|

Không nên luyến tiếc một người như ông Dũng

hoa

Đại Hội XII đang diễn ra.

Theo cách làm xưa nay, người ta có thể biết chắc, rằng trong suốt thời gian Đại Hội, mọi tiết lộ tin tức đều bị nghiêm cấm. Từ đấy, có thể suy ra rằng, điện thoại cuả các đại biểu sẽ được thu lại trước khi bước vào phòng họp, trong suốt thời gian Đại hội, đại biểu sẽ ăn nghỉ tại các hotel dành riêng, nghĩa là các phòng nghỉ đã được chuẩn bị trước để “bảo đảm an toàn tuyệt đối cho đại biểu”, và các đại biểu sẽ được “săn sóc” cẩn thận suốt 24/24.

Mọi con đường thông tin từ trong Đại hội ra ngoài sẽ được kiểm soát bằng những biện pháp và phương tiện đặc biệt.
Cũng dễ thấy rằng mọi thông tin từ bên ngoài sẽ không thể lọt vào trong Đại hội.

Tuy vậy, những con người dõi theo bóng Đất nước, vẫn cứ ngóng vọng từ bên ngoài, chờ đợi một cái gì đấy, đột ngột vỡ oà ra như một phép mầu.

Dẫu cho ước vọng đổi mới có nung nấu lòng những người con Việt, từ những học giả trí thức bạc đầu, đến những đứa trẻ bán vé số lang thang trên khắp các vỉa hè. Từ những Doanh nhân trước khi quyết định mua gì bán gì phải biết tìm cách mua ai bán ai. Trước khi nuôi quân, lợi nhuận phải dùng để nuôi Quan. Nền kinh tế trở thành hệ thống chuyển hoá tài nguyên quốc gia thành tài sản riêng của bộ máy cai trị. Từ những người nông dân bơ vơ vì mất ruộng, khi đất đai do tổ tiên bao đời khai phá, bây giờ thành tài sản thuộc sở hữu nhà nước. Kẻ thù truyền kiếp của dân tộc đang có mặt ở mọi nơi trên đất liền, dựng thành phố, làm sân bay trên các đảo của cha ông…

Sẽ không có gì thay đổi cả. Làm thế nào để chọn ra được những con người vừa có Trí tuệ để nhận diện đúng Đạo trời. Đạo trời ở đâu, Thế giới Loài người đang đi về đâu, nhất định đi về đâu. Lại vưà phải Trong sạch. Sạch trong đạo đức nhân cách, nhưng sạch cả trên quần áo và trên hai bàn tay. Tất cả những người có thể có tên trong danh sách, trước hết đều là đảng viên, và để có tên trong danh sách TW ủy viên, dứt khóat phải là đảng viên đã qua nhiều chức vụ.

Luật Phòng chống tham nhũng định nghĩa:“Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi”.

Và Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói “người ta ăn của dân không chưà một chỗ nào”. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì kêu “Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con sâu lắm!”. Ông GS. Hoàng Chí Bảo, Ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương, cũng nói rất đúng rằng “Giờ có cả tham nhũng trong chính sách, tham nhũng trong chính trị chứ không chỉ có tham nhũng trong kinh tế. Tham nhũng giờ không phải là tham nhũng vặt mà là tham nhũng lớn, không chỉ tham nhũng cá biệt mà còn thành cả hệ thống.

Cứ theo như thế mà suy, thì không có ai trong danh sách đề cử vào TW mà vẫn còn trong sạch, dù có thể có người chưa hoàn toàn mất nhân cách, nhưng hai bàn tay thì không thể .

Còn về mặt tư tưởng, có thể có được một nhân vật nào từ TW hay Bộ Chính trị không trung thành với chủ nghĩa Mác không?

Tất cả các cán bộ đảng viên, trước khi đề bạt, đều phải qua đào tạo chính trị một cách có hệ thống qua trường Đảng các cấp. Cán bộ từ Trung cấp phải có bằng cao cấp Chính trị, tức là cao cấp lý luận chủ nghĩa Mác- Lênin. Trong sinh hoạt đảng từ thấp đến cao luôn có sự cọ sát về lập trường tư tưởng. Lập trường vừa là điều kiện vừa là bàn đạp để thăng tiến. Mặt khác, sức ép lập trường cấm cán bộ đảng viên có tư duy phê phán, tạo ra một ý thức lẩn tránh, xa lánh những thông tin khác hoặc trái với thông tin chính thống, được chọn lọc, có định hướng của đảng, và phân cấp cho từng cấp cán bộ. Thông tin đầy đủ, nguyên vẹn, chỉ có cấp cao nhất là Ban Bí thư mới được tiếp cận.

Cho nên, dẫu có thể có những cái đầu thông minh, thậm chí rất thông minh, nhưng không thể nói được gì về sự sáng suốt. Hoàn toàn có thể hiểu được. Một là, suốt quá trình hình thành nhận thức từ khi học mẫu giáo, lớn lên trong một môi trường mà mọi kiến thức, mọi thông tin đều được sàng lọc, định hướng, niềm tin hình thành trong họ như một sự hiển nhiên. Đơn giản là họ không có, không biết tới cái khác, hoặc nếu có cũng bi gọi là phản động, Thứ hai, nếu là một cái đầu thật thông minh, thì sẽ dễ biết rằng chẳng có gì có lãi bằng đầu cơ lập trường. Trong khi xung quanh chỉ có những cái đầu cuồng tín, một cái đầu biết xưng tụng lập trường bằng lý luận, uyên bác sẽ chiếm giữ thế thượng phong.
Có thể có một xác suất thứ ba là có một cái đầu siêu thông thái, một trí lực siêu phàm, âm thầm đi qua tất cả các thử thách, lọt qua tất cả các mắt sàng, qua mắt được hệ thống, đến được đỉnh quyền lực. Để làm được việc mà Gorbachốp từng làm thì phải thực sự trung thành với Đảng để lên được Tổng Bí thư, và phải đủ tài thao lược và can đảm phi thường để có thể giải tán được đảng. Nhìn những gương mặt trên sân khấu hiện tại, chắc không có ai như vậy.

Đừng có ảo tưởng với Nguyễn Tấn Dũng. Ông này không có phẩm chất cuả người làm cách mạng, vì cách mạng đòi hỏi dấn thân, hy sinh. Ông này có sẽ hy sinh không?

Ông muốn tố cáo Đảng cuả ông, tố cáo Bộ Chính trị khi bị quy trách nhiệm đổ vỡ Vinashin, ông nói rằng “tôi nhận trách nhiệm chính trị, với tư cách Thủ tướng chính phủ và uỷ viên Bộ chính trị, nhưng tôi không có quyết định nào sai”. Về việc cho Trung Quốc khai thác Bôxít, tổ chức các siêu Tập đoàn kinh tế nhà nước nhằm định hướng XHCN chỉ là Ông thực hiện các quyết định của Bộ Chính trị. Về việc kiện Trung Quốc, Ông nói “Chính phủ đã sẵn sàng, nhưng khi nào kiện thì chờ Bộ Chính trị quyết định.” Ông làm ra vẻ chống Trung Quốc khi nói “không đổi chủ quyền Quốc gia lấy tình hữu nghị lệ thuộc viển vông”. Nhưng khi dân xuống đường th ông làm ngơ để cảnh sát bắt bớ, đánh đập. Ông cũng là người duy nhất trong các lãnh đạo đảng dám tuyên bố “Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này”. Nhưng ông cũng là người tuyên bố “Dứt khoát không để có báo chí tư nhân và tổ chức chính trị đối lập”. Tất cả những người hoạt động ủng hộ dân chủ đều do ông, hoặc cấp dưới ông bắt giam, và xử tù.

Khi bị áp lực nghi ngờ lòng trung thành với đảng, có thể làm ông mất ghế, ông viết thư cho Tổng bí thư thề thốt khẩn thiết rằng “Cha tôi, chú ruột tôi, hai cậu và cha vợ tôi đã hy sinh, đều là liệt sĩ trong kháng chiến chống Mỹ, bản thân tôi đã bốn lần bị thương trong chiến đấu, trong người còn hơn 10 mảnh đạn của Mỹ. Tôi không thể nào phản bội mục tiêu, con đường mình đã chọn, đã gắn bó với nó bằng cả máu xương, và đã hết lòng hết sức thực hiện gần hết cuộc đời.”
Và để chứng minh lòng trung thành với tình hữu nghị không suy chuyển của ông với Trung Quốc, và để trải lòng với Bộ Chính trị , ngày 30/4, ông đã tự phản bội lại mình, khi lớn tiếng …” Đế quốc Mỹ đã ngang nhiên áp đặt chế độ thực dân kiểu mới, biến miền Nam Việt Nam thành căn cứ quân sự của Mỹ, đàn áp tàn bạo Cách mạng miền Nam và tiến hành chiến tranh phá hoại khốc liệt ở miền Bắc. Chúng đã gây ra biết bao tội ác dã man, biết bao đau thương, mất mát đối với đồng bào ta, đất nước ta.”Đối với một người làm chính trị, không có tệ hơn, hèn hơn thế.

Chưa kể chuyện ông không thể biện bạch cho việc có cố ý hay không sắp đặt cho con gái, con trai trưởng cuả ông vào những chỗ mà thiên hạ biết rõ là chỉ để kiếm tiền, bắt thằng út làm chính trị qúa lộ liễu, chỉ riêng việc ông tráo trở và phản bội lòng tin cũng có thể dám chắc rằng, dù ông ngồi được trên vị trí Tổng bí thư, người được hưởng lợi đầu tiên sẽ chỉ là gia đình ông, đàn em bộ xậu cuả ông. Nếu có gì tự do hơn thì đó là xã hội đen. Chắc chắn không có cải cách dân chủ nào cả. Không nên tiếc một con người như vậy.

Còn ông Trọng. Dù sự thật là không có bằng chứng để suy diễn buộc tội tham nhũng cho ông, nhưng những bằng chứng để chứng minh tính bảo thủ, kiên trì chủ nghĩa Mác, không đổi mới Chính trị, không thay đổi chế độ, chỉ có Thị trường XHCN, chỉ có Dân chủ XHCN…thì không thiếu.

Ông có thể sạch quần áo, sạch ở hai bàn tay, nhưng đức tin cuả ông là một sự cuồng tín mê muội. Ông không còn đủ minh mẫn để nhận ra con đường duy nhất tới tiến bộ mà Thế giới đang đi, là con đường tự nhiên, không phải là phát minh của cá nhân dù vĩ đại nào, không bị cưỡng bức bằng bất cứ một ý chí chủ quan nào. Ông phải hiểu rằng Mác chỉ là một hiện tượng. Mọi hiện tượng đều có tính lịch sử, tức là sinh ra từ một hoàn cảnh nhất định và mất dần khi hoàn cảnh thay đổi. Biện chứng lịch sử nói rằng, mọi nhân tố sẽ trở thành vật cản khi nó không còn phù hợp quy luật. Ông đã trở thành lực cản tiến bộ của nhân dân Việt Nam. Sự minh mẫn nếu vẫn còn nơi ông sẽ khuyên ông nên đứng tránh trên lề đường.

Không có người trong Đảng để bầu chọn. Người ngoài đảng chỉ có thể đứng nhìn. Những người kiếm được tiền bằng cơ hội thì hối hả hưởng thụ. Những người đói khát thì chúi mặt xuống đất hoặc ngơ ngác lần hồi. Những người không còn gì bán được cho người trong nước thì tìm đường bán cho người nước ngoài. Hết đi ở cho người trong nước thì tìm cách đi ở cho người Đài Loan, Hồng Kông, Hàn Quốc…

Đại hội Đảng Cộng sản rồi cũng sẽ kết thúc. Vận mệnh đất nước vài ngày nữa cũng sẽ lại như cũ, tiếp tục Bỏ qua Dân chủ, tiến thẳng lên Chủ nghĩa xã hội.!

Cụ Rùa Hồ Gươm đã mất. Dù Cụ có là gì đi nữa, thì rồi chuyện Cụ cũng sẽ lắng xuống, lãng dần đi, và quanh Hồ gươm sẽ không mấy “ai bàn chuyện vua Lê” nữa.

Và những vai hề lại tiếp tục tự diễn trò, tự bán vé , rồi tự ngồi xem.

22/01/2016

© Bùi Quang Vơm

© Đàn Chim Việt

11 Phản hồi cho “Không nên luyến tiếc một người như ông Dũng”

  1. noileo says:

    “Vậy mà Những năm tháng qua: Biên giới phía bắc bị mất đất ( mất cả mũi Tam quan), biển đảo bị lấn mất thì ông Nguyễn phú Trọng đã nói gì?”

    “Ông TRọng” đã nói gì thì có ai phản đối không? “Ông Dũng” có phản đối không?

    “Ông Dũng” không phản đối vì “Ông Trọng” đã nói thay, nói dùm cho “Ông Dũng”, thế thôi,

    Cá mè một lứa, một lứa cá Hồ chí Minh chuyên nghề rước giặc tàu vào Việt nam, trở nên bọn cộng sản Mao-ít tại Việt nam, dựa vào giặc tàu mà cướp chính quyền Việt nam, mà giành quyền cai trị Việt nam, mà áp đặt cái “tổ quốc xã hội chủ nghĩa” tội ác lên Việt nam, mở đường cho giặc Tàu nhà Mao mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới.

    Không có giặc tàu, không bao giờ có cái đảng cộng sản Lao động Tàu đẻ, không bao giờ có cái Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa bìm bịp, không bao giờ người Việt nam phải ghi vào sổ sách, đã từng có một “chủ tịch nước” xuất thân là một tên sát nhân giết người hàng loạt, không bao giờ Việt nam bị đặt dưới ách cai trị cộng sản Hò chí Minh phản quốc bán nước tàn hại dân tộc

    Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Hồ chí Minh, bọn cộng sản Lao động tàu đẻ chỉ một lứa phản quốc bán nước thôi, có khác gì nhau

  2. Vũ duy Giang says:

    Tác giả bài viết phân tích ngắn gọn,và chính xác về Trọng lú,và 3 X(còn được gọi là Ba Xạo,hay Ba Xực,vì”ăn của dân,không chừa một chỗ nào” theo bà Phó Doan!), mà người dân cũng khó được trực tiếp lựa chọn giữa 2 bệnh”dịch hạch”(la peste) và”thổ tả”(le choléra). Bây giờ ngoài Trọng lú,lại có thêm tướng Côn an Trần”đại cục”làm CT,và Thủ lợn(trông mặt,mà bắt hình dong!) N.X.Phúc,cũng là”tứ Hẩu… Xực” không kém Ba Xực đâu!

    Thật là:”Tránh vỏ dưa,lại trượt vỏ dừa!”, và như nhại bài “Người tình già”:

    “Quên về đi,có gì đổi mới đâu mà đợi
    Chẳng có Minh chủ nào mà thờ”

  3. Nguyễn Kim Nên says:

    Thật ra thì cái tin chính thức mà người ta đọc được đó lại ra được phát ra từ các cửa miệng của những nhân vật …vô danh, dù là các nhân vật đó có mang hàm tướng, hàm phó chủ nhiệm, Hahah!

    Dù sao thì nếu cái thằng phản quốc công khai như Trọng mà tiếp tục làm đảng trưởng thì cái đảng CSVN này đã đến thời mạt vận rồi .Nhưng nếu Ba Dũng vượt qua được cơn bão táp này để trở thành thủ lĩnh thì Dũng chỉ có 1 con đường để tồn tại . Đó là tiến hành cải cách triệt để . Dân chủ hóa chế độ trong chừng mực, tăng cường pháp luật, tăng cường cải cách kinh tế, cải thiện đời sống nhân dân, cứng rắn với Tàu cộng . Chỉ có làm vậy thì Dũng mới tồn tại được . Nhưng tất cả hãy còn trong những dấu hỏi .

  4. Nguyễn Kim Nên says:

    Hôm nay đã có tin chính thức Trọng sẽ ở lại làm tổng bí để kế thừa truyền thống phản quốc của đảng CSVN . Cũng chẳng có gì lạ. Cái đảng phản quốc thì chúng bầu cái thằng rắp tâm phản quốc nhất lên làm đảng trưởng . Đa số chúng nó là 1 đám phản quốc .

    Tên trùm phản quốc không làm đảng trưởng thì tên trùm tham những sẽ làm . Đảng CSVN chỉ có 2 con đường: 1 là làm đảng phản quốc, 2 là làm đảng tham nhũng , Thật là đảng CSVN quang vinh .

  5. Hoàng Minh Hòa says:

    Đọc đến chỗ Nguyễn Tấn Dũng bị thất sũng, ai cũng buông câu thở dài ngao ngán cho chính trường Việt nam. Nhìn qua, nhìn lại trong tình hình hiện nay không ai ngoài ông ấy có thể cáng đáng việc quốc gia, vậy mà ông ta vẫn bị người ta gạt ra không thương tiếc. Vậy ai có thể thay thế ông ta? Nguyễn Phú Trọng ư? Dân ta có một truyền thống cực kì quý báu đó là truyền thống yêu nước, đặc biệt truyền thống đó cao hơn bao giờ hết khi tổ quốc bị xâm lăng. Vậy mà Những năm tháng qua: Biên giới phía bắc bị mất đất ( mất cả mũi Tam quan), biển đảo bị lấn mất thì ông Nguyễn phú Trọng đã nói gì? tàu cá ta bị giặc đâm chìm ngay trong hải phận của ta, ông ta có hành động gì? Cuộc cải cách kinh tế của đất nước thì ông ta góp sức gì? Hay cứ khư khư ôm cái giấc mộng CNXH mà rêu rao: Không biết thế kỉ nào mới xây dựng được. Hãy dẹp bỏ tất cả, thành lập ngay diễn đàn tranh cử để tìm người đủ đức tài ra gánh vác việc giang sơn thì may lắm!

    • noileo says:

      “Dân ta có một truyền thống cực kì quý báu đó là truyền thống yêu nước, đặc biệt truyền thống đó cao hơn bao giờ hết khi tổ quốc bị xâm lăng.

      Nhưng rước giặc tàu vào Việt nam, dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu, đội lốt “dân tộc”, lợi dụng truyền thống yêu nước của người Việt nam mà làm chuyện “kháng chiến giành độc lập” bìm bịp, thực chất là dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu mà cướp chính quyền Việt nam, giành quyền cai trị Việt nam, áp đặt cái “tổ quốc xã hội chủ nghĩa” tội ác lên đất nước dân tộc Việt nam, là những điều mà Hồ chí Minh và bọn cộng sản Lao động Tàu đẻ đã làm từ những năm 1950, thì đó là phản quốc bán nước, không phải là yêu nứoc, càng không phải là “chống xâm lăng”, vì, rõ ràng, đó chỉ là Hồ chí Minh và bọn cộng sản Lao động Tàu đẻ đón giặc Tàu xâm lăng vào Việt Nam, tiếp tay giặc tàu nhà Mao mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới, xô đẩy đất nước vào tăm tối, vào thảm cảnh ngày nay.

      Nếu như cách đây mấy chục năm, vào những năm 50, mà nói hành động đi theo giặc Việt cộng Hồ chí Minh rước giặc tàu vào Việt nam cướp chính quyền VN là “yêu nước, chống xâm lăng” thì còn có thể tạm gọi là bị Việt cộng Hồ chí Minh lừa dối, nên đã nói nhảm,

      nhưng ngày nay, đã có biết bao sự thật đựoc bạch hóa, mà còn lảm nhảm gọi hành động phản quốc của Hồ chí Minh và bọn cộng sản Lao động Tàu đẻ [rước giặc tàu vào Việt nam cướp chính quyền Việt nam, mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới] là “yêu nước & chống xâm lăng”, thì không thể nói là bị lừa dối, mà chỉ có thể gọi là đồng lõa với cộng sản phản quốc, bán nước cho giặc tàu

  6. NON NGÀN says:

    VẤN ĐỀ CÁ NHÂN VÀ HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ

    Hệ thống chính trị là hệ thống cầm quyền trong một nước. Thời xa xưa hệ thống cầm quyền đó do nhà vua quân chủ đứng đầu, tức người nào thắng được mọi địch thủ khác nhau của mình và lên làm vua duy nhất, cha truyền con nối.

    Ngày nên trong thời hiện đại, phần lớn các nước trên thế giới theo thể chế chính trị dân chủ tự do, hệ thống chính trị là những cá nhân được dân bầu lên cầm quyền chung, theo nhiệm kỳ cụ thể, đó là các chế độ Tổng thống chế hay Thủ tướng chế trong chế độ đại nghị. Các chính đảng hay đảng chính trị có quyền vận động đưa người của mình ra nắm hệ thống chính quyền, nhưng đó là sự vận động, tranh cử để dân bầu, không phải ép dân bầu. Đó là các thể chế đa đảng và cũng chỉ nhằm để bầu cử.

    Riêng trong các chế độ cộng sản mác xít được gọi là thể chế xã hội chủ nghĩa, chỉ có một đảng duy nhất là đảng CS mác xít, hệ thống của đảng cũng là hệ thống cầm quyền duy nhất, người của đảng được đảng chọn sẳn hay bầu cử trong nội bộ đảng rồi đưa ra dân bầu cốt để nhằm hợp pháp hóa, công khai hóa.

    Đó là ý nghĩa của mối liên hệ giữa cá nhân và hệ thống chính trị. Sở dĩ các cá nhân trong hệ thống chính trị nhà nước ở các thể chế không cộng sản mác xít, vì các đất nước đó không theo học thuyết chính trị nào đặc biệt, không phụ thuộc vào ý thức hệ tiên chế nào.

    Trái lại ở những nước cộng sản mác xít, đảng được coi là đảng tiên phong của giai cấp công nhân, để làm cách mạng vô sản thế giới theo lý thuyết của Mác đề ra. Tuy nhiên niềm tin đó thì chỉ có một số người đảng viên cộng sản mới có, bởi không chắc toàn thể đều có, cũng không phải toàn dân đều tin như vậy. Bởi điều gì Mác nói chỉ do Mác tin đó là đúng, những người cộng sản tin là đúng, còn Mác nói đúng hay không, khách quan hay không lại là chuyện khác. Như vậy sự khác nhau giữa đa đảng chính trị phi mác xít và độc đảng chính trị mác xít chỉ là như thế.

    Tuy nhiên không ai dám chắc cá nhân nào trên đời này là hoàn chỉnh mọi mặt hơn mọi cá nhân khác, cũng như có tài năng hơn các cá nhân khác. Đó là lý do tại sao trong chế độ tự do dân chủ phi mác xít, cần phải có hệ thống bầu cử công bằng, công khai để chọn người lãnh đạo đất nước. Trái lại ở những nước cộng sản mác xít, chỉ có niềm tin là đủ, nên chỉ những người trong đảng mới được đảng bầu và phải được nhân dân thừa nhận, đó chỉ là niềm tin nội bộ và toàn dân cũng phải bắt buộc chỉ tin vào chính niềm tin nội bộ đó.

    Có nghĩa hoặc xã hội chỉ tin vào tính cách khách quan thực tế, hoặc xã hội bị buộc tin vào một niềm tin nào đó có sẳn, đó là sự khác nhau giữa hệ thống chính trị mác xít và hệ thống chính trị phi mác xít, đó cũng là sự khác nhau giữa yếu tố cá nhân con người thuộc về hai loại hệ thống chính trị kiểu đó như đã nói.

    ĐẠI NGÀN
    (23/01/16)

  7. triết lý gia 0001 says:

    …..Trời đất ơi………Những ai còn luyến tiếc Dũng-xà-mâu? Cứ yên chí lớn…..vì những người theo việt-cộng Dũng-xà-mâu,là những loại tham nhũng giàu xụ,muốn giàu thêm…hay tham nhũng đang nợ nần muốn phe Dũng-xà-mâu để đáo nợ,xù nợ,giờ bọn ăn có này,đã trở mặt,theo kiểu gió chiều nào theo chiều đó rồi,họ theo Dũng-xà-mâu vì miếng ăn chứ ai ai cũng biết Dũng-xà-mâu vừa dốt lại vừa ngu,nhưng khoái phòng bì tiền đô…..Họ trở cờ theo phe khác cũng đúng thôi______Còn những ai mộng mị cho là Dũng-xà-mâu khoái tây phương khoái dân chủ,khoái đổi mới….(theo kiểu ba sạo..)…..Thì yên chí lớn,vì đệ tử Dũng-xà-mâu là phó thủ tướng Nguyễn-xuân-Phúc sẽ lên làm thủ-tướng thế Dũng-xà-mâu____NGuyễn-xuân-Phúc xảo trá hơn Dũng-xà-mâu nhiều….tráo trở hơn,tham nhũng tham ô khéo léo hơn,và tương lai còn ăn tham hơn cả Dũng-xà-mâu,Nguyễn-xuân-Phúc khoái tây phương vô cùng vì nghe đồn có cả nhà cho con cái du-học ở Mỹ……Theo tây phương kiểu mượn tiền về tham nhũng rồi dân đen trả,bán nước cầu vinh cho tàu-cộng thì Nguyễn-xuân-Phúc còn tráo trở xảo trá gấp trăm lần Dũng-xà-mâu…..Theo tây phương kiểu xảo-trá dù đang bán nước cho tàu-cộng thì Nguyễn-Xuân-Phúc 10 lần hơn Dũng-xà-mâu nhiều,Dũng-xà-mâu ra đi nhưng đệ tử Dũng-xà-mâu vẫn còn đó….Thiếu gì tụi trí trá…..Vũ-Đức-Đam người của Dũng-xà-mâu mới vừa nhậm chức phó-thủ-tướng là ký 1400 tỉ đồng cho một tỉnh phía bắc xây tượng đài dù tỉnh đó thuộc diện nghèo đói…..1400 tỉ đồng ai ai cũng biết phe Dũng-xà-mâu ăn đút lót cũng phải trên 60%……Tóm lại Dũng-xà-mâu ra đi thì đám đệ tử Dũng-xà-mâu thế chổ,còn tây phương kiểu xảo-trá hơn Dũng-xà-mâu nhiều và tham nhũng bội phần Dũng-xà-mâu……Phe nào thắng thì dân đen cũng điều thua,Việt-cộng còn đó,thì dù là Việt-cộng Trọng-lú,hay Dũng-xà-mâu..hay Thằng Việt-cộng nào đó,thì chúng nó vẫn bán nước cho tàu-cộng vẫn tham nhũng điều điều……ăn cướp cạn điều điều.Những ai còn bợ đít Dũng-xà-mâu cứ yên chí,tiếp tục bợ đít đệ tử Dũng-xà-mâu bọn việt-cộng này đầy rẩy ở VN………nay kính.

  8. Lại Mạnh Cường says:

    DẪN CHỨNG THẬT TUYỆT VỜI. BRAVO :-) !

    Luật Phòng chống tham nhũng định nghĩa:“Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi”.

    Và Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nói “người ta ăn của dân không chưà một chỗ nào”. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì kêu “Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con sâu lắm!”. Ông GS. Hoàng Chí Bảo, Ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương, cũng nói rất đúng rằng “Giờ có cả tham nhũng trong chính sách, tham nhũng trong chính trị chứ không chỉ có tham nhũng trong kinh tế. Tham nhũng giờ không phải là tham nhũng vặt mà là tham nhũng lớn, không chỉ tham nhũng cá biệt mà còn thành cả hệ thống.”

    Cứ theo như thế mà suy, thì không có ai trong danh sách đề cử vào TW mà vẫn còn trong sạch, dù có thể có người chưa hoàn toàn mất nhân cách, nhưng hai bàn tay thì không thể .

  9. Nguyễn Kim Nên says:

    Trong thế kỹ 21 này chỉ còn các nước độc tài trơ trẽn như Việt Nam, Trung cộng, Triều Tiên và 1 vài nước Hồi giáo, thì mới có chuyện các nhân vật lãnh đạo chủ chốt trong chính quyền không qua bất cứ sự chọn lực nào của người dân, không chịu sự kiểm tra của bất kỳ 1 cơ quan độc lập nào, không phải trải qua sự đánh giá của bất kỳ 1 tổ chức về quản lý nào (ngoại trừ sự đánh giá của chính cái đảng đó, đảng cộng sản)

    Người dân Vietnam hiện nay hoàn toàn không biết sự khác biệt giữa các nhân vật trong bộ máy cầm quyền . Tất cả chỉ là sự đồn đoán, suy diễn . Đừng trách người dân hay các nhà bình luận chính trị , Cái trơ trẽn, phi lý ở đây là cái bộ máy cầm quyền cộng sản cố tình bưng bít, 1 mặt thì luôn miệng nói rằng đảng ta vô cùng đoàn kết, 1 mặt thì đấu đá thanh trừng nhau sau lưng . Đó là cái bịnh kinh niên của cộng sản . Nó đã có từ cái thời cộng sản phôi thai bên Nga, khi phe Lê Nin, sau đó là Stalin, đệ tam đấu đá với phe Trotsky đệ tứ . Cho đến cái thời Mao tàn sát những người cộng sản khác ý kiến như Lâm Bưu, Lưu Thiếu Kỳ . Ở VN thì ngày xưa Lê Đức Thọ truy bức bất kỳ ai trong đảng có ý kiến khác với Thọ và Duẫn . Sau đó thì đảng CSVN truy bức những ai trong đảng mà muốn kinh tế thị trường, muốn bỏ điều 4 HP, muốn đa đảng . Cho đến khi bắt buộc cải tổ kinh tế thì đảng CSVN muốn truy diệt các đảng viên muốn độc lập với Tàu cộng .

    Ngày hôm nay ai cũng thấy rõ Nguyễn Phú Trọng và Phùng Quang Thanh là 2 tên trong bộ chính trị CSVN muốn dâng nước Việt cho Tàu 1 cách rõ ràng nhất . 2 tên này công khai tuyên bố những điều quy lụy Tàu, xu nịnh Tàu, lòn cuối Tàu với danh nghĩa là bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ . Tổ quốc VN đối với 2 tên này không có ý nghĩa bằng gia tài, sự sản khổng lồ của gia đình (Thanh) và sự cầm quyền bất tài nhưng bất tận của đảng CSVN .

    Trong hoàn cảnh đó thì Nguyền Tấn Dũng, Trương Tấn Sang ít ra cũng được tôn trọng hơn vì chưa từng nói những câu bán nước công khai và cũng có những tuyên bố chống sự bành trướng của Tàu .
    Nhưng điều lố bịch là không ai biết được 3 Dũng hay 4 Sang thật sự nghĩ gì, muốn gì . Làm đến chức cao tột đỉnh là thủ tướng và chủ tịch nước mà người dân không chắc chắn được những người này có lập trường gì, cũng không biết họ có khả năng gì . 1 vài câu tuyên bố trong suốt nhiều năm cầm quyền là quá ít để người ta biết những người này thật sự là ai, là thế nào .

    Nhìn qua các nước láng giềng . Ít ra nhũng người tranh chức lãnh đạo ở Đài Loan, Philippines, Thái Lan ngay cả Kampuchia, cũng cho biết rõ ràng lập trường của họ đối với Tàu cộng (chống hay theo). Ít ra người ta cũng biết thành tích của những người này về xây dựng (hay phá hoại) kinh tế . Ở Mỹ thì khỏi nói, người tranh cử phải trình bày toàn bộ lập trường và chương trình của họ nếu muốn dân chúng quan tâm . Không có lập trường và chương trình rõ ràng thì coi như chỉ là 1 anh hề .

    Nhưng ở Viet Nam thì bọn cộng sản mặt dày cầm quyền vẫn tổ chức đại hội mỗi 5 năm 1 lần kín đáo như lũ mafia . Chẳng người dân nào biết được chúng thật sự bàn gì, cãi gì . Chẳng rõ ông nào, bà nào đại diện cho cái gì . Sau đó thì chúng tuyên bố ông này bà nọ nắm các chức quyền này nọ để cai trị đất nước, trong đó việc quan trọng nhất là cai trị thế nào để 5 năm tới chúng vẫn còn được tổ chức 1 cái đại hội nữa . Thật là phi lý đến mức không tưởng .

  10. Hải says:

    Không riêng gì tên du kích Dũng mà tất cả các tên trong đại hội này cũng không luyến tiếc, toàn là những kẻ gian manh, độc ác. độc tài … Bán nước làm giàu sang cho gia đình và bè phái. Phải lật đổ chế độ này để cứu nước đang mất dần vào Trung Cộng.

Phản hồi