|

Cám ơn con ếch báo mùa xuân

Tặng Cù Huy Hà Vũ

(Với lời đề từ là 4 câu thơ của nhà thơ Hungaria,  Fetofi:” Tự do và ái tình/ Vì các người ta sống/ Vì tình yêu lồng lộng/ Tôi xin hiến đời tôi/ Vì tự do muôn đời/ Tôi hi sinh tình ái”)

Con ếch ấy trốn mùa đông nằm trong hang thao thức
Mặc đồng loại ngủ khò, trời sập cũng không hay

Khi mùa đông sắp tàn xuân chưa đến kịp
Con ếch tiên cảm ơi,  sao vội kêu ộp ộp thế mày?

Tiếng kêu đánh thức đồng loại báo cho kẻ rình bắt ếch
Rằng: lạy ông tôi ở bụi này

Tất nhiên chú ếch báo hiệu kia liền bị bắt
Nằm trong giỏ rồi mà chú vẫn uôm uôm

Mùa xuân đến loài ếch bừng mở mắt
Đâu biết kẻ thức tỉnh mình vừa vĩnh biệt ao chuôm

© T.M.H.

© Đàn Chim Việt

5 Phản hồi cho “Cám ơn con ếch báo mùa xuân”

  1. Võ hưng Thanh says:

    BÌNH BÀI THƠ ‘TIẾNG HÁT CON TÀU’
    CỦA NHÀ THƠ TÊN TUỔI CHẾ LAN VIÊN

    Ôi quả thật uổng nhà thơ ‘tên tuổi’
    Thơ làm sao mà cố đọc không vô
    Vần điệu ấy bảo là thơ sao được
    Hệt y như lối ráp chữ học trò
    Thơ lại thấy nhét đầy toàn ‘khẩu hiệu’
    Hồn thơ đâu ta muốn hỏi nhà thơ
    Thơ hay bởi vì tứ thơ trước nhất
    Sao ngô nghê trông chẳng khác rùa bò
    Còn dài nữa khiến càng thêm ngao ngán
    Lại khó tìm nghĩa lý kẻ làm thơ !

    Sàigon 21/7/2010
    VÕ HƯNG THANH

  2. Trung Kiên says:

    Dù bị bắt ếch kia cũng thoả
    Đã kêu rồi, lên tiếng báo mùa xuân
    Hỡi bạn ơi sao còn mê ngủ
    Đã bình minh, thức dậy đón hoa lài

  3. vn says:

    Bài thơ hay, nhưng không biết được bao nhiêu “ếch VN” thức tỉnh khi đồng loại “vĩnh việt ao chuôm”?

  4. LÃO NGOAN ĐỒNG says:

    Chu Thần Cao Bá Quát

    Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
    Yên ba thâm xứ hữu hư châu
    Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu
    Đem mộng sự đọ với chân thân thì cũng mệt
    Duy giang thượng chi thanh phong, dữ sơn gian chi minh nguyệt
    Kho trời chung và vô tận của mình riêng
    Cuộc vuông tròn phó mặc khuôn thiêng
    Ai thành thị mặc ai miền lâm tẩu
    Gõ dịp lấy đọc câu Tương Tiến Tửu
    Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai
    Làm chi cho mệt một đời.
    .
    Diễn nôm:
    .
    Chuyện đời lên hay xuống, xin anh chớ hỏi
    Kìa, giữa khói sóng thăm thẳm kia, có một con thuyền hư vô
    Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu
    Đem mộng và so với thực thì rất giống nhau
    Chỉ có gió mát trên sông, cùng với trăng soi khắp núi
    Kho trời là của chung, mà việc hưởng thụ thì là của riêng mình thôi
    Sự đời mặc kệ ông Trời
    Ai thành thị cũng kệ, Ai ở miền rừng núi cũng kệ
    Hãy gõ nhịp đọc mấy câu Tương Tiến tửu (Sắp mời rượu) của Lý Bạch
    Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai
    (Anh thấy không nước sông Hoàng Hà từ trên trời đổ xuống)
    Làm gì nữa, cho mệt đời!

    • Võ Hưng Thanh says:

      LUẬN VỀ CAO BÁ QUÁT

      Khó ai ăn đứt Chu Thần
      Nhà thơ quả giống tinh thần trời cho
      Thơ xinh như một con đò
      Giữa dòng sông rộng sóng to bạt ngàn
      Nền trời phản ánh hào quang
      Giữa bờ sông lớn ngang tàng thuyền đi
      Sóng xô gió lộng ngại gì
      Một con tim lớn vẫn đi vào đời
      Thuyền ra khơi rộng chơi vơi
      Nhà thơ nhìn lại cuộc đời xa xa …

      VHT

Phản hồi