|

Con đường phía trước [9]

Không phải tất cả các thí nghiệm của chúng tôi trong ngôi nhà khách đều đã thành công. Ví dụ, tôi đã lặp đặt những cái loa và hạ thấp chúng xuống khỏi trần khi cần. Hướng của loa được đặt lơ lửng xa cách các vách tường, trong một vị trí có độ vang tối ưu. Nhưng sau khi thử lại, nó nhắc tôi nhớ đến các dụng cụ nhỏ bé của James Bond, vì thế ở trong ngôi nhà chính, tôi đã dau khuất các loa vào trong.

Một ngôi nhà cố phọng đoán những điều bạn muốn phải thường xuyên đúng để bạn không bực mìnhvì những tính toán sai. Tôi dự một bữa tiệc ở một ngôi nhà bằng máy điện toán. Các ngọn đèn được thiết kế để tắt khi đúng 10 giờ 30, khi chủ nhân đi ngủ. Lúc 10 giờ 30 buổi tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng ngọn đèn đã tắt đúng giờ qui định. Chủ nhà phải rời bàn tiệc khá lâu để cố làm cho chúng sáng lại. Vài toà nhà văn phòng dùng các máy dò chuyển động để điều khiển ánh sáng trong từng căn phòng. Nếu chúng thấy không có sự hoạt động nào trong một vài phút các ngọn đèn sẽ tắt. Còn những người làm việc trễ và thường ngồi gần như bất động tại các bàn làm việc thì thỉnh thoảng phải vẫy tay để căn phòng biết là có người làm việc để nó dừng tắt đèn.

Việc bật hay tắt một công tắc đèn là chuyện hết sức dễ dàng. Các công tắc đèn hết sức tin cậy và dễ sử dụng, nhưng nếu bạn định thay nó bằng các thiết bị do máy điện toán điều khiển thì có thể bạn sẽ gặp rủi ro. Bạn phải cài đặt các hệ thống thực hiện một tỷ lệ phần trăm cực kì cao về thời gian, bởi vì mục tiêu tiện lợi có thể bị loại trừ nếu không có sự tin cậy và nhậy cảm. Tôi hy vọng các hệ thống của ngôi nhà này có thể tự động mở ở các độ sáng thích hợp.

Nếu bạn thường đòi hỏi ngọn đèn sáng hoặc mờ một cách khác thường, ngôi nhà sẽ cho rằng đó là cách bạn muốn thường xuyên. Thực tế, ngôi nhà sẽ nhớ mọi thứ mà nó nghiên cứu về sở thích của bạn. Nếu trong quá khứ bạn đã yêu cầu xem những bức tranh của Henri Matisse hoặc các tấm ảnh của Chris Johns trong National Geographic, bạn có thể tìm thấy các tác phẩm của họ được trưng bày trên các bức tường của các văn phòng mà bạn đi vào. Nếu bạn đã nghe bản concerto của Mozart lần cuối cùng bạn thăm nó, bạn có thể lại nghe thấy chúng khi bạn trở lại. Nếu bạn không nhận điện thoại trong bữa ăn tối, điện thoại sẽ không reo nếu có ai gọi cho bạn. Chúng ta có thể “bảo” ngôi nhà những cái mà một vị khách thích. Paul Allen là một người hâm mộ Jimi Hendrix cho nên ngôi nhà sẽ chào anh bằng các bản nhạc của Jimi bất kỳ khi nào anh đến thăm.

Ngôi nhà sẽ được trang bị để ghi chép các thống kê theo dõi sự vận hành của tất cả các hệ thống, và chúng ta có thể phân tích thông tin đó để điều chỉnh các hệ thống này.

Khi tất cả chúng ta đều ở trên xa lộ thông tin, cùng loại trang bị như thế sẽ được dùng để đếm và theo dõi tất cả mọi thứ, và các tính toán sẽ được công bố cho ai quan tâm đến. Hiện nay chúng ta thấy những tiền thân của sự thống kê này. Mạng Internet hiện đang chứa những thông tin về mô hình giao thông địa phương rất quan trọng, và sẽ được sử dụng để thay đổi các lộ trình đi làm. Các chương trình thời sự trên truyền hình thường chiếu các hệ thống giao thông được quay bằng các camera trong các máy bay và sử dụng cũng các máy bay đó để ước tính tốc độ trên xa lộ trong các giờ cao điểm.

Một ví dụ nhỏ nhưng thú vị hiện đang xảy ra nhờ các lập trình sinh viên trong các khuôn viên đại học. Họ đã trang bị một máy bán nước giải khát bằng cách nối phần cứng đến đèn báo máy đã hết nước, và máy sẽ công bố thông tin thường xuyên trên mạng Internet. Đây là sự sử dụng kỹ thuật một cách hoang phí, nhưng mỗi tuâng hàng trăm người khắp nơi trên thế giới xem có 7 Up hoặc Diet Coke nào còn lại không trong một máy bán ở Carnegie Mellon University.

Xa lộ thông tin vẫn có thể báo cáo tình hình trên máy bán hàng, cũng như biểu diễn cho chúng ta những hình ảnh sống động từ nhiều địa điểm công cộng, các kết quả sổ xố cập nhật đến từng giây và các vận may cá cược thể thao, các tỉ giá cầm đồ hiện tại, hoặc con số kiểm kê của các loại sản phẩm nhất định. Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ có thể yêu cầu các hình ảnh thực từ các địa điểm khác nhau khắp thành phố và yêu cầu hiển thị các khu nhà cho thuê kèm theo một danh sách giá cả và ngày tháng giao nhà. Các sự kiện trong các báo cáo tội phạm, các đóng góp cho các chiến dịch theo vùng, và hầu như chúng ta có thể yêu cầu bất kỳ một loại thông tin công cộng nào chúng ta quan tâm.

Tôi sẽ là người sử dụng tại nhà đầu tiên một trong các đặc điểm điện tử khác thường nhất trong nhà tôi. Sản phẩm là một cơ sở dữ liệu của hơn một triệu ảnh tĩnh,bao gồm các ảnh chụp và các bức tranh vẽ lại. Nếu bạn là một vị khách, bạn có thể yêu cầu xem các ảnh chân dung của tổng thống, các bức ảnh về hoàng hôn, các máy bay, trượt tuyết ở Andes, một con tem hiếm hoi của Pháp, ban nhạc Beatles năm 1965, hoặc các mô phọng về các bức tranh của thời Phục hưng, trên các màn hình khắp ngôi nhà. Vài năm trước đây, tôi đã thành lập một công ty nhọ, giờ đây được gọi là Corbis, để xây dựng một bộ lưu trữ dạng số độc nhất và toàn diện về các loại hình ảnh. Corbis là một đại lý lưu trữ các loại hình ảnh khác nhau dưới dạng số, từ lịch sử, khoa học, và kỹ thuật đến lịch sử thiên nhiên, các nền văn hoá thế giới, và mỹ thuật. Tôi dùng các máy quét chất lượng cao để chuyển đổi các hình ảnh này thành các hình ảnh dạng số. Các hình ảnh này được lưu trữ ở độ phân giải cao trong một cơ sở dữ liêu đã được sắp xếp một cách sáng tạo để làm cho mọi người dễ dàng tìm thấy mộtcách chính xác các hình anh thích hợp. Các hình ảnh dạng số này rồi sẽ được các nhà xuất bản tạp chí và sách thương mại hoá. Tiền bản quyền được trả cho các tác giả. Corbis làm việc với các viện bảo tàng và thư viện, cũng như nhiều nhà chụp ảnh tư, các đại lý, và các nơi lưu trữ khác.

Tôi nghĩ rằng những hình ảnh có chất lượng sẽ có nhu cầu rất lớn trên xa lộ. Khi được xem hình ảnh đáng giá đó chắc chắn mọi người sẽ tán thưởng chất lượng có một không hai đó. Tôi nghĩ giao diện thích hợp sẽ làm cho nó hấp dẫn hơn đối với nhiều người.

Nếu bạn không thể xác định bạn muốn xem cái gì, bạn có thể duyệt qua một cách ngẫu nhiên và cơ sở dữ liệu sẽ biểu diễn cho bạn các hình ảnh khác nhau cho đến khi có một cái gì đó thu hút bạn. Sau đó, bạn có thể khám phá các hình ảnh liên quan chuyên sâu. Tôi đang mong có dịp duyệt qua và yêu cầu trình bày các loại “thuyền buồm”, hoặc “núi lửa”, hoặc “các nhà khoa học nổi tiếng”.

Mặc dù có một số hình ảnh sẽ là các tác phẩm nghệ thuật, điều đó không có nghĩa là tôi tin rằng các phiên bản tốt bằng các bản gốc. Không có gì thích thú bằng khi được xem bằng tác phẩm thực. Tôi tin rằng các cơ sở dữ liệu hình ảnh dễ duyệt qua sẽ được nhiều người quan tâm hơn trong cả nghệ thuật đồ hoạ lẫn ảnh chụp.

Trong quá trình đi công tác đó đây, tôi có thể dành nhiều thời giờ để thăm các viện bảo tàng, xem xét các bản gốc của một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời nào đó. Tác phẩm “nghệ thuật” tôi yêu thích nhất mà tôi đã là chủ là một sổ tay khoa học, do Leonardo da Vinci giỡ trong đầu thế kỷ 16. Tôi thán phục Leonardo từ khi tôi còn trẻ bởi vì ông ta là một danh nhân trong nhiều lãnh vực và là người đi trước thời đại. Mặc dù cái tôi có trong tay là một sổ tay về các hình vẽ và các tác phẩm, hơn là một bức tranh, nhưng không một phiên bản nào có thể thay được nó.

Nghệ thuật, cũng như hầu hết các lãnh vực khác, nếu bạn biết đôi điều về nó, chắc chắn bạn sẽ thích thú hơn nhiều. Bạn có thể đi dạo vài giờ qua Louvre, những bức tranh vô cùng hấp dẫn nhưng lại rất thân quen. Nhưng niềm thích thú của bạn còn cao hơn nhiều khi có một ai đó có kiến thức cùng đi với bạn. Tư liệu đa phương tiện có thể đóng vai trò hướng dẫn ở nhà và trong các viện bảo tàng. Nó có thể cho bạn nghe một phần của bài thuyết trình trên một tác phẩm được chưng bày bởi cùng nghệ sĩ hoặc từ các nghệ sĩ đương thời. Thậm chí bạn có thể phóng to để xem xét kĩ hơn. Nếu sự mô phọng đa phương tiện làm cho nghệ thuật dễ tiếp cận hơn, những người xem các phiên bản có thể làm tăng chứ không làm giảm sự tôn kính đối với các tác phẩm nghệ thuật thực và khuyến khích nhiều người hơn đến các viện bảo tàng và các thư viện.

Trong thập kỷ tới, việc truy xuất hàng triệu hình ảnh và tất cả các cơ hội giải trí khác tôi đã mô tả sẽ xuất hiện trong nhiều gia đình và chắc chắn sẽ gây ấn tượng hơn những cái mà tôi sẽ có khi tôi chuyển vào sinh sống trong ngôi nhà của tôi vào cuối năm 1996. Căn nhà của tôi sẽ nhận được một trong các dịch vụ nào đó sớm hơn.

Tôi thích thử nghiệm, và tôi biết vài khái niệm của tôi về ngôi nhà sẽ tiến triển tốt hơn những khái niệm khác. Có thể tôi quyết định che dấu các màn hình đằng sau tác phẩm nghệ thuật trên bức tường hoặc ném cây kim điện tử vào thùng rác. Hoặc có thể tôi sẽ quen thuộc với các hệ thống trong ngôi nhà, hoặc ngay cả yêu thích chúng, và tự hỏi tôi sẽ thích ứng với chúng như thế nào. Đó là hy vọng của tôi.

(Còn tiếp)

© Bill Gates

Đọc các chương trước:

Chương 1, Chương 2, Chương 3, Chương 4, Chương 5, Chương 6, Chương 7, Chương 8, Chương 9, Chương 10, Chương 11


Pages: 1 2 3 4

Phản hồi