|

Tết trong tù với các anh

Bloggers Anh Ba SG (trái) và Điếu Cày

Trong tù giam cứu và tù cải tạo đón Tết khác nhau rất nhiều.

Tù cải tạo là đã có án, phân xuống trại tù để bắt đầu công cuộc lao động nặng nhọc mà người ta gọi là cải tạo. Trong trại cải tạo việc gặp gia đình dễ dàng hơn, tù được tiếp xúc với không gian như ruộng, đồi , rừng núi sông suối, có khi còn được mua bán trực tiếp với dân bản xứ hoặc tự chọn mua đồ ở căng tin trại cải tạo. Cái Tết trại cải tạo có đông bạn tù, có thể được đánh bài hay uống rượu (rượu mua lậu của tù tự giác), có nơi còn mua được cả thuốc phiện để dùng nữa. Tù cải tạo còn đun nấu được, có nước sôi pha chè hay xào nấu món ăn.

Tù giam cứu là tù trong thời gian xét hỏi hay đã xét hỏi xong nhận cáo trạng chuẩn bị ra tòa. Tù giam cứu cũng chia làm mấy loại, thường loại án không quan trọng thì giam chung vài chục mống với nhau, gọi là buồng ”chung”

Loại án đặc biệt thì giam ở xà lim, hai người một phòng, có phạm nhân một mình một phòng.

Xà lim của cấp nào cũng chỉ khác nhau về cái cùm. Có xà lim cùm ở bên trong chôn liền với tường, có xà lim thì không, công an muốn cùm họ mang suốt sắt, móng cùm, khóa đến cùm tại xà lim. Cùm gắn liền tường là loại cùm ác nhất, nó khiến phạm nhân chỉ biết nằm tại chỗ  hoặc ngồi dậy là cùng.

Tết ở buồng ”chung” có vài chục mống, 3 ngày Tết tù được trại cho ăn thịt lợn luộc, miến nấu với nước luộc thịt. Miếng thịt mỡ bằng nửa bao thuốc lá, còn miến do quá trình nấu đến lúc chuyển vào buồng tù đã trương phềnh hút hết nước chỉ còn sợi miến không. Hôm 30 Tết tù ngồi đợi giao thừa, đêm đó là đêm duy nhất trong năm tù được thức khuya như vậy, có gì bỏ ra dùng đón giao thừa, sướng nhất là có nước chè nóng và thuốc lá kỳ công xoay sở được từ trước đó.

Như trong xà lim mà anh Cù Huy Hà Vũ ở bây giờ, Tết có khúc cá trôi kho, bát canh bí lõng bõng nấu, một hai miếng thịt gà công nghiệp bằng bao diêm. Nơi ấy tiêu chuẩn tươm hơn các trại tù khác, nhưng ngặt nỗi lại khắt khe về mặt nội quy. Như tù ở nơi khác có thể xoay sở kiếm chác tự nấu nướng, hay mua bán với tự giác được bao thuốc, gói chè, hớp rượu. Thế nên tưởng là sướng hóa ra lại là nơi khổ nhất, tù an ninh không có chuyện hối lộ cán bộ, móc ngoặc với tự giác như tù hình sự. Với tù quan trọng nhất là được ăn ”tươi”, mà muốn ăn ”tươi” nóng sốt thì phải được đun nấu. Ngày Tết giá rét đồ ăn của trại mang đến buồng tù lạnh ngắt như đá, thịt đóng mỡ, ngụm canh lạnh buốt.

Buồn nhất là nhớ nhà, người trong tù nhất là những người đàn ông trụ cột trong gia đình nỗi nhớ nhà mới cay đắng làm sao, người tù nhớ lại năm nao đưa con mình đi chơi xuân, đứa nhỏ cõng trên vai, đứa lớn cầm tay đi chơi Tết. Tầm có con lớn như anh Hải Điếu Cày, anh Vũ còn đỡ chút, nhưng tầm như anh Ba Sài Gòn con nhỏ, nỗi xót xa mới da diết thấu đến tâm can.

Biết điều kiện sống trong tù mới thấy các anh là người can đảm, sự can đảm ở trong tù không phải là sự can đảm một lúc như kiểu người lính xông vào làn đạn, không phải là kiểu mà chú lính cứu hỏa lao vào biển lửa chữa cháy. Trong tù sự can đảm phải bền bỉ, vì những thứ tấn công người tù  không nhất thời như trận chiến, đám cháy , mà nó âm ỉ tấn công người tù hàng ngày, hàng giờ trong bữa ăn nguội lạnh thiếu chất hay trong đêm đông giá buốt thấu xương. Những người như anh Vũ, anh Ba, anh Điếu Cày đều có cuộc sống khá, anh Hải Điếu Cày từng qua bộ đội nhưng thời gian ấy cũng qua lâu rồi. Thế nhưng những người từng quen sống trong cảnh tương đối như các anh, ít lúc nào chịu khổ sở. Mà giờ các anh nằm trong tù thèm từng hơi thuốc, ngụm nước chè hay một miếng canh nóng bốc khói.

Hôm trước xem bài của Đông La, một gã nhà văn bồi bút hạng nặng đến nỗi thậm chí các đồng nghiệp ở hội nhà văn Việt Nam còn phải ghê tởm xa lánh. Tên Đông La này bới những bài báo của những tờ Công an, An ninh, Sài Gòn giải phóng… để xào xáo thành bài viết nhằm vào những chuyện gia đình của anh Vũ. Thấy đời còn lắm kẻ đốn mạt quá.

Nhưng con người kia có cuộc sống khá giả, họ chấp nhập từ bỏ để chịu đựng cuộc sống kham khổ, thiếu thốn trong tù vì niềm tin, vì sự suy nghĩ mà họ thấy là đáng để hy sinh. Thế nhưng lại có kẻ chỉ vì muốn thêm một miếng thịt, thêm dăm ba đồng như Đông La  nhăm nhe rỉa rói họ để kiếm chút mồi như loại kền kền trên sa mạc.

Thế cho nên dù họ ở trong tù, là phạm nhân đấy nhưng những người như anh Vũ, anh Ba, anh Điếu và nhiều người khác nữa vẫn được đời nhắc đến một cách kính trọng. Loại như Đông La Nguyễn Huy Hùng đường đường là nhà văn, nhà báo chỉ làm cho thiên hạ thấy khinh bỉ vì cái lương tâm táng tận đến cùng của loại bồi bút hèn mạt đó.

Chỉ còn ngày mai nữa qua đi, năm mới sẽ đến. Dẫu bọn bồi bút hôm nay núp được bóng kẻ mạnh để chà đạp một cách đê tiện  lên hình ảnh những người anh hùng đã sa cơ đến đâu. Cá nhân tôi vẫn xin nói một điều, hình ảnh các anh luôn đẹp đẽ trong tôi. Và có khi còn cả trong muôn triệu người dân Việt có hiểu biết nữa.

Xin chúc các anh năm mới, quãng đường mới được an lành, giữ cho mình sự tỉnh táo trước những cạm bẫy, chông gai giăng từng ngày, từng bước.

Hãy rủ bạn tù cùng hát những bài hát đón xuân. Những bài hát sẽ khích lệ tinh thần, át đi những ưu tư, nhớ nhung.

Năm mới chúc các anh sẽ gặp nhiều an lành, may mắn.

Blog Người Buôn Gió

7 Phản hồi cho “Tết trong tù với các anh”

  1. lotxac says:

    TRĂM NĂM CÀNG NGHĨ;CÀNG THƯƠNG,
    NGƯỜI TÙ NĂM TRƯỚC; TỎ TƯỜNG TÙ SAU.
    TÙ TRƯỚC; ĐÂU KHÁC TÙ SAU,
    CHÚNG HÀNH ĐÓI KHÁT; MÀ ĐAU CHO TÙ.
    Chúng tôi rất cảm thông các anh; chị; em; con cháu dám đứng thẳng lên mà chống BẤT-CÔNG; chống LỪA DỐI của CSVN mà bị tù tội; mà riêng bản thân các anh không được lợi gì.
    Tâm thư này; không làm sao chuyển đến các anh; chị em; con; cháu lời ân cần thăm hỏi của chúng tôi; chỉ biết cầu ÂN-TRÊN che chở cho các anh; chị em; con cháu đ̉ủ nghị lực chịu đựng cho đến khi CHÍNH NGHĨA phải toàn thắng như tại các nước TUNIS; AI-CÂP đã đứng về phía NHÂN DÂN.
    Vợi lời chúc TẾT của tôi:
    CHÍNH NGHĨA SẼ THẮNG.
    CỘNG SẢN SẼ THUA;
    MUỐN GIÀNH PHẦN THẮNG.
    ĐẤU TRANH PHẢI THỪA.
    Xin trân trọng kính chào.

  2. Người Việt Nam says:

    Mời các anh nào ở Hải ngoại không ngại khó ngại khổ về Việt Nam mà đấu tranh như những người trên để biết chút gian lao, khó khăn trong cuộc đời trên con đường đã chọn.

    Hãy muốn làm những nhà dân chủ bàn phím, bản chất các anh/chị đều đa số đều như nhau. Người ta lịch sự gọi là “chính trị sa lông” gì đó nhưng với tôi chỉ là “ăn tục nói phét” thôi.

    Công nhận mấy ngày Tết, vừa ở nhà mừng xuân, bà con họ hàng gặp nhau và đọc những bài viết giải trí trên diễn đàn này, tôi thấy vui vui làm sao.

    Nhưng không khỏi có chút chạnh lòng, xót xa cho một bộ phận người ngoại quốc nói tiếng Việt như các anh. 30 năm nữa khi nằm xuống lòng lạnh ở những nơi xa xôi, con cháu các anh có còn tiếp nối những công việc hoang tưởng, rỗi hơi suốt hàng chục năm qua không ngừng nghỉ? Đáng thương thay

    • Tạ Tuyên says:

      ” Người Việt Nam” đừng nói vậy, sự thật thì luôn luôn là sự thật! Đại đa số người Việt ở Hải ngoại muốn cho nước Việt Nam được Độc Lập; dân chúng Việt Nam được Tự Do, No Ấm khi họ biểu tình chống bọn cường quyền khi ra ngoại quốc, hoặc tổ chức những đêm thắp nến cho những vụ đàn áp nhân quyền hay cướp đất của các chùa chiền hay nhà thờ của bọn chính quyền điạ phương.
      Bạn thử nghĩ coi có nước nào mà người chết được than thuộc, láng giềng đem đi an táng mà bị công an vây đánh và một trong số những người đó bị chết như anh Nguyễn Văn Năm ở Cồn Dầu chưa? Xác cụ bà không được chôn tại nghiã trang đã có hàng trăm năm chưa? Ngay khi còn sống mà đã phải chứng kiến những thảm cảnh như vậy bạn vui lắm sao? Bạn có biết ” cái mả” của Lê Đức Thọ nằm ở đâu không? mời bạn lên internet và cho dân miền Bắc biết nó nằm ở đâu, rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra với “cái mả” đó! Ai mà kh6ng phải chết! Bạn nghĩ rằng người Việt nào chết mà không được chon cất ở Việt Nam là bất hạnh lắm sao! Thật là một suy nghĩ hẹp hòi! giống như bọn VC nói Yêu Nước là Yêu CHXH ( Chủ Nghĩa Cướp Ngày vậy)!

  3. Tạ Tuyên says:

    Cám ơn các anh, các chị, những anh hùng tranh đấu cho tự do và nhân phẩm của dân Việt! Càng kính trọng các anh, các chị bao nhiêu chúng tôi lại càng kinh tởm những bọn bồi bút như Tố Hữu, Đông La, Lữ Giang,.., những bọn tin tặc ( có cả Phạm Tuân?) bấy nhiêu.
    Đầu Năm Mới xin kính chúc các anh các chị luôn luôn được An Bình và Khỏe Mạnh để các anh chị tranh đấu cho Đất Nước mau có được Độc Lập, Dân Chúng mau chóng thóat khỏi gông cùm của bọn tay sai Hán gian.

  4. D.Nhật Lệ says:

    (Hình như có bạn đọc cho biết Đông La có tên thật Nguyễn Văn Hùng,thay vì Ng.Huy Hùng).
    Trước hết,nhân bài viết của NBG.tôi xin chúc mừng Năm Mới đến những người con quả cảm của Mẹ VN.đang bị tù được nhiều sức khỏe để vượt qua cảnh sống tù đày vô cùng khắc nghiệt cũng như ý chí sắt thép cho 1 tương lai dân chủ VN.đang càng ngày càng thuận lợi.Đồng thời xin gửi đến lời cám ơn
    chân thành về sự hy sinh cao cả của chính thân nhân các anh hùng đó và xin chúc tất cả được nhiều may mắn trong năm Tân Mão 2011.
    Thời còn Talawas,Đông La từng làm cái loa tuyên truyền cho CSVN.ở hải ngoại qua diễn đàn này và
    bị đa số bạn đọc lột mặt nạ là tên bồi bút.Do đó,tôi không lạ gì tên ĐL.lại bị NBG.”bóc mẻ”một lần nữa.
    Sở dĩ bọn bán nước hại dân vẫn còn huyênh hoang to mồm là vì chúng đã tạo ra một tầng lớp “nâng
    bi,đội đít” lành nghề như tên Đông La và đồng loại.Bọn bồi bút này được VC.ra lệnh phải mai phục trên
    các diễn đàn để chỉ làm một điều mà các chế độ độc tài phát xít từng làm.Đó là cứ nói dối,nói dối mãi
    ngày này qua ngày khác,lặp lại hoài hoài thì điều dối trá sẽ thành sự thật(?)Thành thử,dù nước ta đang
    ở trong tình hình bị Tàu vừa công khai vừa âm thầm lấn chiếm nhiều vùng đất và biển sờ sờ trước mắt nhưng bọn tay sai này vẫn trâng tráo phủ nhận hòng che mắt đồng bào trong ngoài nước.
    Nếu tội làm mất nước từng phần hiện nay (và hoàn toàn mai sau) là do bọn chóp bu thì đám bồi bút lai mang tội ĐỒNG LÕA trước hết và nặng nhất.Hãy tỉnh thức,hỡi những tên bồi bút đê tiện !

  5. Bắc La says:

    Tớ mà gặp thằng Đông La ngoài đường thì tớ sẽ cho nó biết thế nào là bồi bút.

  6. Nguyen Giao says:

    Many thanks, Nguoi Buon Gio for thinking of those patriotic & courageous dissidents (who are the hope of a better VN) during the năm hết Tết đến moment.
    I’m sure you have spoken for many of us, me included; and if anh Vũ, anh Ba, anh Điếu could hear your words, they would feel a little bit better, as they are not alone.
    I pray for their well being …

    Nguyen Giao
    San Diego, USA

Leave a Reply to Nguyen Giao