|

Tâm tình với nhà văn Trần Mạnh Hảo

Ông Trần Mạnh Hảo thân,

Mặc cho thiên hạ đang mổ bò nhân sự. Còn chưa đi họp, ông quá bộ vào xó Đà Lạt này tâm tình với tôi một lúc.

Mấy hôm trước, tôi đã định viết một bài nhan đề “Một dân tộc bắt đầu tập nói”, mô tả một dân tộc lâu ngày nói dối đã quen, sắp bị diệt vong vì tật nói dối, bỗng hoảng hồn bừng tỉnh bên bờ vực thẳm, vội bảo nhau học lại ngôn ngữ nói thật của cha ông để tự cứu, nhưng vất vả mãi cũng chỉ mới bập bẹ phát ra được mấy câu nói thật vỡ lòng thôi.

Dự định ấy của tôi bị cắt ngang vì bài tham luận vừa rồi của ông . Vì nói thật như ông cỡ này thì coi như “tốt nghiệp phổ thông” rồi, ý nghĩ bi quan kia của tôi e có phần lạc hậu trước tiến triển của thực tế (chắc ông không tự ái, vì Đại học nói thật của nước mình bây giờ chắc gì đã bằng Trung cấp nói thật của người ta!).

Cái đoạn ông vạch trần một cách toàn diện sự thật rằng “Chưa bao giờ số phận dân tộc ta, đất nước ta có nguy cơ tiêu vong như hôm nay” (để đừng có suốt ngày vui cười hơn hớn) thì nhiều người cũng đã làm được, và dù có nhắc đi nhắc lại mãi cũng chưa chắc đã vào được tai những anh ù lì.

Ông đã nói được nhiều, nhất là vạch ra cái đại bản doanh của những kẻ đã gây “nguy cơ tiêu vong dân tộc” ấy nằm ở đâu, nó lớn cỡ nào, khiến ta “phải làm một cuộc cách mạng của sự thật mới mong giải thoát cho nhân dân khỏi ngục tù”, đây cũng là một nét mới so với mấy vị trước kia.

*

Thật vậy, trung tâm ấy phải lớn cỡ nào mới có thể làm cho “một DÂN TỘC nói dối “lộng giả thành chân”, làm nên một HIẾN PHÁP “sinh ra hầu như để chỉ trói buộc người dân và tạo hàng nghìn kẽ hở cỡ lỗ thủng con voi chui lọt cho kẻ cầm quyền tự do đánh tráo Hiến pháp”, lập nên một “QUỐC HỘI giả hiệu”, làm cho “kiếp người ở Việt Nam lại tủi hổ hơn kiếp bò”…

Giặc nội xâm phải ở tầm cỡ nào mới tạo được một “nhà ngục có tên là dối trá”, nó làm cho “người dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo”, khiến cho “những sự thật chết người, ai ai cũng biết mà vì sợ tù tội nên không ai dám nói ra”, nó đã “ném những quả bom B52” vào chính dân tộc mình, nó đã “tung những quả đấm thép đấm chí tử vào hầu bao dân nghèo Việt Nam” , đã “tạo cơ sở cho sự dối trá làm bá chủ đất nước”…?

Và TMH đã chỉ đích danh : “Thế thì ai là giặc nội xâm, là giặc tham nhũng? Thưa, Chính quyền”! Ấy chính là “một nền chính trị thoái bộ, rất giống với các nền chính trị thần quyền thời Trung cổ bên Châu Âu” , là một “chế độ” với những quả bom tự ném vào mình, là một đảng đã “bịa ra một giai cấp vô sản ảo để thành lập ra đảng của giai cấp…” nên tổng quát lại mọi mặt đều “không chính danh”, làm hại cả một dân tộc…

*

Nhưng tất cả những luận điểm dẫu đanh thép ấy đều là chuyện nhỏ trước cảnh tượng xã hội ta đang có một vị “Hoàng đế cởi truồng” đi giữa bàn dân thiên hạ, như trong câu chuyện thiếu nhi của Andersen. Bởi vì, khi trước mặt mọi người đã là một gã vua cởi truồng ràng rành, mà những kẻ chẳng biết mù thật hay thong manh giả cứ nhắm mắt khen bộ y phục của Hoàng đế là đẹp nhất thế gian, thì mọi ngôn ngữ trở thành thừa hết! Chẳng lẽ lại phải vận dụng thiên kinh vạn quyển, triết học nọ triết học kia để tìm xem định nghĩa của thời đại thế nào là “cởi truồng” à? Lại cãi nhau về một môn “cởi truồng học” đậm đà màu sắc nước Vệ ư?

Càng lý luận dài dòng là càng sa vào bẫy của hai tên bợm, kẻ đã tạo ra bộ quần áo bằng không khí cho Hoàng đế, với cái “khóa” rất đểu là: chỉ ai có khối óc và trái tim chân chính mới nhìn thấy, ai nói khác đều là bọn thù địch mù quáng, phản dân hại nước, tất nhiên phải cho vào tù!

Bộ “y phục đểu” kia sở dĩ không bị xé toang vì nó đã khoác được lên vai một Hoàng đế. Hoàng đế trót mặc vào thì phải dối trá để tự vệ. Hắn tự vệ được nhờ có binh quyền. Lý lẽ dối trá một khi gắn được vào quyền lực tuyệt đối lập tức biến thành liên minh ma quỷ, không trị được nữa. Chiến công của Sự thánh thiện (mà biểu tượng là đứa trẻ, một nhân tố chưa mắc vào vòng trầm luân) tuy có làm thỏa lòng giới nhân sĩ đang bị câm miệng nơi nghị trường, nhưng “thiên sứ” ấy cũng phải biến đi ngay. Làm thế nào để chân lý được lan tỏa thành sức mạnh xã hội vẫn còn nguyên là chặng đường rất xa trước mặt.

Từ 1988 tới nay, tôi cũng từng là một người đã lý luận đến tận gốc. Việc lấy hình ảnh ông vua cởi truồng trong “bộ quần áo của Hoàng đế” tượng trưng cho xã hội ta cũng đã từng xuất hiện trên một vài trang Blog cá nhân. Mặc dù vậy, tiếng nói của nhà văn TMH khét tiếng bộc trực hôm nay giữa nơi văn đàn quốc nội vẫn có nét riêng và có tác dụng riêng rất đặc biệt. Tôi chia sẻ với ông điều này. Cuộc chạy tiếp sức còn dài.

Nhưng nước mình có điều lạ: Chuyện nhỏ thì cãi nhau đến cùng, mà việc đại sự, khi cần tìm cho đến ngọn nguồn lạch sông thì cứ nửa đường dừng lại. Định tìm con vi trùng để diệt mà chỉ đi nửa chừng, sắp chạm trán với vi trùng là cài số lùi để dĩ hòa vi quý.

Thú thật, khi đọc đến đoạn “Bao nhiêu ông vua triết học cởi truồng, vua chính trị cởi truồng, vua cách mạng cởi truồng, vua chủ nghĩa cởi truồng… đang đi nhông nhông ngoài xã hội, ngoài phố xá, đã và đang được những đám đông giả vờ cuồng tín hòng trục lợi xúm vào vạn tuế…” là tôi không nín được cười , bỗng thương cho “đồng chí” Nguyễn Trường Tô, chỉ mặc “áo Hoàng đế “ với các cháu gái nhỏ một lúc trong phòng thôi mà bị thiên hạ xỉa xói, bất công quá xá. Còn “Cả đàn đang lông nhông ngoài phố” thì sao để “đồng chí” ấy chịu riêng oan một mình?

Cuối cùng, trước khi ông lên đường phó hội với các nhà văn tôi tiễn đưa bằng mấy dòng thơ viết từ năm 1987, và lúc ấy còn đăng được trên báo Tư pháp Lâm Đồng:

Tìm con Quỷ sứ

Con Quỷ nằm giữa đống rơm

Một đoàn đốt đuốc lom khom đi tìm

Đuốc soi sáng cả lỗ kim

Mà con Quỷ sứ vẫn tìm chẳng ra?!

Miệng người lớn tiếng hò la

Tay người như chớp nhặt quà Quỷ ban

Con Quỷ hở một ngón chân

Chục anh xúm lại rút rơm che liền

Thính tai, nghe Đống Rơm truyền:

-“Để rơm bén lửa thì phiền với ông!”

(Bài thơ đã đăng báo Tư pháp LĐ tháng 10-1987 và báo Doanh nghiệp tháng 11-1993) và trên trang website của Hà Sĩ phu)

Bài nhận từ tác giả

10 Phản hồi cho “Tâm tình với nhà văn Trần Mạnh Hảo”

  1. DO NGHE says:

    Cam on on cam that hay
    Lao Do nien ky da ngoai tam muoi
    Lam luc nhung tuong chau troi
    Bao phen DAU TO nguc tu trai qua
    Nhan keu thanh thot LAO HA
    Tuong rang Day DO cung la DONG MON
    Cam long goi chut to vuong.
    May ra thoang thoang mui huong DA THANH

  2. DO NGHE says:

    Tung va Hung
    Tran manh HAO tung
    Ha si PHU hung
    KE tung NGUOI hung tung bung
    Lao DO sao no dung dung cho danh
    SU THAT cung muon VINH DANH
    Tiec rang NOI DOI da thanh thoi quen
    Khong ai DAI chang ai DIEN
    DOI nhieu DOI gioi tro nen ANH HUNG
    Chuc mung ke HUNG nguoi TUNG

    • HOANH SON says:

      Tung và Hứng
      Trần mạnh Hảo tung
      Hà sĩ Phu hứng
      Kẻ tung người hứng tưng bừng
      Lão ĐỒ sao nỡ dững dưng cho đành
      Sự thật cũng muốn vinh danh
      Tiếc rằng nói dối trở thành thói quen
      Không ai dại chẳng ai điên
      Dối nhiều dối giỏi trở nên anh hùng
      Chúc mừng kẻ hứng người tung
      Xin lỗi ĐỒ NGHỀ ,tôi suy nghĩ để bỏ dấu bài thơ của ông cả ngày trời nếu có gì sai xin ông thứ lỗi.

  3. DO NGHE says:

    Tran manh Hao
    Ha si PHU HUNG

  4. Le Quoc Trinh says:

    NGÒI BÚT LÀ CHIẾC CẦN CÂU

    Thân chào các bác,

    Nhân đọc bài phỏng vấn nhà văn Trần Mạnh Hảo nói về tình cảnh các nhà văn trong xã hội VN hiện nay, tôi chợt nhớ đến ông Bình Nguyên Lộc với bài thơ QUÁN BÊN ĐƯỜNG, sau này được Phạm Duy phổ thành nhạc và do cô Thái Thanh trình bày (trước 1975), xin phép BBT DanChimViet cho đăng tải:

    (www.nhaccuatui.com/nghe?M=5F6Yd_BJyp)

    Nếu ngày xưa văn sĩ miền Nam Bình Nguyên Lộc đã hạ bút viết lên:

    ….Rồi em hỏi anh: “Làm chi?”

    - “Cầm bút để viết ngày đêm”,

    … “Anh viết gì?”

    - “Đời thối phải nói là thơm
    Ngòi bút là chiếc cần câu, miếng cơm”

    …Em hỏi : « Nghệ thuật là chi?

    - “Là đui, là điếc, là câm…mà đi »

    thì ngày nay dưới chế độ CS, tình trạng xã hội suy đồi chắc còn tệ hại hơn nhiều. Hãy theo dõi báo chí “lề phải” thì khắc biết.

    Chào thân ái,

  5. Mong bạn Hoành Sơn hãy thông cảm cho các bác ý. Bởi cái thời trai trẻ 20 đến 40 tuổi các bác ý còn lo “phấn đấu” cho “sự nghiệp cách mạng” (!). Có thể các bác ý biết(?) nhưng bởi cơ chế nghiệt ngã của cộng sản VN lúc đó nó khác. Mà cũng có thể như Nguyễn Tuân “phán” là ” sợ ” thật. Lơ mơ nó ” cách cái mạng ” ấy chứ đùa đâu? Không chơi với cộng sản được đâu. Nó là “quỉ dữ nằm trong đống rơm ” mà! Nhưng có mà hơn không, lúc tỉnh ra, các bác ý đã dũng cảm phanh phui cái bộ mặt thật của cái đảng cộng sản thối nát, đểu cáng, vô nhân đạo. Đấy là phải hoan hô các bác mới đúng.

    • Hoanh Son says:

      Cám ơn bạn Nguyễn thành Vinh ,điều bạn viết cũng đúng đấy nhưng ta cũng nên nhìn lại những người trẻ tuổi như Lê công Định, Duy Thức,Thành Trung,Điếu Cầy,Công Nhân và nhiều người trẻ tuổi khác can đảm thà vào tù vì lý tưởng của mình…thì thử hỏi các quí vị mà tôi đã đề cập những ai là người đáng được ngưỡng mộ và trân trọng?

  6. Hoanh Son says:

    Mấy năm gần đây nhất là khi Trung quốc công khai ý đồ bành trướng thì trên diễn đàn trong nước ,ngoài nước có những bài viết nhằm cảnh tỉnh ĐCSVN trước nguy cơ mất nước.Ta thử điểm lại xem những tác giả của những bài viết đó có độ tuổi 60-70 như Bùi Tín ,Trần mạnh Hảo,Tô Hải,Hoàng minh Chính,Hà sĩ Phu,cán bộ về hưu,mấy chục tuổi đảng hay bị đảng khai trừ và nhiều nhiều nữa đồng loạt lên tiếng .Ta thử đặt lại vấn đề trong thời gian với độ tuổi 20-50 các vị này đã làm những gì,sao lại không lên tiếng trước những sai lầm của ĐCSVN có lẽ quí vị cũng học được từ “sợ” của nhà văn Nguyễn Tuân để tồn tại ? Những bài viết của quí vị có đáng tin cậy hay không ? Nay đất nước sắp hay đã mất người dân có trình độ thấp hơn quí vị trăm lần cũng nhìn thấy .Đất nước ta không may có những người như thế thì việc mất nước là chuyện dĩ nhiên.

    • Đạo Nhân says:

      Không mong có vấn đề bút chiến trên trang ĐCV ngoại trừ đối với mạng viên CS. Thiển nghĩ những câu chữ của Hoanh Son viết về các nhân vật nổi tiếng trên mặt trận phản kháng ĐCSVN hiện đang sống trong và ngoài VN là một điều không đáng có trong lúc này.Ai mà không biết sợ khi phải sống với 1 bầy dã thú là ĐCSVN ngoại trừ anh hùng dân tộc TRƯƠNG VĂN SƯƠNG và nhiều chiến sỹ thuộc VNCH đã bỏ mình trong các trai cải tạo.Nếu chúng ta không cổ vũ hoặc trợ lực cho bất cứ ai hiện đang ra sức chống ĐCSVN bằng cách riêng biệt của từng hoàn cảnh,thì cũng xin đừng nên phê phán họ cho dù những lỗi lầm (nếu có) của họ trong quá khứ. Cựu đảng viên ĐCSVN đã bị lừa dối, và hiện nay họ đang có cơ hội và hoàn cảnh thuận lợi hơn khi xưa để vạch trần tất cả cho mọi người biết về tất cả SỰ THẬT mà nhóm người 16 tên BCT của ĐCSVN đã LỪA DỐI cả dân tộc VN bằng mọi thủ đoạn trong tay kẻ bá đạo.Còn tin hay không vào những bài viết của những ai đã,đang dấn thân cho TỰ DO & DÂN CHỦ VN là tùy mỗi người.Tuy nhiên trong mỗi cá nhân xin cố gắng hạn chế sự phê phán (không đáng có),và nếu sự phê phán mang mục đích để làm ngưng chậm mọi con đường dẫn đến sự TỰ DO & DÂN CHỦ cho VIỆT NAM đều là sự phá hoại cần được lên án.

      • Lê văn Ty says:

        Tôi có cùng suy nghĩ với anh Đạo Nhân, bởi đây là thời gian chúng ta cần thêm bạn để diệt thù.
        Tôi tin những gì ông Trần Mạnh Hảo đã nói ra trong bài tham luận là từ lòng yêu nước chân thật.

Phản hồi