|

Dân chủ- mộng và thực

mongdanchu

Bài “Nói chút về “mộng mị dân chủ” của Liên Sơn đăng trên Việt Nam Thời báo ngày 30 tháng 8 năm 2014 đã dấy lên một diễn đàn phát khởi cùng lúc với những lời qua tiếng lại chưa biết sẽ kết thúc thế nào về một vài vấn đề trong nội bộ Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.

Trong những ý kiến phát biều về bài “Mộng mị dân chủ”, tôi lưu ý đến ý kiến của nhà báo Hoàng Văn Hùng:

“Tôi là người mới vào Hội, chưa tham dự buổi sinh hoạt chung nào, chưa hiểu biết nhiều về các vấn đề của Hội, song cũng góp một số ý kiến, coi như ý kiến của một người dân.

1, Về bài “Mộng mị Dân chủ”: tôi không cần biết xuất xứ của nó, không cần quan tâm tác giả của nó là ai, kể cả đó là của Phạm Chí Dũng, tôi cũng thấy bình thường. Đó chẳng qua là một góc nhìn khác về phong trào dân chủ. Có những lập luận trong bài đúng thực tiễn, nhưng có hơi hướng kiềm chế “máu nóng dân chủ”. Thiển nghĩ, đã là tự do ngôn luận, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt. Chúng ta chỉ nên vạch mặt những kẻ chụp mũ thóa mạ vô căn cứ, hoặc tung tin đồn sai sự thật để mưu lợi riêng.

2, Về cách nhìn, tôi cho rằng, không phải bất cứ hành động, lời nói nào của bất cứ ai hễ chống chính quyền, chống đảng CS thì đều là đồng minh của tôi (và – tôi muốn coi rằng – chúng ta). Kẻ thù của kẻ thù chưa chắc đã là bạn. Khi vào Hội NBDLVN, tôi hy vọng được cùng đội ngũ với những người chung quan điểm về tự do và dân chủ trên cơ sở Ngay thật và Tiến bộ. Do vậy, chúng ta bênh vực tất cả những người yếu thế bị đàn áp không có nghĩa là chúng ta đồng thuận tất cả những quan điểm của họ. Nền dân chủ bất trí thì đó là nền dân chủ rừng rú, tự nhiên chủ nghĩa, không thể đại diện cho lương tri”.

Nhận định “Có những lập luận trong bài đúng thực tiễn, nhưng có hơi hướng kiềm chế “máu nóng dân chủ”” có thể xem là rất tinh tế.

Ở đất nước thống trị bởi một Đảng vốn tôn thờ chuyên chính vô sản (theo định nghĩa của Lênin: Chuyên chính vô sản là một chính quyền dựa trực tiếp vào bạo lực và không bị một luật pháp nào hạn chế cả) thì dấn thân vào công cuộc đấu tranh dân chủ cũng nguy nan không kém gì xông pha nơi trận tuyến chống ngoại xâm. Cho nên đấu tranh cho dân chủ hóa cũng cần anh hùng. Nhưng, phải là anh hùng chứ không phải yêng hùng. Người anh hùng tất có trái tim nóng nhưng cũng cần có cái đầu lạnh. Nói gì, hành động thế nào đều phải tính đến cái đại cục chứ không chỉ để giải tỏa nỗi bức bối nhất thời, vụn vặt. (Ai đó đã nói: “Kẻ nào không khao khát để tạo cho mình thành đại danh thì chẳng bao giờ làm được đại sự”). Không phải cứ chửi thật ngoa, chống đối thật vung mạng thì được xem là tiên phong, là tiêu biểu, là anh hùng. Đối với người chiến sỹ trên mặt trận chống ngoại xâm, Dũng được xem là phẩm chất hàng đầu: Dũng, Trí, Đức. Nhưng, với chiến sỹ dân chủ thì phảm chất hàng đầu phải là Trí và Đức, thứ đến mới là Dũng. Phải ghi tạc sâu sắc lời dạy của Nguyễn Trãi: “Lấy đại nghĩa thắng hung tàn/ Lấy trí nhân thay cường bạo”. Phải lấy Trí mà cảm hóa, mà khuất phục đối phương đặng “diễn biến hòa bình” thành công. Bất bạo động mà chuyển hóa được xã hội từ độc tài sang dân chủ. Họ, với bản chất tàn bạo đã từng hô hóan phải tiêu diệt giai cấp nọ, chủ nghĩa kia và sản sinh chính quyền từ họng súng. Nhưng chúng ta, chúng ta không nên “học tập” họ mà phồng má trợn mắt đáp trả: “Tiêu diệt Cộng sản”, “Đánh đổ đảng A, đảng B”. Hãy chiếm lấy nghị trường bằng Trí và lôi cuốn nhân dân bằng Đức. Cho nên tôi đồng ý với Hoàng Văn Hùng: “chúng ta bênh vực tất cả những người yếu thế bị đàn áp không có nghĩa là chúng ta đồng thuận tất cả những quan điểm của họ. Nền dân chủ bất trí thì đó là nền dân chủ rừng rú, tự nhiên chủ nghĩa, không thể đại diện cho lương tri”.

Hoàng Văn Hùng cũng thật là đĩnh đạc, đáng trân trọng khi tuyên bố: “Khi vào Hội NBDLVN, tôi hy vọng được cùng đội ngũ với những người chung quan điểm về tự do và dân chủ trên cơ sở Ngay thật và Tiến bộ”, “đã là tự do ngôn luận, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt. Chúng ta chỉ nên vạch mặt những kẻ chụp mũ thóa mạ vô căn cứ, hoặc tung tin đồn sai sự thật để mưu lợi riêng”.

Đúng vậy, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt ngay cả với những quan điểm không đồng thuận về phương thức đấu tranh, “chỉ nên vạch mặt những kẻ chụp mũ thóa mạ vô căn cứ, hoặc tung tin đồn sai sự thật để mưu lợi riêng”.

Đâu đó tồn tại bọn “dân chủ Chí Phèo” chuyên chụp mũ thóa mạ vô căn cứ. Họ không làm được gì nên hồn nhưng đứng chống nạnh chê bai, chửi bới loạn xạ: chửi chính trị sa lông, chửi người ngồi viết kiến nghị, chửi người đi biểu tình chống Cộng không vác cờ vàng, chửi Cộng sản phản tỉnh chỉ dám chê trách Đảng mà không thóa mạ Hồ Chí Minh … Họ làm cho một số người vì ghê sợ mà lảng xa, không muốn dính dáng gì đến hoạt động dân chủ nữa.

Liên Sơn một phần có cái lý của ông ta nhưng trong bài viết của Liên Sơn có một đoạn không cùng nhận thức với tôi. Đoạn ấy như sau:

“Hiện nay, ở Việt Nam có 20 tổ chức xã hội dân sự độc lập và có thể tăng lên trong thời gian sắp tới. Nhưng vấn đề là, các tổ chức đó hiện nay như thế nào?

Nói thẳng là dù các tổ chức ra đời (rất nhiều) nhưng rất yếu.Và thực sự chưa thu hút được người dân tham gia. Trong khi đó, các hoạt động phần nhiều mang tính lẻ tẻ thông qua các kiến nghị, thư ngỏ, bài viết và hầu như theo mùa vụ, sự kiện. Chưa kể tính chế tài thành viên gần như rất kém. Thành ra, tổ chức ra đời nhiều nhưng hầu hết đều thiếu tổ chức là vì vậy”.
Liên Sơn tỏ ra rất cách biệt khi đứng đâu đó mà dè bỉu:

“Ví như trong phiên tòa Bùi Hằng diễn ra ở Đồng Tháp, dù có đại diện của một số tổ chức xã hội dân sự nhưng phần nhiều cũng chỉ là sự tụ họp – hóng tin và ăn uống. Kể cả khi bị bắt vào đồn với những tấm ảnh tag qua mạng xã hội cũng cho thấy một vấn đề không nhỏ của các tổ chức hội đoàn độc lập. Đó là tính thiếu liên kết, thiếu kế hoạch, thiếu phương pháp, cách thức, nội dung đấu tranh trong một số thời điểm nhất định (vô tổ chức trong tổ chức). Nó khiến cho việc thành lập nhiều Hội đoàn Độc lập không cân xứng với sự kỳ vọng của những ai quan tâm đến quá trình đấu tranh tại Việt Nam”.

 

Không biết Liên Sơn có dám xuống Đồng Tháp không và nếu xuống thì liệu Liên Sơn sẽ làm được những gì hơn sự tụ họp – hóng tin, ăn uống …..?

Trước đây tôi từng rất khinh thị sự lau nhau đẻ non ra tổ chức. Trong trạng huống lực lượng chuyên chính vô sản rất hùng hậu và tinh nhuệ, tôi chủ trương hoạt động dân chủ phải “có tổ chức mà như là không”. Phải biết trường kỳ mai phục, chỉ bất ngờ vùng dậy khi mình đã có thế chẻ tre. Bởi vậy, dù là một trong những người dấn thân rất lâu năm, tôi chưa bao giờ xưng danh.

Tuy nhiên, trước thực trạng dưới bầu trời Nam ngột ngạt mà có đến hơn 20 tổ chức xã hội dân sự tua tủa mọc lên như nấm sau mưa thì hẳn không ai không thể không hoan hỉ chào mừng. Bức tranh toàn cành đang biểu hiện một nghịch lý thú vị: trong từng cá thể có thể có cái này cái kia là tổ-chức-mà-không, nhưng trong tổng thể rõ ràng là đang không-tổ-chức-mà-có.

Tất cả đều đang ngổn ngàng chưa định hình. Nhưng đang định hình.

Chưa thể đòi hỏi có tổ chức nào cho ra tổ chức chứ đừng nói tổ chức chặt chẽ. Tôi rất thích hình ảnh nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự nêu ra: chúng ta đang vừa chạy, vừa xếp hàng.

Một trong những nguyên nhân làm nổ ra cuộc cọ sát nẩy lửa dẫn đến nguy cơ tan vỡ của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam là chúng ta phi thực tế, chúng ta “mộng” quá. Có được nghiễm nhiên đàng hoàng đâu, có phương tiện, tiền bạc đâu mà nỡ bẻ họe nhau sao không đúng thủ tục này, điều lệ kia. Toàn những người tứ xứ tụ lại làm việc không công, không chế tài nào ràng buộc thì làm sao bắt bẻ nhau phải đúng khuôn phép được.

Cho nên tạm thời đành phải thừa nhận sự vô tổ chức trong tổ chức và mọi người trong tổ chức phải đề cao chữ nhẫn để nhường nhịn nhau.

Tôi ngạc nhiên rằng sao mới như vậy mà đã có người này, người kia tuyên bố ra khỏi Hội.

Dù đã có những biểu hiện không đúng, không tốt nhưng thực sự đã có gì tệ hại lắm đâu,.

Cũng như trong đội ngũ những người Cộng sản Việt Nam hay đội ngũ những nhà cách mạng dân chủ Ukraina, đội ngũ dân chủ Việt Nam vẫn từng tồn tại, từng chung sống những phần tử không như mong muốn, thậm chí từng có những người do tự huyễn hoặc, do đố kỵ, hoặc do bị các thế lực chống dân chủ hóa lừa gạt kích động mà bộc lộ bản tính xảo trá, ty tiện bằng những hành động không chỉ nhằm triệt hạ cá nhân mà phá hoại cả phong trào.

Một “nhà văn dân chủ” nọ do tỵ hiềm, ganh ghét đã từng nặn ra đủ chuyện để bôi bẩn một bạn già đồng hành, không chỉ vu khống bạn già kia trưng bằng cấp giả, ăn cắp tiền của anh em dân chủ để xây biệt thự, hủ hóa với vợ các nhà dân chủ đang bị tù đầy, tổ chức tiệc mừng một nhà dân chủ lão thành qua đời …, mà “nhà văn dân chủ” nọ còn công khai tố cáo ông ấy có máy photocopy dấu trong nhà để làm tài liệu tán phát …

Khi nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bị công an bố trí tay chân đấnh vỡ đầu thì có “nhà dân chủ” vận động một dân oan cùng mình hô hóan rằng chính TKTT đánh công an. Luật sư Cù Huy Hà Vũ lên tiếng bênh vực thì liền bị anh ta vu cho CHHV tằng tịu với nhà văn này vv …

Thực tế nó trần trụi, gồ ghề, nhớp nháp như vậy đấy, chua xót thì chua xót thật, ngán ngẩm thì ngán ngẩm thật, nhưng nỡ nào ta chối bỏ.

Vả chăng, cho đến khi đã thiết lập được nền dân chủ thì xã hội cũng đâu đã thực sự tốt đẹp. Lại nữa, làm gì có sự tách bạch giữa dân chủ đích thực với dân chủ sơ khai. Dân chủ đích thực chỉ là mộng, dân chủ sơ khai mới là thực.

Biết vậy để dẫu thế nào cũng không nên yếm thế như Tản Đà:

Nghĩ đời lắm lúc không bằng mộng

Tiếc mộng bao nhiêu lại ngán đời

 

Tản Đà là “người lớn” nhưng mang tâm hồn nghệ sỹ, chúng ta “trẻ con” nhưng phải có tư chất chính khách.

Mong sao đội ngũ ta dẫu chưa trong sạch vẫn sẽ rồi vững mạnh, dẫu còn xộc xệch vẫn cứ từng bước tiến lên.

Hà Nội 9 tháng 9 năm 2014

© Nguyễn Thanh Giang

© Đàn Chim Việt

6 Phản hồi cho “Dân chủ- mộng và thực”

  1. DâM TiêN says:

    Nơi một đám ruộng sình thối hôi tanh, mà có anh nào hăng say
    nhảy xuống…cho đồng lúa đơm bông — mà dek ra bông nào !

    Lỡ chuyến sang ngang, hỏng một đời trai, vẫn luẩn quẩn trong
    cái ruộng hoang hôi thúi ấy — mình mẩy dính tùm lum bùn nhơ
    phân …Bắc kỳ… đảng đảng đảng giết giết giết…

    Thì cứ đứng trong ruộng mà gào mà gào…muôn đời vẫn thế !
    ( Vậy mời…Tiên Ngu vui lòng đỡ tay, lôi cu Chúng Són ra mau !)

  2. PhuXe3Gac says:

    Nhờ ông Nguyễn Thanh Giang tí… chúng tôi không thèm chửi người/chủ thuyết cộng sản (chúng không đáng viết hoa) làm gì cho bẩn mồm.

    Chúng tôi (mà ông ví von/bóng gió là bọn dân chủ Chí phèo – ừ thì đã sao) chỉ tâm nguyện, và truyền lại cho con cháu chúng tôi là phải: đời đời nguyền rủa, lên án cái chủ thuyết bất minh này, tên đầu sỏ của nó và những người theo nó. Chấm hết và trân trọng.

  3. NHẠC CỦA DÂN VIỆT says:

    Kính thưa anh Nguyễn Thanh Gian(g) , tên trùng người , người trùng tên

    Hồi đảng ta làm Đấu Tố , anh Gian(g) bấy giờ đang ở đâu?

    Mấy chục năm trời tận tụy phục vụ cho cái đảng giết dân bán nước , anh Gian(g) chẳng lẽ nào không thấy HỐI HẬN sao?

    Hồi đất nước đi lên…Quá Độ , anh Gian(g) đang ở đâu?

    Mấy chục năm trời nhắm mắt làm ngơ nhìn đồng bào Cờ Vàng miền Nam bị mất nhà mất cửa , chết trong trại Học Tập , chết ở biển cả , anh Gian(g) vẫn tiếp tục ăn đồng lương , tiêu chuẩn công chức nhà nước của đảng cướp mà không thấy NHỤC hay sao?

    Hồi đất nước Đổi Mới… cách cướp giật , anh Gian(g) đang ở đâu?

    Mấy chục năm trời anh nhìn thấy Cờ Vàng gởi tiền về cứu đói cả dân tộc , Sài Gòn chịu ba phần tư ngân sách của cả nước , Đảng của anh nhờ vậy mà có tiền trả lương cho anh sống , anh không cám ơn câu nào , anh Gian(g) thật tình không cãm thấy mình KHỐN NẠN VONG ƠN bọn Cờ Vàng hay sao?

    Bọn Cờ Vàng , nhà cửa bị nát , con cái bị chết , tù tội gông cùng mười mấy năm , ấy vậy mà vẫn ca ngợi bọn phản tĩnh , sẳn sàng tha thứ những thằng LẦM ĐƯỜNG LẠC LỐI quay trở về với dân tộc

    Còn anh , đụng chút là anh xách mé , ngụy biện chưởi xỏ bọn Cờ Vàng- anh không thấy lòng anh TI TIỆN hay sao?

    Mà thôi , nhắc khéo anh tí xíu nhé , không có bọn …cờ Vàng , anh Gian(g) & cái đảng của anh…tiếp tục đói …bo bo cũ mì nhá !

    ( Ăn cháo đá bát vừa vừa thôi anh Gian(g) à ! )

    Chỉ có bọn Cờ Vàng & duy nhất bọn Cờ Vàng mới đủ khả năng lật đổ Cộng Sản!

    Dân chủ mà không dám ca ngợi & thừa nhận cờ Vàng- thừa nhận chính nghĩa Việt Nam Cộng Hòa là DÂN CHỦ CUỘI !

    Kính Chúc anh Gian(g) sống dai -nhục -láo như….Giáp để nhận ra điều này

    ( Nguyễn Trọng Dân nhờ đăng dùm )

  4. Minh says:

    Bản thân ông Giang cả đời cống hiến cho cái chế độ khốn nạn cộng phỉ ,
    ĂN LƯƠNG HƯU của rợ Hồ đang bán nước hại dân thì có cái tư cách gì
    mà chu tréo phê bình.

    Người ta chưởi là chưởi bọn biểu tình cầm cờ đỏ
    ( “VÔ TRI- VÔ NGHĨA- VÔ NHÂN”- trích Nguyễn Trọng Dân )
    chớ người ta không ai chưởi người biểu tình không cầm cờ Vàng

    Mà suy cho cùng , cầm cờ Vàng thì tràn trề danh dự , xấu hổ gì mà không dám cầm?

    Ông nói người ta không làm nên tích sự gì mà trên thực tế ,
    bọn không tích sự ấy , cái bọn mà ông cho là Chí Phèo ấy ,
    Đảng phỉ trả lương hưu của ông phải nuôi tới 900 thằng công an mạng
    để chống đở mệt mõi , chưa kể cố vấn của Trung Quốc sang để chỉ cách hacker.

    Bản thân của ông , đúc kết lại cuộc đời , thì cũng là một tên vô dụng đầy lầm lỡ ,
    hay ho gì mà láo thế !

    • Phạm Chính Thiên says:

      Thưa ,

      Nhờ đàn anh nhắc , tôi đọc lại những gì Nguyễn Thanh Giang viết mới giật mình. Tên Giang này đúng là một thằng Bắc Kỳ XHCN láo lếu miệng lưỡi không thể tin được.

  5. rùa đen says:

    Đâu đó tồn tại bọn “dân chủ Chí Phèo” chuyên chụp mũ thóa mạ vô căn cứ. Họ không làm được gì nên hồn nhưng đứng chống nạnh chê bai, chửi bới loạn xạ: chửi chính trị sa lông, chửi người ngồi viết kiến nghị, chửi người đi biểu tình chống Cộng không vác cờ vàng, chửi Cộng sản phản tỉnh chỉ dám chê trách Đảng mà không thóa mạ Hồ Chí Minh … Họ làm cho một số người vì ghê sợ mà lảng xa, không muốn dính dáng gì đến hoạt động dân chủ nữa.

    Nói khác với các ông thì là “chửi”, là “dân chủ Chí phèo” … Hãy tự đọc lại cái đoạn trên và có phải ông cũng đang “chửi” người khác không? Ông Giang cũng nên kiếm cái gương và tự soi & nhìn lại ông xem sao? Tôi nghĩ ông cũng giống một “chí phèo dân chủ ” theo cái nhìn của nhiều người khác (thí dụ như tôi) .

    Đúng là chuyện “ruồi bu” … Nửa thế kỷ trùm chăn, bị rận cắn , mà vẫn ôm cái chăn cũ, dơ dáy, đầy rận chí, & ngồi đó mò mẫm bắt rận … và “chê bai” những người đã chọn & đã có chăn mới thì dúng là “hết ý kiến” cho các bô lão xhcn.

    Xin hãy lo việc “bắt rận chí trong cái chăn cũ xì ” của ông Giang đi …
    Khỏi / không cần lo cho những người đã chọn chăn mới & đắp chăn sạch.
    Phê phán cũng như chọn lựa vẫn là quyền của ông cũng như của người khác. Nếu ông gọi người ta là “dân chủ Chí phèo” thì người ta cũng có thể nhìn ông như là “dân chủ CHÍ RẬN”

    Xin nhớ dùm , điều căn bản nhất trong một “xã hội dân chủ” là (ít nhất) người ta cũng được QUYỀN chọn cái chăn (khác kiểu, khác loại) để mà đắp.

    Hình như ông Giang còn chưa hiểu nghĩa của “dân chủ”… thì “phê phán & giảng dạy” về “dân chủ” cái mốc xì chi được đây???!!! No wonder, VN cứ “dậm chân” tại chỗ với tiến trình dân chủ hóa đát nước. => Dân tộc nào thì định mệnh đó!

    Chuyện của chính ông Giang + đồng bào quốc nội , ở trước mắt không lo.! ( hơn nửa thế kỷ ngồi mò bắt rận rồi … chưa mỏi tay & mỏi mắt sao?
    )
    Việc làm thầy đời/ thầy dùi phê phán hải ngoại + cờ vàng … thì coi bộ ông chưa phải là giới có thẩm quyền & không có “đủ sức” đâu !( họ đã chọn & đã có chăn sạch – không có chí rận – để đắp rồi => Dù cho họ có là loại “dân chủ Chí phèo” như ông gán ghép, thì loại “dân chủ CHÍ & RẬN” – như ông Giang- cũng không cần phải “lo” dùm và ông cũng chẳng có khả năng để mà “lo”!)

Leave a Reply to PhuXe3Gac