|

Khi người ta gọi bác của tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc”!

Trước giờ vẫn nghe câu “Thắng làm vua, thua làm giặc” và “Kẻ thắng viết nên lịch sử”, nhưng chưa từng thấm thía nó như lúc này!

Ngày còn cắp sách đến trường, mỗi thứ hai đứng chào dưới cờ tổ quốc, gào lên cùng lũ bạn “…cờ in máu chiến thắng” mà không biết rằng lá cờ ấy cũng có thấm máu của người thân mình, những dòng máu bị rẻ khinh, không được thừa nhận!

Khi người ta cố nhồi nhét hình ảnh về một đấng lãnh tụ vĩ đại, toàn năng vào đầu óc non trẻ của tôi, tôi đã không kháng cự, chỉ đôi lúc tự hỏi một cách lén lút “Thật là có con người như thánh sống thế ư?”. Bởi vì đôi khi những gì họ nói trước sau bất nhất. Họ chẳng bảo “Không có gì tuyệt đối và toàn vẹn” đấy sao? Hay có ngoại lệ?

Ngày đó ngây thơ đến mức nằm trong phòng đọc bài học lịch sử oang oang, không ngừng mắng chửi “ngụy”, “tay sai”, mà không nhớ rằng ba mình từng khoác áo lính của Việt Nam Cộng Hòa!

Khi người ta dạy cho tôi phỉ báng những người lính “ngụy”, coi khinh họ như nhưng kẻ không có lương tâm, những kẻ bán rẻ tổ quốc, những con người máu lạnh, giết người không gớm tay.

Thì tôi, đã thấy những người lính sa cơ ấy rất hiền lành, là những người cha, người chồng mẫu mực, những người nông dân không ngại vất vả ngoài đồng.

Thì tôi, thấy trong ánh mắt họ một nỗi đau bất lực vì không bảo vệ được tổ quốc của mình!

Thì tôi, thấy họ loay hoay tìm cho gia đình mình một con đường tươi sáng khác để đi. Họ không ngồi đó và khóc cho một quá khứ tươi đẹp đã mất, đã bị cướp mất!

Tôi đã thấy họ dạy con họ yêu tổ quốc, yêu cội nguồn, và trân trọng tình thân! (xin đừng đánh đồng như cái cách người ta đang giả vờ tự lừa dối nhau, tổ quốc không bao giờ nên hiểu là “người chiến thắng”, và “người chiến thắng” cũng không phải là tổ quốc, nếu như hôm nay tôi nói tôi chẳng có chút cảm tình nào đối với “người chiến thắng” thì không có nghĩa là tôi không yêu đất nước của tôi).

Tôi đã thấy họ tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn nơi đất khách, nhưng cái nhìn của họ vẫn hướng về nơi này một cách khắc khoải. Bởi lẽ, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp họ đã bị đẩy đi xa quá xa nơi họ được sinh ra và lớn lên, nơi còn có những người thân còn ở lại! Họ có thể trở về, nhưng họ sẽ không trở về, tôi biết thế, không phải vì họ chê cố hương nghèo khó!

Khi người ta nói họ là những kẻ “vong quốc”, tôi sẽ lắc đầu bảo rằng không phải, họ là những người “vọng quốc” (luôn luôn hoài vọng về tổ quốc của mình).

Khi người ta bảo rằng họ ở bên kia bờ biển đang tìm mọi cách phá hoại an ninh quốc gia, thì tôi lại tin rằng, họ đã bày tỏ một nỗi thất vọng khôn xiết về cách “trị quốc” của “kẻ thắng”, họ đang bày tỏ niềm xót thương với những số phận đang ngày ngày tìm đến nhau trong niềm an ủi và hi vọng, dù là nhỏ nhoi. Họ đang cất lên tiếng nói giúp những những người mà họ nghĩ rằng “thấp cổ bé họng”.

Không có triều đại nào vĩnh viễn, thì sao cứ mãi lừa mị nhau về cái gọi là “muôn năm”?

Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa!

Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ!

Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng!

Tôi sẽ ngẩng cao đầu vì là cháu, con và em của họ!

Nguồn: Facebook em Đặng Bình Diễ̃m Chi

19 Phản hồi cho “Khi người ta gọi bác của tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc”!”

  1. Le Thai says:

    Đọc bài viết cảm thấy vui, rất vui. Không phải vui vì được công nhận mà vui vì tuổi trẻ hôm nay đã chững chạc hơn, sáng suốt hơn. Sau 75 nỗi lo lớn nhất của những người thất trận là nỗi lo thế hệ con cháu sau này sẽ rơi vào mê hồn trận dối trá của CS. Tuổi trẻ thường vô tư, nhiệt thành và bồng bột, chỉ cần vài lời mật ngọt kích thích tự ái dân tộc, tự hào bản thân là họ sẵn sàng lăn vào khó khăn, lao vào lửa đạn hiến thân cho những kẻ mạo danh/tiếm danh Tổ Quốc, Dân tộc. Cọng Sản và CSVN xưa nay vẫn cao tay trong những trò lừa mị này, họ cao tay không phải vì họ có tài, mà vì họ chưa hề đặt danh dự, tự trọng vào trong nhân cách của họ, vì họ không có danh dự, không biết tự trọng nên họ nói dễ dàng, nói trơn tru về những điều mà họ không hề có, không hề làm. Không khó để các bạn trẻ xác minh điều này, chỉ cần các bạn “chiụ khó” so sánh những việc họ – những lãnh tụ Cọng Sản- làm, cái cách họ sống với những gì họ nói. Cọng Sản họ thích nhất là những người có não trạng như anh bạn AN trong diễn đàn này: làm theo lệnh, nói theo lời, còn suy nghĩ, nhận định thì cứ vất cho chó nó gặm là tốt nhất…
    Những người trẻ như Diễm Chi đã cho chúng tôi một hy vọng về tương lai đất nước. Xin cám ơn

  2. mr Can says:

    Mình thật sự đồng cảm với bạn! Mình nhớ hồi cuối cấp 2 mình học lịch sử thuộc hạng xuất sắc,
    lúc mình thật sự là rất yêu lịch sử Việt Nam. Vậy mà lên cấp 3, với nhiều cơ hội được tiếp xúc với
    các nhân chứng lịch sử CS có, VNCH có mình liên kết và suy nghĩ thật kĩ và đưa ra kết luận những
    gì mình được học phần lớn đều là dối trá. Từ đó, mình cảm thấy khinh rẻ những gì mà mình đã được
    học từ môn lịch sử của chế độ này. Những tên sử gia mà bán rẻ lương tâm cố tình hãm hiếp lịch sử
    là tội đồ của dân tộc và nhân loại. Nếu như những người đứng đầu ngành giáo dục không có trách
    nhiệm, danh dự để tôn vinh sự thật thì còn bao nhiêu thế hệ trẻ Việt Nam bị huỷ diệt nữa?
    CS có liêm sĩ không!

  3. Lam says:

    Ngày nay, khi ra đường, chúng ta gặp không ít người gọi N.T.D, NĐM,…là thằng này thằng nọ.
    Lúc đầu nghe thấy cũng “sốc” thiệt. Nhưng nghĩ lại thấy cũng phải thôi, vì họ đã từng “được dạy” là gọi Mỹ bằng thằng; thằng Thiệu, thằng Kỳ…
    Quả là “gieo gì gặt nấy”!

  4. An says:

    Sáng nay tôi có hơi quá đáng, khi nhìn lại mới thấy mình sai vì cũng có bao người ngụy trở về, mong muốn xây dựng xã hội ổn đinh.Ho đã biết lỗi và sửa, sáng nay tôi xem ảnh của Mỹ nên bị kích động.Rất xin lỗi các vị !

  5. An says:

    Ông ngoại tôi ra đi trước phát súng của Mỹ Ngụy.Miệng các vị luôn hồi bảo vọng quốc mà thực chất là bán nước.Phải, có người như vậy đấy, 1 vị chủ tịch là thánh sống.Các vị chà đạp lên nỗi đau dân tộc mà không biết sai, tạo tội ác mà không biết nghịch.Đau quá khi mẫu quốc của các vị có những người con như các vị. “Cái “bọn thắng trận””-Chúng tôi thắng trận nhưng không làm việc ác ôn đó,chỉ có kẻ bán nước mới làm.Dám Giết đòng bào, anh em mình.

    • Nguyễn Mãi Quốc says:

      Ông Ngoại của An ra đi “trước phát súng của Mỹ Ngụy”, nhằm nhò gì với hàng ngàn đồng bào VN vô tội bị bọn VC đập đầu giết bằng cuốc xẻng, hàng ngàn người VN khác bị pháo kích, trúng mìn, bị lùa đi tập kết cưỡng bách, hàng ngàn trẻ em VN bị bọn khủng bố VC pháo vào chợ, trường học, nhà thờ, chùa, v.v.

      Còn An bảo ai là kẻ bán nước ??? Xin xem lại kỹ xem, VNCH có bao giờ quỳ dâng đất đai, biển đảo cho Tàu đâu? Chính là cái tên HỖ chí minh, chủ tịch Dâm tặc đã ra lệnh cho Phạm văn Đỗng ký công hàm công nhận chủ quyền của Tàu trên đảo TS, HS, An có thấy văn bản đó chưa?????

      Bọn VC “thắng trận nhưng không làm việc ác ôn”???? Cái này thì cười không nổi rồi An ơi!!! Hãy hỏi toàn dân VN trong và ngoài nước xem sao?? Ai đã lùa sĩ quan VNCH đi cải tạo, dùng cái đói rét để giết họ từ từ, Ai đã xô đẩy dân chúng VN phải vượt biên ra biển cả, Ai đã chặn đường học vấn, làm việc của thanh niên miền Nam khi họ có thân nhân làm việc cho chế độ VNCH???? Ai đã dám bắn giết đỗng bào mình khi họ biểu tình không bạo động để đòi lại đất đai? Ai đã bắn giết tra tấn đồng bào mình khi họ đòi quyền tự do tôn giáo, ngôn luận, nhân nquyền ???

      Thật là thất vọng khi còn có những người mang não trạng như An!!!!! Hết thuốc chữa!!!!

      • Dân Quèn. says:

        Theo Tôi An cũng chỉ là 1 loại Rô Bốt được cài đặt sẵn câu trả lời kiểu Rô Bốt của Bộ Ngoại Giao VN ! … Thực Ra :
        Chúng Tôi Thắng Trận bằng đủ mọi Cách, bằng mọi Thủ Đoạn, bằng mọi Hình Thức … cũng giống như Hiện Nay Chúng Tôi Kiếm Quyền Lực, Kiếm Tiền , Tài Sản , Bất Động Sản ,Gái … cũng bằng Đủ Mọi Cách mà trong đó có rất nhiều Cách các Bạn Có Thể và Chưa Thể Nghĩ Ra … Vì Chúng Tôi theo Chủ Nghĩa Duy Vật mà !

Phản hồi