|

Xuân Thọ: Tự do và con người sáng tạo

facebook_twitter-500x300
Tuần rồi nhờ Facebook tôi tình cờ tìm được chị của một người bạn gái từ thời thanh niên. Bạn tôi đã qua đời cách đây ít năm vì một căn bệnh hiểm nghèo. Tôi cũng khá ân hận vì biết hơi muộn, nên dù đã cố gắng, không đưa đựợc ban tôi sang Đức chữa trị.

Cả chị và tôi đều mừng vì mấy chục năm nay, kể từ trước khi khi tôi đi khỏi Việt Nam, mới có dịp gặp lại nhau, biết được cuộc sống của nhau. Tôi mừng vì thấy cả gia đình chị hạnh phúc, sung túc, nhất là lại nhìn thấy ảnh mẹ bạn tôi, biết bà vẫn khỏe mạnh. Hồi đó bà quý tôi lắm, chị cũng vậy.

Một lát sau chị đưa niềm vui của chị lên Facebook :“ Cám ơn FB rất nhiều – chúng tôi bạn bè người Nam kẻ Bắc rất ít có dịp gặp nhau , nhờ FB kết nối mà bạn bè con cháu ở khắp nơi trên thế giới vẫn được nhìn thấy nhau, trò chuyện cùng nhau – Thank You so much!“

Không biết có phải chị vui vì gặp lại tôi không, nhưng tôi cũng đáp lại đại ý là; „Em rất mừng gặp lại chị, nhờ có FB…“

Hội ngộ ảo giữa chị và tôi chỉ là chuyện vặt so với rất nhiều câu chuyện có hậu, nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra qua
Facebook, Twitter hay Google.

Đáng nói là những công cụ tuy thay đổi cuộc sống của nhân loại như vậy lại không phải là những sản phẩm công nghiệp phức tạp như phi thuyền vũ trụ hoặc tầu ngầm hạt nhân, đòi hỏi một nền công nghiệp cực kỳ phát triển. Tất cả các sản phẩm phi vật chất hiện nay chỉ xuất phát từ các ý tưởng của con người,. Vì vậy chàng trai Niklas Zenström người Thụy Điển cùng hai chàng trai người Estonia là Ahti Heina, Jaan Tallin, không cần bất cứ nền
công nghiệp nào đứng đằng sau, đã phát minh ra hệ thống Skype để cả thế giới nói chuyện với nhau miễn phí qua máy tính[1]. Lẽ ra một người Việt nào đó cũng có thể làm ra Skype hoặc Facebook.

Vậy tại sao các ý tưởng này chỉ đến từ phương tây, mà không đến từ nước Nga, vốn có một lực lương tin học hùng mạnh đủ sức phá cả cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Tại Sao một cuờng quốc điện tử như Trung Quốc phải copy các ý tưởng của Facebook, của Yahoo để lập ra các máy tìm kiếm và các mạng xã hội nội địa? Riêng việc bắt chước ý tưởng của Facebook để tạo Weibo, bắt chước Google tạo ra Baidu nhằm dùng khép kín trong nhà mình đã là bản án tử
hình cho mọi sáng tạo tiềm ẩn trong một dân tộc 1,4 tỷ người với năm ngàn năm văn hiến.

Những ý tưởng đột phá và khai sáng cho nhân loại chỉ nảy sinh từ các xã hội mà ở đó con người có tự do tư tưởng, sức sáng tạo được giải phóng và thông tin không bị ngăn chặn.

Từ năm 1901 đến 2016 có 175 nhà khoa học nhận giải Nobel về hóa học, trong đó 66 người Mỹ, 29 người Đức, 28 người Anh, 38 người của các nước tư bản phương tây 14 người của các nước khác. 2 người Nga, ông Semionov là nhà khoa học Xô-Viết, còn ông Prigogine thì sống ở Bỉ từ bé, một người Trung Hoa duy nhất, nhưng sống tại Mỹ là ông Yuan Lee nằm trong sốnày [2]. Điều đáng nói là không có nhà khoa học CHCD Đức nào nằm trong số các nhà khoa học Đức. Điểm lạicác giải Nobel cho vật lý và y học, sự so sánh này cũng tương ứng.

Sự thật trên cho thấy: các nhà nước toàn trị như Liên Xô hoặc CHDC Đức trước kia, dù có thể dùng sức mạnh của nhà nước để nghiên cứu doping, đẩy nền thể thao lên hàng đầu thếgiới, để chạy đua vũ trụ, hoặc như Trung Quốc hiên tại sử dụng tiền thuế của dân để tạo sức mạnh cạnh tranh kinh tế toàn cầu, nhưng lại không thể dùng tiền để tạo ra sự sáng tạo của trí tuệ.

Đầu năm 2004, công ty tôi thắng thầu quốc tế trong dự án xây dựng một hệ thống làm phim hoạt hình bằng tin học tại Hà Nội. Sau vài tuần lắp đặt, các kỹ sư Đức đã bàn giao một hệ thống làm phim hoạt hình khá đồ sộ, có khả năng làm phim 3D với công cụ mô phỏng động tác bằng motion tracking v.v. Vào thời điểm đó, tổ hợp máy tính có cluster server với 30 thành viên (Seat licences) trong một render farm cũng là một giấc mơ cho nhiều xưởng phim
hoạt hình châu Âu.

Vì cả năm sau xưởng vẫn không làm được phim nào hay, ngoài những phim hoạt hình thô sơ, động tác cứng nhắc mà ta vẫn thấy chiếu trên TV, ông giám đốc có nhờ tôi tìm cho mấy nghệ sỹ hoạt hình về đào tạo giúp, kinh phí Bộ Văn hóa lo.

Tôi nhờ được ba bạn Đức và Hà Lan, chuyên gia phim hoạt hình tại các kênh WDR, NDR , NOB, sang Việt Nam huấn luyện cho các họa sỹ, đạo diễn và quay phim Việt Nam. Các bạn tôi rất thích sự mến khách và hiếu học của các học viên, rất ưa các món ăn Hà Nội. Ba tuần sau đoàn về Đức, tôi hỏi họ về chất lượng khóa đào tạo.

Trả lời: Các bạn trẻ đó có rất nhiều tài năng và sáng ý, chỉ nói qua là họ hiểu và vẽ rất nhanh. Khiếu thẩm mỹ của các bạn trẻ cũng tốt lắm. Duy chỉ có điều là họ thiếu sáng tạo, không có các ý tưởng độc đáo. Thiếu những cái đó khó làm được phim hoạt hình!

Sau gáo nước lạnh đó của họ vài tháng, xưởng phim có nhờ tôi tìm những hãng phim hoạt hình từ châu Âu đang cần đối tác gia công phim hoạt hình để hãng nhận làm gia công, tức là chỉ nhận vẽ động tác và tô màu các nhân vật, phông cảnh. Tôi đã giúp liên hệ với vài hãng phim hoạt hình ở Anh, Đức và Úc. Các hãng này có nhiều kịch bản hay, có nhiều họa sỹ tạo nhân vật rất độc đáo, nhưng họ không có hệ thống hiện đại như hãng phim nhà nước ở Hà
Nội. Nếu thuê ở châu Âu thì giá thành rất đắt. Họ chuyển hình ảnh chính qua FTP và hãng phim ở Hà Nội lấy xuống để gia công, tô màu hoặc nhân bản rồi gửi lại cho họ. Một thực tế phũ phàng!

Sau khi ông giám đốc về hưu 2008, tôi không biết thêm gì về số phận của hệ thống làm phim đó nữa. Chỉ biết rằng: Nếu có tự do, sẽ có con người sáng tạo và sẽ có tất cả. Nguợc lại, nếu không có tự do, ngồi trên đống vàng vẫn là thân phận kẻ làm thuê.

Nhiều thế hệ thanh niên Việt đã bị thui chột vì xã hội đã kìm hãm sự sáng tạo phát triển từ bé. Đã có không biết bao nhiêu bài báo gây sốc dư luận về các bài văn „Lạ“ bị cho điểm kém của học sinh phổ thông. Khi mỗi tư duy tự do của con ngừoi đều bị bóp chết từ trong trứng thì bao giờ xã hội mới có nhân tài? Nhân tài Việt Nam chỉ được tỏa sáng khi sang phương Tây tự do để sinh sống hoặc làm việc.

Chính vì vậy mà báo chí Việt Nam hay tự hào về thành tích của cháu bé Việt kiều A hay của giáo sư Việt kiều B. Những bản tin kiểu này một mặt chỉ rõ sự yếu kém của đất nước, mặt khác lại là sự suy tôn phi lý về giống nòi Việt, một sự liên hệ khá nguy hiểm đến thuyết chủng tộc. Nếu có một phép mầu nào đó mà ngày mai Việt Nam bỗng thành một cường quốc thì tư tưởng đề cao giống nòi Việt kia sẽ thành gánh nặng, vì nó sẽ đẩy chúng ta đến chỗ coi thường những chủng tộc Chăm Pa, Cao Miên, Ai Lào, Chà Và, Xiêm La như đã có thời chúng ta mắc
phải.

Nếu ai nói muốn đưa dân tộc lên văn minh hạnh phúc, thì hãy biến Việt Nam thành một xứ sở mà ở đó, mọi chính kiến, mọi tư tưởng đều được phát triển tự do, mọi chủng tộc đều bình đẳng, là mảnh đất cho nhân tài thế giới đổ về lập nghiệp, thay vì cứ để con em chúng ta lần lượt ra đi!

Trở lại câu chuyện của chị gái bạn tôi. Chị là một phụ nữ đẹp nền nã, nhân ái. Chị lớn lên trong một gia đình trí thức theo cách mạng, trung thành với CNXH, được ưu đãi nhiều của chế độ. Nếu nhìn Facebook của chị, ai cũng sẽ nghĩ rằng, chị chỉ còn biết tận hưởng tuổi hưu của mình trong cái vỏ bọc khép kín của tổ ấm. Nhưng trao đổi với tôi, chị cũng rất khó chịu với cuộc sống tù túng, tức giận với những tha hóa cảm nhận được trong xã hội và có phần tỏ
ra bế tắc.

Cuộc sống vật chất no đủ đã không thể bù đắp các khát vọng tự do trong tâm hồn!

Tháng 12.2016

Xuân Thọ

© Đàn Chim Việt

————————————-

[1] https://en.wikipedia.org/wiki/Skype

[2] https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Nobel_laureates_in_Chemistry

9 Phản hồi cho “Xuân Thọ: Tự do và con người sáng tạo”

  1. Khong ranh decoiviet chi says:

    Coi bô Tt là Dai ngàn, Thuong ngàn, Non ngàn, Phuong ngàn, Ngàn phuong…voi cai’ goi là tho* làm khô Dôc gia? Boi co’ ve cu’ nhân xét cua tui, hehe ! Và Tt da bi thui’ tha, bi xu’ uê’ rùi chang mà noi’ nghe trung’ phoc’ vây cà? Da bi dây`miêng chua Tt ?

  2. Không rảnh để coi viết chi says:

    Ủa, té ra Tt đã kiếm thấy rác và các thứ xú uế thôi sao mà phán như đúng rôi`vậy cà? Giơ` mắc cở tới mức hổng dám viết chi, chỉ ghi Tt, có phải là “Tập tọng” hay “Thúi tha” hoặc “Thúi tất” hôn cưng?

  3. Không rảnh để coi viết chi says:

    Có vẻ như những tay comment mà dính chữ “Ngàn” như Đại ngàn, Non ngàn, Thượng ngàn…hay mắc tánh “nói dài nói dai” sao đó, trong khi chẳng ăn nhập chi tới bài báo đáng ở trên. Bộ tính khoe kiến thức? Thơi`buổi Google, chỉ nhấp chuột là giây sau muốn đọc chi, kiếm chi có hết hà, đâu phải viết dài làm chi cho “tốn giấy” của Quý báo, phải hôn?

    • Tt says:

      Gôgle là một kho chứa vĩ đại, không biết cách kiếm thì chỉ thấy rác và các thứ xú uế thôi!
      Cung giống như các nước tân tiến thiết lập nhà máy nhưng những chất thải ra phải được làm giảm thiểu những chất độc tới mức an toàn trước khi thải ra không khí, ra song, ra biển, ra đất chứ không giống như đảng cộng sản của ” không rảnh để coi viết chi” cho Formosa muốn làm gì thi làm!
      À quen Tt Zika Fuck của ” không ranh để coi…” thật là đỉnh cao của đảng cộng sản VN quang vinh!

  4. Sự tiến bộ và tồn tại của muôn loài đặt nền tảng trên sự thích ứng và sáng tạo. Nếu tính thích ứng kém cõi sẽ dẫn đến sự hao mòn và hủy diệt. Nếu thiếu sự sáng tạo cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán và đơn điệu. Chủ nghĩa cộng sản và những thuộc quốc Xã hội chủ nghĩa là một minh chứng rõ nét và tiêu biểu nhất trong thời đại của chúng ta. Cái khối xã hội chủ nghĩa Sô Viết & Đông Âu to đùng, hùng hổ tưởng như sẽ nuốt chửng trái đất chợt biến dạng, mất hút trong một sớm, một chiều không đèn đuốc, không trống kèn, không lời ai điếu….cái chết tức tưởi thật đáng thương, nhưng cũng đáng mừng là kết quả hiển nhiên của qui luật nầy. Thế giới ngày này còn sót lại vài mảnh vụn rơi rớt thảm hại dưới chân bàn ăn của nhân loại mang tên Chủ Nghĩa Cộng Sản là Trung Cọng, Việt Cọng, Bắc Hàn Cọng, Lào Cọng và Cu Ba Cọng như một tấm bia chứng tích tồi tệ giữa cái nghĩa trang của lịch sử văn minh con người. Tất cả những cái nước có chữ Cọng nầy đều tồn tại nhờ một bà mụ mang tên Kinh Tế Thị Trường qua thương vụ bán máu, nước mắt và mồ hôi cho bọn Tư Bổn ngoại quốc. Vì mang chung một thân phận, những nhà nước Cộng Sản nầy đều có chung một đặc tính, đó là sự nghèo nàn về tính sáng tạo. Và nếu có, thì sự sáng tạo duy nhất mà chúng phát minh và khuếch trương một cách vĩ mô, ấy là kỷ thuật ăn cắp sự sáng tạo của kẻ khác. Chính sự sáng tạo duy nhất nầy làm cuộc sống tương lai của chúng ta và con cháu chúng ta trở nên nghèo nàn, buồn thảm và tối thui.

  5. Minh Đức says:

    Trích: “Duy chỉ có điều là họ thiếu sáng tạo, không có các ý tưởng độc đáo. Thiếu những cái đó khó làm được phim hoạt hình!”

    Sống ở một nước có quá nhiều điều cấm kỵ, những gì nghĩ ra ngoài vòng tư tưởng của đảng CS là bị xem là có tội thì tư tưởng độc đáo dễ bị kết án là đụng chạm đến điều này, điều kia. Không có tư tưởng độc đáo, chỉ nhắc lại những gì nhà nước cho phép nói thì an toàn, không sợ bị tội.

    Đọc các bài viết của những người thuộc về lề trái thì thấy không thiếu các ý kiến độc đáo, hóm hỉnh. Đọc báo chính thức của nhà nước thì thấy dường như là dân Việt Nam ngù ngờ, khờ khạo, đọc các bài viết được phổ biến lén thì thấy dân Việt Nam không thiếu gì người thông minh.

  6. CON NGƯỜI VÀ SỰ SÁNG TẠO

    Thiên nhiên không bao giờ sáng tạo, thiên nhiên chỉ lặp đi lặp lại. Hiện tượng đột biến trong thiên nhiên nếu có, đó chỉ là sự ngẫu nhiên cơ học, vô thức, chưa hẳn có chủ đích.

    Con người trái lại sự sáng tạo luôn có ý thức, luôn có chủ đích. Sự sáng tạo của con người là đến từ bên trong, không đến từ bên ngoài. Tất nhiên bên ngoài luôn là dữ liệu cần thiết, nhưng sự sáng tạo là năng lực vận dụng, tạo tác cái mới từ muôn ngàn dữ liệu đã có sẳn đó. Khoa học kỹ thuật bởi vậy là sự sáng tạo, sự sáng tạo khai phá không ngừng, đừng nói gì đến tư duy triết học hay văn học nghệ thuật. Bởi không sáng tạo thì con người rơi vào chỗ tầm thường, xã hội rơi vào chỗ vết mòn, bế tắt, đó là ý nghĩa quan trọng nhất và cũng là thiết yếu nhất của sự sáng tạo, của tinh thần và ý thức sáng tạo.

    Sự sáng tạo như vậy là một nhu cầu tinh thần, một ý nghĩa và giá trị thiết yếu của con người. Chính sự sáng tạo làm thỏa mãn, đáp ứng yêu cầu nội tại của cá nhân sáng tạo, nhưng cũng là đáp ứng yêu cầu phát triển chung đi lên mọi mặt của toàn xã hội. Vì nói khác, đi sự sáng tạo luôn có tính dây chuyền và liên đới. Sự sáng tạo nào đó của một người làm nảy sinh sự sáng tạo khác nơi những người khác và tiếp tục như thế cho toàn thể xã hội. Sự sáng tạo mang lại lợi ích cho mọi người, người không sáng tạo được thì được hưởng thụ mọi thành quả sáng tạo của người khác đồng thời mình góp phần gián tiếp các mặt cho chính những sự sáng tạo mà người khác có thể có được. Ý nghĩa xã hội quan trọng nhất của sáng tạo là như thế. Nên cũng nói được quan điểm xã hội hay chủ nghĩa xã hội chân chính nhất và đích thực nhất của nhân loại chính là chủ nghĩa sáng tạo.

    Thế nhưng điều kiện sáng tạo cần có tài năng tự nhiên và cần có tri thức tức đào tạo và học vấn. Thiếu một trong hai yếu tố này sự sáng tạo phải bị thúc thủ hay hạn chế, còn nếu thiếu cả hai coi như không thể bao giờ có sự sáng tạo. Bởi sáng tạo là từ cái cũ đã có mà phát triển lên thành cái mới hiệu quả hoàn toàn chưa có về mọi mặt trước đó. Sáng tạo như vậy vừa là tiềm lực tự nhiên vừa là khả năng và thành quả mang đến của chính con người. Sự khám phá trong khoa học kỹ thuật chẳng phải chỉ là sự tìm tòi khách quan mà chính đó cũng còn là sự sáng tạo, vì không có khả năng sáng nghĩ con người cũng khó tìm tòi ra cái gì được cả. Sự sáng tạo như vậy chủ yếu ở cá nhân con người như đơn vị chung nhất của xã hội mà không gì khác. Bởi chỉ cá nhân mới cụ thể và đó là nguồn cội duy nhất của mọi sự sáng tạo trong xã hội nhân loại.

    Trong khi đó Mác chỉ coi tất cả là vật chất, tức làm bế tắt và coi thường mọi sự sáng tạo. Mác lại đặt giai cấp công nhân vô sản như sứ mạng cao nhất của lịch sử, đó chỉ là sự mộng tưởng suông, không có thực chất, không mang ý nghĩa khách quan gì cả. Đó chỉ là sự mê tín, vì như trên đã nói, sự sáng tạo là ý nghĩa của cá nhân cụ thể, không phải của giai cấp trừu tượng nào cả. Lênin làm theo Mác lại thiết lập thêm chế độ xã hội toàn trị. Bởi vậy trong cơ chế máy móc duy vật toàn diện đó, con người chỉ có thúc thủ, chỉ có vâng lệnh và ca ngợi suông quyền lực chính trị, mất mọi khả năng dân chủ tự do linh hoạt và tự chủ trong sáng tạo. Đó cũng là lý do tại sao các giải Nobel về khoa học cũng như văn học cho đến vừa rồi chỉ có Mỹ là chiếm quán quân đến vai trăm nhà, còn lại là các nước Tây Âu, Ấn Độ, riêng Nga chỉ được có vài người và Trung Quốc cũng không hơn như thế, mà đó cũng phần lớn chỉ người sống ở nước ngoài của họ, mặc dầu đều là đất nước có dân số vượt trội hơn các nước khác chưa nói là thậm chí có đến hơn 1,3 tỷ dân đông nhất thế giới.

    Vậy thì ngay thẳng mà nói, rõ ràng học thuyết giai cấp và đấu tranh giai cấp của Mác cũng như nghệ thuật tổ chức xã hội theo cách toàn trị của Lênin dựa trên sự chuyên chính vô sản của Mác đưa ra đều hoàn toàn phản lại con người và phản lại xã hội vì nó làm bế tắt mọi giá trị và ý nghĩa sáng tạo của con người, tức phản lại bản thân con người và bản thân xã hội về mọi mặt.

    Thế nên kể từ cuộc cách mạng vô sản Nga nổ ra 1917 cho tới khi toàn khối Liên Xô và Đông Âu hoàn toàn sụp đổ, không kể 100 triệu nạn nhân trực tiếp của nó phải đi đến mọi sự ngược đãi và cái chết vì lý do đấu tranh giai cấp, thì mọi sự hi sinh gián tiếp về mặt sáng tạo trên cả tỷ người đó như một bộ phận lớn chung của nhân loại đã phải bị thúc thủ trong cả gần thế kỷ làm thiệt hại đến ý nghĩa và thành quả sáng tạo của nhân loại đến nhường nào. Đó đúng ra thực chất chỉ do hậu quả sai lầm của học thuyết Mác hay cũng có thể nói được học thuyết Mác là học thuyết phản động vì phản xã hội, phản lịch sử phát triển của nhân loại mặc dầu nó vẫn tự mệnh danh là học thuyết chủ nghĩa xã hội.

    Có nghĩa mọi cái gì là tác nhân làm cùn nhụt, bế tắt và tiêu hủy mọi sự sáng tạo của con người và xã hội thực chất đều thật sự phản động và phản xã hội vậy thôi. Chính học thuyết Mác nói những điều hay ho nhất về xã hội, nhưng cuối cùng chỉ thòng một câu kết luận chuyên chính vô sản là tự sổ toẹt đi hết cả. Khởi đầu là cách mạng mà kết cục lại là phản động của chính là như thế. Cái ý nghĩa đầu voi đuôi chuột lộn ngược dòng lịch sử mà lại nhân danh lịch sử để lừa dối mọi người đó cũng chính là tội lỗi hay tội ác lớn lao nhất của Mác đối với lịch sử của toàn loài người chính là như thế.

    ĐẠI NGÀN
    (18/12/16)

  7. Lại Mạnh Cường says:

    Thật ra có nhiều yếu tố ảnh hưởng tới sự sáng tạo của giới trẻ nói riêng, của toàn dân nói chung. Dĩ nhiên trong đó yếu tố giáo dục cũng như chính trị có tác động rất lớn.

    Chế độ độc tài đảng trị đã bó rọ tư duy người dân, và đầu độc dân trí bằng các chủ nghĩa đáng vứt vào sọt rác lịch sử, nhất là chủ nghĩa anh hùng và chủ nghĩa thần thánh hoá lãnh tụ
    Thêm vào đó lối giáo dục vẫn tiếp tục mang nặng tính từ chương, lấy bằng cấp làm thước đo tất cả, dẫn đến nhiều tệ nạn: học tư ngoại khoá lung tung, chạy bằng cấp, thậm chí gian lận qua bằng giả, khai gian bằng cấp … Thôi thì thiên hình vạn trạng dẫn đến nhiều cảnh não lòng.
    Đất nước gì mà lúc trước ra ngõ gặp anh hùng, và lấy cái nghèo làm tiêu chí đo sự trong sáng của người dân.
    Nay chay theo kinh tế thị trường, chủ trương làm giàu là mục tiêu cần đạt đến. Và lạ kỳ là vào cơ quan nào cũng toàn là thạc sĩ, tiến sĩ, phó giáo sư, giáo sư …. thuộc đủ mọi ngành nghề, ấy nhưng tụt hậu đến chạy tụt .. quần vẫn thua sút người ta !
    Đi đâu cũng thấy học sinh học ngày học đêm, nhưng dốt vẫn hoàn dốt. Ngược lại trẻ con thuộc dân tộc ít người (thiểu số) các miền rừng núi, hải đảo, nói chung ở các vùng sâu xa ốm đói, không đủ quần áo ấm, đến trường lội bộ hàng nhiều cây số, vượt qua biết bao chướng ngại vật nguy hiểm … Trường sở rách nát, lại không đủ giáo viên lẫn trợ huấn cụ.

    Điều đau lòng nhất vẫn là cái giá quá đắt để trả cho các cái gọi là độc lập, thống nhất, văn minh tiến bộ ở thời xã nghĩa. Tiêu phí hàng nhiều chục triệu sinh linh, tàn phá vô tội vạ đất nước, để phục vụ cho cái gọi là giải phóng dân tộc và đất nước khỏi gông cùm phong kiến thực dân đế quốc, nhưng khi đạt được mục đích thì lòng người còn ly tán hơn bao giờ hết. Đến nay đạo lý làm người rách bươm, bởi chất liệu nhân xã rã rời tơi tả trước cơn lốc thị trường theo định hướng xã nghĩa. Thời bao cấp trước đó, nhân cách con dân cũng thủng lỗ chỗ, bởi tiêu chí “mình vì mọi người”, nhưng thực chất “mọi người vì mình” !

    Nói tóm lại, một dân tộc bị què quặt, bị vắt kiệt sức ở một đất nước bị tan phá tan hoang trong 2/3 thế kỷ dưới ách đô hộ của CS làm sao mà khá được.
    Đó là chưa kể dưới thời phong kiến rồi thời thực dân trước đó, người dân bị giới cầm quyền coi như đám nô lệ, bị giáo dục theo lối ngu dân, cứ phải cúc cung phục dịch bề trên. Học để ra làm quan, làm công chức phục vụ chế độ, chứ không phải cho nhân quần xã hội. Ngắn gọn, trí thức là phải ép mình đi theo lề phải, kẻ nào làm khác đi là “phạm thượng”, “phản động”, “phản loạn” …

  8. Tien Ngu says:

    Thưa,

    Thiệt là…cãm ơn ông Thọ…

    Xưa nay, trí thức thường nhỏ nhẹ, nịch sự, chỉ dẫn, khuyên bảo lũ Cộng và cò mồi của chúng…

    Rằng thì là, Cộng…tổ, Cộng cha, Cộng con, hát om sòm nhờ chúng mà nhân loại mới được…giãi phóng, tự do, tiến bộ, hạnh phúc muôn trùng.
    Cộng, rất nà…nhân đạo, nhân nghĩa, đi kèm…lễ trí tín. Vô địch không ai bằng.

    Nhưng thực tế, cái gì có ích cho toàn nhân loại, toàn là do bọn tư bãn bốc lột phát minh ra không hè. Cho nên, Cộng láo và cò mồi ơi, thôi đừng…láo nữa.
    Hãy sáng mắt, sáng lòng, mà cùng nhau…đá cái Cộng láo.
    Đi chổ khác chơi đi mày ơi, đừng có mà…láo miết…

    Ở VN, sau khi VNCH bị Cộng…khai tử, phe Cộng thì không nói gì, nhưng phe…thành phần thứ ba, phe tự do không thích cs, cùng nhau…tá hoả.
    Đói rách te tua, đau bệnh toàn chơi…xuyên tâm liên, y tá bac sỉ do Cộng láo đào tạo, toàn nà…đau đâu chích đó, cho mày…đi đái sơm sớm. Cuộc sống hàng ngày chỉ toàn là…ăn khẩu hiệu.
    Loa rè đầu đường nó tra tấn sáng đêm…
    Cứ thế mà…qua ngày cho đến khi lũ Cộng quốc tế lăn đùng ra chết.
    Cộng láo VN bèn…láo đổi mới.
    Bắt chước lại y hệt văn hoá đời sống của VNCH, nhưng vì cái tật…láo không bỏ được, nên không…khá.
    Vô trật tự, tả bí lù…về mọi phương diện.
    Đói quá nên đành phải …muối mặt, xin làm con của Tàu Cộng trở lại. Cùng nhau nhất bộ nhất bái, qua tận Thành Đô…

    Tiên Ngu bắt chước ông Thọ, đôi khi cũng…nhẹ nhàng, khuyên bảo lũ cò mồi Cộng láo, nên mở cái cặp mắt …hí của chúng lên, nhìn ra sự thật…

    Hỡi ơi, kết quả là, chúng lại…điên lên, rủ thêm lũ Giáo Điếm, ngậm phân phun Tiên Ngu tối tâm mày mặt, không cách chi…đở.

    Hy vọng với tài ăn nói…chân tình, thắm thiết của ông Thọ, cò mồi Cộng láo cũng lũ Giáo Điếm, nghe ra được chút chút chăng?

    Cò mồi…ngu nhất hành tinh, em…gà mái dầu, cò mồi…cắc kè, em…Đù, đâu mất hết rồi hè?

Leave a Reply to Lại Mạnh Cường