|

Những kẻ vắng mặt bị chỉ mặt

Chiếc ghế trống trong lễ trao giải. Ảnh AP

Ngày 10 tháng 12 vừa qua, đúng vào ngày kỷ niệm 62 năm Ngày công bố bản Tuyên ngôn Nhân quyền 10 tháng 12 năm 1948, tại thủ đô Oslo của Na Uy đã diễn ra lễ trao giải thưởng Nobel Hòa bình năm 2010.

Nhà đấu tranh bất khuất cho Nhân quyền Lưu Hiểu Ba là nhân vật chính trong buổi lễ đã không thể có mặt vì đang ngồi tù với bản án 11 năm với tội danh ‘âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân’. Vợ ông cũng không được sang Na Uy nhận giải thay mặt chồng vì bà đang bị quản thúc. Nhà bà bị công an bao vây suốt mấy ngày nay.

Có nhiều nước được mời sang Na Uy dự lễ đã công khai từ chối, cố tình lẩn tránh sự có mặt. Chính những kẻ này đã được công luận thế giới điểm rõ mặt nhất, chỉ thẳng vào mặt mấy ngày nay.

Đó trước hết là bộ mặt giận dữ, trâng tráo, hàm hồ của chính quyền độc đảng Bắc Kinh. Họ cay cú gọi những người xét giải Nobel là ‘những tên hề’ – ‘the clowns’ . Trước đó họ hăm dọa, ngăn cản chính phủ Na Uy không nên để cho Ủy ban Nobel chọn ông Lưu Hiểu Ba, vì đó là một tên tù hình sự có tội. Họ không hiểu rằng ở một nước dân chủ các tổ chức xã hội luôn độc lập với chính quyền.

Việc họ quản thúc bà vợ ông Lưu, ngăn cản bà xuất ngoại, còn bao vây nhà bà, tra hỏi, cấm cản bạn bè đến chúc mừng, thăm hỏi là thái độ gấp ba lần thấp hèn. Thấp hèn thứ tư nữa là họ cấm không cho báo đài trong nước nói đến việc ông Lưu được thưởng. Thấp hèn thứ 5 là họ lập tường lửa từ giữa tháng 11, mọi từ Lưu và Hiểu trên mạng đều bị ngăn chặn, cả tin đó bị xóa bỏ. Thấp hèn thứ 6 là họ vội phịa ra ‘Giải thưởng Khổng Tử’ (!) cũng phát giải vào tháng 12 này nhằm đánh lạc hướng, nhưng thật vô duyên, chẳng có ai để ý.

Trò hề thứ 7 của họ mới vô duyên thậm. Đó là kêu gào toàn thế giới tẩy chay, qua miệng lưỡi uốn éo của bà phát ngôn Khương Du, dám khẳng định là đa số nước trên thế giới tẩy chay ‘trò hề Oslo’, và ‘mọi nước có chủ quyền quốc gia đều khước từ lời mời đến Oslo’. Bà ta còn dở trò dậm dọa, cong cớn: ‘nước nào đến dự sẽ hứng chịu những hậu quả’.

Thật ra chỉ có 16 nước từ chối đến Oslo dự lễ. Điểm mặt, phần lớn là những nước độc đoán, dị ứng nặng với nhân quyền, nhẵn mặt với thế giới. Đó là Iran, Irak, Ảrập Xê út, là Sudan, là Afganixtan, Kazháctan, là Venezuela, là Serbia, là Tunisia và Maroc ở Bắc Phi, và tất nhiên là còn Cu Ba và Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Và có nước Nga, có tật giật mình, từng phản đối việc tặng giải Nobel Hòa bình cho nhà vật lý hạt nhân Andrei Sakharov hồi 1975, lúc ấy ông Sakharov cũng bị tù, bà vợ Élenna đang ở Mỹ đến nhận thay chồng. Thật là đẹp mặt cho16 kẻ vắng mặt, càng bị vạch bộ mặt không sạch sẽ về nhân quyền.

Đáng chú ý là lúc đầu có tên của Philippin trong danh sách không đẹp đẽ này, nhưng vào ngày 8-12, Manilla cải chính là không có thái độ như thế.

Cuối tháng 10, báo chí Bắc Kinh hý hửng loan tin buổi lễ trao giải Nobel năm nay bị hủy vì không biết sẽ trao cho ai nhận. Nay họ bị tẽn tò to. Lễ càng thêm hấp dẫn, đang truyền đến triệu triệu ngưòi xem tivi, đọc báo, nghe truyền thanh khắp 5 châu 4 biển, hình trên chiếc ghế danh dự bỏ trống được trang trọng đặt tấm Bằng tặng thưởng lớn in nhiều màu với tên ông Lưu Hiểu Ba, kèm theo là lời tuyên bố của Chủ tịch Giải Nobel Th. Jagland: ‘chính vì ông Lưu bị cấm đến đây mà việc trao tặng ông giải Nobel Hòa bình càng là cần thiết’.

Nhân dịp này, báo chí quốc tế lại chỉ mặt 4 nước đã từng không cho công dân nước mình đến đây nhận giải, đó là nước Đức Quốc Xã, nước Liên Xô cộng sản, nước Miến Điện độc tài quân phiệt và nay là Trung Quốc độc đảng. Cũng đẹp mặt!

Bộ mặt của chính quyền độc đảng Việt Nam trong sự kiện quốc tế nổi bật này cũng thật đáng buồn. Trước đó, sự kiện bà Aung San Suu Kyi – Nobel Hòa bình được tự do cũng không mảy may được cho dân biết trên báo và đài. Vẫn là cái trò bịt tai, bịt mắt nhân dân trong thời buổi truyền thông nhanh nhậy. Thế mà gọi là quyền được thông tin của người dân! Sự kiện Lưu Hiểu Ba cũng vậy. Vẫn phải theo lệnh Bắc Kinh. Thật khốn khổ, khốn nạn cho Ban Tuyên huấn và Bộ thông tin truyền thông. Mà giải thích ra sao ? Vì ông Lưu là một tội phạm hình sự, âm mưu lật đổ chính quyền! Thì cũng như anh Điếu Cày, như chị Lê Thị Công Nhân …âm mưu lật đổ chính quyền, dù cho họ chẳng có tấc sắt. Nhưng người dân vẫn biết, biết rõ, biết đầy đủ, vì càng cấm càng gợi tò mò, vẫn theo câu châm ngôn dân dã:

Những người đảng ghét, dân yêu

Ngẫm ra không ít bậc ‘Siêu anh tài’

Những người đảng đến vỗ vai

Xem ra phần lớn là loài bất nhân…

Đảng đàn em ghét ông Lưu Hiểu Ba vì đảng đàn anh dạy thế. Do đó mà Việt Nam không có mặt ở Oslo với thế giới để chia vui với cả loài người tiến bộ, chuộng tự do, yêu dân chủ, để Việt Nam vì vắng mặt nên càng bị lộ mặt không sạch sẽ, bị chỉ mặt vi phạm nhân quyền với chính dân mình, đồng bào mình, giống Trung Quốc như đúc vậy.

Nguồn: Blog Bùi Tín (VOA)

7 Phản hồi cho “Những kẻ vắng mặt bị chỉ mặt”

  1. Trần Như Nhộng says:

    ỦyBanGiải Nobel đã dùng NỏThần của vua Kinh Dương Vưong VN để bắn một mũi tên mà hạ hàng triệu con chim! những con chim “Đỏ” đỏ Đầu, đỏ Đít đỏ Cờ….
    Chiếc ghế Trống này đã được Ghi trong Đầu, trong Óc, Trong Tim và trong Lịch Sử của hàng triệu triệu con tim, khối óc và Lịch sử nhân lọai tới ngàn sau….
    những anh như Philippine….không ngờ….cũng….hèn! để rồi cũng phải….lên tiếng …chóng chế….chỉ vì muốn nhà cầm quyền TQ khoan hồng cho 4 chú Buôn Bạch Phiến Lậu đương bi TQ chờ cho di gặp Diêm Vương….Hèn chi mà Philippine cũng như người dân Ấn Độ cho tới giờ này mà người dân vẫn còn phải ngồi la liệt….xin ăn và ăn cơm ” bốc” …! Xầu Hổ thay!

    • lotxac says:

      Hay, hay và hay cho anh chàng Trần như Nhộng; không hổ danh là giòng giống họ TRẦN.
      Họ Trần có một thời nổi danh như NHỘNG sau thời đại ĐINH; LÊ; LÝ… TRẦN đã làm cho giặc Tàu kinh vía tại giòng sông BẠCH ĐẰNG.
      Đến đời nay; tiếp nối lớp chắc; chíu chít này lại có TRẦN NHƯ NHỘNG đã có lời hay bất hũ; khiến cho LÃO khâm phục. Nhưng không biết vì cớ gì mà bị trần như nhộng ? phải chăng bị vi-ci lột hết phải không ? nói thiệt đi ! qua không nói ai đâu ?

  2. Tàu có hai nhân vật nỗi tiếng là Đặng Tiểu Bình và Lưu Hiểu Ba, hai nhân vật này đã đưa dân tộc Trung Hoa lên địa vị cường quốc trên thế giới. Nếu không có ông Đặng thì Trung Hoa đã đói rét và lầm than không có ăn, suốt ngày đi mượn nợ làm tàu cao tốc như mấy tên VC. Nếu không có ông Lưu thì những nhân vật cao cấp Tàu tha hồ mang tiền nhà nước sang những nước tư bản như tên Nguyễn Tấn Dũng. Tàu làm rùm beng chuyện nầy Tàu sẽ mất uy tín. Nếu để tham nhũng lộng hành thì nước Trung Hoa sẽ đi vào quỷ đạo phá sản.Kẻ ăn không hết người làm không ra, tha hồ cướp đất cướp ruộng như bọn VC, đất nước sẽ tan rã vì dân không còn niềm tin nơi dân tộc.

    Nhìn sang dân tộc VN, bọn rừng rú man rợ VC đang làm suy yếu niềm tin dân tộc chỉ vì túi tham tham nhũng không đáy của bè lũ Nguyễn Tấn Dũng, chúng nghèo nhưng vẫn kiên định mua súng đạn chống Tàu, chống diễn biến hòa bình, chống tự diễn biến nhưng chính tên Dũng này tạo ra tự diễn biến bằng cách giựt dây đàn em viết báo nói xấu Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng nhất là Trương Tấn Sang, những tên này bị đàn em của Dũng làm nhục tồi tệ bằng những tội dâm. Dân VN vốn hèn nên tiếp tục làm nô lệ cho VC nhưng những tên lãnh đạo đầu sỏ như Mạnh, Trọng, Sang cũng hèn khi bị Dũng bới lông tìm vết, thế mà 3 tên này cũng cúi đầu thần phục Dũng, thật là một bi thảm chưa từng có trong lịch sử dân tộc.

    Dân tộc Tàu là dân tộc anh hùng nên sản sinh ra Lưu Hiểu Ba, Đặng Tiểu Bình. Dân tộc VN vốn hèn trong hiện tại nên nảy sinh ra Nguyễn Tấn Dũng, Hồ Chí Minh và một loạt côn đồ khác. Không có ông Lưu dân tộc Trung Hoa sẽ bị lu mờ và giá trị con người sẽ bị chà đạp. Nhờ ông Ba mà dân tộc Trung Hoa có cơ hội để thở và cất cao tiếng nói về quyền dân sự chính đáng của người dân và kẻ nắm tiền nhà nước không dám bỏ bọc để hưởng lợi vì sợ tiếng nói đối lập lên tiếng chỉ trích. VN mình thì hết thuốc chửa, cứ để cho chúng tham nhũng một cách tự nhiên, có như thế chúng ta mới cảm nhận nhà nước thương dân như thế nào?

    Muốn phá nát chế độ VC trước tiên là làm sao cho cán bộ VC có nhiều lợi ích cá nhân, khuyến khích chúng dùng công quỷ tiêu xài xả láng, khuếch trương tham nhũng, dương cao ngọn cờ tham nhũng để cứu nước. Làm được như thế thì dân tộc VN mới có tia hy vọng ở cuố đường hầm

  3. nvtncs says:

    Nhật Hồng viết:

    “ĐCSVN tin rằng Trung quốc còn thì Việt nam còn , vì vậy họ đã bán đứng dân tộc cho Tàu.

    một đảng viên tại Đà nẵng.”
    ——————————————————
    Như vậy nghĩa là thế nào?

    Tuy biết rằng ĐCSVN bán nước nhưng mình vẫn là đảng viên đảng CSVN!

    Làm đảng viên để dễ kiếm chút cháo chăng?

  4. Pham Ha says:

    “Do đó mà Việt Nam không có mặt ở Oslo với thế giới”. Không phải vậy bác Tín ơi.
    Chỉ có mấy kẻ cầm đầu Cộng sản Việt gian đã há miệng mắc quai với “16 chữ vàng” và “4 tốt” thì mới vắng mặt ở Oslo. Nhờ có Nobel Hoà bình mà lộ ra lũ “mặt chuột”.
    Người Việt Nam đã có mặt, đó là Chị Nguyệt Minh. Và dù không có ai nữa thì hàng triệu tấm lòng người Việt Nam yêu Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cũng vẫn hiển diện, cùng hướng về Oslo và nghĩ tới Lưu Hiển Ba.

  5. Nhật Hồng says:

    ĐCSVN tin rằng Trung quốc còn thì Việt nam còn , vì vậy họ đã bán đứng dân tộc cho Tàu.
    Thôi thì lâu lâu bác Tín cũng viết bài cho những công dân ở Việt nam đọc. Người dân thấy được bản chất độc tài của ĐCSVN là một bước đi đến dân chủ rồi.
    Bauxite , .. bị đánh không đọc được , báo trong nươc lá cải hết trừ Vietnamnet.
    Đàn chim Việt rất tuyệt vì chưa bị phá , và là một tờ báo trung thực và yêu dân tộc.
    Chúc bác sức khỏe và tiếp tục chiến đấu cho dân tộc Việt nam mình !
    Một công dân-một đảng viên tại Đà nẵng.

  6. Minh Đức says:

    So với việc để cho vợ Lưu Hiểu Ba hoặc chính Lưu Hiểu Ba đi Oslo dự lễ trao giải và việc chiếc ghế bỏ trống thì hình ảnh chiếc ghế bỏ trống gây ấn tượng mạnh hơn nhiều. Nó nói lên là người được giải đang vắng mặt và cũng có nghĩa là chế độ mà người đó đang sống là chế độ hay cấm cản người dân. Hình ảnh này sẽ được lưu trữ trong hồ sơ của Ủy Ban Giải Thưởng Nobel. Các thế hệ sau nhìn vào tấm hình này sẽ hiểu là vào thời đó Trung Quốc có một chính quyền như thế nào. Giữa 2 việc cho Lưu Hiểu Ba đi nhận giải và việc lễ trao giải được làm với chiếc ghế bỏ trống thì chiếc ghế bỏ trống có hại cho uy tín của chính quyền Trung Quốc hơn rất nhiều. Những người lãnh đạo TQ đã tính sai để bị mất uy tín một cách rất tai hại.

Phản hồi