|

“Sấm Trạng Trình” nói gì về sự sụp đổ của nhà Sản?

images

1- Phụ nữ, mỗi tháng, họ hành kinh 1 lần. Cộng sản, cứ 5 năm, Đại hội Đảng 1 đận. Đận sau, bao giờ cũng hoành tráng hơn, so với đận trước. Kể cả, cái bánh vẽ. Chỉ có mỗi 1 thứ, không bao giờ thay đổi. Đó là, “Báo cáo Chính trị của Đại hội”. Báo cáo nào, rồi cũng vẫn “kiên định chủ nghĩa Mác – Lê”. Kèm theo tí dưa góp, “Tư tưởng Hồ Chí Minh”. Xem lắm, thấy nhàm. Nhàm đến mức, Báo cáo Chính trị của Đại hội này, chỉ cần sửa vài từ, là có thể, dùng cho Đại hội sau. Đến kì hành kinh, à quên, đến kì Đại hội Đảng các cấp, chỉ có mỗi một vấn đề khiến người ta tò mò: Dân Việt, sẽ bị kẻ nào cai trị trong 5 năm tới. Và, sau bao lâu nữa, chúng sẽ giúp Việt Nam, soán được cái ngôi đội sổ của thiên hạ.

Đại hội lần thứ 12 vừa rồi, chẳng phải là ngoại lệ. Phần lớn thời gian của nó, được dùng cho việc đấu đá và tranh giành ngôi vị. Đó là kì Đại hội, chỉ của riêng 2 ông: Phú Trọng và Tấn Dũng. Trước khi bước vào Đại hội, nhiều người bán nhà, để đặt cửa Tấn Dũng. Chẳng phải, họ yêu quí ông ta. Chỉ vì, thế và lực của ông ta, quá mạnh. Chỉ những kẻ xổng chuồng ở trại “Tâm thần Trâu quỳ” ra, mới cổ vũ cho Phú Trọng. Một cái anh chàng, văn dốt – võ nhát. Cả đời, chỉ biết đánh võ mồm. Nói gì, cũng sai – làm gì, cũng hỏng. Sức thì yếu – tuổi lại phá khung.

Kết cục, đảo lộn hoàn toàn. Phi lí, đến mức cùng cực. Sau Đại hội, ối kẻ bị vỡ tim mà chết.

Giải thích cho cái sự thành công của Phú Trọng, thiên hạ, đưa ra 3 giả thuyết: Một là, mả bố nhà Phú Trọng, táng được vào Hàm Rồng – Hai là, Phú Trọng giả “lú”. Nhưng thật ra, ông ta thông minh tuyệt đỉnh – Ba là, Trung cộng chống lưng và thổi đít ông lên.

Ai cũng cố sống – cố chết, bảo vệ cho bằng được, cái quan điểm riêng của mình. Thế nên, những cuộc tranh luận về đề tài đó, không bao giờ chấm dứt và bất phân thắng bại.

Cho đến 1 ngày đẹp trời, hiền triết Nguyễn Khắc Mai, đưa ra 1 đôi câu đối (đồn rằng, đó là sấm của Trạng Trình). Bấy giờ, thiên hạ mới ngã ngửa người: Tất cả, là mệnh Trời và sự sụp đổ của nhà Sản, không những chỉ là tất yếu, mà nó còn xảy ra trong 1 tương lai hết sức gần. Nguyên văn, đôi câu đối:

秉 燭 無 明 光 自 滅
重 銀 薄 福 產 必 亡

Bỉnh chúc vô minh quang tự diệt.
Trọng ngân bạc phúc sản tất vong.

Dịch đôi câu đối này, theo cái nghĩa thông thường, nhiều người đã làm. Mình không dám, “vẽ rắn – thêm chân”. Chỉ xin, được nói đôi ba điều, về cái ẩn ý đằng sau của nó:

– Vế thứ nhất: Ai cũng biết, khi dầu hết – bấc sẽ tàn. Ngọn đèn nào, cũng tắt. Bóng đêm, sẽ ập tới.
CNCS, cũng vậy. Giờ đây, nó đã phá sản hoàn toàn, về mặt Lý luận. “Kinh tế thị trường”, thì được pha với “định hướng XHCN”. Để, làm thành 1 nồi lẩu thập cẩm. Mà mùi vị của nó, khắm vô cùng. Đổ đi, thì tiếc. Còn ăn vào, bụng sẽ trương phềnh lên. Chế độ “người bóc lột người” của cái bon Thực dân – Phong kiến thối nát, đã bị đập tan. Thế vào đó, cũng vẫn chỉ là chế độ “người bóc lột người”. Có điều, tỉ lần, độc ác và man rợ hơn. Một ông Vua, bị đánh đổ. Thế vào đó, là cả 1 lũ ngợm người. Chúng làm “Vua tập thể”… Nói tất cả những thứ đó, chỉ để minh chứng 1 điều: Nguồn nhiên liệu, để giúp thắp sáng lên cái lí tưởng CS, đã không còn.

Lãnh đạo CS, toàn những kẻ không có Tâm – chẳng đủ Tầm. Bởi thế, chẳng thể đưa được cái mớ Lí thuyết ma mọi CS vào thực tiễn: Bấc, đã bị thối.

Bấc thối, không thể dẫn dầu. Đã thế, dầu cặn lại còn bị pha trôn với rất nhiều nước lã. Ngọn đèn CS, vẫn còn cháy, đã là 1 kì công của Tạo hóa. Nhưng cái sự leo lét của nó, chắc cũng chẳng còn kéo dài được bao lâu. Bởi, ở phía chân trời, cơn báo táp Dân chủ đã xuất hiện và đang sầm sập kéo về. Sinh khí tràn trề, sẽ quét sạch bầu không khí ô nhiễm và hắc ám. Ngày tàn của Đảng CS, đã đến.

– Vế thứ 2: Những người Cộng sản, sinh ra trong nghèo khó và thất học. Do đó, không hiểu Đạo lý. Chúng luôn tối mắt – tối mũi trước đồng tiền. Chỉ cần có tiền, dẫu có phải hủy diệt môi trường – dẫu có phải hủy hoại giống nòi – dẫu có phải thiêu rụi cả non sông gấm vóc Việt nam, chúng cũng chẳng từ. Ngày đêm, chúng chỉ ngồi nghĩ ra những mưu ma – chước quỷ. Cốt sao, cướp sạch được mọi thứ của thiên hạ. Từ Chính quyền – của nổi – của chìm – thuế má, cho tới quyền của con người. Tàn ác và man dại, còn hơn cả bầy cầm thú.

Của phi nghĩa, chẳng bền – Bọn bạc phúc, sao có thể ổn cố được. Bởi thế, tương lai của nhà Sản, đã được Trạng Trình đóng đinh trong có mỗi 1 chữ. Đó là, “vong”.

2- Có lần, một độc giả hỏi mình: “Bác nói, chế độ CS, nhất định sẽ sụp đổ. Nhưng liệu bác có nói được, khi nào thì nó sụp đổ hay không?”. Mình thưa với bác ấy: “Chế độ CS, chúng hoàn toàn đi ngược với tất cả những qui luật của Tự nhiên và Xã hội. Bởi vậy, sự sụp đổ của nó, là 1 điều chắc chắn. Tôi không phải là nhà Tiên tri. Bởi thế, không thể biết được chính xác, bao giờ thì nó sẽ sụp đổ. Nhưng có một vĩ nhân, sống cách đây trên 5 trăm năm, đã đưa ra dự đoán về sự kiện này. Mời bác, tìm đọc đôi câu đối của Trạng Trình. Nó đang được lan truyền rất nhanh, trong các tầng lớp Nhân dân. Khảo cổ – nghiệm kim, người ta đều thấy: Trạng Trình, liệu việc như Thần. Nếu lần này cũng ứng nghiệm, thì nhà Sản, không sống sót được qua khóa 12”. Bác ấy hỏi: “Tại sao?”. Xin thưa:

Câu sấm này của Trạng Trình, chứa ẩn 1 điều hết sức kì diệu: Có đủ mặt, cả tứ trụ Triều đình nhà Sản: Quang – Trọng – Ngân – Phúc. Ở đó, không có 1 chữ nào, có tên là Dũng cả. Từ cái chi tiết này, có thể khẳng định: Kì vừa rồi, Dũng trượt. Chẳng phải, vì ông ta kém cạnh Phú Trọng. Dũng trượt, là do mệnh Trời.

Còn cái câu “sản tất vong”, có thể hiểu là: Khi lãnh đạo chủ chốt của nhà Sản, hội tụ đủ cả 4 nhân vật có tên trong đôi vế đó, thời khắc cáo chung của nó, đã đến. Sợ thiên hạ chưa tin, Trạng Trình, còn nhấn kép vào cái sự kiện này. Bằng cách, hai chữ cuối của 2 vế: bên này, ông để chữ “diệt” – bên kia, ông để chữ “vong”. Ngụ ý, chạy đằng nào, chúng mày cũng phải chết.

Bác ấy, chẳng chịu: “Đó chỉ là sự suy diễn, sao có thể đáng tin. Thực tế, Đảng CS, đang ở trong thời kì mạnh nhất. Nó không thể đổ sập, trong một vài năm tới được”. Mình thưa lại:

– Tất cả mọi triệu chứng, đều cho thấy: Ngày mà Đảng CS Việt nam, sẽ nằm đúng vị trí của nó, ở trong cái đống rác của Lịch sử, đã kề cận lắm rồi. Thiên ương và Nhân tai, đang diễn ra hết sức dồn dập và hết sức nghiêm trọng. Kinh tế, suy thoái – Dân chúng, bất an – Cán bộ, biến chất. Giữa thanh thiên – bạch nhật, chúng thản nhiên vác dao – vác súng, xông vào tận trụ sở làm việc, để thanh toán lẫn nhau. Cái độc ác và cái giả dối, đang trắng trợn lên ngôi. Trong khi, Đảng CS cầm quyền, vô kế khả thi, để dẫn dắt Đất nước, thoát ra ngoài những cuộc khủng hoảng đó. Không những thế, họ còn cố tình làm cho nó trầm trọng thêm. Cùng 1 lúc, họ gây thù – chuốc oán với dân chúng, thông qua việc bóp nghẹt Tự do – Dân chủ và mưu sinh của họ. Đồng thời, gây thù – chuốc oán với chính những cộng sự của mình, thông qua chiêu bài “chống tham nhũng”. Mà thực tế, chỉ là tranh quyền – đoạt vị và thâu tóm tiền bạc của nhau. Cả Xã hội, đã đến lúc loạn hết cả lên. Mọi thứ, đã nằm ngoài tầm kiểm soát của Đảng.
Đảng CS Việt nam, đã vỡ trận.

Thiên – Địa – Nhân, đã cùng đặt thời gian. Để, đếm ngược.

3- Đến đây, lại xuất hiện 1 câu hỏi nan giải. Nếu, Trạng Trình đã biết trước, sẽ có 1 thế lực đủ mạnh, để lật nhào được chế độ CS. Thì, ông dự đoán: ai sẽ là “người cầm cái”, trong cái gọi là cuộc Cách mạng ấy?

– Chế độ CS, đã dùng bạo lực, để cướp Chính quyền. Đó là 1 sự thực, không thể chối cãi. “Sinh nghề – tử nghiệp”. Chúng sẽ chết, trong bạo lực. Điều đó, vô nghi. Bạo lực này, có thể, xuất phát từ quần chúng. Cũng có thể, được sinh ra, ngay trong nội bộ của chúng. Hoặc, đồng thời cả hai nhân tố đó. Không có chuyện, chúng chết, do quân đội nước ngoài đổ bộ vào và tiêu diệt chúng. Như, sự việc đã từng xảy ra, ở Campuchia hoặc Iraq.

Suốt bảy chục năm có dư, phải sống dưới ách cai trị tàn bạo của CS. Người dân Việt nam, đã quá hiểu bộ mặt thật của chúng. Chúng đàn áp người dân, khiến họ không thể mở miệng – không thể ngóc đầu. Chúng bóc lột họ, đến tận xương – tận tủy. Ai cũng căm ghét chúng và ai cũng muốn tiễn chúng, về với cái Tổ tiên Mác – Lê nhà chúng nó. Tuy vậy, họ vẫn chưa tập hợp được, trong một cái Mặt trận rộng rãi, có tổ chức chặt chẽ và có sự chỉ huy thống nhất. Do đó, dẫu có đông, cũng không mạnh. Họ, lại chưa được luyện tập, một cách thường xuyên. Quan trọng nhất, họ vẫn sợ CS. Họ biết, chúng rất tàn bạo. Nói theo cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng sẵn sàng, “tắm tất cả những cuộc xuống đường của Nhân dân ta, trong bể máu”. Do đó, sẽ là ảo tưởng, nếu nghĩ rằng: những cuộc xuống đường một cách ôn hòa và lẻ tẻ như hiện nay, có thể lật đổ được chế độ CS.

Nguyễn Phú Trọng, quá hiểu điều đó. Ông biết, cái Đảng đểu của ông, rồi sẽ bị đổ. Bởi chính những thế lực, nằm ngay trong nội bộ của nó. Chính vì vậy, ông phải nhanh chóng thâu tóm quyền lực. Để tự mình, giữ được cái thể chế thối nát này, ít nhất, cho đến hết cái thế kỉ thứ 21. Hệ quả, tất cả những thế lực trong Đảng, dám cả gan ngáng chân ông, đều phải bị tiêu diệt. Nhưng, đó chỉ là sự giãy giụa trong cơn tuyệt vọng của 1 kẻ cuồng tín và giáo điều.
Xưa – nay, có ai “bẻ nạng – chống Trời” mà đã thành công?

a- Binh pháp Tôn tử, có câu: 主孰有道. Chủ thục hữu Đạo. Nghĩa là, bên nào có chính nghĩa, bên đó có nhiều cơ hội để giành phần thắng.

Trong cuộc đấu đá nội bộ lần này, tất cả các phe phái, đều không vì quyền lợi của Nhân dân và của Đất nước. Do đó, chúng không được sự ủng hộ của Nhân dân. Tuy nhiên, cái phe bảo thủ của Phú Trọng, luôn kiên định chủ nghĩa Mác – Lê, cộng với xu thế ngả Tàu, sẽ làm mất lòng dân nhiều hơn. Chỉ cần, phe kia tung ra được bằng chứng khả tín. Phe bảo thủ, khó lòng mà chống đỡ. Chuyện đó, nào có khó gì. Bằng chứng, đầy. Mật ước Thành đô, chẳng hạn.
Đó là lí do thứ nhất, khiến phe Trọng tất bại.

b- Muốn “đội đá – vá trời”, trước hết. phải kiểm đếm lực lượng. Chí ít, trong tay phải có đủ cả 2 thứ, đó là quân và tiền. Đây toàn là những thứ, mà Trọng không có.

Thân, là Bí thư Quân ủy Trung ương, cộng thêm, tay đàn em thân tín nắm Bộ Quốc phòng. Điều đó, hoàn toàn không đồng nghĩa với việc, đã nắm chắc Quân cán. Ai “lương tướng” – ai “bẩn tướng”, Trọng sao biết được. Mảng kinh tế, xưa nay, cũng lại do Dũng nắm. Những tử huyệt của nó, nằm ở đâu, Dũng biết. Muốn phá Trong, dễ ợt. “Trong tay sẵn có đồng tiền/ Nói quấy nói quá, chúng nghe rầm rầm”.

Trong cái cuộc chiến sinh – tử này, Trọng chỉ nắm chắc trong tay, có đúng 1 thứ. Đó là, bọn Tuyên giáo. Bọn này, mồm cá ngão. Cả đời, chỉ biết ăn tục và nói phét. “Tiếng hát” của chúng, dẫu có hay, cũng chẳng thể “làm cho giặc điếc tai”. Có thực, mới vực được Đạo.

Đó là lí do thứ hai, khiến phe Trọng nhất định bại.

c- Sách Lục thao, thiên Quân thế chép rằng: 无恐惧,无犹豫。用兵之害,犹豫最大. Vô khủng cụ, vô do dự. Dụng binh chi hại, do dự tối đại. Tạm dịch: Không được sợ sệt, không được do dự. Trong tất cả những tai hại của việc dụng binh, do dự đứng đầu.

Khốn nỗi, đây lại là sở trường của Trọng. Muốn diệt chuột, nhưng ông ta lại sợ vỡ bình. Chống tham nhũng, lúc thế yếu, chỉ muốn dùng vũ khí phê bình và tự phê bình. Khi đã “lên hương”, lại ti toe, muốn dùng đại bác và hỏa tiễn xuyên lục địa. Kế hay – mẹo hiểm, dẫu có bày ra với những thằng cha ba phải và nhút nhát, phỏng có ích gì. Viên Thiệu, há chẳng phải tấm gương tày liếp đó sao? Tầm như Trọng, diệt ruồi cũng khó. Sao dám uống thuốc liều, để cưỡi lên lưng cọp.

Đó là lí do thứ 3 khiến phe Trọng tất bại.

d- “Yếu, đừng đứng ra trước gió”. Vừa mới ốm dây, đang còn phải ăn trả bữa. Thế mà, Trọng dám cả gan vác đinh ba, bổ cùng 1 lúc vào cả ba bốn con cọp. Ông muốn: loại Quang – sờ đít Thăng – xách tai Hoàng và mục tiêu cuối cùng, tóm gáy cừu thù Tấn Dũng.

Trong câu Sấm của Trạng Trình, xin độc giả, hãy để ý kĩ đến 1 điểm khác thường: Tứ trụ, được chia ra làm 2 mảng và cho vào cả 2 vế. Có điều, 2 mảng ấy, không quân bình. Quang được tách ra, để đứng riêng ở 1 vế. Ba tay còn lại, chung nhau 1 cái chuồng. Trong cái chuồng ấy, Trọng và Ngân dính với nhau, làm thành 1 cặp đôi hoàn chỉnh. Bỏ chữ Trọng, chữ Ngân ở đây, chẳng có ý nghĩa gì và ngược lại. Riêng Phúc, hình như, chưa được sự tín nhiệm tuyết đối. Do đó, tuy là đồng bọn và được đồng sàng. Nhưng quan hệ với đôi kia, vẫn bị lép vế và chỉ được đứng ở hạng chầu rìa.

Một khi, đã là câu đối, 2 cái vế của nó, phải đối nhau chan chat. Từ cái logic hình thức đó, mà suy ra rằng: Quang, hoàn toàn đối nghịch với 3 tay kia. Thực tế diễn ra, cũng gần đúng như vậy. Chỉ cần, xét trên vài luận điểm:

– Trong phiên tòa xét xử Dương Chí Dũng, ông ta khai ra những chi tiết, có liên quan tới Trần Đại Quang. Những chi tiết này, hoàn toàn bất lợi cho ngài Chủ tịch. Bởi thế, ngay lập tức, Chí Dũng đã bị quan tòa bịt miệng. Tuy vậy, không hiểu sao, cái Video clip ấy, lại bị rò rỉ ra bên ngoài. Phiên tòa ấy, chỉ có 2 loại người được vào: Công an và Tuyên giáo. Lộ ra ngoài, chẳng có loại thứ 3. Công an, dẫu cho ăn gan hùm, cũng không dám tố Thủ trưởng của mình. Do đó, có thể kết luận, 1 cách hết sức chắc chắn: Chính bọn Tuyên giáo lẻo mép, đã cố tình tiết lộ chi tiết này. Tuyên giáo, là con đẻ của đứa nào và tại sao, chúng lại làm như thế? Câu trả lời, xin nhường cho độc giả.

– Cái màn kia, tuy đê hèn và hiểm độc. Nhưng chưa đủ sức, đánh gục được Đại Quang. Lý do, tướng Phạm Quý Ngọ, nhân chứng duy nhất trong vụ này, “đang sống, bỗng đột ngột, chuyển sang từ trần”. Người chết, hết chuyện. Nghi án, đã được đóng lại vĩnh viễn. Cay cú, Trọng bày keo khác. Ông cho ban hành riêng, cái Thông báo số 13- TB/TW. Thông báo này, xác quyết: “Tuổi của đảng viên, xác định theo tuổi khai trong hồ sơ lý lịch gốc”. Đến nước này, Đại Quang hết đỡ. Quá lứa – nhỡ thì. Chỉ một hai năm nữa, Quang sẽ phải “ô tô ma tích”, cắp đít về hưu. Cùng với vết nhơ, khai man Lí lịch. Trong khi, Trọng lại có “miễn chiến bài”, về cái chuyện tuổi tác. Chưa kể đến chuyện, Trọng còn lần mò, để chen chân ngồi vào Đảng ủy Công an Trung ương. Chút quyền lực cuối cùng của Quang, cũng chẳng còn. Ông ta, trở thành dạng “hữu danh – vô thực”.

Phú Trọng, quá giỏi. Ép Quang, hơn ép giò. Quang đã về rồi, khác gì, con rắn mới lột. Đánh kiểu gì, chẳng chết. Hai tay còn lại, không ai đủ trình và chẳng ai dám mơ, tới cái chân Tổng Bí thư. Trọng, “đành” phải lỗi hẹn, để ôm trọng trách hết khóa. Đó là lí do cơ bản nhất, khiến Trọng phải loại cho bằng được Đại Quang. Để, giữ vững ngôi vị, “tay tham nhũng quyền lực số một của Việt nam”.

– Tất nhiên, Đại Quang có thể khoanh tay, ngồi chờ người ta nện mình hay không, lại là chuyện khác. Xét về trình độ và bản lĩnh, ông ta, đều vượt trội, so với cái tay gà mờ Phú Trọng. Con người kín đáo và chuyên làm nghề An ninh như ông ta, một khi đã hành động, ít khi, để lại dấu vết. Trịnh Xuân Thanh, chỉ là khúc nhạc dạo đầu. Kịch hay, đang còn ở phía trước.

Nguyễn Tấn Dũng, cũng là tay sừng sỏ có tiếng. Ông ta, đã từng, làm cho Trọng phải nức nở trước bàn dân thiên hạ. Bây giờ, mất sạch quyền hành. “Hổ xuống đồng bằng, bị chó khinh”. Đòn thù, nếu có giáng xuống ông ta, cũng là điều dễ hiểu. Nhưng còn Đinh La Thăng, ông ta có tội tình gì, khiến cho Phú Trọng phải lao tâm – khổ tứ? Câu trả lời, hết sức đơn giản: Đây là tay tham nhũng và làm thất thoát rất nhiều tiền bạc của Nhân dân và Đất nước. Quan trọng hơn, y rất giàu. “Đánh con – kể tội”. Dân, thì được hả lòng. Còn phe bảo thủ, thu tiền về cả mớ. “Nhất tiễn – song điểu”. Ngu gì, mà không làm.

Xưa, Võ Tòng ở bên Tàu, là 1 dũng sĩ. Cùng bất đắc dĩ, mới phải đánh nhau tay không, với chỉ 1 con hổ. Nay, thư sinh Phú Trọng, dám tay không, xông vào giữa đàn hổ. Ngưỡng mộ, vô cùng.

Đó là lí do thứ 4, khiến phe Trọng tất bại.

Chừng ấy thứ, cũng thừa đủ, để Phú Trọng thân bại – danh liệt. Kể thêm nữa, làm gì. Chỉ biết rằng, cuộc giải phẫu mới bắt đầu. Nhưng mọi thứ, đã rối tinh – rối mù. Còn nội bộ, đã hoảng loạn hết cả lên. Bởi, đố tìm thấy ông cán bộ CS nào, liêm khiết. Các phe phái, đã buộc phải phân hóa – đã buộc phải co cụm – đã buộc phải sắm sửa khí giới và tất cả nín thở, đợi Trọng, sờ đến phao câu của mình.

“Long tranh – hổ đấu” lần này, sẽ phơi bày tất cả những cái thối tha của cái Đảng CS đểu. Kết thúc cuộc chiến, ngôi nhà CS, sẽ bị phá tan hoang. Kẻ thắng cuộc, không thể dựng lại thể chế CS được nữa. “Đắm đò – giặt mẹt”. Họ sẽ phải lưu tên mình trong Lịch sử, bằng cách khác. Tỷ như, cách mà Yeltsin đã làm ở nước Nga, hoặc cách mà Thein Sein vĩ đại đã làm ở Miến điện. Bởi, chỉ có dùng cách đó, sự mất mát của họ, mới không nhiều. Nếu không muốn nói, là ngược lại. Người đó, không thể là Phú Trọng, Vậy, Trạng Trình nhắm ai?

4- Đọc đến câu “Quang tự diệt”, chắc chẳng có ai hiểu 1 cách thô thiển rằng: Nếu bị Trọng ép, Quang sẽ “học tập và làm theo tấm gương” của xạ thủ Đỗ Cường Minh. Không, ngàn vạn lần, không có chuyện đó.

Con tắc kè hoa, khi gặp nạn. Giữa cái sống và cái chết đang cận kề, nó chọn cách làm rụng đuôi của mình và tháo chạy. Những đối thủ của Trọng, cũng thế. Khi bị dồn vào tử địa, họ chỉ có 2 cách lựa chọn: Một là, bị Trọng khai trừ ra khỏi Đảng và bị điệu ra Tòa án của Trọng. Hai là, tự đoạn tuyệt với cái Lý tưởng CS đểu của mình và quay về với Nhân dân. Khôn ngoan, không ai chọn phương án một.

Do đó, lời Sấm của Trạng Trình, phải hiểu là: Nếu bị ép vào tử địa, Đại Quang, sẽ chọn phương án 2. Sau đó, tập hợp lực lượng, để dọn dẹp sạch sẽ cái bãi rác, có tên là CS. Mở đường và đảm bảo cho cái lộ trình Dân chủ hóa ở Việt nam, được diễn ra trong Hòa bình. Máu của con dân Đất Việt, sẽ bị đổ ra 1 cách ít nhất. Còn ông, sẽ ghi tên mình vào Lịch sử, như một “Thein Sein của Việt nam”.

5- Đến đây, bác độc giả cười rũ rượi: “Đó là câu chuyện hoang đường và nhảm nhí nhất, mà trong đời, tôi đã nghe được”. Mình thản nhiên:

– Lịch sử, đã ghi nhận những chuyện hoang đường và nhảm nhí, còn hơn thế nhiều. Chỉ xin, nêu vài dẫn chứng:
Cho đến cuối những năm 80 của thế kỉ trước, ai nói rằng: “Liên xô, thành trì của phe XHCN, sẽ sụp đổ hoàn toàn vào năm 1991”, người đó, chắc chắn, bị coi là kẻ hoang tưởng. Trước Đại hội lần thứ 12 của Đảng CS, ai nói rẳng: “Nguyễn Phú Trọng trúng Tổng Bí thư”, người đó, chắc chắn, bị coi là kẻ thần kinh. Euro 2004, ai nói rằng: “Hy lạp, sẽ là đội vô địch”, kẻ đó, chắc chắn, sẽ bị coi là người ngoài hành tinh.

Bác ấy đờ đẫn, như vừa bị trúng phong. Lát sau, lắp bắp hỏi: “Này, cái lão Dân già. Thiên cơ, bất khả lậu. Sao, lão cứ phèng phèng nói ra, như thế? Đã dám nói thế, sao không nói nốt: Bao giờ, thì thiên hạ thái bình?”. Mình cười: “Tôi chỉ là người hát rong. Bác và bà con, chấp làm gì. Trong bài Thử luận Sấm Trạng Trình (Trang Bùi Văn Bồng Ngày 25 – 9 – 2016), tác giả Minh Lê, đưa ra dự đoán: Thân – Dậu niên lai, kiến thái bình. Nghĩa là, nhà Sản sẽ ngắc ngoải vào năm Bính Thân (2016) và không sống được quá năm Đinh Dậu (2017) đâu. Tôi và bác, hãy ráng chờ”.

Nguyễn Tiến Dân

© Đàn Chim Việt

10 Phản hồi cho ““Sấm Trạng Trình” nói gì về sự sụp đổ của nhà Sản?”

  1. Tudo.com says:

    Trích:
    “Bỉnh chúc vô minh quang tự diệt.
    Trọng ngân bạc phúc sản tất vong.”
    Và:
    “Trong bài Thử luận Sấm Trạng Trình (Trang Bùi Văn Bồng Ngày 25 – 9 – 2016), tác giả Minh Lê, đưa ra dự đoán: Thân – Dậu niên lai, kiến thái bình. Nghĩa là, nhà Sản sẽ ngắc ngoải vào năm Bính Thân (2016) và không sống được quá năm Đinh Dậu (2017) đâu. Tôi và bác, hãy ráng chờ”.”

    Vậy mấy em Dư Luận Viên cũng hãy ráng chờ cho. . .dân mình nhờ, nhé!

  2. Ngô Vĩnh Tường says:

    Người viết bài này nên đi học lại ngữ pháp tiếng Việt, nhất là việc sử dụng dấu chấm, dấu phẩy.

    • Nguyễn Tiến Dân Thằng Nguy Hiểm Nhất hành Tinh says:

      Nguyễn Tiến Dân là tên vô học, viết tào lao. nếu hết năm 2017 cộng sản VN vẫn sống nhăn răng thì tên Nguyễn Tiến Dân có dám treo cổ không vì viết láo.

      Y là kẻ ngu nguy hiểm nhất hành tinh vì phao tin đồn bậy, nhưng không biết độc giả của ĐCV toàn là các bậc trưởng lão?
      Ngu vừa thôi con!

      • Tien Ngu says:

        Anh Ngu là bậc…trưỡng lão DCV đây…

        Anh rất nà khoái cái tin…đồn bậy này. Tin đồn nào mà nàm cho cò mồi Cộng láo điên lên, ngậm phân phun búa xua,

        Nà ai cũng…khoái.

        Viết sai chính tả hay đúng gì, ai đọc cũng hiểu, nà OK salem.

        Phun phân them kha khá đi em.

      • Tudo.com says:

        Ừ ừ, rất là phải.

        Bởi. . . ngu nên VC còn sống tới bây giờ, chứ nếu dân VN khôn hồi thập niên 30 của thế kỷ trước thì csVN đã chết từ trong trứng nước rồi.

      • Lan says:

        Đồng chí đã bảo thằng Nguyễn Tiến Dân là viết tào lao, nhưng lại bảo nó nguy hiểm, mà còn “nguy hiểm nhất hành tinh”? Thế nà thế lào? Tớ thì tớ chỉ thấy đồng chí là đứa ngu nhất ở đây!

      • tèo says:

        Sao lại chủi người ta dử vậy đông chí ?
        Sám trạng Trình cung như các loại sấm khác (như nostradamus) đọc đẻ nghe đẻ mang chut hi vọng thồi mà?
        Thật ra câu
        “mã đề dương cước anh hùng tân
        thân dậu niên lai kiến thái bình ”
        thì năm mã năm dê năm thân năm dậu nào cũng tới ,đoán tới doán lui cung chẳng trúng . Nên người ta nói là khi nào sự việc xãy ra ,thì chiêm nghiệm sâm cụ Trạng mơi thấy đúng .Như “lữa đâu bóc cháy 8 gà trên mây” người ta đợi tới khi viên toàn quyền pasquier về nước bị máy bay bóc cháy mới nghiệm ra chủ 8 gà=bát kê đông âm vói Pasquier ….
        Tuy nhiên đáu năm con ngưa cuối năm con dê vừa qua VN đã xãy ra nhiêu biến cố ,và năm Thân (con khỉ) này đã gây biết bao sóng gió cho Hà nội (chống đối công khai,biểu tình ,(cao trào 16000 người)TC chèn ép,can bộ thu vén :chạy ,nay lạị thêm vụ nổ lớn Formosa cá chết hàng loạt .,nội bộ đấu đá nhau ,kẻ tham nhũng ra nước ngoài thách thức uy quyền uy tín của đảng …Mói đây lại vụ cá chét ở hồ tây hà nội do ô nhiểm môi trường gây bao khó khăn cho đảng . Và nếu Trump lên TT kỳ này thì VN hét còn mong gì nữa. Lệ thụôc Nga Tàu là cái cẳng … (trump tuyên bố là xét lại hiệp. ước nepta ,bỏ ptt.,bắt các nước đóng kinh phí nếu muốn Mỹ trợ giúp ,bắt tay làm ăn vói TC ,ũng hộ Putin và có thể Biễn Đông không quan trọng nữa (PLT trở cờ ,kiên TC nay bắt tay TC ,đuổi Mỹ , Lại một thăng lợi cho TC….Trump cung sẻ xét lại Nato …(rất bất lợi cho Mỹ,mất hết ĐM và sẻ nguy cho an ninh Mỹ như vừa rồi QH đã phủ quyết quyền phủ quyết một đạo luật (ông Obama phủ quyết) nhưng nghe nói thăng lợi của CH nhưng không thi hành vì bất lợi cho QG Huê kỳ.thê mới biết vì quyền lơi mà CH đã “chống ” DC qua một dạo luật \bất lợi cho QG!).
        Cho nên chẳng có gì mà chủi người ta,vì người ta nói SỰ THỰC hay c/c vào hiện tượng của VN đẻ đem sâm Trạng ra giải cho biết. Đảng xây dựng khá lâu nhưng nếu SỤP ĐỔ chỉ trong 1 giờ PG nói “sắc sắc không không ” là ý này vậy !
        (t)

  3. NÊN CẢM THÔNG VỚI NGƯỜI CỘNG SẢN

    Không bất kỳ người cộng sản nào nghĩ ra thuyết cộng sản cả. Lý thuyết đó là do Mác nghĩ ra. Thế nhưng mọi người bình dân thì khó hiểu hết mọi căn cơ của lý thuyết đó. Mà không hiểu hết thì làm sao phê phán được. Nên chỉ người sau tin theo người trước hay bị bó buộc phải tin theo người trước. Mà người trước tin Mác sau Mác là ông Lênin mà không ai khác. Nhưng lấy gì bảo đảm sự tự tin của Mác là đúng đắn và việc Lênin tin Mác là không sai lầm ? Chẳng có gì bảo đảm cả, bởi mọi việc đúng sai trên thế gian chỉ có chân lý khoa học khách quan đúng đắn mới soi sáng được, và chỉ có thực tế lịch sử trong thực tại mới chứng minh được. Ngày nay thì tất cả mọi điều đó đã hoàn toàn sáng tỏ, vì thế giới các nước cộng sản cũ đã hoàn toàn sụp đổ và tan rã, cũng như sự phát triển mọi ngành khoa học lý thuyết ngày nay đều cho thấy được học thuyết Mác chỉ ấu trĩ và nông cạn về mặt khoa học thực tế về xã hội.

    Thế nhưng ai ở đời mà chẳng có lúc sai, nên sự sai đúng không thật sự quan trọng mà chính sự độc tài độc đoán mới là quan trọng. Bởi trong xã hội tự do dân chủ, mọi cái sai đều luôn sẽ được vượt qua.
    Còn trong xã hội độc tài thì các cái sai đều chết dí một chỗ, đều được đóng đinh bảo quản không thể thay đổi, đó mới là cái nguy hại cho xã hội và cho mọi người là như thế. Nên nếu Mác chỉ chủ quan trong học thuyết của mình, điều đó cũng chưa chắc đã hại cho ai cả, bởi mọi người đều có quyền tự do phê phán và phán đoán. Thế nhưng Mác lại chủ trương độc tài chuyên chính, không cho bất kỳ ai được phán đoán và phê phán cả. Điều tội lỗi chính của Mác là ở đây mà không phải chỉ là việc thuần túy đúng sai trên lý thuyết.

    Mà ai cũng biết một khi xã hội đã được tổ chức toàn diện theo kiểu độc đoán, nó đã trở thành bị vật hóa, tức trở thành quán tính vật chất, không còn ai có thể thay đổi nó được. Bởi vì quy luật cá nhân con người ai cũng cầu an, ích kỷ, thụ động, mặc kệ, và chủ yếu sống trước hết mà không phải sự hiểu biết trên hết, do vậy guồng máy xã hội luôn vận chuyển tự động, thời đại nào cũng thế, những người đi tiên phong hay những nhà cách mạng tâm huyết thật sự đều thường rất ít mà hàng hà sa số thường xuyên trong xã hội chỉ là kiểu quần chúng mọi loại, mọi cấp, khi đã quán tính rồi thì cứ như thế mà bảo thủ, khó thể nào cách tân hay thay đổi được.

    Cho nên ở Việt Nam, ngay cả nhà trí thức cỡ lớn như Trần Đức Thảo mà lúc đầu còn mê muội chủ thuyết Mác huống gì là ai. Những người như ông Trường Chinh, Trương Tửu, đều chưa vượt quá được cấp đại học lúc đó, làm sao mà hiểu đúng Mác để thấy cái sai và phê phán cái sai đó được. Chẳng qua chỉ là niềm tin cảm tính được truyền đạt qua phong trào thực tiển xuất hiện vậy thôi, Còn những người khác kiểu như Trần Văn Giàu, Trần Bạch Đằng, Tố Hữu đều chỉ là những người được huấn luyện theo bài bản tuyên truyền ngắn hạn, đều trường thành trong tù theo kiểu học thuyết rỉ tai, và từ đó khi đã có quyền rồi thì đều vận động theo quán tính của guồng máy, rồi cứ tiếp tục máy cái đẻ ra máy con từng đợt như thế, còn làm sao mà khoa học khách quan hay tự duy nhận thức tự do độc lập nữa được.

    Nên tóm lại, trách nhiệm là do chính Mác mà không do ai khác. Bởi nếu lý thuyết Mác là đúng, những người cộng sản đều thành có công với nhân loại và lịch sử loài người cả thảy, Nhưng nếu lý thuyết Mác là sai, trách nhiệm của họ chỉ là trách nhiệm gián tiếp mà trách nhiệm trực tiếp mới chính là trách nhiệm của riêng Mác. Học thuyết Mác chốt lại có ba ý niệm cơ bản hấp dẫn mọi người cộng sản là khái niệm sự bóc lột, khái niệm đấu tranh giai cấp, khái niệm xã hội cộng sản. Những khái niệm đó lại căn cứ trên sự giàu nghèo để giải quyết sự giàu nghèo. Nhưng thật ra nó chỉ là ảo tưởng mà không có nền tảng khách quan nào vững chắc cả. Tức Mác đã khái quát hóa thực tế, trừu tượng hóa và tưởng tượng hóa thực tế nên nó hoàn toàn xa thực tế, phản thực tế và rơi vào hư tưởng và huyễn tưởng là như thế. Cái đó người ta gọi là lấy cây che rừng, tức chỉ nhìn ở khía cạnh vi mô cá nhân đặc thù mà đánh mất khía cạnh vĩ mô của toàn xã hội.

    Thật ra sự giàu nghèo và bất công trong xã hội có hàng vạn nguyên nhân, trong đó kể cả nguyên nhân tài nguyên và nguyên nhân tâm lý ý thức con người. Còn phát triển xã hội và lịch sử chủ yếu là do khoa học kỹ thuật, do văn hóa, không phải do đấu tranh giai cấp thuần túy như Mác mê tín và huyễn hoặc. Nhất là thuyết độc tài vô sản hay chuyên chính vô sản của Mác thực chất vừa là sự dốt nát vừa là sự mê sản. Bởi Mác quên mất bản năng con người. Bản năng là thiên nhiên, nếu không có giáo dục chế ngự nó, bản năng hoàn toàn tiêu cực. Tài sản là công cụ tồn tại và phát huy đời sống con người mọi mặt. Do đó, tư hữu, thị trường, tiền tệ đều là những yếu tố thuận lợi thiết yếu cho đời sống xã hội. Mặt tích cực của nó nhiều hơn mặt tiêu cực. Mặt tiêu cực chỉ là đặc thù còn mặt tích cực mới phổ biến và quyết định. Vậy mà Mác chủ trương tiêu diệt tư sản, tiêu diệt thị trường, loại bỏ tiền tệ, loại bỏ cạnh tranh, loại bỏ cơ chế xã hội vận hành tự động, chỉ còn theo ý chí của một tập thể độc tài, thật sự là sự ngu dốt thiên cổ của Mác đã gây hại cho con người cũng như cho xã hội là như thế.

    ĐỈNH NGÀN
    (07/10/16)

  4. Hùng AK 47 says:

    Hết bác Nguyễn Tiến Dân, rồi đến ông tác giả bị tử hình vắng mặt Nguyễn Trọng Dân…Toàn là những tay cự phách! Bác Nguyễn Tiến Dân thì lấy sấm Trạng ra diễn giải chi ly cho thấy báo trước Trần Đại Quang tự diệt, còn ông tác giả bị tử hình Nguyễn Trọng Dân thì moi tổng cục 2 ra kể đầu đuôi cho đã rồi hỏi một câu xanh rờn là liệu Trần Đại Quang có dám “chơi” Trọng Lú hay không? Hai bài viết ra trước ra sau nhịp nhàng cùng…thời đại! Thôi thì thấy mẹ nó triều nhà Sản thiệt rồi!

  5. Tu Do says:

    Đọc nghe sướng run nếu hai câu đối trên là sấm của cụ Trạng Trình, nhưng tác giả cũng chỉ giả định thôi. Cầu mong sao cho câu đối đó là thật của cụ Trạng cho dân tộc Việt Nam vẽ vang với thế giới tự do. Cám ơn tác giả.

Leave a Reply to Ngô Vĩnh Tường