|

Ối Phượng yêu

Bà Nguyễn Thanh Phượng trong buổi ra mắt bộ sưu tầm mốt. Ảnh Internet

Bà Nguyễn Thanh Phượng trong buổi ra mắt bộ sưu tầm mốt. Ảnh Internet

Thực tình nhà cháu rất phục bác Nguyễn Bá Chổi. Thế nào mà bác ấy viết những năm mươi mốt tập “Phượng yêu” vẫn chưa hết chuyện. Nói thật, đọc “Phượng yêu” của bác Chổi cảm giác như bác ấy đã gom sẵn chữ nghĩa, khi cần là cứ thảy lên Dân Làm Báo ngay. Viết hay thế chứ lị. Chả bù cho nhà cháu, muốn viết về ái nữ của đồng chí Ếch mà bao nhiêu lần phải bỏ ngang con chữ.

Hôm qua, nhân lúc đang xem ti-vi ca ngợi 40 năm chiến thắng vĩ đại, oanh liệt, bất diệt và thất thiệt nhất trong lich sử “đảng ta”, bỗng dưng cháu nghĩ tới em Phượng. Sợ bác Chổi và quý độc giả hiểu lầm nhà cháu muốn cạnh tranh độc quyền “Phượng yêu” nên đành phải lái câu chuyện sang…con của em Phượng. Mà thực tình, hôm nay nhà cháu cũng xin phép viết theo “phong cách Nguyễn Bá Chổi” cho hợp với “phong thủy” của câu chuyện.

Thằng Anh-tạch-nét nó bẩu “Phượng yêu” của bác Chổi đã sinh em bé hồi năm con Quý tỵ (chết, ẩn tuổi nhà cháu). Tức là đồng chí Ếch có cháu ngoại. Cơ mà không rõ là cháu trai hay gái. Khiếp! nhiều khi chuyện nhà quan thời cờ sờ (cs) là cứ kín như bưng, làm như sợ dân đen biết được thì xấu mặt, to chuyện không bằng.

Nhưng cái chuyện gây hứng thú cho nhà cháu là ông con rể- bố của cháu ngoại – đồng chí Ếch đích thị người Mỹ gốc Việt. Đặc biệt hơn, ông con rể ấy lại là con trai của một cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa. Mà cái gì của VNCH cũng đều được “cờ sờ” gán cho cái mác “ngụy”, nghe đến sởn da gà. Thế là em Phượng đã nghiễm nhiên là con dâu nhà “ngụy”, mang quốc tịch “đế quốc Mỹ sài lang” – kẻ thù của dân tộc ta (hẳn hoi). Đấy, mấy tình tiết lâm ly kỳ thú này cộng với việc tối qua nhà cháu ngồi vểnh căp kính cận lên xem ti- vi “nhà đảng” ca ngợi chiến công lừng lẫy mới nảy sinh nỗi trăn trở về tình cảnh trớ trêu của …mẹ con em Phượng.

Thế nên, nhà cháu mới tò mò tự hỏi, không biết sau này đứa trẻ (con của em Phượng) sẽ nghĩ như thế nào khi ông ngoại nó luôn miệng chửi ông nội nó là “ngụy”, “tay sai bán nước”, chửi tổ quốc của nó là “kẻ thù”, là “đế quốc sài lang”?

Để chuẩn bị cho năm nay, ngay từ năm ngoái, đồng chí Ếch đã phê duyệt một loạt “Kế họạch tổ chức các họat động kỷ niệm 40 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975- 30/4/2015)”. Mà năm nay tròn 40 năm thì tổ chức to phải biết, có lẽ là to nhất từ trước tới giờ. Nhất là trong tình hình đạo đức “cắt mạng” đang bị suy thoái trầm trọng, các “thế lực thù địch” ra sức chống phá, làm mất uy tín của đảng vân vân và vân vân như đồng chí Lú vẫn mô tả khi được lên truyền hình. Tròn 40 năm phải tổ chức thật to, thật hoành tráng để cho bọn tư bản giãy chết mở mắt ra nhìn sự phồn thịnh của nước ta dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng. Phải bắn pháo hoa tóe nhòe để người dân trong nước tha hồ ngắm nghía, trầm trồ để quên đi cái nghèo, cái đói. Tóm lại, phải khơi dậy trong mọi tầng lớp nhân dân niềm tin yêu tuyệt đối vào đảng, không để cho “thế lực thù địch” xúi giục, kích động hay reo rắc tư tưởng dân chủ, nhân quyền là lòi đuôi độc tài ra ngay. Kỷ niệm tốn kém bao nhiêu có đảng …no và hầu bao của dân chịu, cứ thế mà làm.

Trở lại chuyện ông cháu nhà đồng chí Ếch. Có người đoán rằng, đồng chí Ếch sẽ kéo đứa cháu vào lòng, rỉ tai thì thầm rằng: “Ông nói dzậy chứ ko phải dzậy đâu …Ông diễn đấy con ạ…!

Có người lý giải: đồng chí Ếch đang thực hiện “hòa hợp hòa giải” theo định hướng của đảng.

Tóm lại, viết đến đây nhà cháu đã loạn hết đầu óc vì chuyện loằng ngoằng của gia đình đồng chí Ếch. Cháu ngọai đồng chí Ếch lớn lên với tâm thế của một người cộng sản, một công dân Mỹ, một thằng cháu của “ngụy” hay một gì gì đi nữa cũng thây kệ nó. Có điều chắc chắn rằng nó rất sung sướng, rất giầu có, một sự giầu có không bình thường.

Chấm dứt thắc mắc về hoàn cảnh trớ trêu nhà em Phượng, nhà cháu nghĩ thế này: bất cứ sự ăn mừng nào trên xác chết và nỗi đau của hàng triệu đồng bào đều là sự ăn mừng man rợ và đáng khinh bỉ nhất trong xã hội loài người. Chừng nào người cộng sản còn ăn mừng ngày ba mươi tháng tư năm bẩy nhăm, thì họ chưa thực sự xứng đáng với danh từ “con người” được. Và đồng chí Ếch cũng chả xứng đáng với cháu ngoại của đồng chí.

(Tác giả gửi đăng)

10 Phản hồi cho “Ối Phượng yêu”

  1. Trần Tưởng says:

    ” Thế nên, nhà cháu mới tò mò tự hỏi, không biết sau này đứa trẻ (con của em Phượng) sẽ nghĩ như thế nào khi ông ngoại nó luôn miệng chửi ông nội nó là “ngụy”, “tay sai bán nước”, chửi tổ quốc của nó là “kẻ thù”, là “đế quốc sài lang”?”.

    Ông ngoại là … ếch . Ông nội là … “sài lang ” . Cháu của họ chắc chắn phải là một loại …
    khủng nòng nọc có nanh và có vuốt . Đời ông ăn hại, đời bố đái nát, chắc chả còn hy vọng gì đến
    đời cháu !

  2. Tudo.com says:

    @Phạm Thanh Nghiên:
    “Trở lại chuyện ông cháu nhà đồng chí Ếch. Có người đoán rằng, đồng chí Ếch sẽ kéo đứa cháu vào lòng, rỉ tai thì thầm rằng: “Ông nói dzậy chứ ko phải dzậy đâu …Ông diễn đấy con ạ…!”

    Ố là la…lá la….lá là la…

    Cô Phạm Thanh Nghiên nầy học môn phái “phong thuỷ – hồi mã thương” gì mà độc quá dữ dzậy trời?

    Vừa bước lên võ đài, Cô vừa liếc vừa khen “đối thủ” Nguyễn Bá Chổi định “so găng” rồi bổng dưng tung một cú “rờ que” làm bác ba Ếch của tui trẹo quai hàm luôn! Như vậy chứng tỏ Cô thuộc thành phần “hèn với Lãnh Đạo – ác với Đảng” đó nha.

    Thiệt, tui p..u..ồ..n hết sức ! Không biết sau cú móc nầy, ông ngoại Ếch đến khi nào mới có thể….diễn tiếp?

    Nhưng thôi, mặc dù Cô có “lỡ tay”, khán giả vẫn vổ tay rần rầnn…rầm rầmm sau cú…móc đẹp!

    Riêng đứa cháu Ngoại thì có tin đồn. . .Thất thiệt nhưng thiết Thật nói rằng:

    “Ông Ngoại ơi, ông Nội con là “nguỵ”, ông Ngoại là “việt cộng”, còn con là “đế quốc mỹ”, thế khi nấu chè đặt tên cháu, ông chọn: Nguyễn Đế Quốc Mỹ Nguỵ Việt Cộng, Nguyễn Đế Quốc Việt Cộng Nguỵ Mỹ hay Nguyễn Đế Quốc Nguỵ Việt Mỹ Cộng?

    Ông Ngoại thở…dà..ì..ì..ì…,thôi cháu ơi, ông…mệt…với mấy cái tên đó lắm rồi! Nhưng ông phải họp bàn với Đảng và Nội các xem tên nào “lẹp” hơn, vì dù sao cháu cũng thuộc diện. . . . .con lai 3D.”

  3. Adam Nguyễn says:

    Nghe như tác giã ,PT Nghiêm muốn sánh tài viểt vói “bác chổi” (n.b, chổi ?).
    Tôi không đọc “chổi” nhưng nếu vì “phượng yêu” mà bác viết dài viết dai đẻ đã kích ,chê bai.,mĩa mai .ghen tức …vì có pa pa là đồng chí x. uy quyền một nước “vn anh hùng “thuộc phe thắng cuộc mà cho con lấy NGJY thì thật là “chổi cùn”.
    nguyễn thanh nghiêm cũng ,nếu học theo bác ,thì cũng nên lấy chổi quét đí hay cho ĐCV tha đi qua biễn Đông mà thã cho chìm đi !
    Láy ngụy thì có chi làm lớn chuyện ,Biết báo con gái con trai lấy vọ lấy chông là ngụy ,là cộng sản ,là … Tinh yêu mà sao lý giãi .Trong lich sữ cúng có chuyên Trọng Thủy /Mỵ Nương . Trong chiến tranh Nhật /Trung cũng có những mối tình Nhật Trung rất cảm động ,đầy bi kich tính . Trong văn chương Pháp .Romeo và Juliet. TÌNH YÊU không có trong HẬN THÙ.vượt ra và vượt cao hơn hận thù…
    Vã lại chuyên ai làm nấy chịu trách nhiệm ,Sao vì cha lại “đì” con ?
    (Ngụy thế hệ này đã thành công dân Mỹ. Có thể coi công dân Mỹ lấy vợ VN hay con gái VN lấy Mỹ….con trai ca sĩ thanh tuyền .sq Mỹ (góc Việt)cũng lấy vọ vn vậy ) và con trai của VVL lấy vợ là (nghe nói) con gái ĐM? Có chi làm lớn chuyện ?)
    PTN quã thật ,như cái tên ,”nghiêm” quá (!) {không “thanh” chú nào)
    Còn đưa “chỏi” ra làm dáng .rồi mới QUÉT !
    (quét sạch “rác” bắc kộng phải hay hơn không ?)
    (A.N.)

  4. danngu says:

    Nhòm mặt sao thấy giống gái bờ kè ở thị nghè quá nhờ vậy mới quơ được thằng việt kiều thiến heo con của thằng nguỵ ba

  5. Luke Nguyen says:

    Đúng quá, quên đi cái đói rách: Phải bắn pháo hoa tóe nhòe để người dân trong nước tha hồ ngắm nghía, trầm trồ để quên đi cái nghèo, cái đói.

  6. Kevin To says:

    ĂN MỪNG

    Trích:

    “Chấm dứt thắc mắc về hoàn cảnh trớ trêu nhà em Phượng, nhà cháu nghĩ thế này: bất cứ sự ăn mừng nào trên xác chết và nỗi đau của hàng triệu đồng bào đều là sự ăn mừng man rợ và đáng khinh bỉ nhất trong xã hội loài người. Chừng nào người cộng sản còn ăn mừng ngày ba mươi tháng tư năm bẩy nhăm, thì họ chưa thực sự xứng đáng với danh từ “con người” được. Và đồng chí Ếch cũng chả xứng đáng với cháu ngoại của đồng chí.”

    Kevin To, USA.

  7. TỘI NGHIỆP

    Dân ta tội nghiệp làm sao
    Biết gì đâu biết thế nào đúng sai
    Cứ nghe mãi miết theo đài
    Cả non thế kỷ xạc xài ôi chao
    Đúng là lịch sử lao đao
    Trăm năm định mệnh lẽ nào thế a
    Dẫu chi người cũng một nhà
    Đành tâm sao lại si ngoa đủ điều
    Ăn xôi cố đấm nói liều
    Thương gì dân bởi mỹ miều ngoa ngôn

    TIẾNG NGÀN
    (23/4/15)

  8. Bà Ba says:

    Thị Nở, giống gì sao không nói rõ? Giống con …ăn cám hay giống tú bà Nguyễn Du tả?

  9. Ngụy Thủ Tướng says:

    Sau 30-4-1975 bao chàng bộ đội hay công an nào mà yêu con nhà ngụy thì đều bị kiểm điểm hoặc nặng thì cho về vườn, thế mà Phương Yêu con của thủ tướng Dũng lại dám yêu và lấy con nhà ngụy rặt nòi mới khổ. Thật là bất công cho các công an, bộ đội bị kiểm điểm hay bị loại khỏi ngành vì dám yêu con ngụy. Ngay trong khu tôi ở có chàng công an người bắc kỳ bảy nhăm (1975), yêu cô gái người công giáo bắc kỳ lăm tư (1954); chuyện vỡ lở và anh chàng này bị khiển trách nặng nề…Quá tức tối, anh chàng công an này đã phản ứng mạnh ngay tại trụ sở công an tố cáo cấp trên chèn ép cấp dưới và tố cáo những sai trái của cấp trên liên quan đến tham nhũng. Kết quả anh ta bị về hưu non không ăn lương, còn cấp trên bị xuống chức làm thư ký phường, mất hết quyền hành…Bị đuổi khỏi ngành, anh công an đã cưới người con gái bán gạo, ngày ngày hai vợ chồng đèo gạo trên chiếc xe đạp cũ rích, và một ngày người vợ có thai, họ vẫn bên nhau bán gạo thật là hạnh phúc trong nước mắt lầm than…Còn thủ tướng thì dù cho con gái lấy ngụy vẫn ung dung giữ ghế, lại còn giữ chặt hơn bởi thế Đảng, lực Đô (Mỹ Ngụy) bao che đêm ngày…Giờ thì con gái vào quốc tịch đế quốc thủ tướng có lẽ tính đường cho hươu (hưu) chạy qua bên Mỹ chăng?

  10. Thị Nở says:

    Tăng cô Phượng yêu 2 câu thơ của cụ Nguyễn Du:

    “Thoắt trông lờn lợt (nhờn nhợt) màu da
    Ăn gì cao lớn đẫy đà làm sao?”

    Mẹ kiếp, nó nuôi bằng cám gì mà sao giống thế?

Leave a Reply to Bà Ba