|

Những người buộc tội Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hãy nghĩ kỹ trước khi quá muộn!


Trong ngày 4 tháng Tư (hy vọng sẽ không thay đổi gì nữa) tại thủ đô Hà Nội sẽ diễn ra vụ án chính trị có thể nói lớn nhất kể từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu thực hiện chính sách “đổi mới”, hé mở cánh cửa hội nhập với thế giới.

Cũng chính từ giai đoạn trên, những tiếng nói bất đồng chính kiến ngay trong lòng chế độ xuất hiện ngày mỗi mạnh mẽ hơn.

Với những phát biểu, phân tích đa dạng đứng về phía Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ của các lão thành cách mạng, của nhiều trí thức trong và ngoài nước, của các nhà bình luận trong giới báo chí, truyền thông, cũng như quan điểm của các luật gia dưới góc độ hiến pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế, cáo buộc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”, đại diện của ngành tư pháp Việt Nam sẽ phải đối diện với một cuộc đối thoại khó khăn giữa chốn công đình.

Những ai có điều kiện chứng kiến trực tiếp phiên toà sẽ có sự trải nghiệm quý giá cho tư duy của mình về tính pháp trị của nhà nước Việt Nam, thật sự, hay mạo danh dưới lớp sơn đỏ sặc sỡ và chói chang.

Nếu tiếng loa vang vang khi chủ tọa phiên toà nói, nhưng không bỗng nhiên bị rè, và màn hình TV không bỗng dưng bị chớp như mất sóng vào lúc Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và các luật sư phát biểu, chắc chắn chúng ta sẽ chứng kiến một cuộc đấu trí ngoạn mục, vô tiền khoáng hậu.

Tôi tin rằng, hội đồng xét xử sẽ đuối lý và bẽ bàng. Lẽ phải sẽ thuộc về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Tất nhiên, với điều kiện các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước CHXHCN Việt Nam ít nhất có được thái độ giống như toà án của phát xít Hitler trong năm 1933 đối với nhà cách mạng cộng sản Bulgaria Georgi Dimitrov, khi ông được quyền tự do biện hộ và cuối cùng toà buộc phải phán quyết ông vô tội.

Dù sao, từ kinh nghiệm sống trong các chế độ cộng sản, tôi vẫn khó tin vào bất kỳ thiện chí nào của Hà Nội và linh cảm rằng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ khó thoát khỏi trừng phạt.

Đơn giản là, chà đạp lên công lý, đạo lý, lương tri và bất chấp dư luận, đã nằm sâu trong bản chất của các chế độ cộng sản mà tôi là nhân chứng.

Cho đến hết ngày 31 tháng 3, tức chỉ còn một ngày làm việc nữa trước ngày xử án vào thứ Hai, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và các luật sư bào chữa của anh vẫn chưa nhận được bản cáo trạng và toà án cũng không thông báo cho công luận biết phiên toà được xử công khai hay xử kín. Thái độ mập mờ này chứng tỏ sự lúng túng và yếu thế, cho thấy những âm mưu đen tối và toan tính hẹp hòi đang hình thành sau hậu trường của Bộ Chính trị.

Mọi nhà nước độc tài, chuyên chế, chừng nào thấy còn nắm trong tay các phương tiện bạo lực, chừng đó vẫn còn giữ thói hung hăng, kiêu ngạo và điên rồ của bạo chúa.

Tuy nhiên tôi thực sự cảnh báo những ai cho mình quyền sử dụng bạo lực để chà đạp lên số phận của con người, chỉ vì họ có ý kiến khác với chế độ, chỉ vì họ đòi hỏi những điều tốt đẹp hơn cho đất nước.

Tấm gương Ba Lan

Trong ngày 16 tháng 3 vừa qua, Toà án Hiến pháp Ba Lan phán quyết rằng, ban hành tình trạng chiến tranh, chế độ cộng sản Ba Lan đã vi phạm chính hiến pháp của nhà nước cộng sản lúc bấy giờ, hiến pháp Ba Lan hiện nay và Công ước quốc tế về quyền chính trị và dân sự.

Tình trạng chiến tranh bắt đầu từ tháng 12/1981, bị bãi bỏ vào tháng 7/1983, là tình trạng thiết quân luật do Hội đồng Quân sự công bố và quốc hội Ba Lan phê chuẩn ngày 25 tháng 1 năm 1982.

Vào lúc 0 giờ ngày 13 tháng 12/1981, quân đội và an ninh Ba Lan đã phát động một chiến dịch bắt giữ hàng loạt các nhà hoạt động đối lập. Vào ngày đầu tiên của lệnh thiết quân luật, 70 nghìn binh lính, 30 nghìn công an, 1.750 xe tăng, 1.400 xe bọc thép, 500 chiến xa và 9.000 xe ô tô, được tung ra trên các đường phố, cùng với một số phi đội máy bay trực thăng và máy bay vận tải. 25% lực lượng tập trung trong và xung quanh thủ đô Warsaw.

10 ngàn công an, mật vụ hoạt động trong một chiến dịch riêng rẽ khác được gọi là “Akcja Jodła” mà mục tiêu là bắt tất cả những ai, theo danh sách đã chuẩn bị trước, được xem là nguy hiểm cho an ninh quốc gia.

Chỉ trong tuần đầu tiên đã có gần 5.000 người bị bắt giữ. Còn suốt thời gian thiết quân luật, nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan đã thiết lập một mạng lưới trấn áp, đưa ra 10.132 quyết định giam giữ 9.736 người trong 49 nhà tù trên toàn quốc.

Và chỉ 11 ngày sau khi ban hành thiết quân luật, ngày 24/12/1981, khoảng 4.000 người, gồm các nhà lãnh đạo Công đoàn Đoàn Kết và những người tham gia các cuộc đình công, biểu tình, đã lãnh án tù giam. Bản án cao nhất, 10 năm tù, dành cho bà Eva Kubasiewicz, một nhà hoạt động đối lập, bị tòa án Hải quân kết tội tham gia tổ chức đình công tại Học viện Hàng hải Gdynia. Hình thức trừng phạt phổ biến nhất là buộc các nhà hoạt động của Công đoàn Đoàn Kết thôi việc hoặc phải rời bỏ đất nước.

Như vậy, để giành được tự do, dân chủ vào năm 1989, số người hoạt động đối lập của Ba Lan bị bắt giữ, chỉ tính 8 năm từ khi có lệnh thiết quân luật, cũng đã lớn hơn rất nhiều lần so với người Việt trong hơn ba thập niên qua. Cuộc biểu tình đầu tiên của người Ba Lan đã nổ ra rất sớm, vào năm 1956, với hơn 100 ngàn người tham gia, 57 người bị chết và hàng trăm người bị thương do quân đội và công an đàn áp.

Cuộc chuyển tiếp từ chế độ cộng sản qua thể chế dân chủ tại Ba Lan vào năm 1989 đã diễn ra một cách hoà bình sau khi chế độ cộng sản bị đẩy vào chân tường, buộc phải chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với phe đối lập, nhưng trong thực tế dân tộc Ba Lan đã phải trả giá cho tự do vô cùng đắt.

Sau hơn 20 năm xây dựng dân chủ, phán quyết những người cộng sản Ba Lan vi phạm hiến pháp được tạo ra bởi chính họ và vi phạm các công ước quốc tế, Toà án Hiến pháp Ba Lan không những trả lại công lý cho dân chúng, mà còn mở ra tiến trình bồi thường thiệt hại cho những công dân Ba Lan bị toà án cộng sản xử oan trái.

Theo sử gia Ba Lan nổi tiếng, giáo sư Leon Kieres, không phải tất cả mọi người, nhưng những ai bị kết án vì vi phạm lệnh thiết quân luật, tham gia biểu tình hay hoạt động đối lập, có thể đệ đơn lên yêu cầu toà án xét xử lại. Con số này có thể lên đến hàng trăm ngàn.

Công lý sẽ chiến thắng, hy sinh sẽ được đền bù

Một chế độ tồn tại nhờ bạo lực và dối trá khó có thể trụ được vĩnh cửu, trong lịch sử, cũng như trong thời đại ngày nay.

Các nước cộng sản Đông Âu và Liên Xô bị sụp đổ là minh chứng rõ ràng nhất, vì có cùng một ý thức hệ với CHXHCN Việt Nam.

Trong những ngày gần đây, giàu có, quyền lực vô song và tự tin đến mức ngạo mạn vì được các nhà lãnh đạo phương Tây ve vuốt, như Ben Ali, Mubarak, Gaddafi, Assad… cũng đã phải từ bỏ ngai vàng quyền lực, bị lực lượng quốc tế truy lùng, hoặc phải nới lỏng tự do dân chủ, khi quần chúng nổi giận.

Năm nay, năm sau hay ít năm sau nữa, sớm hay muộn, nhu cầu của quần chúng cũng sẽ trở nên tất yếu trước việc phải thay đổi một chế độ quá chuyên quyền, tham nhũng và thoái hoá đạo đức dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.

Đến lúc ấy, một nhà nước dân chủ chắc chắn sẽ phán xét các quan chức cộng sản đương quyền đã từng gây tội ác với nhân dân.

Quy kết tội cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, vi phạm hiến pháp của chính mình và các công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị, những người cầm cán cân công lý của CHXHCN Việt Nam hôm nay sẽ phải trả lời trước pháp luật trong tương lai.

Giống như cựu Bí thư Thứ nhất Đảng Cộng sản Ba Lan Jaruzelski, cựu Bộ trưởng Nội vụ Kiszczak và hàng loạt các công tố viên, chánh án, cũng như sĩ quan an ninh đã bắt giam, tra tấn và xử tù sai trái những người bất đồng chính kiến và hoạt động đối lập, các quan chức cộng sản Việt Nam cũng sẽ phải đứng trước vành móng ngựa.

Cho nên, những bàn tay tội ác hãy dừng lại trước khi quá muộn! Nếu không, bi kịch của những người cộng sản Ba Lan đang gần đất xa trời mà vẫn phải ôm mối ô nhục, bị dư luận khinh rẻ, không ăn ngon ngủ yên – sẽ là ngày mai của quý vị.

Tôi tin vào luật nhân quả, vào quy luật ở hiền gặp lành, gieo gió gặp bão, đời cha ăn mặn, đời con khát nước.

Ngược lại, những anh chị đã và đang đối diện với bạo lực, dám lên tiếng đòi quyền làm người chính đáng, quyền được gióng chuông cảnh báo nguy cơ đất nước bị mất chủ quyền, mà bị nhà cầm quyền Việt Nam bạc đãi, tra tấn, tù đày – chắc chắn sẽ được tôn vinh và được bù đắp bằng cả tinh thần lẫn vật chất. Các anh chị sẽ có cơ hội, uy tín và nền tảng vững chắc để tham gia vào bộ máy của nhà nước dân chủ.

Các anh chị, những người tham gia hoạt động dân chủ và nhân quyền, trong đó có Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hôm nay, thực sự là vốn quý ít ỏi của dân tộc trong bối cảnh đa số người đang sống thờ ơ, vô cảm với số phận của đất nước và văn hoá sợ hãi đã làm tiêu tan ý thức phản kháng trước bất công.

Chính nhờ đội ngũ của các anh chị, trong đó có tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hôm nay, mà dân tộc Việt không bị hổ thẹn với truyền thống yêu nước và bất khuất của cha ông, vẫn giữ trọn vẹn căn cước Việt mà tổ tiên để lại.

Những gì đã và đang diễn ra ở các nước cựu cộng sản Đông Âu và các nước Bắc Phi, cho tôi niềm tin vững chắc vào viễn cảnh tốt đẹp không xa của Việt Nam. ■

Ngày 1 tháng 4 năm 2011

© 2011 Lê Diễn Đức – RFA Blog

23 Phản hồi cho “Những người buộc tội Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hãy nghĩ kỹ trước khi quá muộn!”

  1. tu do says:

    tự do có vài lời bình luận cùng các bác,không cần phải suy nghĩ dù thế nào TS CHHV cũng không bao giờ thoát được việc tù đầy,dù kháng án dù làm bất cứ một việc gì đi nữa họ dưới sự chỉ đao của DCS không bao giờ thây đổi,chúng ta dù có kêu gào như hiện tại sẽ không thây đổi được đâu,vì dù ủy ban nhân quyền LHQ hay bất cứ phương tây hay mỹ cũng chỉ trên lời nói,trên các phương tiện truyền thông hết ngày lại đổi ban tin khác thôi,còn DCS việt nam thì chỉ cần cho chị nga nhà mình ra hét lên việt nam có pháp luật riêng của VN,chỉ có chúng ta những người vn mới có thể thay đổi được hiện trạng của VN,hãy nhìn sang các cuộc như libiya,tất cả từ người dân sở tại,phương tây có can thiệp chỉ sau này khi có đàn áp,vì VN là một quốc gia có hiến pháp và luật riêng,lên ai có thể can thiệp được,chừ chúng ta những người việt nam chính nghĩa,chúng ta hy truyền tình thần đó vào thế hệ thanh niên là nong cốt sau này hay cho họ nhìn thấy sự bất công với những bản án tù như với TSHHV như vậy mới mong thay đổi được đội bù nhìn tham nhũng thì nhiều dân đen thì khổ,lần đầu tiên tôi thấy người dân ở một quốc gia sợ tăng lương,vì họp cho 1 nhưng họ để lạm phát lên 10 thì dân làm sao mà chịu nổi,một chế đọ chỉ luôn phục vụ cho lợi ích riêng tư,hay cố lên thế hệ trẻ hay< nhìn vào sự thật đi nhưng người còn hiểu thế nào là tự do,hay ngước mát lên nhìn vào thế giới tai sao họ cung từng đấy dân mà đất nước họ khác xa ta vậy???không phải họ thông minh cần cù hơn ta,mà họ biết thay đổi ,họ biết đặt người dân lên trên,không phải như chính đảng VN phấn đấu vào đảng để làm gì đâu phải đổi mới để có quyền chức tham những nhiều hơn ,tiền đất đai của họ cáo bao nhiêu các bạn chắc cung biết,những người dân tai việt nam hay nhìn đi,bất cứ quan chức nào đều giầu có ,họ đâu cần biết những người khac như thế nào,nói ra thì nhiều,rất buồn và chia sẻ cùng gia đình anh chị TSCHHV vì biết rằng vào thời điểm hiện tại khó gỡ cái án mà cộng sản đã khoác lên người anh,dù thế nào anh vẫn là những người tiên phong trong công cuộc đổi mới chúng tôi vẫn nhớ anh…,vài lòi bình luận

  2. BichThuy says:

    Ngày xử án người Anh Hùng Cù Huy Hà Vũ, tôi thức trắng đêm vì lúc ấy đã nửa khuya bên xứ người. Cứ thầm mong, ông thẩm phán sẽ tuyên bố anh Vũ trắng án, tha bỗng vì bắt người bằng 2 bao cao su mà bây giờ lại ra tòa bằng tội chống nhà nước XHCN, không lẽ 2 bao cao su = nhà nước XHCN hay sao? Như vậy ông Nguyễn Hữu Chính sẽ được ghi tên trong lịch sử bằng một hành động quá nhẹ nhàng trong khi bao nhiêu người vì đất nước như cô Phạm Thanh Nghiên, LS Công Nhân, anh Nguyễn Vũ Bình, LS Định, anh Nguyễn Tiến Trung phải chịu tù đầy. Dù hy vọng hão huyền tôi vẫn hy vọng, ai đã từng ở với CS đều biết sợ hãi cái gọi là chuyên chính, là bạo lực mà họ đã ghi trong Cương Lĩnh của Đảng CSVN. Nếu đã có những người đứng lên thắp ánh sáng thì việc theo sau sẽ dễ dàng hơn. Nhưng tôi đã lầm. Cái sợ hãi vẫn còn ám ảnh, ông Nguyễn Hữu Chính vẫn làm theo bài bản, nói như Tô Hải là việc làm của thằng hèn, còn như GS Châu là việc làm của những con cừu.
    Không lẽ chúng ta mãi làm người hèn, con cừu mãi sao?
    Tôi vẫn hy vọng, ông thẩm phán của lần kháng án, không phải là thằng hèn hay con cừu nữa. Ông sẽ làm nên lịch sử nếu ông còn mang giòng máu của Lê Lợi, Quang Trung, của Trần Hưng Đạo.

  3. bá tước says:

    Ba lan sụp đổ do không biết tắm máu như Thiên An Môn!
    Trung quốc đã tắm máu người biểu tình nên bây giờ họ càng ngày càng vững mạnh đấy thôi!
    DARCULA thời hiện đại!!!!????

  4. Trung Kiên says:

    Các Bạn nghĩ sao?

    Theo suy nghĩ của tôi thì nhà nước csvn sẽ chỉ nhượng bộ và trả tự do cho TS Cu Huy Hà Vũ, nếu khắp nơi trong nước cũng như hải ngoại cùng biểu tình, đòi hỏi nhà nước VN phải tôn trọng Nhân quyền và tuân theo những công ước quốc tế mà họ đã ký kết.

    Gởi những kiến nghị và thỉnh nguyện thư, yêu cầu LHQ và các quốc gia can thiệp với nhà cầm quyền csvn, buộc họ phải thả ông Vũ!

    Chỉ khi nào có sức ép từ phía nhân dân và quốc tế thì lãnh đạo csvn mới chịu nhường bước!

    Nếu LHQ và thế giới không can thiệp vào Libya thì ở đó sẽ xảy ra tắm máu!

  5. ngocson146 says:

    anh le dien duc phan hoi that la chinh xac . dung y cua em anh duc a !

  6. phothuongdanNambo says:

    De chung to VN co tu do dan chu, Tien si luat CHHV se thang, Roi sao do nhung nha bao tu do, nhung nha dan chu, viet bai manh dan chong bat cong xa hoi, doi tu do, dan chu, de roi tat ca xe theo duong cua Cha Ly, ls Dai, LS NHAN, k/s Trung va gan day nhat la gs Hoang ….v….v…..;Chung ta tranh dau cho dan quyen, nhung phai can than.

  7. Minh Tâm says:

    Toàn dân tộc Việt nam đừng có lo lắng . Cuộc cách mạng tại Việt nam nhất định sảy ra ở thời điểm rất gần và tự nhiên . Hãy tin rằng Mỹ không ưa gì Việt cộng , mà chỉ nắm chặt tay Cộng sản không cho chạy bám TQ và làm cho TQ tức giận thằng em phản bội , láo … Đó là pháp gây chia rẽ TQ và VN mà thôi . Khi chín mùi hoặc có cơ hội tốt , Mỹ lập tức đứng về nhân dân Việt , bật đèn xanh cho cách mạng nổi lên và ở đằng său giúp hết mình . Đó là lợi ích của Mỹ . Bởi vì , Việt Cộng chết thì tạo nên làn sóng áp sát TQ , để dân TQ sẵn sàng đứng dậy . Do đó , Mỹ không cần đánh mà thắng TQ , để giữ vai bá chủ toàn cầu , không bị de dọa chiếm ngôi . Bao tháng qua Mỹ nắm tay Hàn quốc muốn ngoáy cho Bắc hàn đánh nhău , để đem chiến tranh áp sát TQ , gây ảnh hưởng đến tấc độ phát triển kinh tế , mà chưa được như ý . Nếu nay dân Việt tự nhiên tạo cơ hội cho Mỹ dựng cuộc chiến áp lá cà , để TQ phải canh thù ngoài , giặc trong , thì đó là nụ cười mỹ mãn trong ván cờ Mỹ Trung và ván bài Đông nam á , mà Mỹ và Tây âu đang huy động . Nên dân Việt làm cách mạng dân chủ , cũng chính là công việc chung của Mỹ và Tây âu ( họ cần dành ảnh hưởng kinh tế với TQ kẻo dân chúng của họ thất nghiệp tràn lan , vỡ nợ ). Cách mạng chỉ còn là thời điểm và sách nào tốt nhất mà thôi . Cả thế giới sẽ đứng về phía Mý , chính là đứng chung với nhân dân Việt nam . Không bao giờ có chuyện Mỹ đánh TQ trực tiếp . Nên không bao giờ cách mạng sảy ra tại TQ trước , mà phải bắt đầu từ nhỏ đến lớn , đánh từ ngoài vào , theo kiểu bao vây , khoanh vùng … Nên phải từ Việt nam , Bắc hàn , Tây tạng , Đài loan , Tân cương , biển Đông …
    Còn nước Nga tổng thống hiện nay sẽ đi theo Âu Mỹ để tránh họa và phát triển kinh tế , nên không có chuyện giúp Việt cộng để rồi bị chết chung , đói chung , bị tẩy chay . Do vậy , Việt cộng chỉ còn pháp nịnh dân , mềm nắn , rắn buông , trả vờ thay đổi , hô hào … kéo dài thời gian . Hoặc sách lược bám theo Mỹ , nghe lời để được hạ cánh an toàn và được chọn cách chết theo ý muốn . Việt cộng biết rõ gần như cả thế giới theo xu hướng muốn hạ bệ TQ và diệt trừ họ vì độc tài Cộng sản , nên họ không đi theo TQ để bị cô lập , chết thảm đâu . Ngày 4 tháng 4 năm 2011 là ngày khởi đầu lịch sử dân tộc Việt nam đấu tranh dân chủ đến thắng lợi .

Phản hồi