|

Tuổi Rồng

Tôi đề xuất: Hay các ông lập ra một trang mạng tạo cơ chế cho một diện hẹp nào đó được đọc, các ông quản lý để chúng tôi viết trình bày chính kiến của mình: Điều nào sai các ông phản bác, điều nào đúng để những người có trách nhiệm tiếp thu; chúng tôi cũng chỉ mong có thế, vì không có nơi vui vẻ tiếp nhận nên chúng tôi phải tung lên mạng, lên trời…
Phạm Viết Đào

Tết năm kia, năm con rồng, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Thì cả Tầu lẫn ta ai mà không muốn có con trai tuổi thìn.  Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ qúi thì sang mà lị.

Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”

Nói vậy nhưng chưa chắc đã đúng vậy đâu. Nhà văn Phạm Viết Đào, một người tuổi nhâm thìn nhưng hậu vận (rõ ràng) có phần hơi lận đận chứ không được may mắn hay “tốt đẹp” gì cho lắm.

Thụy My (RFI) vào hôm 14 tháng 3 năm 2014 cho hay: “Ngày 19/03/2014 sắp tới, tòa án Hà Nội sẽ xét xử sơ thẩm ông Phạm Viết Đào, một blogger có nhiều bài viết chỉ trích chính quyền Việt Nam, bị bắt từ tháng Sáu năm ngoái vì tội danh ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258 Luật Hình sự Việt Nam.”

Uả, bộ thiệt vậy sao? Mà cái ông nhà văn này đã “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của tổ chức Nhà Nước” hay “công dân” nào vậy cà?

Tôi nhào vô trang http://phamvietdaonv.blogspot.com/ nhưng cửa đóng then cài (rồi) nên chạy qua bên Dân Luận thì quả nhiên thấy rằng đương sự đã nhiều lần “xâm phạm lợi ích của tổ chức doanh nghiệp Vinashin” và “tổ chức khai thác bauxite” ở  Tây Nguyên.”

Phạm Viết Đào trong phiên sơ thẩm - TTXVN.

Phạm Viết Đào trong phiên sơ thẩm – TTXVN.

Xin trích dẫn vài đoạn ngắn, làm bằng, về Vinashin:

Những người trực tiếp cầm lái con tàu Vinashin không phải là những nhà doanh nghiệp thực sự, nhà doanh nghiệp có căn cốt làm ăn; họ chỉ đám người biết lợi dụng sự trao quyền tự quyết quá to của Luật Doanh nghiệp, sự lơ ngơ hoặc cố tình ngậm miệng ăn tiền của khâu quản lý nhà nước để vận hành guồng máy sản kinh doanh theo kiểu cách làm ăn của dân con phe đầu cơ, chạy mánh dự án để bán kiếm lời...

Một chính phủ với những bộ được giao quản lý về đầu tư kinh doanh nhưng không biết kinh doanh như thế nào để ra hiệu quả, không biết đầu tư như thế nào là an toàn, không biết việc mình đang đem trứng gửi cho quạ nhưng lại tưởng mình là người đang đầu tư phát triển đất nước... Khi vụ việc đổ bể lại tìm cách đổ cho Luật, cho thời vận; khủng hoảng kinh tế thế giới ?

….

Đối với vụ Vinashin chỉ một cơn lốc của thị trường đã làm cho toàn bộ cơ đồ của tập đoàn này trở thành đống sắt vụn... Hiện nay, không chỉ một mình Vinashin mà rất nhiều doanh nghiệp trong khu vực doanh nghiệp nhà nước đang rơi vào tình cảnh này. Họ đang nắm một phần vốn nhà vay của nhà nước lớn gấp nhiều lấn vốn điều lệ mà họ có. Do chính sách đầu tư phiêu lưu này nên chỉ một cú hích nhẹ là lăn kềnh ra. Tức là họ tồn tại trên mồ hôi, xương máu của người khác?

Ơ, cái ông Phạm Viết Đào này hay nhỉ?  “Xương máu của người khác” thì việc gì đến mình mà lo lắng (cuống cuồng) lên như thế? Như thế là (rành rành) “đã xâm phạm đến quyền và lợi ích công dân” của những người chủ trương và điều hành Vinashin rồi, chớ còn gì nữa?

Tương tự, Đảng và Nhà Nước đã có chủ trương (lớn) về chuyện khai thác bauxite rồi mà Phạm Viết Đào vẫn cũng cứ nằng nặc bàn ra và bàn lùi cho bằng được –  chỉ vì e ngại sự mơ hồ của hiệu quả kinh tế, và tác động tai hại đến môi sinh:

Chỉ xin nói một điều hết sức đơn giản: về hiệu quả kinh tế, nhiều nhà kinh tế chứng minh Dự án khai thác bauxite Tây Nguyên không mang lại hiệu quả kinh tế; điều này đã được chứng minh cộng trừ về con số chứ không bằng các lập luận chung chung?

Xin lấy số liệu của Tập đoàn Than Khoáng sản do ông Đoàn Văn Kiển đã phát biểu: mỗi năm lãi 250 triệu USD; ông Kiếm cho biết 13 năm đầu đủ thu hồi vốn, sau đó bắt đầu có lãi với đời dự án là 40-50 năm. Cứ cho ông Đoàn Văn Kiển đúng đi thì dự án này sau 50 năm thu được bao nhiêu tiền: 10 đến 15 tỷ USD là cùng? Và như ông Đoàn Văn Kiển bộc bạch thì kết quả dự án này là 50/50, có nghĩa lợi nhuận trong năm mươi năm cũng chỉ được dăm, bảy tỷ là cùng theo cách tính của Ông Kiến, còn các nhà khoa học khác thì tính là âm?! Nếu theo tính toán của ông Kiên số tiền này có quá lớn không so với toàn bộ nền kinh tế Việt Nam để đem đi đánh đổi tất cả mọi thứ để làm cho bằng được? Còn nếu âm, xảy ra thảm hoạ môi trường, an ninh quốc gia thì ai chịu?

Và điều đáng trách (cũng như đáng tội) hơn hết là Phạm Viết Đào cũng đã (rất) nhiều lần lợi dụng các quyền tự do dân chủ để làm phương hại đến mối giao hảo giữa nước bạn láng giềng. Trên trang Dân Luận, đọc được vào hôm 7 tháng 1 năm 2010, đương sự công khai bầy tỏ mối nghi ngại trước thông điệp ngoại giao “tạm gác lại những tranh chấp” của Đại sứ Trung Quốc (Tôn Quốc Cường) tại Việt Nam:

Vấn đề ngoại giao mà Đại sứ quán Trung Quốc đề xuất hai bên cần gác lại đó là vấn đề Trung Quốc đang lấn chiếm nhiều vùng lãnh hải của Việt Nam trên biển Đông trong đó có Trường Sa và Hoàng Sa ? Gác lại khác gì thừa nhận và để yên cho Trung Quốc lấn chiếm biên giới lành hải của quốc gia mình?

Nếu cứ tin vào lời ông Đại sứ: Liệu ngư dân Quảng Ngãi thôi cất thuyền đi, khi nào hai bên đàm phán phân vùng biển xong rồi hãy ra khơi đánh cá. Trong khi đó thì tàu đánh cá Trung Quốc lại cứ ngang nhiên xâm phạm lãnh hải Việt Nam, hải quân Trung Quốc ra sức hiện đại hóa và thường xuyên tập trận, đe dọa…Ngư dân Việt Nam ra khơi chỗ nào cũng bị coi là xâm phạm lãnh hải Trung Quốc c...

Thành ra Ngài Đại sứ đề nghị cứ gác lại, trong khi Trung Quốc lại không gác, cứ lấn lướt hết việc này đến việc khác, nói thế mà nghe lọt tai được ư? Có mà lừa trẻ con !

Phạm Viết Đào, rõ ràng, đi quá xa trong thân phận của một người dân ở một đất nước mà giới lãnh đạo (đã) cam phận chư hầu nên dù ông ấy tuổi con gì thì cũng phải vào tù thôi, kể cả con rồng! Nói như thế không nhất thiết là tôi hoàn toàn phủ nhận những điều may mắn và tốt đẹp dành của tuổi Nhâm Thìn. Vì ngoài năm sinh, tính tình của mỗi người cũng góp phần không nhỏ trong trung vận hay hậu vận của họ.

Xin đơn cử một thí dụ (để làm rõ câu chuyện) về một nhân vật khác, cũng tuổi Nhâm Thìn: ông Nguyễn Thế Thảo. Theo Wikipedia:

Nguyễn Thế Thảo (1952-) là đương kim Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội, ủy viên Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIXII, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam các khóa khóa IX, XXI.

Dù là đại biểu quốc hội (hết khoá này qua khóa khác) ông Thảo vẫn chưa bao giờ có ý kiến ý cò gì ráo trọi về tổ chức kinh doanh Vinashin,  hay khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Ông chỉ lên tiếng “phê phán hoạt động biểu tình chống Trung Quốc” và cho rằng “các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách” – theo như tin loan của BBC, nghe được vào hôm 13 tháng  năm 2012.

Ảnh DanLamBao

Ảnh DanLamBao

Về chuyện này, tôi có nghe ông Thái Bá Tân phàn nàn:

Khi nhà ông bị cướp.
Vợ con ông kêu lên,
Mà ông ngồi im lặng
Thì ông là thằng hèn.

Tôi không nghĩ Nguyễn Thế Thảo là một “thằng hèn.” Ông ta, chả qua, chỉ  là một người  “kín tiếng” thôi. Tuy “kín” như thế nhưng ông vẫn được mọi người nhắc đến sau vụ “cắt đá” và “múa đôi” (hôm 19 tháng 1 và 17 tháng 2) vừa qua, trước tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội – nơi mà ông đang giữ chức Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố.

Khi mà dân Việt hễ cứ ra biển là gặo ngay “tầu lạ,” và cứ “ra ngõ là thấy người Trung Quốc” thì ông Nguyễn Thế Thảo (trong tương lai gần) còn có triển vọng giữ những chức vụ cao hơn nữa – nếu vẫn tiếp tục thái độ phù thịnh như hiện tại.

à đó chỉ là chuyện của  “tương lai gần” thôi, chứ tình trạng Việt Nam (cũng như nước bạn Trung Hoa) đã muốn suy (và nguy) đến nơi rồi. Hậu vận của ông Nguyễn Thế Thảo, rồi ra, chắc cũng chả đã tốt lành gì.

Tuổi rồng, xem chừng, và nghĩ cho cùng, không khá – bất kẻ rồng ta hay rồng (chạy theo) Tầu.  Đó cũng là kinh nghiệm của riêng  tôi, một thằng cũng tuổi Thìn và đã sống (gần) hết đời như một kẻ tha phương cầu thực!

© Tưởng Năng Tiến

4 Phản hồi cho “Tuổi Rồng”

  1. noileo says:

    Này mấy dư luận viên, như @Hoa đất, đã phát biểu là Phạm Viết Đào “ăn năn nhận tội & xin khoan hồng”, hãy đưa ra bằng chứng [cho thấy "Phạm Viết Đào nhận tội"] xem?!

    Phạm Viết Đào chỉ thừa nhận là những bài viết của PVD đã gây nên ảnh hưởng xấu xa bất lợi cho bọn cộng sản Hồ chí Minh & Nguyễn phú Trọng tham tàn, vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu,

    nghĩa là Phạm Viết Đào đã xác nhận, ngay tại tòa án cộng sản, là Phạm Viết Đào đã thành công, là những bài viết của PVD đã thành công xuất sắc trong mục tiêu đánh đổ bọn cộng sản Hồ chí minh & Nguyễn Phú trọng vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu,

    nghĩa là Phạm Viết Đào đã xác nhận, ngay tại tòa án cộng sản, là blog của Phạm Viết Đào đã thành công vạch trần, lột ra cái mặt nạ “yêu nước” mà bọn cộng sản Hồ chí minh vẫn thường bưng bít thông tin, nhồi sọ thông tin, lừa dối người dân, bịp bợm tự xưng.

    Nói cách khác là Phạm Viết Đào đã chửi bố bọn cộng sản ngay tại tòa án cộng sản, chứ làm gì có chuyện “nhận tội” như @Hoa đất ngớ nga ngớ ngẩn gào thét!

  2. Hoa đất says:

    Tự trọng như Phạm Viết Đào
    Hoa đất

    Thời gian gần đây, một số cá nhân lợi dụng quyền tự do ngôn luận đăng tải những bài viết có nội dung chống phá theo định hướng sẵn có để thỏa mãn những cái tôi cá nhân, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân. Hệ quả tất yếu phải đánh đổi là những bản án thích đáng dành cho sự ngông cuồng chống phá, bất chấp luật pháp. Tuy vậy, vốn sẵn bản chất thù địch và tâm lý bầy đàn, nhóm rận chủ vẫn ngày đêm phát đi những thông điệp cổ vũ tinh thần cho số bóc lịch trong tù. Phạm Viết Đào là một ví dụ điển hình.

    Theo cáo trạng, trong khoảng thời gian từ tháng 2/2012 đến 13/6/2013, lợi dụng quyền tự do ngôn luận, Phạm Viết Đào đã lập ra 03 blog, gồm “Phamvietdao3.blogspot.com,”“Phamvietdao4.blogspot.com,”“Chientranhtrungviet.blogspot.com” để viết và đăng tải tổng số 91 bài có nội dung nói xấu, xuyên tạc, bôi nhọ, công kích Đảng, Nhà nước, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

    Có một sự khác biệt so với các phiên tòa dành cho giới rận chủ trước đây. Tại phiên tòa này, Phạm Viết Đào đã biết “tự trọng”, ăn năn hối cải để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Điều này “xa lạ” với các luận điệu xuyên tạc của giới rận chủ bên ngoài phiên tòa: Phạm Viết Đào vô tội, bản án bất công, tự do cho Phạm Viết Đào… Cũng dễ hiểu vì sao Phạm Viết Đào đã nhận ra âm mưu của giới rận chủ lợi dụng cá nhân mình để trục lợi, kiếm cơm, còn bản thân thì đứng mũi chịu sào: bóc lịch sống qua ngày. “Tự trọng” vốn là điều xa xỉ của giới rận chủ trong các phiên tòa trước đây nay đã xuất hiện trong con người Phạm Viết Đào. Dẫu muộn màng còn hơn là bảo thủ, cố chấp và chịu sự trừng trị nghiêm minh của luật pháp như rận chủ Lê Quốc Quân, Trương Duy Nhất trước đây. Tại phiên tòa, Phạm Viết Đào thừa nhận việc đăng tải các bài viết nói trên và để các ý kiến phản hồi trên blog gây ảnh hưởng xấu, làm giảm uy tín của Đảng, Nhà nước, gây hoang mang cho xã hội. Nói lời sau cùng trước Tòa, bị cáo Phạm Viết Đào xin Tòa cho hưởng lượng khoan hồng và giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo, để bị cáo có cơ hội sớm trở về đoàn tụ với gia đình. Bị cáo thừa nhận mình đã làm sai do thiếu hiểu biết pháp luật và xin hứa sửa sai, không tái phạm.

    Hi vọng những tháng ngày cải tạo trong tù sẽ “gỡ gạc” được nhiều hơn sự “tự trọng” trong con người lầm lỗi Phạm Viết Đào.

    • Lê Phúc Thắng says:

      Tay này viết lách kiểu này mà cũng được ăn lương làm Dư luận viên; phí tiền của dân đóng thuế.

  3. Choi Song Djong says:

    Nguyễn Thế Thảo với cái bàn nạo thuốc lào của gã thì nay mai ngồi ghế Vệ Kính Vương là thích hợp,bởi lẽ trong cái đám hèn mạt đứa nào hèn và ngu nhất sẽ lọt vào mắt cú vọ ở Bắc Kinh (tởm).Trong quá khứ chúng ta xem có đứa nào không hèn và ngu lại được bọn phương bắc cân nhắc ? Bỏ tiền ra mua chức tước với mục đích ăn trên xương máu đồng bào nhưng vắng bóng cái tâm và cái đức,suốt ngày chỉ cắm mặt vào dĩa xôi dĩa thịt và mớ đô-la thì thử hỏi đất nước tránh dược họa diệt vong mới là chuyện lạ.

Phản hồi