|

Duy trì quyền lực của nước Nga: Putin đã qua mặt phương Tây ra sao [1]

putin

Sáu tuần trước, hai người đàn ông bước ngang Quảng trường Đỏ của Moscow, một người mặc áo khoác, người kia mặc áo giám mục. Họ tiến đến Tượng đài Minin và Pozharsky ở trước Nhà thờ chính tòa Thánh Basil.

Kuzma Minin, một thương nhân, và Hoàng tử Dmitry Pozharsky là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa chống lại quân Ba Lan xâm lược năm 1611. Ngày 4/11 là ngày họ giải phóng trung tâm Moscow cách đây hơn 400 năm, và hiện nay là ngày lễ quốc gia, là biểu tượng cho thấy dân tộc Nga đoàn kết có thể tự vệ trước bất cứ kẻ thù ngoại xâm nào.

Kirill, Thượng Phụ của Moscow và toàn Nga, và Vladimir Putin, nhà lãnh đạo thế tục của nước Nga, đặt một bó hoa cẩm chướng đỏ ở tượng đài. Lúc trở lại Điện Kremlin, vị lãnh tụ giáo hội đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ dành cho tổng thống; đó là bằng khen tôn vinh Putin “có công bảo tồn nước Đại Nga”.

Thượng Phụ Kirill không tiếc lời ca tụng Putin: “Chúng ta biết rằng hơn bất cứ ai khác kể từ khi kết thúc thế kỷ 20, ngài đang giúp nước Nga trở nên hùng mạnh hơn và giành lại những vị thế xưa kia của mình, với tư cách một quốc gia tôn trọng chính mình và được tất cả các quốc gia khác tôn trọng.”

Tổng thống Vladimir Putin đã lãnh đạo đất nước này trong 14 năm qua, nhưng 2013 là năm thành công nhất của ông. Tạp chí Forbes vừa xếp ông đứng đầu danh sách những người uy quyền nhất thế giới, nhận định rằng ông đã “củng cố quyền kiểm soát của mình đối với nước Nga”. Theo tạp chí này, Putin đã chiếm chỗ của tổng thống Mỹ Barack Obama trong vị trí đứng đầu vì tổng thống Nga đã giành được thế thượng phong so với vị đồng nhiệm ở Washington trong nhiều cuộc xung đột và vụ tai tiếng.

Quả thực, lúc này có vẻ như Putin đang thành công ở mọi việc ông làm. Hồi tháng 9, ông đã thuyết phục Syria để quốc tế kiểm soát vũ khí hóa học của nước này. Nhờ đó, ông đã ngăn chặn được cuộc tấn công của quân đội Mỹ nhắm vào chế độ của tổng thống Syria Bashar Assad và khiến Obama trông giống như một sen đầm quốc tế bất lực.

Hồi cuối tháng 7, Putin phớt lờ những lời đe dọa của Mỹ và cho người tiết lộ bí mật của Mỹ Edward Snowden được tị nạn tạm thời; động thái này đã gây căng thẳng trong khối các quốc gia phương Tây. Đức và Pháp cũng phẫn nộ vì các hoạt động do thám của Washington.

Kể từ đó, Putin liên tiếp ra đòn và đều thắng điểm. Trong mùa thu, khi các cuộc đàm phán với Tehran về việc cắt giảm chương trình hạt nhân của Iran đạt được tiến bộ có ý nghĩa, Putin lại một lần nữa đóng vai trò chủ chốt.

Và hiện nay, bằng cách gây áp lực lên Viktor Yanukovych, ông thuyết phục được tổng thống Ukraine rút lui khỏi một hiệp định liên kết với Liên hiệp Châu Âu (EU) mà hai bên đã chuẩn bị trong nhiều năm, chỉ vài ngày trước khi diễn ra lễ ký kết đã dự trù tại một hội nghị thượng đỉnh của các nhà lãnh đạo Liên hiệp Châu Âu. Bằng nước cờ này, ông đã đưa Ukraine trở lại tầm ảnh hưởng của Nga, ít nhất là tạm thời hiện nay.

Nga chèn ép, gây áp lực với Ukraine

Nhiều người có ấn tượng mạnh khi thấy Putin rất tự tin và có khả năng thách đố bất cứ điều gì được xem là luật chơi chính trị bên ngoài nước Nga. Blogger người Mỹ nổi tiếng Matt Drudge từng gọi Putin là “lãnh tụ của thế giới tự do”, còn một nhà bình luận khác gọi ông là “Chuck Norris của chính trị thế giới”. Norris, ngôi sao phim hành động kiểu như The Way of the Dragon, nhập vai đặc thù khắc họa hình ảnh những kẻ đơn độc vai u thịt bắp, yêu nước và hết sức bảo thủ. Những người như Drudge ngưỡng mộ Putin vì dường như ông đơn thương độc mã cai trị quốc gia khổng lồ của mình, dù thường bằng những phương pháp tàn nhẫn.

Tuy nhiên, với nhiều người khác, Putin là kẻ cai trị theo phong cách của một bạo chúa thế kỷ 19, là người không tin tưởng mô hình chính trị Châu Âu. Thay vì thế, ông ưa chuộng kiểu cai trị theo cách phong kiến, với một nhà nước đóng vai trò thống lĩnh; các triều thần đáp ứng mọi ý muốn của vua, bất luận võ đoán đến đâu; một nền kinh tế chỉ phục vụ lợi ích của giới chính khách; và phương châm: “Cái gì của tôi không thể là của anh.” Và hiện nay các sự kiện ở Ukraine và vai trò của Putin trong những sự kiện đó một lần nữa lại đặt ra câu hỏi nhân vật ở Điện Kremlin thật sự là ai và ông muốn gì? Có phải Ukraine, trong khi đang chìm trong biến động, biểu trưng cho một bước ngoặt mới trong quan hệ giữa Đông và Tây?

Trong những năm gần đây, các quốc gia phương Tây xem Nga là một nước khó khăn nhưng ổn định – và nhất là một nước đã đánh mất phần lớn vai trò quan trọng của mình trên trường quốc tế. Cuộc xung đột về Ukraine cho thấy rằng số phận của không chỉ 143 triệu dân Nga, mà cả số phận của hầu hết các nước láng giềng của Nga trong đế chế Liên Xô cũ đang phụ thuộc vào Putin.

Khi những người biểu tình thân EU dựng công sự gần tòa nhà chính phủ ở thủ đô Kiev, tờ báo Komsomolskaya Pravda thân Kremlin ở Moscow chạy bài trang nhất tiên đoán sự sụp đổ của Ukraine. Những vùng thân EU của Ukraine, trước đây nằm trong Đế chế Habsburg Empire, được đánh dấu màu tím. Trong khi đó, các tỉnh miền đông, thân cận với Nga trong nhiều thế kỷ, dọc theo Bán đảo Crimea được đánh dấu màu đỏ. Gần như cùng lúc đó, một nghị sĩ ở Crimea kêu gọi Putin đưa lực lượng của Nga đến Ukraine để “bảo vệ chúng ta trước bọn xâm lược NATO, các điệp viên của phương Tây và các cuộc biểu tình được trả tiền.”

Có lẽ phương Tây đã phạm sai lầm khi không còn xem Nga là một đối thủ đáng gờm trong hai thập niên vừa qua. Và cũng dễ hiểu tại sao phương Tây phẫn nộ về một số sự kiện đã diễn ra ở đất nước thuộc quyền kiểm soát của Putin. Ví dụ Điện Kremlin dùng các lực lượng cảnh sát đặc biệt để đàn áp các cuộc biểu tình của hàng chục ngàn người dân Moscow về nạn gian lận bầu cử trong cuộc bầu cử quốc hội năm 2011, hay Putin cho bắt hai thành viên của ban nhạc punk nữ Pussy Riot và tống giam hai năm, chỉ vì họ có một màn trình diễn phản kháng tại một nhà thờ ở Moscow.

Cuộc nổi dậy của những người Ukraine thân EU thất vọng chống lại tổng thống hiện đang tiết lộ cho phương Tây thấy những phương pháp tàn bạo mà Nga đang bắt đầu dùng để bảo vệ các lợi ích của mình ở hải ngoại. Việc Yanukovych đột ngột trở cờ với Liên hiệp Châu Âu là kết quả của trò chèn ép, gây áp lực lạnh lùng và đầy tính toán của tổng thống Nga.

Ngăn cản Liên hiệp Châu Âu mở rộng sang phía đông

Thế giới đang chứng kiến sự trở lại của các tâm lý Chiến tranh Lạnh. Sau các cuộc đàn áp đầy bạo lực của cảnh sát tấn công vào người biểu tình ở Kiev, Mỹ đang cân nhắc các biện pháp trừng phạt Ukraine, theo thông báo của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Jennifer Psaki. Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trước đó đã phát biểu rằng ông căm phẫn về hành động tàn bạo của cảnh sát, cho rằng phản ứng đó “không thể chấp nhận được mà cũng không phù hợp với một nền dân chủ”. Lời lẽ của ông không chỉ nhắm đến Yanukovych, mà còn nhắm đến kẻ giật dây, Vladimir Putin.

Nga phản đòn. Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov nói rằng đối với phương Tây, dân chủ thậm chí chẳng phải là vấn đề. Ông lập luận rằng phương Tây chỉ muốn giành được Ukraine làm chiến tích, để giáng cho Nga một đòn đau về chiến lược.

Ở Moscow hôm thứ Ba 10/12, 444 trong số 450 đại biểu Viện Duma Quốc gia (Hạ nghị viện Nga) chấp thuận đưa ra phát biểu lên án giới chính khách phương Tây “công khai can thiệp … vào công việc nội bộ của nước Ukraine có chủ quyền”. Phát biểu này ám chỉ việc Ngoại trưởng Đức Guido Westerwelle, cựu Thủ tướng Ba Lan Jaroslaw Kaczyski và Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland xuất hiện ở Quảng trường Độc lập ở Kiev, tại đó bà Nuland phát bánh mì sandwich cho người biểu tình.

“Các cuộc mít-tinh không được phép, việc cản trở lối vào các cơ quan nhà nước, cũng như chiếm giữ các tòa nhà hành chính, bạo động và việc phá hủy các tượng đài lịch sử” – ám chỉ việc kéo đổ tượng Lenin ở trung tâm thành phố Kiev – “gây mất ổn định tại nước này và có thể gây những hậu quả kinh tế và chính trị bất lợi nghiêm trọng cho dân chúng Ukraine.” Các đại biểu Duma đã viết như vậy, nhận định rằng một “vụ đảo chính” sắp diễn ra ở Ukraine. Đài truyền hình nhà nước Ukraine gọi Liên hiệp Châu Âu là một liên minh “chống Nga” vì Liên hiệp Châu Âu phớt lờ lợi ích của Moscow bằng cách gầy dựng quan hệ gần gũi hơn với Ukraine.

Sự chia rẽ sâu sắc giữa quan điểm của Nga và quan điểm của phương Tây đã đặc biệt lộ rõ ở Đông Âu trong những tháng gần đây; tại Đông Âu, Liên hiệp Châu Âu đã cố gắng xúc tiến chương trình “Hợp tác Phương Đông” từ năm 2009. Ngoài Ukraine, chương trình này liên quan đến các mối quan hệ của Liên hiệp Châu Âu với các nước Armenia, Azerbaijan, Belarus, Georgia và Moldova. Phương Tây lâu nay đã ngỏ ý ký kết các hiệp định thương mại tự do và hỗ trợ tài chính để đổi lại các cải cách trong hệ thống luật pháp, luật bầu cử và truyền thông ở sáu nước này. Việc xuất khẩu hàng hóa phương Tây nhằm mục đích xây dựng các mối quan hệ gần gũi hơn giữa mạn đông của lục địa này với Liên hiệp Châu Âu.

Brussels và các nước đối tác nhỏ hơn đang thảo luận các thuế nhập khẩu thép, việc xuất khẩu lúa mì và mua rượu vang của Đông Âu. Khi những mối quan hệ như vậy bỗng nhiên trở thành một vấn đề địa chính trị, phương Tây bị sốc. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu mở rộng sang phía đông, Liên hiệp Châu Âu gặp sự kháng cự quyết liệt – từ Nga.

Gây áp lực đối với các nước láng giềng nhỏ hơn

Tuy nhiên, điều đó không hẳn là hoàn toàn bất ngờ – và lẽ ra Liên hiệp Châu Âu đã nên thừa nhận nó. Kể từ đầu những năm 1990, Nga đã cố gắng giữ các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ trong tầm ảnh hưởng của mình. Phớt lờ các thất bại, Putin hiện đang dùng sức mạnh của mình để đạt mục tiêu này. Ông đe dọa các nước này, đưa họ vào thế bí, tống tiền họ hoặc khiến họ phải đấu đá lẫn nhau. Những hành động của ông tuy lạnh lùng và nham hiểm nhưng đã hết sức thành công. Putin nói: “Ai chi tiền thì có quyền.”

Đến nay, Russia dùng Transnistria, một bang ly khai khỏi Cộng hòa Moldova trong cuộc nội chiến năm 1992, để phá hoại chủ quyền của Moldova, mặc dù hiện nay không có quốc gia thành viên nào của Liên Hiệp Quốc chính thức công nhận Transnistria. Moscow cũng đóng vai người bảo vệ Abkhazia và Nam Ossetia, hai vùng ly khai khỏi nước Georgia sau cuộc chiến năm 2008, và Moscow dùng các nhà nước bù nhìn này để gây áp lực đối với chính quyền ở thủ đô Tbilisi.

Theo cách nghĩ của Putin, một cựu sĩ quan KGB, một nước từng là nhà nước Xô Viết mà nay không còn muốn là nước chư hầu Moscow thì chỉ có thể là một trong hai thứ: nước chư hầu của Washington, hoặc nước chư hầu của Brussels.

Những nước nhỏ thuộc Liên Xô cũ nay chống lại Moscow có thể bị Putin trút cơn thịnh nộ lên đầu. Năm 2006, ông cấm nhập khẩu rượu vang và nước khoáng của Georgia khi Mikhail Saakashvili, tổng thống thân Mỹ lúc đó của Georgia, yêu cầu Nga rút quân.

Trước khi diễn ra hội nghị thượng đỉnh ở Vilnius, thủ đô Lithuania, nơi ít nhất có Ukraine, Georgia và Moldova dự định ký các hiệp định liên kết với Liên hiệp Châu Âu, Moscow đã tẩy chay các sản phẩm sữa của Lithuania. Mấy năm trước, Nga đã đóng một đường ống dẫn dầu sang Lithuania có ý nghĩa quan trọng về chiến lược, chỉ vì chính quyền ở Vilnius dự định bán một nhà máy lọc dầu lớn cho Warsaw (Ba Lan) thay vì cho Moscow để hết lệ thuộc vào Nga.

Cách Nga gây áp lực với Armenia năm nay đặc biệt đáng chú ý. Giống như Ukraine, nước cộng hòa nhỏ ở vùng Caucasus đã mất bốn năm đàm phán một hiệp định liên kết với Brussels. Tổng thống và thủ tướng của nước này bác bỏ yêu sách của Moscow đòi Armenia tham gia một liên hiệp thuế quan do Nga đứng đầu, với lập luận cho rằng liên hiệp đó sẽ “bất khả thi về mặt địa lý” và “vô ích” – cho đến ngày 3/9, khi Putin triệu tập tổng thống Armenia Serzh Sargsyan đến Điện Kremlin.

Ngay sau cuộc nói chuyện đó, Sargsyan nói với báo giới rằng Armenia rốt cuộc sẽ không ký hiệp định liên kết với Brussels, mà sẽ tham gia liên hiệp thuế quan. Moscow đã đe dọa tăng giá khí đốt tự nhiên của Nga và đã bắt đầu bán vũ khí cho Azerbaijan, kẻ thù không đội trời chung của Armenia. Putin cũng ngỏ ý giúp Armenia mở rộng hệ thống đường sắt và một nhà máy điện hạt nhân mà trước đó đã được dự trù đóng cửa.

Cộng hòa Moldova cũng chịu áp lực tương tự. Hồi tháng 9, Moscow đột ngột thông báo với Moldova rằng Moldova không còn được xuất khẩu rượu vang, mặt hàng xuất khẩu quan trọng nhất của nước này, sang Nga. Các quan chức của Putin cũng nhắc nhở chính phủ ở Chisinau rằng hàng trăm ngàn người Moldova đang kiếm sống ở Russia, và gần 200.000 người trong số đó không có giấy phép cư trú hợp lệ nên có thể bị trục xuất. Khác với Armenia, chính phủ Moldova vẫn quyết định ký kết hiệp định với Liên hiệp Châu Âu.

Áp lực mà Moscow gây ra với Ukraine trước hội nghị thượng đỉnh EU ở Vilnius lớn hơn nhiều so với tất cả những nỗ lực chèn ép trước đây của Nga. Trong mùa hè, Nga ngăn cản việc xuất khẩu miễn thuế đường ống từ Ukraine, cũng như các chuyến hàng xuất khẩu của hãng sản xuất kẹo Roschen của Ukraine, với lý do hàng hóa kém chất lượng. Nước cờ này có tác động bất lợi cho hai trùm tư bản quả đầu quan trọng ở Ukraine, và nhằm mục đích ép họ thuyết phục tổng thống Yanukovych rút ra khỏi hiệp định hợp tác đã được dự trù với Liên hiệp Châu Âu.

Hồi tháng 10, ít lâu trước hội nghị thượng đỉnh Vilnius, Nga bỗng nhiên ban hành các quy định mới về việc quá cảnh hàng hóa, khiến xe tải xếp hàng dài đợi, tắc nghẽn ỡ biên giới Nga-Ukraine. Sau đó, Nga đình chỉ nhập khẩu thịt và toa xe lửa từ Ukraine. Cuối cùng, công ty năng lượng quốc doanh Gazprom của Nga đòi Ukraine trả nợ 1,3 tỉ euro (1,8 tỉ Mỹ kim) cho số khí đốt mà công ty đã giao trong quá khứ.

(Còn tiếp 1 kỳ)

Dịch từ bản tiếng Anh của Christopher Sultan (dịch từ tiếng Đức).

Nguồn: Christian Neef and Matthias Schepp, Maintaining Russian Power – How Putin Outfoxed the West, Der Spiegel, 16/12/2013.

Bản tiếng Việt © 2013 Phạm Vũ Lửa Hạ

5 Phản hồi cho “Duy trì quyền lực của nước Nga: Putin đã qua mặt phương Tây ra sao [1]”

  1. mien nam says:

    Nước Nga hết thời rồi
    Trước thập niên 90 khi Liên bang Sô viết chưa tan rã, dân số Nga khoảng 300 triệu, hơn Mỹ và đứng hàng thứ ba sau Tầu, Ấn độ, nay dân Nga nay chỉ còn 150 triệu đứng thứ 8 trên thế giới, dưới Nam dương, chỉ bằng ½ Mỹ vì các nước thuộc địa cũ của Nga tách ra đòi độc lập, dân Nga không tăng mà lại giảm, số tử cao hơn số sinh
    Về kinh tế, Nga nay đứng hàng thứ 8 về tổng sản lượng , thua cả Đại Hàn.
    Nay Putin cũng rang’ quậy dữ lắm nhưng cũng chẳng đi tới đâu, các nước CS đàn em cũ Đông Âu nay theo Mỹ chống lại Nga
    Nga nay là một trong những nước nghèo tại đông Âu, lợi tức theo đầu người chỉ bằng Mễ Tây cơ, Thái lan
    Người Nga thuộc giống slave không văn minh như giống Anglo-Saxon, nay hết thời, bị các nước tây phương khi rể nên Putin cũng ráng quậy để gây chú ý, nước đã nghèo lại bị nạn Mafia lộng hành

  2. Nguyễn Văn says:

    Trong quá khứ, Liên Xô và cả một khối cộng sản to lớn với kỹ thuật ngang ngửa Tây Phương mà còn thua thì một Nga Sô đơn lẻ ngày nay và một Tầu cộng còn lại lạc hậu làm sao đấu lại cả một khối tự do? (Trừ phi hai anh bắt tay nhau và đang có dấu hiệu hai anh đang bắt tay chơi Mỹ.)

    Money! Money! Money! Có tiền là có sức mạnh. Tầu không tự làm ra được sức mạnh thì phải lấy tiền đi mua sức mạnh. Nhưng nếu cứ mua mà không tự làm ra được thì tiền bao nhiêu mua cho đủ? Đã vậy, những cái mua được là những cái người ta muốn bán để moi tiền mình. Ai hưởng lợi? Mỹ và Phương Tây!

    Mỹ và Phương Tây ngày càng nghèo vì tiền kiếm được ít mà dân chúng muốn hưởng nhiều nên chính phủ nợ ngập đầu, dẫn tới ngày càng suy yếu nên tìm cách moi tiền thằng Tầu.
    Việc Nga quyết giữ Ukraine cũng giống như Tầu quyết giữ Bắc Hàn vậy vì là hàng xóm, là cửa để giữ nhà nên cả Nga và Tầu muốn giữ để bảo vệ nhà mình. Nga Sô mới nổi lên trở lại vì nhờ dầu hỏa lên giá và bán vũ khí nên có chút tiền đầu tư vào quốc phòng để… tự vệ; tuy nhiên, Nga Sô (Putin) không phải là cái Mỹ quan tâm hay lo lắng mà ngược lại Putin thật sự lo lắng khi Mỹ phát triễn vũ khí tấn công chớp nhoáng toàn cầu.
    Riêng Tầu thì nhờ lao động cật lực làm ăn với Mỹ mấy mươi năm qua cũng được chút tiền chẳng biết để đâu lại đem cho Mỹ mượn để mua hàng mình; phần còn lại đem mua vũ khí và kỹ thuật, đầu tư vào quốc phòng xây dựng sức mạnh quân sự. Bao nhiêu tiền đổ vào quốc phòng (chủ yếu là mua từ Nga và các nước Tây Phương), rồi cũng có ngày sụp đổ như Liên Xô khi mũi nhọn kinh tế đang dần đi xuống vì đầu tư nước ngoài rút đi dần dần. Họ (Mỹ và Tây Phương) đang muốn Tầu chạy đua vũ khí để phát triển kinh tế nhưng vì Tầu không có trình độ kỹ thuật nên Mỹ cho ăn cắp phần nào và cho mua phần nào từ Phương Tây. Tầu cộng đang từ nghèo yếu, nhờ mua được vũ khí và kỹ thuật (thừa) tưởng đã mạnh tỏ ra hung hăng là mắc mưu. Tầu mới mở con mắt bước chân phiêu lưu giang hồ, nhưng chỉ ăn hiếp các nước nhỏ và nghèo chứ chẳng ăn hiếp được Nhật và Dân Trắng. Dân Trắng cứ bán vũ khí cho Tầu cho tới khi Tầu không còn tiền mua nữa mà… sụp đổ. Game chơi cứ thế lập đi lập lại…

    Trên chỉ là bước đầu tiên Tầu bị Dân Trắng moi tiền bằng cách bán vũ khí để Tầu thực hiện bước kế tiếp là chiếm Biển Đông và Hoa Đông. Nhưng chiếm đã khó mà giữ còn khó hơn nữa. Liệu chiếm nổi không và chiếm rồi có đủ sức giữ? Muốn giữ được thì phải có tiền. Câu trả lời ai cũng đoán ra được!

  3. KHỔNG MINH Jr . says:

    ” — Duy trì quyền lực của nước Nga: Putin đã qua mặt phương Tây ra sao ? …” : Không có chuyện này đâu, qua mặt phương Tây, phải qua xác Mỹ trước ( qua mặt Tầu khựa thì đúng hơn ? ) !
    — Đã bảo bao nhiêu lần rồi mà : ” ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, da trắng sẽ lại tìm đến da trắng…? ” . Dậy khôn không nghe, lại đâm đầu dại dột đi khuấy động um sùm Biển Đông để chúng có cớ đem hết tầu này đến tầu nọ sang canh chừng để trị an sóng gió ( thế là mắc mưu, vả lại nên nhớ truyền thống trận chiến của Mỹ là chuyên sử dụng chước ” tương kế tựu kế ” , của hàng võ lâm cao thủ, không bao giờ xuất quyền cước trước,mà để cho địch thủ ” tiên hạ thủ ” rồi đàng nào địch thủ cũng sẽ bị hạ đo ván sau, nhất cử lưỡng tiện,trước là tránh khỏi mang tiếng cậy mạnh hiếp yếu mếch lòng đồng minh bất lợi, sau đến không bị ” phản chiến ” thọc gậy bánh xe ( vì chính danh phản ứng tự vệ ) . Quên thì giở lịch sử Trân Châu Cảng, Tháp Đôi WTC, Kuwait,Iraq v.v…ra mà xem ! Lẽ ra Mỹ đã chọn Tầu khựa để ” quản lý ” Á Châu ( kể cả Nga Sô !? ) vì dù sao Tầu khựa cũng còn yếu dễ bảo hơn Nga Sô, nhưng ” chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng ” Tầu khựa làm nhiều điều bắng nhắng quá, mất lòng Mỹ nên mới lọt sang cho Nga Sô, thôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt đi Tầu khựa ạ …

  4. Trúc Bạch says:

    Đối ngoại của nước Mỹ vốn đã yếu kể từ khi Ô Bà Má lên làm tổng thống, nay lại thêm một bộ trưởng ngoại giao là John Kerry – kẻ bị mắc cái (hội chứng) Stockholm syndrome (hết lòng yêu mến, hết lòng phục tùng chính kẻ đã giam cầm, hành hạ, ngược đãi và lạm dung mình….) – thì nước Mỹ còn bị Putin qua mặt dài dài .

    Buồn cho nước Mỹ !

  5. Dân Đen says:

    Những nước Dân chủ phương Tây đã quá tin tưởng và chủ quan, không lường trước được thủ đoạn của Putin, khi cố tình bài binh bố trận để trở lại nắm quyền lực. Một kẻ bảo thủ muốn thâu tóm tất cả mọi quyền lực trong tay bằng mọi giá và muốn phục hồi lại vị thế nước Nga ngày xưa dưới thời Sa Hoàng, chỉ chú trọng tới giới thượng lưu Nga, sẽ là một con người độc tài, tàn ác với chính nhân dân Nga và các nước lân bang. Nhìn cách Putin khu xử với các nước nhỏ, lại chạnh lòng nghĩ tới VN. Có lẽ nào các nhà lãnh đạo VN cũng bị Tập Cận Bình “triệu hồi” và đe dọa, chèn ép phải tuân theo “chỉ ý” như tổng thống Ukreina? Dân Ukeina đã từng bị nước Nga (thời tên đồ tể Stalin) tịch thu toàn bộ những gì có thể ăn được, để chuyển về Nga, bỏ đói dân tộc này chết tới hơn 7 triệu người trong một mùa đông 1932 – 1933 một cách tàn nhẫn. Lẽ nào lịch sử lại đang lặp lại?

    http://nguoivietdiendan.com/vi/news/The-Gioi/Cau-Chuye-n-Xo-Vie-t-1133/

Phản hồi