|

Bình mới, rượu cũ và bệnh mau quên của người Việt hải ngoại

 

Bình mới, rượu cũ hay bình cũ, rượu mới là những thành ngữ được sử dụng trong dân gian.

Câu bình mới, rượu cũ được dùng để ám chỉ những sự việc chỉ thay đổi hình thức bề ngoài còn nội dung bên trong vẫn như cũ hay là vũ như cẫn.

Còn bình cũ, rượu mới thì ngược lại, nội dung thay đổi hoàn toàn, chỉ có hình thức được giữ nguyên.

Ở đây tôi chỉ muốn nói đến chuyện bình mới, rượu cũ mà thôi.

Tại sao? Bởi vì nó dính dáng đến một căn bệnh trầm kha mà nhiều người Việt tị nạn cộng sản đang mắc trầm trọng, đó là bệnh mau quên.

Bệnh mau quên này không dính dáng gì tới bệnh Alzheimer hết. Bệnh Alzheimer, còn được gọi là bệnh lú lẫn thường gặp những người già khoảng từ 75-80 tuổi hoặc hơn do tế bào não bị thoái hóa.

Bệnh mau quên ở người Việt hải ngoại mà tôi nói đến trong bài viết này thường chỉ tấn công vào thế hệ di dân đầu tiên. Đó là những người tương đối lớn tuổi, nhất là những người độc thân, li dị vợ, sống ở hải ngoại, có tiền bạc rủng rỉnh, thời gian rảnh rỗi hoặc những kẻ tham lợi, ham tiền, hám danh.

Ảnh mang tính minh họa

Ảnh mang tính minh họa

Họ có thể là những người đi từ tháng tư năm 1975, những người vượt biên sau đó hoặc đi theo dạng đoàn tụ gia đình ODP, cũng có thể thuộc dạng nhân đạo cho tù nhân cộng sản trên 3 năm HO…, nhưng nói chung đầu óc họ bình thường, tế bào não chưa bị suy thoái.

Sao lạ vậy cha ( nội ) ? Đầu óc bình thường, não chưa hư hại mà lại mau quên?
Thì cũng phải có lý do. Lý do nói ra, nghe ( hơi bị ) mắc cười. Đó là tại họ uống nhằm rượu, loại bình mới, rượu cũ.

Chà! Khó hiểu à nghen. Sao uống nhằm rượu cũ, bình mới lại mắc bệnh mau quên? Mà rượu đó có tên chi, nước nào sản xuất?

Xin thưa! Đó là rượu Hòa Hợp, Hòa Giải Dân Tộc do nước cộng trừ xã hội chủ nghĩa Việt Nam sản xuất độc quyền, có Trây đờ Mạc (Trade Mark), giấy phép nấu rượu ( lậu ) đàng woàng.

Người uống thứ rượu này rồi, đầu óc thường lâng lâng, sảng khoái, thấy yêu đời hơn lúc bình thường, trở nên dễ dãi, vui tính, đến lúc quá độ thì mất ( mẹ ) khả năng suy xét, tính toán, thấy người đãi mình uống rượu nói gì cũng đúng.

Thật ra cũng không phải ai cũng dễ dàng say thứ rượu Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc, dù mùi bốc rất thơm nhưng cũ rích, mới ngửi thì không thấy vị chua chua nhưng lâu dần sẽ thấy khó chịu. Dù thế nhiều người uống cả chai, vẫn tỉnh táo, biết suy xét, tính toán đâu ra đó nhưng lại… giả vờ say, để…mưu lợi cho mình.

Thiệt sao? Kể nghe coi tay nào là bợm thứ thiệt đi!

Nhiều lắm. Để kể sơ vài tay „cộm cán“ dân chơi quốc tế cầu ba cẳng nghe.

Đó là Trần Trường, Trịnh Vĩnh Bình, Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Tô Văn Lai, Khánh Ly, Hoàng Duy Hùng…Ôi chao, nhiều lắm lắm, nhớ hổng thấu.

Mới nhất đây còn có một người được cộng sản VN phong cho danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú (NSUT) cao hơn Nghệ sĩ nhăn răng một bậc (thềm hoang) là diễn viên hài (người miền Nam gọi là diễu) Hoài Linh.

Nhưng trao tặng danh hiệu là một chuyện, muốn làm ăn hay „sô-óp“ (Show off) chuyện gì thì cũng phải biết nguyên tắc „đầu tiên“ là… tiền đâu?

Chàng diễn viên hài này muốn xây cái đền thờ Tổ nhưng chưa học được mánh lót tay nên bọn Mafioso địa phương đếch thèm đọc cái bằng phong tặng danh hiệu NSUT, chúng chỉ biết nguyên tắc đầu tiên thôi, không có thì tổ tiếc gì bọn ông cũng cho giật sập.

Còn thứ lau nhau như Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập thì khỏi nói làm chi ( cho má nó khi ), đông như rươi nhưng chưa gặp thời nên chưa được đem ra trình diễn thôi.

Những „cộm cán„ vừa nói bên trên thuộc loại bợm rượu hàng sư tổ, uống không bao giờ biết say, dù là rượu Hòa hợp. Hòa Giải Dân Tộc ngâm với nghị quyết 36 hay 35+1 cũng không thấm với họ.

Có điều họ không say, nhưng lại đóng kịch mình say. Bởi mồm mép họ trơn như mỡ, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong, uống rượu HHHGDT vào rồi là họ hót như khướu, rất được lòng kẽ đãi rượu. Kẻ đãi rượu họ là cái đám Mafia ở Hà Nội, mấy thằng chuyên nấu rượu lậu cũng đâu có ngu, tụi nó cũng biết là những tên kể trên chỉ giả vờ say để kiếm chác chút đỉnh.

Những câu nói để đời của đám „cộm cán“ như – Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, Tôi chỉ chống gậy chứ không chống cộng…đáng được ghi vào Ranh Ngôn Thế Giới.

Mấy thằng Mafiosi ở Hà Nội là bậc thầy về kịch nghệ, tổ sư của chúng là lão già quê quán ở Nghệ An, chết được ướp xác nằm chình ình trong cái lăng ở Hà Nội, ám quẻ toàn dân mấy chục năm qua.

Chính lão là người nghĩ ra „rì síp“ (receipt) rượu Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc đó chứ ai. Có điều ngày xưa nó mang nhiều tên khác nhau như Cải Cách Ruộng Đất, Cởi Trói Văn Nghệ Sĩ, Trăm Hoa Đua Nở…nhưng chất rượu để bào chế chỉ có một thứ căn bản là chuyên chính vô sản, nói tóm lại những cái tên nghe rất ư là hấp dẫn, ngọt như mía lùi, bùi như đậu phụng… chỉ để mà mắt người uống. Chính vì vậy mà không khối người tưởng thật, đến lúc bị te tua, tù tội, tan tành xí quách thì đã trễ.

Những kẻ nấu rượu biết rượu của chúng có chất gì ở trỏng, phải biết người uống vào phản ứng ra sao chớ. Chúng chỉ cần liếc con mắt qua một cái là biết đứa nào say thật, đứa nào giả, nhưng chúng là cáo già nên vờ như không biết.

Thế là kẻ cắp gặp bà già. Con điếm gặp thằng ma cô. Khi con điếm còn đem lại lợi lộc, tiền bạc thì thằng ma cô để yên. Khi không còn vắt được sữa từ con điếm nữa thì thằng ma cô cho đi tầu suốt ngay.

Cái gương Trịnh Vĩnh Bình, Trần Trường còn sờ sờ ra đó nhưng cái lũ „cộm cán“ đâu có sợ, bởi tiền nhiều quá, danh sáng quá, lơi lộc vô khối. Đàn ông thì sáng rượu sâm banh, tối sữa bò, chân dài đè chân ngắn. Đàn bà thì kim cương, hột soàn, thẩm mỹ viện, lái phi công trẻ…

Uống vào rồi thì mấy thằng đãi rượu có đào mả cha lên cũng ráng nhịn, bởi đã thấm nhuần câu „ Một sự nhịn là chín sự nhục“.

Nếu cho rằng lòng tham lấn áp cả lý trí, nhân cách cũng không đúng với đám người này, bởi họ làm chó gì có liêm sỉ, lòng tự trọng để bàn đến lý trí. Nếu có tư cách, biết suy nghĩ, tự trọng thì họ đã thấy ngay mùi chua lét của rượu HHHGDT, không nhổ ra rồi lại liếm.

Tiền bạc, danh vọng làm mờ mắt họ khi rượu được đem ra. Mùi thơm ngọt ngào, êm dịu bốc điếc mũi khiến họ quên tuốt chuyện ngày nào vội vàng, hấp tấp vứt bỏ nhà cửa, chạy quắn đít dọt lên máy bay,, ra tàu hải quân hoặc liều mình leo lên những con thuyền ọp ẹp, chất đầy người như cá Sardine để thoát ra khỏi cái địa ngục, mà đường vượt thoát chín phần chết, một phần sống.

Cách đây hơn 2 năm có một chàng vốn là võ sĩ kick-boxing khá nổi tiếng, mỗi lần thi đấu mặc quần có hình lá cờ vàng ba sọc đỏ dọc bên hông, trước khi đấu, sau khi thắng thường cầm một lá cờ vàng to hơn chạy quanh hoặc quấn vào người, làm hãnh diện không ít những kẻ thích ăn theo.

Đùng một cái, tên này về VN tham gia đóng phinh, dân miền Nam gọi là đóng tuồng, dậy võ…làm những kẻ hâm mộ, ăn theo, trơ mắt ếch lên nhìn, chửi thề tá lả. Nghe đâu hắn cũng nốc vài bốn lít rượu HHHGDT.

Không phải là võ sĩ nổi tiếng, thắng nhiều trận đấu quốc tế mà mặc quần có cờ vàng ba sọc đỏ bên hông, lạng quạng ra đường, dạo phố Bolsa là rất dễ ăn đòn.

Nhớ dạo cách đây ít lâu, bọn nấu rượu HHHGDT thấy rượu để lâu, không hâm lại coi bộ có mùi chua chua, bèn cho tên Nguyễn Thanh Sơn, thứ trưởng ngoại giao cho ngâm thêm một vị thuốc bằng cách lên thắp nhang nghĩa trang quân đội VNCH với một số người, nghe đâu cũng đã sương sương vài bốn xị HHHGDT.

Một số hình ảnh được đưa lên In Tờ Nét cho thấy Sơn và mấy người chung quanh xì xụp vái lạy trước mấy ngôi mộ hoang vắng, không người chăm sóc trong cái nghĩa trang chôn cất chiến sĩ VNCH năm xưa, nay trở nên thật tiêu điều, ảm đạm.

Tiếc thay, vị thuốc tăng lực cho thứ rượu chua lét không có tác dụng cho lắm. Chỉ có một thiểu số ăn chịu với chúng lên tiếng hụ hợ chút đỉnh cho trò thương vay, khóc mướn này.

Như đã nói cộng sản trơ tráo, gian ác, lẽo lự, mặt dầy hơn mặt thớt, chúng không biết ngượng, biết nhục là gì. Chúng sẽ dụ dỗ NVHN bằng đủ mọi cách, đủ mọi mánh khóe ma đạo râu rìa, miễn sao đạt được mục đích NVHN bớt lên án, vạch mặt những trò bẩn thỉu, đê tiện, gian ác, hèn hạ của chúng ra trước công luận quốc tế là coi như chúng thành công.

Lịch sử đã chứng minh, từ ngày thành lập đảng CSVN đến nay, chưa và cũng sẽ không bao giờ có chuyện người cộng sản VN thật sự mong muốn hòa hợp hòa giải giữa họ với người dân, đừng nói chi tới chuyện giữa họ với người Việt hải ngoại.
Từ cuộc cải cách ruộng đất trong thời gian 1949-1956 giết hàng trăm ngàn người dân vô tội, Hồ Chí Minh cũng chỉ đóng kịch, giả vờ khóc lóc, xin lỗi đồng bào miền Bắc là đã phạm sai lầm cho đến thảm sát tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968, đảng CSVN chưa một lần lên tiếng nhận tội hay tỏ vẻ ăn năn, sám hối…

Tồi bại hơn nữa, CSVN còn tìm cách bào chữa, chạy tội, đổ lỗi cho Mỹ và quân đội VNCH là thủ phạm vụ tàn sát Tết Mậu Thân ở Huế.

Những người chủ trương hòa hợp, hòa giải với cộng sản VN chỉ là những kẻ không học được những bài học lịch sử.

Người Việt tị nạn CS nếu biết suy nghĩ, có lòng tự trọng, có liêm sỉ chắc chẳng ai thèm uống thứ rượu độc do Hà Nội chế biến cho dù có được thay đổi bình mới, thơm ngon, quyến rũ tột cùng, bởi đằng sau mùi vị hấp dẫn, ngọt ngào đó là những chất độc, những cái bẫy nguy hiểm đang chờ họ sa vào để thộp cổ, nắm gáy, kiểm soát, sai khiến họ và như thế họ đã gián tiếp góp phần vào việc duy trì chế độ cộng sản Việt Nam..

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt

22 Phản hồi cho “Bình mới, rượu cũ và bệnh mau quên của người Việt hải ngoại”

  1. Thiến Heo says:

    Làm ơn đừng dzìa Dzịc Nàm để hửi đ … cái đi !

    Gì thì gì cái gì cái , tốn tiền dzìa VN để hữi đ… (Tàu), sau lưng còn bị VC nó chửi là phản động là ôm chân Đế quốc, thì chỉ có mấy thằng NGU mới làm như vậy ! Coi lại đi, nước VN có cái gì, là cái thùng rác của Tàu Khựa mà thui người ui. Ở Mỹ không có thịt heo chắc ?! Ha ha ha !

  2. Mai Chu says:

    Như vậy,người viết quên hay cố tình tránh né tên tuổi”nớn” Thích Nhất Hạnh,với ngôi chùa Bát Nhả ở Lâm Đồng,Bảo Lộc.

    • Tudo.com says:

      @Mai Chu:

      Tôi không nghĩ TĐL quên đâu, nhưng ông Lang biết rỏ Thích Nhất Hạnh là một trong những người. . . thợ phụ nấu rượu cho công ty HHHGDT hồi thập niên 60s lận.

      Và hình như độ rày công ty HHHGDT đang mở thêm nhiều chi nhánh để bán rượu có tên:
      Wake Up Together trên nhiều tiểu bang của Mỹ, và nhắm vào khách hàng chính là giới thanh niên.
      Nếu thật vậy, tôi nghĩ đám nhóc nầy mà nốc rượu đó vô là. . . Sleep Forever Together chớ không wake up nổi đâu!
      Tôi lo là có lý do, vì thời VNCH thành phố Bến Tre chỉ có khoảng trên 100 ngàn dân, mà ông thợ phụ nấu rượu nầy một lần đến New York đã pha chế cocktail cho. . .chết theo ra sao mà máy bay Mỹ và VNCH đã dội bom chết dân ở đó trên 300 ngàn? Nghĩa là chưa có thụ tinh cũng cho mầy chết luôn, làm dân New York. . . say sỉn không biết đường về nhà!

  3. UncleFox says:

    Cảm ơn anh Thạch Đạt Lang đã viết bài này . Đề tài tuy cũ nhưng là một lời nhắc nhỡ hữu ích cho nhiều người .
    Riêng đối với những tên trở cờ nối giáo cho giặc Cộng thì đây cũng là lời nhắn, rằng chúng tôi sẽ không bao giờ quên sự tráo trở vô liêm sỉ của chúng mày …

    Những người bệnh phong do định mệnh kém may mắn vẫn có những cơ quan quốc tế và đồng bào hải ngoại đóng góp trợ giúp, thăm viếng an ủi . Còn những tên bị “phơi nhiễm” bệnh hủi vì ham hố lợi danh mà nhắm mắt uống bừa thứ rượu độc của Đảng Cộng Phỉ chưng cất và “phát tán” thì suốt đời sẽ sống trong sự phỉ nhổ rẽ khinh của đồng bào .

  4. says:

    Lâu quá mới đọc được bài viết thức tỉnh bọn Việt kiều phản dân tộc. Đúng thật, Việt kiều không quên ngày bỏ nước trốn chạy Cộng sản vì không thể sống trong một xã hội tệ hại, nghèo nàn, lạc hậu như loài thú. Trước 75, Mõ nhà nghèo nhưng chưa bao giờ mặc quần áo vá hết chỗ này sang chỗ khác.Vậy mà chỉ sau 2 năm ngày “Giải phóng và thống nhất đất nước”, quần phải vá 2, 3 chỗ. Thiếu điều phải vá bít lên chỗ cũ bị rách dài thêm. Xã hội văn minh đỉnh cao trí tuệ lại sinh ra nhiều chợ trời bán đầy đồ cũ.
    Đúng là một số Việt kiều Mỹ, Pháp, Úc…uống rượu hòa giải dân tộc, made in Hanoi. Có đứa về vung tiền chi khắp nơi nổ như ôm bom tự sát. Vì trở lại hải ngoại, chúng phải đi cầy hảng, làm móng tay, lượm khoai tây, hái dâu…ăn mì ăn liền để trả nợ lở làm le với bà con nghèo trong nước. Đáng buồn cười hơn, những ca sỹ hải ngoại từ trung tâm Thúy Nga Paris lũ lược kéo nhau về làm show kiếm tiền. Nay thấy giọng gà mái Bằng Kiều từng ôm lá cờ vàng khi mới đến Mỹ, nay lại trở về kiếm bằng NSUT hay ND như Hoài Linh không chừng?
    Khổ lắm bà con ơi, tiền là Tiên là Phật là ở chỗ này?

  5. Khổng Đức Thiên Tâm says:

    Rươụ Mới Bầu Cũ

    Câu rượu mới bầu cũ đã là của Đức Chúa Jêsus trả lời cho các môn đồ thuộc về Giăng Báp-tít đến hỏi Chúa Jêsus trong Kinh Thánh 9:14-17.

    ” 14 Khi ấy, các môn đồ của Giăng đến tìm Đức Chúa Jêsus, mà thưa rằng: Cớ sao chúng tôi và những người Pha-ri-si kiêng ăn, còn môn đồ thầy không kiêng ăn? 15 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Trong khi chàng rể còn ở với bạn hữu đến mừng cưới, thì những bạn hữu đó có thể nào buồn rầu được ư? Nhưng đến ngày nào chàng rể sẽ bị đem đi khỏi họ, thì họ mới kiêng ăn. 16 Không có ai vá miếng nỉ mới vào cái áo cũ; vì nếu làm vậy, miếng nỉ mới sẽ chằng rách áo cũ, và đàng rách trở nên xấu hơn. 17 Cũng không có ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; nếu làm vậy thì bầu nứt, rượu chảy ra, và bầu phải hư; song ai nấy đổ rượu mới vào bầu mới, thì giữ được cả hai bề.”

    Câu Kinh Thánh này cũng được ký thuật trong sách Tin lành Mác 2:22 cùng một nội dung trên.

    Ý của Chúa Jêsus trả lời cho môn đồ Giăng Báp-tít hiểu rõ giữa luật pháp và ân điển không thể giống nhau được.

    Môn đồ của Giăng Báp-tít và người Pha-ri-si thuộc về Luập Pháp, thuộc về Tôn Giáo!

    Nhưng môn đồ của Chúa Jêsus thuộc về Ân Điển.

    Họ đã thuộc PHÁP LUẬT, tôn trọng Luập Pháp, và đã áp dụng Pháp Luật thành công, nên Chúa Jêsus mới cho họ đi theo để trang bị, huấn luyện một tầm cao mới, sống trong Ân Điển của Chúa Jêsus ban cho, vì Luật Pháp dùng cho kẻ phạm pháp mà thôi.
    Ví dụ: một chàng say rượu vượt đèn đỏ sẽ bị Pháp Luật kết tội.

    Trong bài viết tôi cảm thông và rất hiểu ý cuả tác giả. Nhưng tác giả cũng thử nghĩ xem sao:

    Phương án 1: Kẻ, kẻ “có bệnh mau quên” mang rượu mới đổ vào bầu da cũ, cả hai cùng hỏng. Tác gỉa không hỏng, không chết.

    Phương án 2: Kẻ, kẻ “dại/dột/dốt/dở” là kẻ không hiểu biết, thiếu khôn ngoan là Rượu Mới đổ vào Bầu Da Cũ. Cả hai cũng hỏng. Chúng đều chết và tác giả không chết, đúng không nào?

    Kết Luận: Nếu cả hai chúng cùng hỏng, cùng chết một lúc, câu hỏi:
    1/ Trong cộng đồng Hải Ngọai chúng ta, tác gỉa tin cậy cá nhân nào, tổ chức nào đủ tư cách phẩm chất là: Bầu Da Mới và Rượu Mới trong hiện tại?
    2/ Trong Nội Quốc chúng ta, tác gỉa đã tìm được Rượu Mới và Bình Mới chưa?
    3/ Cả hai mặt trận NỘI + NGOẠI có tâm tình cùng một loaị Rượu Mới và Bầu Da Mới không?
    4/ Có sẵn sàng lãnh đạo và hướng dẫn cả dân tộc Việt Nam, gỉa dụ Cộng Sản sụp đổ năm 2017?
    5/ Có bao nhiêu đài truyền hình hải ngoại, các Blog, các Báo Tư Nhân, thậm trí VOA, BBC, các nhà bình luận, các cây viết nói về CỘNG SẢN, CỘNG HÒA. Tốn kém thời gian, hao tổn sức lực, tiền của đã mất đi vô ích?
    6/ Có bao nhiêu cá nhân, tổ chức ở Nội và Ngọai hợp tác đầu tư chuẩn bị cho lớp Lãnh Đạo Rượu Mới và Bầu Mới?

    Kết Luận: Môi-se phải mất 40 năm đầu tư giáo dục, đào tạo cho 12 lãnh đạo nhưng rớt mất 10, còn được 2 lãnh tụ.

    Không biết Ngoại + Nội chúng ta cần bao thời gian, dù thời đại Công Nghê Thông Tin có Tân Tiến, Máy Móc Hiện Đại cũng không thể lấp vào được CON TIM CỦA MỘT LÃNH TỤ CÓ RƯỢU MỚI và cả BẦU DA MỚI.

    Tác gỉa có đồng ý thế không?

  6. Ôgià C Vc says:

    Bravo!!

  7. ThanhThuy says:

    Bác TDL ơi, bác nói không sai, nhưng có lẽ bác cũng bỏ sót vài tên tuổi khác như Ls Hoàng Duy Hùng, mợ ca sĩ KL, vv… (https://danchuahiepthong.wordpress.com/2014/07/31/ve-mot-tieng-hat/)

    Khi nào có dịp xin bác vết thêm cho bà con học hỏi.

    Giờ tôi xin tự thú luôn. Ba tôi là sĩ quan QLVNCH, bị cs cho bóc lịch 13 năm cải tạo. Sau đó được qua đoàn tụ với má tôi bên Mỹ theo diện HO. Nhưng chỉ ít năm sau, ông ly dị má tôi và trở về VN sống luôn với cô bồ nhí cho tới giờ.

    Thật tiếc và thật buồn. Các bác chửi thì tôi nghe, nhưng đành chịu.

    Cám ơn bác TDL.

  8. triết lý gia 0001 says:

    …..Đây là một bài viết rất hay,chí lý…mà những ai còn tơ tưởng cộng-sản,nhất là CSVN nên nhớ nằm lòng______ và hơn thế nữa đãng cướp CSVN chỉ có thể thay thế chứ không thể sữa đổi được….______ Tui thấy hiện tại không biết ai đó…quân-sư cho vài nước lớn…..đó là sữa đổi CSVN hay hòa hợp với CSVN…….tui nghĩ vô ít,bởi vì đi hòa hợp với thằng ăn-cướp bán nước cầu vinh là CSVN chỉ làm dân đen Việt-nam ghét bỏ thêm mà thôi…..đó là chưa kể,không có hiệu quả,và coi chừng bị mang họa vào thân.Nay kính.

  9. tonydo says:

    Kính xin Chủ Nhiệm Mạc Việt Hồng cho đàn em trong Ban Biên Tập chữa lại cái tên của tác giả bài chủ.
    Văn này không thể là của đàn anh trung úy gốc “Bắc Kỳ rau đay cà nén, bẻm mép Hà Thành”-Thạch Đạt Lang.

    Hơi hướng như của Cố nhà văn Nam Bộ, Bình Nguyên Lộc thì phải.
    Xin cám ơn Mạc Chủ Nhiệm!

    • Tien Ngu says:

      Thưa,

      Nghe cãm động muốn thấy mẹ. Anh Ngu đề nghị Đực Lang nên xin email của Đù mà…tương cầu mí nhau.

      Xưa, cò mồi Cộng láo trà trộn được vào trại tị nạn, đứa nào cũng hoạt hết công suất, hát y hệt hai em, chừi Minh …râu nhu ba tây.

      Và cứ thế, ngày càng có nhiều người Việt tị nạn cs mắc bệnh…mau quên…
      Em Đù cứ tưởng mềnh là…đỉnh còn em Lang cứ tưởng mềnh nà Tưởng giới Thạch, í quên, Tưỡng năng Tiến…

      Thiệt nà…chán mớ đời.

    • Austin Pham says:

      Thưa bác To Newyork,
      Dân chơi cầu ba cẳng là đồ…nghề của em. Tuy nhiên ai muốn xài gì thì xài. Em không phải là tác giả của bài viết này và em cũng tin chắc rằng ông BNL không ăn nhậu gì từ mấy món đã bỏ trong tủ lạnh khá lâu. Chỉ viết vội vài hàng, em không có mục đích tranh cãi.
      Chúc sức khỏe.

    • noileo says:

      Lõi đời như tonydo mà cũng mắc lỡm bọ hung ẩn mình chờ cứt

    • Tudo.com says:

      @tonydo:

      Dạ đúng, dạ đúng!

      Chị Hồng ơi,. . . “làm ơn và. . . làm phước” !
      Chứ. . . “đánh” kiểu nầy anh em bán rượu tụi tui. . .chịu đời sao thấu?

    • Trần Hoàn says:

      Mẹ kiếp, cái tật Tony…. Đù ẩu cũng chưa bỏ được à?

      Gốc Bắc kỳ nhưng lớn lên ở miền Nam, đọc Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc, Lê Xuyên. . . .rồi bắt chước không được hả?

    • thịhĩm says:

      “”khen” nhau chi lắm bằng mười phụ nhau” (Kiều)
      Sơn Nam cuoi ha hả : Đồng chí Bắc -kỳ-Nam- hóa “tốt làm ” chớ sao?
      BNL ngậm ngùi : Kỳ thị bỏ mẹ .
      TĐ dăn hào mơ thấy NXT trao giãi thưỡng văn chương qua tay trần đai quang .Mừng húm ,dù là mơ!
      Có người nói tonydo là VC (tự xưng) lại dân Bắc Kỳ (thậm chí thâm) xỏ ngọt khoai lang đá tí tẹo thôi !
      Cũng là “chơi ” đòng chí nhà dzăn SN và “cu-léc” BNL…
      Nhột và đau thấy Me.!
      Bình củ ,rượu củ ,uống chua lét….Đau bụng quá trời uống xuyên tâm liên cả bụm mà không bớt…
      …Có phải dzậy hôn ,đòng chí Hồ Quang ?…
      (t.h)

  10. felix says:

    Đồng ý với tác giả. Tôi căm ghét bọn này còn hơn ghét CS nữa!

Phản hồi