới mô hình kinh tế thị trường của tư bản chủ nghĩa?

- Tại sao quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước dân chủ đa nguyên lại hơn hẳn gấp trăm lần quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước XHCN như VN?.

- Riêng tại VN, chính sách điều hành của chính quyền như thế nào mà chất xám và nhân tài lại đi ra phục vụ cho nước ngoài gần hết, còn ở trong nước thì đa số khi tốt nghiệp đều tìm đến các công ty nước ngoài đang đầu tư ở VN để làm việc?

- Tại sao trước năm 1975 miền Nam VN được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông, mặc dù bị chiến tranh tàn phá nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước cùng khu vực như: Thái Lan, Malaysia, Indonesia kể cả Singgapore. Còn bây giờ sau 35 năm dưới sự điều hành đầy trí tuệ của các nhà lãnh đạo CSVN, nền kinh tế đất nước của chúng ta đã thua rất xa họ về mọi mặt, đây là một thực tế quá rõ ràng.

-  Tại sao vấn đề tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công đang lan tràn hầu như công khai trong mọi ngành nghề và các giai tầng của xã hội, khiến cho chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phải trấn an Việt kiều hải ngoại về dự đại hội Việt kiều ở Hà nội tháng 11/2009 là: “đừng thắc mắc vì sao VN bây giờ tham nhũng nhất thế giới, đây là quy luật muôn đời”. Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là trưởng ban chống tham nhũng, nhưng lại trả lời trước các đại biểu QH ngày 19/11/2009 là: “sau hơn 3 năm làm thủ tướng tôi chưa từng kỷ luật bất cứ ai, sẽ noi gương cựu thủ tướng Phạm văn Đồng là sẽ không kỷ luật ai”?

- Tại sao hàng ngày các cuộc tập trung khiếu nại của dân oan càng ngày càng đông mà không được trung ương giải quyết thấu tình đạt lý?

- Tại sao trên 60 ngàn chiến sĩ hy sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1979 lại bị quên lãng. Trong khi đó, những chiến sĩ hy sinh trước năm 1975 thì lại được tuyên dương và ca tụng hàng năm?

Còn biết bao nhiêu những cảnh bất công khác đang đầy đọa người dân. Có thể vì tham quyền cố vị, vì quyền lợi cá nhân mà các cấp lãnh đạo chính quyền không muốn tuyên chiến với nó, hoặc cũng có thể vì trình độ và năng lực quá yếu kém mà họ không làm tròn trách nhiệm đối với nhân dân. Phải công nhận rằng lời nói của tôi hôm đó vẫn được mọi người cho là đúng. Nhưng rồi tất cả đều đi đến kết luận: mình là dân đành chấp nhận thôi bởi vì, chính quyền có đầy đủ quyền hành và sức mạnh, còn người dân là tay không, là thấp cổ bé miệng. Tôi im lặng nhưng trong lòng đầy đau xót.

Hiện nay, Hoa Kỳ và các nước phương Tây đã giúp đỡ cho VN được phát triển, được có vị thế trên trường quốc tế, còn các hàng hóa độc hại của TQ đang lan tràn ở VN cùng với những hành động xâm lăng kinh tế của họ. Vậy ai xứng đáng là kẻ thù, ai xứng đáng là bạn của đất nước VN. Xin tất cả mọi người hãy cùng nhau suy gẫm.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin thuật lại một câu chuyện thật buồn cười. Con trai của người chị họ tôi đi học quân sự 10 ngày do bộ chỉ huy quân sự huyện tổ chức. Các giảng viên chính trị tuyên truyền rằng: hiện nay bọn xâm lược đế quốc Mỹ đã tìm đủ mọi cách để chiếm nước ta bằng nhiều cách, chúng thành lập các đảng phái, các tổ chức để kết hợp với các thành phần phản động trong nước theo kế hoạch diễn tiến hòa bình nhằm phá vỡ thành quả cách mạng của đảng ta. Chúng viện trợ tiền bạc cho ta xây dựng các công trình lớn để sau này chúng có cớ chiếm giữ, đế quốc Mỹ vẫn muôn đời là kẻ thù không đội trời chung với nhân dân ta.

Thật là bất hạnh cho dân tộc VN khi trong thời đại @ ngày nay mà lại có những con người cán bộ lãnh đạo, giảng viên của đảng với tầm hiểu biết quá dốt nát, quá nông cạn như thế. Hởi những ai còn mang trên mình giòng máu VN. Chúng ta phải làm gì đây để khỏi hổ thẹn với tiền nhân?

Sài Gòn, ngày 22/04/2010

© Trần Thị Hương Trà
© Đàn Chim Việt

5 Phản hồi cho “Ký sự sau một chuyến về quê”

  1. Tho-Tuong says:

    Hương Trà ,dù sao cũng có tấm lòng với Quê hương dất nước,phân tử của hột muối chua thể
    làm mặn dược biển.So với dám mày râu ngu ngơ vẫn còn tin vào dường lối và chính sách của dảng cs
    giẫm lên vết máu dể làm tay sai ,tàn nhẫn bốc lột lương dân,dánh dập lại dồng bào ruột thịt của mình!
    Cs giỏi về tuyên truyền,nhưng thế kỷ 21 này dảng cs vẫn bưng bít,ngăn cấm và hạn chế thông tin mạn.
    Nhằm dễ bề tráo trở,nói láo,lừa lọc dối trá ,mị dân!!!. Cs dã giải phóng cho ai ?.Dưa dân tộc vào bần
    cùng hóa,Dảng viên cs trở thành tư bản dỏ,coi dân là một thứ nô lệ và còn tiếp tục làm nô lệ cho bọn
    Tàu hán phương bắc.Dân tộc VN biết bao giờ thóat dược sự thống trị cùa dảng cs,Người dân Vn
    biết bao giờ có dược dời sống như bao Quốc gia khác?!.
    Nếu dàng cs và Bộ CT mở mắt nhìn tấm gương của nước Dức thì dân VN dau phải lao dao.
    Hàng ngũ csVN hãy nghe TT Medvedev của Nga tuyên bố trong ngày lễ Kỷ niệm chiến thắng. Vị TT
    nói rằng Stalin là tên giết người,nên di sản của Stalin người Nga từ bỏ.Những di sản dó là chủ nghĩa
    dộc tài tòan trịdược áp dụngkhông chỉ riêng cho nước Nga mà còn các nước XHCN khác. Chủ nghĩa
    này dã bóp nghẹt các quyền tư do của con người.Di sản dó cần xóa bỏ.
    Còn hàng ngũ cs,trung ương chính trị bộ,biết bao giở từ bỏ chũ thuyết cũ này và quay lại dường
    lối mới,cài cách mới cho dồng bào ruột thịt của mình khỏi cảnh lầm than,nô lệ hòa trong tương lai.
    dồng bào trong và ngòai nước sẵn sàng hưởng ứng. Lợi thế như vậy mà không dổi mới,còn bám
    víu và nghe lời thằng Tàu chuốc thêm ô nhục!!!.Hãy nhìn Mong cổ,Tây tạng dó mà hiểu Hán tàu?.

  2. Trung Lap says:

    Qui luật muôn đời không có gì cho không,biếu không cả ngoại trừ tình ruột thịt.Bộ đội bác Hồ trong chiến tranh goi là ” Giải phóng miền Nam ” từ lương khô đến vũ khí có thể nói cả trên bình diện tư tưởng đều từ TQ mà đến.Nay có mất đất ,biển hay cho thuê gì đó là chuyện chẳng đặng đừng,đó là 1 hình thức trả nợ cho anh cả nhiều thủ đoạn và mưu mô để thôn tính VN.Chiến tranh không bao giờ xảy ra giữa VN và TQ vì lý do tại sao chắc mọi người đã hiểu?

  3. Thi Hai says:

    Bọn “Cá mè một lứa” Triết với Dũng chẳng bao giờ trừng trị ai???

  4. Lien Nguyen says:

    “Cháu vẫn biết bàn tay không thể che nổi mặt trời, nhưng đứng trước tình cảnh đau thương của đất nước và nhân dân, nếu tất cả cùng lặng thinh thì trong tương lai Việt-Nam sẽ ra sao trước bọn người Trung quốc?………
    “Hởi những ai còn mang trên mình giòng máu Việ-Nam. Chúng ta phải làm gì đây để khỏi hổ thẹn với tiền nhân? ”
    Cám ơn tác gỉa Trần thị Hương Trà, cháu đã và đang làm rồi đó. Hãy cố gắng hơn nữa và tiếp tục hướng tới.

  5. Kan says:

    Thật là bất hạnh! hình như người châu Á có cái đầu nhỏ nên có rất nhiều người ngu dại.

Phản hồi